Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 15 | iQiyi Vietnam

    Cách cuối cùng chính là tôi đi tìm Dịch Bắc Đao nhờ anh ấy pha hai ly rượu đó. Không được. Tôi không đi thì cô cũng không được đi. Tại sao chứ? Tôi thà không có vị giác còn hơn để cô đi mạo hiểm. Bây giờ người mà chúng ta thấy hiện tại

    Không phải là Dịch Bắc Đao. Dịch Bắc Đao đã không còn nữa rồi. Người này là Dịch Nam Kha, là em trai sinh đôi của anh ấy. Dịch Nam Kha? Anh ta cảm thấy cái chết của anh trai mình cùng với cái chết của bố anh ta

    Đều do gia đình chúng tôi gây nên. Thế thì cô càng không được đi. Con người anh ta không chừng có thể làm ra chuyện quá đáng gì đó. Nhưng sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối mặt với những chuyện này, nếu không đi

    Thì phải làm sao để khôi phục vị giác đây. Tôi mặc kệ, dù sao thì cô không được đi. Thế thì anh đừng đi, dù sao bây giờ tôi có vị giác rồi, tôi không sốt ruột đâu. Lười biếng, tính tình kém. Nấu cơm xong sớm chút đi. Không đi thì thôi.

    Tốt nhất là đừng bao giờ tráo đổi nữa. Không đi này, không đi nọ, đừng ăn cơm nữa. Nếu ngày nào đó anh muốn du lịch vòng quanh thế giới thì anh có thể vòng quanh em không? Câu tỏ tình tình cảm giả dối thế này

    Thì sao có thể thể hiện được thành ý của mình chứ. Tại sao không dẫn con gái du lịch vòng quanh thế giới luôn? Dối trá. Muốn yêu đương với em. Câu này… có hơi thẳng quá, không thể thể hiện trình độ của mình. Có điều chắc là Hà Bất Túy

    Sẽ thích hương vị này. Chuẩn bị trước đã. Muốn yêu đương với em. Anh có bạn gái không? Không có thì có muốn một người không? Có rồi thì có muốn đổi một người không? Không muốn đổi thì có để ý đến việc thêm một người không?

    Cái câu phá nát tam quan gì thế này? Nếu thường xuyên thay đổi bạn gái thì còn cần bên nhau thật lòng sao? Lúc em gầy thì ở trong tim anh, sau này em béo lên rồi thì kẹt bên trong đó chẳng thể ra được nữa. Câu này hay. Nhưng mà

    Nếu mình nói thì có khi nào bị Hà Bất Túy đánh không nhỉ. Nhưng cô ấy cũng hay làm việc khác người mà. Ghi lại cái đã. Thơm quá. Sao tay nghề nấu nướng của mình tốt thế nhỉ. Ăn cơm cũng không gọi tôi.

    Không phải anh cũng tự đi xuống rồi đấy sao. Thật ra cô không có lùn… Không biết ăn nói thì ăn thêm rau đi. Được rồi… Cô chỉ… hơi hơi lùn mà thôi. Còn cần anh nói sao, tôi biết mà. Bây giờ lùn được ưa thích lắm đó.

    Rốt cuộc anh có thường thức cuộc sống không vậy, có biết cái gì là sự chênh lệch chiều cao đáng yêu nhất không? Sự chênh lệch chiều cao đáng yêu nhất? Con gái lùn được ưa thích lắm đó. Nếu sau này cô với không tới thì có thể gọi tôi đến giúp.

    Để tôi. Để tôi. Trời mưa mà ra ngoài dạo công viên, đầu bị úng nước à? Anh học mấy tình tiết phim thần tượng ở đâu thế? Không cần thì đưa tôi. Ai bảo không cần chứ. Tôi lạnh. Tiểu Tầm học cách quan tâm con gái từ lúc nào vậy?

    Còn choàng khăn cho cô ấy nữa chứ. Đều tại cô gái xấu xa đó dạy hư. Mưa rồi, chúng ta đừng đi theo nữa. Vả lại cậu ấy đâu có choàng khăn cho cô ấy. Mặc kệ, tôi muốn quan sát mọi hành động của họ. Biết rồi thì thế nào?

