Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 27 | iQiyi Vietnam

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tập 27] Hoàng thượng, cứu hay không cứu? Chiến trường của trẫm, chỉ có thắng thua. Nếu một lũ thổ phỉ có thể đe dọa được trẫm,

    Vậy thì đường đường Đại Chử ta còn hoàng uy gì nữa chứ? Bắn tên. Quả nhiên Hoàng quý phi nương nương đoán việc như thần. Nếu hôm nay không nhờ có nương nương e là bọn ta đã bỏ mạng từ lâu. Cảm tạ đại ân đại đức của nương nương.

    Lưu Sa dám đánh cược dám chịu thua. Kể từ nay về sau, cam tâm tình nguyện dốc sức vì nương nương, chết cũng không từ. Tạ ơn cứu mạng của Hoàng quý phi. Không có gì. Mọi người đều là người số khổ.

    Ta cũng không nhẫn tâm nhìn mọi người chết oan uổng. Mau đứng dậy cả đi. Đây là… Bản cung đã hứa sẽ cho các người một con đường sống. Hãy cầm bức thư tay này của ta đến Mãng Nguyên nương nhờ hiệu buôn Tinh Diêu.

    Hiệu buôn Tinh Diêu, hiệu buôn lớn nhất Mãng Nguyên? Đúng vậy. Hiệu buôn Tinh Diêu do ta âm thầm gầy dựng. Trong đó bao gồm quán trọ, đội ngựa và các cửa hiệu, có thể thu nhận các người. Sau này, tất nhiên sẽ có người đến

    Thống lĩnh các người luyện tập võ công, phục vụ cho bản cung. Ngươi hãy mau chóng đưa các huynh đệ đi đi, trên đường đi nhất định phải chú ý an toàn. Tạ nương nương đã cho chúng ta con đường sống. Lưu Sa sẽ không phụ sứ mệnh,

    Nhất định đưa mọi người đến Mãng Nguyên an toàn. Ân chủ bảo trọng. Đi thôi. Khởi bẩm Hoàng thượng, trên thành lầu toàn là người rơm do bọn thổ phỉ bố trí. Không biết giờ Hoàng quý phi đã bị bắt đi hay là được cứu ra rồi.

    Túc thân vương đang ở đâu? Bẩm Hoàng thượng, thuộc hạ không biết. Uyển Nhi, cuối cùng nàng cũng ra rồi. Sao rồi, có bị thương ở đâu không? Thần thiếp không sao. Đã khiến Hoàng thượng lo lắng rồi. Trẫm còn tưởng rằng sẽ không được gặp lại nàng nữa. Nhưng mà Uyển Nhi,

    Sao đột nhiên bọn chúng lại thả nàng ra thế? Sau khi bị bắt giữ, thần thiếp phát hiện bọn thổ phỉ bị thương nghiêm trọng, nhưng không được chữa trị. Trùng hợp thần thiếp biết sơ về y thuật nên mới may mắn giữ được mạng.

    Hơn nữa Hoàng thượng dứt khoát bắn tên khiến chúng nghĩ rằng thần thiếp hoàn toàn không có giá trị lợi dụng, cho nên sau khi mưu kế thất bại, chúng liền vội vàng bỏ thần thiếp lại và chạy trốn rồi. Đám thổ phỉ này đúng là không coi ai ra gì,

    Ngông cuồng hung hăng. Yên tâm đi, Uyển Nhi, trẫm nhất định sẽ bắt chúng nợ máu trả bằng máu. Truyền lệnh xuống, truy sát thổ phỉ theo hướng chúng bỏ chạy, xử quyết tại chỗ. Rõ. Hoàng thượng. Sau trận chiến ở Nam Cốc, quân ta tổn thất nghiêm trọng.

    Bây giờ cần gấp rút dưỡng thương. Chi bằng hãy về thành trước, đợi sau khi bàn bạc xong kế sách rồi thảo phạt chúng cũng không muộn. Cũng được. [Quan Thư Cung] Uyển Nhi, sao thế? Không có gì. Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy hoàng cung này có phần xa lạ.

    Lần này Uyển Nhi đã sợ hãi quá rồi, nhưng may là giờ đã về đến hoàng cung. Tạm thời hãy gác mọi thứ lại, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt. Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Hoàng quý phi nương nương. Nương nương, cuối cùng người cũng quay về rồi.

