Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tập 21] Lệ phi mang long thai đã tròn ba tháng, Hoàng thượng vô cùng vui mừng, niệm tình Lệ phi có công, đặc biệt lệnh cho bản cung toàn quyền tổ chức một buổi tiệc chúc mừng. Thần thiếp

    Cảm kích long ân của Hoàng thượng. Tỷ tỷ làm sao vậy? Cảm thấy không khỏe sao? Thái Huỳnh, ngươi hầu hạ chủ tử kiểu gì vậy? Bẩm nương nương, Lệ phi nương nương từ lúc có thai đến nay thì ngày đêm mất ngủ, không màng ăn uống,

    Thái y đã khám cũng không hề khá hơn chút nào. Sức khỏe Lệ phi nương nương vốn đã yếu. Thái Huỳnh, đừng nói nữa. Nương nương. Nương nương. Thinh Nguyệt, ngươi đi dặn dò Nội Vụ Phủ truyền lời của bản cung, chuyển vài thái giám và cung nữ có kinh nghiệm chăm thai

    Đến hầu hạ Lệ phi. Vâng. Đợi đã. Lệ phi, việc chăm thai rất quan trọng, cần lựa chọn kỹ lưỡng người hầu hạ. Nếu hầu hạ không chu đáo, xảy ra bất trắc gì… Tất nhiên long thai được trời cao ban ơn ắt sẽ phúc lộc bình an.

    Ý muội muội là để an toàn, việc chọn người chăm thai này vẫn nên để Lệ phi tự mình làm lấy. Nương nương nói vậy ta thấy không ổn chút nào. Hoàng quý phi cũng là có ý tốt mà. Sao vậy? Thục phi nương nương nghĩ là Hoàng quý phi

    Có dụng ý khác sao? Là do bản cung cả nghĩ, chỉ là long thai quan trọng. Bi kịch của Tiên Hoàng hậu đến nay nhớ lại vẫn khiến người ta vô cùng đau xót. Bản cung cũng vì nghĩ cho Hoàng thượng, làm việc cẩn thận mà thôi. Thục phi nói phải.

    Vậy thì để Lệ phi đích thân chọn cung nữ vừa ý đi. Đừng mà. Đừng mà. Lệ phi. Đừng mà. Đừng làm hại con của ta. Đừng làm hại con của ta. – Đừng làm hại con của ta. – Lệ phi. Lệ phi. Đừng đụng vào ta. Lệ phi.

    Đừng đụng vào con của ta. Lệ phi, cô bình tĩnh chút đi. Lệ phi, cô bình tĩnh đi. Bình tĩnh một chút. Cô không được làm hại con của ta. Không được. Nương nương. Nương nương. Không được. Lệ phi. Nương nương, người buông tay ra. Lệ phi. Cô làm gì vậy?

    Nương nương, người không sao chứ? Không sao chứ? Nương nương. Từ từ thôi. Quý phi nương nương, thần thiếp không cố ý. Vừa rồi không biết thần thiếp bị gì nữa. Có câu nghĩ gì thì làm đó, không phải là Lệ phi sợ gì đó chứ? Không sao. Bản cung không sao cả.

    Chắc là Lệ phi đang mang long thai nên tâm trạng mới bất ổn vậy. Thái Huỳnh, còn không mau dìu Lệ phi về nghỉ ngơi. Vâng. Nương nương. Lúc Lệ phi nương nương mang long thai tâm trạng có hơi bất ổn. Nghe người trong cung đồn

    Thai nhi trong bụng cô ta bị oan hồn quấn thân. E là vì chuyện này Lệ phi nương nương hoảng sợ mới thành ra như vậy. Oan hồn? Toàn là những thứ giả thần giả quỷ, vậy mà cũng xem là thật. Có điều đây lại là chuyện tốt.

