Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 16 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] ♫ Hoa xuân lướt trên cành liễu, leo lên hàng chân mày ♫ ♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu ♫
♫ Trăng biết tĩnh mịch ♫ ♫ Tiếng thở dài vẫn không giải quyết được nỗi buồn cũ ♫ ♫ Vừa bước lại gần tim ♫ ♫ Vừa trốn chạy thật xa ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đã ở bên nhau lâu đến vậy ♫
♫ Chỉ sợ sau khi tỉnh mộng sẽ đau đớn ♫ ♫ Mới biết cuộc đời đã bị người tác động ♫ ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫ ♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫
♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim ♫ ♫ Đau đến rơi nước mắt ♫ ♫ Hay là nói trái với lòng mình ♫ ♫ Hay là dịu dàng nói thật ♫ [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 16] Nghe nói huynh bị thương trong vụ nổ à? Không bị mất tay chân gì chứ?
Sao bản vương cảm thấy ta bị thương mà huynh lại vui quá nhỉ? Ta vừa từ chỗ phòng luyện đan về. Huynh đoán xem ta đã phát hiện ra cái gì. Thứ cháy ở trong lò vốn dĩ không phải là đan dược gì cả, mà lại là thuốc nổ tổng hợp.
Trên mặt đất còn có một vết ngòi nổ rất rõ ràng. Ta đã đoán ra từ lâu rồi. Cái bẫy này nhất định là do An Bỉnh Sơn và Đậu Sĩ Minh bắt tay nhau bày ra. Một là muốn cướp trước thời cơ che đậy việc vận chuyển thuốc nổ.
Hai là bọn chúng còn muốn mượn cơ hội tiêu diệt bản vương và Mạc Uyển. Huynh yên tâm. Bọn chúng dám châm nổ huynh và Mạc Uyển một lần, ta sẽ trả cho chúng gấp mười lần. Cứ đợi nghe tiếng nổ đi.
Chuyện này huynh nhất định không được manh động. Chúng ta phải lên kế hoạch cẩn thận. [Vương gia.] [Nô tì có việc quan trọng cần báo.] Vào đi. Vương gia. Nương nương sai nô tì mang ít thuốc trị thương đến, nhân tiện thay cô ấy hỏi thăm ngài. Thuốc này
Ngươi giúp bản vương mang về đi. Nói với nương nương bản vương không sao cả. Còn nữa, ngươi giúp bản vương nói với nương nương, việc bản vương đã hứa với cô ấy có chết cũng không từ. Những việc khác thì không cần cô ấy lo lắng đâu. Vâng.
Không ngờ cũng có nhiều người quan tâm huynh đấy nhỉ? Lần này bị thương coi như không uổng rồi. Đệ ấy nói như vậy thật sao? Đúng như vậy. Xem ra đệ ấy đã hạ quyết tâm không muốn bị ràng buộc với ta thêm nữa. Được thôi, Quân Thanh.
Bản cung vì đệ bày mưu tính kế, vì đệ mà phạm lỗi lầm nghiêm trọng. Đệ lại không chấp nhận ý tốt của ta, chỉ nhớ thương hai tỉ muội Diêu thị. Diêu Mạc Tâm mất rồi, lại đến Diêu Mạc Uyển. Nương nương,
Rốt cuộc người đã bảo vương gia đồng ý với người chuyện gì vậy? Khoan đã. Ta có thể đồng ý với đệ cứu cô ta, nhưng đệ phải đồng ý với ta một chuyện. Chỉ cần có thể cứu được Mạc Uyển, chuyện gì ta cũng đồng ý với tỉ.
Dùng mạng để đổi thì sao? Đệ vì Diêu Mạc Uyển, đến mạng cũng không cần thật sao? Được. Đệ hãy nhớ những lời hôm nay mình nói. Lời hứa hôm nay nếu có vi phạm, Dạ Quân Thanh ta tất sẽ bị trời phạt.
Có yêu cầu gì, nương nương cứ nói thẳng không sao cả. Đợi ta nghĩ ra yêu cầu rồi nhất định sẽ nói với đệ. Mọi thứ bản cung làm còn không phải đều vì đệ ấy sao? Kết quả bây giờ Diêu Mạc Uyển bình an vô sự rồi.
