Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 19 | iQiyi Vietnam

Cụng ly! Cụng ly! Nguy hiểm quá. Không ngờ mấy người đã trải qua chuyện này nữa. Tôi nói mà, không thể không có tôi đâu. Vệ sĩ là việc Hách Dụng tôi hữu dụng nhất. May mà không dẫn cậu ấy theo chứ không chúng ta còn phải nghĩ cách cứu người nữa đấy.

Này, Hách Dụng mình là loại người kéo chân sau à? Phải. Đại tiểu thư à, sao cô ngồi xa thế? Nào, để tôi phỏng vấn cô. Có phải bây giờ hối hận lắm vì đẩy tôi xuống xe mà đi theo không? Tiểu Tầm, anh qua đây một chút nhé,

Em có chuyện muốn nói với anh. Cảm xúc của đại tiểu thư sai sai… vẫn chưa lấy lại bình tĩnh được. Em chuẩn bị về Pháp, đã đặt vé máy bay xong cả rồi. Ngày mai sẽ đi. Đừng ăn nữa, dáng vẻ vờ như không để ý xấu lắm đấy.

Em giả vờ không để ý lúc nào chứ? Em vốn chẳng sao cả. Dáng vẻ cứng mồm cứng miệng còn xấu hơn nữa. Gặp nạn không chết, sao anh lắm lời thế? Em không muốn lãng phí thời gian cho anh nữa, anh cũng đâu yêu em. Bạch Cảnh…

Được rồi, không cần nói nữa đâu, em không muốn nghe gì hết. Lý do hôm nay em đến đây là vì muốn nói cho anh biết có rất nhiều người theo đuổi em, Lục Vi Tầm anh chỉ có nhiêu đó, em không hiếm lạ gì. Được rồi, em đi đây. Anh tiễn em.

Không cần đâu. Sao… sao cô ấy đi thế? Sao đại tiểu thư bỏ đi thế? Về Pháp rồi. Túy Túy, cậu toàn thắng ván này rồi đấy. Cô ấy chưa trả tiền rượu. Bà chủ à, sao ngày nào chị cũng nghĩ đến tiền rượu nhà chị thế.

Đừng keo kiệt đến vậy được không hả. Cậu không hiểu, kiếm tiền khó khăn lắm. Đừng lo, sẽ không quỵt tiền rượu đâu. Không phải chồng chưa cưới của Bạch Cảnh vẫn đang ngồi ở đây à. Còn thiếu bao nhiêu thì đòi anh ta. Trải qua lần này

Có phải anh đã làm hòa với họ rồi không? Trả tiền rượu cho anh xong rồi bàn tiếp. Mấy người nhớ trả tiền rượu cho cô ấy nhé, tôi đi tính tiền rượu giúp anh ấy. Xin lỗi, những chuyện lúc trước đã làm em đau lòng.

Em đã quên những chuyện trước đây rồi, sau này thì phải xem biểu hiện của anh thôi. Cũng phải, đời người ngắn ngủi, anh nhớ trước đây em đã từng nói với anh phải khiến cho cuộc đời mình có thêm nhiều tính khả thi.

Thế nên anh cảm thấy không thể chờ đợi được, không thể lãng phí. Anh muốn nói gì? Anh muốn nói có lẽ con đường mai này càng khó đi hơn nữa. Cần em đi cùng anh chứ? Anh chỉ nói con đường mai này khó đi

Chứ có bảo để em cùng đi với anh sao? Thế thì anh tự đi đi. Buông ra, anh làm gì thế? Em chạy đi đâu? Chạy đi đâu hả? Em sợ anh chắc. Hai người làm gì thế? Phát cẩu lương à ?

Lúc ngọt ngào cũng phải suy nghĩ đến những người xung quanh chứ. Còn có người vẫn đang ở trong cuộc sống độc thân nước sôi lửa bỏng đấy. Thế này thì ai chịu được chứ. Ngưỡng mộ ganh tị à? Chỉ biết bắt nạt em. Không ngưỡng mộ, cũng chẳng ganh tỵ.

