【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 21 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 21) Hoàng thượng sau này chúng ta có thể thường xuyên tới khám bệnh cho những người nghèo đó không? Người sao thế? Sao không trả lời ta? Được. Người sao thế? Không có gì. Chỉ là ban nãy
Xe ngựa rung lắc quá. Đúng thế, rung lắc quá. Suốt chặng đường cứ nghiêng nghiêng, nảy nảy. Hoàng thượng, người xem. Ánh chiều tà đẹp quá. Không đẹp bằng nàng. Người xem, sao băng. Sao băng không tốt lành. Ai bảo không tốt lành chứ. Người biết không,
Nếu nhìn sao băng cầu nguyện, mọi nguyện ước của người sẽ thành hiện thực. Cách nói này ở đâu ra thế? Dĩ nhiên là từ trong đầu bổn tiên đây rồi. Tiểu nha đầu này. Người không tin hả? Lúc nhỏ ta thử rồi đấy. Lần nào cũng đúng. Mau. Hai tay nắm vào.
Mau ước đi. Hy vọng độc trong người Hoàng thượng sẽ ức chế được, không phát tác nữa. Cũng mong mình sớm tìm được thuốc giải, phù hộ Hoàng thượng lúc nào cũng vui vẻ thoải mái. [Tinh Nhi.] [Đời này trẫm không tốt,] [bỏ nàng đi trước.] [Hy vọng kiếp sau]
[trẫm còn gặp được nàng.] [Tới khi đó,] [trẫm sẽ bù đắp những gì kiếp này trẫm nợ nàng,] [sẽ bên nàng mãi mãi,] [bảo vệ nàng.] Về tới cung chưa? Tới rồi. Nhưng ta chẳng muốn dậy. Dáng vẻ này của nàng giống hệt Chiêu Nhi lúc nhỏ. Lúc nhỏ, Chiêu Nhi
Cũng thích dính lấy người thế sao? Lúc ấy, phụ hoàng vẫn còn sống. Chiêu Nhi thích bánh đậu xanh trong cung phụ hoàng. Đệ ấy hay tới xin trẫm, đưa đệ ấy tới điện Việt Thần ăn vụng. Có lúc ăn no rồi đệ ấy buồn ngủ, ngủ gật luôn trong lòng trẫm.
Huynh ấy đúng là con heo tham ăn. Toi rồi. Ta quên mất chuyện quan trọng rồi. Chiêu Nhi bảo với ta, người phái huynh ấy ra chiến trường. Đúng thế. Không được đâu. Sao Chiêu Nhi có thể ra chiến trường được. Huynh ấy còn chưa từng giết một con gà. Nàng yên tâm.
Đệ ấy chỉ đi rèn luyện thôi, không bắt đệ ấy ra trận giết địch đâu. Nàng phải biết, đệ ấy trưởng thành rồi. Có khi phải học chút bản lĩnh. Trước đây, ta và Thái hậu bao bọc tốt quá, thế nên tới giờ đệ ấy vẫn như đứa trẻ. Nhưng mà…
Giống trẻ con không tốt sao? Ta thấy Chiêu Nhi bây giờ rất tốt mà. Tinh Nhi. Nàng phải hiểu chúng ta không dám đảm bảo mãi mãi ở cạnh Chiêu Nhi, và trở thành cái ô che chở cho đệ ấy. Chi bằng để đệ ấy tự trưởng thành. Sẽ có ngày
Đệ ấy phải đối mặt với trách nhiệm và nghĩa vụ bản thân cần gánh vác. Hoàng thượng giá đáo. Đứng lên cả đi. Tạ Hoàng thượng. Không ngờ hôn sự của Thành Nhi lại kinh động tới Hoàng thượng và Tinh phi. Quốc công và Quách tướng quân
Trở thành thông gia là chuyện tốt. Trẫm ắt phải tới tận nơi chúc phúc. Hoàng thượng đích thân chứng kiến thần và Quách tướng quân kết thông gia, từ giờ đồng lòng. Thần nghĩ, người chắc hẳn thấy rất vui nhỉ? Độc Cô tướng quân và Quách tướng quân
Đều là tướng lĩnh đắc lực của trẫm. Nếu hai người có thể đồng lòng đoàn kết, trẫm thấy lòng được an ủi nhiều. Cút. Thiếu chủ. Mau thay đồ đi. Khách trong phủ đã tới đông đủ. Thiếu phu nhân cũng đã tới. Chỉ chờ thành thân với người thôi. Nào, uống đi.
Chúc mừng, chúc mừng. Nào. Giờ lành đã tới, tân lang tân nương vào sảnh. Đúng thế. Chuyện gì thế? Chuyện gì thế nhỉ? Giờ lành đã tới. Sao tân lang vẫn chưa thấy đâu? Có lẽ nào Thiếu tướng quân không tới nữa. Quản gia. Vâng. Còn không mau gọi Thành Nhi tới.
