Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 22 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tập 22] Lệ phi. Hoàng thượng. Nàng tỉnh rồi. Con đâu? Con mình… Do trẫm không bảo vệ tốt cho con, không bảo vệ tốt cho nàng. Là tại trẫm. Lệ phi, nàng đừng quá đau lòng. Sau này,

    Chúng ta vẫn có thể có con nữa mà. Thiếp biết Hoàng thượng, rất coi trọng đứa con này. Thiếp xin lỗi. Thiếp đã khiến Hoàng thượng thất vọng rồi. Thần thiếp, vô dụng, không thể bảo vệ tốt cho con chúng ta. Lệ phi.

    Nàng nhất định không được tự trách mình về chuyện này. Việc này do người khác gây ra. Là do trẫm, không chăm lo chu toàn, để hậu cung không yên. Là lỗi của trẫm. Hoàng thượng. Thần thiếp vốn tưởng có đứa con này, thì Hoàng thượng có thể tới thăm thiếp nhiều hơn.

    Nhưng mà bây giờ, gia thế mất rồi, mẫu thân cũng qua đời. Cả con cũng không còn nữa. Bây giờ thần thiếp chỉ còn có Hoàng thượng thôi. Nhưng sau này, nếu sự chăm sóc yêu thương của Hoàng thượng dành cho thần thiếp, cũng dần dần biến mất,

    Thì thần thiếp phải làm sao? Lệ phi. Hoàng thượng. Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng, đừng lạnh nhạt với thần thiếp. Dù chỉ là ra vẻ thôi, nhưng trong lòng thần thiếp cũng thấy thoải mái hơn chút. Lệ phi. Nàng có tình cảm sâu đậm với trẫm như vậy.

    Sao trẫm có thể lạnh nhạt bỏ mặc nàng chứ? Nàng yên tâm, trẫm nhất định sẽ, khiến người hại nàng phải trả giá gấp trăm lần. Ngươi nói cái gì? Thấm Nhi đã bị nhốt vào thiên lao rồi sao? Nghe nói trên yến tiệc ngày hôm nay,

    Đại tiểu thư mưu hại long thai, và còn có ý đồ sát hại Hoàng quý phi. Vì thế mới bị bắt vào thiên lao. Xong rồi. Tiêu đời rồi. Thấm Nhi, sao con lại hồ đồ như vậy chứ? Nhanh. Chuẩn bị ngựa vào cung. Vương gia.

    Trong cung đã đến giờ giới nghiêm ban đêm rồi. Hay là để sáng mai rồi đi. Nếu Đôn thân vương tới vì Thục phi thì hãy về đi. Việc mưu hại hoàng tự, ám sát hoàng phi, tội nào, việc nào cũng đáng tội chết.

    Thần nguyện từ bỏ mọi chức vị quyền lực về quê ở ẩn. Chỉ mong Hoàng thượng có thể niệm tình nhiều năm nay, thần đã dốc lòng dốc sức phục vụ cống hiến, mà tha mạng cho Thấm Nhi, Hoàng thượng. Dốc lòng dốc sức? Trẫm vĩnh viễn không quên được,

    Ngươi ủng hộ Ninh vương đối đầu với trẫm, hại trẫm rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Lúc đầu trẫm chưa giết ngươi, đã là nhân từ lớn nhất đối với ngươi rồi. Bây giờ, ngươi còn dám nói dốc lòng dốc sức sao? Hoàng thượng.

    Thần bằng lòng dùng tính mạng của mình để đổi lấy tính mạng của Thấm Nhi. Muốn giết thì ngài hãy giết thần đi. Nếu Đôn thân vương thật sự muốn chết, thì hãy lên đường chung với Thục phi đi. Quen làm nương nương cao quý rồi. Bây giờ rơi vào cảnh tù tội,

    Không dễ chịu đúng không? Cô thông minh cả đời nhưng lại thua trong tay ta. Cô biết tại sao không? Thua là thua ở lúc đầu bị cô mê hoặc, mất cảnh giác, mà ngược lại giúp đỡ cô hết lần này tới lần khác, tự chui đầu vào rọ.

    Rơi vào kết cục ngày hôm nay, chỉ trách ta không sớm hiểu rõ cô. Ngược lại để cho cô có cơ hội hại ta. Người hại cô trước giờ vốn không phải ta, mà là chính cô. Là do tham vọng và lòng tự phụ của cô.

