Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 26 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Phượng Lệ Cửu Thiên] [Tập 26] Quân Thanh ca ca. Quân Thanh ca ca. Huynh đợi ta với. Mạc Uyển. Không. Muội không phải Mạc Uyển. Muội là Mạc Tâm.

    Muội là Mạc Tâm. Muội là Mạc Tâm đúng không? Diêu Mạc Uyển. nay chuyện hòa thân đã định rồi. Quân Thanh ca ca và ta tâm đầu ý hợp. Đây đã là sắp xếp tốt nhất rồi. Cô nên hiểu rõ thân phận của mình. Nếu không,

    Cô nghĩ Hoàng thượng sẽ bỏ qua cho Quân Thanh sao? Cứ tiếp tục như vậy, cô chỉ hại chết huynh ấy thôi. Nếu phải chọn giữa quyền thế giang sơn và muội, ta nhất định sẽ cưới muội. Cho dù muội muốn đến chân trời góc bể, hay ẩn cư chốn ruộng điền,

    Ta đều sẽ đi cùng muội. Đây là lời ta nói với Mạc Tâm. Sao muội lại biết? Sao muội lại biết? Lời Túc thân vương nói với tỷ tỷ, làm sao bản cung biết được? Nhưng… Nhưng rõ ràng muội đã nói những lời này với ta. Muội chính là Mạc Tâm.

    Muội chính là Mạc Tâm. Muội chính là Mạc Tâm. Mạc Tâm, muội có biết ta đau khổ thế nào khi bị muội lừa không? Mạc Tâm, tại sao muội không thừa nhận? Túc thân vương, đâu phải ngài chưa gặp tỷ tỷ, sao ta có thể là tỷ tỷ được? Không. Buông tay ra.

    Ta mặc kệ. Ta mặc kệ. Ta không cần biết muội là Mạc Tâm hay Mạc Uyển, ta sẽ không thành hôn nữa. Ta không muốn thành hôn nữa. Muội đã hứa với ta rồi mà, muội đã nói là chúng ta phải cùng nhau đến chân trời góc bể. Được.

    Bây giờ bản vương sẽ đưa muội đi. Chúng ta đi ngay đi. Đi. Đi. Huynh tỉnh táo lại đi, Dạ Quân Thanh. Huynh không được hồ đồ vì xúc động nhất thời. Khó khăn lắm huynh mới giữ được mạng, huynh nói không cần là không cần nữa sao?

    Huynh tưởng mạng huynh bây giờ vẫn là của một mình huynh sao? Huynh mở to mắt ra và nhìn xem. Huynh nhìn bên ngoài đi. Bây giờ giang sơn Đại Chử đã trở thành chiến trường khốc liệt như thế nào. Huynh xem hàng nghìn hàng vạn lê dân bách tính

    Đang chìm trong bể khổ thế nào kìa. Dạ Quân Thanh mà ta biết luôn nghĩ đến thiên hạ, thương xót chúng sinh. Huynh phải gánh vác trọng trách như thế nào, huynh không nhớ ư? Huynh không quan tâm sao? Bản cung phải nghỉ ngơi, mời Túc thân vương về cho.

    Quân Thanh ca ca. Đừng lại đây. Quân Thanh ca ca. Quân Thanh ca ca. [Quân Thanh,] [xin lỗi huynh.] ♫Đêm qua mưa hoa rơi, cô đơn lại đâm chồi♫ ♫Giang sơn tươi đẹp, tại sao không còn màu sắc♫ ♫Nàng đi ngang qua, giấc mộng vỡ tan♫ ♫Cây xưa đìu hiu cùng nàng♫

    ♫Bao tiếng gõ làm thay đổi chiếc khóa lầu tương tư♫ ♫Gió mát đến thăm ta, lay động khúc mắc trong lòng ta♫ ♫Trăm chuyển ngàn hồi, quãng đời còn lại khó đoán♫ ♫Trăng sáng chiếu vào ta♫ ♫Không giấu được câu ta chỉ cần nàng♫

    ♫Xưa nay nhớ cảnh thu nhất, hồn lạc giữa non sông♫ Dạ Quân Thanh, rốt cuộc ta kém Diêu Mạc Uyển kia ở điểm nào? Tại sao huynh không bao giờ nhìn thẳng vào ta? Dạ Quân Thanh, huynh là đồ khốn. Cô ta làm tổn thương huynh như vậy, huynh vẫn yêu cô ta.

