Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 15 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] ♫ Hoa xuân lướt trên cành liễu, leo lên hàng chân mày ♫ ♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu ♫
♫ Trăng biết tĩnh mịch ♫ ♫ Tiếng thở dài vẫn không giải quyết được nỗi buồn cũ ♫ ♫ Vừa bước lại gần tim ♫ ♫ Vừa trốn chạy thật xa ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đã ở bên nhau lâu đến vậy ♫
♫ Chỉ sợ sau khi tỉnh mộng sẽ đau đớn ♫ ♫ Mới biết cuộc đời đã bị người tác động ♫ ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫ ♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫
♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim ♫ ♫ Đau đến rơi nước mắt ♫ ♫ Hay là nói trái với lòng mình ♫ ♫ Hay là dịu dàng nói thật ♫ [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 15] Tuấn Hưu. Thái Nhi, nằm xuống đi, đừng cử động. Tuấn Hưu,
Ta tưởng Uyển phi đã đưa huynh đi rồi. Sao cô lại ở đây? Thái Nhi, ta và Uyển phi nương nương đã làm rõ ngọn ngành sự việc rồi. Tất cả đều do Lệ quý phi giở trò cả. Tuấn Hưu, sao huynh cũng bị cô ấy… Thái Nhi. Muội nhìn xem. Đây…
Thái Nhi, nếu cô thấy ta tốn công sức như vậy đi lấy tua kiếm này chỉ để lừa gạt lòng tin của cô thì ta cũng chẳng còn gì để nói. Lệ quý phi sẽ không để yên cho chuyện này. Sắp tới hai người đừng gặp nhau nữa
Để tránh bị cô ta nắm thóp. Đa tạ Uyển phi đã nhắc nhở. Mạc Uyển, cám ơn cô. Công chúa Hàm Nguyệt. Túc Thân Vương không cần đa lễ. Ta vừa nhận được tin của ngài đã ngay lập tức phái người đi đưa lệnh bài.
Hôm nay vương gia có chuyện gì gấp vậy? Thực ra hôm nay bản vương đến vì có một việc quan trọng muốn nhờ. Xin vương gia cứ nói thẳng, nếu giúp được bản cung sẽ giúp đỡ hết mình. Nghe nói Nam Dụ có một loại linh trùng
Cực kỳ nhạy cảm với mùi thuốc nổ diêm tiêu. Đúng vậy. Loại linh trùng này thường có một con cái và một con đực. Trùng cái ăn diêm tiêu, chu sa, bám lên trên đó và phát ra tín hiệu. Trùng đực sẽ lần theo dấu vết đã định vị.
Vậy thì tốt quá rồi. Chẳng hay công chúa có thể cho bản vương mượn không? Nhưng loại linh trùng này thường dùng cho việc quân sự. Lần này bản cung đến Đại Chử không có mang theo bên mình.
Nếu Túc Thân Vương đồng ý làm phu quân của bản công chúa thì có thể mang đôi linh trùng này đi. Đình Đình, con lại nói xằng bậy rồi. Con đang làm ăn lỗ vốn đó. Ngoài linh trùng này ra còn được thêm một vị công chúa của Nam Dụ,
Vương gia lời to rồi. Chuyện này rất quan trọng. Mong Trường Phong công chúa có thể cho bản vương mượn. Được rồi, được rồi. Ta không muốn mượn gió bẻ măng. Huynh cầm lấy đi. Xong việc thì đừng quên trả lại cho ta. Vậy thì đa tạ Trường Phong công chúa,
Sau này bản vương sẽ hậu tạ. Lão nô tham kiến vương gia. An tổng quản. Sao hôm nay vương gia lại có nhã hứng vào cung vậy? Món đồ mà Hàm Nguyệt công chúa nhờ bản vương mang từ ngoài cung vào cho cô ấy đã đến rồi.
