【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 18 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 18] Tề vương ham chơi không biết chừng mực. Lẽ nào ngươi cũng không biết sao? Thái hậu nương nương. Nô tài muốn cản, nhưng nô tài không cản được.
Tề vương điện hạ và Hoàng thượng có quan hệ thân thiết. Hoàng thượng đi chuyến này, Tề vương lo lắng, nói thế nào cũng phải đi theo. Dì. Con lại có chuyện gì nữa? Dì, không thấy Tinh phi đâu.
Trong cung Y Lan chỉ có nha đầu Nguyệt Nha Nhi thôi. Thần thiếp nghĩ, liệu có phải Tinh phi lại lén xuất cung rồi hay không? Ngay cả Tinh phi cũng không thấy đâu nữa. Dì. Chỉ e Tinh phi này xuất cung đi gặp tình nhân rồi thôi.
Ngày trước chính miệng cô ta nói với Hoàng thượng. Cô ta có tình nhân ngoài cung. Giờ rõ ràng là nhân lúc Hoàng thượng, không ở trong cung liền làm càn. Rõ ràng cô ta không coi dì ra gì mà. Không phải đâu Yên tần nương nương.
Người, người hiểu nhầm Tinh phi nương nương rồi. Hỗn xược. Bổn cung đang nói chuyện với Thái hậu nương nương. Liên quan gì đến ngươi. Nói đi. Rốt cuộc là thế nào? Bẩm Thái hậu nương nương. Nô tài nghe Nguyệt Nha Nhi nói,
Tinh phi nương nương đúng là đã xuất cung. Có điều, không phải là đi gặp tình nhân gì cả. Tinh phi nương nương không yên tâm để Hoàng thượng, một mình tới Ích Châu. Nên mới đi theo. Hai người này, ai cũng không vừa. Tinh phi đi tìm Hoàng thượng rồi sao?
Đúng vậy nương nương. Tinh phi này, cũng quá mưu mô rồi. Lúc tiễn Hoàng thượng thì giả bộ không đến. Giờ lại lén lút đi tìm Hoàng thượng. Bỏ đi. Tuy tự ý xuất cung là phạm vào quy tắc trong cung. Nhưng cũng chứng tỏ,
Tinh phi và Tề vương đều là người trọng tình trọng nghĩa. Ai gia cũng yên tâm trong lòng. Các ngươi lui xuống đi. Vâng. Hai vị, ở trọ không? Cho bọn ta hai phòng thượng hạng. Được, mời hai vị vào trong. Đi thôi. Hai người đó,
Chẳng phải là hai kẻ cưỡi ngựa thô lỗ suýt đâm vào chúng ta lúc trước đó sao? Đúng vậy. Xem ra, chúng vội vàng đến đây, là để gặp đồng bọn. Đám người đó ở trong phòng đó. Vậy chúng ta đến tóm cổ cả bọn đi. – Đi thôi. – Đi thôi.
Nhiệm vụ mà Độc Cô tướng quân giao cho lần này, không được để xảy ra chút sơ xuất gì. Nhất định phải khiến tiểu tử hoàng đế đó, có đi không về. Ai? Mau chạy. Ai? Lão gia, rượu ngài gọi, tiểu nhị mang đến cho các ngài rồi đây.
Vừa nãy cũng là ngươi sao? Vào đi. Nhanh, về thôi, nhanh. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Tên Độc Cô Tấn này được lắm, lại dám làm hại hoàng huynh ta. Tinh Nhi. Ta thấy, chúng ta nhanh thu dọn đồ, đuổi kịp hoàng huynh. Nói chuyện này cho huynh ấy biết.
Đám người này thật quá ngang tàn. Chi bằng, nhân lúc chúng chưa kịp phòng bị, diệt trừ hết đi cho rồi. Như vậy tốt thì có tốt. Có điều, chúng ta chỉ có hai người. Nhưng bọn họ có đến mấy người. Phải làm thế nào đây? Đến lúc đó, hãy xem ta đây.
Tiểu nhị. Khách quan. Lấy cho ta vò rượu. Có ngay. Tiểu nhị, mau mang rượu ra đây. Làm cái trò gì, mà lâu thế còn chưa mang ra. Chết rồi, chết rồi. Hắn không nhìn thấy mình hạ độc đấy chứ? Giờ phải làm thế nào mới được đây. Có chuyện gì thế?
