Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 24 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Xem nội dung chất lượng cao có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Phượng Lệ Cửu Thiên] [Tập 24] Hoàng thượng, vừa rồi có tin truyền đến. Túc thân vương sắp thắng trận ở Du Lâm Quan. Lúc này binh lực ở Liên Thành yếu ớt,
Chính là thời cơ rất tốt để tấn công. Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Tham kiến Hoàng quý phi nương nương. Hoàng quý phi đến rồi. Các khanh lui xuống hết đi. – Vâng. – Vâng. Hoàng quý phi đến đây có việc gì? Hoàng thượng,
Liên Thành vừa bại trận,bị Nam Cốc chiếm đóng, bách tính Liên Thành đang gánh chịu nỗi khổ chiến tranh. Lúc này nếu Hoàng thượng lại tiếp tục tấn công, e là bách tính Liên Thành sẽ càng căm hận những gì Hoàng thượng làm. Ái phi có ý gì vậy?
Không xuất quân tấn công Liên Thành chẳng lẽ còn mong chờ tướng lĩnh Nam Cốc chủ động đầu hàng hay sao? Quân phòng thủ ở Liên Thành yếu ớt, Hoàng thượng có thể lấy được Liên Thành mà không tốn chút sức nào. Nhưng vì nghĩ cho bách tính,
Thần thiếp chủ động tình nguyện đến Liên Thành, đàm phán với tướng lĩnh Nam Cốc. Chủ động tình nguyện đến Liên Thành? Làm càn. Uyển Nhi, đây là chiến trường đấy. Huống hồ người Nam Cốc tính tình ranh mãnh, vẫn thường ức hiếp kẻ yếu. Nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối,
Sao trẫm có thể yên tâm để nàng đi. Hoàng thượng. Chính vì thần thiếp là nữ tử, người Nam Cốc sẽ xem thường thần thiếp, vì thế mà sẽ mất cảnh giác. Nếu đàm phán thành công, bách tính của Liên Thành có thể tránh được nỗi khổ chiến loạn,
Còn quân ta cũng có thể bảo toàn binh lực, giảm bớt thương vong. Hoàng thượng. Hiện tại Du Lâm Quan thắng thua đã định, người Nam Cốc chắc chắn sẽ ý thức được cuộc xâm lược lần này của họ cuối cùng rồi sẽ thất bại. Lần này thần thiếp đi đàm phán
Là cho họ một lối thoát. Huống hồ thần thiếp là Hoàng quý phi Đại Chử, chắc chắn người Nam Cốc không dám làm gì thần thiếp. Lời ái phi nói đúng là cũng có lý. Nếu đã vậy, trẫm sẽ phái một đội quân tinh nhuệ đi theo bảo vệ an toàn cho nàng.
Thần thiếp đa tạ Hoàng thượng. Ái phi đi chuyến này phải cẩn thận mọi bề đấy. Liên Thành là thành trì do Nam Cốc ta đoạt được, dựa vào đâu mà phải trả cho Đại Chử? Đại Chử ta và Nam Cốc có mối quan hệ hữu hảo từ lâu.
Nam Cốc bất chấp hiệp ước, châm ngòi chiến tranh, dồn bách tính thường dân vào cảnh nước sôi lửa bỏng. Đây không phải hành vi của người quân tử. Tướng quân. Theo thám tử đến báo, Hoàng quý phi một mình vào Liên Thành đàm phán, hiện đã bị bắt, không rõ sống chết.
Khởi bẩm đại nhân, thuộc hạ đã cho Túc thân vương biết tin Hoàng quý phi nương nương bị nhốt ở Liên Thành. Đợi sau khi hắn vào Liên Thành, nếu chúng ta án binh bất động, Túc thân vương bị cô lập, chắc chắn phải chết. Làm tốt lắm.
Chuyện hôm nay ngươi nhất định phải giữ kín cho ta. Thuộc hạ hiểu. Đại nhân, vậy chuyện ngài hứa sẽ đề bạt thuộc hạ… Ngươi lui xuống trước đi. Ta tự có sắp xếp. Vâng. Chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật. Diêu Mạc Uyển đang ở đâu?
