Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 14 | iQiyi Vietnam
♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu ♫ ♫ Trăng biết tĩnh mịch ♫ ♫ Tiếng thở dài vẫn không giải quyết được nỗi buồn cũ ♫ ♫ Vừa bước lại gần tim ♫ ♫ Vừa trốn chạy thật xa ♫
♫ Chưa từng nghĩ đã ở bên nhau lâu đến vậy ♫ ♫ Chỉ sợ sau khi tỉnh mộng sẽ đau đớn ♫ ♫ Mới biết cuộc đời đã bị người tác động ♫ ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫
♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫ ♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim ♫ ♫ Đau đến rơi nước mắt ♫ ♫ Hay là nói trái với lòng mình ♫ ♫ Hay là dịu dàng nói thật ♫ [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 14] Quân Thanh,
Không xong rồi, Mạc Uyển bị hoàng thượng giam lỏng rồi. Đã xảy ra chuyện gì? Nghe nói hoàng thượng phát hiện ra hương dụ rắn trong Quan Thư cung. Nghi ngờ Mạc Uyển có mưu đồ hãm hại ngài ấy. Hương dụ rắn? Nương nương, hôm nay trong cung xuất hiện rắn.
Nếu bây giờ nương nương định đi ngủ, thì nô tì sẽ đi cắt ít cỏ đuổi rắn. Có rắn? Theo như bản cung thấy thì đây rõ ràng là do người làm. Chắc là Diêu Mạc Uyển lại đắc tội với ai rồi. Thục phi nương nương. Quân Thanh. Sao đệ lại đến đây?
Thái Điệp, ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Ta đến đây là vì chuyện Mạc Uyển có ý đồ mưu hại hoàng thượng hôm nay. Không biết nương nương có biết chuyện này không? Đệ tốn bao nhiêu công sức lẻn vào trong cung để tìm ta là vì cô ta à?
Diêu Mạc Uyển tuyệt tình với đệ đến thế, mà đệ vẫn để tâm đến cô ta. Có đáng không? Nếu bản vương đã biết được chuyện này thì sẽ không để Mạc Uyển phải chịu oan uổng. Mong nương nương hãy nói cho ta biết,
Chuyện này có phải là do nương nương làm không? Ta và đệ là chị em họ với nhau, từ bé đã lớn lên bên nhau. Vậy mà giờ đệ nghi ngờ ta. Được, vậy thì ta nói cho đệ biết chuyện này không phải ta làm. Được.
Nương nương đi lại trong cung thuận tiện, lại túc trí đa mưu. Không biết tỉ có thể ra tay giúp đỡ để Mạc Uyển thoát khỏi cảnh giam cầm? Dạ Quân Thanh, từ nhỏ đến lớn ta chưa từng thấy đệ cầu xin ai.
Lần này đệ vì cô ta mà không tiếc cầu cạnh ta. Chỉ cần nhìn cái bộ dạng hiện giờ của đệ dù ta có thể cứu cũng sẽ không cứu. Đệ đừng dựa vào tình cảm ta dành cho đệ. Làm như thế là ép người quá đáng. Nếu đã thế,
Quân Thanh xin lỗi vì đã làm phiền. Cáo từ. Khoan đã. Ta có thể đồng ý với đệ đi cứu cô ta. Nhưng mà, đệ phải hứa với ta một điều. Sao con lại có thể hồ đồ đến vậy, gây ra chuyện như vậy rồi xử lý thế nào đây?
Con cũng chưa từng dùng qua thứ đấy. Con chỉ muốn dạy dỗ cô ta chút thôi, nào ngờ… Nào ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Con có biết nếu hoàng đế Đại Chử trách tội xuống, rất có thể Mạc Uyển sẽ bị rơi đầu không? Cô ơi, con biết lỗi rồi.
Con không muốn cô ta chết, con thực sự biết lỗi của mình rồi. Quả nhiên ta đoán không sai, quả là do hai người làm. Cô… Đừng lo, ta không đến để bắt hung thủ. Ta chỉ đến mượn các người một món đồ để cứu Diêu Mạc Uyển.