    Ít nhất Diêu Mạc Uyển sẽ phải phân tâm vì chuyện này. Nếu long thai có mệnh hệ gì, người làm Hoàng quý phi như cô ta cũng khó thoát tội. Có điều nói ra cũng trùng hợp. Lệ phi nương nương mang long thai này

    Vào đúng sinh thần của Tiên Hoàng hậu. Còn có chuyện khó tin vậy à? Hoàng thượng rất chung tình với Tiên Hoàng hậu. Việc Lệ phi mang long thai có ngọn nguồn như vậy, chẳng trách Hoàng thượng lại xem trọng. Nương nương,

    Nghe nói đêm qua phủ Túc thân vương lại bị trộm. Nương nương. Ngươi nói gì? Lần trước phủ Túc thân vương chẳng phải có mấy đầy tớ bị mất tích sao? Đêm qua ta nghe nói vương phủ lại bị mất trộm. Có điều… Có điều tên trộm này

    Không trộm tiền tài đồ đạc bình thường, hình như hình như là nhắm thẳng vào thư từ trong thư phòng của vương gia. Ta có nghe Ân Tuyết nói chuyện này. Có điều sao mà ngươi biết được? Thì… Chuyện này khá là ầm ĩ, bách tính toàn thành

    Và cả trong cung đều đang bàn tán. Nói là… Nói là đương kim Hoàng thượng kiêng dè thế lực của Túc thân vương, muốn ngầm ra tay với ngài ấy. Chắc là ngươi đi gặp Bôn Lôi thì có. Nương nương, chuyện này không nói lung tung được đâu.

    Được, được, được, ta không nói lung tung. Ngươi tự cẩn thận là được. Không có chuyện đó mà, ta cẩn thận gì chứ. Thinh Nguyệt, Lệ phi thế nào rồi? Nô tỳ đã làm theo lời dặn của nương nương, đi hỏi Thái Huỳnh. Lệ phi nương nương vừa về cung đã nghỉ ngơi,

    Không sao cả. [Tĩnh Đức Cung] Tay nghề chải đầu của ngươi tốt thật. Nói ra cũng lạ, mỗi ngày chỉ có lúc ngươi chải đầu cho bản cung, bản cung mới thấy yên lòng, cả người thoải mái. Chỉ cần nương nương thích, nô tỳ sẵn lòng chải đầu cho người mỗi ngày.

    Nô tỳ thấy nương nương suy nghĩ quá nhiều, mà bây giờ đã mang long thai, nương nương phải an tâm hơn mới đúng. Chính vì mang long thai nên mới hoảng hốt không yên. Không còn sớm nữa, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi. [Tử Khí Đông Lai] Nương nương.

    Gậy như ý này chất ngọc óng ánh long lanh, điêu khắc cũng tỉ mỉ, quả là đồ thượng hạng. Chắc Lệ phi nương nương sẽ thích. Thục phi nương nương đến. Hoàng quý phi. Thục phi đến đây có việc gì? Lúc trước ta nói chuyện có hơi đường đột,

    Mạo phạm đến nương nương, bây giờ đến xin lỗi nương nương. Thục phi cũng vì muốn tốt cho Hoàng thượng, bản cung dĩ nhiên sẽ không trách tội. Huống hồ Thục phi cũng đã nhắc nhở bản cung, chớ nên dẫn lửa thiêu thân, tự chuốc lấy rắc rối.

    Ý của ta chính là vậy. Chỉ là hôm qua Lệ phi mất lý trí như thế quả thật kỳ lạ, không biết là trúng tà gì, còn làm Hoàng quý phi hoảng sợ. Lệ phi mang long thai gánh nặng trong lòng lớn, bị vậy cũng là đương nhiên. Phi tử trong cung

    Có ai mà không muốn mang thai con của Hoàng thượng, nhưng lại chỉ có Lệ phi gặp may, khó tránh khỏi lo lắng kẻ khác đố kỵ. Như ý này tinh xảo thật. Chắc là Hoàng quý phi chuẩn bị cho Lệ phi nhỉ? Chuyện Hoàng thượng căn dặn,

    Dĩ nhiên bản cung sẽ để tâm, nên lệnh cho Nội Vụ Phủ đốc thúc làm gậy như ý này. Ta nghe nói chỉ tặng riêng như ý thì không hợp lễ, phải phối với đế gỗ kỳ lân mới may mắn. Ngụ ý kỳ lân mang con trai đến,

    Phúc lộc vô tận. Trong cung ta đúng lúc dư một chiếc đế gỗ, hay là ta mang đến cho Hoàng quý phi? Vậy làm phiền Thục phi rồi. Phân ưu với Hoàng quý phi là việc trong bổn phận. Ta sẽ dặn người mang đến ngay. Thinh Nguyệt, ngươi đến đây.

