Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Nội dung này có phụ đề tiếng Việt] Nào cũng rót cho con đi. Vâng. Nào Trung thu vui vẻ. Bố bô nói xem, sao tự dưng vị giác của con lại có lại rồi? Thì khỏi bệnh nên đương nhiên là có lại vị giác thôi. Nhưng căn bệnh này

    Đã chữa hơn 10 năm rồi. Sao bỗng chốc lại khỏi được chứ? Đó là do con gái bố tốt bụng nên được ông trời giúp đỡ. Đúng vậy. Bố, bố nói đúng lắm. Là vì con may mắn uống hoa lê trắng xong nên mới có lại vị giác. Uống hoa lê trắng xong?

    Không thể nào. Sao lại thế được. Chuyện này ấy à là như vầy ạ. Con uống hoa lê trắng xong đã bổ sung một tố yếu tố bị thiếu trong cơ thể con nên vị giác mới được hồi phục lại đấy ạ. Ý con là con uống hoa lê trắng xong

    Thì hoa lê trắng chữa lành vị giác cho con à? Đúng vậy. Nên hoa lê trắng không phải là rượu chẳng lành gì đâu. Với con mà nói nó là rượu may mắn. Con gái à, nói như vậy thì chúng ta càng không thể ủ hoa lê trắng. Con nghĩ đi

    Chúng ta mà ủ hoa lê trắng để người khác uống được thì cũng đâu biết là có ảnh hưởng gì tới sức khỏe người ta không. Lỡ như có hại cho người ta thì sao? Không được ủ, không được ủ. Bố bố còn nhớ lúc con còn nhỏ

    Bố đưa con với mẹ ra bờ biển bắt cua không? – Biển ơi. – Biển ơi. May chạy thôi. Chậm thôi. Sóng tới rồi, mau chạy thôi. Đuổi theo mau, đuổi theo mau. Mau đuổi theo sóng. Chậm thôi. – Mau chạy thôi. – Cẩn thận kẻo ngã.

    – Mau chạy thôi, sóng tới rồi. – Chậm thôi. Chậm thôi. Bố mẹ ơi nhìn nè con bắt được con cua nhỏ. Được rồi chúng ta về thôi. Bố ơi, bố thấy con cua con bắt đáng yêu không? Đáng yêu. Đi thôi. Mẹ con muốn đưa chúng về cùng.

    Chúng ta phải về nhà bạn cua nhỏ cũng phải về nhà của mình. Không đâu, con không nỡ. Nhưng chúng cũng sẽ không nỡ xa người nhà và bạn bè của chúng. Con có thể làm người nhà và bạn của chúng mà. Vậy con có nỡ xa bố mẹ không? Không ạ.

    Nếu con đã là bạn của bạn cua nhỏ đương nhiên sẽ không làm chuyện khiến bạn ấy buồn đúng không? Ngoan quá, đi thôi. Về nhà đi. Đi thôi. Đi thôi. Tạm biệt. Ngoan quá, đi thôi. Vị giác mà con đang có là của bạn con.

    Kể từ khi anh ấy mất đi vị giác thì công việc, cuộc sống là một mớ lộn xộn. Mặc dù con cũng rất không nỡ nhưng con cũng không muốn bạn mình khó xử. Nếu có mẹ ở đây chắc chắn mẹ sẽ ủng hộ con. Con nhóc này

    Sau này không được lấy mẹ ra gây áp lực cho bố nữa đó. Nào. Cạn ly. Bố tôi là vậy đó anh đừng để ý. Cái này ngon lắm đó. Để tôi mở ra cho anh nếm thử. Hôm nay là Trung thu. Đúng thế. Nên đón Trung thu với người nhà chứ nhỉ?

    Không gặp cũng được. Bánh trung thu này nhân gì? Anh thử đi là biết thôi. Dù sao thì anh cũng không nếm ra vị gì nên tôi nếm thay anh. Nhân lòng đỏ trứng. Anh thích ăn nhân gì? Đậu đỏ. Để tôi đi lấy cho anh. Thôi đi.

