Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 18 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] [Tập 18] Lần này Uyển phi, tự ý sử dụng trâm cài của hoàng hậu. Trẫm cảm thấy chuyện này hết sức kì lạ. Thiên Diện,
Hãy theo dõi nghiêm ngặt những người bên cạnh Uyển phi. Vâng. Thinh Nguyệt, ngươi là nô tì thân cận của Uyển phi. Ngươi đã chăm sóc cho nàng ấy, từ thời còn ở Diêu phủ. Bình thường Uyển phi đối xử với ngươi không tệ,
Tại sao ngươi lại hãm hại nàng ấy? Hoàng thượng tha mạng. Hoàng thượng tha mạng. Nô tì là bị ép phải làm thế. Bị ép phải làm thế? Là ai đã ép ngươi? Nô tì… nô tì không dám nói. Nếu như ngươi còn không nói, thì trẫm sẽ phải trị tội của ngươi.
Hãm hại chủ nhân, theo quy tắc sẽ phải bị lăng trì. Mong hoàng thượng bảo vệ gia đình của nô tì được an toàn, thì nô tì mới dám nói. Trẫm sẽ giúp ngươi, ngươi cứ việc nói đi. Tạ ơn hoàng thượng. Người sai nô tì ám hại chủ nhân, là là
Là Lệ quý phi nương nương. Ngươi… ngươi ngậm máu phun người. Bản cung không thể nào hãm hại Uyển phi. Cái con tiện tì này giờ lộ đuôi cáo ra rồi nên ăn nói lung tung. Hoàng thượng, thần thiếp bị oan. Được rồi. Thinh Nguyệt, ngươi nói tiếp đi.
Chủ nhân căn dặn nô tì, đi tìm thợ để làm một cái trâm cài. Sau khi Lệ quý phi biết được chuyện này, đã lấy tính mạng của cả nhà, để uy hiếp nô tì, bảo nô tì đến Nội Vụ phủ để lấy
Trâm cài Cửu Thái Phượng Thê của tiên hoàng hậu, để xác thực chuyện nương nương cố tình bắt chước. Sau đó, Lệ quý phi nương nương đưa cái trâm cài chuẩn bị sẵn cho nô tì, bảo nô tì đeo cho nương nương, đến dự yến hội giữa năm,
Khiến hoàng thượng nổi giận giáng tội. Ngươi nói bậy, bản cung uy hiếp ngươi khi nào? Hôm đó, Lệ quý phi nương nương bảo Thái Oánh đưa thư của cha đến. Trong thư cha cầu xin nô tì vì tính mạng của những đứa em
Nhất định phải ngoan ngoãn nghe theo lời của nương nương. Nếu không, nếu không thì sẽ giết hết cả nhà. Nô tì có thư làm chứng. [Nghe cha, phải làm theo lời Lệ quý phi, nếu không thì mạng của cả nhà khó giữ.] Hôm đó trẫm cũng có nhớ
Thái Oánh đưa gì đó cho ngươi. Hóa ra là bức thư này. Hoàng thượng, con tiện tì này… Con tiện tì này vu khống thần thiếp. Thần thiếp chưa từng phái người đi uy hiếp nó, càng không biết đến trâm cài Cửu Thái Phượng Thê. Người đâu,
Cho truyền Lý tổng quản của Nội Vụ phủ. Vâng. Nô tài tham kiến hoàng thượng. Miễn lễ. Tạ ơn hoàng thượng. Lý tổng quản, ngươi hãy trả lời thật lòng những điều mà trẫm hỏi. Vâng. Rốt cuộc đã có những ai từng lấy bức vẽ trâm cài Cửu Thái Phượng Thê?
