Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 20 | iQiyi Vietnam

    Thế, anh có chuyện quan trọng muốn nói với em sao? Anh có chuyện quan trọng muốn nói với em. Nếu đã long trọng như vậy thì em phải đoán thật nghiêm túc mới được. Được. Với IQ của em chắc chắn không đoán ra. Ngồi xuống trước đã. Hà Bất Túy,

    Anh muốn hẹn hò với em. Anh muốn hẹn hò với em sao? Ừm, anh muốn hẹn hò với em. Anh Lục, anh đang tỏ tình với em sao? Không thì sao Vậy thì cũng phải đệm trước vài câu chứ. Điều quan trọng nhất là anh phải nói với em là anh thí…

    Em cứ thấy cái cách này sai sai sao đó. Không phải em thích thẳng thắn sao? Nhưng tỏ tình mà, phải có cả một quá trình chứ. Anh nên nói vài câu lãng mạn… Anh thích em. Cái gì? Em không nghe rõ. Anh nói là anh thích em. Thích nụ cười của em,

    Sự nghịch ngợm, thích cả tính tình nóng nảy. Vậy nên anh muốn hẹn hò với em. Để anh đeo cho em. Trong này có nước hoa mùi rượu vang. Vì mùi hương khá nồng, nên dù có bỏ vào mặt dây chuyền nó vẫn có thể tỏa ra mùi hương nồng của rượu.

    Đây là mùi vị riêng của em. Em ngửi được rồi. Phúc bồn tử, việt quất, và cả mùi rất nồng của những loại trái cây màu đen. Rất quyến rũ. Em có một vị giác tuyệt vời, nên chắc chắn có thể cảm nhận được hương vị độc nhất vô nhị này. Thế nên,

    Hứa với anh, Bất Túy, giúp anh giữ gìn nó thật tốt. Được không? Em thích không? Thích lắm. Anh sao? Hôm nay cảm ơn anh. Em thích sợi dây chuyền độc nhất vô nhị này, thích pháo hoa nở rộ dành riêng cho em, em cũng thích anh!

    Em sẽ giữ dây chuyền thật kĩ, cũng sẽ bảo vệ anh thật tốt. Bảo vệ anh ư? Cảm ơn anh Lục đã cho em cơ hội bảo vệ Lục Vi Tầm, một người bề ngoài có vẻ mạnh mẽ nhưng nội tâm thực ra lại lại rất yếu đuối. Bất Túy,

    Chưa có ai nói với anh những điều này. Anh cũng cảm ơn em. Em bằng lòng hẹn hò với anh. Tối nay cảm ơn anh nhiều. Dù em chưa ăn no lắm, nhưng pháo hoa thật sự rất đẹp. Vậy lần sau chúng ta gọi nhiều món vào. Sao vậy? Không có gì.

    Chúng ta đi thôi. Hình như anh cũng nhìn thấy rồi, có người đang theo dõi chúng ta. Từ nãy đến giờ anh ta đi theo chúng ta mãi, có cần bắt anh ta rồi hỏi xem có chuyện gì không? Để an toàn, thì về nhà trước đã. Em nhìn cái gì?

    Nhìn anh thì sao? Anh có đẹp gì đâu. Không đẹp thì không được nhìn à? Nhìn đi, tha hồ mà nhìn, không tốn tiền đâu. Lúc trước em uống rượu trong bar của anh hình như vẫn chưa trả tiền đúng không? Chỉ cần quán bar của anh còn mở, em uống một ly

    Hay là một chai, mang cả thùng đi cũng không cần trả tiền. Nhưng không cần trả gì sao sao? Uống không vậy à? Có chứ, em hát cho anh nghe đi. Được thôi. Sau này Mia em chỉ cần uống rượu ở bar của anh, thì dù là một câu hay là cả bài,

    Thậm chí là cả đêm, em cũng sẽ hát cho anh nghe. Hứa rồi nhé. Dạo này Midi còn tìm em không? Không thấy nữa, dạo này nó ngoan ngoãn hơn nhiều. Không biết nó nghe ngóng được tên anh ở đâu. Mà nói thật, anh cũng giỏi thật đấy. Biến hết đi! Cậu… cậu…

    Làm gì đấy? Dừng lại! Đi mau! Dịch Nam Kha, phạm tội cố ý làm bị thương người khác, tuyên án phạt tù 7 năm. Mia, anh không muốn giấu em. Thật ra anh không phải người tốt. Trước đây anh từng đánh nhau, bị đưa vào đồn công an rồi ngồi tù.