Vậy thì lão nô không làm phiền vương gia nữa. [Chẳng lẽ ông ấy cũng liên quan đến vụ thuốc nổ bị mất?] Lão nô tham kiến nương nương. Sao rồi, hoàng thượng nói thế nào? Tuy hoàng thượng có tâm bệnh nhưng lão nô có một vị thuốc rất hiệu nghiệm,
Nương nương cứ yên tâm. Chó cưng của bản cung bị hoàng thượng sai người mang đi rồi. Bản cung sẽ không để Tiểu Thất có chuyện gì đâu. Lão nô đã sắp xếp người mang chó cưng của người đến Diêu phủ ở tạm rồi, sẽ không có chuyện gì đâu.
Vậy thì được. Bản cung yên tâm rồi. Đa tạ An tổng quản. Đậu đô hộ phái người đến chuyển lời rằng có một việc cần nương nương phối hợp hết mình. Mời nói. An Bỉnh Sơn? Vâng. Mấy ngày nay Lệ quý phi bị nhốt trong cung,
Chỉ có An tổng quản thường xuyên gặp cô ta. Hình như đang thu xếp chuyện gì quan trọng giúp cô ta. Từ trước đến nay, Diêu Tố Loan nhiều lần hại ta và Quân Thanh, có lẽ đều có sự giúp sức của An Bỉnh Sơn trong đó.
Hơn nữa lần nào cô ta cũng có thể thoát tội, không bị trách phạt chắc chắn có liên quan đến việc An Bỉnh Sơn nói đỡ, khuyên giải trước mặt hoàng thượng. Trong cuộc trò chuyện, bọn họ có nhắc đến tên của Đậu đô hộ mấy lần,
Còn nói là cùng một thuyền gì đó. Đúng là thế. Từ lâu ta đã muốn điều tra thế lực mà gia tộc Đậu thị sắp xếp bên cạnh hoàng thượng. Không ngờ đó lại là An Bỉnh Sơn. Chắc chắn gia tộc Đậu thị có ràng buộc với An Bỉnh Sơn,
Mới có thể khiến ông ta làm việc cho họ. Nếu ra tay với An Bỉnh Sơn, có khi sẽ khui được bằng chứng phạm tội của Đậu thị, lật đổ bọn họ tận gốc. An tổng quản nói không được chạm vào đồ trong thư phòng. Vâng. Đi thôi. [Đậu Sĩ Minh]
[Đậu Sĩ Minh.] Nương nương. Có chuyện gì mà hoảng hốt vậy? Vừa nhận được một mật thư. [Nếu không đến Thiên điện ngay sẽ khó mà gặp lại người này, nhớ đi một mình.] Nương nương. Nương nương, trên này viết gì vậy? Sao không thấy chữ nào nữa?
Chỉ là một loại mực đặc biệt thôi mà. Tiếp xúc lâu với không khí thì nó sẽ biến mất. Trò kém cỏi như vậy thì đừng quan tâm là được. Chủ nhân, thuộc hạ thấy chất liệu vải này rất quen mắt. Quen mắt? Là Túc Thân Vương. Hai canh giờ trước,
Thuộc hạ gặp vương gia ở trong cung, trên người mặc y phục có hoa văn này. Quân Thanh? Nương nương, người đi đâu vậy? Chủ nhân đi đâu vậy? Thuộc hạ đi bảo vệ người. Không sao. Trên thư nói ta đi một mình. Ta muốn xem thử bọn họ giở trò gì.
Nếu một canh giờ nữa mà ta vẫn chưa trở về thì hai người đi cũng chưa muộn. Quân Thanh. Quân Thanh. Thuốc mê? Quân Thanh, xảy ra chuyện gì vậy? Mạc Uyển. Đây… Ta bị người ta bỏ thuốc. Sao muội lại ở đây? Đây là… Ta phải hỏi ngài mới đúng.