Chẳng phải bảo huynh canh chừng rồi sao? Vừa nãy ta buồn tiểu. Mau, mau đi thôi. Nếu không sẽ bị bọn họ phát hiện mất. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Các ngươi là ai? Ngươi biết ta là ai không. Lại dám trói ta lại thế này. Ta cảnh cáo ngươi. Biết điều,
Thì mau thả ta ra. Nếu không… Nếu không thì sao? Ngươi mau nói nghe xem, ngươi là ai đi. Để ta xem có dễ đối phó hay không. Rồi ta mới quyết định, có thả ngươi ra hay không. Ta là… Rốt cuộc ngươi là ai? Rốt cuộc có bao nhiêu đồng bọn nữa?
Đang hỏi ngươi đó. Ngươi trả lời đi chứ. Nếu ngươi còn không chịu nói. Ta sẽ ra tay tàn độc vô tình đấy. Chiêu Nhi, dùng hình. Các ngươi định làm gì? Thế nào? Ngươi có khai hay không? Khai, ta khai. Các ngươi đừng tra tấn ta nữa. Nói đi.
Độc Cô Tấn phái ngươi đến đúng không? Rốt cuộc ngươi còn bao nhiêu đồng bọn nữa? Kế hoạch cụ thể của các ngươi, rốt cuộc là gì? Là Độc Cô tướng quân phái bọn ta đến. Đúng là muốn giết hoàng huynh ta. Tinh Nhi. Làm sao bây giờ?
Chúng ta phải mau đi báo cho Vũ Văn Ung biết. Muộn quá e là không kịp. Nhưng còn hắn thì làm thế nào? Nếu ngươi không muốn chết, thì sau này đừng dùng vũ lực nữa. Nếu không, thuốc độc này sẽ phát tác, khiến ngươi thất khiếu chảy máu mà chết. Đi thôi.
Đi. Tinh Nhi. Cuối cùng chúng ta cũng tới rồi. Tây Bắc Đại tướng quân Quách Hoài, đã đến Trường An rồi. Lần này Độc Cô Tấn, lại có việc bận rồi. Mấy năm nay, Độc Cô Tấn phái không ít người đến Tây Bắc, tỏ ý hợp tác với Quách tướng quân.
Lần này Quách tướng quân cuối cùng cũng trở về. Hắn ắt hẳn, sẽ nghĩ đủ mọi cách lôi kéo ông ta. Nhìn người, dường như không hề lo lắng chuyện này. Lo lắng? Trẫm lại nghĩ, Độc Cô Tấn lôi kéo Quách tướng quân. Đối với chúng ta lại là một việc tốt.
Chuyện này… Đứng lại. Đây không phải chỗ các ngươi có thể vào. Mau đi đi. Ngươi mở to mắt ra nhìn cho rõ xem, bổn vương là ai. Nhận ra rồi chứ? Nhận ra rồi thì mau tránh ra cho bổn vương. Nhận thì không nhận ra. Nhưng các ngươi lếch thếch thế này,
Mà còn dám tự xưng là vương gia. Nhìn là biết không phải người tốt gì. Trói đã rồi nói sau. Hoàng huynh. Hoàng huynh. Chiêu Nhi tới rồi. Hoàng huynh. Hoàng huynh. Các ngươi nhìn cho rõ đi. Đây là ngọc bội của Hoàng thượng. Giở trò với bọn ta đấy à? Hỗn xược.
Lui xuống đi. Tất công công. Mau thả nương nương và Tề vương điện hạ ra. Hai vị tổ tông. Dù gì hai vị một người là nương nương, một người là vương gia. Chuyện này, sao lại bụi bặm đầy người thế này? Đừng nhắc tới nữa.
Chuyến đi này thật sự quá nguy hiểm. Hoàng thượng đâu? Bọn ta có việc quan trọng muốn gặp người. Trẫm ở đây này. Hoàng huynh. Hoàng huynh. Hoàng huynh. Hoàng huynh. Cuối cùng cũng đuổi kịp huynh rồi. Đệ buông trẫm ra trước đã. Hai người không nên đến đây. Ta,
Không phải ta muốn đến. Là Chiêu Nhi cứ ép ta đến. Ta sợ huynh ấy đi đường không an toàn. Đúng không Chiêu Nhi? Đúng, đúng, đúng. Là, là ta kéo Tinh Nhi tới đây cùng ta đấy. Chiêu Nhi muốn gặp hoàng huynh mà. Tất Đại Dũng. Chuẩn bị nước nóng,
Để họ tắm rửa. Vâng. Đi thôi. Hoàng huynh. Huynh chuẩn bị cho bọn ta ít đồ ăn đi. Ta và Tinh Nhi phi như bay một mạch tới đây. Cơm còn chưa kịp ăn mấy miếng. Tề vương điện hạ. Để nô tài đưa người đi dùng cơm.