    Tham lam ở chỗ cô thân là Quý phi, lại dám mơ mộng tới Quân Thanh. Mà trước giờ hai điều này vốn là không thể cùng có được. Chỉ có người biết rõ bản thân mình, mới là người chiến thắng cuối cùng. Cô tự phụ ở chỗ,

    Coi tất cả mọi người là quân cờ của mình, bao gồm cả ta. Cô muốn dùng ta để giết người, cuối cùng sẽ chỉ bị phản ngược lại giết chính mình. Thắng làm vua thua làm giặc. Còn gì để mà nói nữa. Nếu hôm nay cô tới để chê cười ta,

    Thì hãy cút đi cho ta. Bản cung không rảnh rỗi tới chê cười cô đâu. Hôm nay ta tới vì muốn nói cho cô biết, tại sao cô nên chết. Người nên chết là cô, chứ không phải ta. Còn nhớ cô độc chết Hoàng hậu bằng hạt mã tiền không? Diêu Mạc Tâm?

    Tỷ ấy đã làm sai việc gì? Tại sao lại đáng chết? Hóa ra cô vào cung, chính là để báo thù cho Diêu Mạc Tâm. Thiên địa thần linh trên cao. Với những tội tác mà Vương Thấm Nhược cô đã gây ra, thì nên sớm gặp báo ứng rồi.

    Có trách thì trách bản thân Diêu Mạc Tâm thôi. Rõ ràng cô ta đã có người trong lòng, nhưng lại muốn độc chiếm trái tim của Quân Thanh. Là cô ta đã hại Quân Thanh phải nhường hoàng vị cho người khác. Là cô ta đã hại Quân Thanh,

    Chịu đủ mọi nghi kỵ của Hoàng thượng, bản thân rơi vào nguy hiểm. Cũng chính cô ta đã hại Quân Thanh đau xé ruột gan. Chỉ dựa vào việc người Vương Thấm Nhược ta yêu thương quý trọng, bị cô ta tùy tiện chà đạp như vậy, cũng đủ khiến cô ta đáng chết.

    Vì thế, cô mới hạ độc vào bát thuốc an thai của tỷ ấy sao? Còn cô nữa, Diêu Mạc Uyển. Cô chính là Diêu Mạc Tâm thứ hai. Quân Thanh gửi gắm nhầm mối chân tình, hai tỷ muội cô, lại làm tổn thương huynh ấy hết lần này tới lần khác.

    Ta còn muốn hỏi cô đó. Rốt cuộc cô còn có lương tâm hay không? Cô yên tâm lên đường đi. Diêu Mạc Uyển, tới bước đường này rồi, nói cái gì cũng đã muộn. Trước khi chết, ta chỉ mong cô đừng đối xử với huynh ấy như Diêu Mạc Tâm.

    Không yêu huynh ấy thì hãy tha cho huynh ấy đi, được không? Không cần cô lo lắng. Ta tự biết cách chăm sóc tốt cho Quân Thanh. Hoàng thượng. Thế nào rồi? Phủ Túc thân vương gần đây không có động tĩnh gì.

    Vậy có tra ra được vật gì đáng nghi trong vương phủ không? Từ lúc vương phủ mất trộm, văn thư bị lấy cắp, thì sự chú ý của cả thành đều dồn vào phủ Túc thân vương. Hạ thần không dám manh động. Sợ có người mượn cớ. Mấy ngày trước,

    Hạ thần đã lẻn vào vương phủ điều tra thăm dò, nhưng không phát hiện Túc thân vương, có thăm hỏi hay thư từ qua lại với các tướng cũ biên cương. Xem ra tam đệ này của trẫm đã sớm nhận ra, đi trước trẫm một bước rồi. Hoàng thượng,

    Vậy có cần giám sát phủ Túc thân vương nữa không? Bây giờ trẫm nhốt Túc thân vương ở trong hoàng cung. Xem ra lại đánh rắn động cỏ. Bỏ đi. Nếu có lòng gian dối thì dù bày ra trước mặt, cũng vẫn sẽ có. Thả hắn về vương phủ đi.

    Hoàng thượng, thả hổ về rừng sợ là… Thay vì nói là thả hổ về rừng, chi bằng nói là vờ tha để bắt thật đi. Hoàng thượng thật sự cho phép huynh xuất cung rồi? Lẽ nào kế sách của chúng ta có hiệu quả rồi sao? Cũng tốt.