Tôi thật lòng chúc phúc. Giả vờ nữa đi, đó không phải là đàn anh mà cô luôn nhớ mong à? Mặc kệ anh ấy có phải đàn anh của tôi hay không chỉ cần anh ấy có thể tìm được người mà mình thích thì tôi rất vui cho anh ấy. Không sao đâu,

Rồi sẽ có mà. Chờ đi. Bỏ đi, kính hai người một ly. Hai người nói chuyện đi nhé. Chưa chắc sẽ có người yêu, cơ mà lại có một đợt rượu mới, để tôi pha một ly cho cậu. Thế thì cô cũng nên chúc phúc cho tôi đi.

Tôi cũng tìm được người mà mình thích rồi. Hôm ấy đi vội quá không kịp đưa cái này cho anh. Cái này… Cái này là Lê Hoa Bạch, hôm ấy lúc chúng ta bị nhốt trong nhà máy rượu tôi đã lén đổ vào đây. Có điều chỉ nhiêu đây thôi,

Khi đấy tôi còn sợ nó bị đổ nhưng có vẻ được đựng ổn lắm. Cảm ơn cô, Bất Túy. Thật ra… Bọt khí cà phê buổi sáng sớm. Lúc nhớ người thì uống một ly. Nhắm mặt lại hồi tưởng mùi vị. Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh.

Uống rượu lâu năm sợ say. Cứ trải nghiệm hồi ức nhiều lần. Nhớ mong dãy xếp hàng. Phải vãn hồi thế nào khi đã bỏ lỡ cơ hội được ở bên cạnh người. Trong xác suất một phần trăm, hình như chúng ta là trời sinh một đôi. Không chuẩn bị gì cả

Mà tình cờ bắt gặp vẻ đẹp của người. Nước lọc cũng trở nên thật đặc biệt. Nói nhiều câu tình cảm, hát tình ca đến khi người say mê. Sau đó lại an ủi sự kề cận lãng mạn. Tình yêu thật giàu dư vị.

Tôi may mắn biết bao khi được gặp và yêu người. Nếm thử đi. Thế nào? Ngon hơn Lục Vi Tầm chứ? Anh hỏi về canh hay là anh thế? Tất nhiên tôi không so được với anh ta trong lòng cô, cớ gì phải tự rước lấy nhục.

Tôi hỏi về tay nghề nấu nướng của mình đấy. Tay nghề nấu nướng của anh ấy không có liên quan gì đến tôi cả. Nếu tôi đã quyết định rời khỏi thì sẽ không lưu luyến nữa. Không lưu luyến tay nghề nấu nướng của anh ấy, và sẽ không lưu luyến anh ấy.

Rõ ràng chưa buông bỏ thì cớ gì phải giả vờ thoải mái. Sớm muộn gì cũng sẽ buông bỏ thôi, tôi nghĩ tôi là một người xứng đáng được yêu. Tôi không muốn lãng phí thời gian của mình cho một người không yêu tôi khiến mình phải chịu uất ức.

Anh nói xem có đúng không? Cô suy nghĩ thấu đáo đấy. Nói thật thì tôi rất tán thưởng anh. Thật đấy. Năng lực đánh giá rượu vang đỏ của anh rất hay, không cần phải bắt chước Lục Vi Tầm. Nếu anh muốn tham gia WSA

Thì tôi có thể viết thư tiến cử giúp anh. Cảm ơn lòng tốt của cô, không cần phiền hà đâu. Cảm ơn bữa tối của anh. Khi nào cô bay? Sáng mai. Để tôi tiễn cô. Không cần đâu, tôi không thích tình huống tiễn người ở sân bay.