Ngươi sai người đem cơm đến đây là được rồi. Ta còn có chuyện muốn nói với hoàng huynh nữa. Điện hạ. Chẳng phải ngài thích ăn thịt dê nướng sao. Ngoài kia có. Muốn ăn bao nhiêu thì ăn. Hỏa Dực, đúng không? Hình như, không còn bao nhiêu nữa rồi.
Vậy nô tài… Điện hạ còn chưa nói muốn ăn, ngươi đã định chạy rồi. Điện hạ. Vậy thì Hỏa Dực, ngươi đưa ta cùng đi. Ngươi, đứng yên đó. Đi thôi. Nàng có biết, chuyến đi này nguy hiểm thế nào không? Nàng không nên làm càn cùng Chiêu Nhi như vậy.
Ngày mai trẫm sẽ sắp xếp người, đưa nàng và Chiêu Nhi về cung. Ta không về. Ta cũng biết nguy hiểm đến mức nào. Trên đường đi ta và Chiêu Nhi gặp một đám sát thủ. Bọn họ đến để giết người. Trẫm đã sớm biết rồi.
Bọn chúng sẽ không để yên dễ dàng như vậy rồi. Chúng không nhận ra hai người chứ? Không. Người biết Độc Cô Tấn, muốn giết người sao? Đây chỉ là suy đoán của trẫm. Ta và Chiêu Nhi, trên đường tới đây, đã bắt gặp bọn họ rồi. Nhìn dáng vẻ bọn họ,
Rất không dễ đối phó. Người và Hỏa Dực phải đề phòng cẩn thận. Hai người đã nghĩ ra kế sách đối phó chưa? Thuận theo mệnh trời đi. Sao có thể thuận theo mệnh trời được. Trên đường tới đây, ta và Chiêu Nhi, bắt được một thích khách. Hắn nói,
Bọn họ sẽ tập kích mọi người ở khe núi phía trước. Chi bằng, chúng ta mau đi thôi. Đổi con đường khác, để chúng không bắt được. Sao hai người lại liều lĩnh như vậy. Nếu chúng làm hai người bị thương thì phải làm sao?
Chẳng phải giờ ta vẫn bình yên ở đây sao? Nàng đang hại trẫm đấy. Sao ta lại hại người được. Hại trẫm càng yêu nàng hơn. Ai cần người yêu. Tinh Nhi. Có phải nàng, hết giận trẫm rồi đúng không? Ta,
Ta chỉ không muốn trẻ thế này mà đã phải làm góa phụ thôi. Trẫm hứa với nàng. coi như là vì nàng, trẫm sẽ cố gắng giữ lại cái mạng này. Nàng cũng vậy, mạng sống là trên hết. Người nói thật sao? Người nhất định sẽ sống tốt đúng không?
Trẫm bảo đảm với nàng. Trẫm nhất định, sẽ cố gắng giữ lại mạng sống. Nàng muốn có thứ gì? Túi thơm ta tặng người đó. Trẫm đã nói với nàng rồi. Thứ đã tặng trẫm, không có chuyện đòi lại được. Đưa cho ta trước đã. Nàng đang làm gì vậy?
Đây là thuốc bột. Khi gặp nguy hiểm thì tung ra. Sẽ không ai làm hại được người hết. Lợi hại như vậy thật sao? Hoàng thượng, thuộc hạ nghe Tề vương điện hạ nói… Thuộc hạ xin cáo từ. Không cần. Ngươi vào đây đi. Tinh Nhi. Nàng với Chiêu Nhi,
Ăn chút đồ đi đã. Trẫm và Hỏa Dực, phải bàn bạc xem, làm sao để đối phó với đám thích khách kia. Được. Hoàng thượng. Tề vương điện hạ nói, họ bắt được một thích khách. Hai người họ đã đánh rắn động cỏ rồi. Vậy thì kế hoạch của chúng,
Chắc chắn sẽ có thay đổi. Rất có thể, thời gian sẽ sớm hơn. Nói như vậy… Thì chính là tối nay. Không được Hoàng thượng. Như vậy quá nguy hiểm. Cứ làm vậy đi. Dù sao cũng không thể để chiến trường dây dưa đến đây được. Cô nói xem,
Hoàng huynh ta định làm thế nào? Ta cũng không biết. Lên. Bảo vệ Hoàng thượng. Tinh Nhi. cô đừng đi đi lại lại nữa. Ta đau hết cả đầu rồi. Huynh nói xem hoàng huynh huynh, chắc sẽ không sao chứ? Đương nhiên. Có Hỏa Dực bên cạnh hoàng huynh ta,
Lại thêm bao nhiêu binh sĩ đi theo như vậy. Chắc chắn sẽ không sao. Huynh nói xem lòng ta, sao lại rối loạn thế này. Cô nói vậy, khiến lòng ta cũng bắt đầu rối bời rồi. Hoàng huynh ta, thật sự sẽ không sao chứ? Không sao, không sao.
