Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 4] [Ninh Phủ] Cái bình hoa này nặng quá. Làm gì đó? Sao huynh lại ở đây? Huynh không cần nói gì cả đâu. Ta đã biết cả rồi. Cơ hội này ta cho huynh.
Ta sẽ ở lại Ninh Phủ cho đến khi cha ta được thả. Tất cả chi phí ăn mặc trong thời gian này, sau này ta sẽ trả cho huynh không thiếu một đồng. Này. Còn nữa, tên ta không phải là “Này”. Huynh có thể gọi ta là Âm Âm. Ta đưa cô về,
Không phải nhận nuôi cô. Chỉ là ta không muốn cô chết ở cửa nhà ta, bị người ta để ý thôi. Mau dọn đồ rồi đi đi. Ba tháng thôi. Một tháng thôi. Nửa tháng. Cho ta ở lại đi mà. Châm chước cho ta đi mà. Ba ngày.
Ba ngày sau phải rời khỏi Ninh Phủ. Con rùa này kiêu căng cái gì chứ? Cẩn thận ta biến huynh thành món canh rùa đấy. Tiểu ca, ngươi đi chuẩn bị bữa sáng cho ta đi. Ta muốn ăn điểm tâm của Lục Tiên Cư, thêm một bát cháo tổ yến vàng.
Làm phiền ngươi nhé. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] [Hải thượng sinh minh nguyệt] [Thiên nhai cộng thử thì] Sao ngươi lại bỏ chạy thế? Bị mình dọa sợ à? [Ninh Tịnh Chí Viễn] [Có lẽ bức tranh đó mới là hàng thật,] [nó vẫn còn ở bên trong.] Cô đang làm gì đó? Ta…
Ta tới xem phòng ốc. Chiếc giường hôm qua, ta nằm ngủ hơi đau lưng. Ta muốn xem thử căn phòng này thế nào. Đây là phòng của ta đấy. Mạo phạm rồi, mạo phạm rồi. Ta không có ý đồ gì với huynh đâu.
Tốt nhất huynh cũng đừng có ý đồ gì với ta. [Ninh Tịnh Chí Viễn] [Đại Lý Tự] Này cô, cô đừng có đợi ở đây nữa. Ta đã nói với cô rồi mà. Đại ca, cha ta cũng thường xuyên ra vào nhà lao Thịnh Kinh này.
Ta đã nhiều lần tới đây mang đồ dùng, đồ ăn cho ông ấy. Quy tắc ở đây ta đều hiểu mà. Ta nói này Tô cô nương, chắc là cô không hiểu cho lắm Tô Bân Quyền mắc tội nghiêm trọng như thế nào. Tội nặng đó, cô có hiểu không?
Giờ đại lý tự khanh nghi ngờ Tô Bân Quyền lợi dụng chức vụ ăn cắp báu vật quốc gia, tội cực kỳ nặng, nên xin cô về cho. Cái tên vô lại kia, trả ngọc hổ phách cho ta. Tô tiểu thư à, hối lộ cai ngục là tội gì,
Chắc cô cũng biết rõ nhỉ. Thật đúng là “giậu đổ bìm leo”. Ban ngày ban mặt mà nhận hối lộ, vậy phải nhận tội gì? Lâm Lâm, sao tỷ lại đến đây? Nghe nói muội đến đây, nên ta tới xem muội thế nào. Hôm nay phải đích thân Đường tướng quân đòi
Ngươi mới chịu trả ngọc hổ phách sao? Đường tướng quân. Trả cô đó. Ta phải nghĩ cách mới được. Ta có thể giúp muội. Không cần đâu. Vừa rồi tỷ đã giúp ta rồi. Đa tạ tỷ. Nếu tỷ rảnh, hãy tới thăm mẹ ta, xem bà ấy có cần giúp đỡ gì không.