    Nha đầu ngốc. Trước bao người như thế này, khóc gì chứ? Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Ái phi miễn lễ. Lần này, Hoàng thượng thắng lợi trở về, trong triều sớm đã ca ngợi hết lời. Thần thiếp đến muộn, xin Hoàng thượng giáng tội. Lệ phi,

    Sao trông nàng ốm yếu thế này? Hồi bẩm Hoàng thượng. Nương nương lo lắng cho sự an nguy của Hoàng thượng và Hoàng quý phi nương nương, ngày đêm thắp hương niệm kinh ở Phật đường, nên đã không ăn gì mấy ngày rồi. Lần này Hoàng thượng đích thân ra trận,

    Trong cung ai cũng lo lắng cầu phúc. Nay Hoàng thượng và Hoàng quý phi nương nương đã trở về bình an, thần thiếp cũng an tâm rồi. Lệ phi thật có lòng. May mà chuyến đi lần này, trẫm và Hoàng quý phi đều không sao. Đúng rồi,

    Những ngày trẫm không có ở đây, trong cung có xảy ra chuyện gì không? Hồi bẩm Hoàng thượng, có một chuyện. Mười ngày trước, Thục phi nương nương đột nhiên treo cổ tự tử rồi ạ. Cái gì? Mười ngày trước? Mười ngày trước

    Chính là ngày thành hôn của Trường Phong công chúa và Túc thân vương. Thế còn Đôn thân vương? Kể từ khi Thục phi nương nương xảy ra chuyện, Đôn thân vương cũng không còn vào cung nữa. Chỉ khi Thục phi nương nương ra đi

    Mới vào cung một lần duy nhất để tiễn biệt nương nương. Được rồi. Chuyện này bỏ qua vậy. Chuyến đi lần này, Hoàng quý phi gặp nguy hiểm, sợ hãi quá mức, lại ngồi xe ngựa vất vả suốt dọc đường. Lưu công công, mau truyền thái y

    Chẩn bệnh cho Hoàng quý phi, không được có bất cứ sơ suất nào. Nô tài tuân chỉ. Không cần đâu, Hoàng thượng. Thần thiếp cảm thấy rất mệt mỏi muốn về nghỉ ngơi sớm. Có Thinh Nguyệt chăm sóc là đủ rồi. Được rồi, Uyển Nhi. Vậy nàng chú ý giữ gìn sức khỏe.

    Thinh Nguyệt, nếu sức khỏe của Hoàng quý phi có bất thường gì thì phải lập tức bẩm báo. Vâng. Mau đi đi. Hoàng thượng, hay là đến cung của thần thiếp nghỉ ngơi đi ạ. Không cần đâu. Lệ phi đang ốm yếu như thế cũng nên về cung nghỉ ngơi sớm đi.

    Trẫm đi trước đây. [Tử Khí Đông Lai] Vẫn còn bực tức vì chuyện Lệ phi ban nãy à? Nô tỳ thật sự… không thể chịu được bộ dạng giả tạo đó của Lệ phi nương nương. Những ngày người không ở trong cung, cô ta chưa từng quan tâm đến người chút nào,

    Vậy mà lại làm bộ làm tịch trước mặt hoàng thượng. Nghe nói, Thái Huỳnh chết vì bệnh rồi, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Trong cung có ai mà không làm bộ làm tịch trước mặt hoàng thượng. Chỉ là, hôm nay đột nhiên biết tin Vương Thấm Nhược đã chết

    Ta thực sự rất bất ngờ. Cô ta ấy vậy mà cũng rất chính trực đấy. Nô tỳ đã đi nghe ngóng, kể từ khi bị nhốt vào thiên lao, Thục phi chưa từng từ bỏ hy vọng, cho đến khi nghe được tin thành hôn của Túc thân vương mới nản lòng thoái chí,

    Treo cổ tự vẫn. Người đáng hận cũng có chỗ đáng thương. Cả đời Vương Thấm Nhược bị gia tộc chi phối, bị ép tham gia cuộc chiến tranh giành quyền lực, cuối cùng trèo càng cao ngã càng đau rơi vào kết cục thảm hại.

    Đến cả người duy nhất để gửi gắm tình cảm cũng lấy người khác. Nếu tiếp tục sống cũng chỉ như một cái xác không hồn. Không giống như bản cung, dù có giống một cái xác không hồn đi nữa cũng phải mạnh mẽ phấn chấn tinh thần. Chỉ vì chưa nắm được

    Quyền sống chết trong tay. Nương nương. Người lại nói linh tinh nữa rồi. Thinh Nguyệt, Thinh Nguyệt không muốn nghe người nói như vậy. Khó khăn lắm người mới bình an trở về. Cái gì mà chết với sống chứ? Xui xẻo lắm. Nương nương, người biết không?

