【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 24 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 24] Đã là lúc nào rồi mà con vẫn bảo vệ ả tiện nhân này! Con đã nói, cô ấy không phải tiện nhân. Cô ấy là nữ nhân của con. Nữ nhân của con? Con nhìn cho rõ đi,

    Giờ kiếm của ả đang chĩa về phía cha con. Lão tặc Độc Cô. Ngươi giết toàn bộ 72 người trong Đường gia ta. Đến đứa bé bảy tuổi cũng không tha. Nay ta phải giết ngươi báo thù rửa hận! Thành Nhi! Tại sao? Tại sao?

    Mạng của cả nhà muội mà cha ta nợ, ta trả thay cha. Không. Ta không cần huynh trả. Ta muốn huynh sống thật tốt. Không được. Huynh không được chết. Huynh nghe rõ chưa Độc Cô Thành, huynh không được chết. Uyển Nhi. Nói cho ta biết. Ban đầu muội tiếp cận ta,

    Đưa ta rời đi, đồng ý thành thân với ta, đều là giả. Chỉ là để lợi dụng ta, đúng không? Đúng. Nhưng đứa trẻ này, là thật. Ta của đêm hôm đó, cũng là thật. Độc Cô Thành. Thành Nhi. Huynh sao rồi? Thành Nhi. Không. Đừng. Huynh không được chết.

    Huynh đừng bỏ lại ta. Ta không cho phép huynh bỏ lại ta. Uyển Nhi. Con của chúng ta. Độc Cô Thành. Độc Cô Thành. Chết cùng Thành Nhi đi. Cha. Mẹ. Chư vị bách tính. Hôm nay Đường Uyển đã báo thù cho mọi người rồi. Tất cả dừng tay.

    Cha con Độc Cô Tấn. Ý đồ mưu phản. Đã bị giết tại trận. Nếu kẻ nào còn không tỉnh ngộ ngoan cố chống cự, sẽ bị kết tội mưu phản, chu di cửu tộc. Kẻ nào hối hận quay đầu, sẽ được khoan hồng xử nhẹ. Chiêu Nhi. Chiêu Nhi. Huynh tỉnh lại đi.

    Chúng ta cùng ra ngoài đi chơi, được không? Chiêu Nhi. Huynh có nghe ta nói không? Chẳng phải huynh nói, sẽ đi săn sói hoang sao? Huynh dậy đi. Đưa ta đi cùng. Chúng ta đi săn. Chúng ta đi câu cá. Được không? Uyển Nhi. Chúng ta thành hôn đi.

    Là muội đưa ta khỏi phủ Độc Cô, cũng chính muội khiến ta mất nhà mất cửa. Lẽ nào muội không định chịu trách nhiệm với ta? Vậy ta nên… chịu trách nhiệm thế nào? Trả cho ta một gia đình. Uyển Nhi. Bắt đầu từ hôm nay,

    Điện Chiêu Dương duy trì tình trạng ban đầu. Không có sự cho phép của trẫm và Thái hậu, không được thay đổi bất cứ điều gì. Thái hậu nương nương. Chúng ta đi thôi. Dù thế nào đi nữa, mẫu hậu nhất định phải giữ gìn sức khỏe.

    Chiêu Nhi ở dưới suối vàng biết được, mới có thể an lòng. Mẫu hậu. sau chuyện lần này, ngoài việc ban thưởng cho Quách tướng quân, trẫm còn muốn chính thức sắc phong Tinh Nhi làm Hoàng hậu. Người thấy sao? Bây giờ phản loạn đã được diệt trừ,

    Ai gia cũng già rồi. Tinh Nhi, có thể gánh vác được trọng trách của đế hậu. Hoàng thượng. Người sao vậy? Trẫm không sao. Trẫm quay về điện Việt Thần, gọi thái y đến xem là được. Không. Không cần. Đưa tay cho ta. Thì ra đây chính là lý do,

    Người một mực đuổi ta về nước Trần. Tinh Nhi. Muội làm gì vậy? Sư huynh. Ta cầu xin huynh hãy cứu Vũ Văn Ung. Ta biết, huynh là đệ tử mà ông ngoại tự hào nhất. Ta biết chắc chắn huynh có cách, đúng không? Tinh Nhi. Muội đứng dậy trước đã.