Làm sao mà ta biết cô muốn cứu hay là hại muội ấy. Tình hình hiện tại của cô ta, còn cần bản cung ra tay hại à? Không tin thì thôi. Khoan đã. Thần thiếp không biết hoàng thượng… Ái phi mau miễn lễ đi. Hôm qua đúng là trẫm đã trách nhầm nàng.
Nhưng mà trẫm đã bắt được người muốn hại nàng. Là ai? Uyển phi, đây là người đã hại nàng. Thiên Diện. Uyển phi nương nương, hôm nay ám vệ báo lại có nhìn thấy Tư tần lén la lén lút hình như đang âm mưu gì đó.
Sau đó phát hiện ra, cô ta mang chuông dụ rắn ném vào trong hồ. Thuộc hạ và các học sĩ của Văn Hiên các đã kiểm tra các điển tích, hương dụ rắn cần phải kết hợp với chuông dụ rắn thì mới có tác dụng. Tư tần vốn là người khác tộc
Biết những thứ tà thuật này cũng là điều dễ hiểu. Vậy nên Uyển phi, tối hôm qua đã khiến nàng bị kinh sợ. Nhưng mà nàng cứ yên tâm, nếu sau này trong hậu cung còn có người muốn hại nàng, nếu bị trẫm phát hiện ra trẫm nhất định sẽ không tha.
Đêm nay trẫm mở tiệc lớn, để mọi người trong cung, mừng việc nàng nhập cung. Cũng để lột bỏ hết mọi sự xui rủi này. Thần thiếp tạ ơn của hoàng thượng. Đêm qua đã để nàng chịu thiệt thòi. Mời nương nương dùng trà. Hãy để đó đi. Uyển phi.
Thục phi tỉ tỉ. Muội muội có bị kinh sợ không? Nếu hôm nay không nhờ bản cung tìm được người chịu trận thay, e là người bị chết dưới bạch lăng là muội muội rồi. Hóa ra hôm nay nhờ có tỉ tỉ ra tay giúp đỡ.
Cảm ơn ơn cứu mạng của tỉ tỉ. Sau này muội cần phải cẩn thận hơn, đi sai một bước thì sẽ rơi xuống vực sâu không đáy. Lời tỉ tỉ nói chí phải, muội muội nhất định sẽ ghi nhớ lời dạy của tỉ. Được rồi. Chắc muội cả đêm không ngủ rồi nhỉ?
Bản cung không làm phiền muội muội nghỉ ngơi nữa. Hôm nay đúng là nguy hiểm quá. Thục phi nương nương ra tay đúng là ác độc thật. Mỗi lần là một mạng người. Vương Thấm Nhược lại chịu ra tay cứu giúp ta đây đúng là chuyện lạ.
Chỉ tội nghiệp cho Tư tần đó, phải mất mạng oan uổng vì ta. Thinh Nguyệt ngươi đi chuẩn bị một ít ngân lượng đừng để cô ấy bị an táng một cách qua loa. Vâng. Tam đệ. Đệ cứ ở trong phủ suốt, có lẽ cũng sẽ cảm thấy vô vị.
Chi bằng thường vào cung để bầu bạn với trẫm. Hoàng huynh ngày ngày bận rộn, thần đệ không dám làm phiền huynh. Tam đệ vào cung tấn kiến, trẫm đương nhiên sẽ có thời gian. Nào. Hay lắm. Hôm nay, trẫm mở buổi yến tiệc này trước hết là vì Uyển phi. Nào,
Chúng phi và trẫm cùng nhau chúc mừng Uyển phi nhập cung. Có lẽ các ái phi không biết một điệu múa của Uyển phi thanh tao thoát tục, xinh đẹp động lòng người, có phong thái của hoàng hậu năm xưa. Không biết đêm nay Uyển phi có thể múa một điệu không?
Hoàng thượng có chỉ, thần thiếp nào dám không tuân theo. Hay lắm. Vậy Thục phi, trẫm biết từ bé nàng đã tập cổ cầm. Thậm chí là khiến người ta thoải mái khi nghe. Chi bằng hôm nay, hãy đàn một khúc cho Uyển phi nhé. Nàng thấy thế nào?
