Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 28 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Tập 28] Hoàng thượng giá đáo. Sao rồi? Vết thương của Túc thân vương thế nào rồi? Vi thần đã xử lý sạch sẽ vết thương cho vương gia rồi.

    Có điều vết thương thật sự quá sâu, lại chém thẳng vào gân của vương gia e là tính mạng vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm. Nhát đâm này thật sự chí mạng đến vậy sao? Dù là lực chém hay vị trí cũng cho thấy kẻ đâm nhát dao này

    Cố ý muốn lấy mạng vương gia. Vậy còn vết thương trên vai mà trẫm bảo ngươi kiểm tra thì sao? Quả thật vai phải của vương gia bị thương, nhưng không phải vết thương do trúng tên mà là vết bỏng. Vết bỏng? Nương nương.

    Túc thân vương hiện không có gì đáng ngại nữa, chỉ là vẫn hôn mê chưa tỉnh. Nương nương. Vương gia là người tốt, ắt được trời phù hộ, nhất định sẽ qua được cửa ải lần này. Mạc Tâm, bản vương biết là muội. Bản vương biết là muội mà. Là muội.

    Muội trở về rồi. Ta tin muội. Ta tin muội. [Lần này,] [có nói gì ta cũng không lùi bước.] [Quan Thư Cung] Mạc Uyển. Tìm ta gấp như vậy là vì chuyện gì? Chuyện hôm nay Mạc Uyển nói không chỉ liên quan đến vận mệnh của Đại Chử,

    Càng liên quan đến tính mạng của Quân Thanh và hai chúng ta. Nếu như Cẩm Y bước tới sẽ không còn đường quay đầu nữa. Lời nói của cô nghiêm trọng như vậy rốt cuộc là có chuyện gì? Giải cứu muôn dân. Quân Thanh có biết hay không?

    Quân Thanh và ta tâm ý tương thông. Bọn ta đã quyết rồi. Nếu đã vậy Hàn Cẩm Y ta thề chết đi theo. Được. Chén Cửu Long năm xưa huynh trộm trong hoàng cung đang ở đâu? Đã gửi về Mãng Nguyên rồi. Nghe nói đó là bản đồ kho báu của tiền triều.

    Ta cần huynh lập tức cho người điều tra rõ vị trí trong bản đồ này để sau này dùng làm chi phí quân sự. Nhưng hiện nay cả kinh thành đều có tai mắt của Dạ Hồng Dịch, Quân Thanh và cô làm sao mới có thể thoát thân?

    Trước mắt thời cơ vẫn chưa chín muồi. Tuy trên triều có một vài triều thần bất mãn với Dạ Hồng Dịch, nhưng vẫn còn nhiều thần tử trung thành mù quáng. Ta vẫn cần phải bày bố thế cục, dọn sạch chướng ngại vật, ly gián quân thần, kêu gọi người tài,

    Chuẩn bị để khi thời cơ chín muồi sẽ giương cờ chiến đấu. Cẩm Y, huynh cứ chuẩn bị trước đi. Được. Vậy ta đi tìm Quân Thanh. Khoan đã. Để Thinh Nguyệt đi cùng huynh đi. Mấy ngày trước Quân Thanh vì ta mà bị thương. Huynh ấy bị thương sao?

    Quân Thanh, uống thuốc đi. Cô ta ra tay cũng tàn nhẫn quá rồi đó. Nữ nhân này sao lại độc ác như vậy chứ? Để cô hầu hạ bản vương thế này thiệt thòi cho cô rồi. Việc này có gì thiệt thòi đâu chứ. Trước đây ngay đến gặp mặt thôi cũng khó.

    Nay có thể gặp nhau sớm tối ta vui còn chẳng kịp nữa là. Đình Đình, cô vì bản vương thật sự đã hy sinh quá nhiều rồi. Nào. Ngồi đi. Khi yêu rồi sẽ là cả đời. Đối với huynh ta giống như con thiêu thân

    Bản tính trời sinh là lao vào biển lửa. Đây chính là số mệnh. Trong trời đất đâu còn thứ gì trêu đùa lòng người hơn số mệnh nữa chứ. Đây là chuyện tuyệt vời nhất trong cuộc đời ta. Nghĩ như vậy liền không thấy buồn nữa.