    Không cần sống dưới tầm quan sát của ngài ấy, thì hành động cũng tiện hơn. Bản vương đã lớn lên cùng với huynh ấy từ khi còn nhỏ. Con người huynh ấy, tính cách đa nghi, bảo thủ cứng đầu. Phàm là người có sức uy hiếp với huynh ấy,

    Thì huynh ấy tuyệt đối không thể nào dễ dàng yên tâm thả lỏng. Vậy chúng ta làm như vậy, ngài ấy cũng đã quan sát thấy được, nên cố ý thả huynh về, thả ra để bắt thật. Bây giờ huynh ấy vẫn còn đang cân nhắc trong lòng,

    Sợ là sớm đã nổi lên sát ý rồi. Chi bằng ta đưa huynh rời khỏi kinh thành, tới Vạn Hoàng Thành của ta lánh nạn trước rồi tính kế lâu dài sau. Nếu bây giờ ta theo huynh về Vạn Hoàng Thành, thì càng chứng tỏ ta có lòng gian dối.

    Huynh ấy cũng có lý do để giết ta. Vẫn phải quay về vương phủ. Chỉ có điều bây giờ trong tay ta không có ai. Như vậy đi. Huynh đi chuẩn bị vài người võ công tốt. Lúc đó mượn cớ nạp thêm đầy tớ, sắp xếp để họ vào phủ.

    Được, ta sẽ đi làm ngay. Đôn thân vương. Túc thân vương. Hai người quen biết nhau? Đi đi, Cẩm Y. Không phải người ngoài. Túc thân vương. Lão phu đã ở cửa cân nhắc rất lâu, không biết nên mở miệng kiểu gì. Hôm nay Đôn thân vương tới đây,

    Là vì chuyện của Thục phi sao? Lão phu cũng bước vào đường cùng rồi. Thực sự không còn cách nào khác nên mới tới cầu xin Túc thân vương. Có thể tới cầu xin cho Thấm Nhi với Hoàng thượng không? Không phải bản vương không muốn giúp ông.

    Chỉ là tội mà Thục phi phạm phải, đó là tội ác tày trời không thể tha thứ. Dù bản vương đi cầu xin cũng không thể giải quyết được gì. Huống hồ bây giờ bản vương còn khó giữ được thân mình. Túc thân vương. Chỉ cần ngài có thể cứu được Thấm Nhi,

    Thì lão phu có thể để vương gia tùy ý sử dụng doanh trại tuần phòng kinh thành. Như vậy ngài có thể giải quyết được khó khăn hiện nay, và còn có thể thêu hoa trên gấm, để vương gia lại có thêm chiếc mũ trắng nữa. Vương gia,

    Ông là nguyên lão trụ cột hai triều, đừng nhắc lại những lời đại nghịch bất đạo như vậy nữa. Quân Thanh, rốt cuộc Thấm Nhi tranh đấu như vậy là vì ai? Người ngoài không rõ nhưng ngài còn không rõ sao? Lúc đầu Thấm Nhi cũng là vì muốn bảo vệ

    Toàn bộ phủ Đôn thân vương nên mới bị ép vào cung. Từ nhỏ Thấm Nhi đã thích ngài. Nó tranh giành như vậy còn chẳng phải là vì tương lai có thể giúp sức cho ngài sao? Quân Thanh à, ngài không nể mặt lão phu

    Thì cũng phải nể tình cảm biểu tỷ và biểu đệ của ngài và Thấm Nhi chứ? Ta… ta cầu xin ngài hãy cứu con bé. Nghe nói Đôn thân vương có quan hệ tốt với Lạc Tân tướng quân, tại sao không thử đi nhờ ngài ấy? Nương nương. Nương nương, người sao thế?

    Ta mệt rồi. Suốt con đường này, có quá nhiều người trở thành vật hy sinh. Ta được thấy tòa nhà cao mọc lên nhưng cũng phải nhìn nó sụp đổ. Vô số người vì quyền lực hư danh này, vì tình yêu vô cớ mà như con thiêu thân lao vào ngọn lửa.

    Không màng thể diện, không màng đạo đức. Cuối cùng rơi vào con đường chết. Nương nương đừng đau buồn. Đám người đó xứng đáng bị vậy. Lúc hại người sao lại không nương tay? Bây giờ thì lại hối hận? Nói như vậy, tay ta cũng đã dính biết bao máu tươi.