Người Đại Chử các ngươi quả là nham hiểm xảo trá, bội tín bội nghĩa, qua cầu rút ván. Ta hận không thể lột da các ngươi, uống máu các ngươi. Ta hỏi ngươi một lần cuối, Diêu Mạc Uyển ở đâu? Ngươi muốn biết thì lão phu cho ngươi biết.
Cô ta đã bị lão phu băm thành ngàn mảnh. Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Hoàng quý phi đã về rồi. Hoàng quý phi. Lần này lặn lội đường xa, thật vất vả cho nàng. Đúng rồi. Trước đó nàng đã phái người báo cho trẫm,
Rằng việc đàm phán với Nam Cốc rất thuận lợi. Nàng mau kể cho trẫm nghe tình hình cụ thể là thế nào? Nam Cốc đã hứa sẽ trả Liên Thành cho Đại Chử. Khoan nói đến việc ta là Hoàng quý phi của Đại Chử, dù không phải,
Nam Cốc các người ra tay với một nữ tử yếu ớt, nếu bị đồn ra ngoài e là sẽ bị người đời chê cười. Huống hồ hôm nay ta đã dám một mình đến đây thì chắc chắn đã suy nghĩ vẹn toàn. Đại Chử ta đang lo không có cơ hội
Để đường hoàng san bằng Nam Cốc đây. Hay cho một quý phi miệng mồm lanh lợi. Vì một Liên Thành mà đắc tội với Đại Chử ta, đạo lý vì cái nhỏ mà mất cái lớn chắc tướng quân cũng hiểu chứ. Trận chiến Du Lâm Quan có thể nói
Đại Chử ta đã nắm chắc phần thắng trong tay. Nam Cốc các người cũng thương vong nặng nề. Nếu không sao có thể chỉ có một đội nhân mã các người trấn thủ Liên Thành. Nay đại quân Đại Chử gần trong gang tấc, nếu muốn đoạt lấy Liên Thành, có thể nói là
Không tốn chút sức nào. Nhưng chúng ta lo nghĩ cho chúng sinh, không muốn dấy lên chiến tranh, dồn bách tính thường dân vào nước sôi lửa bỏng. Nếu các ngươi thật sự lo nghĩ cho bách tính thì có thể rút quân đi. Dù tướng quân không nghĩ cho bách tính,
Thì cũng nên nghĩ cho các huynh đệ của ông chứ. Từ xưa, có bao người có thể trở về sau chiến tranh. Ai ai cũng rời xa quê hương, bốn bề là địch. Hiện giờ bị vây trong Liên Thành, cũng bị cắt đứt lương thực và nguồn cung cấp.
Ai ai cũng mỏi mệt cả về thể xác lẫn tinh thần. Các người không những không có phần thắng, mà còn có thể toàn bộ mất mạng tại đây. Ba ngày sau Đại Chử ta sẽ đến tiếp quản Liên Thành. Đến lúc đó tướng quân và các huynh đệ
Có thể yên tâm mà rút quân. Đúng là tuyệt diệu. Không tốn một binh một tốt đã có thể dẹp yên chiến tranh giữa hai nước. Uyển Nhi quả là thông minh hơn người. Rất có phong thái của Mạc Tâm năm xưa. Chắc chắn Mạc Tâm ở trên trời có linh thiêng
Sẽ rất an lòng. Hoàng thượng quá khen. Chẳng qua Uyển Nhi muốn san sẻ cùng Hoàng thượng mà thôi. Khởi bẩm Hoàng thượng. Thiên Diện đại nhân cầu kiến. Uyển Nhi, lần này đi đường mệt nhọc, mau lui xuống nghỉ ngơi đi. Thần thiếp xin cáo lui. Bẩm báo Hoàng thượng,
Thuộc hạ của thần bắt được một tên thám tử của Nam Cốc vừa trốn ra từ Liên Thành. Thám tử Nam Cốc? Hoàng thượng, nên xử lý hắn thế nào đây? Tạm tha cho hắn đi đã. Để hắn thuận lợi về Nam Cốc báo tin. Rõ. Vương gia. Thế nào rồi?
