【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 22 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 22] Đi đi, nơi này là hoàng cung. Đây là nương nương ở cung Y Lan. Cho đi. Thuộc hạ có mắt như mù, mong nương nương tha tội. Tinh Nhi, việc đã đến mức này,

    Tại sao muội phải như vậy? Tinh phi nương nương, người đừng đợi nữa, Hoàng thượng sẽ không gặp người đâu. Tất công công, ngươi đi nói với Hoàng thượng, ta đợi ngài ấy ở đây. Nương nương, đừng đợi nữa, cơ thể của nương nương yếu ớt thế này,

    Chi bằng hãy về nghỉ ngơi cho khỏe đi. Ta sẽ luôn đợi, đợi ngài ấy thực hiện những lời hứa của người với ta. Tinh Nhi, quay về với ta đi. Hoàng thượng, thân phận của một công chúa thật sự rất quan trọng với người sao? Đúng vậy,

    Đúng là ta đã lừa dối người về thân phận của ta. Nhưng tình cảm của ta dành cho người là thật lòng thật dạ. Khi ở trong cung, ngày nào ta cũng sống trong lo sợ, thấp thỏm nói dối. Ta sợ, khi thân phận của ta bị vạch trần,

    Sẽ dẫn đến chiến tranh giữa hai nước. Nhưng ta càng sợ, từ nay về sau ta không được ở bên cạnh người nữa. Tinh Nhi. Quay về với sư huynh đi, Hoàng thượng sẽ không đi ra đâu. Tinh Nhi. Tinh Nhi. Chúng ta đi thôi. Hoàng thượng, người hãy

    Chăm sóc bản thân cho tốt. Hôm nay chúng ta từ biệt, sẽ không được gặp lại nhau nữa. Hoàng thượng? Hoàng thượng? Hoàng thượng? Tinh Nhi, ta đã sắp xếp xong chuyện ra khỏi thành rồi. Muội rời khỏi đây theo xe của thương đội, sẽ không có ai ngăn cản muội đâu.

    Sư huynh. Lần này ta đi, có thể sẽ không quay lại nước Chu được nữa. Hoàng thượng… Muội cứ yên tâm đi, Hoàng thượng còn có ta. Ta sẽ thường xuyên vào trong cung, khám bệnh cho ngài ấy. Sư huynh. Cảm ơn huynh. Sau khi sau khi trở về nước Trần,

    Muội hãy hỏi thăm cha mẹ muội giúp ta. Đúng rồi, có thời gian thì đến cốc Dược Vương, thắp hương cho sư phụ giúp ta. Ta đi đây. Đi đi. Hoàng thượng đã về cung, nhưng Tinh phi… Nhưng Liễu Tinh không về cung với hắn. Xem ra Vũ Văn Ung đã biết

    Hắn không bảo vệ cô ta được nữa. Tướng quân, ngài xem có cần bắt cô ta về không? Không cần lãng phí thời gian cho một đứa con gái. Chỉ là Đại Trần nhỏ bé lại dám lấy kẻ mạo danh để lừa dối Đại Chu. Ngươi nói xem, có đang đánh không?

    Đúng là phải cho hoàng đế Đại Trần một bài học. Từ khi lên ngôi đến nay, Vũ Văn Ung chưa đích thân ra chiến trường bao giờ. Lần này lão phu sẽ cho hắn ra chiến trường để lập uy. Tướng quân, độc tố trong người Vũ Văn Ung đã rất nặng.

    Nếu còn ra tiền tuyến chắn chắn hắn sẽ chết. Điện hạ. Xảy ra chuyện rồi. Khác Nhi. Đã xảy ra chuyện gì? Phụ hoàng. Nhi thần có một chuyện buộc phải nói với người. Có ai không? Mở cửa ra. Là đại tiểu thư sao? Tiểu thư về rồi. Cha, mẹ,

    Tinh Nhi về rồi. Con gái của ta, con có thể về là tốt quá rồi. Được rồi, được rồi. Tinh Nhi. Con về đây thế nào? Hoàng thượng biết con không phải Lâm Xuyên công chúa, nên người thả cho con về. Cái gì? Thân phận của con bị lộ rồi sao? Cha.