    Cũng coi như tội nghiệt chồng chất. Bây giờ ta chỉ mong sau khi báo thù xong có thể trả sạch món nợ máu này. Như vậy dù chết cũng không hối tiếc. Nương nương, nô tỳ, nô tỳ không phải có ý này. Nay chỉ còn lại hắn mà thôi. Chủ nhân.

    Hoàng thượng đã cho phép Túc thân vương rời cung hồi phủ. Vương gia bảo ta đến báo với nương nương. Ta biết rồi. [Phủ Túc thân vương] Bôn Lôi. Loại trừ ô uế, rửa sạch phong trần. Loại trừ ô uế, rửa sạch phong trần.

    Cũng có phải bản vương chịu khổ chốn ngục tù đâu. Vương gia, cuối cùng ngài cũng về rồi. Này còn hơn ngục tù ấy chứ. Vương gia, ngài vẫn chưa dùng bữa trưa đúng không? Lão nô sẽ bảo phòng bếp chuẩn bị ngay. Được rồi, không cần đâu.

    Bản vương còn có việc phải làm. Theo ta. Loại trừ ô uế, rửa sạch phong trần. Chuyện bản vương giao mấy ngày nay đã làm xong chưa? Chuyện vương gia giao, thuộc hạ sao dám không nghe? Theo như vương gia dặn dò, mỗi bức văn thư đến từ biên quan

    Đều được chuyển vào phủ thông qua xe vận chuyển rau của phủ. Kể ra tên thuộc hạ của đoàn quân Thiết Huyết kia cũng khá chuyên nghiệp đó. Ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào vương phủ. Chúng còn từng vào lục soát một lần nữa.

    Bản vương không ở đây, đương nhiên chúng dám làm bừa. Vương gia, hay là chúng ta mau rời kinh đi. Huynh ấy để bản vương hồi phủ là muốn xem bản vương có hành động gì không. Ngươi truyền lệnh xuống bảo các tướng sĩ ở biên quan đừng manh động.

    Đợi lệnh của bản vương. Vâng. Xem nội dung chất lượng cao có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Lạc lão tướng quân, mời. Nhớ đến năm đó trong quân không có ai hiểu về trà, chỉ có mình ta mà thôi. Sau này đã trở thành người pha trà cho tướng quân.

    Cứ vậy mà đã được mười năm. Vẫn là mùi vị của năm đó. Lão phu đã lâu lắm rồi chưa được nếm thử mùi vị này. Xem ra, trà không phân biệt xấu hay tốt, mấu chốt phải xem người pha trà là ai. Năm đó Lạc lão tướng quân quyền cao chức trọng.

    Vào lúc quyền uy nhất lại chọn quy ẩn. Chuyện này còn được truyền nhau thành một giai thoại. Quyền cao chức trọng cũng chưa chắc đã tốt. Giống như trà này, người có trong sạch bao nhiêu cũng không kiềm được mà thưởng thức cẩn thận. Đợi đến khi cảm nhận được đắng cay,

    Sợ rằng cũng đã đến lúc kết thúc mạng sống. Đúng vậy. Người có thể thấu hiểu thế gian này như Lạc lão tướng quân cũng chẳng có mấy người. Được rồi. Không có chuyện gì quan trọng, ông cũng không đến Thanh Phong Quan tìm ta đâu. Nói đi.

    Chuyện gì cũng không qua mắt được Lạc lão tướng quân. Lần này ta đến là muốn nhờ ngài dùng cuộn giấy vàng miễn chết được Tiên đế ban cho cứu mạng Thấm Nhi. Thấm Nhi? Nó sao thế? Nói ra thì dài. Thấm Nhi vì mưu hại long thai, ám sát hoàng phi

    Mà bị Hoàng thượng nhốt vào thiên lao chọn ngày trị tội chết. Thấm Nhi muốn mưu phản? Thật là vô lý. Đúng vậy. Ta cũng thấy chuyện này chắc chắn có gì đó mờ ám. Không biết tại sao kể từ khi đứa con gái thứ ba của Diêu tể tướng,

    Diêu Mạc Uyển, nhập cung làm phi, hoàng cung không còn yên ổn không ngừng xảy ra biến cố. Nhiều hậu phi vì làm Hoàng thượng nổi giận mà người thì bị phạt, người thì bị phế truất. Nay Thấm Nhi cũng rơi vào cảnh tính mạng khó giữ. Ông nói như vậy,

    Lão phu đã hiểu rồi. Hóa ra là muội muội của Diêu Mạc Tâm. Thế thì đương nhiên người này cũng không phải kẻ tầm thường, đều là nguồn gây họa mà thôi. Nếu thật sự là vậy người này chắc chắn sẽ làm lung lay gốc rễ Đại Chử ta.