    Anh đã nói anh là một kẻ tồi tệ mà. Dịch Nam Kha em biết sợ con gái uống nhiều rượu giữa đêm, vì anh em của mình mà có thể hy sinh cả cuộc sống. Ngay cả người như Midi anh cũng chịu giúp. Em không nghĩ anh là một kẻ tồi tệ. Mia,

    Em thật sự không sợ anh sao? Sợ chứ. Em sợ người em yêu không biết yêu bản thân mình. Anh rất muốn cho em một cuộc sống ổn định, nhưng anh sợ bản thân không đủ tốt. Em nghe anh nói những điều này, cảm thấy giống như

    Anh đang muốn đẩy em ra xa vậy. Em biết anh không có ý đó mà. Em không biết! Nghĩ xem dạo đây có gây chuyện với ai không. Em cũng không rõ nữa. Tóm lại, ngày mai cứ báo cảnh sát cái đã. Ngủ ngon nhé. Hôm nay cảm ơn anh.

    Em thật sự rất vui. Cảm ơn em, anh cũng rất vui. Em về ngủ trước đây, ngủ ngon. Chúc ngủ ngon. Giám đốc Vạn, đã điều tra được. Dịch Nam Kha chính là con trai của phụ tá tại xưởng rượu nhà họ Hà vào năm đó, Dịch Kiến Quốc

    Bọn họ đi đến nhà máy rượu của ông chủ Dương đúng là để tìm Lê Hoa Bạch. May là tôi đã nói cậu ta xử lý sạch sẽ. Chỉ tiếc là… Phía Trạch Trạch cậu nhớ giữ bí mật đấy. Vâng. Đi đi. Anh tìm em có chuyện gì?

    Dạo này em có bị ai theo dõi không? Sao anh biết? Chẳng lẽ anh cũng… Anh cũng bị theo dõi. Thứ có thể làm chúng ta cùng bị theo dõi… Lê Hoa Bạch? Lê Hoa Bạch. Em không thấy cái chết của ông chủ Dương rất kì lạ sao? Đúng là rất kì lạ.

    Điều kì lạ hơn là bây giờ người nhà của ông ấy đã biến mất hết. Sau chuyện này chắc chắn có âm mưu. Ai có thể có năng lực như vậy được chứ? Có một người như vậy thật đấy. Nước sâu lắm. Nước sâu cũng không đáng sợ,

    Vừa hay để chúng ta tìm hiểu. Hôm nay em không đến chỗ anh nữa, em về nhà với bố. Được, yên tâm đi. Em tới… rồi. Sao bây giờ mới đến? Tôi đã giải quyết xong rồi. Đây là cách giải quyết gì vậy? Có vẻ đặc biệt thật đấy.

    Không còn ai nữa, mau hỏi đi. Dịch Nam Kha, tốt xấu gì chúng ta cũng là công dân tốt tuân thủ pháp luật, anh làm việc có thể đừng… nóng nảy thế này được không? Nếu không thì em nghĩ cách khác bắt cái tên lừa đảo này nói thật xem. Xin lỗi nhé.

    Hà Bất Túy! Cô lại rước họa gì cho tôi nữa vậy? Nói chuyện với con gái thì nhẹ nhàng một chút. Cô Hà à, tôi có thể giúp gì cho cô không? Dạo này có phải anh cho người theo dõi tôi không? Không hề, chắc chắn không có.