Bẩm hoàng thượng, nô tì này đã đến lấy bản sau của bức vẽ. Còn bản chính… đã bị Lệ quý phi nương nương lấy đi. Hoàng thượng, thần thiếp tự ý lấy bức vẽ đó đi, hoàn toàn không phải có ý định lén lút làm ra trâm cài Cửu Thái Phượng Thê,
Mà chỉ muốn làm ra một cái tương tự. Mong hoàng thượng điều tra kĩ. Tỉ tỉ suốt thời gian qua, tỉ luôn chèn ép ta. Điều này ta chịu. Nhưng mà hiện tại, tỉ dám phạm phải một lỗi tày trời, lợi dụng tình cảm của hoàng thượng dành cho tiên hoàng hậu,
Để hãm hại ta. Tỉ không chỉ phụ lòng tin của hoàng thượng, càng phụ cả tình cảm mười mấy năm nay của ba tỉ muội ta. Chẳng lẽ tại vì muội muội giành mất một chút ân sủng của tỉ, thì phải cam chịu tình cảnh này à? Hoàng thượng,
Đừng nghe nó nói bậy. Thần thiếp bị oan. Thần thiếp bị oan. – Thần thiếp bị oan. – Nàng câm miệng lại. Bây giờ nhân chứng, vật chứng đều có đủ, nàng còn dám chối cãi. Hành động của nàng, thiếu đi đức hạnh, làm hỗn loạn trật tự của hậu cung.
Lập tức lấy lại danh hiệu của Lệ quý phi, lấy lại quyền quản lý giáng làm phi tần. Diêu Tố Loan năm lần bảy lượt ra tay hãm hại ta và Quân Thanh. Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được.
Nếu Diêu Tố Loan đã lấy tính mạng của gia đình ngươi ra để mà uy hiếp, lợi dụng ngươi để hãm hại ta, chi bằng chúng ta tương kế tựu kế, dụ dỗ cô ta mắc bẫy. Cô ta biết rõ tâm lý của hoàng thượng, biết được nếu người khác dám dùng
Vật dụng cá nhân của tiên hoàng hậu, chắc chắn hoàng thượng sẽ nổi giận. Đến lúc đó ta sẽ giả vờ mắc bẫy, khiến cho hoàng thượng trách phạt. Những gì ngươi cần làm, là diễn một màn kịch trước mặt hoàng thượng. Nhưng mà màn kịch này, cần có người khác phối hợp.
Vâng. Ngươi dám hãm hại ta. Lệ phi, bây giờ nàng đã phạm lỗi còn không biết hối lỗi. An Bỉnh Sơn. Có nô tài. Đưa Lệ phi về cung. Vâng. Nương nương. Uyển phi, xem ra hôm nay trẫm lại trách nhầm nàng rồi. Nói đi
Nàng muốn trẫm bù đắp điều gì cho nàng? Mong hoàng thượng tha tội cho Thinh Nguyệt. Tuy là cô ấy đã mắc lỗi nhưng mà là do người khác uy hiếp, có thể chấp nhận được. Tỉ tỉ từng dạy ta phải hiểu cho lòng người khác, tha thứ cho lỗi lầm cũ,
Thì sẽ là thượng phẩm. Nếu Uyển phi đã lên tiếng thì trẫm sẽ tha cho cô ấy. Nhưng mà Thinh Nguyệt, từ nay về sau nếu trẫm còn phát hiện ra ngươi không tận tâm tận lực chăm sóc cho chủ nhân. Trẫm nhất định không tha cho ngươi. Tạ ơn hoàng thượng.
Từ nay về sau Thinh Nguyệt nhất định tận tâm tận lực. Nương nương, nô tài không có ý nói người, nhưng mà cho dù có là bị hại thật, nhưng trước mặt hoàng thượng, cũng không nên như thế. Đây chẳng khác nào để cho hoàng thượng ghét. Vậy xin An tổng quản
Nói giúp ta vài lời tốt đẹp trước mặt hoàng thượng. Hiện tại hoàng thượng đang trong cơn giận. Người bảo ta nói tốt trước mặt hoàng thượng, thì khác nào thêm dầu vào lửa. Ta khuyên nương nương nên bình tĩnh chờ một thời gian. Bản cung biết, An tổng quản
Đã để ý Thái Oánh từ lâu. Nếu An tổng quản đồng ý, bản cung sẽ… [Cứu ta với.] [Cứu ta với.] [Thả ta ra.] Thinh Nguyệt. Nương nương. Kì lạ thật, sao cả ngày nay không thấy Lưu Tỉnh thế? Nô tì không biết. Hắn cũng không ở trong phòng trực.
Hắn đi đâu rồi nhỉ? Đây không phải cách làm việc của Lưu Tỉnh, ngươi cho người đi tìm đi. Vâng. Có ai không? Đừng có la nữa. An tổng quản. Ông đang làm gì thế? Thái Oánh, cô không sao chứ? Lệ phi nương nương vì muốn lấy lòng An tổng quản,
Nên đã đưa ta đến chỗ hắn, mặc hắn chơi đùa. Sao ông có thể làm ra những việc trái với lẽ thường như vậy? Lưu Tỉnh. Lưu Tỉnh. Nương nương, nương nương. Phát hiện Lưu công công ở cái giếng cạn bên kia. Lưu Tỉnh, đã xảy ra chuyện gì?