Đệ ấy lại đối xử với ta lạnh nhạt như vậy. Túc Thân Vương thật đáng ghét, không ngờ lại phụ bạc nỗi khổ tâm của nương nương. Phụ bạc? Đệ ấy phụ càng nhiều, thì lại nợ bản cung càng nhiều. Ai ngờ rằng tình yêu của bản cung cũng có điều kiện.
Dạ Quân Thanh, ta tuyệt đối không để đệ rời xa ta, càng không để đệ và Diêu Mạc Uyển được ở bên nhau. Dù cho bản cung có dùng hết trăm ngàn thủ đoạn cũng phải có được đệ. Nương nương nghỉ ngơi sớm đi. Nương nương.
Lệ quý phi nương nương đến rồi. Lệ quý phi nương nương kim an. Không biết đêm khuya đến đây là có việc gì ạ? Hôm nay muội muội bị làm cho kinh sợ, tỉ tỉ rất lo lắng, đặc biệt sai người nấu thuốc an thần mang sang cho muội muội.
Đại lễ của tỉ tỉ thật là món này nối tiếp món kia. Yêu thương muội muội như vậy, Mạc Uyển phải lấy gì đền đáp đây? Ta và muội vốn dĩ là tỉ muội, cần chi phải khách sáo như vậy chứ.
Chỉ có điều sau này muội muội nói chuyện làm việc phải đặc biệt cẩn thận. Tỉ tỉ lo muội muội lại giống như Mạc Tâm hương tàn ngọc vỡ. Tỉ tỉ nói đúng. Muội muội nhất định khắc cốt ghi tâm, tiếp tục sống tốt. Chỉ là…
Thứ tỉ tỉ để tâm nhất là gì nhỉ? Tình yêu và sự sủng ái của hoàng thượng. Đúng chứ? Nếu như không cẩn thận mà đánh mất thì sẽ như thế nào nhỉ? Muội muội tốt, thuốc an thần này phải uống lúc nóng, để nguội sẽ sinh ra độc tố đấy. Cái gì?
Phát nổ? Quân Thanh ca ca không sao chứ? Bị vài vết thương nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng. Lại là Diêu Mạc Uyển kia, chỉ cần gặp cô ta, Quân Thanh ca ca liền gặp phải tai ương. Vụ nổ lần phải nói là rất kì lạ,
Giống như là có người cố ý hãm hại. Quả lê này sao lại có mùi kì lạ thế? Mùi lạ? Nhìn có vẻ rất tươi mà? Đình Đình, con lấy những trái cây này ở đâu vậy? Hôm nay con xuất cung đi chơi, đang định ngồi thuyền đi câu cá,
Thì đột nhiên xuất hiện ba chiếc thuyền lớn chặn đường của con. Con liền qua đó nói lý với họ. Sau khi chủ thuyền biết được thân phận của con, bảo trên thuyền chở rau củ quả của hoàng cung đặt mua, liền tặng con một ít để tạ tội.
Mùi này chính là mùi của thuốc nổ. Hôm nay con đã đến bến thuyền nào vậy? Ba chiếc thuyền lớn kia có khi nào là thuyền dùng để vận chuyển thuốc nổ không? Hôm nay con đi bến thuyền Bình Phù. Xem ra hai việc này chắc chắn có liên quan với nhau.
Phải lập tức báo chuyện này cho Túc Thân Vương. Cô cô, cô cô. Người cứ an tâm ở trong cung nghỉ ngơi đi, việc này cứ giao cho con đi làm là được rồi. [Bình Lạc điện] Bây giờ không ngờ huynh cũng kẹt trong cung, không thể ra ngoài.
Theo ta thấy nếu còn không trốn khỏi kinh thành, chỉ sợ sẽ như cá nằm trên thớt. Bây giờ vẫn chưa phải lúc, bản vương vẫn còn có việc chưa làm. Ý huynh là Diêu Mạc Uyển sao? Hai người đúng thật là một lòng một dạ nghĩ cho nhau.
Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sẽ trở thành điểm yếu của nhau, bị người khác kìm hãm. Hiện nay Mạc Uyển đã là phi tử của hoàng thượng rồi. Huynh tội gì phải như vậy chứ? Đợi đã. Vừa nãy huynh mới nói Mạc Uyển suy nghĩ cho bản vương?
Cẩm Y, lời này của huynh có ý gì vậy? Quân Thanh ca ca. Quân Thanh ca ca. Ta nghe nói huynh bị thương rồi. Huynh bị thương ở đâu vậy? Có nặng không? Trường Phong công chúa, xin tự trọng. Ở đâu ra cô công chúa này vậy? Vô lễ như vậy.
Đi vào không gõ cửa không nói làm gì, ở đây còn có một người đang ngồi sờ sờ này, đến lời chào hỏi cũng không có. Ngươi là đàn ông sao lại so đo từng tí như vậy? Cô… Đúng thật là không có chút phong độ nào.
Không biết hôm nay Trường Phong công chúa đến là có việc gì? Ta biết những chiếc thuyền vận chuyển thuốc nổ kia ở đâu. Lời này là thật sao? Đương nhiên. Có điều… nếu huynh muốn biết… Nữ tử Nam Dụ quả thật gan dạ.
Nếu Quân Thanh huynh ấy đã không muốn, vậy bản thành chủ đành miễn cưỡng thay huynh ấy tận hiến vậy. Ngươi… ngươi làm gì vậy? Tên lưu manh nhà ngươi, ngươi đừng qua đây. Thả cô ra cũng được, chúng ta thực hiện một giao dịch. Cô nói ra địa điểm của thuốc nổ.
Ngươi bớt dọa dẫm đi, ta không tin ngươi gan to bằng trời. Quân Thanh ca ca, cứu ta. Ta đúng là gan to bằng trời đấy, muốn thử không? Được rồi, được rồi. Ta nói, ta nói. Bến thuyền Bình Phù có ba chiếc thuyền lớn, thuốc nổ được giấu trên thuyền.
Vậy việc này phải nhờ cậy Cẩm Y rồi. [Tiêu] Kẻ nào? Ăn cướp. Mau đốt thứ trong hòm đi. Vâng. Đứng yên. Các ngươi là ai? Sao lại dám phá vỡ quy tắc áp tải hàng? Đại ca, ba chiếc xe ngựa đều chở thuốc nổ. Quy tắc?
Từ bao giờ làm chuyện trộm cướp lại còn phải quan tâm đến quy tắc vậy? Nói. Lô thuốc nổ này là kẻ nào đã nhờ các ngươi vận chuyển? Và phải vận chuyển đến nơi nào? Ta không biết. Nếu không nói ta sẽ giết ngươi.
Mọi người đều làm công việc máu chảy đầu rơi. Từ lâu đã xem nhẹ chuyện sống chết rồi. Nếu ta nói, dù ngươi không giết ta, thì những người khác cũng sẽ giết ta. Võ công chẳng ra gì nhưng cũng cứng mồm cứng miệng đấy.
Ta có đầy cách khiến ngươi phải mở miệng. Lôi bọn chúng xuống. Đứng dậy. Nói. Ai đã phái các ngươi tới? [Ý Hạo cung] Mạc Tâm. Nàng biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là sinh thần của nàng. Nhưng hiện giờ An Bỉnh Sơn nói với trẫm
Tình trạng của nàng ngày một xấu đi. Trước nay trẫm chưa bao giờ lo lắng, sợ hãi như vậy. Trẫm thật sự sợ mất đi nàng. Sợ nàng thật sự rời bỏ trẫm. Mạc Tâm, nàng cố chịu đựng thêm một thời gian nữa.
Hiện nay An Bỉnh Sơn đang gấp rút nghiên cứu điều chế Cửu chuyển hoàn hồn đan. Nàng nhất định phải tiếp tục gắng gượng vì trẫm. Bất luận phải trả cái giá như thế nào, trẫm nhất định phải làm nàng tỉnh lại. Mạc Tâm. Mạc Tâm. Hoàng thượng.