    Ngươi mau chóng đến Nội Vụ Phủ sai Lý tổng quản phủ một lớp sơn mới lên đế gỗ kỳ lân trong kho. Một là đỡ thấy cũ, hai là những lời vừa rồi của Vương Thấm Nhược chắc chắn không có ý tốt.

    Nhưng ta nhất thời không đoán được ý đồ của cô ta. Lớp sơn này cũng có thể tránh bị kẻ khác đánh tráo. Vâng, nương nương. [Bình Lạc Điện] Ai? Ngươi là ai? Dám hành thích vương gia. Thiên Diện đại nhân, đừng làm vương gia bị thương.

    Kẻ hành thích vương gia hoá ra là Thiên Diện đại nhân. Chẳng lẽ là ý của Hoàng thượng thật sao? Chủ nhân. Làm xong rồi? Đã đưa thành chủ xuất cung an toàn. Nếu không có chủ nhân tính toán như thần,

    Thì lần này thành chủ đã bị Thiên Diện bắt được rồi. Trước đó Bình Lạc Điện gặp hỏa hoạn, phủ Túc thân vương bị trộm, từng việc từng việc ta đã sớm nhận ra là do Quân Thanh làm. Mục đích là muốn dựng chuyện có kẻ ám hại vương gia,

    Mượn việc này để trốn ra ngoài cung. Chuyện này Túc thân vương và thành chủ giấu rất kín, không kể với ai. Chắc hẳn lúc này Hoàng thượng đang ở Ngự Thư Phòng do dự có nên thả Quân Thanh xuất cung không. Tỳ chức kém cỏi, xin Hoàng thượng trách phạt.

    Chuyện này ngươi đáng chịu phạt. Nay vụ hỏa hoạn Bình Lạc Điện chưa giải quyết xong, lại nhảy ra một tên thích khách. Chỉ e người trong thiên hạ đều sẽ bàn tán nói việc này là do trẫm sai khiến. Hoàng thượng bớt giận.

    Qua hai việc này Túc thân vương lại bình yên vô sự, chắc chắn là có điểm khả nghi, phía sau chắc chắn có kẻ cầm đầu. Dĩ nhiên. Bây giờ ở trong cung có kẻ cố ý dựng chuyện Túc thân vương bị hại, khiến trẫm

    Gánh tội danh ám hại tam đệ này. Vậy Túc thân vương ở lại trong cung chẳng phải là mầm họa sao? Nếu Túc thân vương ở trong cung thật sự gặp bất trắc gì vậy thì tội danh này trẫm phải gánh là cái chắc rồi.

    Ngọn gió nào đưa Lệ phi đến chỗ ta vậy? Bản cung có việc muốn bàn với Thục phi. Lệ quý phi cao quý kiêu ngạo, không, Lệ phi, cũng rơi vào thế phải bàn chuyện với bản cung à? Là chuyện về Hoàng quý phi. Lệ phi đang mang thai,

    Nên ngồi xuống rồi nói. Nếu cô xảy ra bất trắc gì ở chỗ ta vậy thì có trăm cái miệng cũng khó mà chối cãi. Tuy bây giờ ta mang long thai nhưng trong lòng luôn thấp thỏm không yên. Hiện nay Hoàng quý phi thế lực lớn,

    Sau này cô ta sẽ không để ta được xem trọng nhờ con, làm lung lay địa vị của cô ta. Trước kia cô đối xử với ta thế nào, mà giờ lại nhớ đến ta rồi? Sao nào? Muốn ta giúp cô trừ khử Hoàng quý phi?

    Bản cung biết cô đồng lòng với Hoàng quý phi. Nhưng cô có từng nghĩ đến việc nuôi hổ gây họa không? Hoàng quý phi mà có quyền có thế rồi thì sẽ nhường nhịn người khác sao? Chuyện này không phiền Lệ phi bận tâm. Bản cung tự có cách.

    Lệ phi vẫn nên nghĩ cho mình thì hơn, phải làm sao để giữ long thai cho Hoàng thượng. Xem ra Thục phi phải bị nhốt ở trong cung cả đời rồi. Chúng ta đi thôi. Vâng. Ta muốn xem xem rốt cuộc thì ai mới là người chiến thắng cuối cùng. Thái Điệp.