Nô tài đang đi tuần ở bên này, thì nghe thấy bên trong… Ta nhất định phải bẩm báo chuyện này với hoàng thượng. Lưu Tỉnh huynh đệ, ngươi xem ta với cô ta còn chưa xảy ra gì cả. Chỉ cần chuyện này không tới tai hoàng thượng
Thì cái gì cũng có thể thương lượng được. Nói thế nào thì Thái Oánh cũng là một cô gái trong sạch. Sau này cô ấy phải sống sao đây? Nếu ta không bẩm báo với hoàng thượng, ai biết ông còn làm ra việc gì nữa. Lưu Tỉnh huynh đệ,
Ta nhất định sẽ tìm cách bù đắp cho cô ta. Hơn nữa, tuyệt đối sẽ không có lần sau. Ta xin thề với trời. Thái Oánh, chúng ta đi thôi. Mau chạy đi. Tam tiểu thư, từ nay về sau e là nô tài không thể chăm sóc cho cô nữa. Lưu Tỉnh.
Lưu Tỉnh. Lưu Tỉnh. Lưu Tỉnh. Lưu Tỉnh, ngươi hãy tin ta, ta nhất định sẽ cứu được ngươi. Ta nhất định sẽ cứu được ngươi. Lưu Tỉnh. Ngươi tỉnh lại đi, Lưu Tỉnh. Ngươi tỉnh lại đi. Lưu Tỉnh. Tam tiểu thư, cuối cùng cô cũng về rồi.
Lão gia với nhị phu nhân nóng ruột lắm rồi. Để ta đi bẩm báo. Từ bé nô tài đã đi theo tam tiểu thư. Chỉ có cô ấy xem ta là người, cô ấy chính là chủ nhân của ta. Chuyện của chủ nhân, chính là chuyện quan trọng.
[Nô tài cho dù có chết] [cũng phải bảo vệ cho cô ấy.] Cũng tại ta vô dụng, không thể bảo vệ cho hắn, để hắn phải chịu nỗi ô nhục này. Ta đưa ngươi vào cung, nhưng lại không thể đưa ngươi ra ngoài. Là do ta bất lực,
Với lại do dự không dám dứt khoát đã hại ngươi. Ta xin lỗi. Tiếng nhạc phát ra từ đâu thế? Hình như là ở Quan Thư cung. [Quan Thư cung] Bài nhạc này uyển chuyển rung động lòng người, giống như người xưa vừa đến đây.
Thần thiếp không biết hoàng thượng tới đây, nên không ra đón. Đêm khuya thanh vắng, tại sao Uyển phi lại đứng đây thổi sáo? Chẳng lẽ nàng có tâm sự? Thần thiếp đã làm phiền đến hoàng thượng. Mong hoàng thượng thứ tội. Bỏ đi. Suốt ngày thứ tội, trẫm nghe phát chán rồi.
Thực ra nàng có biết đây là khúc nhạc trẫm thích nhất không? Năm xưa khi Mạc Tâm còn sống cũng thường thổi cho trẫm nghe. Chư quân đi theo bản vương vào sinh ra tử. Giờ đây, lại bị mắc kẹt ở đây. Đây là lỗi của bản vương. Nay Đại Chử ta,
Nội bộ phân tranh, vô cùng nguy hiểm. Quốc gia có nạn, ai cũng có trách nhiệm. Hôm nay, tính mạng của bản vương sẽ gắn chặt cùng mọi người. Cùng nhau sống chết, báo đáp quốc gia. Nếu thắng trận này bản vương sẽ báo ân cứu mạng này. Nếu thua trận này
Bản vương nguyện chết trước mọi người. Bằng lòng cùng mọi người giết quân phản nghịch. Trả nợ cho quê hương. Thề chết cùng với vương gia. Thề chết cùng với vương gia. Thề chết cùng với vương gia. Thề chết cùng với vương gia. Giết quân phản nghịch, trả nợ cho quê hương.