Không tìm thấy thi thể quý phi nương nương, mà phát hiện vài bách tính bị nhiễm dịch bệnh ở trong thành. Dịch bệnh? Vương gia. Những người này đều chết vì ôn dịch, không được lại gần. Vương gia. Vương gia, hiện nay trong thành không đủ lương thực lại gặp phải dịch hạch,
Rất nhiều bách tính bị nhiễm, ngay cả tướng sĩ cũng nhiều người nhiễm bệnh. Cứ tiếp tục thế này, tình hình không lạc quan cho lắm. Đưa những thi thể này đi thiêu. Rồi cách ly những người nhiễm bệnh. Còn nữa, tập hợp toàn bộ đại phu ở quanh đây lại. Rõ.
Mẹ ơi, mẹ mau tỉnh lại đi. – Mẹ ơi, mẹ mau tỉnh lại đi. – Vương gia. Mẹ mau tỉnh lại đi. Mẹ ơi. Vương gia. Phía trước có dịch hạch hoành hành, ngài không nên tiến lên thêm nữa. Ta cầu xin ngươi. Mẹ ơi. Mẹ ơi.
Mẹ ơi, mẹ chết rồi con phải làm sao đây? Mẹ ơi. Mẹ ơi, con phải làm sao đây? Mẹ ơi, mẹ không được chết. Mẹ không được chết. Vương gia. Không sao chứ? Mẹ ơi. Vương gia, tay của ngài. – Mẹ ơi. – Không sao. Cháu muốn mẹ.
Tìm người thu xếp cho cô bé này ổn thỏa. Rõ. Vương gia không khỏe sao? Không sao. Vương gia, đứa bé hôm nay bị nhiễm dịch hạch. – Ngài… – Báo! Bẩm tướng quân, đại quân Nam Cốc tập kích, đã đến dưới chân thành. Chủ nhân. Có tin của Quân Thanh chưa?
Thuộc hạ thăm dò biết được sau khi Túc thân vương chiếm được Du Lâm Quan đã cấp tốc đến Liên Thành. Liên Thành? Sao huynh ấy lại đến Liên Thành? Theo ta biết, không biết Túc thân vương từ đâu nghe được tin tức chủ nhân bị nhốt ở Liên Thành,
Liền cấp tốc đến Liên Thành giải cứu. Bây giờ lại bị đại quân Nam Cốc bao vây. Chắc chắn là có kẻ tung tin giả dụ huynh ấy đến đó. Uyển Nhi đến rồi. Nào, cùng trẫm dùng bữa đi. Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói quân ta
Đang bị đại quân Nam Cốc bao vây ở Liên Thành. Một khi chiến tranh nổ ra, bao nhiêu bách tính vô tội sẽ chết oan, còn quân ta cũng sẽ tổn thất nặng nề. Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng lập tức phái binh chi viện. Hoàng quý phi à, từ xưa đến nay
Mọi cuộc chiến tranh đều có thương vong. Đó là chuyện thường tình của nhà binh. Tất cả đã có số trời định đoạt. Thần thiếp không hiểu số trời là gì. Thần thiếp chỉ biết người làm vua nên thương xót chúng sinh trong thiên hạ. Thành sự tại nhân, mưu sự tại thiên.
Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng lập tức phái binh chi viện. Hoàng quý phi nói thế là đang chỉ trích trẫm tàn bạo vô nhân đạo? Thần thiếp không dám. Chỉ là ngàn vạn chiến sĩ Đại Chử đều là nam nhi anh dũng của Đại Chử ta.
Họ chinh chiến nơi sa trường vì Đại Chử. Lẽ nào Hoàng thượng nhẫn tâm trơ mắt nhìn họ đi vào chỗ chết? Nói tới nói lui Hoàng quý phi đang lo cho tam đệ chứ gì? Vương gia. Binh lính Nam Cốc thật sự quá vênh váo, cứ ở dưới thành kêu gào mãi.
Vẫn chưa có tin của quân chi viện sao? Vương gia. Hiện giờ trong có dịch bệnh, ngoài có quân địch, chúng ta chết chắc rồi. Quân chi viện lần lữa không xuất quân, có phải Hoàng thượng muốn chúng ta chết trong Liên Thành không?
Chắc hẳn tin tức quý phi nương nương gặp nguy lúc trước cũng là giả. Không sai. Sau tất cả, có vẻ huynh ấy vẫn muốn giết ta. Đồng thời muốn lợi dụng Mạc Uyển thừa cơ trừ khử ta một cách quang minh chính đại. Vương gia. Không có quân chi viện cũng được.