    Ta đã nói với muội rồi mà. Vốn dĩ Phệ Hồn Lộ không có thuốc giải. Không đâu. Huynh có thể điều chế ra thuốc để áp chế Phệ Hồn Lộ, thì nhất định có thể điều chế ra thuốc giải. Sư huynh. Ta cầu xin huynh. Cầu xin huynh. Con bé này.

    Đứng lên trước đã. Sư huynh. Huynh nghĩ ra cách rồi sao? Muốn cứu ngài ấy, không phải là không có cách. Chỉ có điều, ta không thể để muội dùng cách này. Nếu huynh không nói cho ta biết cách để cứu ngài ấy, vậy ta sẽ chết cùng ngài ấy. Tinh Nhi.

    Muội bình tĩnh lại đi. Cầu xin huynh. Cứu lấy ngài ấy. Trong cuốn sách cổ này có ghi lại một phương thuật bí mật thời xưa. Vì đi ngược lại với đạo nghề y, nên chưa từng ai dùng thử. Phương thuật bí mật này,

    Phải dùng thân thể của người mình yêu để dẫn độc. Nghĩa là muội phải hi sinh bản thân mình, để cứu tính mạng của Vũ Văn Ung. Nói trắng ra là lấy mạng đổi mạng. Sư huynh. Cảm ơn huynh. Phương thuật bí mật này chưa từng có ai dùng thử.

    Hi vọng hành động này của Tinh Nhi có thể cảm động trời xanh, để đổi lại một kì tích. Nàng đi đâu vậy? Sao bây giờ mới đến thăm trẫm? Ta đến rồi đó thôi. Hoàng thượng. Mặt trời sắp xuống núi rồi. Người cùng ta đi ngắm hoàng hôn nhé.

    Sao tự nhiên nàng lại muốn ngắm hoàng hôn vậy? Nghe nói, cầu nguyện trước hoàng hôn, thì điều ước sẽ thành hiện thực. Tự nhiên ta, muốn đi cầu nguyện. Được. Tinh Nhi muốn làm gì, trẫm sẽ làm cùng nàng. Giang sơn vạn dặm, thật đẹp. Điều trẫm nhìn thấy,

    Là sự tàn khốc. Đây đều là giang sơn, được nhuộm bằng máu, của các trung thần. Thôi. Nàng đến để cầu nguyện mà. Nhân lúc còn chưa tắt ánh hoàng hôn, mau cầu nguyện đi. Tinh Nhi. Nàng ước gì vậy? Tinh Nhi chỉ ước, có kiếp sau. Công chúa,

    Đang điều chế thuốc giải cho Hoàng thượng sao? Đây là thuốc cho ta. Công chúa bị bệnh sao? Không. Không bị bệnh thì sao phải uống thuốc? Nguyệt Nha Nhi. Ta muốn hỏi em một chuyện. Công chúa nói đi. Nếu có một ngày, ta chết đi, em muốn ở lại nước Chu,

    Hay là muốn về nước Trần? Công chúa, người nói linh tinh gì vậy? Công chúa đi đâu, Nguyệt Nha Nhi đi theo đó. Sao dạo này công chúa nói chuyện, cứ thần bí. Sao em càng nghe càng không hiểu vậy? Đây là gì? Đây là canh an thần. Sau khi uống,

    Có thể ngủ một giấc đến sáng. Mau uống đi. Ngủ một giấc đến sáng. Có khi nào, nàng cho trẫm uống thứ không nên uống không? Ta phải nấu mất cả buổi tối đấy. Nếu người không uống… Không uống thì thôi. Trẫm trêu nàng thôi. Sao nàng lại coi là thật chứ?

    Dù nàng có cho trẫm uống thạch tín, trẫm cũng sẽ uống. Không được nói linh tinh. Thạch tín gì chứ? Ta sẽ không cho người uống thạch tín. Không ai được cho người uống thạch tín. Được. Được. Trẫm không uống. Trẫm chỉ uống, canh an thần nàng nấu cho trẫm. Sư huynh.

    Tiếp theo, làm phiền huynh rồi. Đi chuẩn bị đi. Vâng. Tất Đại Dũng. Hoàng thượng. Người tỉnh rồi. Khí sắc của người hôm nay không tệ. Vậy sao? Trẫm cũng cảm thấy, hôm nay toàn thân tràn đầy sức sống, không còn cảm giác toàn thân khó chịu như trước đây nữa.