    Dù sao tôi cũng không nếm ra được vị gì cô ăn thay tôi đi. Thật ra như vậy cũng tốt. Không có thì không có thôi. Tại sao? Nếu tôi có lại vị giác thì sẽ không tổ chức hoạt động nếm rượu lại được nữa rồi đúng không? Anh ích kỷ quá đi.

    Cô à. Vì cô tôi không cần cả vị giác vậy mà còn nói tôi ích kỷ ư. Tôi không cần. Tôi mong là anh sẽ giống như lúc trước công việc và cuộc sống sẽ lại đi vào nếp. Đau lòng cho tôi à? Tôi thương hại anh thôi.

    Lục Vi Tầm anh bị mất vị giác vẫn có thể hô mưa gọi gió cô đừng có xem thường tôi Nói như vậy thì sự cố gắng của tôi là công cốc rồi. Bố cô đồng ý rồi à? Dùng trí để có được thành công. Chú à. Cảm ơn chú.

    Đi đi, đi đi. Tôi đang giúp con gái tôi biết chưa? Cảm ơn bố. Rượu này phải ủ bao lâu ạ? Ủ rượu ở nhà thì điều kiện không bằng nhà máy phải tốn chút công sức nhưng cũng không tốn bao nhiêu thời gian tầm một năm. Một năm?

    Việc định giá rượu mới của nhà máy rượu vang Rose không đợi được tới một năm. Chắc là ông trời muốn bảo tôi hãy bỏ cuộc. Chắc đây là số mệnh rồi. Lục Vi Tầm mà tôi quen không phải là người nghe theo số phận. Hơn nữa

    Vẫn chưa tới lúc tồi tệ nhất. Nếu hoa lê trắng là một phần của việc hoán đổi thật vậy trước cái lần đầu tiên vị giác của chúng ta có sự thay đổi thì chắc là tôi đã uống qua rồi mới đúng. Hơn nữa là còn uống rất nhiều. Ý cô là sao?

    Chắc là vẫn còn cách đó. Cậu Mộc. Ý kiến rất có chuyên môn. Cảm ơn. Thứ hai tuần sau chúng ta sẽ đối chiếu thống nhất. Tôi sẽ đối chiếu xong trước thứ sáu rồi gửi cho cô. Hôm nay tâm trạng cô rất tốt. Hợp tác với người như cậu

    Thì rất khó để tâm trạng khó chịu. Lúc Lục Vi Tâm hợp tác với cô là người thế nào? Bình tĩnh, quyết đoán, theo đuổi sự hoàn hảo. Nhưng có lúc cũng hơi cứng đầu. Nếu một người như vậy bỗng dưng có một ngày trở nên do dự yếu đuối

    Thì cô nghĩ là vì sao? Nói cho tôi biết chuyện này không sợ tôi tiết lộ ra ngoài sao? Chúng tôi tin cô. Ý của cậu Mộc là chuyện định giá cho rượu mới vẫn đang dây dưa của nhà máy rượu vang Rose sao? Thông minh. Với Lục Vi Tầm mà nói

    Hoặc là chuyện này trong khâu nào đó vi phạm tiêu chuẩn của cậu ta hoặc là cậu ấy có việc khó nói. Cô có biết Hà Bất Túy làm trợ lý cho Lục Vi Tầm từ khi nào không? Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy

    Là ở trận đấu mà cậu thắng Lục Vi Tầm. Vậy sao? Sao thế? Hình như cậu có hứng thú với trợ lý của cậu ấy thì phải. Lục Vi Tầm còn có hứng thú với trợ lý của cậu ta hơn tôi. Tôi thấy quan hệ của hai người họ

    Càng ngày càng tế nhị rồi. Xin lỗi. Tôi chỉ làm công việc hành văn thôi những chuyện linh tinh khác trừ nó ra thì tôi không có hứng thú. Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây. Thú vị. Idol đây là điều ước Trung thu của Thiên Tầm tụi em

    Anh phải đáp ứng cho tụi em đó. Không được. Idol phúc lợi của fan Thiên Tầm tụi em đều trông mong vào em hết đó. Nếu chúng ta đã có việc muốn nhờ thì anh hi sinh lần này đi. Giống quá. Được rồi, được rồi. Bất ngờ thật, rất hợp đó.