Mau đến thay đồ cho trẫm. – Hoàng thượng. – Thay đồ cho trẫm. Hoàng thượng. Đừng gọi ta là hoàng thượng. Mạc Tâm của trẫm chỉ sẽ gọi trẫm là Hồng Dịch. Được. Hồng Dịch. Ngài uống say rồi. Ta đỡ ngài đi nghỉ ngơi. Sao trẫm có thể uống say được chứ?
Mạc Tâm. Mạc Tâm. – Hoàng thượng – Nàng biết nhìn thấy nàng trẫm rất vui không? Hoàng thượng. Hoàng thượng. Nàng biết trẫm muốn gặp nàng biết bao nhiêu không? Hoàng thượng. Hoàng thượng. Hoàng thượng. Hoàng thượng. Nàng đang từ chối trẫm sao? Nàng nói cho ta biết
Có phải từ đầu đến cuối trong lòng nàng đều có người khác không? Là ai? Dạ Quân Thanh phải không? Hoàng thượng trách lầm thần thiếp rồi. Nàng là người phụ nữ của trẫm. Nàng là người phụ nữ của trẫm. Mạc Tâm.
– Nàng là người phụ nữ của trẫm. – Buông ta ra. Ngài nhìn kĩ đi, ta không phải Diêu Mạc Tâm. Diêu Mạc Tâm đã chết rồi, và cả Trọng Nhi nữa. Và cả Trọng Nhi nữa. Nó vẫn chưa từng đến ngắm thử thế giới này. Nếu tỉ tỉ vẫn còn sống,
Không biết trong lòng sẽ đau khổ đến nhường nào, sợ rằng sẽ khóc cạn cả nước mắt. Trọng Nhi. Trọng Nhi. Không. Mạc Tâm nhất định sẽ tha thứ cho trẫm. Trẫm đã xử tử hung thủ hãm hại Mạc Tâm. Nàng ấy nhất định sẽ hiểu ý của trẫm. Uyển phi,
Nàng năm lần bảy lượt từ chối trẫm. Bây giờ lại nhắc lại chuyện cũ làm trẫm mất hứng. Rốt cuộc nàng có ý gì? Thần thiếp biết hoàng thượng khó quên tỉ tỉ. Thần thiếp có thể có được cơ hội ngày hôm nay
Đều vì nhờ có vài phần giống tỉ tỉ mà thôi. Đối với hoàng thượng mà nói, thần thiếp chẳng qua chỉ là thế thân của Mạc Tâm. Nếu nàng đã biết thì nàng phải làm việc mình nên làm. Nàng thông minh như vậy, từ khi nàng vào cung,
Thì nàng đã nên hiểu ý của trẫm. Sao vậy? Bây giờ nàng muốn trở mặt rồi sao? Hoàng thượng muốn trông bầu vẽ gáo, tạo ra một Diêu Mạc Tâm khác. Thần thiếp lại không cam tâm tình nguyện. Nàng nói cái gì? Không cam tâm tình nguyện? Đúng.
Cuộc đời của tỉ tỉ hưng thịnh tột đỉnh rồi suy tàn, được sủng ái tột cùng rồi lại chịu nhục nhã. Phần lớn là do nhận được nhiều ân sủng. Mạc Uyển không muốn lại đi theo vết xe đổ của tỉ tỉ. Vì vậy không cam tâm.
Hơn nữa trong thế giới phàm trần này có được mấy người có thể cam tâm tình nguyện xóa đi hình ảnh của bản thân, đi làm thế thân của một người khác chứ? Mạc Uyển cũng là người phàm. Trong lòng cũng mong muốn có được tình yêu độc nhất vô nhị.
Cho dù là làm thế thân cho tỉ tỉ ruột, trong lòng Mạc Uyển cũng khó tránh nảy sinh sự đố kị. Vậy nên không tình nguyện. Khao khát một tình cảm độc nhất vô nhị? Đúng vậy. Trẫm lẽ nào lại không khao khát tình cảm độc nhất vô nhị của Mạc Tâm?
Được. Trong hậu cung này, ngoài trừ Mạc Tâm của năm đó ra, chưa từng có một người nào dám nói những lời chân thật như vậy với trẫm. Được. Nàng rất dũng cảm. Vậy từ đây về sau, trẫm sẽ không miễn cưỡng nàng nữa. Nhưng nàng phải nhớ
Trẫm là quân vương của Đại Chử. Chưa từng có thứ gì trẫm muốn mà lại không có được. Trẫm sẽ luôn đợi nàng, đợi đến khi nàng cam tâm tình nguyện làm thế thân của Mạc Tâm. Đêm khuya trời lạnh, nương nương cẩn thận bị nhiễm lạnh đấy.