    Trái lại còn thấy rất lãng mạn nữa đấy. Cô nói như vậy bản vương lại thấy áy náy vô cùng. Khi cô muốn đi bản vương sẽ đích thân tiễn cô rời khỏi đây. Người biết sẽ nghĩ vương gia sợ làm lỡ cuộc đời ta. Người không biết

    Lại nghĩ huynh muốn đuổi ta đi nữa đó. Được rồi. Tuy ta và huynh đã ký thư hòa ly nhưng mọi việc đều có biến số. Nhỡ một ngày nào đó ta có thể làm tan chảy trái tim đóng băng của vương gia thì sao? Vương gia. Vương gia,

    Hàn công tử và Thinh Nguyệt tới thăm. Ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Vương gia đi đi. Được. Thinh Nguyệt để ta làm. Muội đừng vất vả nữa. Này Thinh Nguyệt, ăn quả này đi. Nào. Quân Thanh, nghe nói huynh bị thương. Thế nào, không sao chứ? Làm gì đấy?

    Không sao cũng bị huynh vỗ cho có sao đấy. Sao có thể nói không sao được chứ? Bệnh này của huynh mà không tĩnh dưỡng tốt sẽ không chữa tận gốc được đâu. Để ngày mai ta kêu người mang thuốc trị thương, và đồ bổ đến đây.

    Hàn công tử quan tâm vương gia như vậy trông rất giống một cô vợ nhỏ đấy. Câu này không phải ta nói đâu đó. Tiểu cô nương này không học thứ gì hay lại đi học mấy câu khôi hài. Hàn công tử là người luyện võ, mạnh tay thành thói quen.

    Công tử đừng làm cô ấy bị thương. Bôn Lôi, bản vương cũng muốn ăn. Ta nói sao hôm nay sao lại kỳ lạ thế? Thì ra là có giai nhân bên cạnh. Ai kỳ lạ chứ? Ta chỉ phản ứng theo bản năng. Phản ứng theo bản năng? Vậy chứng tỏ

    Trong lòng ngươi từ lâu đã có Thinh Nguyệt cô nương rồi. Quả mận này dù sao vẫn ngon hơn táo. Nương nương bảo nô tỳ mang thuốc bổ cho vương gia. Nếu không có việc gì vậy nô tỳ đi trước đây. Nô tỳ còn phải đến Diêu Phủ

    Cùng lão gia làm giỗ cho nhị phu nhân nữa. Đi đi. Khoan đã. Bôn Lôi, ngươi đi cùng với Thinh Nguyệt cô nương đi. Diêu thừa tướng tuổi đã cao, ngươi phải chăm sóc tử tế đấy. Rõ. Đã đi dạo lâu lắm rồi, muội có mệt không? Có khát không?

    Hay là chúng ta nghỉ ngơi một chút đi. Ta đã nói cả tám trăm lần rồi. Ta không khát, cũng không đói. Nếu huynh mệt thì về trước đi. Để ta. Sau này trong cung mà có người bắt nạt muội, muội cứ nói cho ta biết. Ta thay muội dạy dỗ bọn chúng.

    Huynh? Vẫn là thôi đi. Nếu huynh đánh người ta, dù bị thương hay chết thì người chịu tội vẫn là ta. Lại đây xem đi nào. Thỏ con. Bôn Lôi, huynh nhìn này. Đáng yêu quá. Hay chúng ta mua nó luôn nhé. Hay là thôi đi. Nuôi thỏ phiền phức lắm.

    Hơn nữa trong cung đâu được nuôi thỏ. Thôi chúng ta đi đi. Cũng không phiền phức mà, mua một con đi. Huynh ấy đi đâu rồi? Sao vẫn chưa về thế nhỉ? Không phải huynh ấy đi mua thỏ con cho mình đấy chứ? Cái tên này

    Cũng biết cách tạo bất ngờ cho người khác đấy chứ. Đoán xem ta mua gì cho muội? Nhìn này. Thỏ nướng tại chỗ. Thơm lắm. Huynh. Thỏ con đáng yêu như vậy, sao huynh lại nỡ ăn thỏ cơ chứ? Chẳng phải muội thích thỏ nhưng lại sợ nuôi nó phiền phức đó sao?