    Hiện giờ không còn sức quan tâm cô ta nữa. Chỉ cần cứu được Thấm Nhi, ta sẽ cáo lão hồi hương ngay. Lệnh cho Thấm Nhi rời khỏi nơi thị phi như chốn kinh thành này. Lạc lão tướng quân, đại ơn đại đức này ta nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp.

    Ông làm gì thế hả? Mau đứng lên đi. Giữa ông và ta còn cần khách sáo sao? Yên tâm đi. Năm đó ông từng cứu mạng ta, lần này dù ta có phải liều cái mạng già này cũng phải giúp ông cứu được Thấm Nhi. Lạc lão tướng quân.

    Lạc lão tướng quân lần này vào cung cầu kiến sao không phái người đến báo cho trẫm một tiếng. Trẫm cũng tiện chuẩn bị ngựa đến đón tiếp. Lão phu đã ở ẩn nhiều năm, nơi thâm sơn cùng cốc sao dám làm phiền Hoàng thượng bận lòng?

    Lạc lão tướng quân có công lớn với Đại Chử ta đương nhiên phải được trọng hậu. [Tề gia trị quốc] Đây là bản viết phụ hoàng khi còn sống đã để lại. Trẫm luôn treo ở trước ngự thư phòng như một lời nhắc nhở.

    Xem ra Hoàng thượng đã quên lời dạy dỗ của Tiên đế từ lâu rồi. Sao Lạc lão tướng quân lại nói vậy? Lẽ nào trẫm trị quốc có chỗ nào không ổn thỏa sao? Vậy lão phu xin được nói thẳng. Khi Tiên đế còn sống, hậu cung luôn hòa hợp,

    Trước nay chưa từng có chuyện tranh quyền đoạt sủng. Nhưng nay thì sao? Hậu cung không chỉ đơn thuần là nơi ghen ghét đố kỵ, mà đã lay động được đến gốc rễ của đất nước. Cái gọi là mối họa từ trong nhà, tề gia rồi mới đến trị quốc.

    Nhà không hòa thuận sao có thể bình thiên hạ? Lạc lão tướng quân nặng lời rồi. Chẳng qua trẫm chỉ cách chức trừng phạt mấy phi tử mà thôi. Sao có thể lay động được gốc rễ của Đại Chử ta? Lần này lão phu đến chính là để nói với Hoàng thượng

    Chuyện cách chức trừng phạt phi tử này. Hoàng thượng, lão phu cảm thấy chuyện Thục phi tuyệt đối không thể giải quyết như vậy. Hoàng thượng có từng nghĩ, Thục phi là con gái duy nhất của Đôn thân vương, nếu như giết Thục phi,

    Đôn thân vương nhất định sẽ sinh lòng oán hận dùng binh quyền trong tay khởi loạn. Đến lúc đó dù Hoàng thượng có hối hận sợ rằng cũng không kịp đâu. Hóa ra lần này Lạc lão tướng quân đến không phải vì quốc sự mà là thuyết khách cho Đôn thân vương.

    Lần này Thục phi rắp tâm hãm hại hoàng tự của trẫm và ám sát phi tử của trẫm, chuyện đến nước này, sao trẫm có thể không trị tội cô ta? Đôn thân vương có ơn cứu mạng với lão phu. Xin Hoàng thượng hãy đồng ý với thỉnh cầu của lão phu.

    Dù Hoàng thượng không đồng ý, thì lão phu cũng buộc phải bảo vệ tính mạng cho Thục phi. Lạc lão tướng quân đang muốn kháng chỉ sao? Xem ra lão phu đành phải dùng vật này rồi. Hoàng thượng đâu thể làm trái với cuộn giấy vàng miễn chết

    Mà Tiên đế ban cho ta chứ? Hoàng thượng, lão phu nóng lòng nên lời nói có chỗ bất kính. Xin Hoàng thượng bớt giận. Vậy thôi. Chuyện Thục phi xin dừng lại ở đây. Lão phu nghe nói trong cung mới có thêm một vị Hoàng quý phi.