    Ta nhận thua. Ta không hối hận. Chỉ cần huynh có thể sống tốt, để ta ở bên cạnh huynh. Cho dù chỉ là phu thê trên danh nghĩa, ta đều chấp nhận. Dạ Quân Thanh. Quân Thanh. Dạ Quân Thanh. Rốt cuộc là tại sao? Chậm thôi. Con gái, đứng lên đi.

    Túc thân vương đứng lên đi. Con gái, cuối cùng con cũng gả cho người con yêu như mong muốn của con. Nhưng con phải nhớ, con phải kiềm chế sự kiêu căng của mình, làm chuyện gì cũng phải cẩn thận. Nhi thần khó lòng báo đáp công ơn dạy bảo của phụ vương.

    Chỉ có thể ngày đêm cầu nguyện mong phụ vương mạnh khỏe. Túc thân vương, ngươi phải nhớ kỹ, mạng của ngươi là do con gái ta cứu. Chúng ta là hai nam nhân quan trọng nhất trong cuộc đời Đình Đình. Là một người cha, ta đã làm hết chức trách của mình.

    Ta mong ngươi có thể làm hết chức trách của một người phu quân. Yêu thương nó, bảo vệ nó cả đời. Nếu ta nghe nói ngươi phụ Đình Đình, làm nó đau lòng, ta sẽ lột da róc xương ngươi, khiến ngươi sống không bằng chết. Ta nói được làm được. Phụ vương,

    Người yên tâm đi. Phu quân chín chắn chững chạc, biết quan tâm đến người khác. Nhi thần và phu quân tâm ý tương thông, sau này nhất định sẽ giúp đỡ lẫn nhau, tôn trọng lẫn nhau. Phu quân, ta nói đúng chứ? Nhìn con kìa.

    Bây giờ con đã bảo vệ phu quân của con rồi. Phụ vương. Được. Lại đây con gái. Đường đến Đại Chử xa xôi hiểm trở, không biết bao giờ chúng ta mới có thể gặp lại. Phụ vương sẽ nhớ con đấy. Tiểu tử đáng chết này dám ăn trộm.

    Xem ta có phế tay của ngươi không. Dừng tay. Có chuyện gì vậy? Quý phi nương nương, đứa trẻ này đúng là coi thường pháp luật, dám ăn trộm vật tư quân dụng của chúng ta. Thật sự là… Ngươi là tướng sĩ của Đại Chử, lại ra tay với một đứa trẻ?

    Lui xuống đi. Vâng. Nào. Mau ăn đi. Nói cho tỷ tỷ biết, người nhà của đệ đâu? Người xấu đốt sạch thôn của đệ rồi. Cha mẹ đưa đệ đi chạy nạn, trên đường đi thì lạc mất nhau. Nào. Đệ cầm cái này đi. Đi theo đoàn,

    Có lẽ sẽ tìm được người nhà của mình. Đi đi. Cảm ơn tỷ tỷ. Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng, sau lần chinh chiến này, thiên tai nhân họa đều xảy ra, bách tính ở nơi giáp ranh giữa các nước không nơi nương tựa, đói khát lầm than.

    Cảm nhận sâu sắc nỗi khổ của chiến loạn, thần thiếp xin Hoàng thượng mở kho cứu tế, cứu lấy chúng sinh trong thiên hạ. Mở kho cứu tế? Đúng vậy. Nếu Hoàng thượng không coi trọng chuyện này, sợ rằng sau này bách tính Đại Chử sẽ thất vọng về Hoàng thượng.

    Mở kho cứu tế? Nàng tưởng trẫm chưa từng nghĩ đến điểm này sao? Hiện nay tai họa khắp nơi, sao trẫm có thể không biết nỗi khổ của bách tính? Nhưng bây giờ nạn dân quá nhiều, một khi mở kho cứu tế, quốc khố của nước ta sẽ bị thâm hụt nặng nề.

    Lúc đó bạo loạn, tranh chấp, sẽ xảy ra trên cả nước. Thế chẳng phải sẽ càng loạn hơn sao? Cục diện ba phương của nước ta vốn dĩ đã bất ổn. Lúc đó nếu có đảng phái khác nhân lúc hỗn loạn giở trò xấu xa. Chẳng phải sẽ càng nguy hiểm hơn sao?