Chúng ta cùng đột phá vòng vây. Nếu cái mạng này của Bôn Lôi có thể đổi lấy bình an cho vương gia, thuộc hạ… Không được. Bây giờ vẫn chưa đến lúc chúng ta phải chiến đấu đến chết. Vương gia, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao mới được?
Thứ huynh ấy muốn chẳng qua là cái mạng của bản vương. Vương gia. Dịch hạch. Về lý, Túc thân vương là chiến thần của Đại Chử ta, chiến công hiển hách, lập biết bao công lao vì Đại Chử. Về tình, huynh ấy là huynh đệ ruột thịt của Hoàng thượng.
Nay huynh ấy rơi vào hiểm nguy khó thoát chết, thần thiếp cho rằng Hoàng thượng nên phái binh chi viện mới phải. Túc thân vương tự ý làm trái quân lệnh đến Liên Thành khiến Nam Cốc nổi giận. Hiện nay quân Nam Cốc đã vây sát chân thành,
Đòi đưa ra lời giải thích. Vì việc này, quan hệ hai nước đã trở nên căng thẳng. Nàng nói thử xem, nàng còn muốn trẫm bao che cho đệ ấy kiểu gì đây? Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng lập tức phái binh chi viện, cứu chiến thần Đại Chử,
Cứu ngàn vạn lê dân bách tính. Được rồi! Sau này Hoàng quý phi đừng hỏi đến chuyện trong quân nữa. Báo. Khởi bẩm Hoàng thượng, Liên Thành cấp báo. Túc thân vương đại bại Nam Cốc, không may hy sinh vì nước. Ngươi nói gì? Cái gì?
Xem nội dung chất lượng cao có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Tam đệ, lẽ nào cứ thế mà đi sao? Lẽ nào đây chính là kết quả mà người muốn sao? Hỗn xược. Đó là tam đệ của trẫm, đường đường là chiến thần của Đại Chử ta.
Nay đệ ấy qua đời, sao trẫm không đau lòng cho được. Thần thiếp cáo lui. Từ nay về sau muội lên núi đao, ta đi cùng muội, muội xuống biển lửa, ta nghe theo muội. [Muội không được bỏ rơi ta lại một lần nào nữa.] Uyển Nhi. Uyển Nhi. Người đâu.
Hoàng quý phi đâu? Bẩm Hoàng thượng, hôm nay nương nương đến lều của Hoàng thượng đến nay vẫn chưa về. Hoàng quý phi chưa về tại sao không bẩm báo lên trẫm? Hoàng thượng tha mạng. Hoàng thượng tha mạng. Thiên Diện. Có. Đi tìm Hoàng quý phi ngay,
Tra rõ rốt cuộc nàng ấy đã đi đâu. Nếu nàng ấy có mệnh hệ gì trẫm hỏi tội ngươi. Tuân lệnh. Nương nương. Vương gia có lệnh, bệnh dịch này có tính truyền nhiễm nhất định, không cho bất cứ ai lại gần. Đường xá cực nhọc, mời nương nương về cho.
Ngươi tránh ra. Nương nương. Tránh ra. Huynh ấy lo sẽ lây bệnh cho người khác, các ngươi liền bỏ mặc huynh ấy sống chết sao? Người… Quân Thanh. Quân Thanh. Uyển Nhi. Quân Thanh. Sao muội lại ở đây? Bôn Lôi. Có thuộc hạ. Làm trái quân lệnh, lui xuống tự nhận 20 gậy.
Đưa muội ấy lui xuống. Đưa muội ấy lui xuống. Nương nương. Nương nương. Bây giờ ta cũng bị lây bệnh rồi. Huynh không được đuổi ta đi nữa. Bôn Lôi, ngươi mau đi lấy nhụy ngân hoa tầm gửi cây dâu, thêm cả rễ sắn, mỗi thứ nửa lạng,
Sắc trên lửa nhỏ rồi mang đến đây. Vâng, nương nương. Quân Thanh. Muội không nên đến đây. Cái gì mà nên với không nên. Sống không thể chung chăn, chết có thể chung huyệt, vậy cũng tốt mà. Quân Thanh, huynh hãy tin ta. Ta nhất định sẽ chữa khỏi cho huynh.
Ta tin muội. Ta tin muội. Đợi đến khi báo được thù, ta sẽ theo huynh cao bay xa chạy, làm một đôi phu thê an nhàn tự tại, có được không? Được. Được. Khởi bẩm Hoàng thượng, thần tra được Hoàng quý phi một mình đi về hướng Liên Thành.
