Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 20 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tập 20] Từ trước đến nay thuật đọc tâm đế vương không biết thì vẫn hơn, cứ đốt quách đi cho rồi. Chẳng qua chỉ là thủ đoạn duy nhất để mua chuộc lòng người mà thôi. Huynh cũng biết thuật đọc tâm đế vương

    Chỉ là thứ tầm thường mà thôi à. Theo ta trong triều đình Đại Chử cũng chỉ có mình huynh ở triều đình mà rời xa triều đình, biết thói đời mà không nhiễm thói đời. Không nói những điều này nữa. Nào. Đúng rồi. Còn một việc nữa.

    Ta phát hiện cái này trong sổ sách. Cái ký hiệu này. Đây là thứ gì? Huynh từng thấy chưa? Huynh đi đâu vậy? Sao lại không để ý ta thế. [Quan Thư Cung] Lâu rồi không gặp phu nhân. Phu nhân gầy đi không ít nhỉ. Thôi cái trò này đi. Mau nói đi.

    Tìm ta có chuyện gì? Uyển Nhi nghe được cảnh ngộ của cữu cữu, cảm thấy rất đau xót. Cữu cữu phạm phải tội lớn tày trời như vậy, vẫn may là không liên lụy tới phu nhân. Nếu không Uyển Nhi sẽ thực sự cảm thấy buồn đó. Diêu Mạc Uyển,

    Ở đây giờ chỉ có hai ta. Ngươi hà tất phải mèo khóc chuột, giả nhân từ, tốn công diễn làm gì. Phu nhân nói vậy, bản cung sẽ coi là thật mà thấy đau lòng đó. Thôi giả vờ giả vịt đi. Hôm nay ngươi gọi ta đến đây,

    Không phải là muốn làm nhục ta sao? Bị bà nói đúng thật này. Ngày đó khi mẹ ta bị hại chết, phu nhân nói Đậu gia gốc rễ vững chắc, nói trong cung vẫn còn một cô con gái sắp làm Hoàng hậu, nói Diêu Mạc Uyển ta

    Dựa vào gì mà đấu với bà. Vậy nay phu nhân nghĩ xem bản cung có tư cách đấu với bà hay không? Ta biết ngay Đậu gia ta rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay đều là do ngươi ban tặng. Ngươi đừng có mà quá đắc ý. Sẽ có một ngày

    Ta sẽ đòi lại ngươi gấp hàng ngàn hàng vạn lần tất cả những chuyện này. Đậu gia tự làm tự chịu. Ta chỉ có thể nói là Hoàng thượng anh minh. Nếu như kẻ ác trên đời này đều sống thọ như bà. Vậy Đại Chử ta chẳng phải thành trò cười sao.

    Nay bà đã mất đi chỗ dựa từ nhà họ Đậu. Mà bản cung lại là Phó hậu. Thử hỏi, bà có thể làm gì bản cung? Ngươi cho rằng ngươi có thể ở vị trí Phó hậu này được bao lâu chứ. Nghĩ lại hồi đó tỷ tỷ của ngươi cùng Túc thân vương

    Mập mờ không rõ, ngươi lại càng thậm tệ hơn. Ngươi nghĩ Hoàng thượng có thể bỏ qua cho ngươi sao? Mà thôi, đều là do một tiện nhân sinh ra, tất sẽ là truyền từ đời này sang đời khác. Nếu phu nhân đã nhắc đến tỷ tỷ,

    Vậy bản cung cũng muốn hỏi phu nhân, chắc bà vẫn nhớ trong bát thuốc an thai của tỷ tỷ ta lúc đó đã bỏ những gì. Cũng đúng. Phu nhân làm sao quên được chứ. Đó là tô thanh phong mà. Nếu như bản cung không nhớ sai

    Tô thanh phong này không phải là đồ của Đại Chử, mà là cữu cữu lấy từ Đại Thục bí mật mang vào kinh, rồi do phu nhân giao cho Lệ phi, Lệ phi lại bỏ vào bát thuốc an thai của tỷ tỷ ta. Đây đều là suy đoán của ngươi.