    Nữ nhân sao ai cũng kỳ lạ như vậy cơ chứ? [Túc Thân Vương Phủ] Huynh xem đi. Đây là thư vạch tội. Không sai. Từng điều trong này đều viết bằng máu của bách tính. Mỗi một chữ đều vẽ bằng xương của con dân. Huynh nói xem, bách tính làm sai

    Còn có luật pháp, quan địa phương trừng trị. Thần tử thất đức còn có vua trừng trị. Nhưng vua bất nhân thì ai có thể trừng trị? Ta hiểu ý của huynh và Mạc Uyển. Nhưng mà Quân Thanh, huynh phải biết giữa nghịch tặc và anh hùng chỉ cách nhau trong gang tấc.

    Chỉ một chút bất cẩn sẽ bị người đời khinh bỉ, chịu tiếng xấu muôn đời. Đây cũng là điều huynh cần gánh vác. Thường nói ở cạnh vua phải suy nghĩ ba điều. Nguy hiểm. Lùi bước. Thay đổi. Nguy hiểm, bản vương đã năm lần bảy lượt gặp nguy hiểm rồi,

    May vẫn giữ được tính mạng. Lùi bước, ta vứt bỏ quyền lực về kinh, lại khiến mình bị cầm tù. Nay đã không thể lùi thêm được nữa rồi. Vậy bây giờ đã đến lúc cần bắt đầu thay đổi rồi. Ta đã là huynh đệ của huynh

    Nhất định sẽ đồng tâm hiệp lực. Bất kể sau này khó khăn đến đâu nhất định sẽ sống chết cùng nhau. Có câu này của huynh, ta sợ gì cái chết. Được. Vậy chúng ta sẽ gầy dựng một Đại Chử mà lòng dân hướng đến. Mạc Ly, vi phu rất ngưỡng mộ nàng.

    [Mạc Ly Chi Mộ] Nàng ở bên kia được yên ổn rồi. Ta sống đến tuổi này rồi mới hiểu rõ, cả nhà sống bình an mới là điều đáng quý nhất. Tiền tài, địa vị cái gì chứ, đều là mây khói che mờ mắt. Chốn quan trường chính là cái thùng nhuộm.

    Một người đang tốt đẹp khoác lên mình bộ quan phục liền trở thành mặt người dạ thú. Nếu có thể làm lại từ đầu, ta thà làm một nông phu chốn thôn quê cũng tuyệt đối không ra làm quan. Tam tiểu thư cũng có vài lời bảo con nói với phu nhân.

    [Thê tử đã chết – Mạc Ly Chi Mộ – Phu quân Diêu Chấn Đình lập mộ ] Gia tộc Đậu thị đã bị diệt trừ tận gốc. Thù đã báo. Phu nhân xin hãy yên nghỉ. Mạc Ly à, nếu rảnh nàng hãy về báo mộng khuyên Mạc Uyển. Đời người ngắn ngủi,

    Cần gì phải làm khó bản thân như vậy. Thân là nữ nhi nhưng trong lòng lại có thiên hạ. Liều với các ngươi. Liều mạng, liều với các ngươi. Liều với các ngươi. Lui ra sau. Lui ra sau hết đi. Lui ra sau. Trả tiền cho bọn ta. Đánh người rồi.

    Không còn thiên lý nữa. Loạn dân ở đâu đến vậy. Ta thấy ngươi chán sống rồi. Hôm nay ta chắc chắn phải lấy miếng đất này, nếu còn dám ngăn cản sẽ là loạn dân nhiễu loạn quốc sách, xử quyết tại chỗ. Ta xem ai dám.

    Các ngươi đúng là gan to bằng trời, dám lấy cớ làm doanh trại để chiếm ruộng đất của dân. Những thứ mà đám quân lính các người ăn, mặc, dùng từ đâu ra hả? Các ngươi đối xử với bậc phụ mẫu cho các ngươi ăn mặc như vậy ư? Lão già,

    Ông là ai vậy? Lão phu chính là thừa tướng Đại Chử, Diêu Chấn Đình. – Thừa tướng. – Thừa tướng. Diêu tướng. Diêu tướng, ngài không biết đấy thôi. Đồn đóng quân nuôi binh hiện là quốc sách. Đám nông dân này vay lương thực không trả, theo khế ước đã ký,

    Miếng đất này sẽ bị lấy lại làm đồn đóng quân. Đám loạn dân này tụ tập chống đối quốc sách đó là trọng tội đáng chém. Diêu tướng, ngài không thể ra mặt cho chúng được. Ngươi nói láo. Năm ấy khi vay lương thực, rõ ràng đã nói là

    Lương thực vay vào năm mất mùa có thể cộng dồn để sang năm trả. Sao bây giờ các ngươi nói đòi là đòi. Đúng vậy. Thế này rõ ràng là ức hiếp người khác còn gì. Các hương thân nói xem có phải không. – Phải. – Đúng vậy.