Sao ngài lại ở đây? Sao ta lại ở đây? Ta… Sao ta lại ở đây chứ? Quân Thanh. Quân Thanh, ngài vẫn ổn chứ? Quân Thanh. Mạc Uyển. Mạc Uyển. Mạc Uyển, bây giờ bản vương muốn đưa muội ra khỏi đây. Muội quay lại đây. Tại sao muội lại muốn rời xa ta?
Muội… Rõ ràng là muội thích ta, tại sao muội lại gả cho Dạ Hồng Dịch? Tại sao muội… Bản vương muốn cùng muội sống cuộc sống như những cặp đôi yêu nhau, sau này không còn ai có thể làm phiền chúng ta nữa. Sao vậy Mạc Uyển?
Ngươi không phải Dạ Quân Thanh. Có phải muội hồ đồ rồi không? Sao ta không phải là Dạ Quân Thanh chứ? Mạc Uyển. Im đi. Bản cung không cho phép ngươi gọi ta như vậy. Sao vậy? Chẳng phải thường ngày bản vương đều gọi muội như vậy sao?
Sao hôm nay lại không được? Nói đi. Rốt cuộc ngươi là ai? Tham kiến Túc Thân Vương. Ngươi có thấy An tổng quản đi qua đây không? Bẩm vương gia, thuộc hạ vừa thấy An tổng quản đến Thiên điện. Vương gia, chẳng phải lúc nãy thuộc hạ mới gặp ngài sao?
Sao mới có một lúc mà ngài lại ở đây rồi? Ngươi nói cái gì? Lúc nãy ngươi gặp bản vương ở đâu? Vương gia không nhớ sao? Trên đường thuộc hạ đi tuần tra đã gặp vương gia ở gần Thiên điện, còn hỏi thăm ngài. Đi đến nơi này
Lại gặp được vương gia. Một người sắp chết như cô biết nhiều vậy để làm gì? Ai bảo mạng của cô đáng giá như vậy chứ? Yên tâm, đao của ta nhanh lắm, sẽ không để cô chết đau đớn như vậy đâu. Ngươi to gan thật! Dám ra tay trong cung.
Ngươi có biết nếu ngươi giết bản cung thì hoàng thượng sẽ điều tra đến cùng. Đến lúc đó kẻ giật dây đằng sau ngươi sẽ giết ngươi để bịt miệng, để đề phòng ngươi phản bội. Đợi ngươi biến thành tro bụi rồi thì điều tra thế nào? Khởi bẩm hoàng thượng,
Mấy ngày nay ti chức theo dõi Túc Thân Vương thì phát hiện có gặp riêng Lăng Phong, tướng lĩnh đội bảo vệ kinh thành. Chuyện đó có thật không? Hoàn toàn đúng sự thật. Tai mắt trong quân đội của thuộc hạ đã tận mắt nhìn thấy. Mong hoàng thượng chỉ rõ
Bước tiếp theo nên làm thế nào. Trước tiên hãy tra hỏi Lăng Phong, phải điều tra được nội dung cuộc gặp bí mật của bọn họ. Còn Túc Thân Vương thì phái thêm người để theo dõi chặt hơn. Một khi điều tra ra được chuyện mưu phản gì thì bắt lại ngay.
Vâng. Biến thành tro khói? Ngươi có ý gì? Ngươi là ai? Tại sao lại giả mạo bản vương? Nhiệm vụ của ta là dụ cô ta qua đây rồi trừ khử. Ta không quen kẻ giật dây đằng sau, chỉ có một bức mật thư do chính tay hắn viết. Ta lấy cho ngươi.
Cô không sao chứ? Không sao. Sao ngài lại ở đây? Thôi xong rồi. Thuốc nổ. Mau đi thôi. [Diêu phủ] Đại ca, theo thời gian dự tính, chắc là cũng đến lúc rồi. Nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức gì. Lỡ như ra tay không thành công thì sao? Lo cái gì?
Đến lúc phải nổ thì nó sẽ nổ. Ta hiểu. Nhưng ám sát Túc Thân Vương không phải là chuyện bình thường [lại còn ở trong cung,] [phải hết sức cẩn thận mới được.] [Muội yên tâm,] ta và ông bạn của ta đã lên kế hoạch chuyện này từ rất lâu rồi.