Chắc chắn sẽ không sao. Hoàng huynh huynh chắc chắn sẽ không sao. Hoàng thượng bị thương rồi, Hoàng thượng bị thương rồi. Hoàng thượng bị thương rồi, Hoàng thượng bị thương rồi. Thế nào rồi? Bắt được người xấu chưa? Hoàng thượng vừa mới được khiêng vào trong.
Ai được khiêng vào trong rồi? Đi hết đi. Về vị trí của mình hết đi. Hoàng thượng, Hoàng thượng thế nào rồi? Hoàng thượng… Tinh Nhi, cô đợi ta nữa. Hỏa Dực, ngươi tránh ra, để ta vào trong. Trời không còn sớm nữa. Tề vương điện hạ, về nghỉ ngơi sớm đi.
Hoàng huynh ta bị thương thế kia. Sao ta ngủ được. Ngươi mau tránh ra cho ta. Tề vương điện hạ. Hoàng thượng có Tinh phi nương nương ở bên. Ngài đừng vào trong gây thêm phiền phức nữa. Đi thôi, nô tài đi ăn đêm cùng ngài. Tất Đại Dũng,
Ngươi thật vô lương tâm. Hoàng thượng đang bị thương, mà ngươi vẫn còn tâm trạng ăn đêm được. Điện hạ. Tinh phi nương nương y thuật cao siêu. Có nương nương chăm sóc Hoàng thượng. Ngài có gì mà không yên tâm nữa. Hơn nữa cái đùi dê này,
Ngoài thì cháy trong thì mềm. Thơm ngọt vừa miệng. Không ăn thì thật đáng tiếc. Sao người đã tỉnh rồi. Ta tưởng… Tưởng trẫm bị thương hả. Sao nàng lại khóc? Lẽ nào người không bị thương. Có phải Hỏa Dực, lại dọa nàng nữa đúng không?
Trẫm có thuốc độc phòng thân nàng cho. Sao có thể dễ dàng bị thương như vậy được. Đám người áo đen đó. Bị thuốc độc của nàng độc chết hết rồi. Hỏa Dực sao có thể lừa được ta. Chủ tớ hai người, đúng là xấu xa như nhau. Không tin được ai hết.
Được rồi. Đừng giận nữa. Trẫm biết sai rồi. Ai cần người nhận sai. Người sao vậy? Không sao chứ. Không sao. Chỉ là ta, đau ở đây thôi. Đau lắm. Để ta xem xem. Người lại muốn lừa ta. Trẫm biết. Dù cho nàng giận thật, cũng sẽ không bỏ mặc trẫm đâu. Ta,
Còn lâu ta mới thèm quan tâm đến người. Ngày trẫm xuất cung, nàng không đến tiễn trẫm. Trẫm thật sự tưởng rằng, nàng sẽ không bao giờ quan tâm đến ta nữa. Hôm đó ta và Chiêu Nhi, đang nghĩ cách xuất cung. Được. Nàng muốn vào lãnh cung đến vậy.
Thì trẫm cho nàng được toại nguyện. Người đâu, đưa Tinh phi, vào cung Dao Kính. Tinh Nhi, xin lỗi. Trẫm, nên xin lỗi nàng sớm hơn mới phải. Chỉ vì trẫm là hoàng đế, trẫm kiêu ngạo. Ngay cả, lời xin lỗi cũng không nói ra được. Vậy giờ người,
Vì sao lại nói xin lỗi. Trẫm không muốn, đánh mất nàng thêm lần nữa. Vậy, người còn muốn tống ta vào lãnh cung nữa không? Trẫm sai một lần rồi, sẽ không bao giờ có lần thứ hai nữa. Hoàng thượng, cần gọi thái y tùy tùng tới không? Thôi.