    Ngươi có chứng cứ gì? Bất kể bà nhận hay không, bản cung đều phải bắt các ngươi chuộc từng tội một với mẹ và đứa con chưa ra đời của bản cung. Đứa con của ngươi? Ngươi… Ngươi… Ngươi không phải là Diêu Mạc Uyển. Ngươi… Ngươi là Diêu Mạc Tâm. Không. Không…

    Diêu Mạc Tâm. Ngươi là Diêu Mạc Tâm. Không. Không. Không thể nào. Không. Diêu… Diêu Mạc Tâm. Diêu… Ngươi là Diêu Mạc Tâm. Mẹ. Mẹ. Mẹ, mẹ làm sao vậy? Diêu Mạc Tâm. – Cô đã làm gì mẹ ta rồi? – Diêu Mạc Tâm. Ta đã làm gì?

    Nên là ta hỏi các ngươi, các ngươi đã làm gì với tỷ tỷ và cả mẹ ta chứ. Món nợ máu này có phải nên tính không? Ta sai rồi. Hung thủ giết chết Diêu Mạc Tâm đã tìm thấy từ lâu rồi. Không liên quan gì đến chúng ta cả.

    Không thừa nhận cũng không sao. Tương lai còn dài. Bản cung có thời gian từ từ tính toán với các ngươi. Ta sai rồi. Thiếp thân sai rồi. Loan Nhi… Loan Nhi không hiểu chuyện đều là lỗi của người làm mẹ này. Mẹ. Muộn rồi. Tất cả mới chỉ bắt đầu. Hoàng hậu.

    Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương. Thiếp thân thật sự sai rồi. Thiếp… thiếp thân không cầu xin sự tha thứ của người. Nhưng xin hãy bỏ qua cho Loan Nhi. Con bé vẫn còn trẻ. Nó không thể mất mạng như vậy được. Hoàng hậu.

    Con bé còn trẻ. Vậy Trọng Nhi trong bụng không phải là một mạng người sao? Nó còn chưa từng nhìn thấy thế giới này. Còn thêm mẹ ta, tỷ tỷ. Ba mạng người. Bản cung nhất định sẽ bắt các ngươi nợ máu trả máu. Hoàng hậu nương nương.

    Đây đều là do ta làm, không liên quan gì đến Loan Nhi. Mẹ. Hoàng hậu nương nương, xin hãy tha cho Loan Nhi một con đường sống. Thần thiếp. Thần thiếp…. Thiếp thân nguyện lấy cái chết để tạ tội. Mẹ. Mẹ, mẹ mau đứng lên đi. Mẹ, mẹ làm gì vậy?

    Mau đứng lên đi mẹ. Mẹ mau đứng lên đi. Loan Nhi. Hãy sống tốt nhé. Mẹ. Mẹ. Mẹ, mẹ tỉnh lại đi, mẹ ơi. Mẹ. Mẹ. Chúc mừng Hoàng thượng. Lệ phi nương nương mạch trơn như ngọc, là có tin vui rồi. Lời này là thật sao?

    Vi thần đã bắt mạch mấy lần liên tiếp rồi, chắc chắn không sai. Nương nương, An Bỉnh Sơn bị chém, Đậu Thị bị diệt, mối thù của Lưu Tỉnh và phu nhân cũng đã báo rồi. Vì sao người vẫn không vui? Cái chết của tỷ tỷ ngày đó

    Vẫn còn ba người chưa chịu sự trừng phạt. Nhưng nay Diêu Tố Loan lại mang thai. Đứa bé vô tội. Ta lại không nỡ. Nhưng bản cung cũng biết con đường này một khi đã bắt đầu thì không còn đường lui. Rồi sẽ có một ngày Diêu Tố Loan

    Cũng đến tìm ta báo thù vì cái chết của Đậu Hương Lan. Bản cung không thể không đấu. Mẹ. Mẹ. Mẹ, mẹ ơi. Mẹ. Nương nương, người tỉnh rồi. Thái Huỳnh. Thái Huỳnh, mẹ ta đâu? Đại phu nhân, bà ấy… Bà ấy đi rồi. Nương nương. Đi rồi? Đi rồi. Không thể nào.