Vâng, thưa hoàng thượng. Hoàng thượng. Thần đệ nguyện múa kiếm để góp vui. Không ngờ tam đệ lại có nhã hứng như vậy. Chuẩn. Xem ra tam đệ hôm nay chơi rất vui. Người đâu? Có nô tài. Đưa tam đệ xuống nghỉ ngơi. Vâng. Uyển phi. Uyển phi muội muội,
Không chỉ xinh đẹp mà khi múa cũng giống như phượng hoàng sải cánh. Quả là tuyệt diệu. Nào, ta kính muội một ly. Tỉ tỉ quá khen. Chuyện này… muội nhìn ta xem mới uống có một ít rượu mà tay chân đã vụng về rồi.
Hay là Uyển phi nhanh chóng đi thay y phục đi. Chỗ hoàng thượng để ta nói thay muội. Hoàng thượng, thần thiếp có thể đi thay y phục được không? Chuẩn. Tạ hoàng thượng. Diêu Mạc Uyển? Đúng là muội. Ta biết ngay lại là muội mà. Tại sao ngay cả trong mơ
Muội cũng không tha cho ta? Túc Thân Vương. Túc Thân Vương. [Tại sao ngài lại ở đây?] [Ngài uống say rồi.] Muội nói ta biết lý do tại sao đi. Tại sao hai người chúng ta lại ra nông nỗi này? Tại sao? Muội nói ta biết đi.
Muội có nổi khổ riêng có đúng không? Muội có nổi khổ riêng có đúng không? Muội nói ta biết đi. Xin lỗi, ngài cứ xem như Diêu Mạc Uyển đã chết rồi đi. Đã chết? Không thể nào. Ta không muốn. Ta không muốn. Ta không muốn. Ta không muốn. Quân Thanh. Quân Thanh.
Ngài bình tĩnh lại. Quân Thanh. Dạ Quân Thanh. Ngài bình tĩnh lại. An Bính Sơn. Có nô tài. Lúc nãy ngươi đưa Túc Thân Vương đến đâu nghỉ ngơi? Bẩm hoàng thượng, thần đã đưa đến Bình Lạc điện. Đông Thanh,
Lúc nãy chẳng phải ngươi đi cùng với Uyển phi đi thay y phục à? Sao giờ này Uyển phi vẫn chưa về? Bẩm hoàng thượng, sau khi nô tì đưa Uyển phi vào phòng thì đã rời khỏi để lấy y phục. Nhưng vừa chớp mắt thì không thấy nương nương đâu.
Toàn bộ cửa đều đã bị khóa. Hóa ra cô ta cố tình làm ướt y phục của ta. Mục đích là để dụ ta và ngài ở riêng trong một phòng. Có lẽ lúc này hoàng thượng đã nhận được tin và đang đưa người đến đây. [Bình Lạc điện]
Tới lúc đó cô cứ đổ hết mọi trách nhiệm lên người của bản vương đi. Cứ nói bản vương say rượu nổi thú tính, cho dù hoàng thượng… Ngài đừng nói nữa. Ngài không cần thiết phải gánh tất cả mọi chuyện. Hoàng thượng, cửa đã bị khóa. Mở cửa ra cho trẫm.
Uyển phi. Uyển phi. Uyển phi, Uyển phi. Mau truyền thái y. Vâng, thưa hoàng thượng. Uyển phi. Uyển phi. Uyển phi nương nương. Túc Thân Vương. Hoàng thượng. Lúc nãy chẳng phải Túc Thân Vương nghỉ ngơi ở đây à? Đệ vừa mới đi đâu đấy?
Lúc nãy thần đệ sợ làm mất phong thái, nên đã ra ngoài dạo cho tỉnh rượu. Nhưng mà tại sao Uyển phi lại ở đây? Nếu không phải lúc nãy thần đệ đã ra ngoài, vậy thì đã đụng mặt Uyển phi rồi. Xem ra chuyện này là có người cố ý hãm hại.