    Không phải sẽ đau lòng hơn sao. Im miệng. Xem kìa, có người đang kéo đàn. Trời mưa mà còn ra ngoài kéo đàn. Hay thì hay đấy nhưng sao cứ cảm thấy đau buồn ghê. Đây là bài nhạc của Robert Schumann. Bài nhạc này do Robert Schumann sáng tác

    Để dâng tặng cho người yêu Clara của ông ấy. Nghe nói lúc Clara mười một tuổi thì Schumann đã yêu bà ấy rồi. Sau đó ông ấy đợi Clara bảy năm rồi hai người họ quyết định chuyện cả đời. Nhưng sau khi bố của Clara phát hiện thì bị phản đối mạnh mẽ,

    Cuối cùng vào năm hai mươi mốt tuổi hai người họ đã kết hôn. Tuy cuộc sống của họ rất khốn khó nhưng họ là tri kỉ về âm nhạc, là bạn đời trong cuộc sống. Thế nên họ vẫn luôn rất hạnh phúc. Câu chuyện của anh dài quá đi,

    Nhưng ít nhất họ yêu thương nhau, như thế thì chẳng còn gì để nuối tiếc. Phải. Chỉ cần yêu thương nhau thật lòng thì sẽ không còn gì nuối tiếc. Cô lạnh không? Tôi đi mua một ly hồng trà cho cô vậy. Sao bỗng dưng anh tốt với tôi thế?

    Tôi không uống hồng trà, tôi muốn ăn hạt dẻ nướng đường. Được. Cô gái xấu xa này lại dám dạy cho Tiểu Tầm cao quý của tôi biết đến món đồ ăn vặt thấp kém như vậy. Hình như cô để ý sai trọng điểm rồi. Mặc kệ,

    Tôi không thể để anh ấy biết mấy thứ đồ ăn vặt như trà sữa hay hạt dẻ nướng đường gì đấy được. Không thì cô hãy đi tìm hiểu hạt dẻ nướng đường đi, biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Tôi biết có tiệm bán hạt dẻ ngon lắm.

    Tôi không muốn đâu. Đi thôi nào. Chán quá. Tinh túy của hạt dẻ nướng đường là “hơi nồi”, tiệm nào có thể nướng hạt dẻ có “hơi nồi” thì sẽ có người xếp hàng dài trước cửa tiệm đó. Nếm thử đi. Cái thứ phiền phức thế này thì ai thèm ăn chứ.

    Chuyện gì cũng phải chú trọng cách thức, cách thức đúng thì làm ít công to. Nếu không thì mất nhiều hơn được. Thế thì anh có cách gì có thể làm cho cô gái xấu xa đó rời xa Lục Vi Tầm? Tìm ra điểm yếu, đánh một cái phá hủy. Nếm thử đi.

    Cũng ngon đấy. Cô nhất định phải đi gặp hắn à? Vì tôi, vì để khôi phục vị giác, bắt buộc phải đi. Thế chúng ta phải dùng trí mới được. Dùng trí… Chúng ta là người mà hắn không chào đón nhất, cô nghĩ rằng

    Hắn sẽ dễ dàng phối hợp với khách không mời mà đến à? Thế thì anh muốn làm thế nào? Phải tìm một người có thể khiến hắn phối hợp mới được. Người có thể khiến anh ta phối hợp… Hết giờ rồi, đến lượt tôi. Bất nhã chớ nhìn.

    Cái gì anh được coi mà tôi không thể hả? Lục Vi Tầm không mặc quần áo. Thế thì tôi càng muốn xem hơn. Tránh ra. A lô, chú Mã. Không đúng. Họ đang nói về Nhà máy rượu vang Rose… Chuyện này rất quan trọng, phải tái hiện lại trước đã. Ngày mai…

    …cùng nhau? Tôi biết ngay cô gái xấu xa này chẳng tốt lành gì mà, quyến rũ chồng chưa cưới của tôi ở khắp nơi. Sao thế? Anh có biết Lục Vi Tầm muốn dẫn cô gái xấu xa đó đến Nhà máy rượu vang Rose để đánh giá mẻ ủ mới không?