Yên tâm. Túc Thân Vương đã bắt đầu truy xét việc vận chuyển thuốc nổ. Nếu để hắn điều tra được chân tướng gì thật rồi bẩm lên hoàng thượng thì ta và ông đều không tránh được. Thảo nào gần đây Túc Thân Vương cứ theo dõi ta.
Xem ra hắn đã nghi ngờ ta rồi. Từ lâu ta đã nói ông đừng tham lam rồi. Chuyện thuốc nổ là một tai họa ngầm. Được được được, giờ không phải lúc nói chuyện này. Chuyện quan trọng nhất trước mắt là làm sao để che giấu chuyện này. Chúng ta cùng được
Hoặc là cùng mất. Con thuyền này của chúng ta không được chìm. Ta có một ý này. Nói thử xem. Đây là một ý hay. Lần này trong cung bị nổ, [một là chuyện thuốc nổ] [sẽ được vùi lấp từ đây.] Hai là, diệt được hai cái gai trong mắt
[là Diêu Mạc Uyển và Dạ Quân Thanh.] [Hơn nữa…] Muội phu, sao lại đứng ở đây? Nào, mời vào trong. Muội phu, không phải đang nôn nóng đi báo tin đó chứ? Muộn rồi. Muộn thật rồi. Bây giờ chắc trong cung đang loạn hết lên vì vụ nổ đó rồi.
Đừng đi nữa, nào, nào. Bao nhiêu năm qua, ta nén cơn giận được ngày nào hay ngày đó vì không muốn bất hòa với ông. Nhưng Mạc Uyển là con đẻ của ta, sao các người có thể tàn nhẫn như vậy? Ta tàn nhẫn như vậy? Ta tàn nhẫn như vậy? Còn ông?
Ông không như vậy sao? Ông đã quên rồi, quên rằng năm xưa ông đã có được chức thừa tướng bằng cách nào à? Bọn ta đã trừ khử từng đối thủ của ông trong triều như thế nào? Làm cách nào mới giúp ông lên chức thuận lợi bình an
Đi được đến hiện tại? Quên hết những chuyện dơ bẩn đó rồi sao? Chẳng lẽ tay ông không dính chút máu nào sao? Trên tay ông không có máu sao? Lòng người như ma quỷ, tham vọng soi lòng người. Nửa cuộc đời trước, lão phu nôn nóng có được danh lợi
Mắc kẹt trong ham muốn quyền lực. Rốt cuộc lại khiến gia đình không hạnh phúc, mất đi vợ và con gái. Báo ứng đó. Lão gia, chuyện đã đến nước này cũng không cần nói những lời vô ích nữa. Ông vẫn còn một đứa con gái là Tố Loan.
Đại ca đang giúp ông đưa Tố Loan lên làm hoàng hậu. Bà im đi. Chuyện lão phu hối hận nhất cuộc đời này là đã làm trái với lòng mình, vứt bỏ vợ cả để lấy bà. Diêu Chấn Đình, ông… Diêu thừa tướng, ta nhắc ông rằng nếu Đậu gia sụp đổ
Thì ông cũng đừng mong được yên. Một khi những chuyện không thể công khai của ông bị lộ thì ông cũng khó mà thoát tội chết. Ông suy nghĩ kĩ đi. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Quân Thanh. Quân Thanh. Quân Thanh. Quân Thanh.