    Diêu tướng cố chấp muốn giúp đám loạn dân này bọn ta sẽ về báo lại đúng sự thật với quan trên. Chúng ta đi. – Đa tạ Diêu tướng. – Đa tạ Diêu tướng. Đa tạ Diêu tướng. Đa tạ Diêu tướng. Mau đứng dậy đi. Mau đứng dậy đi.

    Mau mau đứng dậy đi. Đa tạ Diêu tướng. Lý Tùy. Tướng quân. Bên ngoài có chuyện gì vậy? Ti chức làm việc bất lực, xin tướng quân trị tội. Trị tội? Lẽ nào những bách tính này đến đây là vì ngươi? Phải, cũng không phải. Đúng là họ đến vì ti chức,

    Nhưng nguồn gốc sâu xa lại không phải vì ti chức. Rốt cuộc có chuyện gì, mau nói đi. Khiêng lên. Tướng quân, hôm qua ti chức đi thu lại ruộng của nông dân nợ lương thực làm đồn đóng quân theo quy định,

    Nhưng không ngờ đám loạn dân này lại tụ tập chống đối. Vương Thị này là kẻ cầm đầu gây rối. Nhưng không ngờ Diêu tướng bỗng ra tay ép người của thuộc hạ thả đám loạn dân này. Sau khi ti chức biết tin đã đi bắt Vương Thị.

    Vương Thị này giết một huynh đệ của chúng ta, hắn tự biết gây ra họa lớn, cuối cùng cũng tự kết liễu bản thân. Diêu tướng thân là trọng thần triều đình lại ngang nhiên giúp đỡ loạn dân, chống lại quốc sách đồn đóng quân. Ta phải tố cáo hắn. Lý Tùy. Có.

    Ngươi hãy dẫn người đi đánh đuổi loạn dân. Kẻ nào ngoan cố chống cự lập tức nhốt vào đại lao. Vâng. Diêu thừa tướng, khanh biết bây giờ đang mất mùa, quốc khố trống rỗng, Đại Chử ta cần nghỉ ngơi lấy sức, vậy mà khanh dám dung túng cho loạn dân

    Làm loạn quốc sách. Hoàng thượng soi xét. Chuyện này xảy ra là có nguyên nhân. Hoàng thượng. Chuyện xảy ra có nguyên nhân? Loạn dân giết tướng sĩ Trương gia ta ngang nhiên vây chặn phủ tướng quân chống đối quốc sách,

    Thậm chí nói ra những lời đại nghịch bất đạo với Hoàng thượng. Lẽ nào đây chính là điều Diêu tướng muốn nhìn thấy ư? Khởi bẩm Hoàng thượng, đây là văn thư thông báo mà loạn dân đã viết, mời Hoàng thượng xem.

    [Sưu cao thuế nặng, thu đất đai, hà hiếp dân lành. Hoàng thượng là vua của muôn dân lại dung túng cho quan binh hà hiếp bách tính.] Diêu Chấn Đình, nay khanh đã khơi dậy lòng phẫn nộ của bách tính còn dám cổ vũ loạn dân gây rối quốc sách.

    Khanh tự xem đi. Toàn là những lời chửi trẫm, mắng trẫm. Rốt cuộc khanh đáng tội gì? Hoàng thượng, thật sự là có người mượn quốc sách đồn đóng quân chiếm ruộng của dân làm của riêng, lạm sát người vô tội mới có kết quả thế này. Hoàng thượng,

    Đợi thần tra rõ nguyên nhân xử lý ổn thỏa rồi sẽ tùy Hoàng thượng sắp xếp. Không cần đâu. Chuyện này liên quan đến quân đội, giao cho Túc thân vương và Hoàn Hoành xử lý đi. Tuân chỉ. Vương gia, thuộc hạ có mặt và chứng kiến toàn bộ chuyện đồn đóng quân,

    Rõ ràng là binh sĩ cướp ruộng đất trước, nông dân chỉ muốn đòi lại ruộng đất của mình, tuyệt đối không vì chuyện này mà giết người. Nhất định là Lý phó tướng kia đổi trắng thay đen lấy cớ này để đàn áp bách tính.