Cuối cùng thì nàng ấy vẫn đến Liên Thành. Còn một việc, Túc thân vương không hề hy sinh vì nước. Xem ra trẫm thật sự đã xem thường đệ ấy rồi. Báo. Tướng quân, đại quân Nam Cốc đang hò hét ngoài thành, nếu trong vòng một ngày
Chúng ta còn không buông vũ khí đầu hàng, chúng sẽ tắm máu Liên Thành. Bọn cẩu tặc này. Quân Thanh. Nếu Hoàng thượng đã nhận được tin vương gia đã chết, tại sao còn chưa cho quân chi viện? Ta vốn cho rằng huynh ấy chỉ muốn ta chết.
Không ngờ huynh ấy lại mất trí đến mức này. Bây giờ huynh ấy đang dùng bách tính và tướng sĩ toàn thành tiêu hao binh lực của Nam Cốc, còn huynh ấy há miệng chờ sung. Việc đến nước này, thay vì ngồi yên chờ chết,
Khổ sở chờ đợi Hoàng thượng nổi lòng thiện đi chi viện, chi bằng chúng ta chủ động ra tay tìm chi viện khác. Đây là lối thoát duy nhất của chúng ta. Nhưng nương nương, bây giờ chúng ta tìm ai cứu viện được đây? Thành chủ Vạn Hoàng Thành, Hàn Cẩm Y.
Thái tử Đại Thục, Sở Mạc Bắc. [Sở Mạc Bắc – Thái tử Đại Thục] [Gửi thái tử điện hạ Đại Thục] [Nếu ông chủ Sở không phục] [thế thì chúng ta đánh cược, thế nào?] [Cược gì?] Ba tháng. Trong vòng ba tháng, người hái được nhiều thuốc
Và có doanh thu cao nhất sẽ thắng. Người nào thua thì hiệu buôn phải rút khỏi Mãng Nguyên. Cứ thống nhất vậy đi. Cáo từ. Tổng kết lợi nhuận tiệm Tinh Diêu 17.560 lượng. Tổng kết lợi nhuận tiệm Thiên Mạch 5.860 lượng. Ông chủ Sở, huynh thua rồi.
Mãng Nguyên rộng lớn như vậy, dược liệu phong phú đến thế, dĩ nhiên là cần nhiều nhân lực hơn rồi. Tiệm Tinh Diêu bọn ta treo thưởng để nâng cao sản lượng, mười hạng đầu không những được thưởng, đồng thời ai có lượng thuốc hái được và doanh thu cao hơn tháng trước
Thì đều được thưởng. Như vậy ai ai cũng sẽ có phần thưởng cả. Huynh nói xem, sản lượng của bọn ta tăng lên, chẳng phải lợi nhuận cũng sẽ ngày càng cao sao. Bà chủ Diêu đúng là thông minh hơn người. Tại hạ thua rồi. Kể từ hôm nay
Hiệu buôn Thiên Mạch ta rút khỏi Mãng Nguyên. Chúng ta đi. Khoan đã. Ông chủ Sở, hiệu buôn Thiên Mạch sở hữu nguồn tài nguyên và mạng lưới tốt nhất Mãng Nguyên. Cứ rút lui như vậy chẳng phải rất đáng tiếc sao? Có chơi có chịu. Cô còn muốn thế nào?
Hiệu buôn Tinh Diêu sẵn lòng tiếp quản tài nguyên và mạng lưới của hiệu buôn Thiên Mạch, sẽ không để hàng loạt người trồng thuốc mất đi nơi nương tựa. Tất nhiên, ông chủ Sở sẽ có được một nửa hoa hồng hằng năm của hiệu buôn Tinh Diêu bọn ta.