    Mình hạnh phúc quá, làm sao đây. Tôi chỉ mặc 10 phút thôi đó. Hạ Phàm thật ra lần này chúng tôi cũng có việc muốn nhờ cậu giúp. Cô yên tâm Hạ Phàm tôi có lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ không từ chối. Cũng không ghê gớm như vậy đâu

    Chỉ muốn nhờ cậu tìm giúp một người thôi. Tìm người à? Tìm ai? Tên gì? Quy tắc chỗ tôi rất đơn giản. Trong một phút uống sạch hết rượu trên bàn. Nếu cô thắng thì tiền là của cô. Còn thua từ giừ trở đi phải rút khỏi giới đấu rượu.

    Rượu trên bàn này không phải là rượu thường đâu mạnh lắm đó. Tôi cũng phải tốn chút công sức để có được nó nhưng dùng để thử thách cô thì đáng lắm. Tôi không biết anh ta tên gì nữa. Lúc đó tôi cũng không hỏi

    Nhưng lúc tôi đấu rượu thì gặp được anh ta. Những người xung quanh gọi anh ta là cậu Lâm. Cũng tức là trong một phút cô đã uống sạch chín hũ rượu đế sao? Uống nước cũng đâu nhanh như vậy. Chốn đấu rượu không có chút bản lĩnh thì sao lăn lộn được.

    Vậy nên cuối cùng là cô thắng. Đương nhiên rồi. Trước khi gặp anh tôi chưa từng thua đấu rượu bao giờ. Sau này không được uống như vậy nữa. Hạ Phàm với những thông tin đó cậu có tìm được người không? Quán bar Robin, cậu Lâm. Tôi nhớ rồi. Cô yên tâm

    Tôi là siêu nhân mạng. Trừ khi anh ta không có trên Trái Đất nếu không, có đào ba tấc đất lên tôi cũng tìm cho ra anh ta. Thêm hai tấm, thêm hai tấm nữa nhé. Tìm người đây, tìm người đây. Những cục cưng đang xem livestream

    Xin hãy giúp cục cưng Hạ Phàm của mọi người tìm một người tên là cậu Lâm. Người này đã từng thách đấu với Hà Bất Túy ở quán bar Robin. Cậu Lâm, Hà Bất Túy ngàn ly không say muốn gặp anh.

    Chỉ cần cục cưng nào cung cấp cách liên lạc với người này tôi sẽ thưởng 500 chiếc xe con 200 chiếc du thuyền Nếu không có lòng xin đừng làm phiền. Yêu mọi người. Cậu Lâm à Hạ Phàm gọi anh về nhà ăn cơm kìa. Chắc cậu Lâm sẽ là

    Người lạ hot nhất sắp tới đây. Các người đăng tin tìm tôi trên mạng đã giúp tôi nổi tiếng trên mạng rồi đó. Chuyện nhỏ ấy mà. Đại hồng bào lá trà có hương vị của mùa xuân. Mùi thơm từ đáy ly hương thơm ngất ngây mùi vị đậm đà

    Lưu lại lâu trong miệng một ly trà ngon. Vốn tôi chỉ cho rằng ngàn ly không say Hà Bất Túy là một người lành nghề, việc tốt không nhường ai trong giới đấu rượu. Không ngờ cô còn trẻ mà lại am hiểu về trà như vậy.

    Đúng thật khiến tôi tiếc vì sao lại gặp lại trễ như vậy. Vị đây là… Đây là thần tượng của tôi Lục Vi Tầm. Lục Vi Tầm? Là cậu chủ bỏ nhà ra đi của Tập đoàn Lục thị? Chỉ là Lục Vi Tầm thôi. Giờ tôi càng tò mò rồi.