    Tôi không thể để chuyện này xảy ra được. Tôi phải đi. Anh không đi à? Chỉ là định giá cho rượu mới mà thôi, tôi không cho rằng chúng ta có thể tìm được bí mật nâng cao vị giác của Lục Vi Tầm qua việc làm căn bản này. Thế thì tôi đi.

    Bạch Cảnh? Ngạc nhiên chứ. Em chưa về Pháp à? Chuyện là thế này, em còn vài việc cần xử lý ở trong nước nên phải đi trễ hơn vài ngày. Anh đừng cho rằng em cố tình ở lại vì anh nhé. Tuy em là vợ chưa cưới của anh…

    Anh nói lại lần nữa, anh không phải chồng chưa cưới của em. Em mà như thế nữa thì anh sẽ bảo chú Bạch tự mình đến đón em về đấy. Được rồi, em biết rồi. Làm gì mà nghiêm túc thế. Lần sau không nói nữa là được chứ gì.

    Không phải anh phải đi đánh giá mẻ ủ mới sao, chắc chắn anh cần có em nên em mới tiện đường đến đây xem thử. Em nếm rồi à? Tất nhiên. Thế nào? Đánh giá của em chắc chắn rất chuyên nghiệp. Nhưng mà em không biết trình độ trợ lý của anh

    Như thế nào. Chú Mã, lấy rượu đến để cô ấy nếm thử. Vâng, xin chờ một lát. Cô Bạch, rượu cô cần đây. Bạch dương. Một luồng mùi hương ngày xuân, có cả chút vị ngọt của dâu nữa. Chỉ là đánh giá sơ cấp mà thôi.

    Tựa như có một gia đình nọ đang ăn dã ngoại, có một dòng suối cạn nhỏ, đối diện con suối là một nhà ba người đang chơi đùa. Bên cạnh còn có một bụi cây dâu, người mẹ mặc một chiếc váy yếm jean màu xanh,

    Bà đang trải khăn ăn dã ngoại ra đất. Người bố thì mặc chiếc áo sơ mi trắng, đi chân trần trên đất vui đùa cùng con trai của mình. Người mẹ còn cầm một chai rượu nho không gắn nhãn có màu hồng sáng lấp lánh. Chai rượu đâu ra thế?

    Từ một nơi mát lạnh… Một con suối nhỏ. Sao anh biết? Dòng rượu đào này là dòng cơ bản, Tiểu Tầm nhà chúng tôi không cần nếm thử cũng chẳng cần ngửi thì đã biết rõ ràng rồi. Đứa trẻ và người bố dính đầy bông hoa trắng cỏ lên người. Đúng đúng.

    Có điều tại sao những hình ảnh này lại có trong vị giác thế? Cô thấy rượu này thế nào? Thú vị lắm, cũng mang theo câu chuyện, có ý nghĩa sâu xa. Thú vị lắm? Đánh giá của cô chẳng chuyên nghiệp gì cả. Chồng chưa cưới của tôi… Vâng vâng, ý tôi là

    Rượu do nhà máy của Tiểu Tầm nhà chúng tôi sản xuất chắc chắn là rượu chất lượng cao. Cộng thêm việc đây là dòng rượu đào mới ra nhất định sẽ được bán với giá rất cao. Bán giá cao? Đúng vậy. Một trăm… nhiều nhất là hai trăm.