Bà chủ Diêu khoan dung độ lượng, Sở mỗ tâm phục khẩu phục. Thế này đi, lần này xem như Sở mỗ nợ ân tình của bà chủ Diêu. Cứ lấy đồng tiền vàng này làm tín vật. Phiền các vị làm chứng. Ngày sau nếu bà chủ Diêu gặp khó khăn,
Sở mỗ nhất định ra tay giúp đỡ. Xin hãy nhận lấy. Vậy thì đa tạ Mạc Bắc điện hạ. Cô đúng là không đơn giản, lại tra được tin tức mật về bản vương. Vậy thì từ biệt tại đây, Mạc Tâm tiểu thư. Ta đi đây. Điện hạ,
Nam Cốc xâm phạm Đại Chử, tranh chấp lợi ích trong này rất khó lường. Việc này không dính líu đến Đại Thục. Điện hạ chớ dây vào làm gì, kẻo chọc lửa thiêu thân. Năm xưa tứ vương Đại Chử đại chiến đoạt ngôi, Dạ Hồng Dịch bị bao vây,
Tiên hậu Đại Chử Diêu Mạc Tâm bôn ba ngàn dặm đến chỗ Dạ Quân Thanh mới xin được quân chi viện. Nay cục diện xoay chuyển, Dạ Quân Thanh bị vây trong Liên Thành, nhưng Dạ Hồng Dịch lại lần lữa không chịu cho quân chi viện,
Chắc hẳn đã có ý muốn giết từ lâu. Thú vị đây. Chuyện của Diêu Mạc Tâm và Dạ Quân Thanh người người đều biết. Còn Hoàng quý phi Đại Chử hiện tại, Diêu Mạc Uyển lại là muội muội ruột của cô ta. Tỷ muội họ Diêu này lần lượt dây dưa
Với hoàng đế và Túc thân vương khiến huynh đệ trở mặt, cả nước rối ren. Bây giờ lại đến nhờ Đại Thục giúp đỡ. Điện hạ, mong ngài cân nhắc chuyện chi viện. Không cần cân nhắc. Đồng tiền vàng đã sáng lên rồi. Ân tình này ta không thể không trả.
Muội muội của Diêu Mạc Tâm. Ta muốn xem xem đó là cô gái như thế nào. Vương gia, quân đội Nam Cốc đã đến cổng thành bắt đầu chém giết. Xin vương gia hạ lệnh. Bệnh của huynh vừa thuyên giảm, huynh muốn làm gì? Bôn Lôi. Ngươi ở đây bảo vệ Mạc Uyển.
Vương gia, sức khỏe của ngài… Lời bản vương nói ngươi cũng không nghe sao? Rõ. Các huynh đệ, bây giờ đợi cũng chết, đánh cũng chết. Có cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng có cái chết lại nặng tựa Thái Sơn. Nay bầy lang sói Nam Cốc
Xâm phạm biên giới ta, giết con dân ta. Không thể đàm phán hòa bình. Bây giờ chúng ta chỉ có một con đường để đi, đó chính là cầm lấy vũ khí trong tay mọi người đi theo ta bảo vệ mọi thứ mà chúng ta trân trọng. Vì lãnh thổ quốc gia,
Vì người nhà, tôn nghiêm của chúng ta, chúng ta liều mình chiến đấu! Hôm nay Dạ Quân Thanh ta sẵn lòng kề vai chiến đấu cùng mọi người, quyết cùng sống chết. Quyết cùng sống chết. Quyết cùng sống chết. Quyết cùng sống chết. Quyết cùng sống chết. Quyết cùng sống chết.
Quyết cùng sống chết. Quyết cùng sống chết. Quyết cùng sống chết. [Đại Chử] Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Dạ Quân Thanh. Đừng chống cự nữa. Nếu bây giờ ngươi đầu hàng. Nếu bây giờ ngươi đầu hàng. Ta sẽ cho ngươi được toàn thây. Bắt đầu đợt tấn công thứ ba. Giết.
Các huynh đệ. Giết. Báo. Tướng, tướng quân, viện binh của Vạn Hoàng ập đến tập kích cánh trái quân ta. Cái gì? Báo. Tướng quân, viện binh Đại Thục cũng đang đánh cánh phải quân ta. Giết. Giết. Giết. Giết. Khởi bẩm Hoàng thượng, thái tử Đại Thục, Sở Mạc Bắc
Và thành chủ Vạn Hoàng Thành, Hàn Cẩm Y ra mặt chi viện cho Liên Thành. Xem ra trẫm đã xem thường tam đệ thật rồi. Như vậy kế này đã bại. Thôi vậy. Hoàng thượng, vậy tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?