    Rốt cuộc là có chuyện gì mà khiến các người cùng đến tìm tôi thế? Chín hũ rượu đế lúc trước anh vẫn còn chứ? Bị cô uống hết rồi. Không còn giọt nào. Cô quên rồi ư? Thì ra là các người vì loại rượu đó. Có đẳng cấp đấy. Nhưng

    E là không dễ tìm đâu. Đúng thế 20 năm trước đã ngưng sản xuất loại rượu này rồi. Nếu giờ muốn chắc là chỉ tìm được chỗ những người cuồng nó thôi. Ngừng sản xuất 20 năm trước? Không thể nào. Chín hũ rượu mà cô uống lúc trước

    Là rượu được ủ lâu năm nhất chỗ chúng tôi lúc bấy giờ cũng không quá năm năm. Vậy anh mua nó ở đâu thế? Rượu này không còn được bán trên thị trường nữa. Chỉ truyền đi trong giới thôi. Rượu mà tôi có được cũng chỉ là do bạn tặng mà thôi.

    Vậy anh có thể… Chắc là cô hiểu quy tắc trong giới mà nhỉ? Uống rượu không hỏi nơi sản xuất. Tôi đã nói những gì tôi biết cho các người rồi. Anh vẫn chưa vứt hũ rượu hoa lê trắng giả chứ? Ở đây không chào đón các người.

    Tôi cũng không muốn xem trò hoán đổi vị giác của hai người. Tốt nhất là hôm nay anh hãy hợp tác đi. Không phải anh cũng muốn biết sự thật về hoa lê trắng sao? Rượu mà lúc trước tôi được uống khi đấu rượu đúng là rượu trong cái hũ này.

    Nếu xét từ mùi vị trừ thời gian ủ và hoa lê trắng có ở chỗ anh thì không có gì khác nhau cả. Hoa lê trắng chỗ anh là rượu được ủ ở phường rượu 20 năm trước. Còn chai này lại được ủ mới năm năm. Cũng tức là

    Trong năm năm gần đây vẫn có người đang ủ hoa lê trắng. Nhưng 20 năm trước bố tôi đã đóng cửa nhà máy rồi. Chuyện bố tôi bị vu oan trộm công thức cũng là chuyện của 20 năm trước. Từ lúc đó đến giờ bố tôi không còn ủ hoa lê trắng nữa.

    Bố tôi cũng bặt vô âm tín. Nhưng giờ trên thị trường lại xuất hiện rượu mới ủ hoa lê trắng. Vậy người nắm giữ phường rượu hoặc là bố tôi. Hoặc là hung thủ. Rượu này lấy từ đâu? Đây là manh mối duy nhất của chúng ta hiện giờ. Sơn Lê Cư Hoa.

    Lê Hoa Sơn Cư. Mộc Xuân Phong, anh mau qua đây xem. Chuyện gì thế này? Sao hai người họ lại thu dọn hành lý? Hà Bất Túy bị đuổi đi hay là tiểu Tầm bỏ trốn với cô ta thế? Sao lại thu dọn hành lý rồi? Chuyện gì thế?

    Anh mau qua đây xem đi. Để tôi xem xem. Anh xem. Chuyện gì thế? Lục Vi Tầm rốt cuộc là Lê Hoa Sơn Cư này ở đâu nhỉ? Ở huyện Triệu của Lĩnh Nam. Vậy thì xa quá. Chúng ta mà đi thì ít nhất cũng phải ở lại mấy ngày.

    Chắc là họ định đi huyện Triệu ở Lĩnh Nam. Vậy cuối cùng không phải là bỏ trốn cùng nhau sao? Lục Vi Tầm này lúc đó tôi bảo anh ấy đi Pháp với tôi thì không đi. Dù thế nào cũng không đi. Giờ vì người phụ nữ khác

    Lại đến một nơi xa lạ. Anh ấy đang nghĩ gì vậy chứ? Cậu ta đang nghĩ gì thì chúng ta đi xem là biết thôi. Đúng nhỉ. Kẻ thua cuộc như anh cũng có ích thật đấy. Anh thấy đem bấy nhiêu quần áo có đủ không? Đủ rồi. Còn chưa đi

    Mà đã ở đây lo lắng vớ vẩn. Còn không phải là vì sợ cậu ấm như anh cảm lạnh đó sao. Nếu tôi mà bị cảm thì cô chăm sóc tôi thôi. Alo. Thầy Mộc ra ngoài chưa? Tối nay ăn mừng đó, đừng quên. Ừm, biết rồi. Nhắc nhở cô

    Chuẩn bị sớm đi. Chuẩn bị sớm? – Cạn ly. – Cạn ly. Rót rượu. Hai chuyện vui nhé. Một năm năm rồi năm năm qua lần đầu tiên tờ nguyệt san của tòa soạn ta tất cả đều bắt kịp thời hạn cuối cùng

    Tất cả đã xong phần hiệu đính và được đưa xuống xưởng in. Chuyện thứ hai đó là nhiệt liệt chúc mừng tờ nguyệt san tháng này đã phá vỡ kỷ lục bán ra trong năm của chúng ta. Chuyện này phải đặc biệt cảm ơn thầy Mộc vĩ đại. Thầy Mộc nào. Cảm ơn.