Uyển phi. Uyển phi, nàng tỉnh rồi. Hoàng thượng. Uyển phi, lúc nãy nàng có nhìn thấy ai cố tình hại nàng không? Thần thiếp… Sau khi thần thiếp được cung nữ kia dẫn vào điện thì bị đánh cho ngất xỉu. Thiếp không nhớ chuyện gì cả. Nàng yên tâm,
Trẫm nhất định không để nàng chịu thiệt thòi đâu. Đi thôi. Trẫm đưa nàng về cung. Sao vậy? Nhìn thấy người phụ nữ mà mình yêu, nằm trong vòng tay người đàn ông khác, nên thấy đau lòng à? Đừng có quên lời hứa của đệ với ta. Hoàng thượng, những chuyện này
Cứ giao lại cho Thinh Nguyệt là được. Uyển phi, trẫm ngoài việc là vua của Đại Chử thì còn là chồng của nàng. Chồng? Nhưng mà Uyển phi, lúc nãy nàng thực sự không nhìn thấy ai hại nàng à? Thần thiếp vừa bước vào đã bị đánh ngất xỉu,
Nên không kịp nhìn rõ. Vậy xem ra có người muốn hãm hại nàng và Túc Thân Vương. Nàng có biết tại sao không? Có lẽ là do thần thiếp được hoàng thượng ân sủng, nên mới xảy ra chuyện thị phi này.
Vậy Uyển phi có xứng với ân sủng của trẫm không? Thần thiếp đối với hoàng thượng, vốn không thẹn với lòng. Được rồi. Hôm nay nàng bị kinh sợ rồi, nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai trẫm sẽ đến thăm nàng. [Xin lỗi,]
Ngài cứ xem như Diêu Mạc Uyển đã chết rồi đi. Ta không cho phép. Ta không muốn. Ta không muốn. Quân Thanh. Đây có phải là Bình Lạc điện không? Phải. Lúc trước khi sửa chữa từng tìm được một lối đi bí mật ở đây. Lúc trước?
Lúc trước cô từng vào cung à? Không còn thời gian nữa. Tạm thời đừng nói đến chuyện này nữa. [Hoàng thượng, cửa đã bị khóa.] [Mở ra cho trẫm.] Ta kính muội một ly. Tỉ tỉ quá khen. Chuyện này… Từ lâu Quân Thanh đã đoán được,
Sau khi cô vào cung sẽ rơi vào hoàn cảnh này. Như bước trên băng, thấp thỏm không yên. Lại còn chịu rất nhiều cực khổ. Hóa ra là huynh. Yên tâm đi, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi. Chuyện hay còn ở phía sau. Ta mạnh mẽ hơn huynh tưởng. Đây là…
Cô sống trong hậu cung, ngoài Lưu Tỉnh với Thinh Nguyệt, thì không còn ai có thể giúp đỡ. Quân Thanh bảo ta sắp xếp một ẩn vệ ở trong cung bảo vệ cô. Cô ấy tên là Ân Tuyết. Rất giỏi thuật ẩn thân, dễ tránh né sự chú ý của người khác.
Ngày thường sẽ chẳng thấy bóng dáng đâu, nhưng chỉ cần cô thổi cây sáo ngọc này thì cô ấy sẽ xuất hiện nghe theo lời của cô. Thần kì thế. Thuộc hạ Ân Tuyết, khấu kiến chủ nhân. Ân Tuyết? Bắt đầu từ giờ phút này Uyển phi là chủ nhân của thuộc hạ.
Chủ nhân muốn thuộc hạ làm gì, thuộc hạ có chết cũng làm theo. Ta muốn ngươi biến mất ngay lập tức. Vâng. Thần kì quá. Cảm ơn huynh nhé, Cẩm Y. Cô vui là được. [Phủ Túc Thân Vương] Thuốc nổ bị mất? Phải. Một mớ thuốc nổ thành phẩm,
Và một ít thủy ngân và đá muối, dùng để điều chế thuốc nổ cũng không cánh mà bay. Thuộc hạ nhớ rất rõ triều đình đã nghiêm cấm việc doanh trại tự mình chế tạo thuốc nổ. Mấy năm nay chiến tranh liên miên,
Hoàng thượng vì muốn gia tăng sức mạnh của quân đội, nên mới khôi phục quyền điều chế thuốc nổ trong doanh trại. Phía quản lý nhu yếu phẩm quân sự phụ trách việc này. Trước đây lúc ngài còn quản lý doanh trại,
Chuyện điều chế chưa từng xảy ra bất cứ sơ xuất nào. Nhưng không ngờ là Đậu đô hộ vừa mới nhận chức thì đã xảy ra vấn đề lớn như vậy. Đậu Sĩ Minh? Tại sao hắn lại nhúng tay vào việc này? Sau khi ngài bị điều đi biên giới,
Thì Đậu đô hộ từ từ nhúng tay vào chuyện của doanh trại. Hơn nữa càng ngày lại càng lộng quyền. Thời gian trước, hoàng thượng đã mặc định hắn phụ trách quản lý nhu yếu phẩm quân đội. Đậu Sĩ Minh, lại là hắn.