    Nương nương. Lấy đế gỗ kia lại đây. Nương nương, chẳng phải người đã đưa cho Hoàng quý phi một đế gỗ rồi sao? Tại sao… Diêu Mạc Uyển rất mưu mô, chắc chắn không nhẹ dạ tin bản cung, ắt sẽ đến Nội Vụ Phủ lấy một cái khác.

    Ngươi mang đế gỗ đã tẩm độc hoa mạn đà la này đến Nội Vụ Phủ, lén đánh tráo với đế gỗ trong kho. Cô ta tự chọn, không thể trách bản cung được. Vâng, nương nương. Nào. Nay Lệ phi đang mang long thai của trẫm, là phúc của trẫm

    Cũng là may mắn của Đại Chử. Các ái phi cùng trẫm chúc mừng Lệ phi, cùng nâng ly này. Chúc mừng Lệ phi. Có lẽ đây sẽ là quý tử của Đại Chử. Hoàng thượng anh minh thần võ, Lệ phi thông minh nhanh nhẹn, chắc hẳn sẽ là

    Một đứa con cưng trời ban hiếm có khó gặp. Hoàng quý phi nói rất phải. Lệ phi, trẫm thật sự phải mời nàng một ly. Lần này nàng đã lập công. Trẫm mời nàng, cũng là mời đứa con chưa ra đời của trẫm. Công lao này thiếp không dám nhận.

    Thần thiếp có thể mang long thai của Bệ hạ là phúc của thiếp. Mà nhắc mới nhớ, Vĩnh Phúc Cung cũng được tu sửa sắp xong rồi. Phong cảnh ở đó rất hợp lòng người, đông ấm, hạ mát. Rất có lợi cho việc dưỡng thai.

    Huống hồ cũng rất gần tẩm cung của trẫm. Lệ phi chọn ngày chuyển đến đó ở đi. Thần thiếp cảm tạ long ân Hoàng thượng. Lệ phi. Nàng làm sao vậy? Thần thiếp vừa nãy đến đây có chút vội vàng, y phục mặc có hơi chật. Lại thêm đi lại gấp gáp,

    Vậy nên đầu có chút choáng váng. Thỉnh cầu Hoàng thượng cho phép thần thiếp quay về thay một bộ y phục rộng rãi hơn rồi quay lại. Được. Vậy nàng quay về cung đi. Xem nội dung chất lượng cao có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Hoàng thượng.

    Yến tiệc hôm nay, Hoàng quý phi đã tốn không ít tâm tư. Vì muốn làm Lệ phi vui vẻ, còn đặc biệt căn dặn các phi tần chuẩn bị lễ mừng. Vẫn là Hoàng quý phi suy nghĩ chu đáo. Vậy các tần phi hôm nay, ai cũng có thưởng.

    Thần thiếp thay mặt các phi tần tạ ân Hoàng thượng. Hoàng thượng. Vũ đạo của Hoàng quý phi trước giờ luôn uyển chuyển đẹp đẽ. Hôm nay đã là ngày đại hỷ, chi bằng dệt hoa trên gấm. Nhân lúc Hoàng thượng vui vẻ,

    Cũng để cho chúng tỷ muội được một lần mãn nhãn. Thôi đi thì hơn, thần thiếp đã lâu không múa rồi. Thân thể cũng không linh hoạt lắm. Sợ rằng các tỷ muội sẽ chê cười. Xem Hoàng quý phi nói kìa, ai chê cười ai chứ. Đều là tỷ muội nhà mình…

    Được rồi. Hoàng quý phi đã không muốn múa, cũng không cần gượng ép. Hoàng thượng. Thần thiếp đi xem bên Lệ phi một chút. Sợ là bọn nô tỳ chân tay lóng ngóng hầu hạ không chu đáo. Được. Nàng đi đi. Lệ phi, tỷ không sao chứ? Thục phi.

    Bản cung hôm nay không thể đi đến yến tiệc rồi. Làm phiền Thục phi bẩm báo với Hoàng thượng một tiếng. Lệ phi cứ thế mà đi. Há chẳng phải sẽ làm mất nhã hứng của Hoàng thượng sao?