    Chuyện đồn đóng quân chiếm ruộng đất bách tính thường xuyên xảy ra, Hoàng thượng không thể không biết. Có điều bây giờ quốc khố trống rỗng nên ngài ấy một mắt nhắm một mắt mở thôi. Nhưng Hoàng thượng đàn áp bách tính chỉ cần Hoàn tướng quân ra mặt là được,

    Sao lại kéo cả vương gia vào. Đây chính là ván cờ Hoàng thượng đã sắp đặt. Nếu bản vương đàn áp thành công, sẽ mang tiếng xấu là tàn sát hãm hại bách tính. Nếu không đàn áp thành công thì Hoàng thượng sẽ xử tội bản vương vì cớ này.

    Bây giờ ngài ấy đang đặt bản vương vào chỗ khó xử. Vậy vương gia định giải quyết thế nào? Thế này, trước tiên ngươi hãy đến phòng chứa xác tra rõ những nông dân và binh sĩ đó chết vì lý do gì. Vâng. Thuộc hạ tham kiến vương gia. Ân Tuyết.

    Chủ nhân nhà ngươi có việc à? Chủ nhân bảo thuộc hạ nói với vương gia, muốn giải quyết tình thế khó khăn trước mắt điều then chốt không phải là bách tính hay Lý phó tướng nói dối, mà là nguyên nhân tử vong thật sự của những binh lính ấy.

    Nhất định phải điều tra rõ ràng. Được, bản vương biết rồi. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Túc thân vương, Túc thân vương, là Túc thân vương. Túc thân vương. Túc thân vương, Túc thân vương. Oan quá. Oan quá. Các vị đừng sốt ruột.

    Vương gia. Vương gia. Vương gia. Vương gia. Con trai ta chết oan uổng quá. Bà cụ, bà là mẹ của Vương Thị? Vương gia, con trai ta là người thật thà bình thường nó chỉ biết trồng hoa màu, ngay cả con gà cũng không dám giết, sao có thể giết người cơ chứ.

    Vương gia. Bà cụ, bà khoan hãy sốt ruột. Bản vương biết nguyên nhân sự việc. Bản vương biết đám binh sĩ đó muốn mượn cớ đồn đóng quân để chiếm ruộng đất của người dân. Bà cụ, bây giờ khế ước của mọi người đang ở đâu?

    Khế ước của họ lại từ đâu mà có? Thật ra khế ước của chúng tôi đều ký với quan địa phương. Quan địa phương? Đúng. Ý của bà cụ là mọi người chưa từng ký kết trực tiếp với quân đội mà do quan địa phương toàn quyền phụ trách? Đúng vậy.

    Đúng, là như vậy. Đúng vậy. Bản vương biết rồi. Mọi người yên tâm. Bản vương nhất định sẽ dốc hết sức tra rõ sự thật, trả lại sự trong sạch cho mọi người. Cảm ơn vương gia. Cảm ơn vương gia, cảm ơn vương gia. Cảm ơn vương gia. Cảm ơn vương gia.

    Cảm ơn vương gia. Cảm ơn vương gia. [Hoàn Phủ] Thả người, thả người, thả người. Thả người, thả người, thả người. Thả người, thả người, thả người. Thả người, thả người, thả người. Thả người, thả người, thả người. Thả người, thả người, thả người. Thả người, thả người, thả người.

    Một đám loạn dân. Hét gì hả. Im hết đi. Thả người. Dân đen ngu xuẩn không biết phải trái đúng sai, chỉ biết bảo sao nghe vậy. Túc thân vương, Hoàng thượng đã giao vụ án này cho hai chúng ta xử lý. Phạm nhân đã được đưa đến,

    Chúng ta vào trong thôi. Khoan đã. Hoàn tướng quân, nếu ngài và Lý phó tướng đều cho rằng chuyện này là lỗi của bách tính. Vậy thì muốn dẹp yên sự oán thán của dân chúng, cách tốt nhất là dùng lý lẽ để dân chúng nghe theo.

    Hay là hôm nay chúng ta hãy tra hỏi vụ án này trước mặt bách tính đi. Được. Túc thân vương đã mở miệng thì cứ làm như ngài nói đi. Như vậy được đấy. Được lắm. Thật đấy. Như vậy được đấy. Nói hay lắm. Phải, đúng vậy. Quỳ xuống. Chư vị.