    Những ngày người không ở trong cung, Thinh Nguyệt ăn không ngon, ngủ không yên. Ngày nào cũng thấp thỏm lo sợ, sợ người xảy ra chuyện. Lần này, bản cung đích thân ra chiến trường cũng ăn không ngon, ngủ không yên. Bản cung cảm thấy mình đã già đi nhiều. Thinh Nguyệt,

    Ngươi nhìn bản cung xem có phải bản cung đã già đi rồi không? Già rồi, già rồi. Nương nương không những già, mà còn trở nên lạnh nhạt nữa. Được rồi, được rồi. Không trêu ngươi nữa. Chẳng phải bản cung vẫn tốt đó sao? Nương nương, người hãy hứa với Thinh Nguyệt,

    Sau này dù có đi đâu, nương nương nhất định phải dẫn Thinh Nguyệt đi cùng, có được không? Được. Bản cung hứa với ngươi. [Phủ Túc thân vương] Công chúa. Công chúa. Sao vương phủ lại lạnh lẽo buồn tẻ thế này? Người hầu cũng chẳng có mấy người.

    Hơn nữa, người vừa mới vào phủ, vương gia liền chuyển đến phòng cho khách. Chuyện này mà đồn ra ngoài… Ngươi nói nhiều quá. Gần đây, vương gia bộn bề chính vụ, tất nhiên sẽ sợ làm phiền ta nghỉ ngơi. Sau này, ngươi không được phép ăn nói hoang đường vậy nữa.

    Vương phi dạy rất đúng. Nô tỳ cũng vì thương người thôi. Ngươi đi gọi quản gia đến đây. Vâng. Vương phi, gần đây trong phủ thực sự rất thiếu người, thiệt thòi cho người rồi. Vương gia là nam nhân, tất nhiên sẽ không để tâm đến chuyện trong phủ.

    Ngươi đem mấy thứ này đi cầm rồi đổi ngân lượng về thiết đãi người làm trong phủ ăn một bữa. Số còn lại thì gọi vài kẻ hầu đến dọn dẹp vương phủ đàng hoàng lại. Nhưng mà… Vương gia đường đường là chiến thần Đại Chử,

    Không thể mất mặt vì chuyện này được. Đi đi. Vâng. [Quan Thư Cung] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Túc thân vương đang ở đâu? Bẩm Hoàng thượng, thuộc hạ không biết. Thiên Diện. Hoàng thượng. Người hầu của phủ tri huyện nói thế nào?

    Hạ thần có hỏi, họ nói hôm đó không thấy Túc thân vương rời khỏi vương gia luôn ở trong phủ chăm sóc cho Trường Phong công chúa. Chuyện này chắc chắn có gì đó kỳ lạ. Phái người theo dõi hắn. Rõ. Sao muộn thế này mà cô còn chưa nghỉ ngơi?

    Huynh đi sớm về khuya, ở bên ngoài bận rộn cả ngày. Ta là nương tử, đợi phu quân về nhà có gì không đúng sao? Đình Đình. Quan hệ giữa cô và ta chỉ là giả. Huynh thật sự rất đáng ghét. Huynh không cần nhắc ta nữa.

    Những điều này ta đều rõ, ta đều hiểu cả. Nhưng ta thích huynh, đến huynh cũng không cấm được đâu. Bệnh sốt cao của cô mới khỏi, giờ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là quan trọng nhất. Cô nên về nghỉ ngơi thì hơn. Huynh không quan tâm đến cơ thể của huynh

    Nhưng ta quan tâm. Đây là thuốc trị thương mà ta đặc biệt mang đến từ Nam Cốc. Chữa lành vết thương rất hiệu quả. Hôm đó, vết thương trên người huynh… Vết thương của muội chưa lành. Ta bôi thuốc cho muội nhé. Bôi thuốc? Ta có bị thương ở đâu đâu chứ?

    Phu nhân, đừng từ chối. Quân Thanh, có phải huynh hồ đồ rồi không? Rõ ràng người bị thương là huynh. Tại sao lại… Khi nãy ngoài cửa có ám vệ. Ám vệ? Chắc chắn là Hoàng thượng phái tới để giám sát ta.