    Diêu Mạc Tâm đó bây giờ đang được Hoàng thượng sủng ái. Nếu Lệ phi không đi, chẳng phải sẽ bị cô ta chèn ép sao? Diêu Mạc Tâm. Diêu Mạc Tâm. Diêu Mạc Tâm đó muốn hại đứa bé trong bụng của Lệ phi.

    Lẽ nào Lệ phi cứ ngồi chờ chết như vậy sao? Mạc Tâm muốn hại con của ta? Muốn hại con của ta. Bản cung tuyệt đối sẽ không để cô ta làm được. Lệ phi nghĩ như vậy là đúng rồi. Hoặc là Diêu Mạc Tâm chết,

    Hoặc là đứa trẻ trong bụng Lệ phi chết. Tỷ không nghĩ cho bản thân mình, cũng phải nghĩ cho đứa trẻ chứ. Bản cung… bản cung nhất định phải giết chết tiện nhân Diêu Mạc Tâm đó. Nào, tỷ tỷ. Muội muội dìu tỷ. Giết chết Diêu Mạc Tâm. Lệ phi,

    Diêu Mạc Tâm ở đằng kia. Đứa bé sống được hay không phải xem tỷ làm thế nào rồi. Ngươi, tiện nhân này. Ngươi, tiện nhân này. Ngươi muốn hãm hại con của ta. Ta giết chết ngươi. Buông ra. Lệ phi. Ta phải giết chết ngươi. Ta phải giết chết ngươi.

    Nương nương, không thể. Buông tay ra. Nương nương đừng như vậy. Nương nương. Lệ phi. Giết chết ngươi. Nương nương. Ngươi buông tay cho ta. Lệ phi. Còn ngây người ra đó làm gì? Không truyền thái y đi. Vâng. Nghiêm trọng quá rồi. Tại sao lại như vậy chứ? Thế này,

    Thế này làm sao mới được chứ? Nhanh lên, nhanh đi. Đưa ta khăn lông. Thái y, tra được gì chưa? Rốt cuộc sao Lệ phi lại như vậy? Bẩm bệ hạ, theo như thần chẩn đoán, Lệ phi nương nương là bị trúng độc. Trúng độc? Rốt cuộc là trúng độc gì?

    Thứ nhất là xạ hương. Thứ hai là vật này, vừa nãy thần có hỏi qua nô tỳ của Lệ phi nương nương. Mới biết được sau khi Lệ phi nương nương nhận được quà mừng từ các cung, tinh thần bắt đầu mơ hồ. Thần đã xem qua,

    Hóa ra đế gỗ kỳ lân này tản ra hương hoa mạn đà la. Do đã được ngâm trong nước hoa mạn đà la. Vật này mang kịch độc. Có thể khiến thần trí hỗn loạn, thậm chí còn sinh ra ảo giác. Cái này… Lý tổng quản, ngươi đã biết được cái gì? Nói.

    Vâng. Bẩm Hoàng thượng, vật này là quà mừng do Hoàng quý phi nương nương tặng cho Lệ phi. Hoàng quý phi. Vật này thật sự là do nàng tặng cho Lệ phi sao? Hoàng thượng. Như ý đó đúng là thiếp mang tặng cho Lệ phi. Nhưng cái đế gỗ kỳ lân kia,

    Lại do Thục phi mang đến chỗ của thiếp. Bẩm Hoàng thượng, thần thiếp quả thực có tặng cho Hoàng quý phi một cái đế gỗ kỳ lân, nhưng tỷ ấy lại khăng khăng muốn tự lấy một cái ở Nội Vụ Phủ. Rõ ràng là muốn động thủ lên cái đế gỗ đó.

    Vậy xin hỏi Thục phi, làm sao cô lại biết rõ việc ta đi lấy một cái đế gỗ kỳ lân đến vậy? Chẳng lẽ là cố ý điều tra sao? Trùng hợp thôi. Ngày đó ta đi Nội Vụ Phủ lựa chọn quà mừng, vừa hay đụng phải Thinh Nguyệt đi lấy đế gỗ.