    Không thể nào. Không thể nào. Ngươi ra ngoài. Ngươi mau ra ngoài. Nương nương. Nương nương, hiện giờ người đang mang thai. Thái y nói người phải tĩnh dưỡng, đừng quá mức đau lòng, để tránh động thai. Ngươi… Ngươi ra ngoài đi. Bản cung muốn yên tĩnh. Mang thai. Mẹ.

    Mẹ nghe thấy không? Con mang long thai rồi. Con và Hồng Dịch có đứa con thuộc về mình rồi. Mẹ. Mẹ có cháu ngoại rồi. Nhưng mẹ lại không nghe thấy nữa. Loan Nhi, hãy sống nhé. Mẹ. Con gái, đừng buồn. Mẹ sẽ không để cô ta đạt được ý đồ.

    Chỉ cần mau chóng mang long thai, cho dù Diêu Mạc Uyển trở thành người được sủng mới cũng không thể làm dao động vị trí của con trong cung. Khi mẹ còn sống mong con gái trở thành người đứng đầu lục cung, mẫu nghi thiên hạ. Có thể giành lại danh dự

    Cho nữ nhi danh môn. Mẹ. Linh hồn người ở trời cao nhất định phải nhìn con lấy lại thể diện này. Có đứa bé này, con sẽ không phụ kỳ vọng của người. Nhất định phải bắt Diêu Mạc Uyển kia trả giá. Phật Tổ đại từ đại bi, khẩn cầu người

    Phù hộ cho tín nữ Tố Loan, bảo vệ linh hồn mẹ con trên trời cao, phù hộ con của con bình an ra đời, phù hộ con được ân sủng dài lâu. Con nguyện cứu giúp bách tính, hành thiện tích đức. A di đà phật. Hoàng thượng giá lâm. Mau nhìn

    Bản cung có gì không ổn không? Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Ái phi không cần đa lễ. Phải cẩn thận thân thể. Trẫm đặc biệt mang đến dược liệu tốt nhất cho nàng bồi bổ thân thể. Tạ ơn Hoàng thượng. Các ngươi lui xuống cả đi. Vâng. Ái phi mau ngồi đi.

    Trẫm biết những ngày này nàng vì nỗi đau mất mẹ tâm trạng không vui. Nhưng mà Lệ phi à, việc quan trọng nhất bây giờ là nên giữ gìn sức khỏe của mình. Nay nàng đã mang long thai của trẫm. Trẫm vẫn đang mong đợi nàng sinh một tiểu hoàng tử cho trẫm.

    Thần thiếp hiểu. Chỉ là khi mẫu thân của thần thiếp còn sống rất thương yêu thần thiếp. Nay lại chết tại Quan Thư Cung. Đêm nào thần thiếp cũng mơ thấy mẫu thân. Thần thiếp lo cứ như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự an toàn của long thai. Lệ phi à,

    Đừng quá mức đau buồn, ưu tư. Trẫm sẽ ra lệnh cho Thái Y Viện kê thêm một vài thang thuốc bổ an thần, rồi mang đến đây. Hoàng thượng. Mẫu thân của thần thiếp là bị chết oan. Không có ai giúp bà ấy phân xử, thần thiếp khó lòng yên ổn.

    Người mất cũng đã mất, người sống thì vẫn còn đây. Lệ phi, đừng quá đau buồn. Phải chăm sóc tốt thân thể mình, bảo vệ tốt con của trẫm. Nghĩ kỹ lại thì ái phi mang thai đứa bé này, quả thực là thời cơ thích đáng.

    Hoàng thượng, tại sao lại nói thời cơ thích đáng? Trẫm nghe thái y nói ái phi mang thai đã hai tháng. Trẫm sai người đi tra lại ghi chép ở Thượng Tẩm Cục, phát hiện ngày ái phi được ân sủng vừa đúng là ngày sinh của Hoàng hậu.