Quân Thanh. Quân Thanh. Quân Thanh. Muội muội. Quân Thanh. Muội không sao chứ? – Muội muội. – Tỉnh lại đi. Chuyện gì vậy? Sao muội muội lại ở đây với Túc Thân Vương? Cô bớt làm bộ làm tịch ở đây đi Diêu Tố Loan. Ngoài cô ra thì còn ai
Đặt bẫy dụ ta và Quân Thanh đến đây chứ? Muội muội đang nói gì vậy? Thứ lỗi cho tỷ tỷ ngu ngốc, thật sự không hiểu muội nói gì. Nếu thật sự có người muốn hại muội thì muội muội đưa bằng chứng là được. Trừ khi bằng chứng này không thể lộ ra,
Hoặc là muội muội đến đây vì Túc Thân Vương. Nhưng mà mục đích bí mật này, sao có thể mở miệng để nói với hoàng thượng? Hoàng thượng giá đáo. Uyển phi. Thần thiếp tham kiến hoàng thượng. Thần thiếp tham kiến hoàng thượng. Túc Thân Vương? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Uyển phi, sao nàng lại ở đây cùng với Túc Thân Vương? Thần thiếp đã vi phạm quy định trong cung, mong hoàng thượng giáng tội. Vi phạm quy định nào trong cung? Trong cung quy định không được tự ý đốt lửa, càng không được tự ý cúng bái.
Nhưng thần thiếp thật sự rất nhớ tỷ tỷ nên mới đến chốn không người là Thiên điện lén cúng bái. Ai ngờ lại đột ngột phát nổ. May mà gặp được Túc Thân Vương, ngài ấy đã cứu thần thiếp. Thần thiếp thật sự không biết
Tại sao Túc Thân Vương lại ở đây. Chỉ có thể đợi Túc Thân Vương tỉnh lại rồi hoàng thượng tự tra hỏi thôi. Uyển phi đến đây cúng bái vừa hay lại gặp Túc Thân Vương, lại còn phát nổ. Trùng hợp như vậy e là còn có điều bí ẩn khác.
Vụ nổ này rất kì lạ. Nếu không cẩn thận thì đã có một vương gia và một phi tần chết ở đây rồi. Uyển phi, nàng nói thật cho trẫm biết rốt cuộc là nàng tự tìm đến hay là có người dụ nàng đến? Thần thiếp không dám giấu hoàng thượng,
Đúng là ta tự đến. Thần đệ tham kiến hoàng thượng. Túc Thân Vương, có sao không? Thần đệ không sao. Lần này đệ không được triệu vào cung nhưng lại khiến cho hoàng cung long trời lở đất. Lần này thần đệ vào cung là có lý do.
Thuốc nổ của đội bảo vệ kinh thành bị biến mất. Thần đệ lần theo điều tra, cuối cùng phát hiện ra Đậu Sĩ Minh và An Bỉnh Sơn đứng đằng sau giật giây. Khi thần đệ đang lần theo dấu vết của thuốc nổ… Thì đúng lúc vụ nổ xảy ra,
Túc Thân Vương liền cứu thần thiếp. Đa tạ ơn cứu mạng của Túc Thân Vương. Hoàng thượng, chắc chắn vụ nổ này có liên quan đến thuốc nổ. Mong hoàng thượng điều tra rõ. Hoàng thượng, nô tài bái kiến hoàng thượng. Lời Túc Thân Vương nói vừa nãy có thật không?
Vụ nổ có phải liên quan đến ngươi không? Hoàng thượng. Khởi bẩm hoàng thượng, lão nô vẫn luôn luyện đan cho hoàng thượng trong mật thất, không hề biết chuyện gì khác. Hoàng thượng, người biết là thành phần chủ yếu của thuốc nổ là chu sa, lưu hoàng, diêm tiêu.
Nhưng luyện đan dược cũng cần các vật liệu này là chủ yếu. Cũng có khi ta kết hợp khác đi một chút, nhưng không ngờ sai một li lại đi một dặm, mới dẫn đến vụ nổ này. Mong hoàng thượng trừng phạt. Lời An tổng quản nói có rất nhiều sơ hở.
Hoàng thượng, vụ nổ xảy ra chỉ trong nháy mắt, mảnh ngói, mảnh vỡ bay tung tóe. Hơn nữa, An tổng quản ở gần lò đan nhất thì không có lý do gì Túc Thân Vương bị thương nặng mà An tổng quản lại không bị gì. Hoàng thượng.