Giết quân phản nghịch, trả nợ cho quê hương. Thề chết cùng với vương gia. Thề chết cùng với vương gia. Giết quân phản nghịch, trả nợ cho quê hương. Giết quân phản nghịch, trả nợ cho quê hương. Theo bước vương gia. Theo bước vương gia.
Năm đó khi trẫm đứng bên bờ vực sống chết, chỉ có Mạc Tâm ở bên cạnh trẫm, không hề rời đi, bầu bạn sớm đêm. Nhưng không ngờ rằng Mạc Tâm lại gặp cảnh như vậy. Là do trẫm vô dụng. Hoàng thượng có biết khúc nhạc này chứa tình cảm quê hương.
Nhưng không hề biết, nó còn có nghĩa gọi phu quân về. Vậy nên, bây giờ nàng đã cam tâm tình nguyện rồi? Phải. Thần thiếp cam tâm tình nguyện. Hay, hay lắm. Trẫm hứa với nàng, những danh hiệu mà Mạc Tâm đáng có, trẫm sẽ ban cho nàng gấp đôi.
[Kí ức của tỉ muội ta hòa làm một] [nhưng chốn thâm cung này,] [đã hủy hoại hết những thứ chúng ta yêu.] [Khi những thứ mà ta yêu quý đều bị hủy hoại,] [thứ duy nhất còn lại, chỉ có báo thù.] [Điều đáng thương nhất, là ở trong hậu cung]
[muốn giành được quyền lực,] [chỉ có thể trông chờ vào sủng ái của hoàng thượng.] [Từ đó rơi vào vực thẫm,] [không thể vượt qua.] [Ta nhất định phải đứng lên đỉnh cao quyền lực,] [khiến đám người đó, nợ máu phải trả bằng máu.] Uyển phi Diêu thị,
Xuất thân danh môn, hiểu rõ đức hạnh. Nay sắc phong làm hoàng quý phi, tạm thời quản lý chuyện lục cung, ngang quyền với phó hậu. Mong sau này trong cung hòa hợp, con đàn cháu đống. Khâm thử. Thần thiếp tạ ơn hoàng thượng. Chúc mừng hoàng quý phi. An tổng quản. Ngươi…
Chắc chắn sẽ chết dưới tay bản cung. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Tham kiến hoàng quý phi nương nương. Ngươi là ai? Ta mà ngươi cũng dám bắt? Chán sống rồi hả? Ta cũng muốn xem thử rốt cuộc ai chán sống?
Thiếu hiệp xin tha mạng. Ngài nói gì, ta cũng sẽ làm. Nhưng mong thiếu hiệp nương tay cho. Ông chủ Vương quản lý thương hội Tử Hiên, trước giờ cũng ăn nên làm ra. Lần này bọn ta đến đây là muốn làm một cuộc giao dịch với ngươi. Thấy sao? Hiểu lầm.
Chỉ là hiểu lầm thôi. Ta chỉ là một ít buôn bán nhỏ, thực sự không có giàu vậy đâu. Buôn bán nhỏ? Vậy rương của cải này của ông chủ Vương, từ đâu mà đến thế? Nếu chỉ dựa vào việc buôn bán thuốc của thương hội Tử Hiên
Thì làm sao có lợi nhuận nhiều đến thế? Nói đi. Số tiền này từ đâu mà có? Nếu bây giờ ngươi nói rõ, bọn ta còn có thể tha mạng cho ngươi. Ngài… dù ngài có lấy mạng của ta thì ta cũng đâu có gì để nói.
Nếu như ngươi muốn chết đến vậy, vậy thì ta tiễn ngươi một đoạn. Ngươi định làm gì? Cái này, là nhất nhật tan hồn tán* [Thuốc làm người ta chết sau một ngày] mà giang hồ đồn đại. Thuốc như tên không cần một ngày thì thất khiếu chảy máu
[Máu chảy từ tai, mắt, mũi, miệng] chết trong tích tắc. Nếu như ngươi không muốn sống, vậy thì ta ban cái này cho ngươi. Không. Ta chưa muốn chết. Ta còn muốn sống. Thiếu hiệp, cho ta xin thuốc giải. Muốn có thuốc giải, cũng được thôi.