Chần chừ gì nữa? Vâng. Tướng quân, không hay rồi. Tướng quân, không hay rồi. Có chuyện gì mà hoảng hốt thế? Tướng quân, thiếu chủ… Thiếu chủ đi mất rồi. Đi mất rồi là sao? Ban nãy có một vị cô nương tới tìm thiếu chủ. Thiếu chủ và cô ấy…
Đã bỏ trốn rồi. Độc Cô tướng quân. Đây là cái ngài bảo người một nhà đồng lòng giúp đỡ lẫn nhau sao? Hay cho câu người một nhà. Hôm nay lão phu được mở mang tầm mắt rồi. Chuyện này… Xem ra Quách mỗ không với tới phủ Độc Cô được.
Chuyện ngày hôm nay lão phu sẽ cho tướng quân một đáp án. Cáo từ. Chuyện gì thế nhỉ? Độc Cô ái khanh. Trẫm vốn muốn hưởng ít may mắn, không ngờ lại thành ra thế này. Vậy trẫm cũng không góp vui nữa. Khoan đã. Độc Cô ái khanh
Còn việc khác cần trẫm giúp? Hoàng thượng. Chiêu này của người thật ác. Nhưng người chạy tới phủ Độc Cô của ta góp vui, lẽ nào người đoán chắc không xảy ra bất ngờ nào? Độc Cô ái khanh là Hộ quốc Đại tướng quân. Trẫm không tin còn ai khác
Dám lộng hành trong phủ Độc Cô. Nếu là thế thật, trẫm cũng không tha cho hắn. Vậy Hoàng thượng nhất định phải sống thật lâu, thay lão phu xử lý sạch mấy tên loạn thần tặc tử. Quản gia. Vâng. Tiễn khách rời phủ. Vâng. Đi. Độc Cô Tấn là cái thá gì.
Dám coi giang sơn của Hoàng thượng là của mình. Hôm nay trẫm đưa nàng tới xem vở kịch này, có thấy náo nhiệt không? Náo nhiệt lắm, kịch hay lắm. Người thấy vẻ mặt Độc Cô Tấn chưa? Ta đoán Quách Hoài tướng quân chắc hận hắn thấu xương.
Trẫm biết nàng thích xem náo nhiệt mà. Ta thích xem náo nhiệt khi nào? Ta thích thấy Độc Cô Tấn hoảng hốt. Ai bảo hắn hay bắt nạt người. Nhưng mà Độc Cô Thành và Uyển Nhi tỷ tỷ ở bên nhau. Độc Cô Tấn sẽ không tha cho Uyển Nhi tỷ tỷ.
Nàng không cần lo chuyện này. Trẫm biết rõ bản lĩnh của Độc Cô Thành. Trước giờ hắn chỉ làm theo suy nghĩ của mình. Độc ác, quyết đoán sẽ không do dự khó quyết. Hắn sẽ bảo vệ được Đường Uyển. Trái lại, Hoàng thượng ngồi trên ngôi cao, quyền hành trong tay,
Lo toan cả thiên hạ, không thể giống như hắn được. Thế nên có đôi khi ta rất ngưỡng mộ hắn. Hay cho tên Vũ Văn Ung, dám dùng gian kế này chia rẽ lão phu và Quách Hoài. Bao năm nay lão phu đã coi thường hắn. Xem ra
Thiếu tướng quân cũng bị gạt, bị Vũ Văn Ung lợi dụng. Nó thông minh như thế, còn để người khác lừa gạt, lợi dụng ư? Ta thấy nó bị cô gái kia mê hoặc, tình nguyện lao vào bẫy của kẻ khác. Nhưng Thiếu tướng quân trước giờ không phải người
Bị sắc đẹp dụ dỗ như thế. Xem ra cô gái kia không hề đơn giản. Ngươi lập tức phái người đi bắt thiếu chủ về đây. Còn đứa con gái kia, giết! Vâng. Ăn đi. Cô tháo nó rồi? Vì sao chứ? Chỉ là… không muốn đeo nữa nên tháo xuống thôi.
Trước đây cô vẫn đang đeo nó vì sao lại đột nhiên không muốn đeo nữa? Lấy đâu ra lắm vì sao như thế. Hơn nữa ta đâu có muốn đeo nó, Là ngươi ép buộc ta đeo chứ. Ta nghe ông chủ Tàng Trân Lâu nói rồi.
Hôm đó cô đi đập cái vòng ngọc này trông rất buồn bã. Đó là vì nghe thấy tin hôn sự giữa ta với Quách tiểu thư, thế nên cô rất đau lòng. Cô biết cô bảo ta rời khỏi hôn lễ cùng cô nó có ý nghĩa gì không? Cẩn thận! Độc Cô Thành.