    Khách sáo rồi. Nào. Lâu lắm rồi chúng ta chưa teambuilding đúng không? – Đúng đó. – Đúng đó. – Đúng đó. Như vậy tôi có ý kiến là lần teambuilding này sẽ đi ba ngày hai đêm địa điểm mọi người chọn chuẩn bị xong thì tuần này xuất phát.

    – Hay quá. – Hay quá. Tuần này có gấp quá không? Tuần này tôi cũng không tiện. Tuần này không rảnh. Bàn lại cũng được dù sao tôi cũng không quá trông mong. Chỉ là nếu kéo dài thì lại đi không được nữa. Thầy Mộc cậu xem mọi người kìa

    Đừng làm họ mất hứng. Nếu không thì chúng ta đi huyện Triệu ở Lĩnh Nam đi. Nghe nói chỗ đó có ngàn mẫu đất trồng cây lê phong cảnh lúc được mùa rất tráng lệ. Đi huyện Triệu? – Đi huyện Triệu à? – Được. Vậy nghe thầy Mộc vậy. Đi huyện Triệu.

    Đi huyện Triệu. Nào nào nào. Cạn ly. Bất Túy, uống nước không? Mình không uống. Ông chủ Dịch uống không? Tôi bảo cậu đến để chăm sóc Bất Túy không cần quan tâm người khác. Túy Túy mình có đồ ăn vặt nè cậu ăn không? Mình không đói. Chiếc taxi đằng sau

    Đã đi theo chúng ta cả con đường rồi. Không cần quan tâm. Cậu ta phát hiện chúng ta rồi. Có theo nữa không? Theo chứ. Không đúng theo nữa là ra khỏi thành phố đó làm gì vậy? Anh hiểu gì chứ? Cái này gọi là điên cuồng vì yêu.

    Anh thấy người đàn ông đang lái xe phía trước chứ. Anh ấy là chồng chưa cưới của tôi. Không ngờ trời nổi cơn giông bất ngờ anh ấy bị một người phụ nữ xấu xa mê hoặc đã quên mất lời thề non hẹn biển của chúng tôi. Cái đồ lẳng lơ.

    Em gái, xem tôi đuổi theo họ đây. Cái gì mà lẳng lơ chứ? Anh mới lẳng lơ ấy. Xem cái vết sẹo của anh kìa không chừng là do cô nào cào cũng nên. Tôi nhiều chuyện rồi. Đừng lắm lời nữa nhanh đuổi theo đi. Đi đây. Bên đó.

    Chỗ này cũng được đấy. Vốn đã nói là nhiều người chút thì tốt hơn kết quả là chỉ có bốn tên. Tối hôm trước ăn đồ nướng bị tiêu chảy. Lần này thì hay rồi buổi trưa phải xin nghỉ, đi không nổi luôn. Lần teambuilding khó có được vầy đúng là đáng tiếc.

    Tôi không tin là cậu đưa chúng tôi đi teambuiliding thật. Sao cô lại không thể nghĩ đơn giản là tôi đã cung cấp cho mọi người một nơi thú vị chứ? Vì cậu không phải là người đơn giản. Tôi cũng đâu có ngốc. Vất vả rồi chủ biên. Không sao, không sao.

    Thầy Lục. Trùng hợp quá đi. Chị Mia, sao chị lại ở đây? Chúng tôi tới để chơi. Ngại quá các vị. Tôi là Vạn Trạch Trạch chủ của nhà nghỉ này. Những vị đỗ xe xong rồi thì có thể vào sảnh để nghỉ chân. Vâng, vâng. Thầy Mộc, chúng ta vào trước đi.