    Có thể để lão phu gặp được không? Hoàng quý phi? Nương nương. Nương nương. Đến ta rồi à? Nương nương, hôm nay sao người cứ thấp thỏm không yên vậy? Không sao. Hoàng thượng đột nhiên cho phép Quân Thanh về phủ, ta cứ cảm thấy nhất định có âm mưu đằng sau.

    Nương nương đừng buồn lo vô cớ. Túc thân vương là chiến thần của Đại Chử. Người bình thường muốn tiếp cận ngài ấy đâu có dễ. Huống hồ bên cạnh ngài ấy còn có hộ vệ Bôn Lôi. Chắc chắn không sao đâu. Khởi bẩm Hoàng quý phi nương nương.

    Nô tài truyền khẩu dụ của Hoàng thượng. Tuyên nương nương yết kiến. Hoàng quý phi đến rồi. Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Tham kiến Lạc lão tướng quân. Miễn lễ. Hoàng quý phi nương nương lại biết lão phu sao? Lạc lão tướng quân là nguyên lão công thần của Đại Chử.

    Vì an dân bình loạn luôn cúc cung tận tụy. Huống hồ năm đó khi đang quyền cao chức trọng ngài lại ẩn cư. Sớm đã trở thành giai thoại. Đâu có ai mà không biết Lạc lão tướng quân? Hoàng quý phi nương nương quá đề cao rồi. Hoàng quý phi.

    Ở Đại Chử, Lạc lão tướng quân đức cao vọng trọng, cũng đã lâu không vào cung yết kiến. Nay vừa vào cung đã muốn gặp nàng đấy. Tuy lão phu đã lâu không vào cung nhưng tất cả những gì Hoàng quý phi nương nương làm ở trong cung

    Lão phu đã nghe nói từ lâu. Tuổi còn trẻ đã có thể từ phi tần lên làm Hoàng quý phi, đúng là số một ở Đại Chử chúng ta. Không dám nhận. Thần thiếp chỉ là nhờ Hoàng thượng ân sủng mà thôi.

    Hoàng quý phi hiền lương thục đức, giữ đúng bổn phận, bây giờ rất được lòng trẫm ở hậu cung. Ta thấy không chỉ đơn giản là được Hoàng thượng ân sủng thôi đâu. Hoàng quý phi nương nương vào cung chưa lâu đã có thể chèn ép Lệ phi và Thục phi

    Đến mức không bị hạ chức cũng bị bắt. Thủ đoạn này khiến lão phu cũng không nói nên lời. Chắc chắn trong lòng cô đang nghĩ cô sẽ nhanh chóng có thể trở thành Hoàng hậu, trở thành Diêu Mạc Tâm thứ hai phải không? Lạc lão tướng quân hiểu lầm rồi.

    Thần thiếp không hề có ý đồ khác, chỉ một lòng muốn hầu hạ Hoàng thượng thật tốt mà thôi. Nhưng mà ở trong hậu cung này, người không phạm ta ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta buộc phải tự giữ gìn sự trong sạch.

    Cũng như khi tướng quân ra trận giết địch, kẻ thù đã đến trước mắt, vung đao muốn lấy mạng tướng quân, lẽ nào tướng quân vẫn đứng đó chờ chết ư? Kiếp này lão phu đã gặp vô số người, cô là loại người thế nào, lão phu nhìn thấu hơn người khác.

    Từ khi cô vào cung đến nay, hậu cung liên tục rối loạn. Hoàng quý phi nương nương, cô dám nói những chuyện này đều là tình cờ, cô không giở trò bên trong không? Lạc lão tướng quân, chuyện Lệ phi và Thục phi bị trừng phạt là ý của trẫm,

    Không liên quan đến Hoàng quý phi. Sao bây giờ ông nói lời nào cũng đều muốn nhắm vào Hoàng quý phi thế? Lạc tướng quân, thần thiếp hoàn toàn trong sạch, nếu tướng quân không tin có thể đi điều tra. Nếu thật sự có thể tra ra chứng cứ phạm tội gì,

    Muốn chém muốn giết đều tùy ý ngài. Hoàng thượng, lão phu xin cáo từ trước. Lão phu tuyệt đối sẽ không để cô gây họa cho Đại Chử. [Thiên lao] Thấm Nhi. Lạc thúc. Lạc thúc. Sao thúc lại đến đây? Con à, con đã chịu khổ rồi. Lần này lão phu vào kinh

    Là nhận lời nhờ cậy của cha con phải nghĩ mọi cách cứu con ra ngoài. Lạc thúc, thúc nhất định phải cứu con ra ngoài. Con không muốn ở đây một khắc nào nữa. Con đừng sốt ruột. Lão phu có mấy lời muốn hỏi con. Thúc nói đi.