Tránh để Tinh Nhi tỉnh giấc. Hoàng thượng, lúc Tinh phi nương nương cho người uống thuốc, đã nhắc nhở rồi. Tuyệt đối không thể… Không để bị nội thương. Lần này, e là đã tổn thương đến khí huyết rồi. Trẫm đã hứa với Tinh Nhi. Sẽ bảo toàn bản thân,
Bảo toàn Chiêu Nhi. Cả mẫu hậu nữa. Chỉ tiếc là, người đã tận lực, nhưng ý trời khó trái. Cuối cùng Chiêu Nhi, cũng bị liên lụy vào. Ngươi nói gì cơ? Nói lại lần nữa. Tướng quân. Thuộc hạ làm việc không thành. Sát thủ được phái đi,
Không một ai sống sót trở về. Đồ vô dụng. Chỉ một kẻ trúng độc nặng sắp chết, mà cũng không ứng phó được. Một lũ vô dụng. Tướng quân. Hay là thuộc hạ đích thân đem người tới đó, giải quyết hắn ta. Ngươi đi thì giết được sao? Chuyện này…
Có tin gì của Thành Nhi chưa? Thiếu tướng quân vẫn chưa có tin tức gì báo về. Có điều, với năng lực của ngài ấy, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Sẽ không bị Hoàng thượng nắm được bất cứ điểm yếu nào. Ngươi mau phái người đến Ích Châu.
Báo với Thành Nhi, Dương Hàm này, không giữ lại được. Vâng, thần sẽ đi làm ngay. Lão gia. Quách Hoài đến chưa? Đang đợi ở phòng khách rồi. Lâu rồi không gặp, Quách tướng quân. Đại tướng quân. Đúng là lâu rồi không gặp. Đại tướng quân, mọi thứ vẫn tốt chứ?
Hoàng thượng đi Ích Châu rồi. Trong triều không có việc gì lớn. Hiếm khi lão phu được rảnh rỗi. Tốt lắm. Quách tướng quân. Mời ngồi. Tạ tướng quân. Quách tướng quân về triều. Lão phu nên đích thân đến thăm hỏi mới phải. Chẳng ngờ trong phủ, vướng víu việc vặt.
Đành phải gửi thiệp thăm hỏi. Mời Quách tướng quân, đến phủ nói chuyện. Quốc công khách sáo rồi. Không biết quốc công, hôm nay, mời ta đến đây, là có chuyện gì? Đúng là có việc này, muốn bàn bạc cùng Quách tướng quân. Là việc liên quan đến Thành Nhi. Thiếu tướng quân.
Mấy ngày trước, ta vào cung thăm Thái hậu. Cùng với Thái hậu, nhắc đến mẫu thân của Thành Nhi. Thái hậu rất thương cảm. Nói Thành Nhi đứa trẻ này, từ nhỏ đã mất mẹ. Sau đó, lại ở sa trường rèn luyện. Bên cạnh, ngay cả một người thấu hiểu cũng không có.
Giờ đây đã đến tuổi thành thân. Muốn, lập gia thất cho nó. Thiếu tướng quân, là một nhân trung hào kiệt. Nếu ngài ấy muốn thành thân. Ắt hẳn khuê các danh môn trong thành Trường An này, đều tùy ngài ấy lựa chọn. Quách tướng quân, thật sự nghĩ như vậy sao?
Đó là điều dĩ nhiên. Thiếu tướng quân, tuy tuổi còn trẻ, nhưng chiến công hiển hách. Các lão tướng, mặc cảm vì không bằng. Quách tướng quân không cần khiêm tốn. Thành Nhi, tuổi còn nhỏ. Nói về binh lực và thực lực, đều kém xa Quách tướng quân ngài.
Đại tướng quân nói đùa rồi. Đám binh đó của ta, là ngày trước, tiên đế giao cho ta, để trấn thủ Tây Bắc. Mấy năm nay, Tây Bắc thái bình. Đám binh già đó của ta đó à, e là cầm đao còn không vững nữa rồi. Quách tướng quân ngài,
Khiêm tốn quá rồi. Có điều lại nói, ta nghe được từ chỗ Thái hậu, thiên kim nhà Quách tướng quân, có tri thức hiểu lễ nghĩa, đoan trang xinh đẹp, đã đến tuổi xuất giá. Không biết, có bằng lòng gả cho Thành Nhi nhà ta không? Đại tướng quân quá khen rồi.
Tiểu nữ, liễu yếu đào tơ. E là không xứng với Thiếu tướng quân. Ngài đây là, đang cự tuyệt lão phu sao? Tại hạ không dám. Quách Hoài ơi là Quách Hoài. Chẳng lẽ, ngài vẫn còn nuôi hi vọng, đối với Vũ Văn Ung hay sao? Thiên hạ hiện giờ,
Ai mà không biết, là do Đại tướng quân nắm giữ. Tại hạ, cũng không phải người có mắt như mù. Ngài hiểu được thì tốt. Chuyện hôn sự này cứ quyết vậy đi.