    Chào cậu phía sau chúng tôi vẫn còn chỗ đỗ xe hay là tôi đưa cậu qua đó. Những người bạn phía sau có thể đưa hành lý vào trước. Được. Cảm ơn ông chủ. Chúng ta đi từ đây qua. Được. Đi mấy bước là tới rồi. Ông chủ. Tôi hỏi thăm chút

    Chỗ của các cậu sản xuất đồ gốm sứ hả? Gốm sứ gì? Tôi xem xem. Cái này là do tôi làm. Anh làm à? Đúng vậy. Bình thường lúc rảnh rỗi thì thích làm mấy đồ sứ đựng rượu, đựng trà để giết thời gian. Vậy rượu bên trong cũng là cậu ủ sao?

    Cái đó thì không. Tôi cũng chỉ được nhận ủy thác của nhà máy rượu thôi. Nhà máy đó ở đâu? Nhà máy không ở đây. Nhưng cách đây cũng không xa lắm. Mấy hôm nay là Lễ hội hoa lê nên chắc mọi người nghỉ phép rồi.

    Vậy anh nói cho chúng tôi biết địa chỉ để chúng tôi đi xem được không? Bình thường nhà máy rượu này quản lý cũng nghiêm ngặt lắm không cho người ngoài vào. Nhưng hai người muốn đi để… – Chúng tôi đi… – Đi mua rượu. Người yêu rượu.

    Vậy thật không may, hàng tồn chỗ tôi cũng bị khách uống hết rồi. Hay là qua hai hôm nữa đợi hội hoa lê kết thúc thì tôi đưa hai người đi. Tôi cũng muốn mua một ít về để dành. Được. Cảm ơn ông chủ. Vậy mời đi bên này.

    – Mời bên này. – Được. – Cảm ơn. – Cảm ơn. Thầy Mộc, đi thôi. Chúng tôi đặt phòng xong rồi, đi trước nhé. Chúng ta phải ở đây ba ngày. Tại sao? Vì đang hội hoa lê, nên các nhà máy đóng cửa hết rồi. Xin chào. Chúng tôi muốn bốn phòng.

    Thật ngại quá giờ chúng tôi chỉ còn hai phòng đôi thôi. Vậy chúng tôi làm sao đây? Với cả chỉ có phòng mà anh kia vừa hủy thì mới có thôi. Gần đây còn chỗ nào khác ở được không? Vì giờ đang là hội hoa lê, nên những chỗ khác

    Phòng cũng đắt hàng lắm. Chắc là cũng hết rồi. Vậy chúng tôi làm sao đây? Ông chủ. Đăng ký phòng. Bạch Cảnh em đến đây làm gì? Em đến du lịch. Mọi người quen nhau à? Đúng vậy. Vậy hay là hai cô gái ở một phòng còn ba anh đây thì một phòng.

    Tôi sao cũng được. Tôi cũng được. Tôi không được. Vậy hai chúng tôi được thì ở chung ba người không được thì ở chung. – Vậy không được. – Vậy không được. Vậy càng không được. Nhỏ thế. Nói trước là giường này của cô còn giường này của tôi.

    Cô không được lấn qua đó. Được. Vậy tốt nhất là cô cũng hãy tuân thủ quy tắc. Đương nhiên rồi. Còn nữa tôi không thích người khác động vào đồ của tôi. Tôi mà thèm à. Chướng mắt. Cô nói gì? Tôi nói là điện thoại hết pin rồi.

    Ổ cắm đó cũng là của tôi. Tôi dùng xong thì trả cho cô. Con người cô sao thế? Cô không được động vào. Cô Bạch à cô nói lý lẽ chút có được không? Trên này có viết tên cô hả? Nhưng rõ ràng là của tôi mà cô làm gì thế?

    Được rồi, giờ nó là của tôi rồi. Ba chúng ta ngủ sao đây? Vậy tôi ngủ ở đây. Buồn ngủ quá. Lúc nãy Vạn Trạch Trạch nói bố anh ta là Vạn Nhiễm. Thật trùng hợp là bố anh ta từng làm ở phường rượu của nhà tôi.