    Từ khi Diêu Mạc Uyển vào cung đến nay đã hãm hại con và Lệ phi thế nào? Rồi lại nói láo trước mặt Hoàng thượng ra sao? Diêu Mạc Uyển vào cung không phải vì tranh quyền đoạt vị mà là để báo thù cho tỷ tỷ Diêu Mạc Tâm của cô ta.

    Báo thù? Cô ta cho rằng con là hung thủ đã giết hại Diêu Mạc Tâm. Ban đầu tỏ ra yếu đuối trước mặt con, sau khi có được lòng tin thì tìm cách mưu hại. Lão phu còn nghe ngóng được rằng quan hệ giữa Diêu Mạc Uyển này và Túc thân vương

    Không hề đơn thuần. Có chuyện này không? Chuyện này… Lạc thúc. Chuyện này không liên quan đến Quân Thanh. Thấm Nhi. Chuyện này liên quan đến cơ nghiệp trăm năm của Đại Chử chúng ta, càng liên quan đến việc ta phải cứu con ra thế nào. Vậy nên Thấm Nhi,

    Xin con hãy nói cho Lạc thúc tất cả những gì con biết. Chuyện này… Được. Con nhất định sẽ nói cho Lạc thúc tất cả mọi chuyện, không dám giấu giếm chút nào. [Hậu cung đã không chỉ đơn giản là] [tranh đua ghen tức nữa,] [đã lay động gốc rễ nước nhà rồi.]

    [Tề gia trị quốc] Khởi bẩm Hoàng thượng. Lạc tướng quân xông vào thiên lao giữa đêm để gặp Thục phi nương nương. Hạ thần không dám ngăn cản. Có điều ông ấy đi vào nơi quan trọng như thiên lao như vào chốn không người,

    Hạ thần lo sau này sẽ có chuyện không hay. Bỏ đi. Chuyện này cứ mặc ông ấy đi. Nhưng Lạc tướng quân ngang ngược như vậy, e là sẽ khiến Hoàng thượng mất uy tín. Ban đầu khi phụ hoàng còn tại vị, Lạc lão tướng quân là bề tôi đắc lực

    Theo phụ hoàng đánh nam dẹp bắc. Nếu không có Lạc lão tướng quân thì một nửa giang sơn Đại Chử nói không chừng cũng không tồn tại. Ân tình này trẫm vẫn luôn ghi nhớ. Chuyện này trẫm tự có định đoạt. Đúng rồi, lấy bức thư pháp tề gia trị quốc này

    Xuống đi. Vâng, Hoàng thượng. Khởi bẩm Hoàng thượng, Lạc lão tướng quân cầu kiến. Để ông ấy vào đi. Vâng. Lão phu tham kiến Hoàng thượng. Miễn lễ. Muộn thế này rồi Lạc lão tướng quân vẫn chưa nghỉ ngơi à. Lão phu vì giang sơn xã tắc của Hoàng thượng

    Vô cùng phiền lòng, làm gì có tâm tư đi ngủ. Lạc lão tướng quân có ý gì vậy? Hoàng thượng, ngài có biết tại sao lần này lão thần lại nhắm vào Diêu Mạc Uyển không? Bởi vì ý đồ vào cung của cô ta không đơn giản. Cô ta có hai mục đích.

    Một là để báo thù cho Hoàng hậu, hai là để giúp Túc thân vương. Để lại bên cạnh ngài chính là một mầm họa. Hoàng thượng, vì cơ nghiệp trăm năm của Đại Chử, xin ngài hãy giết Diêu Mạc Uyển. Lạc lão tướng quân nói vậy

    Hẳn là đã nghe lời Thục phi nói phải không? Thục phi này sắp chết đến nơi vẫn không biết hối cải, bây giờ vẫn muốn đảo lộn đúng sai, rắp tâm hãm hại Hoàng quý phi. Không sai, lời của Thục phi nương nương chỉ là lời nói phiến diện.

    Nhưng mà lão phu chinh chiến sa trường nhiều năm hiểu rõ thói đời nơi cung đình, ta có đôi mắt nhìn thấu lòng người. Hoàng quý phi nương nương này bề ngoài tỏ ra không tranh với đời, thật ra phía sau lại tính kế hãm hại Lệ phi và Thục phi

    Cùng với hai thế lực lớn là Đậu thị và Đôn thân vương đại diện sau lưng họ. Mà hai thế lực lớn này chính là hai quân cờ trung thành với Hoàng thượng nhất. Nhưng bây giờ thì sao? Những quân cờ này đã bị tiêu diệt sạch.