Nói ra lai lịch của số tài sản này là được. Vâng. Của ông chủ Đậu. Số tiền này kiếm được từ chỗ ông chủ Đậu. Đậu Sĩ Minh? Phải. Trước giờ ông chủ Đậu sắp xếp cho bọn ta vận chuyển một số hàng. Sau khi bên mua nhận hàng, trả tiền,
Bọn ta bèn đến Đậu phủ, mượn danh thu mua cổ vật, mua vào những món đồ giả đó với giá cao, mang tiền vào trong Đậu gia. Vậy những món hàng đó, có phải là thuốc nổ không? Cái… cái này… Cái này thì ta không rõ thật.
Ông ta chưa bao giờ cho bọn ta hỏi. Quy tắc làm ăn đó giờ chẳng phải là nhận tiền rồi làm việc à? Quy tắc? Những việc dơ bẩn mà các ngươi làm, cũng dám dùng hai chữ quy tắc à? Nói thật đi. Số hàng đó hiện đang ở đâu?
Bọn ta chỉ phụ trách mang tiền vào, đâu biết nó đã đi đâu. Đi thôi. Vận chuyển bằng thuyền. Vận chuyển bằng thuyền. Đậu Sĩ Minh thường đổi số tiền đó thành vàng. Sau khi nung chảy, sẽ ra lệnh cho bọn ta dùng thuyền đưa đến khu vực hắn quản lý.
Lão già này đúng là lắm mưu nhiều kế. Vàng sau khi nung chảy thì sẽ không tìm ra số hiệu của số hàng. Thiếu hiệp, ta đã khai hết cả rồi. Ngài… ngài có thể cho ta thuốc giải không? Nhớ lấy, hôm nay không có chuyện gì xảy ra cả.
Nếu Đậu Sĩ Minh biết được ngươi kể chuyện này cho bọn ta biết, chắc không cần ta phải nhắc lại hậu quả đâu nhỉ? Thuốc giải. Thiếu hiệp. Thiếu hiệp ngài phải cởi trói cho ta chứ. Thiếu hiệp. [Diêu Tố Loan.] [An Bỉnh Sơn.] Thái Oánh ta dù có làm ma
Cũng sẽ không tha cho các ngươi. Hoàng quý phi nương nương. Tại sao nô tì lại ở đây? Chẳng lẽ là người đã cứu nô tì? Tại sao ngươi lại ở đây, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Trước đây nô tì bất kính với nương nương. Nay muốn chém muốn giết
Cũng đều là do Thái Oánh ta tự chuốc lấy. Trong chốn thâm cung này, các nô tì phải nghe theo chủ, không thể nào lựa chọn được. Muốn trách thì chỉ có thể trách Thái Oánh theo nhầm chủ. Nô tì vốn đã sống không bằng chết,
Cầu xin nương nương hãy giúp nô tì. Cái mạng của ngươi, được đánh đổi bằng mạng của Lưu Tỉnh. Ngươi không có quyền bảo không muốn thì lập tức bỏ mạng. Ngươi chết là hết, còn những kẻ nợ máu bọn chúng vẫn sống tự do tự tại.
Nhưng nếu sống thì làm được gì họ chứ? Giữ mạng, mới có cơ hội báo thù. Ngươi là cung nữ thân cận của Lệ phi nương nương. Chỉ cần ngươi kể hết những chuyện mình biết ra, nương nương nhất định sẽ khiến bọn chúng phải chịu trừng phạt.
[Quốc sư – Tuyệt Trần] Trước đây khi tiên hoàng còn sống, quốc sư đã luôn ở bên cạnh để phò trợ, trung thành tuyệt đối. Nhưng mà… từ sau khi trẫm đăng cơ, quốc sư cáo bệnh về hưu, chưa từng vào cung. Không biết có nghi kị gì với trẫm không?
Hoàng thượng suy nghĩ nhiều rồi. Mọi chuyện trong thiên hạ, đều phải theo ý của hoàng thượng. Thân làm thần dân thì cũng nên dốc công dốc sức, không từ mọi khó khăn. Không hề có chuyện nghi kị gì cả. Hơn nữa, bên cạnh hoàng thượng có rất nhiều trung thần
Tận tâm giúp đỡ. An tổng quản cũng là một trong số đó. Đúng là may mắn của Đại Chử ta. Sư đệ không dám, không dám nhận. Nghe quốc sư nói thế thì trẫm cũng yên tâm. Nhưng hôm nay quốc sư xin tấn kiến, không biết là có việc gì?