Rõ ràng trước khi vào cung ta đã chuẩn bị cả rồi. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Nhưng cứ đến thời khắc này ta vẫn không thể lừa dối được bản thân mình. Tình yêu chân thành cả đời ở trước mắt.
Nhìn sâu vào thâm cung xa ngàn dặm. Sao đêm nay trong cung lại có tiếng chuông? Bẩm nương nương, hôm nay vốn là sinh thần của tiên hoàng hậu nương nương. Nghe những người lớn trong hoàng cung nói, hoàng thượng từng hạ lệnh
Ngày này mỗi năm đều sẽ gõ chuông chúc mừng. Sao đến cả chuyện này ta cũng quên được chứ? Còn nhớ năm đó ta như sao, chàng như trăng, lung linh và trong sáng. Nhưng nay vật vẫn như cũ mà người đã không giống xưa. Sao mờ trăng sáng.
♫ Gió muốn thổi nhưng lại dừng, sợ khuấy động nỗi buồn biệt ly ♫ ♫ Nếu biển xanh vẫn thế thì đừng đến chốn phồn hoa, biết không? ♫ ♫ Trời đất đều cô độc, lại tin nhân gian bạc đầu ♫
♫ Giang sơn gấm vóc này không bằng có nàng ở bên ♫ ♫ Sau khi nàng đi, lá xanh cũng héo úa ♫ ♫ Dù trời đất không còn nữa, chân thành vẫn có thể ở bên nhau ♫ ♫ Hỏi năm tháng có thể quay lại không ♫
♫ Tháng năm đằng đẵng nói rằng gương vỡ khó lành ♫ ♫ Lá vàng mãi xào xạc, vầng trán thêm nếp nhăn ♫ ♫ Gió tây thổi rạc người, cứ thổi mãi tầng trên ♫ ♫ Vì nàng thề hứa, dành hết tất cả ♫
♫ Nhớ nhung người họa sĩ ♫ Mạc Tâm. ♫ Chấm bút là thiên thu ♫ ♫ Vầng trăng sáng khi ấy, mơ hồ lưu lại nơi đầu cành ♫ ♫ Sau khi nàng đi, lá xanh cũng héo úa ♫
♫ Dù trời đất không còn nữa, chân thành vẫn có thể ở bên nhau ♫ ♫ Hỏi năm tháng có thể quay lại không ♫ ♫ Tháng năm đằng đẵng nói rằng gương vỡ khó lành ♫ ♫ Lá vàng mãi xào xạc, vầng trán thêm nếp nhăn ♫
♫ Gió thu thổi rạc người, cứ thổi mãi tầng trên ♫ ♫ Vì nàng thề hứa, dành hết tất cả ♫ ♫ Nhớ nhung người họa sĩ, chấm bút là thiên thu ♫ ♫ Vầng trăng sáng khi ấy, mơ hồ lưu lại nơi đầu cành ♫
♫ Tình yêu này không đường về, một lời thề ước đến từ trái tim ♫ ♫ Ngoài chờ đợi nàng thì chẳng còn cô đơn nào khác trong cuộc đời này ♫ Nếu theo như những gì Cẩm Y nói,
Những hộ vệ áp tải hàng với bộ dạng khả nghi kia chính là người đảm nhiệm vận chuyển thuốc nổ. Có thể thân phận của bọn người này chắc chắn không thể liên quan trực tiếp đến Đậu Sĩ Minh.
Vì vậy ở giữa nhất định sẽ có một người trung gian liên kết hai bên. Hơn nữa bọn chúng hoạt động ở kinh thành. Nhiều người như vậy, nếu không có một thân phận công khai hợp lý để làm việc, thì đã khiến người khác để ý từ lâu rồi.