    Bây giờ đã không còn cách nào khác. Trẫm sẽ hạ lệnh đưa những nạn dân này đến Mãng Nguyên. Đây cũng coi là cách tốt nhất rồi. Mãng Nguyên hiện không có người quản lý. Địa hình hiểm trở, tài nguyên thiếu thốn. Có khi những nạn dân đó

    Chưa đến Mãng Nguyên đã chết rồi. Hoàng thượng làm thế khác gì giết họ chứ? Uyển Nhi, nàng là Hoàng quý phi của trẫm, nàng làm tròn bổn phận của một phi tử là được. Chuyện triều chính trị quốc, sau này không cần nàng lo lắng nữa. Lời thật mất lòng. Hỗn xược.

    Là Hoàng quý phi của trẫm mà lại ăn nói không chừng mực, ngang nhiên can thiệp vào chuyện triều chính. Trong mắt nàng còn có trẫm, còn có phép tắc trong cung không? Người đâu, đưa Hoàng quý phi về lều suy nghĩ. Nương nương. Chủ nhân,

    Thành chủ Vạn Hoàng Thành đã đến. Mạc Uyển, cô tìm ta gấp như vậy, cô gặp chuyện khó khăn gì sao? Cẩm Y, suốt dọc đường tới đây, có lẽ huynh cũng nhìn thấy, nỗi khổ chiến loạn đã lan khắp thiên hạ. Vậy nên, Mạc Uyển có một việc muốn nhờ huynh.

    Cô có yêu cầu gì? Dạ Hồng Dịch sẽ đưa nạn dân đến Mãng Nguyên, để họ tự sinh tự diệt. Vạn Hoàng Thành của huynh vốn nằm ở Mãng Nguyên. Vậy nên… Mạc Uyển, cô mộc mạc lương thiện, thương xót người nghèo khổ. Ta chắc chắn sẽ giúp cô chuyện này.

    Lát nữa ta sẽ dùng bồ câu đưa thư để dặn dò chuyện này. Cẩm Y, cảm ơn huynh. Giữa hai chúng ta không cần khách sáo. Ta đi đây. Trời khô hanh, cẩn thận củi lửa. Đúng là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.

    Chúng ta tan cửa nát nhà, không nơi nương tựa, dựa vào cái gì mà bọn chúng lại được sống sung sướng như vậy? Các huynh đệ, lên. Lên. Tránh ra. Đại nhân. Đại nhân, đây là lương thực của chúng ta. Đại nhân. Lương thực. Cầu xin các ngài,

    Đừng mang lương thực của chúng ta đi. Các ngài mang đi rồi, chúng ta sống thế nào? Rút. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Thần đệ tham kiến Hoàng thượng. Túc thân vương đến có chuyện gì? Thần đệ cầu xin Hoàng thượng

    Không thể dễ dàng từ bỏ những dân chúng kia. Cuộc chiến này đã khiến bách tính rơi vào cảnh lầm than. Bây giờ Nam Cốc thất bại không lo được cho mình, đường đến Đại Thục lại xa xôi, e rằng một lượng lớn nạn dân sẽ đổ về Đại Chử.

    Nếu lúc này dễ dàng từ bỏ, chỉ sợ sẽ khiến dân chúng phẫn nộ, gây ra bạo loạn. Đợi đến khi thổ phỉ xuất hiện ở khắp nơi thì đã muộn rồi. Túc thân vương và Hoàng quý phi tâm ý tương thông thật đấy. Lời nói và suy nghĩ

    Lại giống nhau như vậy. Bây giờ nạn dân trong thiên hạ đang rơi vào cảnh lầm than, Hoàng quý phi nương nương trách trời thương dân, thần đệ không dám sánh với nương nương. Vậy ý của khanh là trẫm không suy nghĩ cho bách tính trong thiên hạ?

    Hoàng thượng là vua của một nước, tất nhiên là sẽ yêu nước yêu dân, lo trước cái lo của thiên hạ. Chỉ là chuyện nạn dân này, thần đệ cho rằng sẽ có cách giải quyết tốt hơn. Khởi bẩm Hoàng thượng, phía trước có một lượng lớn nạn dân trở thành thổ phỉ,

    Giết người cướp của ở khắp nơi. Thôn trang ở gần đây không ai thoát nạn. Lẽ nào lại như vậy. Đám thổ phỉ này dám thừa cơ ngang nhiên làm loạn, coi thường pháp luật? Nếu sau này ai cũng bắt chước bọn chúng, đây chẳng phải là tai họa của Đại Chử sao?

    Truyền lệnh xuống dưới, chỉ cần là kẻ giết người cướp của, đều bắt lại xử lý theo luật pháp cho trẫm. Vâng. Thần đệ xin cáo lui. Nào. Nào. Các huynh đệ, bây giờ trong khu vực lân cận này thôn nào cướp được đã cướp hết rồi.