Nói với bà ấy ta ở đây mọi chuyện đều ổn. Chắc chắn ta sẽ nghĩ cách, cứu cha ta ra ngoài. Vậy giờ muội ở đâu? Sau này ta sẽ nói cho tỷ. Ta đi trước đây. Âm Âm. [Đại Lý Tự] Đi đi. Điều tra rõ ràng cho ta
Âm Âm giờ đang ở đâu, rốt cuộc có liên quan gì đến tên họ Ninh kia không? Vâng, thưa Mạc công tử. Ta muốn xem xem muội có thể gắng gượng tới khi nào mới đến cầu xin ta. [Lạc Khuynh Tâm]
[Ca ca cô ấy giờ là đại lý tự khanh đương nhiệm.] [Ta đi hỏi cô ấy xem sao.] [Lạc Phủ] Khuynh Tâm. Tô tiểu thư. Cho hỏi tiểu thư nhà ngươi có ở nhà không? Tiểu thư nhà chúng tôi đang tiếp khách quý, hôm nay không tiện gặp cô.
Làm phiền ngươi, đợi đã, đợi đã. Vậy mong ngươi đưa bức thư này cho cô ấy giúp ta. Cô ấy đọc rồi sẽ hiểu. Ta sẽ ở Tế Vũ Các đợi cô ấy. Làm phiền ngươi nhé. Cuối cùng cô cũng chịu đến gặp ta. Chuyện của cha cô, ta cũng bó tay thôi.
Ca ca ta là quan ở Đại lý tự sẽ không lẫn lộn chuyện công chuyện tư đâu. Sau khi nhà ta bị tịch thu tài sản, ta từng tới nhà cô tìm cô. Sao lúc đó cô không chịu gặp ta? Ta tưởng chúng ta là bạn thân nhất cơ mà.
Cô thực sự coi ta là bạn sao? Hay coi ta là kẻ làm nền tốt nhất đây? Làm nền? Cô xinh đẹp, được nam tử phong lưu nhất thành Mạc Thừa Phong theo đuổi. Có những người bạn luôn tán tụng cô mọi lúc.
Cô thích nhìn bọn họ xu nịnh mình, kính nể mình. Nhưng cô chưa từng coi ai ra gì. Giờ cô biết rồi chứ? Vốn cô chẳng có cái gì hết, những lời ca tụng cô chỉ là bố thí thôi. Thì ra là vậy. Cô và ta quen biết đã hơn chục năm.
Cô chưa từng đối xử với ta thật lòng. Tô Âm Âm, nhà họ Tô chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa từ lâu rồi. Cô còn khổ sở gắng gượng cái gì nữa. Vài năm trước, cô đã đến tiệm cầm đồ cầm cố
Để giữ cái vẻ ngoài hào nhoáng rồi phải không? Chuyện này cô đã biết từ lâu rồi? Trong mắt ta, cô chẳng qua chỉ là trò hề. Cô có tin giờ ta sẽ nói với tất cả mọi người. Tô Âm Âm cô sớm đã trắng tay rồi không? Cô sai rồi.
Tuy cha ta đã vào tù rồi nhưng ta sẽ không vì thế mà trở thành kẻ đáng thương thực sự. Giờ cô chắc chắn muốn ta cũng giống cô ăn năn hối hận nhỉ? Nhưng ta nói cho cô biết, ta sẽ không để cô kéo xuống đâu. Tô Âm Âm,
Cô đã không còn nhà để về rồi. Sao còn dám ngang ngược như thế. Cô đừng hòng lợi dụng tình cảm tỷ muội khi xưa, để giúp cha mình thoát tội. Ca ca ta là đại lý tự khanh, huynh ấy nhất định sẽ xử lý công bằng,
Sẽ không bỏ qua cho bất kỳ kẻ xấu nào. Cha ta không làm chuyện đó. [Tế Vũ Các] Ra rồi, ra rồi. Đó chính là Tô Âm Âm. Không ngờ cô ta cũng có ngày hôm nay. Trước kia nghe nói cô ta luôn coi thường người khác.