Thế nên, tên Đậu Sĩ Minh này nhất định đã sắp xếp một trạm trung chuyển ở kinh thành. Và nơi này nhìn bên ngoài sẽ không có chút mờ ám nào, quang minh chính đại. Nói thế nào đi nữa, hai chúng ta đúng là tâm linh tương thông.
Quân Thanh, lời huynh nói chính là những gì ta nghĩ. Hôm đó ta vừa bắt được bọn chúng liền bị thích khách tập kích. Bọn chúng đã chuẩn bị chu toàn cả rồi. Xem ra là sẵn sàng trốn chạy bất cứ lúc nào. Người sống còn có thể chạy thoát được.
Người chết thì không thể chạy thoát được. Huynh chẳng phải đã đến quan phủ rồi sao? Bọn họ nói như thế nào? Tên Kinh Triệu Doãn đó, cực kỳ qua loa tắc trách. Hắn nhận diện một chút liền phán những tên bị chết đều không phải dân bản địa,
Đều đến từ các ngôi làng ở vùng lân cận. Ta bảo hắn đi điều tra những người mất tích mấy ngày gần đây. Hắn liền nói những việc này làm mấy ngày mấy đêm cũng không xong. Thân phận của ta cũng không đủ để uy hiếp hắn phải điều tra. Nên
Bên phía quan phủ coi như tắc rồi. Hiện nay càng trốn tránh thì lại càng khả nghi. Bây giờ cũng không phải là không có cách. Bọn người kia hoạt động ở kinh thành lâu như vậy, không thể không có chút dấu vết nào. Ý của huynh là…
Huynh tìm người vẽ lại hình dáng của những tên đã chết, âm thầm nghe ngóng điều tra. Huynh ngồi ở trong cung mở miệng một cái là ta phải chạy đến gãy chân. Huynh có biết hôm nay suýt nữa thì mất luôn cái mạng nhỏ này của ta rồi.
Cũng chẳng thấy huynh quan tâm ta gì cả. Đi đây. Đừng đi vội vậy chứ. Lại đây. Bản vương quan tâm huynh. [Quan Thư cung] Nương nương. Nương nương. Nương nương. Người không sao chứ? Không sao, chỉ là có chút chóng mặt.
Có lẽ là do vài ngày nay thời tiết thất thường. Tiểu Hưng Tử. Nương nương. Lưu Tỉnh, những việc này ngươi cứ để Tiểu Hưng Tử làm là được rồi. Cậu ta đâu? Tiểu Hưng Tử cậu ấy… Trước mặt bản cung việc gì biết cứ nói. Ngươi nói đi.
Sáng sớm nay vẫn chưa kịp xin chỉ thị của nương nương, cậu ấy đã bị Lệ quý phi nương nương bắt đi qua đó làm việc rồi. Đi gấp quá đến cả bổng lộc tháng này cũng chưa nhận. Đúng là ăn hiếp người quá đáng mà.
Bên cung Lệ quý phi nào có thiếu người hầu chứ, cứ phải làm khó Quan Thư cung của chúng ta. Tên Tiểu Hưng Tử này cũng là một tên tâm địa gian trá. Mấy hôm trước đã bắt đầu liên tục nịnh hót Lệ quý phi.
Thường ngày nương nương đối xử với hắn không tệ, lúc này lại gió chiều nào theo chiều ấy. Nói đi là đi, đến một lời từ biệt cũng không có. Được rồi, Thinh Nguyệt. Vừa hay tháng này bổng lộc của Quan Thư cung chúng ta cũng bị cắt giảm không ít.
Ta cũng không cần nhiều người hầu như vậy. Những kẻ không trung thành đó họ muốn đi cứ để họ đi đi. Nhưng mà nương nương, – thường ngày hắn… – Thinh Nguyệt, lát nữa ngươi đem bổng lộc tháng này đưa cho Tiểu Hưng Tử.
Quan Thư cung của chúng ta không nợ gì người ta cả. Vâng nương nương. Mẹ, người chậm thôi. Xem sắc mặt của con gần đây rất tốt, nhất định là bệ hạ vô cùng sủng ái con. Mẹ vẫn là người hiểu Tố Loan nhất.