    Lão gia, phu nhân, có chuyện lớn rồi. Tam hoàng tử điện hạ mang theo binh lính đến đây rồi. Tam hoàng tử? Tam hoàng tử? Sao ngài ấy lại… Trần Khác? Cô còn dám về nước Trần? Đây là nhà ta, sao ta không dám về chứ? Liễu Chương Hiền,

    Ngươi khi quân phạm thượng, để con gái mình gả đến nước Chu thay cho Lâm Xuyên. Tội không thể tha thứ. Theo ý chỉ của Hoàng thượng, giam người của Liễu phủ vào thiên lao. Hoàng thượng. Nước Trần lòng lang dạ sói, lại phái một gián tế đến hòa thân,

    Lừa dối Đại Chu, đùa giỡn Đại Chu ở trong lòng bàn tay, thật sự không thể tha thứ. Xin Hoàng thượng hạ chỉ, lão phu bằng lòng đem quân tấn công nước Trần, đánh cho nước Trần tơi bời. Hoàng thượng. Vi thần cho rằng Độc Cô tướng quân nói nặng lời rồi.

    Tuy Lâm Xuyên công chúa là giả những thần cũng không thấy cô ta là gian tế. Lão thần cho rằng, Hoàng thượng phái sứ thần đến nước Trần, để Hoàng đế nước Trần đưa ra lời giải thích hợp lý về chuyện này. Thượng thư đại nhân. Trên triều đường

    Ngài luôn miệng nói đỡ cho gian tế, không lẽ ngài đã bị nước Trần mua chuộc rồi? Độc Cô tướng quân, ngài đừng ngậm máu phun người. Được rồi, đừng cãi nhau nữa. Độc Cô tướng quân. Văn võ bá quan ở trên triều đường, ai cũng có

    Quyền phát biểu ý kiến của mình. Trong hoàn cảnh không có bất cứ chứng cứ nào, không thể tùy tiện đổ tội thông đồng với kẻ địch phản quốc. Hoàng thượng. Ý người là bỏ qua chuyện này? Quách tướng quân. Khanh nhìn nhận thế nào về chuyện này? Thưa Hoàng thượng,

    Theo lão thần nước Trần dám đưa công chúa giả đến hòa thân đúng là cả gan làm loạn. Nếu không dạy dỗ bọn chúng không đủ để thể hiện uy phong của nước Chu. Ý của Quách tướng quân là ủng hộ đề nghị của Độc Cô tướng quân tấn công nước Trần? Vâng.

    Nhưng theo lão thần, nếu Hoàng thượng có thể ngự giá thân chinh chinh phạt nước Trần, hiệu quả sẽ tốt hơn. Ngự giá thân chinh… Tướng quân. Không ngờ Quách Hoài lại đồng ý với ý kiến của ngài ở trên triều đường.

    Tiểu nhân còn cho rằng lúc đó Thiếu tướng quân công khai hủy hôn, ông ta đã hận chúng ta từ lâu rồi. Người tưởng hắn không hận ta sao? Nhưng hắn hận ta thì đã sao? Bây giờ có lẽ hắn sợ ta hơn là hận ta. Tướng quân uy vũ.

    Xem ra ở trên triều đường, không có ai đối đầu với ngài nữa. Vũ Văn Ung tưởng chia rẽ ta và Quách Hoài, Quách Hoài sẽ đứng về phía hắn? Đúng là quá ngây thơ. Lần này ta sẽ cho hắn chết trên chiến trường. Ngươi nói cái gì?