    Hoàn tướng quân, Túc thân vương. Mấy người này chính là kẻ cầm đầu loạn dân lần này. Đám người Vương Thị không chịu trả lương thực đã nợ, tụ tập loạn dân dùng vũ lực chống đối việc thu hồi đất, ngang nhiên chống lại quốc sách đồn đóng quân. Ngoài ra

    Vương Thị đã sát hại một quan binh của triều đình ta, tội đáng chém đầu. Oan quá, đại nhân. Con trai ta không giết người. Lý đại nhân, vừa rồi ngươi nói Vương Thị giết hại quan binh, ngươi có thể nói chi tiết diễn biến sự việc không? Vâng.

    Hôm ấy ta dẫn người đi bắt Vương Thị thì bị chống đối, người này bỗng nhiên cướp kiếm giết hại binh sĩ của ta, sau đó sợ tội tự sát. Vương Thị đó đã giết binh sĩ thế nào? Là giết từ trước mặt hay đánh lén sau lưng?

    Sau khi kẻ này cướp kiếm, đã giết binh sĩ của ta từ phía trước. Lý phó tướng, những lời ngươi vừa nói có đúng sự thật không? Bẩm Túc thân vương, những lời ti chức nói câu nào cũng là thật, tuyệt đối không có chút dối trá nào. Được. Hoàn tướng quân,

    Có thể mang thi thể lên đây xem một lát không? Hoàn tướng quân. Vừa rồi theo lời Lý phó tướng binh sĩ này bị người ta đâm đằng trước mà chết, nhưng ngài nhìn vết thương này xem với kinh nghiệm chinh chiến sa trường nhiều năm của Hoàn tướng quân

    Không khó để thấy được rằng người này là bị đâm từ phía sau mà chết. Nhưng theo lời của Lý phó tướng lại không hề như vậy. Là hắn ta ư? Đúng vậy. Sao có thể nói dối được? Là hắn. Còn dám giở trò nữa. Sao lại như vậy chứ? Lý Tùy,

    Chuyện này là sao? Tướng quân ti chức có lẽ nhớ nhầm. Nhớ nhầm? Được. Bôn Lôi. Vậy ta lại nói tiếp về chuyện khế ước này vậy. Hoàn tướng quân trong tay ta có hai bản khế ước. Bản mà ngươi cầm là khế ước của nông dân và quan địa phương. Bản này

    Là của Lý Tùy và quan địa phương. Phía trên bản của ngươi có viết rõ rằng lương thực năm mất mùa có thể giao muộn nửa năm, mà trên bản của ta lại thiếu mất khoản đó. Vậy ta rất khó để không hoài nghi rằng giữa Lý phó tướng và quan địa phương

    Có khi nào có quan hệ lợi ích không thể nói cho người khác biết? Ta tin rằng chỉ cần Hoàn tướng quân điều tra nhất định sẽ có phát hiện. Lý Tùy, lời Túc thân vương nói có thật không? Tướng…tướng quân, ti chức làm như vậy

    Cũng chỉ vì chính sách đồn đóng quân thôi, Vẫn mong tướng quân minh xét. Lý Tùy à, ngươi thông đồng với quan địa phương, hãm hại nông dân mượn danh nghĩa quốc sách để chiếm đất mưu cầu tư lợi. Ngươi lại không nghĩ tới lần này đã khiến nông dân phẫn nộ.

    Vậy nên ngươi định giết gà dọa khỉ. Nhưng ngươi không ngờ được rằng lại giết nhầm binh sĩ tùy tùng. Ngươi còn muốn giá họa cho bách tính vu oan bọn họ là loạn dân, mưu đồ tạo phản. Những điều bản vương nói có điều gì sai sót không? Giở trò xấu xa.

    Có người đang giở trò. – Có vấn đề. – Đúng vậy. Nhất định có vấn đề. Lý Tùy, ngươi đi theo ta bao nhiêu năm vẫn luôn dối trá làm trò xấu xa sau lưng ta. Đại Chử ta có con sâu bọ như ngươi làm sao có thể hưng thịnh được? Tướng quân,

    Nể tình ta đi theo tướng quân bao năm xin tướng quân tha cho ti chức. Hôm nay ta phải giết tên súc sinh nhà ngươi. [Hoàn Phủ] – Tốt quá. – Tốt quá. Túc thân vương anh minh. Túc thân vương anh minh. Hoàn tướng quân anh minh. Túc thân vương anh minh.