    Xem ra đứa bé này và Mạc Tâm thật sự là có duyên. Nương nương. Hoàng thượng bỗng nhiên rất coi trọng đứa bé trong bụng Lệ phi, tất cả đều liên quan đến Hoàng hậu nương nương. Ngày Lệ phi mang thai vừa đúng là ngày sinh của Hoàng hậu nương nương. Trọng Nhi.

    Nương nương, đừng buồn phiền. Sao không buồn phiền chứ. Tranh đấu hậu cung này, người lừa ta gạt. Tỷ tỷ đang độ tuổi đẹp nhất, vừa được cảm nhận niềm vui sướng khi làm mẹ, đứa bé trong bụng còn chưa chào đời, đã sớm rời bỏ cõi đời này.

    Nhưng hung thủ vẫn ung dung ở đó. Linh hồn tỷ tỷ ở trên cao lại có ai đến an ủi? Ta đã làm gì? Nên là ta hỏi các ngươi, các ngươi đã làm gì với tỷ tỷ và cả mẹ ta chứ. Không có. Món nợ máu này có phải nên tính không?

    Nếu như huynh phát hiện hung thủ giết tỷ tỷ còn có người khác, huynh sẽ làm gì? Sao đột nhiên muội lại đến Nội Thị Cục? Sao muội vừa đến đó lại đột nhiên rời đi? Có phải có người nhắm vào muội? Sau khi nương nương xảy ra chuyện,

    Nô tỳ liền bị nhốt vào đây. Túc thân vương, ngài nhất định phải làm chủ cho nương nương nhà nô tỳ. Làm chủ? Chuyện đó… Bán Hạ bị nhốt trong thiên lao lâu quá, chắc cô ấy không biết Hoàng thượng đã trừng trị thủ phạm rồi.

    Tỷ tỷ trên trời có linh thiêng cũng được an ủi rồi. Bán Hạ. Bán Hạ. Bán Hạ. Đừng… đừng qua đây. Nương nương… nương nương cứu nô tỳ với. Bán Hạ. Cô đừng sợ. Ta là Túc thân vương đây. Túc thân vương, Túc thân vương, ngài mau đi cứu nương nương đi.

    Có rất nhiều người xấu, rất nhiều người xấu. Người xấu làm sao nữa? Nương nương chết rồi. Chết rồi. Lý quý nhân chỉ là người thế mạng thôi. Là đám người xấu đó liên thủ hại chết nương nương. Nương nương đừng sợ! Tam tiểu thư sẽ tiến cung báo thù cho người.

    Nương nương đừng sợ. Nương nương đừng sợ. [Bình Lạc Điện] Tới rồi à. Muộn thế này tìm ta đến uống rượu với huynh sao? Nào. Có phải huynh sớm đã biết cái chết của Mạc Tâm có ẩn tình khác không. Có phải huynh cũng sớm biết,

    Mạc Uyển tiến cung là để báo thù. Đột nhiên ta chợt nhớ ra ta còn có một số chuyện phải làm. Quân Thanh, ta đi trước nhé. Đứng lại. Hàn Cẩm Y, nếu huynh còn coi bản vương là huynh đệ, thì hãy nói cho ta biết toàn bộ chân tướng. Đúng.

    Đúng là ta biết mục đích tiến cung của Mạc Uyển. Cô ấy muốn báo thù cho mẫu thân và tỷ tỷ cô ấy. Vậy sao cô ấy không nói cho bản vương biết? Tại sao cô ấy phải mạo hiểm một mình như vậy? Trong hoàng cung này,

    Mỗi bước đi đều đầy hiểm ác. lòng người khó lường. Vì cô ấy quá yêu huynh nên mới giấu huynh. Chính là vì không muốn liên lụy đến huynh. Niệm Tâm phụng chỉ trở thành người của Túc thân vương. [Chỉ cần Niệm Tâm yêu cầu thì Dạ Quân Thanh sẽ đồng ý.]