    Chẳng lẽ độc trong người Hoàng thượng không chữa mà lành sao? Mau truyền thái y đến khám xem sao. Không gọi Tinh Phi nương nương sao ạ? Không cần. Nếu sức khỏe của trẫm không tốt lên, chẳng phải Tinh Nhi lại mừng hụt sao? Vâng. Nô tài đi mời thái y ngay.

    Mau lên. Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng. Độc trên người Hoàng thượng đã được giải rồi. Giải rồi? Thật không? Vi thần không dám lừa gạt Hoàng thượng. Nếu Hoàng thượng chưa yên tâm, có thể gọi vài vị thái y, đến khám cho người. Không cần. Tất Đại Dũng.

    Có nô tài. Thay y phục. Bãi giá cung Y Lan. Trẫm phải thông báo tin vui này cho Tinh Nhi đầu tiên. Vâng. Nương nương. Hoàng thượng đến rồi. Tinh Nhi. Nàng làm sao vậy? Sao sắc mặt khó coi vậy? Hoàng thượng. Người không cần lo lắng. Ban đêm ta ham hóng mát

    Nên bị nhiễm chút phong hàn. Không có gì đáng ngại. Như thế sao được. Tất Đại Dũng. Mau mời thái y. Mời thái y gì chứ? Người quên rồi sao? Ta cũng là đại phu. Tối đến, ta bảo Nguyệt Nha Nhi sắc cho ta vài thang thuốc, uống vào sẽ khỏi thôi. Đúng.

    Nàng cũng là đại phu. Ta suýt chút nữa thì quên mất. Nhưng, trẫm thấy, sức khỏe của nàng thật sự không ổn. Ta không sao. Hoàng thượng. Sức khỏe Hoàng thượng hôm nay, đã đỡ hơn chưa? Trẫm đang muốn nói chuyện này với nàng đây. Sáng nay trẫm tỉnh dậy,

    Cả người cảm thấy sảng khoái hơn nhiều. Trẫm đã gọi thái y đến xem ngay. Thái y nói với trẫm, độc trên người trẫm, đã được giải rồi. Thật sao? Mau để ta xem nào. Quả nhiên là vậy. Hoàng thượng. Chúc mừng người. Trẫm cũng phải chúc mừng nàng. Sau này,

    Nàng không cần lo lắng cho sức khỏe của trẫm nữa. Hoàng thượng. Ta muốn ăn bánh nhân thịt ở bên ngoài hoàng cung. Hôm nay, người có thể đưa ta xuất cung đi chơi không? Tinh Nhi. Hôm nay nàng không khỏe, có xuất cung được không? Không sao.

    Ta chỉ bị nhiễm phong hàn. Ra ngoài đi lại, có thể sẽ khỏe nhanh hơn. Được. Vậy nàng thay y phục đi. Trẫm sẽ đưa nàng xuất cung ngay. Chúng ta đi thôi. Đi. Hoàng thượng. Người xem các cặp phu thê ở trên đường, đánh qua đánh lại, cãi qua cãi lại,

    Sống với nhau cả đời đến già. Thật đáng ngưỡng mộ. Tinh Nhi. Nàng phải biết rằng, ta và nàng không phải vợ chồng bình thường, nhưng trẫm hứa với nàng, trẫm sẽ ở bên nàng cho đến bạc đầu giai lão. Ta không muốn già, không muốn trở nên xấu xí. Ngốc.

    Tinh Nhi. Trong mắt trẫm, nàng mãi mãi là mỹ nhân xinh đẹp nhất trên thế gian này. Người xem đứa trẻ kia, đáng yêu quá. Con của ta và nàng, chắc chắn sẽ đáng yêu hơn. Ai nói ta sẽ sinh con cho người chứ? Trẫm nói. Sinh mấy đứa?

    Tám đứa, mười đứa đi. Thịt người có ngon không vậy? Ai nói với ngươi ta ăn thịt người? Bỏ đi. Vứt đi cho xong. Đồ đẹp thì trẫm có thừa. Tự nhiên nhớ đến Hoàng thượng, nên chạy đến thăm người. Vậy sao? Đúng vậy. Sao lúc nào người cũng thích…

    Thích trêu đùa ta vậy? Đây là hình phạt cho nàng. Thật sao? Bây giờ xuất cung sao? Tiểu nha đầu này. Nhanh. Chắp hai tay lại. Mau ước đi.