Lần này số lượng thuốc nổ bị mất là bao nhiêu? Số lượng lần này không nhiều. Nhưng ti chức vừa điều tra ra những lô thuốc nổ trước đây đều bị mất với số lượng khác nhau. Đem tất cả số đó cộng lại thì không thể nào không lo.
Một lô thuốc nổ lớn đến vậy, mà không rõ đã đi dâu, lại không rõ dùng vào việc gì. Đúng là không thể bỏ qua. Vương gia, nếu chuyện này mà để hoàng thượng biết được, e là toàn bộ huynh đệ trong doanh trại đều sẽ bị liên lụy.
Chuyện này chẳng phải là trách nhiệm của Đậu đô hộ à? Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, e là sẽ đúng ý của Đậu Sĩ Minh. Tạo cơ hội cho bọn chúng nhổ đi cái gai trong mắt. Mà hiện tại quyền lực của hắn lớn đến mức này,
Rất dễ để mà thoát thân. Cuối cùng người chịu trận lại là huynh đệ trong doanh trại. Lời của vương gia đúng với những gì ti chức nghĩ. Vì vậy mong vương gia hãy ra tay giúp đỡ việc này. Vương gia, với tình hình hiện tại của ngài,
Nếu còn nhúng tay vào chuyện của quân đội, e là sẽ bị kẻ gian nhắm vào. Vương gia, sau khi ngài rời đi những huynh đệ từng đồng cam cộng khổ trong quân đội ai cũng mong chờ ngày ngài trở về. Nếu chuyện này không thể giải quyết, e là…
Chuyện này không cần đắn đo thêm nữa, Bôn Lôi chuẩn bị ngựa. Vâng. Những gì xảy ra ngày hôm qua đều trái với lương tâm, khiến ta áy náy không nguôi. Bây giờ Uyển phi chưa rõ bệnh tình, Đông Thanh đã bị xử tử. Ta thực sự không biết phải làm sao.
Thái Nhi, nàng đừng suy nghĩ nhiều. Nàng chỉ cần giả vờ không biết gì là được. Nhưng hôm nay chàng gọi ta đến gấp như vậy, thực sự là quá mạo hiểm. Thần phi nương nương, Hoàng Phổ đại nhân. Uyển phi. Nơi cấm địa như hoàng cung
Mà Thần phi nương nương với Hoàng Phổ đại nhân lại có thể ngang nhiên như vậy, có phải quá xem thường hoàng thượng không? Uyển phi, cô muốn làm gì? Ta muốn làm gì? Tại sao cô không tự hỏi bản thân cô đã làm gì với ta? Được,
Niệm tình tỉ muội ta đã cho cô một cơ hội. Cô vẫn không chịu thừa nhận, vậy thì đừng trách ta vô tình. Áp giải Hoàng Phổ đại nhân đến ngự thư phòng. Tuấn Hưu. Thái Nhi. Ân Tuyết, mau đưa cô ấy về tẩm cung. Vâng. Vương gia, ngài đang chờ gì thế?
Muốn ra khỏi doanh trại chắc chắn phải đi qua đây. Chúng ta chỉ cần chờ ở đây thì chắc chắn sẽ tìm ra số thuốc nổ đó từ đâu đến, vận chuyển bằng cách nào và đích đến sau cùng.