    Chỉ vì khoản nợ định kì mà tôi phải tìm rắc rối vậy làm gì? Anh có biết Dương Phong không? Ai… ai cơ? Nghe đến nhà máy rượu Cừu Vui Vẻ bao giờ chưa? Chỗ này thì tôi từng nghe rồi. Mà tôi nói này, rượu ở đó dở lắm,

    Không ngon bằng rượu của nhà máy rượu Long Vận đâu, rượu của Long Vận ngon lắm đó. Tôi nói này… Anh có biết Lê Hoa Bạch không? Cái này có khác gì lê vàng không? Ấy, những điều tôi nói đều là thật đó. Thật mà, tôi nói thật cả đấy. Thật mà.

    Không phải anh ta. Xin lỗi nhé. Không sao không sao. À anh gì đó ơi, tôi cũng hiểu chuyện gì rồi đó. Anh cũng gặp rắc rối đúng không? Nếu anh không chê tôi ngu ngốc, thì tôi sẵn sàng làm mọi việc cho anh. Ờ thì…

    Sẽ giúp anh tìm ra mấy tên trộm không biết điều đó. Vậy thì nhờ anh nhé. Không có gì, chuyện nhỏ thôi mà. Đi cẩn thận nhé, không tiễn nha. Anh Đức, chuyện hôm nay phiền anh đừng nói với Lục Vi Tầm nhé. Cô em à, làm vầy thì chết tôi rồi.

    Nói cho cô biết này, nói cho cô biết này. Phải nghĩ cho kĩ đó. Chuyện lần này không lịch sự như lần trước nữa đâu, phải nghĩ cho kĩ đấy. Nào nào nào, mau cởi trói cho anh đi. Cởi ra cởi ra. Không phải… Này, mau cởi trói cho tôi đi.

    Suy nghĩ cái gì thế không biết. Alo, con mau về với ta đi, đừng bướng bỉnh nữa. Con không về. Con không còn tư cách để bướng bỉnh nữa, bởi vì vị giác trời cho của con đã không còn. Đúng vậy, con đã mất vị giác. Nhưng dù như thế,

    Con vẫn có thể tiếp tục đi con đường mà mình muốn. Con ngây thơ quá rồi đó. Con không giống bố. Gen của con và ta giống nhau, chúng ta có gì khác nhau? Con có người để đi chung. Người đi chung? Người đó có thể giúp gì cho con chứ?

    Người đó có thể giúp con giải quyết nguy cơ đứt vốn giữa nhà máy rượu vang Muunas và Chateau Montrose không? Chuyện này con có thể tự giải quyết. Tự giải quyết, con dựa vào đâu để giải quyết? Dựa vào sự ương ngạnh và bướng bỉnh của mình sao? Con nghe rõ đây,

    Nếu chuyện con mất vị giác bị lộ ra thì cổ đông của nhà máy rượu vang chắc chắn sẽ rút vốn. Con nói xem, con sẽ dùng gì để bướng bỉnh với ta chứ? Cho con biết, ta không còn mặt mũi để mất đâu. Mất mặt? Đúng vậy,

    Trước giờ bố chỉ quan tâm đến kinh doanh, đến mặt mũi của mình. Thế này đi, chúng ta hãy so tài, trận chiến của hai người. Nếu con thắng, thì bố không được nhúng tay vào chuyện nhà máy rượu vang nữa. Được! Nếu con thua

    Thì phải ngoan ngoãn về kế thừa sự nghiệp gia đình ta. Con sẽ chứng minh cho bố thấy, sự ngạo mạn và định kiến của bố buồn cười đến mức nào. Chẳng có gì đáng cười cả. Con đừng quên, vị giác thiên phú của con là do ta cho.