    Bây giờ lương thực của chúng ta không nhiều nữa. Các huynh đệ nói xem, chuyện đến nước này rồi, phải làm thế nào đây? Còn có thể làm thế nào? Đại ca. Đại ca. Đại ca. Đại ca. Đại ca. Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?

    Chúng ta vốn là người dân lương thiện, không còn cách nào khác mới trở thành thổ phỉ. Nhưng mà cứ tiếp tục cướp bóc thế này không phải kế sách lâu dài. Ban đầu ta còn hy vọng triều đình ra mặt giải quyết. Nhưng bây giờ nạn dân ở khắp nơi

    Bị đưa đến Mãng Nguyên. Triều đình đã bỏ mặc sự sống chết của bách tính, vậy chúng ta chỉ còn cách đối đầu với bọn họ thôi. Đại ca, cùng lắm là chúng ta chết, ép quá thì chúng ta cá chết lưới rách với bọn họ. Đúng vậy, liều mạng với họ.

    – Cá chết lưới rách. – Cá chết lưới rách, cá chết lưới rách. Thế lực của chúng ta còn yếu, không thể lấy trứng chọi đá được. Chuyện này phải tính kế lâu dài, không thể hành sự lỗ mãng. Đại ca, hôm trước chạy nạn, ta đã nhìn thấy quân Chử,

    Chắc hẳn tên cẩu Hoàng đế đang ở trong đó. Hoàng thượng, vi thần nghe nói Hoàng thượng hồi cung sẽ đi qua Kỳ Thành. Thần đã chuẩn bị cơm rượu, phòng ngủ tốt nhất để tiếp đón Hoàng thượng. Tri phủ thật là có lòng. Tri phủ đại nhân,

    Tại sao trong thành lại đìu hiu như vậy? Khởi bẩm nương nương, chuyện này khó nói trong một lời. Gần đây có nạn dân trở thành thổ phỉ, giết người cướp của khắp nơi. Hôm qua có mấy hộ dân bị cướp lương thực.

    Bây giờ bách tính trong thành đều lo lắng sợ hãi, mọi người đều không dám tùy ý ra ngoài. To gan. Hoàng quý phi nương nương tha tội, Hoàng thượng có chỉ, không được phép của Hoàng thượng, nương nương không được ra khỏi phủ tri huyện nửa bước.

    Bản cung chỉ thấy phủ tri huyện quá buồn chán, muốn ra ngoài đi dạo, nửa canh giờ nữa sẽ quay lại. Nương nương đừng làm khó tiểu nhân nữa. Đến lúc đó Hoàng thượng trách tội… Chuyện này… Con ơi, con phải cố lên. Mẹ nhất định sẽ tìm đại phu giỏi

    Khám bệnh cho con. Con nhất định phải cố lên. Ông lão, để ta khám giúp ông. Để ta khám cho. Ông lão, thuốc này một ngày ông uống ba lần. Chưa tới ba ngày là có thể khỏe lại. Cảm ơn cô. Ông cầm lấy đi. Cảm ơn.

    – Ông cẩn thận, đừng để bị lạnh. – Nương nương. Đã qua nửa canh giờ, mời nương nương về phủ với tiểu nhân. Nếu nương nương còn không về, e là Hoàng thượng sẽ trách tội… Hoàng thượng trách tội, ta sẽ chịu trách nhiệm.

    Bây giờ bách tính bệnh tật trong thành này nhiều như vậy, ta không thể coi như không thấy được. Muốn về thì ngươi về một mình đi. Nương nương. Nương nương. Cô nương, cô có tấm lòng như Bồ Tát, ta xin cô hãy cứu lấy con ta, cô hãy cứu lấy nó.

    Đại nương, chúng ta đứng lên, từ từ nói. Nào. Cẩn thận. Đứa bé đã sốt cao liên tục mấy ngày, toàn thân phát ban đỏ, hôn mê mãi không tỉnh. Nếu không được ai chữa trị, e rằng nó sẽ phải đi gặp Diêm Vương lão gia. Đại nương đừng sốt ruột.

    Chúng ta đặt đứa bé sang một bên. Được, được. Để ta xem nào. Đang yên đang lành sao lại bị rắn cắn bị thương thế? Có phải huynh lại ra ngoài đi săn không? Không phải. Vì cứu đứa bé trong thôn nên vương gia mới bị thương. Nhiều chuyện. Đừng nói nữa.