    Càng ngày tôi càng thấy chỗ này rất kì lạ. Kì lạ chỗ nào? Vạn Trạch Trạch rất kì lạ. Lúc nhỏ hai người có quen nhau không? Không quen. Nhưng chú Vạn rất bảo vệ anh ta. Lúc nhỏ tôi nghe nói sức khỏe Vạn Trạch Trạch rất yếu.

    Chú Vạn vẫn luôn để dành tiền nhân lúc anh ta còn nhỏ đưa anh ta ra nước ngoài phẫu thuật. Giờ nhìn dáng vẻ chắc là khỏi bệnh rồi. Chú Vạn nuôi anh ta trên núi chắc cũng là lo cho sức khỏe của anh ta. Sức khỏe Vạn Trạch Trạch không tốt

    Còn ra nước ngoài làm phẫu thuật. Chắc là Vạn Nhiễm kiếm được rất nhiều tiền ở phường rượu nhỉ? Phường rượu nhà tôi chỉ làm ăn nhỏ mọi người cũng chỉ kiếm được chút tiền sống tạm mà thôi. Vậy sao ông ấy đưa con ra nước ngoài phẫu thuật được?

    Cái này tôi cũng không biết. Từ sau khi ông ấy rời khỏi phường rượu thì cũng không có tin tức gì. Chắc là làm giám đốc của khách sạn nên kiếm được nhiều tiền thôi. Cũng chưa chắc. Rất khó để Vạn Nhiễm được thăng chức ở khách sạn. Muốn làm tổng giám đốc

    Cần rất nhiều thời gian. Với cả lương lúc mới làm cũng chưa chắc đã cao. Sao anh biết? Khách sạn nhà anh mở à? – Không đâu. – Tại sao? – Không giống nhau. – Có gì mà không giống?

    – Thật ra… – Không lẽ có mùi vị nào đó được rửa qua nước sao? Đúng thế. Hai vị không cùng uống ly trà sao? Thứ ngán như vậy hai người tự thưởng thức đi. Uống một ly không? Tôi cũng không. Tạm biệt. Anh nghi là

    Ở đây có người làm hoa lê trắng sao? Thầy Mộc nhà cô đâu? Không phải là như hình với bóng à? Công việc thì như hình với bóng nhưng bình thường không thân vậy đâu. Tôi lại thấy không giống thế. Anh để ý ghê thật. Nói thật

    Sao lần này mọi người lại cùng nhau hành động thế? Không có kẻ thù mãi mãi nhưng cũng không có tình bạn mãi mãi. Thật ra tôi thấy trong mấy hũ rượu này chưa chắc đã là rượu. Thời gian cũng đã lâu mùi vị cũng mất hết rồi.

    Sao cô biết không phải là rượu? Bốc ra toàn mùi chua nên có lẽ là hũ giấm. Giấm? Họ có tổng cộng bốn người đều có hứng thú với rượu hoa lê trắng. Tôi đã hứa là đưa họ đi rồi. Hai hôm nữa sẽ đưa họ qua đó. Được.

    Có thể giúp gì được cho anh không? Ông chủ Vạn tôi muốn hỏi thăm chút là người ủ hoa lê trắng là ai? Cái này là bí mật kinh doanh của người ta nên tôi không biết. Hoặc nếu có biết thì cũng không thể tiết lộ. Là người thế nào?

    Người mở nhà máy là một ông chú. Họ gì? Họ Dương. Nếu tôi đã hứa đưa mọi người đi thì đương nhiên sẽ gặp được ông ấy. Cảm ơn. Nghe ngóng được gì không? Tôi nghe được cậu ta đang gọi điện cho ai đó nói cho đối phương biết

    Là chúng ta đang tìm rượu hoa lê trắng. Con người này có rất nhiều điểm khả nghi. Tốt nhất là chúng ta đừng rút dây động rừng. Tôi thấy là có thể tìm cách nào đó để thử anh ta. Tìm hiểu về tính cách con người cậu ta trước đã. Nhậu đó.

    Không được. Với sức khỏe của cậu ta thì sẽ không để chúng ta chuốc say cậu ta đâu. Đánh bài. Đánh bài xem nhân cách. Được đó. Được đó, được đó.