    Rượu vang cam là loại rượu dùng phương pháp ủ rượu nho đỏ để ủ rượu nho trắng, làm phần nước, ruột và vỏ của quả nho trộn lẫn vào nhau. Dù đã lên men xong vẫn phải tiếp tục ngâm vỏ, thời gian ngâm phải từ mấy tiếng cho tới mấy tuần,

    Thậm chí có thể kéo dài tới mấy tháng. Cuối cùng ủ thành loại rượu vừa có vị thanh khiết trái cây của rượu nho trắng, lại vừa có những thành phần phức tạp của rượu nho đỏ. Đây mới là loại được yêu thích của giới rượu nho trong tương lai.

    Chàng trai này được đấy. Cậu có biết cậu ta là ai không? Thưa ông Lục, cậu ấy tên là Mộc Xuân Phong, là người xuất sắc nhất trong đợt này. Chẳng trách. Thưa thầy. Xuân Phong, để trống lịch thứ hai tuần tới

    Cùng tôi đi bào mòn sự hăng hái thằng nhóc Lục Vi Tầm. Em và thầy với Lục Vi Tầm? Đúng thế, còn cả người đi cùng của nó. Sao thế? Cậu còn việc gì khác à? Không. Sao thầy lại chọn em đi cùng? Cậu là học trò ta hài lòng nhất,

    Huống hồ chẳng phải cậu từng nói muốn đường đường chính chính giành lại nhà máy rượu vang Bucks sao? Thưa ngài, anh Mộc đã đến. Được, cậu đi làm việc đi. Ông Lục. Nào, ngồi xuống đi. Nếu cậu thích rượu vang cam thì có thể đến Georgia xem thử.

    Ở đó có một số nhà máy rượu vang chôn những chum đựng rượu lên men xuống dưới đất, rất có cảm giác nghi thức. Nếu châu Âu là thế giới cũ của rượu nho, thì Georgia vẫn còn lưu giữ cách ủ rượu từ thời xưa. Có cơ hội thì

    Tôi sẽ giới thiệu cậu làm quen với người ủ rượu nổi tiếng nhất của họ. Rất cảm ơn ông Lục. Sau này cứ gọi ta là thầy đi. Cảm ơn thầy. Nào, ngồi đi. Có thể sát cánh với thầy là vinh hạnh của em. Số tài liệu này thật là…

    Sao anh lại tới đây? Đến đón em về. Hai ngày nữa sẽ có một trận đấu, mong em có thể đi với anh. Được. Em không hỏi tại sao à? Không hỏi. Anh sẽ thắng. Vâng. Dụng Dụng tốt nhất ơi, mấy ngày này nhờ cậu chăm sóc bố mình nhé. Yên tâm,

    Cứ để mình lo, vừa hay mấy ngày này mình được nghỉ. Mình sẽ ghi nhớ ơn này. Nhờ cậu đó. Hà Bất Túy mà mình quen đâu mất rồi. Được rồi, đi đi. Vậy mình đi nhé! Tạm biệt. Sao trước giờ chưa từng nghe em nói bố em cần người chăm sóc vậy?

    Bây giờ bố em đã lớn tuổi, có một người chăm sóc ông ấy thì em cũng yên tâm hơn. Cũng tốt. Bố ơi! Xin chào, ông Vạn không có ở đây. Ông Dương nhà tôi bị ông bức chết rồi, ông là hung thủ giết người! Bác nói gì vậy?

    Tôi nói ông là hung thủ giết người! Canh gà hầm sâm của nhà hàng này ngon lắm đấy. Ăn một chén trước đi cho ấm bụng. Bố cũng ăn một chén. Sao thế? Không hợp khẩu vị à? Bố… sao chú Dương lại chết vậy? Trạch Trạch à,

    Hai bố con chúng ta khó khăn lắm mới gặp được nhau để ăn bữa cơm. Chúng ta có thể đừng nói những chuyện không may như vậy trên bàn ăn không? Chuyện không may? Đó là một mạng người đấy. Trạch Trạch, con đừng phá nữa được không?

    Rốt cuộc thì tại sao chú Dương lại chết? Không phải ta đã nói rồi sao? Là do chú ấy không cẩn thận. Chiều nay lúc con đến tìm, bố không có ở đó. Điện thoại lại để trên bàn, Con có nghe điện thoại, đó là của vợ chú Dương. Trạch Trạch!