    Tôi đã xem tất cả ghi chép trong mười năm qua của Nhà máy rượu vang Rose, kể cả những giải thưởng mà nó nhận được, chỉ mấy chữ Nhà máy rượu vang Rose là đã có thể bán được trên năm mươi Đô La mỗi bình rồi đấy nhé. Tuy dòng rượu đào này

    Không được ủ lâu năm trong thùng gỗ sồi, cũng không có gì đặc biệt khi sản xuất, chi phí của nó cũng chỉ có nguyên liệu và nhân sự, không được chào đón ở thị trường trong nước cho lắm, quả thật có hơi thiệt thòi. Thân là rượu nho

    Quả thật không có gì để tuyên truyền. Nhưng chúng ta có thể mời họa sĩ tranh minh họa nước Pháp để thiết kế nhãn rượu, cộng thêm việc đây là dòng rượu đầu tiên mà Tiểu Tầm ủ được với thân phận Chuyên gia ủ rượu, rất có ý nghĩa về mặt

    Giá trị kỉ niệm. Thế nên em cảm thấy định giá cho dòng rượu này có thể nằm ở khoảng từ một trăm ba đến một trăm năm mươi Đô La Mỹ thì không thành vấn đề. Đô La Mỹ? Tôi nói là hai trăm Nhân Dân Tệ.

    Chị hai à, cô đang đùa với tôi đấy à. Hai trăm tệ một ly à. Quả thật khi uống rượu này thì khiến người ta vui vẻ nhưng mà… Nhưng mà cái gì hả? Nhưng mà có như thế nào đi nữa thì nó cũng chỉ là một chai rượu mà thôi,

    Định giá cao như thế thì người thường không thể uống được. Chẳng phải tấm lòng ban sơ của nhà máy rượu nho là để cho nhiều người có thể nếm được vị ngon của rượu à. Tiểu Tầm trông kìa, cô ta đang già mồm đấy. Anh thấy cô ấy nói đúng mà.

    Trời ơi, thế mà anh còn tin cô ta. Hai người làm vậy thì sẽ khiến nhãn hiệu sụp đổ đấy có biết không hả? Trời ơi, tức chết em. Bạch Cảnh. Tôi nghe nói anh với Bạch Cảnh đều là học trò của chuyên gia WSA Patrick.

    Thế thì lời đề nghị của cô ấy chắc chắn rất chuyên nghiệp. Tôi tin vào tính chuyên nghiệp của cô ấy nhưng cô ấy đã sống ở châu Âu một thời gian dài. Dù sao thì thị trường châu Âu cũng khác với thị trường trong nước. Không hiểu thị trường,

    Tôi không giúp được gì cho anh. Ngoài việc suy xét đến bản thân thị trường thì rốt cuộc giá trị của dòng rượu này là bao nhiêu? Tôi chưa nếm thử thì không thể phán đoán được. Quyết định giá cả theo cách này thì không công bằng với bản thân dòng rượu

    Và người yêu thích dòng rượu này. Nghe mấy lời này có vẻ rất là kiêu ngạo cũng rất là tùy tiện. Có điều đây quả thật là chuyện mà Lục Vi Tầm sẽ xoắn xuýt. Thế nên việc cấp bách bây giờ là phải nhanh chóng nghĩ cách giúp anh khôi phục vị giác.

    Tôi đã nghĩ ra được người sẽ khiến Dịch Nam Kha phối hợp. Là ai? Chị Mia. Chị Mia đã nói cho tôi biết chuyện của Dịch Nam Kha. Tôi nghĩ một người có thể khiến hắn thổ lộ bí mật trong lòng chắc chắn là người mà hắn rất tin tưởng.

    Có lời gì thì nói thẳng đi. Nói đi nào. Tôi chỉ nhiều chuyện chút thôi, chán lắm, không nói đâu. Không nói thì trừ lương. À thì… anh thật sự có hứa hôn với Bạch Cảnh à? Đã thời đại nào rồi chứ. Có. Không có. Không có.

    Vậy sao cô ấy lại nói chắc như đinh đóng cột thế. Đó là vì cô ấy hiểu nhầm rồi. Tiểu Tầm. Ăn cơm thôi. Mẹ, gia đình chúng ta hứa hôn với gia đình chú Bạch à? Không có đâu. Chuyện thế này phải do Tiểu Tầm trong tương lai giải quyết chứ.