    Hoàng thượng sẽ ngự giá thân chinh? Vâng. Nghe nói Độc Cô tướng quân chủ trương tấn công nước Trần. Hoàng thượng. Người quyết định sẽ ngự giá thân chinh thật sao? Độc Cô Tấn chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội ra tay với người này đâu. Không vào hang cọp

    Sao bắt được cọp con? Hắn đã đặt xong bẫy, trẫm không thể phụ lại tấm lòng của hắn được. Nhưng thuộc hạ vẫn thấy như vậy quá nguy hiểm. Kể từ khi ngồi lên ngôi vị Hoàng thượng này, có giây phút nào trẫm không gặp nguy hiểm? Nhưng lần này khác,

    Lần này người phải ra chiến trường, có khả năng người… Trẫm đã không thể tránh được cái chết, thay vì để Độc Cô Tấn làm thống soái ra trận khiến bách tính rơi vào cảnh lầm than. Chi bằng, để trẫm đính thân ra trận. Có lẽ có thể sẽ có

    Một cảnh tượng khác. Suy nghĩ nhất thời của ta lại làm liên lụy đến cả nhà Liễu gia. Báo ứng. Báo ứng. Cha. Là con làm liên lụy đến cha mẹ. Nếu con có thể bớt ngỗ ngược thận trọng hơn… Hôm nay, cha mẹ cũng không phải chịu tội này với con.

    Hoàng thượng. Người đã xem rất lâu rồi, người hãy dừng lại nghỉ ngơi một lát đi. Trước khi xuất chinh trẫm phải xử lý những tấu sớ khẩn cấp này. Nếu muốn gặp lại thật sự phải đợi đến kiếp sau rồi. Tiểu thư, là tam hoàng tử. Chắc chắn ngài ấy

    Mang bữa cơm cuối cùng cho chúng ta. Bái kiến… Không cần đa lễ. Các ngươi bỏ đồ ăn xuống rồi ra ngoài trước đi. Nói. Bây giờ Lâm Xuyên đang ở đâu? Lúc đó tại sao các ngươi lại làm như vậy? Chẵng lẽ khi làm chuyện đó,

    Các ngươi không biết sẽ có hậu quả như vậy sao? Câu hỏi này ngươi hỏi ta, chi bằng đi hỏi Lâm Xuyên, đi hỏi Nguyên thái úy đi. Liễu Tinh. Chuyện đến mức này rồi mà cô ăn nói ngông cuồng với ta?

    Chuyện này có liên quan gì đến Nguyên thái úy? Tam hoàng tử điện hạ, từng chữ Tinh Nhi nói đều là sự thật. Lúc đó Nguyên thái úy vì cháu ngoại nên mới đưa ra hạ sách này. Đây là suy nghĩ xấu xa của lão phu. Nếu ngươi không tin

    Thì đi gặp Nguyên thiếu úy hỏi rõ ràng. Ta mong tốt nhất là cô nên nói thật. Nếu cô dám lừa ta, ta chắc chắn sẽ đích thân lấy đầu cô. Mở cửa ra. Ông ngoại, sao hôm nay người lại rảnh rỗi đến thăm con thế? Lâm Xuyên.

    Hãy nói với ông ngoại, con muốn rời khỏi kinh thành đi xem thế giới bên ngoài không? Lâm Xuyên không muốn đi đâu cả, con chỉ muốn ở bên cạnh người. Con bé ngốc này, sẽ có một ngày con phải rời khỏi nơi này. Ông ngoại,

    Đã xảy ra chuyện gì rồi phải không? Liễu Tinh về rồi. Ông ngoại không tiễn con nữa. Lần này con đi, sợ rằng không có ngày gặp lại nữa. Con đi đường cẩn thận, phải chăm sóc bản thân thật tốt. Ông ngoại, người cũng phải bảo trọng.

    Mấy người các ngươi canh gác tại đây, ngoài ra phái người thông báo phủ doãn đến đây. Vâng. Tam hoàng huynh? Khoảng thời gian này muội thật sự trốn trong phủ Nguyên thái úy? Tam hoàng huynh, huynh đến bắt ta sao? Lâm Xuyên,

    Muội biết muội đã gây họa lớn thế nào không? Bây giờ muội còn muốn bỏ chạy? Ta biết ta nhát gan yếu đuối, không đảm nhận được trách nhiệm của công chúa. Nhưng ta thật sự không muốn gả cho hoàng đế quái vật đó. Ta cũng là người, ta cũng biết sợ.