Còn không mau cút đi. Ngươi sao thế? Có độc. Độc Cô Thành. Độc Cô Thành. Độc Cô Thành. Công chúa. Cứ để ta đi. Không sao. Cứ để ta đi. Dù sao ta cũng đang chán. Nguyệt Nha Nhi thấy rõ rồi nhé. Giờ không phải công chúa đang thấy chán.
Mà là công chúa bây giờ một khắc không thấy Hoàng thượng sẽ thấy nhàm chán ngay. Nguyệt Nha Nhi em hay lắm! Lại cười chê ta phải không? Xem ta tưới em như tưới hoa đây. Sao người lại bắt nạt em nữa rồi. Công chúa, Nguyệt Nha Nhi sai rồi.
Em sai rồi, được chưa? Tham kiến Tinh phi nương nương. Mau dậy đi. Nương nương. Thái hậu nương nương mời người tới một chuyến. Có biết là chuyện gì không? Nương nương cứ đi là sẽ rõ ngay. Không thành nghiệp lớn được. Tướng quân. Chuyện gì? Ngài xem cái này. Đây là…
Tranh vẽ Lâm Xuyên công chúa. Thật? Thuộc hạ đã kiểm tra kĩ. Đây đúng là Lâm Xuyên công chúa. Lần này ngươi không chạy thoát đâu. Thái hậu nương nương. Thân thể người không có vấn đề gì. Chỉ là trong lòng phiền muộn. Tinh Nhi kê một đơn thuốc. Thái hậu phân phó
Thái Y viện sắc lên, mang tới đây cho người. Uống hết mấy hôm là sẽ tốt lên thôi. Ai gia tin tưởng vào y thuật của ngươi. Thái hậu nương nương, sao người lại nhìn Tinh Nhi như thế? Thời gian ngươi vào cung không ngắn, Hoàng thượng lại độc sủng mình ngươi.
Bây giờ… đã có động tĩnh gì chưa? Gì… gì cơ? Con bé này. Nương nương. Thái hậu nương nương muốn hỏi người đã có tin vui chưa. Vẫn chưa. Đây là điện Sương Hoa. Sao cho các người xông vào tuỳ tiện được. Để hắn vào. Vâng. Cao Siêu tham kiến Thái hậu.
Thần tới nơi này vì chuyện công vụ. Xin Thái hậu nương nương lượng thứ. Chuyện công vụ gì mà Độc Cô tướng quân của các ngươi phái các ngươi tới điện Sương Hoa còn hùng hổ thế ư? Mau bắt kẻ ngông cuồng này lại. – Rõ. – Rõ.
Các ngươi làm gì thế? Tha ta ra. Các ngươi điên rồi phải không? Buông tay! Hỗn xược! Các ngươi coi chỗ ai gia là phủ Độc Cô sao? Còn dám bắt Tinh phi. Phản rồi! Hồi bẩm Thái hậu nương nương. Người và Hoàng thượng bị lừa rồi. Cô ta…
Vốn không phải Lâm Xuyên công chúa sang hoà thân. Ngươi điên rồi hả? Ta đây không phải công chúa, lẽ nào ngươi là công chúa? Liễu tiểu thư. Ngươi đừng giãy chết nữa. Nếu ngươi cảm thấy oan uổng, chi bằng theo ta tới đại lao, nói với tướng quân nhà ta.
Đưa đi. Cao Siêu. Thả người ra cho ai gia. Thái hậu nương nương. Độc Cô tướng quân đã điều tra rõ cô ta không phải Lâm Xuyên công chúa. Đây là tội khi quân. Chết cũng không đáng tiếc. Đi. Thả ra. Các ngươi thả ta ra. Thả ra. Thả ra.
Thân phận con bé quả nhiên khác thường. Thái hậu nương nương. Giờ có phải nên lập tức báo với Hoàng thượng? Chờ đã. Thái hậu nương nương. Chuyện của Tinh phi, tạm thời để ai gia nghĩ đã. Hỏa thống lĩnh. Chuyện gì? Lão phu hỏi ngươi thêm lần nữa.