Hoàng thượng, không phải nô tài không bị gì. Chỉ là ta phát hiện sớm nên tránh kịp mới giữ được cái mạng già này. Hoàng thượng, nể tình đan dược sắp được luyện thành công, xin hoàng thượng hãy tha lỗi cho nô tài. Hoàng thượng. Được rồi. An Bỉnh Sơn,
Lần này ngươi không làm tròn trách nhiệm, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Ngươi tự đi chịu phạt đi. Cảm ơn hoàng thượng. Cảm ơn hoàng thượng. Túc Thân Vương, giờ đệ không còn binh quyền nhưng vẫn nhúng tay vào việc quân sự, còn tự ý vào cung
Điều tra người bên cạnh trẫm. Bây giờ đệ cũng to gan quá nhỉ? Thần đệ không dám. Còn chuyện gì mà đệ không dám làm nữa? Hoàng thượng nói rất đúng. Thần thiếp là phi tần một lòng chỉ muốn giúp đỡ cho hoàng thượng. Hôm nay,
Dù cảm tạ ơn cứu mạng của vương gia nhưng cũng không thể không nhắc vương gia một câu, là kẻ bề tôi thì nên giữ thân phận. Đại Chử cần vị vua anh minh như hoàng thượng chứ không cần một đại thần phụ việc. Hoàng thượng,
Chắc hôm nay Uyển phi đã kinh sợ không ít. Chi bằng cho cô ấy về cung để ổn định lại tinh thần, dù sao sức khỏe cũng quan trọng. Túc Thân Vương, nếu đệ đã bị thương như vậy thì tạm thời ở lại cung, nghỉ ngơi trong Bình Lạc điện đi.
Sau này trẫm cũng có thể gọi đệ bất kỳ lúc nào. Thần đệ tuân chỉ. Nô tài bái kiến hoàng thượng. Nô tài bái kiến hoàng thượng. Được rồi. Trẫm muốn ngươi quỳ cho hẳn hoi để suy nghĩ cho kĩ. Chuyện hôm nay là do nô tài đã lỡ hồ đồ.
Nếu không nhờ hoàng thượng có tấm lòng nhân hậu thì nô tài đã bị chém đầu rồi. Chuyện đến nước này rồi mà ngươi không có gì để nói với trẫm sao? Đều do nô tài đã lỡ hồ đồ tự ý sử dụng thuốc nổ của quân đội
Mới gây ra tai nạn lớn như vậy. Đều là lỗi của lão nô. An Bỉnh Sơn, ngươi đi theo trẫm bao nhiêu năm làm việc lúc nào cũng cẩn thận, chưa từng có sai sót. Tại sao lần này lại làm bậy lỗ mãng như vậy?
Không giống với phong cách làm việc của ngươi. Nói đi, rốt cuộc nguyên nhân là gì? Hoàng thượng, nô tài không biết có nên nói không. Nói đi! Vâng. Hoàng thượng, đúng là nô tài có chuyện uẩn khúc. Hoàng thượng ra lệnh cho nô tài luyện Cửu chuyển hoàn hồn đan
Với mong muốn hoàng hậu sẽ tỉnh lại. Nhưng cơ thể của hoàng hậu ngày một kém đi. Ta… ta suy nghĩ ngày đêm, đã tiến hành rất nhiều thử nghiệm, nhưng lại thiếu thốn nguyên liệu. Thế là ta bèn tự ý đi tìm Đậu đô hộ để lấy vật liệu của quân đội.