    Hoàn tướng quân anh minh. Hoàn tướng quân anh minh. Túc thân vương chuyện ngày hôm nay là lỗi của ta, chuyện sau này sẽ do ngài định đoạt. Thả bách tính ra trả lại ruộng đất cho họ. Nương nương. Nghe nói Hoàng thượng tới cung của Thần phi nghỉ ngơi rồi.

    Nay Hoàn tướng quân được thế. Đúng thật là tình không so được với quyền. Chỉ là bản cung nghe nói Hoàn tướng quân vừa cãi nhau gay gắt với cha trước mặt Hoàng thượng, quay đầu lại cùng ký tên cải cách. Thật khiến người ta khó hiểu. Nương nương,

    Nô tài nghe cung nữ của ngự thiện phòng nói, hôm nay lúc mang ngự thiện cho Hoàng quý phi đã bị chặn ngoài cung, không được vào trong. Có khi nào Hoàng quý phi… Không ở trong cung? Đúng vậy. Lẽ nào chuyện này do Diêu Mạc Uyển ở giữa làm cầu nối?

    Nhưng Hoàng quý phi làm như vậy chẳng phải rước họa vào thân sao? Chưa nói đến hậu cung can dự vào chính sự còn công khai đối đầu với Hoàng thượng. Bản cung ngày càng cảm thấy Diêu Mạc Uyển này giống với Diêu Mạc Tâm. Có những chuyện

    Ngoài mặt thì giống như giúp Hoàn tướng quân và cha, nhưng đằng sau lại âm thầm ủng hộ thế lực của cô ta ở trong cung lẫn ngoài cung. Mà nay cô ta lại có giao tình tốt với Thần phi. Hậu cung này e rằng không còn chỗ cho bản cung nữa rồi.

    Nương nương nặng lời rồi. Trong hoàng cung này, người ở bên Hoàng thượng lâu nhất. Tình cảm này cũng sâu đậm hơn mà. Tình cảm. Ở trong cung, tình cảm chính là thứ vô dụng nhất. Diêu Mạc Uyển, bản cung chặt đứt một cánh của ngươi,

    Để xem ngươi còn hùng hổ thế nào. Bản cung không đụng tới Hoàn tướng quân được, nhưng Hoàn Thái Nhi… Tiểu Hưng Tử. Có. Những lời bản cung sắp nói chỉ có ngươi và ta biết, nếu người thứ ba biết được… Nô tài dù có chết

    Cũng sẽ nuốt lời của nương nương vào bụng. Biết thế là tốt. Học thuộc nội dung trên giấy đi. Nô tài nhớ rồi. Sau đó tới chỗ thị vệ xin Hoàng Phổ thống lĩnh vài chữ. Nội dung chính là nội dung được viết trong tờ giấy. Nhớ kỹ,

    Nói là người đó muốn xin. Rõ. Còn về phía Diêu Mạc Uyển… Rõ. Sau khi chuyện này thành công, bản cung sẽ không bạc đãi ngươi. Tạ nương nương. Nô tài hiểu rõ. Nô tài đi làm ngay đây. Diêu Mạc Uyển. Dù ngươi có bản lĩnh ngang trời đi nữa,

    Vây cánh không còn thì cũng chẳng làm được chuyện gì. Tỷ tỷ, muội có tin tốt muốn nói với tỷ. Hoàng thượng đồng ý một thời gian nữa sẽ cho muội xuất cung. Đã đến giờ Dậu. Đêm khuya lạnh lẽo. Đóng chặt cửa nẻo. Đã giờ Dậu rồi. Đã giờ Dậu rồi.

    Tỷ tỷ. Tối nay Tuấn Hưu hẹn gặp muội ở ngự hoa viên. Muội phải đi ngay đây. Muội đi trước đây. Muội muội cáo từ. Nha đầu này nhắc tới Hoàng Phổ là không thiết gì nữa. Mau đi. Sao lại có mùi ngải cứu nhỉ? Hình như là từ bên ngoài bay vào.