Vậy tại sao chúng ta không vào thẳng bên trong để điều tra? Nếu như bên trong có thể điều tra ra thì Lăng Phong cũng không cần tìm đến chúng ta. Vương gia. Chiếc xe ngựa cuối cùng có vấn đề. Thuộc hạ muốn biết
Tại sao vương gia lại phán đoán thế? Ngươi nhìn vết hằn trên bánh xe khi đi qua đi. Chiếc xe ngựa cuối cùng, vết hằn trên bánh xe sâu hơn những xe khác rất nhiều. Đi theo đi. Uyển phi nương nương. Tình hình Thái Nhi bây giờ sao rồi? Ngươi yên tâm,
Cô ấy không sao. Nhưng nếu bây giờ ngươi cứ thế xông vào, e là chỉ gây thêm rắc rối cho cô ấy. Tại sao Thái Nhi lại muốn hại bản cung? Bản cung tin cô ấy không hề cố ý muốn hãm hại bản cung.
Nương nương không cần phải giả vờ thương cảm, nếu không phải tại nương nương sao Thái Nhi lại rơi vào hoàn cảnh như vậy? Ngươi hãy nói thật cho bản cung biết, bản cung nhất định không làm khó Thái Nhi. Chuyện này do một mình ti chức gây ra.
Nếu nương nương muốn trách tội, thì cứ trách tội một mình ti chức là được. Ngươi cho là ngươi có thể bảo vệ cô ấy đến khi nào? Sau này Thái Nhi chắc chắn sẽ vì ngươi mà rơi vào hoàn cảnh khốn cùng.
Bây giờ ngươi hãy nói sự thật cho bản cung biết để bản cung còn có thể bảo vệ cô ấy. Chẳng phải là do nương nương bất nghĩa trước à? Hôm nay bản cung nhận được món đồ này. Hoàng Phổ đại nhân của cục thị vệ,
Có quan hệ thân thiết với muội muội. Muội muội không muốn biết tại sao bản cung có được cái này sao? Không thể nào. Uyển phi không thể làm thế. Nếu không phải cô ta thì tại sao tua kiếm này lại ở trong tay ta? Muội muội này của ta
Có hai bộ mặt khác nhau. Trước đây khi ở trong phủ, ai cũng biết chuyện này. Chuyện đã ra nông nổi này, muội muội còn muốn đứng về phía Diêu Mạc Uyển nữa không? Mấy ngày nay cô ta khiến ta buông lỏng cảnh giác.
Hóa ta là phía sau lại giở trò mượn dao giết người này. Thái Nhi nhất thời nóng vội, trong hậu cung lại chẳng có chỗ dựa nên mới bị Lệ quý phi lợi dụng. Lệ quý phi nhất định đã cầm chắc chuyện này. Hôm nay,
Cô ta có thể dùng thủ đoạn này để đối phó với ta. Sau này cô ta có thể dùng thủ đoạn ác độc hơn để đối phó với Thái Nhi, để diệt trừ hậu hoạn. Hoàng Phổ, tua kiếm đó hiện tại đang ở đâu?
Vẫn còn đang trong tay của Lệ quý phi. Thinh Nguyệt. Có nô tì. Ngươi hãy vào cung truyền lời, bảo rằng ta với Thần phi… Hai người đó thế mà lại đứng về một phía à? Từ sau khi Uyển phi nương nương vào cung,
Thì chẳng thấy ai dám qua lại với cô ta. Nhưng ngay lúc nãy rất nhiều cung nữ đã thấy hai người đó cười nói đi về phía cung của Thần phi nương nương. Cái miệng của Diêu Mạc Uyển đúng là giỏi thật. Nương nương,
Lần trước Uyển phi hôn mê thoát khỏi bẫy, lại còn được hoàng thượng yêu chiều hơn, có khi nào là do bọn họ sắp xếp sẵn không? Thần phi quyết chọn cái chết, vậy thì bản cung sẽ cho cô ta cơ hội này. Ngươi đi cùng ta đến gặp Thục phi. Thục phi?
Trước giờ người với Thục phi không hợp nhau, tại sao phải đi tìm cô ta? Trong cung này, không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng chẳng có người bạn nào là mãi mãi. Diêu Mạc Uyển gây thù khắp nơi, không chỉ một mình bản cung hận cô ta.
Hôm nay Lệ quý phi sao có hứng thú, đến chỗ của bản cung? Chắc là Thục phi đã nghe nói hôm nay Thần phi với Uyển phi vô cùng thân thiết với nhau. Đã nghe nói. Chỉ cảm thấy hơi lạ, trước giờ Thần phi rất đơn giản
Sao lại thân thiết với lại Uyển phi. Người đàn bà này không hề đơn giản như mọi người thấy. Là ý gì? Thục phi có biết Hoàng Phổ đại nhân của cục thị vệ không? Ta biết. Người này võ nghệ cao cường, có công hộ giá.