    [Niệm Tâm lúc nào cũng đúng,] [nếu cô ấy sai,] [thì chắc chắn là do Dạ Quân Thanh gây ra.] [Tuyệt đối không được quát cô ấy, mắng cô ấy,] [bỏ rơi cô ấy.] [Tất cả những chuyện này,] [muội chắc chắn đều là những thứ muội muốn chứ?]

    Xem nội dung chất lượng cao có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Giờ đây ta và ngài thân phận khác biệt, vương gia không nên hỏi thì tốt hơn. Không phải chuyện gì ngài cũng giải quyết được. Cô yên tâm, bản vương nhất định sẽ cho cô một câu trả lời.

    Vậy vương gia muốn cho ta câu trả lời thế nào? ♫Bao tiếng gõ thay đổi chiếc khóa lầu tương tư♫ ♫Gió mát đến thăm ta, lay động khúc mắc trong lòng ta♫ ♫Thiên chuyển trăm hồi, quãng đời còn lại thật khó khăn♫ ♫Trăng sáng chiếu soi ta♫

    ♫Không giấu được câu ta không thể thiếu người♫ ♫Xưa nay nhớ nhất sắc thu, hồn lạc khắp non sông♫ Thì ra Mạc Uyển làm tất cả những chuyện đó đều là có nguyên nhân. Ta lại chẳng biết chuyện gì hết. Ta còn là nam nhân không?

    Ta có còn là nam nhân không? Ta không phải là nam nhân. Điều mà Diêu Mạc Uyển không muốn nhìn thấy nhất chính là bộ dạng bây giờ của huynh. ♫Thêm bốn năm cũng không hối tiếc♫ ♫Xuân cũng qua, đông cũng tàn♫ Quân Thanh, ta khuyên huynh

    Hãy giả bộ như không biết đi. ♫Gió mát đến thăm ta♫ ♫Lay động khúc mắc trong lòng ta♫ ♫Thiên chuyển trăm hồi♫ ♫Quãng đời còn lại thật khó khăn♫ ♫Trăng sáng chiếu soi ta♫ ♫Không giấu được câu ta không thể thiếu người♫ ♫Xưa nay nhớ nhất sắc thu♫

    ♫Hồn lạc khắp non sông♫ Đừng qua đây. Đừng, đừng qua đây. Đừng. Không phải ta giết cô. Đừng, đừng qua đây. Đừng qua đây, không phải ta giết cô. Ta thực sự không giết cô. Vậy thì ta lấy mạng con cô đổi lại mạng cho con của ta. Ta không hại cô.

    Nương nương đêm qua lại mơ thấy ác mộng sao? Đã uống nhiều thiên dược như vậy rồi sao vẫn không hề thấy thuyên giảm. Hay đơn thái y kê cho ta có vấn đề? Thuốc có ba phần độc, mấy chén thuốc này nương nương cẩn thận thì tốt hơn.

    Tóc của nương nương óng mượt như vậy. Thật tốt. Thái y nói, nương nương và hoàng tử trong bụng đều rất khỏe mạnh. Chỉ cần an tâm nghỉ ngơi là được. Lệ phi đi chậm thôi, nếu ảnh hưởng đến hoàng tử trong bụng thì lớn chuyện đấy.

    Bản cung tự biết giữ chừng mực, không phiền đến Hoàng quý phi phải lo lắng. Chúng ta đi thôi. Lệ phi xa cách thế. Mấy ngày trước ta nghe nói hoàng tử trong bụng Lệ phi có mối duyên kì lạ với Tiên Hoàng hậu. Mối duyên kiểu này bản cung không nhận nổi.

    Tiên Hoàng hậu và bản cung là chị em ruột, tất nhiên là sẽ có linh cảm với nhau rồi. Mấy ngày trước tỷ tỷ có về báo mộng cho ta, nhờ ta hãy đối xử tốt với con của Lệ phi. Sao bản cung có thể không quan tâm chăm sóc được chứ?

    Nương nương. Lệ phi sao vậy? Gần đây nương nương thường mơ thấy ác mộng, cho nên tinh thần có chút hoảng hốt. Thái Huỳnh. Ác mộng sao? Chắc không phải Lệ phi đã làm chuyện gì xấu xa đấy chứ? Không thì sao lại hay mơ thấy ác mộng được. Hoàng quý phi.