Bây giờ vương công quý tộc các nước đều đã nhúng tay vào, nếu Đại Chử ta còn án binh bất động vậy về sau chẳng phải trẫm sẽ bị chỉ trích sao. Vương gia. Thế nào rồi? Không sao chứ? Vẫn còn đánh được. Nào. Nào. Giết. Giết. Quân Thanh thế nào rồi?
Đã uống thuốc. Tạm thời bệnh tình đã được khống chế. Chỉ là vẫn hôn mê không tỉnh. Cứ tiếp tục thế này e là sẽ nguy đến tính mạng. Ta đã tìm ra thảo dược then chốt để chữa dịch hạch rồi. Có cần gì cứ dặn dò ta là được. Được.
Nhờ ngươi vậy. Phải tìm bằng được thảo dược này. Không được sơ suất. Việc này còn liên quan đến an nguy của tướng sĩ trong quân. Được. Ta đi ngay. Quân Thanh. Vương gia, ngài tỉnh rồi. Mạc Uyển. Bây giờ chiến sự thế nào rồi?
Nam Cốc đã bại trận, chiến sự kết thúc rồi. Huynh yên tâm. Hoàng thượng giá đáo. Dạ Quân Thanh, đệ đã biết tội chưa? Thần biết tội. Xin Hoàng thượng trách phạt. Đệ làm trái quân lệnh, báo sai quân tình. Bất kể điều nào khoản nào,
Cũng đủ để xử chết theo quân pháp. Hoàng thượng. Túc thân vương muốn cứu thần thiếp nên mới đến Liên Thành. Còn về báo sai quân tình, đó là vì tướng sĩ Đại Chử ta rơi vào nguy hiểm làm vậy để mê hoặc quân địch, có thể tha thứ.
Hoàng thượng, thần thiếp cho rằng… Nàng im đi. Trẫm còn chưa hỏi đến nàng đâu. Nàng là Hoàng quý phi của trẫm. Tại sao lại một mình đến Liên Thành, ở chung một chỗ với Túc thân vương? Nàng hãy cho trẫm một lời giải thích. Nàng nói đi. Mọi tội lỗi
Đều do một mình thần đệ gây ra. Xin Hoàng quý phi nương nương đừng thanh minh cho vi thần. Xin Hoàng thượng ban tội. Tam đệ thực khiến người ta cảm động. Sao nào? Bây giờ đệ đang đồng cam cộng khổ với Hoàng quý phi,
Hai người đều muốn người kia thoát tội sao? Hoàng thượng, sở dĩ thần thiếp đến Liên Thành hoàn toàn là vì lo nghĩ cho Hoàng thượng. Lo nghĩ cho trẫm? Được. Vậy nàng nói thử xem nàng lo nghĩ cho trẫm thế nào? Liên Thành nằm ở nơi trọng yếu giữa ba bên.
Nếu không hóa giải cục diện bế tắc, một khi nó bị vứt bỏ, Đại Chử ta ắt sẽ tổn thất nặng nề. Một là Đại Chử mất đi chiến thần, Hoàng thượng sẽ mất đi lòng quân. Hai là người trong thiên hạ sẽ nói Hoàng thượng bạc bẽo. Nếu không,
Sở Mạc Bắc của Thục quốc sao lại đến đây xem trò cười cơ chứ. Còn thần thiếp thân là Hoàng quý phi Đại Chử nhất cử nhất động đều đại diện cho Hoàng thượng. Thần thiếp đến Liên Thành như vậy đã có đủ căn cứ để nói với người đời,
Hoàng thượng không hề vứt bỏ Liên Thành, chỉ là đang suy tính cặn kẽ để giáng cho Nam Cốc một đòn chí mạng vào lúc thích hợp. Thứ mà người đời nhìn thấy đúng là như vậy. Hoàng thượng mang quân đến vào thời điểm mấu chốt,
Thay đổi cục diện chỉ trong tích tắc. Hay. Nói vậy thì Hoàng quý phi không những không có lỗi, trái lại còn lập công? Thần thiếp không dám kể công. Chỉ xin Hoàng thượng đừng hiểu lầm nỗi khổ tâm của thần thiếp. Huống hồ cá nhân thần thiếp nghĩ,
Hoàng thượng vốn yêu dân như con, niệm tình thủ túc, chắc chắn sẽ phái binh chi viện. Sự thật chứng minh thần thiếp đã cược đúng.