    Nhưng Bạch Cảnh cứ bảo con hứa hôn với cô ấy. Phiền quá. Có lẽ là con bé thích con đấy. Nhà chúng ta có quan hệ tốt với nhà chú Bạch, con cứ xem như lời nói đùa đi. Nào, đi ăn cơm thôi. Sao thế? Được rồi,

    Khóc nữa là trôi lớp trang điểm đấy. Anh có biết không, tức chết tôi rồi. Tôi có lòng tốt định giá rượu giúp Lục Vi Tầm, thế mà anh ấy không tin tôi. Anh ấy còn dạy Hà Bất Túy đánh giá rượu nữa.

    Đây là việc mà tôi đã năn nỉ xin xỏ rất nhiều năm mà anh ấy không chịu đồng ý. Sao cậu ấy có thể làm phiền người khác với công việc đơn giản như định giá rượu mới chứ. Còn không phải để dạy trợ lý học cách đánh giá rượu à.

    Tôi lại cảm thấy có nguyên nhân khác đằng sau chuyện này. Nguyên nhân khác? Nguyên nhân gì? Nếm thử tay nghề của tôi đi. Còn biết nấu món hầm kiểu Pháp nữa. Tay nghề nấu ăn được đấy. Có điều so với Tiểu Tầm nhà chúng tôi thì vẫn kém hơn một chút.

    Thật ra tôi vẫn luôn tò mò Lục Vi Tầm đã trở thành chồng chưa cưới của cô như thế nào vậy? Chuyện này à… Lúc đó mẹ anh ấy thích tôi lắm, nhưng vì ngã bệnh nên qua đời rồi. Hai người hẹn tôi ra đây vì việc gì à?

    Không giấu giếm gì chị, quả thật có việc cần chị giúp đỡ. Nói nghe xem nào. Có thể giúp thì tôi chắc chắn sẽ giúp. Em muốn mời chị đến quán bar đó uống hai ly rượu. Rượu gì? Một ly Margarita và một ly Bloody Mary.

    Không nói cho tôi biết vì sao à? Kể ra thì dài dòng lắm. Tại sao lại chọn tôi? Bởi vì người anh ta tin tưởng nhất chính là chị. Được, thế thì hãy trả lời hai câu hỏi của tôi. Thứ nhất có làm tổn thương Dịch Nam Kha không? Không đâu.

    Chúng tôi chỉ muốn điều tra sự thật rõ ràng mà thôi, chỉ cần là rượu do chính tay anh ta pha là được. Thứ hai chuyện này rất quan trọng với hai người sao? Rất quan trọng. Được. Sao cô lại đến đây? Muốn uống rượu anh pha. Uống gì nào?

    Một ly Bloody Mary và một ly Margarita. Đổi khẩu vị rồi à. Nếm thử món mới mẻ thôi. Chờ một lát nhé. Dạo này bận gì sao? Tòa soạn tạp chí sắp phải xuất bản bài viết của Mộc Xuân Phong rồi, đang biên tập và xét duyệt cuối cùng. Mộc Xuân Phong…

    Là người đến đây với cô lần trước à. Tính cách tốt hơn Lục Vi Tầm một chút. Cô đánh giá hắn cao nhỉ. Nhìn chằm chằm tôi làm gì? Hình như anh không thích Mộc Xuân Phong. Không thích. Tại sao? Trực giác.

    Phán đoán một thứ tốt hay xấu bằng trực giác không ổn lắm. Hai người, nơi này không chào đón hai người. Chỉ uống rượu mà thôi, không phải đến tìm anh đánh nhau báo thù. Đừng căng thẳng. Đàn anh. Không, ông chủ Dịch, anh đừng hiểu nhầm,

    Chúng tôi không có ý gì khác cả. Mia, cô có ý gì thế? Anh khoan hãy nóng vội, nghe họ nói hết đi. Giống hệt dòng rượu lúc trước. Vị không đúng… Không phải thay đổi. Không phải ly này. Rượu gốc của loại này khác. Hà Bất Túy, cô cố ý à?