    Đừng nghe đám nô tài nói linh tinh. Bản cung mang long thai, nên cơ thể dễ bị mệt mỏi. Không có chuyện gì to tát đâu. Hôm nay trong người khó chịu, không thể chuyện trò được rồi. Đi. [Bình Lạc Điện] Người đâu. Bình Lạc Điện cháy rồi. Vương gia.

    Vương gia tỉnh lại đi. Vương gia. Cháy rồi. Người đâu tới mau. Vương gia. Vương gia, mau tỉnh lại đi. Vương gia. Vương gia, tỉnh lại đi. [Phủ Đôn thân vương] Ta phải giết chết ngươi. Giết chết ngươi. Ta phải giết chết ngươi. Ta phải giết chết ngươi. Giết chết ngươi.

    Ta phải giết chết ngươi. Giết chết ngươi. Diêu Mạc Uyển, ta muốn giết chết ngươi. Giết chết ngươi. Nương nương. Người làm sao vậy? Người đừng dọa nô tỳ. Ta nhất định phải giết chết Diêu Mạc Uyển. Sao người phải khổ như vậy chứ? Do bản cung quá bất cẩn,

    Nên mới để Diêu Mạc Uyển đó hết lần này đến lần khác được như ý. Chắp tay nhường Quân Thanh cho người khác. Ta hận. Ta hận ban đầu đã không giết chết cô ta, mà nay bản thân phải ngậm trái đắng. Đời người suy cho cùng cũng là vì muốn an định.

    Vẫn mong nương nương sớm buông bỏ. Buông bỏ sao? Diêu Mạc Uyển vẫn còn ở trong cung tác oai tác quái. Quân Thanh, Quân Thanh vừa mới trừ khử Đậu thị, lại bị Hoàng thượng đề phòng, Sợ sau này khó mà bảo toàn tính mạng.

    Ngươi bảo ta làm sao có thể an tâm được chứ. Làm sao có thể buông bỏ được chứ. Thay vì sống một cách tạm bợ, quãng đời còn lại chỉ như một cái xác không hồn. Thì sao không ra tay phân định cao thấp luôn. Hoàng thượng giá đáo.

    Tam đệ không cần đa lễ, mau đi nghỉ ngơi đi. Vâng. Ngồi xuống đi. Sao vậy? Vết thương sao rồi? Đều là mấy vết thương ngoài da thôi, không sao đâu. Khởi bẩm Hoàng thượng, Túc thân vương hít phải nhiều khói,

    Chỉ cần uống vài liều thanh khí tán, nghỉ ngơi vài ngày là được. Hoàng thượng yên tâm. Nếu vậy thì trẫm an tâm rồi. Vi thần cáo lui. Tam đệ, Thiên Diện điều tra nói rằng trận phóng hỏa lần này là có người cố ý gây ra. Nhưng trẫm thấy rất kỳ lạ.

    Bình thường tam đệ là người cẩn thận, nhạy bén. Xem ra, cũng không thoát khỏi họa này. Lần này đúng là thần đệ bất cẩn rồi. Thần đệ cho rằng, trong cung canh phòng nghiêm ngặt, người ngoài sẽ không dám lỗ mãng. Thật không ngờ, trong cung

    Cũng có người muốn lấy cái mạng này của thần đệ. Thân phận của tam đệ đặc biệt, gần đây lại giúp trẫm xử lý Đậu Thị, vì thế khó tránh khỏi việc dư đảng của chúng sẽ đến gây rắc rối. Cho nên không thể lơ là được. Nhưng mà tam đệ,

    Trẫm đã dặn dò Thiên Diện tăng cường phòng bị rồi. Tam đệ. Yên tâm rồi nhé. Vậy thần đệ xin cảm tạ long ân của Hoàng thượng. Thần đệ sẽ cẩn trọng hơn nữa, để tránh kẻ xấu mượn cớ để nói, khiến Hoàng thượng đau đầu. Tam đệ nói đúng.