Ngày mai là một ngày mới. Phải. Nói lời tạm biệt với bản thân trong quá khứ thôi. Chúc mừng cô đã nhân được cuộc sống mới. Cảm ơn. Thật mong chờ lần gặp tiếp theo. Sẽ gặp mà. Tạm biệt. Giám đốc Lục, nếu còn chưa định giá

Thì e rằng sẽ không thể kiềm chế phía cổ đông nổi nữa đâu. Tôi có thể định giá rồi. Cậu Lục, đã chuẩn bị sẵn sàng. Cậu xem có còn cần gì nữa không? Không cần nữa đâu, cảm ơn chú Mã. Vâng, vậy tôi lui xuống đây. Thả lỏng cảm xúc,

Có thể giúp ích cho việc điều trị bệnh mất vị giác mang tính rối loạn thần kinh của Lục Vi Tầm. Trở về một ít rồi. Nghiêm trọng không? Nếu là lúc trước thì anh đã từ bỏ nó từ lâu rồi. Thế bây giờ thì sao?

Anh tính cho nó thêm một cơ hội nữa. Trở về một chút. Sau khi tiếp xúc với không khí thì trở thành một phần trong kết cấu đậm đặc của rượu, đem độ sâu và độ dày đến cho dòng rượu trẻ này. Thế này cũng xem là một bất ngờ vui vẻ đấy.

Vậy anh tính bán với giá bao nhiêu? Giá bán lẻ là 198. Anh chắc chứ? Em nhớ Bạch Cảnh từng nói giá bán lẻ thấp nhất của rượu nho từ Nhà máy rượu vang Rose cũng phải trên 700. Giá bán lẻ cao nhất của rượu sơ cấp

Từ Nhà máy rượu vang Rose sau này sẽ không cao hơn 300. Chỉ khi nhiều người uống được rượu hơn thì mới có thể khiến nhiều người biết đến được. Nếu định nghĩa nó thành một món đồ xa xỉ thì chỉ có một con đường chết cho Nhà máy rượu vang Rose.

300 em cũng thấy đắt nữa. Em đang thầm thì gì thế? Em nói anh quả thật rất là thông minh. Thế anh tính đặt tên gì cho nó? Rung Động. Anh nói này, dòng rượu này tên là Rung Động là bởi vì anh muốn khiến người uống được nó

Cũng có thể có cảm nhận giống như anh. Cảm nhận được rồi. Bây giờ em đã cảm nhận được rồi. Em cảm nhận được điều gì? Em không còn vị giác nữa mà nói lung tung gì thế. Không biết lần này vị giác của anh khôi phục lại trong bao lâu nữa.

Đừng lo, không phải đã sắp điều tra ra được tung tích của Lê Hoa Bạch rồi sao? Khoan đã, lạnh chết mất. Lạnh à? Lạnh chứ. Lạnh chứ. Cho nên? Lúc này anh nên cởi áo ra khoác lên cho em. Đồ ngốc mới làm thế. Có tầm thường quá không thế.

Rốt cuộc anh có yêu đương bao giờ chưa? Không phải thế này là ấm rồi hay sao. Có phải anh hay dùng chiêu này với con gái không? Chỉ có một người. Thêm em vào tổng cộng hai người còn chưa biết đủ à. Ý anh là chỉ có một mình em. Anh…

Ý của anh à anh là trai… (tân) Chờ đã nào, anh có phải hay không? Có phải là… Anh… anh cảm thấy tài khoản Gián Tửu của em nên mở cửa lại đi. Anh đang nghiêm túc nói với em đấy. Anh đã xem các bài viết trên hai tài khoản của em rồi.

– Em biết rồi mà… – Gián Tửu Sĩ là nơi em muốn bày tỏ bản thân thật sự. Anh có phải hay không? Chờ đã nào. – Không phải. – Dịch Nam Kha! – Không phải. – Có phải hay không?

– Không phải. – Anh phải. – Anh không phải. – Chắc chắn là phải mà. Em lời rồi! Anh không phải. Qua đây. Làm gì thế? Anh đang thí nghiệm. Lại phải hôn à? Không chịu sao? Anh là ông chủ, anh định đoạt. Em cảm thấy

Không bắt buộc phải hôn mà. Đây là công việc, do anh định đoạt. Cầm áo khoác theo anh ra ngoài. Đi làm gì thế? Đi dạo. Trời lạnh thế này đi dạo gì chứ? Đây chính là nơi tốt mà em từng nói à? Phải, trước đây em hay đến đây giải sầu.