Trước đây tiên hoàng có ơn với bần đạo, cũng từng dặn dò bần đạo trước lúc lâm chung, phải luôn chú ý đến an nguy, vận nước của Đại Chử. Gần đây, bần đạo quan sát thiên tượng vào buổi tối, phát hiện ra những hiện tượng kì lạ.
Không biết hoàng thượng có muốn nghe bần đạo nói đôi lời không? Từ lâu đã nghe qua quốc sư tinh thông việc ngắm sao, cứ việc nói thẳng. Chẳng phải ngươi biết xem bói sao? Vậy ngươi có xem được quốc sư như ngươi lại ra nông nỗi này không? Tiểu nhân đê tiện.
Quốc sư. Ta nói ngươi biết. Chống đối với ta chính là chống đối với đương kim thánh thượng. Ngươi biết không? Khoan đã. Nô tài An Bỉnh Sơn, tham kiến hoàng hậu nương nương. [Kim bài miễn tử Thả người. Vâng. Gần đây bần đạo phát hiện ra,
Vị thủ Tri tinh uy hiếp Đế tinh. Vị thủ Tri thuộc về chòm Bạch Hổ, là vị quản lý kho ngũ cốc nhân gian. Bần đạo lo lắng e là một gia tộc phía bắc nào đó âm thầm ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia, thậm chí làm ảnh hưởng vương quyền.
Chuyện lớn như vậy, không chỉ liên quan đến trọng thần của Đại Chử, còn ảnh hưởng an nguy của hoàng thượng. Mong quốc sư ăn nói cẩn thận. Bần đạo đương nhiên hiểu rõ, nếu không phải bầu trời xuất hiện dị thường, thì đâu dám to gan nói bừa.
Vậy thì quốc sư cứ yên tâm, từ hôm nay, trẫm sẽ bắt đầu đề phòng thêm. Gần đây quốc sư vẫn khỏe chứ? Bần đạo vẫn khỏe. Thần thiếp tham kiến hoàng thượng. Ái phi đang đi đâu thế? Thần thiếp thấy tiết trời đẹp, nên muốn đi dạo ở Ngự hoa viên.
Vậy hà cớ phải đi một mình? Lần tới đến Ngự hoa viên thì hãy báo một tiếng với An tổng quản. Trẫm nhất định sẽ đi cùng nàng. Thần thiếp tạ ơn hoàng thượng. Vị này là… Bần đạo là Tuyệt Trần, tham kiến hoàng quý phi nương nương.
Tuyệt Trần trước đây là quốc sư bên cạnh phụ hoàng. Tuy chưa từng gặp, nhưng chắc nàng thường nghe trẫm nhắc rồi. Hóa ra là quốc sư đại nhân. Lúc nãy bản cung không biết, thật thất lễ. Bần đạo chẳng qua là người cũ bên cạnh tiên hoàng thôi.
Nương nương không biết cũng phải. Tuyệt Trần thần cơ diệu toán không cần thiết phải khiêm nhường đến thế. Cũng là được hoàng thượng hết mực quan tâm. Hoàng thượng, có một chuyện thần thiếp vô cùng tò mò. Ái phi cứ nói. Quốc sư chưa từng gặp bản cung,
Tại sao khi nãy vừa nhìn đã nhận ra bản cung? Tuy là bần đạo chưa từng gặp hoàng quý phi nương nương, nhưng từng nhận ân tình của lệnh tỉ là hoàng hậu nương nương. Trước đó từng nghe nói muội muội của hoàng hậu nương nương vào cung,
Rất được hoàng thượng sủng ái. Hơn nữa hoàng quý phi nương nương rất giống hoàng hậu nương nương. Nên bần đạo mới có thể nhận ra. Hóa ra là thế. Ta còn tưởng quốc sư thần cơ diệu toán, ngay cả điều này cũng có thể đoán ra. Bần đạo tài mọn,
Khiến nương nương cười chê. Nhưng mà bần đạo đã xem được vận may của nương nương. Mong quốc sư mau nói ra. Tẩm cung của nương nương nằm ở phía Đông Nam? Quan Thư cung đúng là nằm ở hướng đó. Vậy thì đúng rồi. Gương mặt của nương nương mang thiên mệnh.