Đã mấy lần được hoàng thượng khen thưởng. Cái này là… Mấy hôm trước, bản cung nhìn thấy Thần phi gặp mặt một người đàn ông, vô tình nhặt được cái tua kiếm của người này, nên mới phát hiện ra tư tình của Thần phi với hắn ta.
Thần phi với Hoàng Phổ đại nhân, thì liên quan gì đến bản cung? Hai người này có tư tình, muội đoán xem là do ai trợ giúp? Không trùng hợp đến mức là Diêu Mạc Uyển chứ? Nhưng mà bệ hạ vì Uyển phi mà xa cách với ta.
Bản cung không cách nào đích thân bẩm báo, chỉ có thể nhìn thấy hoàng thượng bị lừa. Kẻ gian thì tự tại. Ta bảo mà. Hóa ra Lệ quý phi muốn lợi dụng bản cung như một cây súng. Cái này thì có lợi gì với bản cung?
Thục phi đúng là tính tình thẳng thắn. Chẳng qua Diêu Mạc Uyển là kẻ thù chung, ai cũng có ý đồ riêng. Tại sao lại không hợp tác chứ? Thần thiếp tham kiến hoàng thượng. Tham kiến Lệ quý phi nương nương. Thục phi đến đây có việc gì?
Hôm nay thần thiếp nhặt được cái này ở trong cung. Uyển phi nương nương đến. Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, tham kiến Lệ quý phi nương nương. Hôm nay quả là trùng hợp, sao cả Uyển phi cũng đến đây? Hoàng thượng,
Thần thiếp thấy mấy ngày nay thời tiết nóng bức khó chịu, nên đã cố tình hầm một ít canh hạ nhiệt mang đến cho ngài. Không biết có làm phiền hoàng thượng không. Ái phi quả là có lòng. Vừa hay, Lệ quý phi với Thục phi đều ở đây
Mọi người cùng nhau thưởng thức tay nghề của nàng nhé. Thần thiếp không cần đâu. Canh muội muội cố tình hầm cho hoàng thượng, sao tỉ tỉ nỡ lòng giành với muội muội chứ. Tỉ tỉ không cần phải khách sáo. Trước giờ muội muội được nghe nói,
Tay nghề của tỉ tỉ rất giỏi. Mong tỉ tỉ cho ta ít ý kiến. Muội muội tò mò cái tua kiếm này đến thế, lẽ nào đã từng nhìn thấy? Đúng là có hơi quen mắt. Lúc nãy chẳng phải Thục phi đang muốn nói đến lai lịch của tua kiếm này à?
Bẩm hoàng thượng, chủ nhân của tua kiếm này chính là Hoàng Phổ Tuấn Hưu của cục thị vệ. Hôm đó trong cung thần thiếp nhìn thấy hắn và Thần phi… Phải rồi, đúng là của Hoàng Phổ đại nhân. Uyển phi cũng biết hắn? Hoàng thượng, nhắc đến Hoàng Phổ đại nhân,
Thần thiếp còn phải cảm tạ ngài ấy. Hôm ấy, ta với Thái Nhi đi dạo trong cung, nào ngờ bắt gặp một con chó điên. Nó nhìn thấy thần thiếp thì lập tức cắn, nếu không nhờ Hoàng Phổ đại nhân ra tay cứu, e là đã thành đại họa rồi.
Sau đó nghe nói, Hoàng Phổ đại nhân hôm đấy làm mất tua kiếm. Tại sao vô duyên vô cớ lại có chó điên trong cung? Chuyện này thần thiếp cũng không rõ. Khởi bẩm hoàng thượng, nô tì… Nô tì từng thấy con chó đó ở trong cung của Lệ phi nương nương.
Thinh Nguyệt, câm miệng. Không ai bảo ngươi nói chuyện. Lệ quý phi, trẫm đã cảnh cáo nàng từ trước bảo nàng coi chừng con súc sinh đó. Tại sao nó lại có thể tùy tiện đi lại trong cung? Không thể nào.