    Thế mấy ngày nay đệ ở đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi nhé. Vâng. [Phủ Đôn thân vương] Nương nương. Nương nương. Mau bỏ dao xuống. Thấm Nhi, Thấm Nhi… Đừng, đừng manh động. Bỏ dao xuống. Cha đừng qua đây. Con vì Dạ Quân Thanh như vậy có đáng không?

    Nếu hôm nay cha không đồng ý cho con về cung, con sẽ chết trước mặt cha. Sao con phải khổ vậy chứ? Hiện giờ Hoàng quý phi đang có thế mạnh, hơn nữa Hoàng thượng đã có ý muốn giết Túc thân vương, trong cung bốn bề đều nguy hiểm. Cha không thể

    Giương mắt đứng nhìn con mình đi vào chỗ chết được. Đây là ý trời, con hãy bỏ ý định đó đi. Con sẽ không từ bỏ, cho dù là ý trời thì con cũng sẽ đi ngược với nó. Trước kia chỉ vì một câu nói tùy ý của cha

    Mà con nhập cung trở thành người phụ nữ của Hoàng thượng. Hôm nay chỉ vì con tiện nhân Diêu Mạc Uyển đó làm khó dễ, mà bắt con về phủ biến con thành chim trong lồng. Lần này dù sống hay chết,

    Là do con chọn, không liên quan gì đến những người bên cạnh. Cho phép hay không chỉ cần một câu nói của cha thôi. Thấm Nhi, bỏ dao xuống đi. Chúng ta có chuyện gì từ từ nói. Con hiểu ý của cha rồi. Nương nương. Bỏ xuống.

    Nhất định không được dại dột như vậy. Nếu cha không muốn ép chết con gái mình, thì để con đi đi. Được. Được. Cha để con đi. Để cho con đi. Con gái bất hiếu bái biệt cha. Cha hãy coi như không có đứa con gái này đi.

    Sao vương gia lại biết ta đến đây? Ân Tuyết nói cho ta biết. Vết thương của vương gia… Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Ta tới đây chỉ muốn nói cho vương gia một chuyện, không thể ở trong cung được nữa, dư đảng của Đậu thị chưa diệt trừ,

    Hoàng thượng hình như bắt đầu có sát tâm, vương gia hãy sớm rời khỏi cung đi, càng nhanh càng tốt. Muội không đi, sao ta nỡ rời đi chứ. Duyên phận hai ta đã tận, còn nói mấy lời này làm gì vậy. Mạc Uyển, ta đã biết hết rồi.

    Ban đầu muội vào cung là để báo thù, nhưng mà tại sao, tại sao muội thà rằng một mình chịu đựng bao nhiêu uất ức hiểu lầm như vậy cũng không để lộ ra ngoài chút nào. Lẽ nào trong lòng muội ta không đáng để tin tưởng sao?

    Rõ ràng muội có thể nói với ta, rõ ràng những chuyện này hai chúng ta có thể cùng nhau giải quyết. Đây là mối thù nhà của ta, không liên quan gì đến vương gia. Những tội nghiệt này mình ta chịu là đủ rồi, ta không thể liên lụy đến vương gia được.

    Mạc Uyển, ta nói với muội nhiều như vậy cũng chỉ mong muội hiểu. Những chuyện này không phải chỉ dựa vào một mình muội là có thể giải quyết được. Từ nay trở đi muội không cần phải một mình cô độc chống chọi với sóng gió nữa. Muội còn có ta.

    Muội có thể đứng đằng sau ta. Muội đợi ta, đợi ta tính toán xong tất cả mọi thứ, rồi cùng ta rời khỏi kinh thành. Hiện giờ chỉ còn một bước nữa ta tuyệt đối không thể từ bỏ được. Ta không muốn sau khi chết phải hổ thẹn với mẹ ta.

    Ta về đây, huynh cẩn thận. Đã như vậy thì từ hôm nay muội lên núi đao ta sẽ đi cùng muội, muội xuống biển lửa ta sẽ nằm xuống trải đường cho muội. Muội đừng mơ có thể bỏ mặc ta lại một mình.