Có nghe thấy tiếng họ bàn tán không? Đó chính là kết cục cuối cùng của cô đấy. Đừng nhìn họ, đi theo ta. [Ninh Phủ] Nhưng đến giờ ta mới hiểu thì ra ta bất cứ lúc nào đều có thể trở thành kẻ bị ghét nhất ở Thịnh Kinh rộng lớn này.
Ninh Tu Duệ, huynh có quen Trương Hữu Lam không? Không quen. Nghe nói đã chết 18 năm rồi. Những những bức tranh trong thư phòng huynh là sao? Mạc Thừa Phong nói “Thanh Long Quy Hải Đồ” độc nhất vô nhị. Bức tranh duy nhất đã bị cha ta tiêu hủy rồi.
Đó là đồ giả. Tranh của Trương Hữu Lam đâu phải dễ dàng mà có được. Ninh Tu Duệ, ta còn có chuyện muốn hỏi huynh. Còn chuyện gì nữa? Chuyện liên quan đến cha ta. Nhìn bố trí trong nhà huynh, cộng với việc huynh là đại học sĩ đương triều,
Chắc là huynh quen biết rộng lắm nhỉ? Huynh có thể giúp ta điều tra vụ án của cha ta không? Cha ta tuy rằng hơi cứng nhắc, nhưng một đời liêm khiết, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện bòn rút của công đâu.
Trước nay ta chưa từng can dự vào chuyện triều chính. Lúc đó nếu không phải cô triệu hoán ta, ta cũng sẽ không bị ép đến nhân gian. Vụ án của cha cô ta cũng không thể giúp được. Cầu xin huynh đó, giúp ta đi mà.
Nếu huynh đã cho ta ở lại, thì hãy làm người tốt đến cùng đi mà. Ta để cô ở lại, nhưng cô cũng nên biết chừng mực. Đừng có được voi đòi tiên. Vảy ngược, vảy ngược. Tuy rằng ta không biết ta và vảy ngược rốt cuộc có mối quan hệ gì.
Nhưng ta chắc chắn sẽ giúp huynh tìm thấy nó. Hơn nữa ta có dự cảm vảy ngược ở ngay trên người ta. Cô không thể thở được ở dưới nước. Vảy ngược sao có thể ở trên người cô chứ? Ninh Tu Duệ, huynh lạnh lùng vô tình thật đấy. Ra ngoài đi.
[Cha, con hứa giúp cha chứng minh sự trong sạch.] [Nhưng giờ chẳng có đầu mối gì, con không biết phải làm sao.] [Là do con vô dụng, để cha chịu khổ rồi.] [Một khi gửi mảnh giấy này đi,] [ngươi sẽ lại bắt đầu nhúng tay vào chuyện triều chính rồi.]
[Ngươi thực sự muốn làm vậy vì cô ta sao?] [Ninh Phủ] Giờ Tuất đêm nay cùng ta đến gặp cha cô. Thật sao? Vậy huynh đợi ta. Giờ ta sẽ đi sửa soạn, trang điểm. [Đại Lý Tự] [Đại lao] Đại nhân, xin mời. Không ngờ trông huynh nho nhã như thế,
Mà cũng quen biết rộng thật đó. Còn nói lời thừa thãi nữa thì quay về đi. Đừng mà. Sao huynh không biết nói đùa là gì thế. Ta im miệng là được chứ gì. Cha. Cha. Cha. Cha không sao chứ? [Tù nhân] Âm Âm. Cha ở đây có quen không?
Trước kia cha nói nhà giam bị lọt gió, giờ đã tốt hơn chưa? Với lại, ở đây lạnh lẽo quá, bệnh nhức xương của cha không tái phát chứ? Âm Âm, nha đầu này. Hỏi cha một lèo như thế, cha phải trả lời thế nào đây? Con yên tâm, cha không sao.
Tuy rằng phòng giam này… Vị này là… Ninh Tu Duệ, hàng xóm của chúng ta. Nghe nói huynh ấy là thầy giáo của thái tử. Tô mỗ bái kiến Ninh đại nhân. Hôm nay làm phiền Ninh đại nhân đưa con gái ta tới thăm ngục. Tô mỗ xin đa tạ.