Mặc dù gần đây hoàng thượng bận rộn chính sự, nhưng mỗi lần đến hậu cung đều nhất định sẽ đến thăm Tố Loan. Đúng rồi. Thuốc giúp mang thai lần trước mẹ mang vào cung có uống đúng giờ không? Uống rồi. Vậy thì tốt. Chỉ cần nhanh chóng mang long thai,
Thì cho dù Diêu Mạc Uyển có được sủng ái, cũng không lay nổi vị trí của con trong cung. Sao dạo này không nghe con nhắc đến nó nữa? Diêu Mạc Uyển e là đã không gặp hoàng thượng được một thời gian rồi.
Không ngờ ngày tháng tốt đẹp của nó lại qua nhanh như vậy. Vậy cũng tốt. Tạm thời nó không gây được sóng gió gì cả. Có điều, Loan Nhi con nhất định không được lơ là, không thể để nó có cơ hội trở mình. Mẹ, người yên tâm.
Cuộc sống bây giờ của cô ta e là còn chẳng bằng lúc còn ở trong phủ. Nếu đã như vậy Diêu Mạc Uyển cũng xem như một nửa là con gái ta. Bây giờ như thế nào, ta cũng phải qua đó quan tâm nó, không đúng sao?
Thường này mẹ không phải dạy con trước mưu tính sau mới hành động sao? Sao hôm nay lại trực tiếp đi dạy dỗ cô ta vậy? Hiện nay chúng ta đã không nể nang gì nữa rồi. Âm mưu ngoài sáng hay trong tối có gì khác nhau chứ? Hơn nữa
Lần trước nó bày kế hãm hại ta, đến nay lòng mẹ vẫn buồn bực không nguôi, bị bệnh đau thắt tim. Đại phu nói rồi, nếu cục tức này không nuốt xuống được, bệnh này cũng khó chữa khỏi. Vậy mẹ muốn… Thinh Nguyệt, ngươi thêu xấu thật đấy. Nương nương. Bên này.
Phải từ bên này. Đúng không? Từ chỗ này qua. Không phải. Là chỗ này, nương nương. Thinh Nguyệt à. Ngươi thân phận nô tì sao lại ngồi cãi nhau với nương nương chứ? Vào cung rồi đến quy tắc của Diêu gia cũng quên mất sao? Nô tì… Nô tì biết sai rồi.
Trong cung này làm việc phải theo quy tắc. Việc này ngay cả ta còn biết, sao nương nương lại không biết vậy? Chả trách Quan Thư cung này lại lạnh lẽo vắng vẻ, một chút sinh khí cũng chẳng có. Đại phu nhân dạy dỗ rất đúng.
Mạc Uyển lo lắng Quan Thư cung lạnh lẽo này sẽ mang đến xui xẻo cho người. Nếu không có việc gì khác xin mời phu nhân về cho. Vật này là của Mạc Ly lúc còn sống để lại, ta sợ để nó trong Diêu phủ sẽ không may,
Hôm nay mang đến cho con. Sao? Làm phi tử trong cung đến lễ nghĩa cơ bản cũng không biết rồi sao? Cảm tạ đại phu nhân. Thật là bất cẩn quá. Người mất rồi không thể sống lại, nhưng vòng tay vỡ rồi, ta đền con một chiếc mới là được.
Đây là do lúc làm việc mẹ không cẩn thận bị đâm phải. Bát canh này là ta đã đút cho mẹ ngươi đấy, vậy thì sao chứ? Con tiện nhân này. Dừng tay. Con gái. Uyển phi, muội đang làm gì vậy hả?
Sao muội lại có thể vô lễ với mẫu thân như vậy? Con tiện nhân này ngươi dám đánh ta sao? Từ nay về sau, bà đối xử với ta như thế nào, ta sẽ đối xử với bà như thế đấy. Ngươi… Còn nữa bà không xứng nhắc đến tên mẹ ta.
Uyển phi ở đây là hoàng cung, không phải ngoài chợ. Muội còn nhớ một chút tôn ti lễ nghĩa gì không? Trong mắt không hề có trưởng bối, hỗn láo với đích mẫu, bất hiếu bất để. Dù hoàng thượng có ở đây cũng không để cho muội làm vậy.
Bản cung phạt muội quỳ ở Ngự hoa viên.