    Vậy Liễu Tinh thì sao? Cô ta là bạn tốt nhất của muội, muội biết sợ, sao lại không nghĩ đến cô ta có sợ không? Còn cả hoàng huynh, huynh ấy vốn dĩ có thể an toàn ở trong triều. Bây giờ vì muội, huynh ấy phải đến quân doanh ở tiền tuyến

    Xoa dịu lòng quân. Ta cũng không muốn, ta không có cách nào. Muội đi đi. Hoàng huynh, huynh thật sự muốn thả ta đi sao? Đi đi, đi càng xa càng tốt. Từ nay trên đời này không còn Lâm Xuyên nữa. Hoàng huynh… Không được đi,

    Ai gia không cho phép con ra chiến trường. Nô tài bái kiến Thái hậu. Mang những tấu sớ này đi, đưa canh dưỡng thần đến cho Hoàng thượng. Vâng. Mẫu hậu đến gặp trẫm là vì chuyện xuất chinh sao? Ung Nhi, con nói với ai gia, con nhất định phải đi sao?

    Mẫu hậu, người không cần khuyên trẫm nữa, trẫm tự biết tính toán. Đây có thể là cơ hội cuối cùng để lật đổ Độc Cô Tấn của trẫm. Trẫm sẽ quét sạch tất cả trở ngại trên con đường trở thành Đế vương thay cho Chiêu Nhi. Cho đệ ấy một

    Thiên hạ thái bình. Nhưng… Con đang đánh cược bằng cả mạng sống đấy. Nếu Chiêu Nhi biết… Nếu đệ ấy biết, đệ ấy chắc chắn sẽ ủng hộ trẫm. Phụ hoàng, nước Chu đã điều động binh mã đến biên giới quận Thiên Môn rồi.

    Xem ra chúng ta không thể tránh được trận chiến này rồi. Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng cho phép nhi thần đích thân đưa quân đến biên giới ngăn cản nước Chu đến xâm lược. Nhi thần nguyện đi cùng với Hoàng huynh,

    Giúp đỡ Hoàng huynh chống lại giặc ngoại xâm. Chẳng lẽ ông trời muốn tiêu diệt Đại Trần sao? Phụ hoàng, xin người hạ chỉ. Thái tử Trần Doãn nghe chỉ. Có nhi thần. Trẫm phong con là binh mã đại nguyên soái thống lĩnh đại quân nam bắc tiến về quận Thiên Môn

    Ngăn cản giặc ngoại xâm, bảo vệ lãnh thổ đại Trần. Nhi thần lĩnh chỉ. Lui xuống đi. Lão gia. Quách tướng quân. Tiểu thư. Tinh Nhi. Chúng ta thật sự phải chết sao? Nguyệt Nha Nhi, đi theo ta em có hối hận không? Nếu bây giờ em đi theo Lâm Xuyên

    Chắc chăn sẽ bình an vô sự. Không, tiểu thư, tuy Nguyệt Nha Nhi tham sống sợ chết, nhưng có thể chết cùng với tiểu thư, Nguyện Nha Nhi không hối hận, cũng không sợ hãi. Người đâu! Hoàng thượng. Truyền ý chỉ của trẫm, gia tộc Liễu Thị lừa dối trẫm

    Với ý đồ gây ra chiến loạn giữa hai nước, lập tức chém đầu. Đại nhân, giờ lành đã đến. Chém! Người này là ai? Ngươi xem đi. Điêu dân to gan, dám cướp pháp trường! Người đâu, bắt thứ không biết sống chết này lại cho bổn quan, chém luôn với bọn chúng.

    Hỗn xược! Ai dám bắt bổn vương? Vương… Đại nhân, ngài mở to mắt ra nhìn kỹ cho ta, đây là Tề vương điện hạ của nước Chu. Nếu ngài chém đầu ngài ấy ngài mới là kẻ không biết sống chết. Sự việc hết sức quan trọng, hạ quan

    Phải mời Hoàng thượng đến mới được. Vậy hãy đưa bổn vương đến gặp Hoàng thượng của các ngươi.