    Khi nãy ta sợ lộ chuyện bị thương vì trúng tên nên mới làm chuyện quá đáng như vậy. Xin lỗi. Tại sao Hoàng thượng phải giám sát như thế? Hôm đó rõ ràng ta giúp huynh và Diêu Mạc Uyển rửa sạch hiềm nghi rồi.

    Lẽ nào ngài ấy vẫn chưa yên tâm sao? Dạ Hồng Dịch vốn đa nghi. Những việc chúng ta làm chưa đủ để huynh ấy xóa bỏ mối lo ngại về ta. Gần đây, chắc hẳn huynh ấy vẫn bố trí thuộc hạ giám sát trong phủ.

    Sau này nếu cô phát hiện có gì bất thường cũng xin giả vờ như không biết. Như vậy mới có thể nhanh chóng phá vỡ lồng giam này. Dù đã cận kề vực thẳm thế này huynh vẫn chọn cô ấy, phải không? Không còn sớm nữa. Cô nghỉ ngơi sớm đi.

    Khoan đã. Dù lý do ban đầu là gì đi nữa, dù giữa huynh và ta có hay không tình cảm, thì giờ chúng ta cũng đã là phu thê trên danh nghĩa. Dạ Quân Thanh, huynh định tiếp tục lạnh nhạt với ta thật sao? Cho dù là diễn kịch

    Gạt ta cũng không được sao? Trên danh nghĩa, cô là Vương phi cưới hỏi đàng hoàng của Túc thân vương. Ở trước mặt người khác, tất nhiên ta sẽ tôn trọng cô là thê tử. Tất cả những chuyện cô đã làm cho mọi người ở phủ Túc thân vương,

    Ta sẽ dốc hết sức để báo đáp cô. Nhưng tình nghĩa giữa hai chúng ta cũng chỉ dừng ở đây thôi. Được. Ta cho huynh xem thứ này. Đây. Huynh xem đi. Thư hòa ly. Dạ Quân Thanh. Mặc kệ cái huynh gọi là trả nợ hay là tính mạng của huynh,

    Đoạn Đình Đình ta đều không cần. Ta biết, tuy giữa huynh và ta từ đầu tới cuối đều là giả. Nhưng vì cái danh phu thê này nên huynh luôn cảm thấy lương tâm không yên, có lỗi với người trong lòng, đúng chứ? Ta giúp huynh được thỏa lòng. Đình Đình.

    Đây là quyết định của riêng ta. Ta chỉ cần huynh viết tên vào thư hòa ly. Từ nay về sau, mọi người đều tự do. Chỉ là hôn nhân giữa ta và huynh liên quan đến quan hệ hai nước nên thư hòa ly không thể công khai.

    Cho nên trước mặt người ngoài, huynh và ta vẫn phải tạm thời gánh lấy cái danh phu thê này. [Dạ Quân Thanh] Thời gian không còn sớm. Huynh về nghỉ ngơi đi. [Con người,] [có thể giúp người khác,] [lại không giúp được chính mình.] [Từ hôm nay trở đi,]

    [cuối cùng Đoạn Đình Đình ta] [lại được tự do rồi.] Thế nào? Người đã đi rồi. Theo lời vương gia căn dặn, thuộc hạ vẫn luôn đứng ngoài quan sát, không ra tay. Nếu bọn họ do thám vài lần không có kết quả,

    Dạ Hồng Dịch chắc chắn sẽ phát hiện ta có cảnh giác, bọn họ sẽ tự biết giảm bớt lại. Vương gia. Vậy bước tiếp theo chúng ta nên làm thế nào? Chúng ta cũng không thể ngồi chờ chết trong lồng giam này. Bôn Lôi.

    Ngươi nhanh chóng gửi thư đến quân đội biên quan, báo cho các tướng lĩnh ẩn núp trong quân bây giờ đã đến lúc rồi. Rõ. Mật hàm vương gia gửi tới. [Lăng Phong, tiếp tục huấn luyện mở rộng đội quân tử sĩ, giữ vị trí chờ lệnh. Túc thân vương.] Giết.

    Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. [Các huynh đệ đã tập hợp xong.] [Đội quân tử sĩ đã sẵn sàng chiến đấu.] [Chờ tướng quân ra lệnh.] Vương gia. Trong thư nói thế nào? Quả nhiên hắn không làm cho bản vương thất vọng.

    Mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch. Vậy có phải chúng ta có thể bắt đầu bước tiếp theo rồi không ạ? Nhưng Bôn Lôi, ta cần ngươi giúp ta đưa bức thư này tới Quan Thư Cung. Trước đó, ta muốn gặp mặt muội ấy một lần.

    Nhưng thưa vương gia, bây giờ giám sát của Hoàng thượng vừa mới giảm bớt. Lúc này tùy tiện liên lạc ngầm với Quan Thư Cung thực sự quá mạo hiểm. Chuyện này ngươi không cần lo lắng. Trong thư cũng không nhắc đến điều gì, rơi vào tay người bình thường

    Cũng chỉ là một vài con số không hiểu ra sao mà thôi. Nhưng trong đó là ám ngữ liên lạc bí mật trước đây giữa ta và Mạc Tâm. Nhưng Hoàng quý phi nương nương không phải là Hoàng hậu nương nương.

    Liệu nương nương có hiểu hàm nghĩa trong đó không? Nếu mọi thứ đúng như những gì ta suy nghĩ thì Mạc Uyển nhất định sẽ biết. Vâng. Trẫm vẫn luôn kính trọng và yêu nàng, vẫn luôn lựa chọn tin tưởng nàng. Nhưng đây chính là đáp án nàng cho trẫm.

    Chuyện quá khứ nàng cho rằng trẫm không biết gì sao. Thái tử điện hạ. Hiện tại đã qua giờ Tý. Thần thấy ngài nên nghỉ ngơi cho tốt để tránh làm lỡ buổi lễ lên ngôi ngày mai. Nhưng vừa nghĩ tới ngày mai là lễ lên ngôi

    Mạc Tâm sẽ trở thành Hoàng hậu của Đại Chử ta, trẫm lại thấy rất vui sướng, không cách nào ngủ được. Trẫm sẽ ở đây chờ đợi gặp nàng ấy một lần vậy. Vâng. Ngài ấy một người một ngựa đi tìm Túc thân vương xin viện binh,

    Làm mọi thứ có thể vì thái tử. Tình nghĩa này thật sự khiến người khác cảm động. [Lịch sử Cửu Châu] [Giờ Tý đêm nay, góc đông bắc của Thiên Điện] Quyển lịch sử Cửu Châu này trẫm đã thuộc nằm lòng từ năm sáu tuổi. Không ngờ có một ngày

    Nó lần lượt trở thành chứng cứ phạm tội khiến trẫm hổ thẹn của nàng và muội muội nàng. Trước đây đệ ấy vẫn luôn chen ngang khiến nàng và ta càng lúc càng xa cách. Mỗi khi hai người âm thầm liên lạc, trẫm đều làm như không thấy,

    Coi như không hề xảy ra chuyện gì. Nhưng hôm nay, không ngờ muội muội ruột của nàng cũng khiến trẫm hổ thẹn y như vậy. Tam đệ. Đệ không mơ ước giang sơn của trẫm, nhưng lần nào cũng ngấp nghé hậu cung của trẫm.

    Danh hiệu chiến thần Đại Chử này của đệ thật đáng buồn cười. Hoàng thượng. Mật hàm đã đưa đến chưa? Hạ thần đã để mật hàm về chỗ cũ theo như căn dặn của người, sau đó tận mắt thấy Thinh Nguyệt mang nó về Quan Thư Cung. Còn một bức thư khác

    Đã được đưa tới phủ Túc thân vương. Được. Giờ tý đêm nay, trẫm muốn tất cả mọi thứ cát bụi trở về cát bụi, đất về với đất. Vương gia. Đây là mật hàm vừa rơi vào trong vườn hoa. [Giờ Tý đêm nay, góc đông bắc của Thiên Điện] Mạc Tâm.

    Thuộc hạ không hiểu. Chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương dạy cho Hoàng quý phi ám ngữ này? Bôn Lôi, theo bản vương vào cung. Tại sao muội lại biết ám ngữ của bản vương và Mạc Tâm? Túc thân vương mạo hiểm dẫn bản cung đến đây

    Là để thăm dò bản cung sao? Hôm nay, mật hàm muội gửi đến phủ của ta chẳng phải đã nói lên tất cả rồi sao? Muội còn muốn lừa gạt ta tới khi nào? Đợi đã. Ta gửi mật hàm tới chỗ ngài ư? Lúc nào… Sao vậy?