    Ai đang đốt ngải cứu vậy? Hoàng quý phi nương nương. Nương nương tha tội. Nô tài thấy Hoàng thượng và Lệ phi nương nương đi tới ngự hoa viên. Còn tưởng Hoàng quý phi nương nương cũng đi cùng không ở trong cung, nên đã đốt ngải cứu trừ côn trùng.

    Nương nương tha tội, Thái Nhi. Thái Nhi. Cuối cùng huynh cũng tới, ta đợi huynh lâu lắm rồi. Ơ. Sao muội lại ở đây? Không phải huynh viết thơ gọi ta tới sao? Huynh xem, đây rõ ràng là bút tích của huynh mà? Còn viết thơ không đề nữa. Đình viện giờ Tuất,

    Đúng không? Bài thơ này đúng là ta viết, nhưng là một tiểu thái giám nhờ ta. Sao lại ở trong tay muội? Thái Nhi. Thái Nhi mau đi đi. Đêm nay Hoàng thượng cũng ở ngự hoa viên, không thể để người nhìn thấy muội được. Nếu không… Nếu không thì thế nào?

    Hôm nay là ngày gì mà ngự hoa viên lại náo nhiệt vậy? Hoàng quý phi, Thần phi cũng ở đây. Hoàng Phổ thống lĩnh, ngài cũng ở đây à? Hoàng quý phi. nàng nói xem, nàng và Thần phi sao lại gặp Hoàng Phổ thống lĩnh ở đây. Bẩm Hoàng thượng,

    Thần thiếp gần đây thấy trong lòng phiền muộn nên đã hẹn Thái Nhi cùng tới ngự hoa viên đi dạo. Không ngờ gặp Hoàng thượng và Lệ phi ở đây. Thực sự không hề cố ý làm phiền người. Vẫn mong Hoàng thượng tha tội. Có nhã hứng quá nhỉ,

    Còn hẹn cả Hoàng Phổ thống lĩnh đi cùng. Rốt cuộc là không cố ý làm phiền hay là cố ý làm mối? Hoàng quý phi hiểu rõ nhất. Lệ phi nói vậy là có ý gì? Ngự hoa viên này là nơi dành cho Hoàng thượng và phi tần đi dạo.

    Hoàng quý phi và Thần phi xuất hiện ở đây thì không có gì. Nhưng sao lại hoảng hốt như vậy? Hoàng Phổ thị vệ, trên tay ngươi cầm cái gì vậy, trình lên đây. Bức thư không đề này là do ngươi viết? Bài thơ này của Hoàng Phổ thống lĩnh

    Là viết cho Hoàng quý phi, hay viết cho Thần phi đây? Chuyện này không liên quan gì tới Hoàng quý phi hết. Vậy ý của nàng là bài thơ này viết cho nàng? Ngoại thần không thể vào hậu cung được. Sao Thần phi lấy được bài thơ này?

    Vừa nãy Hoàng quý phi báo tin giục hai người mau chóng rời đi, xem chừng đã quen với chuyện này. Lẽ nào Hoàng quý phi vẫn luôn giúp bọn họ làm cầu nối? Gan lớn quá nhỉ. Lệ phi ăn nói vô căn cứ như vậy

    Bản cung thấy ngươi đã quên mất thân phận của mình rồi. Hoàng quý phi, nàng nói rõ cho trẫm nghe, lẽ nào Thần phi và Hoàng Phổ thị vệ gặp mặt đều là nàng âm thầm sắp xếp sao? Thần thiếp… Hoàng thượng, chuyện này do một mình ti chức mà ra,

    Không liên quan gì tới hai vị nương nương. Xin Hoàng thượng trách tội. Lén lút qua lại với hậu cung là tội chết, một mình ngươi gánh không nổi. Nói ra kẻ sắp xếp có lẽ Hoàng thượng sẽ tha mạng cho ngươi. Lời nào của Lệ phi là đang ám chỉ bản cung?

    Chuyện hôm nay rõ ràng là do ngươi giở trò. Không thể giải thích được nên bắt đầu vu oan cho người khác. Hoàng thượng, chuyện này do thần thiếp mà ra thần thiếp tình nguyện chịu phạt. Nhưng xin Hoàng thượng khai ân tha cho Hoàng Phổ thống lĩnh. Được rồi.

    Chuyện hôm nay đến đây thôi, không cần nhắc nữa. Mọi người đều hồi cung đi. Hoàng thượng. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com