    Con là một đứa trẻ trong sáng, có những chuyện con không nên biết. Vậy những lời họ nói là thật, mọi chuyện là do bố sắp đặt, chú Dương đã chịu tội thay bố? Tiểu Chung! Giám đốc Vạn! Trạch Trạch, nghe Tiểu Chung nói gần đây con không được khỏe.

    Nghe lời của bố, nhập viện điều trị một thời gian nhé. Trạch Trạch, đi thôi, giám đốc Vạn đã sắp xếp xong cả rồi. Khoan đã. để Trạch Trạch ăn xong bữa này đi. Bố còn bận việc, không ăn cùng con được. Chú ơi, ăn cơm thôi. Chú, ăn cơm thôi.

    Tới đây tới đây. Giám đốc Vạn. Tiểu Hách, sao cháu lại ở đây? Bất Túy nhờ cháu đến chăm sóc chú Hà. Chú đến để… Chú tìm ông Hà nói chuyện xưa. Được, vậy cháu đi làm thêm vài món nữa. Chú ngồi đi ạ. Ông Hà, tôi đây. Ông Vạn à,

    Sao lại tới đây thế? Ông ngồi đi, tôi đi pha bình trà. Thôi không cần đâu, quay lại đây đi. Ngồi đi nào. Ngồi xuống đi. Lâu rồi không gặp. Đúng thế. Bây giờ ông bắt đầu ủ Lê Hoa Bạch rồi à? Ủ để dùng lúc gả con gái.

    Bất Túy có bạn trai rồi à? Con gái lớn rồi, phải gả đi thôi. Đáng tiếc thật, nếu nhà máy rượu khi đó không đóng cửa thì Lê Hoa Bạch có thể làm của hồi môn rồi. Không sao. Có ông Dịch ở đây,

    Muốn ủ thêm Lê Hoa Bạch cũng không tốn nhiều thời gian. Ông Dịch? Ông Dịch ở đâu, sao ông ấy lại đến giúp ông? Ông Dịch ấy à? Ông Dịch ơi, ông Dịch ơi! Ông Dịch dắt con trai đi xem phim rồi. Giám đốc Vạn, xin mời. Cùng ngồi ăn đi ạ.

    Ngồi xuống cùng ăn đi. À thôi, chú còn công việc, đi trước nhé. Chú đi đây. Vậy chú đi cẩn thận nhé, cháu không tiễn nữa. Được. Ông Vạn, nhớ ghé chơi nhiều nhiều nha. Nào, mình ăn cơm thôi chú. Bất Túy vẫn chưa về mà, chúng ta chờ con bé đi.

    Vậy cháu đi lấy thêm chút cơm nhé. Mau đi đi. Alo, giám đốc Vạn, ngài định khi nào ra tay vậy? Vẫn chưa đến lúc. Vợ của ông Dương giải quyết thế nào rồi? Ông yên tâm, đã xử lý xong rồi, bà ấy sẽ không dám nói bậy bạ nữa đâu.

    Thì ra sự tự tin mỗi khi đứng trước mặt bố của anh đều là giả bộ mà thôi. Dù nhiều năm đã trôi qua, anh vẫn không thể thoát khỏi nó. Cuối cùng thì em là ai? Anh vẫn chưa biết sao? Em chính là anh đó.

    Em chính là người bị bản thân anh lãng quên, người bị anh vứt bỏ. Anh chẳng tuyệt vời như em tưởng tượng. Em cũng chẳng hề đáng yêu như anh tưởng tượng. Tại sao chỉ có mình anh ở đây? Bố đâu rồi? Cả mẹ nữa? Họ đi cả rồi. Anh nói dối!

    Mẹ vẫn luôn ở bên cạnh em. Mặc dù bố rất bận nhưng vẫn luôn cố gắng hết sức dành thời gian để ở cạnh em. Bọn em sẽ luôn ở bên nhau. Là mơ sao?