Thế nào? Tốt chứ? Cũng thường thôi. Đúng là khó chiều. Trước đây em thường đến đây à? Trước đây lúc không vui em sẽ đến đây giải sầu. Lúc vui thì cũng đến đây giải sầu. Thế bây giờ em đang vui hay là không vui? Cũng thường thôi. Em thật là…

Thích ghim người khác quá. Chỉ cần không được hời đã được xem là chịu thiệt rồi. Anh để em được hời này. Thì ra anh là Lục Vi Tầm như vậy. Anh nhìn bên kia kìa. Em nhìn bạn gái của người ta đi, ngoan ngoãn biết bao.

Thế thì anh đi đổi bạn gái với anh ta đi. Khéo thế. Em rút lại lời nói để anh đổi bạn gái. Anh cũng rút lại lời nói bạn gái anh ta rất ngoan ngoãn. Nam Kha bảo anh ấy thích nơi này nên dẫn tôi đến đây dạo mát.

Tôi cũng cảm thấy nơi này rất đẹp, thế nên dẫn Hà Bất Túy đến đây giải sầu. Tư tưởng lớn gặp nhau. Tôi đã từng đến đây với Hà Bất Túy đúng chứ? Thế chúng tôi không làm phiền hai người nữa. Tạm biệt. Anh làm gì thế?

Cứ phải đâm dao vào lòng người ta cho bằng được. Anh đang giúp họ. Anh thế này là hóng hớt không sợ lớn chuyện. Em không hiểu, ghen vừa phải có ích cho việc tăng tiến tình cảm. Anh đang nói đến kinh nghiệm trên Lê Hoa Sơn Cư à?

Em có biết để đối phó với con gái miệng mồm lanh lợi như em thì cách tốt nhất là gì không? Anh tưởng em sợ anh à. Anh… Cô ấy dây dưa bên cạnh anh, anh lại rơi vào mắt của em. Cái lướt qua tràn đầy ám muội,

Tư duy uốn lượn như bờ biển. Đang nghĩ gì thế? Thì ra đây là nơi mối tình đầu của em hay dẫn em đến. Thì ra là tức giận à. Anh không tức giận nhé. Anh sẽ không ghen mấy chuyện này đâu. Ghen mấy chuyện này? Dịch Nam Kha nói như vậy

Là vì muốn làm cho anh ghen. Vẫn là anh thông minh sáng suốt. Thế anh ta vẫn còn canh cánh trong lòng à? Em nghĩ vẫn sẽ như thế. Lần trước lúc hai ta bị nhốt trong nhà máy rượu, anh ấy đã nói với em rằng

Anh ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho em. Có điều em cũng có thể hiểu cho anh ấy, nếu hận em có thể giúp anh ấy dễ chịu hơn một chút thì hãy cứ hận đi. Thế em… Em không sao cả. Tại sao cứ phải tìm ai đó để hận chứ,

Vui vẻ tốt đẹp biết bao. Hà Bất Túy, có lúc cái đầu nhỏ của em cũng hữu dụng lắm đấy. Bỗng dưng anh khen em làm gì? Anh lại muốn làm gì hả? Anh đâu muốn làm gì đâu. Em đừng nghĩ nhiều. Mọi người, sắp cuối năm rồi,

Top 10 loại rượu xuất sắc nhất của tạp chí chúng ta luôn được người ngoài theo dõi. Lần này vừa hay có thầy Mộc tham gia vào thế nên càng phải làm tốt hơn nữa. Nào, phát biểu suy nghĩ đi. Tiến cử mười loại rượu xuất sắc nhất hằng năm,

Mấy người chúng tôi đã tự thực hiện. Đây là danh sách các loại rượu được tuyển chọn. Rung Động? Cái này không phải là dòng rượu mới mãi mà không chịu định giá của Lục Vi Tầm sao? Không ngờ vừa trở về từ Lĩnh Nam

Thì cậu ấy lại mạnh mẽ vang dội như vậy. Cậu Mộc nghi ngờ gì dòng rượu này à? Thế biên tập Mia không có tư tâm à? Chủ biên, tôi xin phép xen vào một câu, danh sách rượu được tuyển chọn đợt này là do mọi người bỏ phiếu kín. Phải đấy.