    Ta ép chất độc ra trước. Tỉnh rồi. Tỉnh rồi. Cô nương, cảm ơn cô. Đại nương. – Cảm ơn, cảm ơn. – Đại nương. Bà không cần làm thế này. Nào. Con à cuối cùng con cũng tỉnh rồi. Con à, con không sao rồi phải không? Diêu Mạc Tâm.

    Túc thân vương xin hãy tự trọng. Ngài nhận nhầm người rồi. Nói cho ta biết, rốt cuộc muội là ai? Muội là Mạc Tâm đúng không? Túc thân vương đi theo ta cả ngày hôm nay, như thế này không hợp với lễ nghĩa thì phải? Nếu ngài không có chuyện gì khác,

    Hãy về trước đi. Hôm nay bản cung khám bệnh cũng mệt rồi, không tiễn ngài nữa. Túc thân vương, xin ngài hãy hiểu rõ, tỷ tỷ đã qua đời rồi. Ta là Diêu Mạc Uyển, là Hoàng quý phi của đương kim Hoàng thượng. Hơn nữa, ngài đã yên bề gia thất.

    Xin Túc thân vương đừng bao giờ quên điểm này. Hoàng quý phi đi đâu thế? Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Thần đệ tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng, thần thiếp thật sự không nhẫn tâm nhìn nạn dân trong thành đau đớn vì nhiễm bệnh.

    Nên đã tự ý ra ngoài cứu chữa cho họ. Còn Túc thân vương thì sao? Chẳng lẽ cũng đi khám bệnh cho nạn dân? Quân Thanh. Phương thuốc ta bảo huynh lấy ở chỗ Hoàng quý phi, huynh đã lấy được chưa? Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng. Vương phi miễn lễ.

    Hoàng thượng tha tội, hai hôm trước thần thiếp bị phong hàn mãi không thấy khỏi. Nghe nói Hoàng quý phi biết y thuật, hôm nay bèn bảo Quân Thanh đến nhờ Hoàng quý phi kê đơn thuốc. Vương phi đến đúng lúc lắm, bản cung đang định kê đơn cho Túc thân vương.

    Sức khỏe của Vương phi không có vấn đề gì, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi, chú ý giữ ấm là được. Đã làm phiền nương nương rồi. Hoàng thượng, thần thiếp thấy không khỏe trong người, nên cáo lui trước đây. Vương phi nhất định phải giữ gìn sức khỏe,

    Cũng về nghỉ ngơi sớm đi. Hôm nay cảm ơn cô đã ra mặt giúp đỡ. Ta làm như vậy không phải vì cô. Hoàng thượng vốn đã kiêng dè Quân Thanh. Ta không muốn nhìn huynh ấy biết rõ phía trước là hố lửa mà vẫn bất chấp nhảy vào trong đó. Vậy nên,

    Cho dù thế nào, ta cũng phải giữ chặt huynh ấy. Cho dù thế nào ta cũng cảm ơn cô. Ta mệt rồi, Hoàng quý phi nương nương cứ tự nhiên. Vị đại ca này. Vị đại ca này. Ta xin ngài thông báo một tiếng giúp ta.

    Ta muốn gặp Hoàng quý phi nương nương. Bà đừng làm khó ta nữa. Đúng vậy. Ta xin ngài đấy. Đại nương. – Ta muốn gặp Hoàng quý phi. – Bà mau đứng lên đi. Bà đang làm gì vậy? Ta xin các ngài. Bà mau đứng lên đi.

    Bà đang làm khó bọn ta đấy. Đại nương. Ta xin các ngài. Bà mau đứng lên đi. Bà đứng lên trước rồi chúng ta nói chuyện. Thông báo một tiếng giúp ta. Ta muốn gặp Hoàng quý phi nương nương. Dừng tay. – Nương nương. – Nương nương. Đại nương.

    Hoàng quý phi nương nương, xin cô hãy cứu con trai ta. Bà đứng lên trước đi. Nó sắp chết rồi. Chuyện này là sao? Bà từ từ nói. Rõ ràng là buổi chiều nó đã hạ sốt, nhưng đến tối không biết tại sao nó lại sốt cao trở lại.