    Bức mật hàm bị người khác giở trò. Chúng ta trúng kế rồi. Vương gia. Rõ ràng bức mật hàm đó là ngài đưa tới Quan Thư Cung. Bản vương không biết nương nương đang nói gì? Ám ngữ bí mật trong bức mật hàm [Muội là Mạc Tâm]

    Chính là thứ ngài dùng để hãm hại tỷ tỷ. Nương nương, nhất định là có hiểu lầm gì rồi. [Sau khi muội bị người khác hãm hại, không ngờ trời giáng kỳ ngộ, khiến muội trở thành Mạc Uyển] Hiểu lầm? Tỷ tỷ một lòng với Hoàng thượng. Nhưng vì ngài giở trò

    Khiến tỷ ấy mất đi trong sạch. Ngài nói với ta đây là hiểu lầm ư? Bản vương xưa nay luôn lấy lễ quân thần để đối đãi Hoàng thượng và nương nương, không hề có ý nghĩ khác.

    [Sau khi hồi phục ký ức, muội muốn báo thù cho mẹ và bản thân nên mới nhập cung] Trong sạch cả đời này của tỷ tỷ đều bị hủy ở trong tay ngài. Hôm nay ta nhất định phải bắt ngài đền mạng. Bản vương nguyện lấy mạng đảm bảo

    Bản vương không hề có bất cứ suy nghĩ ham muốn gì với Hoàng hậu nương nương. Mạc Tâm. Bản vương biết là muội. Bản vương biết là muội mà. Là muội. Muội đã trở về. Tuy ta kính trọng người là Hoàng quý phi. Nhưng ta tuyệt đối không cho phép

    Người vu khống mưu hại bản vương. Ta tin muội. Ta tin muội. Chuyện tới nước này mà ngài còn không chịu thừa nhận tội lỗi của ngài. Bản cung sẽ đích thân báo thù thay cho tỷ tỷ. Mở cửa ra. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hoàng quý phi.

    Nàng đã làm gì? Thần thiếp chỉ muốn báo thù cho tỷ tỷ. Là hắn. Là hắn hại chết tỷ tỷ. Nàng nói cái gì? Nàng nói Túc thân vương, hại chết Hoàng hậu ư? Năm đó sau khi tranh đoạt ngai vàng,

    Tin đồn nổi lên khắp nơi trong triều đình và dân gian. Nếu không phải Túc thân vương giở trò ra sức thổi phồng lan truyền tin đồn, tỷ tỷ cũng sẽ không bị hại bởi những lời nói vô căn cứ như vậy. Hoàng quý phi nói vậy có chứng cứ không?

    Bức thư này chính là chứng cứ. Khi đó trong số di vật của tỷ tỷ, thần thiếp tìm thấy thứ giống y hệt. Chắc chắn đây là thủ đoạn hãm hại tỷ tỷ của Túc thân vương. Thần thiếp đã điều tra rồi, giấy viết thư là thứ ở trong cung.

    Chỉ cần điều tra theo manh mối này nhất định có thể tra ra chứng cứ phạm tội của Túc thân vương. Nhưng cho dù như thế, Hoàng quý phi cũng không thể lỗ mãng tự mình hành động như vậy. Huống hồ, sao nàng biết bức thư này

    Không phải năm đó Hoàng hậu viết chứ. Cho tới bây giờ, người vẫn không chịu tin tưởng tỷ tỷ. Người cũng biết nỗi u oán không thể cởi bỏ trong lòng tỷ tỷ trước khi chết là gì mà? Là sự xa cách của người đối với tỷ ấy.

    Là nỗi nghi ngờ của người đối với tỷ ấy. Mặc cho lời đồn đãi nổi lên khắp nơi, tỷ tỷ đều có thể coi như không biết. Nhưng người, Dạ Hồng Dịch, người nghi ngờ tỷ ấy. Vào giây phút cuối cùng còn bức tỷ ấy vào chỗ chết. Câm miệng.

    Bây giờ nàng càng lúc càng to gan rồi đấy. Nàng nói như vậy là đang chất vấn tình cảm của trẫm đối với Hoàng hậu sao? Bức thư này không phải Túc thân vương viết thì còn có thể là ai đây? Đủ rồi. Việc này trẫm tự có quyết định.

    Thiên Diện. Có. Lập tức truyền thái y. Đưa Túc thân vương đi chữa trị. – Rõ. – Hắn phải chết. Hắn phải đền mạng cho tỷ tỷ. Hoàng quý phi. Đừng làm loạn nữa. Mau hồi cung nghỉ ngơi đi.

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com