Tuy chúng tôi không giỏi giáng đến thế nhưng chúng tôi rất tôn trọng nghề của mình. Chủ biên, anh nói thế thì xem thường người ta quá. Từ khi Rung Động ra mắt thị trường thì nhận được phản hồi rất tốt. Vị thanh ngọt cùng với giá cả gần gũi với mọi người

Đều nhận được sự yêu thích từ giới trẻ. Cho dù là từ vị, tay nghề ủ rượu, văn hóa nhà máy rượu hay là giá trị thị trường thì chúng tôi đều cho rằng loại rượu này có tư cách để tham gia dự tuyển bảng xếp hạng Top 10 hằng năm.

Có vẻ đây quả thật là một loại rượu làm người khác rung động. Lục Vi Tầm, chẳng lẽ cậu đã khôi phục vị giác rồi. Thần tượng, anh sao thế này? Bệnh rồi à. Bất Túy đâu? Tôi chuẩn bị tỏ tình với Hà Bất Túy. Cái gì?

Có phải anh bị bệnh rồi không? Anh nghiêm túc à? Tôi nhờ các cậu nghĩ cách giúp tôi, chứ không phải để mấy cậu chất vấn tôi. Bất Tùy à… Rốt cuộc vẫn là Bất Túy của tôi, thế mà cậu ấy cũng gặp được chuyện này.

Thần tượng không còn là thần tượng của tôi nữa, không còn là thần tượng của tôi nữa rồi, không còn là thần tượng của tôi nữa rồi. Đủ rồi đấy. Với sự hiểu biết của cậu thì Hà Bất Túy thích gì thế? Tiền. Còn gì nữa không? Nếu là tỏ tình

Thì thích kiểu dịu dàng. Nói đi nào, sự lý giải của số đông về sự dịu dàng được thể hiện qua những gì? Uyển chuyển làm cảm động, lãng mạn quyến rũ. Còn gì nữa không? Tình cảm chân thành. Hà Bất Túy có nơi nào mà bản thân rất thích không?

Rất thích à… Tôi nghĩ Bất Túy sống cùng anh lâu đến thế, hẳn anh là người biết rõ cậu ấy thích gì hay không thích gì nhất. Thế nên theo tôi thấy điều quan trọng nhất khi tỏ tình với Hà Bất Túy chính là thẳng thắn. Thẳng thắn? Thẳng thắn bày tỏ

Tấm lòng với cậu ấy. Với trí thông minh của cậu ấy thì uyển chuyển lãng mạn gì đó… lỡ như hiểu sai ý, không hiểu được, thì xong phim rồi. Có lý. Vâng. Xin chào. Xin chào. Tôi đến thăm ông chủ nhà máy rượu. Chứng minh thư. Ông chủ quán rượu Dương Phong?

Anh có quan hệ gì với người đó? Tôi là người bị hại trong chuyện này. Hắn đã chết rồi. Chết rồi? Lúc cảnh sát chạy đến hiện trường thì phát hiện hắn đã sợ tội tự sát tại nhà. Người nhà hắn thì sao? Hiện tại vẫn chưa liên lạc được. Cảm ơn.