Ngươi có phải gian tế nước Trần phái tới không? Nếu ngươi nhận tội sẽ không phải chịu hình phạt thể xác. Gian tế? Ăn được không? Cắt tai nha đầu kia cho ta. Ngươi dám! Nếu ngươi không nói, ta sẽ chặt hai cánh tay của nó. Vẫn không chịu nói,
Ta chặt nốt hai chân. Đừng. Cao Siêu. Còn không ra tay đi. Cắt tai nha đầu kia cho chó ăn. Vâng. Đừng. Đừng mà. Đừng. Đừng mà. Ta nói, ta nói. Ta nói. Nói đi. Ta quả thực không phải Lâm Xuyên. Chuyện này ta biết cả. Giờ cần ngươi nói vài chuyện
Lão phu không biết. Ví dụ ngươi là gian tế nước Trần phái tới. [Lão thất phu này] [ép mình nhận tội danh] [chắc chắn muốn mượn chuyện này.] [Mình không thể mắc bẫy hắn được.] Gian tế. Đúng rồi còn gì. Ta là gian tế Độc Cô tướng quân
Cài vào cạnh Hoàng thượng mà. Vờ điên giả ngốc. Cao Siêu. Chém nha đầu kia đi. Vâng. Hoàng thượng. Người đến đúng lúc lắm. Nữ nhân này mạo danh Lâm Xuyên công chúa. Người đến đúng lúc, đích thân giết cô ta đi. Hoàng thượng. Hoàng thượng, người không nghe thấy
Lão phu nói gì sao? Hỏa Dực. Có thần. Nếu ai dám cản trẫm lại, giết ngay tại chỗ. Kể cả Độc Cô đại tướng quân. Vâng. Tránh ra. Chúng ta đi. Để họ đi. Tướng quân. Nếu họ thực sự chết trong địa lao phủ Độc Cô. Lão phu gánh ác danh
Khi quân phạm thượng rồi còn đâu. Sau này làm sao khiến người khác phục tùng. Ơ cái người này… Mau mời thần y Lam Đông ra đây. Giờ cô ấy thế nào? Vết thương ngoài da, không bị thương gân cốt. Tĩnh dưỡng một thời gian là được. Nhưng mà
Vết thương này của muội ấy… Độc Cô Tấn. Nên nghĩ ra sớm mới phải. Tên Độc Cô Tấn muốn động vào người, chắc chắn không tha cho Tinh Nhi. Trẫm không ngờ người giống ngươi lại quan tâm chuyện triều chính. Ta không muốn nhiều chuyện. Nhưng ai bảo
Ta có người bạn trong triều đình, còn cả một tiểu sư muội là trung tâm rắc rối. Bạn mà ngươi nhắc tới là Độc Cô Thành? Phải. Nghe nói hắn và một mỹ nhân bỏ trốn rồi. Giờ chỉ e hắn chìm đắm trong cảm giác dịu dàng,
Không nhớ đến người bạn là ta nữa. Trẫm muốn nhờ ngươi giúp một việc. Hoàng thượng cứ nói. Giờ thời gian của trẫm không còn nhiều. Tinh Nhi cũng bại lộ thân phận rồi. Nếu cô ấy lại hồi cung, có lẽ trẫm cũng không bảo vệ nổi. Thế nên…
Ngươi đưa cô ấy về nước Trần đi. Từ nay về sau, không cho cô ấy bước vào nước Chu nửa bước. Hoàng thượng. Người đã nghĩ kĩ chưa? Muội ấy mà đi, hai người cả đời này ta e sẽ chẳng… Lòng trẫm đã quyết. Nhưng vị tiểu sư muội này của ta
Từ nhỏ đã cứng đầu. Trẫm sẽ có cách. Vâng. Huynh tỉnh rồi? Có đói không? Ta đi làm đồ ăn mang tới nhé. Sao thế? Có phải ta chạm vào vết thương của huynh rồi không? Không phải muội. Là nó. Đây là gì? Xuân Tiêu Hoàn Lam Đông đưa cho ta,
Để ta cho muội uống đó. Nhưng mà ta có khi không cần đến nó nữa. Tình rồi hả? Hoàng thượng. Nàng tỉnh lại là tốt. Hoàng thượng. Trẫm đã biết rõ rồi. Từ đầu đến cuối nàng toàn lừa gạt trẫm. Ta có nỗi khổ tâm. Dù nỗi khổ tâm của nàng là gì,
Đây cũng là tội khi quân. Nếu nàng không phải Lâm Xuyên, thì không phải người trẫm muốn lấy. Niệm tình nàng bên cạnh trẫm, lập không ít công lao, giờ không truy cứu nữa. Có điều, sau khi vết thương lành hẳn, nàng lập tức rời khỏi Đại Chu,
Không được quay lại đây nữa. Hoàng thượng. Trẫm đã nói rất rõ ràng rồi. Người nhìn ta, nói lại lần nữa. Người thật sự không cần ta nữa sao? Phải. Trẫm không cần nàng nữa. Nàng nghe rõ đấy. Chỉ vì ta không phải Lâm Xuyên? Phải. Không đâu. Người đã từng bảo
Người người yêu là ta. Người sẽ luôn ở bên ta. Đó là bởi vì trẫm không biết nàng luôn rắp tâm lừa gạt trẫm. Trẫm quyết không để một kẻ lừa đảo ở bên cạnh mình. Sau này nàng tự lo cho mình đi.