    Hóa ra lòng dạ của Hoàng quý phi lại thâm sâu như vậy. Hoàng quý phi. Thế này là cô vừa ăn cắp vừa la làng đó. Cô đã sớm muốn lợi dụng ý tốt của ta, để đổ mọi tội lỗi lên đầu ta rồi. Hoàng quý phi

    Chuyện này thật sự là do nàng làm sao? Thục phi nương nương. Ta không thể không khen ngợi thủ đoạn cao minh của cô. Nhưng đáng tiếc cô trăm tính ngàn tính lại bỏ lỡ một chuyện. Bản cung sợ chiếc đế gỗ này để lâu nhìn có vẻ cũ kỹ,

    Nên đã đặc biệt lệnh cho Lý tổng quản mang đi quét lại một lớp sơn. Lý tổng quản có chuyện như vậy không? Bẩm Hoàng thượng Quý phi nương nương căn dặn, tiểu nhân không dám sơ suất đã cho người đi làm ngay rồi. Thục phi nương nương.

    Ta hỏi cô lần cuối, cô thật sự không động tay động chân gì trên cái đế gỗ kỳ lân này chứ? Đừng nói là động tay động chân, cái đế gỗ ở Nội Vụ Phủ đó ta còn chưa thấy bao giờ. Được. Hoàng thượng. Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng

    Cho người mang một bát nước nhuộm pha từ địa y đến đây. Thần thiếp tự có cách chứng minh mình vô tội. Được. Trẫm cũng rất muốn biết trong cung này rốt cuộc là kẻ nào ác độc như vậy. Lý tổng quản lời của Hoàng quý phi

    Ngươi nghe rõ cả rồi chứ? Vâng. Tuy thần thiếp không hiểu kỹ thuật nhuộm màu, nhưng cũng hiểu đôi chút về thuộc tính của các loại nước tạo màu sơn. Lớp sơn đen này được tạo ra từ hỗn hợp vỏ sồi và phèn sắt.

    Nếu ngâm trong bát nước nhuộm pha từ địa y, sẽ biến thành màu đỏ. Lý tổng quản, chắc ngươi cũng hiểu điều này rồi. Bẩm Hoàng thượng, những điều Quý phi nương nương nói rất chính xác. Người nào đã từng đụng vào đế gỗ kỳ lân này,

    Sẽ khó mà rửa sạch được lớp sơn phủ dính trên đó. Chỉ cần dùng nước này để thử là biết ngay. Thục phi nương nương luôn nói bản thân chưa từng nhìn thấy nó, vậy dám hỏi Thục phi nương nương có thể thử không? Thục phi,

    Vừa rồi nàng khẳng định như vậy, thì thử một lần đi. Coi như có thể tự chứng minh trong sạch. Hoàng thượng. Thần thiếp vốn không hề làm chuyện này. Đợi một chút, Thục phi nương nương. Còn cả nô tỳ thân cận của cô nữa. Thái Điệp. Thái Điệp.

    Còn không mau thử đi. Thế này… Đổi màu rồi. Hoàng thượng, người xem. Thục phi. Nàng còn gì muốn giải thích? Thái Điệp là nô tỳ thân cận của nàng, đương nhiên phải làm việc theo lệnh. Ban nãy nàng nói nàng chưa từng thấy vật này.

    Vậy tại sao bây giờ bát nước này lại đổi màu được? Điều này đã đủ để chứng minh đế gỗ kỳ lân này đã bị người khác đổi từ lâu. Mà người này, chính là cô Thục phi nương nương. Hoàng thượng.

    Chuyện này hoàn toàn là do một mình nô tỳ làm ra, không liên quan gì đến nương nương đâu, Hoàng thượng. Vậy độc xạ hương này cũng là do ngươi làm? Hoàng thượng minh giám, thần thiếp không hề dùng thủ đoạn độc ác như thế. Người đâu. Có thần.

    Lập tức đưa người khám xét tẩm cung của Thục phi. Vâng. Hồi bẩm Hoàng thượng, phát hiện ra vật này và một ít bột xạ hương trên nệm ngồi trong cung của Thục phi nương nương Thục phi. Trẫm thật không ngờ nàng lại độc ác như vậy.