Thần tượng không hổ là thần tượng của mình, làm Chuyên gia thử nếm rượu vang thì là Chuyên gia thử nếm rượu vang hàng đầu, đến nhà máy rượu ủ rượu mới thì cho ra loại rượu hàng đầu. Sao cứ thấy hàng xóm đối diện nhà thần tượng của mình

Kì lạ thế nào đấy. Được rồi. Quả nhiên là kì lạ. Lại thêm một trăm tiếng đồng hồ nữa. Quả nhiên là Lê Hoa Bạch. Lê Hoa Bạch… Tráo đổi một trăm tiếng? Mở cửa! Tôi biết anh ở trong đó! Thì ra là anh, Mộc Xuân Phong. Đi theo tôi!

Cậu làm gì thế? Anh đừng tưởng tôi không biết anh làm gì ở trong đấy. Cậu làm gì vậy hả? – Buông ra! – Đi theo tôi! Cậu buông tôi ra! Mau lên! Làm gì thế hả? Đi! Buông ra. Quả nhiên là Lê Hoa Bạch. Lê Hoa Bạch…

Sáng nay Dịch Nam Kha gọi điện đến bảo rằng ông chủ Dương đã sợ tội tự sát ở nhà. Sợ tội tự sát? Sao lại đột ngột như thế? Nói là đột ngột thì không bằng nói mọi chuyện đến quá tình cờ. Em từ từ thôi. Vào đây! Thần tượng,

Thế mà tên khống này lại dùng kính viễn vọng theo dõi mọi hành động của hai người. Cả tôi còn chưa từng làm vậy nhé. Anh ta đang xâm phạm đời tư của hai người đó. Là sao hả? Vị giác của cậu có vấn đề à? Không hề.

Cậu với cô ta đang tìm kiếm vị giác. Gì cơ? Có vẻ tôi nói đúng rồi, quay lại tập đoàn nhà họ Lục đi, hoàn thành nguyện vọng của bố cậu, cho bản thân một kết thúc hoàn hảo. Tập đoàn nhà họ Lục?

Đáng lý tôi nên đoán được cậu với ông ta là cùng một bọn từ lâu. Ông ấy vẫn luôn nhớ mong cậu. Tôi mời cậu rời khỏi. Tạm biệt. Cứ… cứ thế mà để hắn đi à? Không để hắn đi chẳng lẽ cậu muốn bắt hắn lại rồi lên trang nhất à?

Thần tượng, hắn nói thật sao? Vị giác của anh đã gặp vấn đề thật à? Chẳng trách… Bố. Trạch Trạch à, sao con đến đây thế? Lê năm nay chín rồi, con mang một ít đến cho bố. Bố nhờ người đi lấy là được rồi mà.

Vốn dĩ sức khỏe của con không được tốt, trái tim chịu đựng được sao? Con đâu có yếu đuối đến thế. Huống hồ gì nhà máy rượu của chú Dương gặp phải chuyện lớn như vậy, con muốn đến thăm bố. Con ngoan, mau ngồi xuống đi. Khỏe mạnh chứ? Vẫn ổn ạ.

Bố à, bình thường chú Dương thân thiện hiền hòa sao lại… Có thể là nhất thời lú lẫn. Những người bạn đi cùng con không sao chứ? Suýt nữa là bị nhốt bên trong không thoát ra được rồi, may mà có kinh hoảng như không nguy hiểm.

Gặp nạn không chết chắc chắn có phúc. Chung, rót nước cho Trạch Trạch đi. Vâng. Thưa thầy. Tìm được câu trả lời mà mình mong muốn chưa? Chưa ạ. Nhưng con phát hiện ra một chuyện khác. Chuyện gì? Hình như Lục Vi Tầm đã đánh mất vị giác của mình rồi.

Nơi này của tôi không có chữ hình như. Con bảo hình như chỉ là không mong thầy đau buồn quá mà thôi. Con chắc chắn chứ? Xin lỗi, em đến muộn rồi. Anh vội vàng tìm em là vì chuyện quan trọng gì sao? Anh… Hôm nay có bữa tiệc nào à,

Hay là có ai sắp đến đây? Hôm nay anh đã bao trọn rồi. Chỉ có hai chúng ta thôi. Vậy thì… anh có lời rất quan trọng muốn nói với em à. Anh có lời rất quan trọng muốn nói với em.