Hướng Đông Nam là dấu hiệu của may mắn. Trời đất hợp nhất, hôm nay trong Quan Thư cung chắc chắn sẽ xuất hiện dấu hiệu may mắn. Lời này là thật? [Nương nương.] [Nương nương.] Nô tì tham kiến hoàng thượng, tham kiến nương nương. Chuyện gì mà hốt hoảng vậy? Bẩm hoàng thượng.
Không hiểu tại sao mà hậu viện đột nhiên sương mù dày đặc. Đã một giờ rồi mà chưa thấy tan, nô tì cảm thấy quá kì lạ. Gì cơ? Chẳng lẽ lời nói của quốc sư lúc nãy đã linh nghiệm rồi? Hoàng thượng, thần thiếp muốn đi xem. Đến Quan Thư cung.
Uyển phi, nàng không sao chứ? Không hiểu tại sao mà tự nhiên cả người thần thiếp bị mất hết sức lực. Chẳng lẽ có yêu pháp đạo thuật gì ở đây? Tuyệt Trần, chuyện này là thế nào? Hoàng thượng, người nhìn đi. Khuyển tử ấn kí này,
Rõ ràng sáng nay còn nhìn thấy. Sao bây giờ lại… Hoàng thượng, bây giờ thần thiếp cảm thấy rất khỏe. Chẳng lẽ đây là dấu hiệu may mắn? Tuyệt Trần, chuyện này là thế nào? Hoàng thượng, nếu bần đạo không nhầm thì dưới đó chắc chắn có dấu hiệu. Người đâu.
Đào lên cho trẫm. Vâng. Nhẹ tay thôi. Hiện tượng thiên mệnh, nếu bị hư hỏng thì sẽ không may. Hoàng thượng, ngài nhìn đi. Chuyện này đúng là kì lạ. Cây linh chi to như vậy, sao lại mọc ở đây? Tuyệt Trần. Ngươi bị sao thế? Hoàng thượng,
Vừa nãy bần đạo vừa tiết lộ thiên cơ, giảm thọ là do trời phạt. Cây linh chi này phản chiếu ánh tím, là hiện tượng may mắn. Đại cát. Hiện tượng may mắn. Hay lắm. Hoàng thượng, thần thiếp có một việc muốn thỉnh cầu. Uyển phi cứ nói. Thần thiếp cầu xin
Chuyển cây linh chi này vào cung của hoàng hậu nương nương. Thần thiếp được hoàng thượng ân sủng, nay lại được lời may mắn của quốc sư, chắc là do tỉ tỉ cầu phúc ở trên trời. Nếu có thể di chuyển cây linh chi này vào cung của tỉ tỉ cũng xem như
Có thể phù hộ cho tỉ tỉ. Được. Vậy trẫm nghe theo nàng. An Bỉnh Sơn. Có nô tài. Truyền ý của trẫm, Tuyệt Trần có công dự đoán phải được trọng thưởng. Nô tài đi làm ngay. Kết quả thẩm vấn ông chủ Vương thế nào rồi? Như những gì huynh nói.
Quả nhiên là Đậu Sĩ Minh đứng phía sau giật dây. Bọn chúng lấy lý do mua bán đồ cổ, mang số tiền đó chuyển thành vàng, rồi cho người nung chảy. Hay lắm, bây giờ chúng ta đã có nhân chứng, còn thiếu vật chứng thôi. Huynh có biết,
Đậu Sĩ Minh giấu vàng ở đâu không? Bọn chúng sẽ dùng thuyền, vận chuyển số vàng đó đến nơi mà Đậu gia quản lý. Hai hôm nữa, sẽ là ngày số tiền đó lên thuyền. Chuyện này lớn như vậy, Đậu Sĩ Minh chắc chắn sẽ bố trí nghiêm ngặt. Yên tâm.
Đến lúc đó ta sẽ tìm thêm vài huynh đệ. Không được. Chuyện này ta không thể để cho huynh mạo hiểm một mình được. Bản vương phải đích thân đi một chuyến. Nhưng mà hiện tại… hoàng thượng canh chừng nghiêm ngặt vậy. Huynh làm cách nào để ra khỏi cung?
Điều này thì huynh cứ yên tâm. Bản vương tự có cách, còn huynh phải cẩn thận hơn. Đợi sau khi kết thúc mọi chuyện, bản vương nhất định sẽ thưởng cho huynh. Xin tỉ tỉ phù hộ cho bệ hạ long thể an khang, Đại Chử quốc thái dân an.
[Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com]