    Ngay đến cả con của trẫm cũng dám mưu hại. Nàng còn gì để cãi nữa không? Hoàng thượng, thần thiếp thực sự không làm chuyện bỏ độc xạ hương này. Là ả ta. Nhất định là ả muốn hãm hại thiếp. Bản cung không hề oán giận

    Những chuyện Thục phi nương nương đã làm. Ta chỉ cảm thấy lạnh lòng. Cô và ta cùng hầu hạ Hoàng thượng. Tại sao lại cứ cố chấp tranh đấu, không đội trời chung? Đừng làm bộ làm tịch nữa Diêu Mạc Uyển. Ngươi giết người, còn muốn diệt tận gốc.

    Lần này ngươi mãn nguyện rồi chứ gì. Diệt trừ ta và Lệ phi, từ nay trở đi hậu cung này sẽ là thiên hạ của một mình ngươi rồi. Ngươi im miệng. Chuyện đến nước này mà ngươi còn khua môi múa mép. Thiên Diện. Áp giải Thục phi đi. Nương nương. Mời.

    Diêu Mạc Uyển. Đồ đê tiện này. Ta phải giết ngươi. Uyển Nhi. Ngươi… Thục phi. Bây giờ ngươi đã đánh mất cả lương tri vì dục vọng của riêng mình, hại người không thành còn tự hại mình. Thiên Diện, giam Thục phi và nô tỳ Thái Điệp vào thiên lao,

    Chọn ngày xử tử. Buông ta ra. Hoàng thượng. Rồi sẽ có ngày người phải hối hận vì hôm nay ta chưa giết được ả ta. [Con à,] [đừng trách mẹ nhẫn tâm.] [Nơi này là hoàng cung,] [tất cả mọi chuyện không ngờ tới đều có thể xảy ra.] Hồ thái y,

    Hãy cho bản cung biết có thể tẩm độc gì vào hai vật này. Chiếc lược này phải được ngâm trong nước thuốc đặc chế mỗi đêm. Đến hôm sau dùng chiếc lược này chải lên đầu nương nương. Độc tính trên chiếc lược sẽ ngấm dần vào thân thể của nương nương.

    Chiếc đế gỗ này cũng làm theo cách tương tự. Chất độc này có làm tổn thương long thai không? Theo lý mà nói chất độc trên chiếc lược cũng không phải là chất độc gì mạnh. Chỉ là mê hồn hương khiến nương nương tâm thần bất ổn, thần trí hoảng loạn thôi.

    Còn trên chiếc đế gỗ kỳ lân này có nước hoa mạn đà la gây ra chứng ảo giác. Hai vật này sẽ khiến cho nương nương thần trí hỗn loạn, tự sinh ảo giác trong tâm, chủ động làm ra những chuyện khó kiểm soát.

    Đó mới thật sự là loại thuốc tàn độc. Nương nương, long thai của người đã chịu tổn thương. Vẫn nên để vi thần nhanh chóng bắt mạch điều trị thì hơn. Được. Bản cung biết rồi. Không cần bắt mạch chữa trị nữa. Không cần bắt mạch chữa trị?

    Bản cung đã quyết định rồi. Mong Hồ thái y giữ bí mật. Không được tiết lộ chuyện này ra ngoài. Vâng. Hoàng quý phi nói rất phải. Lệ phi, trẫm thật sự phải mời nàng một ly. Lần này nàng đã lập công. [Ở trong hoàng cung này,]

    [quyền lực lúc nào cũng lớn hơn tình cảm.] [Nếu con đã trở thành con cờ trên bàn cờ của người khác,] [thì số trời đã định là không thể nhìn thấy ánh mặt trời.] [Đã vậy] [thì cứ để chính mẹ lợi dụng con.] [Chỉ khi con chết đi] [thì ta]

    [mới trừ khử được Thục phi,] [để Hoàng quý phi] [không còn cảnh giác với ta nữa.] [Quan trọng nhất là] [Hoàng thượng sẽ vì chuyện này mà áy náy trong lòng,] [thì mẹ mới có thể lấy lại ân sủng.] [Con à,] [chỉ mong kiếp sau con]

    [đừng sinh ra trong nhà đế vương.] [Để kiếp sau chúng ta] [lại được là mẹ con.] Xem nội dung chất lượng cao có bản quyền mới nhất tại www.iq.com