Không ngờ lại gây ra tai nạn lớn như vậy. Có chuyện này thật sao? Nhưng tại sao ngươi chưa từng nói với trẫm? Nô tài biết hoàng thượng luôn xem trọng hoàng hậu. Nếu như ta… ta bẩm báo chuyện này với hoàng thượng
Thì e là hoàng thượng sẽ lo lắng cho hoàng hậu, nên mới tự ý giấu chuyện này. Đứng dậy đi. Cảm ơn hoàng thượng. Trẫm cũng biết ngươi làm như vậy vì muốn giúp trẫm. Sau này luyện đan thiếu thứ gì thì cứ nói với trẫm là được. Nhưng
Tuyệt đối đừng để ai biết chuyện Cửu chuyển hoàn hồn đan này. Hoàng thượng yên tâm, nô tài xin ghi nhớ trong lòng. Hoàng thượng, nô tài còn một chuyện chưa rõ muốn hỏi hoàng thượng. Nói đi. Nếu hoàng thượng e ngại Túc Thân Vương
Thì tại sao còn giữ ngài ấy ở lại trong cung? Để đệ ấy ở trong tầm mắt của trẫm vẫn tốt hơn để đệ ấy ở nơi không thấy, sẽ yên tâm hơn nhiều. Hoàng thượng sáng suốt. Như vậy thì chấp niệm của hoàng thượng với Mạc Tâm
Đã trở thành một tấm bùa hộ mệnh toàn năng. E là những người này cảm thấy dù bọn họ phạm phải lỗi gì, chỉ cần đưa tấm bùa này ra thì mọi chuyện sẽ thuận lợi. Chỉ tiếc là… Ý của nương nương là… Chỉ tiếc là có lúc
Nếu không dùng bùa hộ mệnh phù hợp thì sẽ hoàn toàn ngược lại. Chủ nhân có kế hoạch gì cần thuộc hạ làm không? Không gấp. Để bọn họ đắc ý một thời gian đi đã. Trước mắt, Quân Thanh đang rơi vào cảnh bị cầm tù nên ta phải kiêng dè.
Ân Tuyết, cô có biết vết thương của Quân Thanh thế nào rồi không? Thuộc hạ sẽ đi kiểm tra. Đợi đã. Ta muốn tự đến thăm Quân Thanh. Nương nương, tuyệt đối không được. Hôm nay trong lòng hoàng thượng đã kiêng dè người và Túc Thân Vương rồi.
Đang là thời điểm nhạy cảm, nương nương đừng đi gặp vương gia thì hơn. Thuộc hạ nhớ có một con đường có thể đến thẳng chỗ của Túc Thân Vương mà vẫn tránh được tai mắt của người khác. [Bình Lạc điện] ♫ Năm tháng rọi đèn qua hiên nhà ♫
♫ Người cũ gặp lại nhau trên con đường đầy cỏ dại ♫ ♫ Người không biết rằng sẽ phải luyến lưu ♫ ♫ Giơ tay vẫy chào tạm biệt ngày hôm qua, kêu gào đến khản cổ ♫
♫ Chậu máu nóng còn sót lại bù đắp cho trái tim khiếm khuyết ♫ ♫ Đứng trong mây nhìn người biệt ly ♫ ♫ Yêu và thù hận đều nặng như nhau ♫ ♫ Khi đến như chim hồng, khi đi như mũi tên ♫
♫ Tim ở ngoài cõi trần, người ở trong nỗi tương tư ♫ ♫ Ngang qua không dừng chân nán lại, kiếp này chỉ muốn gặp người ♫ [Quân Thanh.] [Khi đó chúng ta nắm tay nhau] [vui cười như mới hôm qua.] [Huynh cho ta hai mảnh tình sâu đậm,]
[nhưng cả hai kiếp ta đều phụ lòng huynh.] [Huynh hận ta tuyệt tình như vậy] [nhưng không biết là sự tuyệt tình này khiến ta khắc cốt ghi tâm mỗi ngày,] [khó ngủ suốt đêm.] [Tình cảm thì luôn sâu đậm] [cớ sao duyên lại cạn?] [Chỉ hận trời cao trêu đùa,]
[hai kiếp đều không nên duyên.] [Nếu có thể,] [ta cũng không muốn phải rời xa thêm nữa.]