    Có phải hai người bị gì không thế? Tôi lấy thân phận ông chủ quán bar yêu cầu hai người cút đi cho tôi. Xin lỗi. Anh đừng hiểu nhầm. Chúng tôi không có ý đó đâu. Chúng tôi chỉ muốn thí nghiệm với rượu của anh thôi. Không cần nhiều lời với hắn,

    Lượng biến đổi hiện tại đã được xác định rồi. Ngoại trừ loại rượu gốc đó thì anh đã dùng rượu gốc gì cho loại rượu này? Mặc kệ anh có phải đàn anh của tôi hay không, cũng mặc kệ tại sao anh lại tiếp cận tôi,

    Tôi có thể chấp nhận tất cả mọi thứ. Nhưng chuyện này rất quan trọng đối với chúng tôi. Anh còn nhớ trước đây tôi đã từng nói vị giác của tôi khôi phục rồi, có lẽ là vì loại rượu gốc này. Bởi vì rượu gốc? Phải. Tôi đã nói với cô từ lâu

    Rằng tôi không phải là người tin vào kỳ tích. Cô đến chỗ tôi tìm nguyên nhân của kỳ tích nực cười lắm. Anh chỉ cần nói rốt cuộc là rượu gì thôi. Dịch Nam Kha. Cô nói với họ rồi? Phải, tôi nói với họ rồi. Anh không phải Dịch Bắc Đao

    Mà là Dịch Nam Kha. Tôi muốn để các người tháo gỡ khúc mắc, cùng nhau điều tra sự thật năm ấy. Mia, tôi tin tưởng cô đến thế mà cô lại phản bội tôi. Nếu người mà anh hận là Hà Bất Túy thì bây giờ cơ thể cô ấy gặp vấn đề

    Chắc chắn nằm trong phạm vi điều tra của anh. Tôi đang giúp anh để tìm ra sự thật đấy. Giúp tôi? Cô ấy không thể nếm được loại rượu đó, chẳng lẽ không phải đang cố tình gây sự à? Tại sao tôi phải biết chứ, tôi thật sự không biết mà.

    Đó là Lê Hoa Bạch. Lê Hoa Bạch… Nào. Pha chế đặc biệt đấy. Trông rượu này hơi giống Bloody Mary. Anh đã đổi rượu gốc. Vị cũng khác nữa. Cho tôi một ly giống vậy. Lục Vi Tầm? Sao anh lại tới nữa? Rốt cuộc anh có thôi đi không. Ngon quá.

    Rượu gốc của rượu này là rượu trắng. Nhạy bén đấy. Hình như vị này có hơi quen quen. Phải. Lê Hoa Bạch. Chính là Lê Hoa Bạch giúp quán rượu nhà họ Hà các cô nổi tiếng gần xa. Là Lê Hoa Bạch hại bố tôi không rõ tung tích.

    Là hương vị tôi không thể nào quên được suốt cuộc đời này. Lê Hoa Bạch. Sao nào? Cô không phải là người của quán rượu nhà họ Hà sao? Nếm không ra rượu của nhà mình à. Hiện tại vẫn còn rượu này chứ? Ngày giỗ của anh tôi

    Vẫn còn một bình cuối cùng, đã để chó uống rồi. Chị Mia, chúng em đi trước đây. Hôm nay cảm ơn chị nhé. Nhưng mong chị hãy giữ bí mật chuyện vị giác bất thường của chúng em. Cứ thế mà nói cho tôi biết chuyện này,

    Không sợ tôi tiết lộ ra ngoài à? Dù sao đây là một tư liệu mạnh mẽ đấy. Chúng em cũng bất đắc dĩ mà thôi, thế nên mới quyết định nói cho chị biết. Một là mong chị có thể phối hợp điều tra với chúng em, hai là…

    Sợ chị hiểu nhầm hành động lúc nãy của chúng em. Thật sự chỉ vì công việc thôi. Chúng tôi tin cô. Em đi nhé, tạm biệt. Tối nay khiến anh khó xử rồi. Trông anh đau khổ như thế thì tôi cũng khó chịu trong lòng lắm. Mấy năm nay

    Đêm nào tôi cũng đau khổ như thế. Đã quen rồi. Thế nên tôi mới muốn điều tra sự thật, kết thúc nỗi hận trong lòng anh mới có thể giúp anh bước ra khỏi nỗi đau khổ. Điều khiến tôi đau khổ hơn nữa là việc cô đang giúp họ. Dịch Nam Kha,

    Nếu thật sự liên quan đến Lê Hoa Bạch của quán rượu của anh thì anh nên phối hợp điều tra rõ ràng. Tôi nghĩ họ sẽ không nói dối đâu. Bởi vì cái giá phải trả quá lớn. Trên đời này có quá nhiều chuyện không thể giải thích bằng khoa học.