Cha, giờ con đang ở nhà Ninh đại nhân. Cha cứ yên tâm nhé. Âm Âm, ở trong phủ của Ninh đại nhân phải kiềm chế tính tình một chút. Đừng có quấy rầy người ta đấy. Cha, con là con gái, cha phải lo lắng cho con mới phải chứ?
Chuyện của cha, con đừng tham gia vào nữa. Tránh việc nước đổ khó hốt, gương vỡ khó lành. Đã biết chưa? Đại nhân, không thể ở lâu hơn được nữa. Cha, sau này cha có cần gì, cha cứ tìm người đưa tin tới Ninh Phủ. Ninh đại nhân thần thông quảng đại,
Chắc chắn sẽ giúp đỡ. Được rồi, được rồi. Vậy con đi trước đây. Ninh đại nhân, xin dừng bước. Âm Âm, hay là con về trước đi. Ta còn có vài chuyện muốn nói riêng với Ninh đại nhân. Huynh ấy có gì đáng để nói đâu. Ninh đại nhân,
Trong lòng Tô mỗ có một thắc mắc. Xin Ninh đại nhân giải đáp cho. Ông cứ nói đi. Không biết tuổi tác của Ninh đại nhân thế nào? Vừa tròn 20. Ý Tô đại nhân là… Xin Ninh đại nhân đừng trách ta. Chỉ là dáng dấp và tướng mạo của ngài
Cực kỳ giống với một vị ân sư đã cất nhắc ta năm xưa. Xin hỏi người ông nói là vị đại nhân nào? Trương Hữu Lam, Trương đại nhân. Ông còn nhớ ông ấy ư? Người có ân với mình Tô mỗ không thể nào quên. Năm đó ông ấy ra đi bất ngờ
Đúng là rất đáng tiếc. Nhưng người chết cũng đã chết rồi. Tô đại nhân đừng cố chấp làm gì. Ninh đại nhân, hôm nay Tô mỗ buông lời đường đột, xin ngài đừng trách. Mong ngài bảo trọng. Ninh Tu Duệ, cha ta vừa nói gì với huynh thế?
Còn đuổi ta ra ngoài nữa. Nếu đã đuổi cô ra ngoài, vậy thì cô đừng hỏi nhiều nữa. “Long Tộc Quái Đàm” mới ra lò đây. Mau tới mua đi. “Long Tộc Quái Đàm” mới ra lò đây. Cảm ơn huynh về chuyện hôm nay nhé. Mau tới mua đi. Không cần đa lễ.
“Long Tộc Quái Đàm” mới ra lò đây. Cô nương, xem đi. Xem đi. Mua một quyển đi. Mỗi lần có sách mới về rồng, ta đều mua về sưu tầm đó. Nhưng gần đây thực sự túng quẫn ta nhất định sẽ trả huynh tiền mua sách.
Ta nói sẽ cho cô mượn tiền khi nào? Cô thích rồng như vậy sao? Đúng thế. Khi ta chào đời đã được một con rồng lớn màu đen che chở. Từ nhỏ ta và con rồng đen ấy đã có mối liên quan khăng khít. [Long Tộc Quái Đàm]
Con rùa nhỏ như huynh không hiểu được đâu. Cô nói cái gì? Ta nói sau này ta sẽ làm nương tử của rồng, huynh cho ta mượn tiền, chắc chắn sẽ không chịu thiệt đâu. Ăn nói hồ đồ. Lúc chào đời có rồng xuất hiện
Thì cô sẽ gả cho con rồng đó sao? Vậy thế gian sẽ có biết bao nữ nhân làm nương tử của rồng chứ? Lời của cô quá là nực cười. Còn nữa, sao cô chắc chắn cô sẽ gả cho con rồng đen đó? Ninh Tu Duệ, đây là lần đầu tiên
Huynh nói với ta nhiều lời như thế. Còn nữa, huynh nổi giận cái gì chứ? Chỉ là ta cảm thấy lời của cô quá hoang đường. Nếu còn không đi thì đừng về nữa.