    Sao Diêu Mạc Uyển lại làm như vậy? Cô ta khiến các thế lực của Hoàng thượng tan rã để giúp đỡ cho Túc thân vương. Lạc lão tướng quân không cần nói nhiều. Đây là chuyện triều chính của ta, trẫm tự có định đoạt không cần Lạc lão tướng quân nhọc lòng.

    Hoàng thượng. Có phải vì Diêu Mạc Uyển này trông giống Tiên Hoàng hậu nên mới khiến ngài yêu đến mức không phân rõ phải trái, mất sạch tâm trí không? Hỗn xược. Lạc Tân, trẫm nể ông là nguyên lão hai triều, nhẫn nhịn ông hết lần này đến lần khác,

    Không ngờ bây giờ ông lại liên tiếp ép người, miệng không kiêng kỵ. Cuộn giấy vàng miễn chết này, ông hãy giữ lại đi. Bây giờ ông cần dùng nó hơn Thục phi đấy. [Quan Thư Cung] Có nghe ngóng được tại sao Lạc Tân lại cố chấp muốn cứu Vương Thấm Nhược không?

    Lạc Tân từng nợ ơn cứu mạng của Đôn thân vương, muốn lấy cuộn giấy vàng miễn chết cứu Vương Thấm Nhược. Nhưng vì ông ta cố chấp khuyên Hoàng thượng giết chủ nhân mà khiến Hoàng thượng giận dữ. Hoàng thượng không chỉ khiển trách ông ta

    Mà còn từ chối lấy cuộn giấy vàng miễn chết đổi lấy Vương Thấm Nhược. Thì ra là vậy. Nói vậy thì Lạc Tân buộc phải cứu Vương Thấm Nhược, lại đã có lòng muốn giết ta. Để lại trong cung sớm muộn gì cũng là một mối phiền toái. Ân Tuyết,

    Ta cần ngươi giúp ta làm một việc. Ta từng nghe được một bí mật lớn. Lạc tướng quân vào cung mấy ngày nay vốn là người tình của thái hậu. Thật hay giả vậy. Không phải chứ? Nói như vậy thì Lạc tướng quân và Hoàng thượng…

    Chẳng trách mặt của ông ấy và Hoàng thượng có mấy phần giống nhau. Chẳng trách Lạc tướng quân ngang ngược như thế, Hoàng thượng vẫn luôn nhường nhịn ông ta. Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng. Nói. Nghe được những lời này từ đâu hả? Lạc lão tướng quân, xin thứ tội.

    Nô tài cũng chỉ nghe nói. Đồ súc sinh. Dám truyền bá tin đồn về tướng quân. Tướng quân, có cần thuộc hạ đi tra rõ chuyện này không? Không cần. Hẳn là Diêu Mạc Uyển làm. Muốn dùng cách vạch trần ép lão phu rời cung, không dễ như vậy đâu. Nương nương.

    Cái gì? Hoàng quý phi mất tích rồi? Theo những gì Thinh Nguyệt nói, đêm qua có người đột nhập vào Quan Thư Cung đánh ngất họ, chắc chắn Hoàng quý phi đã bị người ta đưa đi rồi. Bị người khác đưa đi? Lạc Tân đâu? Lạc tướng quân cũng biến mất rồi.

    Sao lại như thế được. Lạc Tân đúng là to gan thật. Hãy mau phái người phong tỏa các cửa ngõ lớn của kinh thành, nhất định phải tìm được Hoàng quý phi về. Vâng. Khoan đã. Lạc Tân nhất định sẽ nhân lúc hỗn loạn đi cứu Thục phi.

    Ngươi hãy mau phái người đến thiên lao tăng cường đề phòng. Vâng. Không hay rồi. Mạc Uyển mất tích rồi. Có chuyện gì vậy? Lạc tướng quân vào cung mấy ngày nay cũng biến mất rồi. Chắc chắn ông ta có liên quan đến chuyện này. Đi. Khoan đã vương gia.

    Trước đây chủ nhân từng đưa cho ta một túi gấm, dặn là nếu cô ấy gặp nguy hiểm thì giao cho vương gia.