    Tôi tôn trọng sự sinh ra của chúng nó, nhưng tại sao lại phải lầy nỗi đau khổ của tôi làm cái giá phải trả chứ. Lỡ như chính anh nhốt mình trong sự đau khổ thì sao? Cô không phải là tôi, cô không hiểu đâu. Tôi đã cố gắng hiểu anh.

    Thế nên tôi thật sự không muốn trông thấy anh đau buồn. Sao anh không cho tôi nói hết câu hả? Tại sao phải giải thích rõ ràng chứ? Lỡ như họ hiểu nhầm hành động hôn nhau lúc nãy của chúng ta thì phải làm sao. Hiểu nhầm gì chứ?

    Hiểu nhầm… chúng ta là bạn trai bạn gái. Tại sao không thể hiểu nhầm? Tại sao phải giải thích rõ ràng? Hà Bất Túy, cô phủi sạch quan hệ với tôi là sao hả? Lục Vi Tầm, anh tức giận gì thế? Không phải tôi đang suy nghĩ cho danh dự của anh à.

    Xem kìa, bây giờ lắm thị phi quá, vừa bị gạch tên, việc làm ăn của nhà máy rượu cũng không tốt, lỡ như việc chúng ta tái hiện lại sự việc bị bêu rếu thì phải làm sao? Tôi bằng lòng đấy. Anh bằng lòng bị bêu rếu?

    Tôi muốn giải thích thì giải thích, không muốn thì không giải thích. Càng ngày tôi càng không hiểu nổi anh đấy. Tôi sâu không lường được. Rãnh rỗi thì hãy suy nghĩ đến Lê Hoa Bạch của nhà cô đi. Sao tôi chưa từng nghe nói nhà cô có làm rượu vậy?

    Trước đây bố tôi mở nhà máy rượu. Lê Hoa Bạch mà ông ấy ủ được rất nổi tiếng. Có lẽ có nguyên tố nào đó trong rượu rất tốt cho cơ thể, bác sĩ cũng từng nói bổ sung nguyên tố nào đó có thể thúc đẩy khôi phục nụ vị giác. Thế…

    Bố cô còn có thể ủ thêm một mẻ không? Tôi thấy khó lắm. Lê Hoa Bạch là khúc mắc mấy năm nay của ông ấy, có điều không thử thì sao biết được. Bố. Bố. Về rồi à. Chào chú. Cùng bạn đến chơi trò kéo co à. Một đứa nữa đâu rồi?

    Anh ấy… hôm nay không đến ạ. Chú ơi, quà của chú này. Đây là gì thế? Cái này là Mao Tiêm thượng hạng đấy. Mao Tiêm? Cho bố à? Tốt. Tốt. Cái này tốt. Bố, bố xem, không phải chúng ta nên có qua có lại mới toại lòng nhau sao.

    Người ta tặng lá trà tốt thế này cho chúng ta thì chúng ta cũng phải đáp lễ chứ. Là sao hả? Lê Hoa Bạch sở trường của nhà họ Hà chúng ta đấy. Lê Hoa Bạch… Lê Hoa… Không không. Không được. Không may mắn. Thế này là sao hả?

    Là ý của cậu à? Con… Cậu… cậu lừa con gái của tôi đổi lấy Lê Hoa Bạch bằng cái này à. Đồ xấu xa. – Bố… – Cậu là đồ xấu xa. – Chú… – Bố. – Lê Hoa Bạch… – Bố. – Chú.

    Không có Lê Hoa Bạch! Không có Lê Hoa Bạch! Làm gì có Lê Hoa Bạch! Không có!