    Ta thật sự không biết phải làm thế nào. Thế này đi, bà đến con ngõ phía trước đợi ta, ta cắt đuôi bọn họ rồi sẽ đến đó. Đa tạ Hoàng quý phi. Đa tạ. Đa tạ. Đi đi. Đa tạ. Đạ ta. [Nha phủ Kỳ Thành]

    Nghe nói cô ta là phi tử của cẩu Hoàng đế. Đúng vậy. Cô ta là bùa hộ mệnh của chúng ta. Lần này uy hiếp cẩu Hoàng đế phát lương thực, phải dựa vào cô ta rồi. Ai? Thuộc hạ đến muộn. – Xin chủ nhân tha tội. – Khoan đã.

    Tại sao lại như vậy? Ta vừa nghe được cuộc nói chuyện của hai người này. Họ đều là người số khổ. Chỉ đáng tiếc là họ nghĩ chuyện này quá đơn giản. Sai một ly đi một dặm. Bản cung không muốn nhìn họ tự tìm cái chết vô ích như vậy.

    Ngươi lui xuống trước đi, bản cung muốn nói chuyện với họ. Vâng. Đại ca. Không hay rồi. Ngươi là thủ lĩnh của họ phải không? Tại hạ là Lưu Sa, Hoàng quý phi nương nương thật có bản lĩnh. Vừa rồi có người đến cứu tại sao cô không đi?

    Chẳng lẽ cô không sợ ta giết cô sao? Sợ chứ. Nhưng bây giờ các ngươi vẫn chưa thể giết ta. Giết ta các người sẽ mất đi quân cờ đối đầu với Dạ Hồng Dịch. Cô biết ta muốn lấy tính mạng của cô để uy hiếp Hoàng thượng,

    Tại sao cô vẫn muốn ở lại? Bản cung lo ngươi và những huynh đệ này của ngươi lấy trứng chọi đá chết vô ích. Lưu Sa, ngươi có dám đánh cược với bản cung không? Nếu ngươi thua, sau này chuyện gì ngươi cũng phải nghe theo sự sắp xếp của ta. Cược gì?

    Cược Dạ Hồng Dịch có đến cứu bản cung không. Hoàng thượng. Xe ngựa đã chuẩn bị xong chưa? Khởi bẩm hoàng thượng, đại quân đã tập kết xong, đang chờ xuất phát. Báo. Khởi bẩm Hoàng thượng. Hoàng quý phi nương nương mất tích rồi. Cái gì? Hôm nay người trong phủ

    Đều không nhìn thấy nương nương. Nào. Đa tạ. Của bà đây. Đa tạ. Ngươi có nhìn thấy Hoàng quý phi không? Ngươi có nhìn thấy Hoàng quý phi hôm qua chữa bệnh cho con ngươi không? Không thấy. Thảo dân không nhìn thấy. Đệ nhìn thấy đại tỷ tỷ hôm qua.

    Trẻ con nói bừa. Vậy đệ nói với ca ca… Đại nhân đừng coi là thật. Đại tỷ tỷ đang ở đâu. Đứng lại. Hôm qua chính mắt ta nhìn thấy Hoàng quý phi có lòng tốt chữa bệnh cho con trai ngươi. Bây giờ ngươi lại vong ơn bội nghĩa,

    Ngươi có biết nếu biết mà không báo đáng tội gì không? Đại nhân tha mạng. Đại nhân tha mạng. Thảo dân nói. Thảo dân nói. Hôm qua Hoàng quý phi đến nhà ta chữa bệnh cho con trai ta, nhưng lại bị thổ phỉ bắt đi.

    Thảo dân không có ý biết mà không báo. Hoàng quý phi tâm địa lương thiện chắc chắn sẽ bình an vô sự. – Ngươi đừng nói nữa. – Đại nhân. Ta… Bây giờ thổ phỉ đang ở đâu? Ở… Ở phía tây. Bên trong thành lầu bỏ hoang. Báo. Thế nào?

    Có tin tức gì chưa? Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng quý phi bị thổ phỉ trói ở trên thành lầu bỏ hoang. Chúng nói rằng nếu Hoàng thượng còn không phát lương thực cứu tế, chúng sẽ giết nương nương. Cái gì?

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Hồng Dịch, cứu thiếp. Cẩu Hoàng đế, nếu ngươi thương xót chúng sinh trong thiên hạ thì hãy cho nạn dân chúng ta một con đường sống, nhanh chóng phát lương thực cứu tế. Nếu ngươi nhất quyết không làm,

    Ta sẽ giết chết mỹ nhân này. Để người trong cả thiên hạ nhìn thấy đường đường là vua của Đại Chử còn không chăm sóc được nữ nhân của mình, xem ngươi vô dụng thế nào. Hoàng thượng, có cứu không?