Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 07 | iQiyi Vietnam

    Mẹ đã mất được mười năm rồi mà anh vẫn chưa thoát ra được sao? Cậu lại đến đây làm gì? Đến để ngăn cản anh, ngăn cản suy nghĩ nguy hiểm liều lĩnh trong lòng anh. Tôi bắt buộc phải giành lại Nhà máy rượu vang Rose.

    Có thể anh sẽ phải trả giá đắt cho việc làm này, anh có thể gánh chịu nổi không? Đã có được tiền tài, vinh dự, địa vị, anh thật sự có thể vứt bỏ được sao? Tôi có thể chấp nhận khiêu chiến thì có thể gánh chịu kết quả. Tiền tài, vinh dự,

    Địa vị chưa bao giờ là thứ tôi muốn có. Thế anh muốn gì? Thứ tôi muốn chính là giành lại. Con đã suy nghĩ xong chưa? Đừng tưởng rằng ông đã giấu giếm những việc mình đã làm rất kĩ. Vậy thì con cũng đừng hòng nhúng tay vào nhà máy rượu.

    Tôi sẽ giành lại Nhà máy rượu vang Rose. Ông không có quyền can thiệp vào. Con nói gì? Ta không có quyền? Con phải lãng phí thời gian vào việc này sao? Con muốn cũng được, hoặc là quay về làm người thừa kế, hoặc là tranh giành bằng bản lĩnh của mình. Được,

    Tôi sẽ dựa vào bản lĩnh của mình. Nhà máy rượu thua lỗ mấy năm liền, ta sẽ nhanh chóng xử lý nó. Tôi sẽ không để ông bán nhà máy rượu của mẹ tôi để lại. Anh Đao, không còn việc gì nên tôi đi nhé. A lô, đàn anh… Đã lâu không gặp,

    Cho anh cơ hội mời em đi ăn nhé. Đàn anh, anh muốn hẹn em à? À thì lúc trước em bận lắm, có điều dạo này rãnh rỗi rồi. Hẹn mai nhé. Vâng ạ. Ở đâu thế? Đã lâu anh chưa quay lại trường học rồi, muốn về thăm.

    Vừa khéo em cũng muốn về thăm trường lắm. Vậy hẹn gặp lại vào sáng mai ở trường nhé. Vâng. Hẹn mai gặp. Lục Vi Tầm, có chuyện gấp, xin nghỉ một ngày. Đã qua mấy năm rồi, thế mà trường không thay đổi chút nào. Phải đấy.

    Hình như thời gian đã dừng lại tại chỗ. Anh không muốn để thời gian dừng lại ở đây đâu. Ý anh là, năm ấy có một đứa ngốc bị ướt như chuột lột ở đó. Đó là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên. Còn ở đây thì sao? Ở đây?

    Là nơi chúng ta chụp hình chung lần đầu tiên. Nào. Đi thôi. Ghế bốn hàng năm, ghế năm hàng năm. Cái này đơn giản quá. Em muốn ngậm ô mai, vừa khéo anh có mang này. Anh vẫn luôn ăn bình ô mai này đó, suy chẳng đáng bao nhiêu tiền

    Nhưng anh tặng nó cho em đấy. Sau này lúc em muốn ăn thì có thể lấy nó đựng ô mai. Thế anh viết một câu khó đi. Anh có ý gì vậy hả? Xin lỗi. Xin lỗi. Anh làm sao chứ? Anh viết gì vậy? Cô gái văn học. Sao thế?

    Em nghĩ gì vậy? Cậu tìm tôi? Chúng ta thi thêm một vòng đi. Lời đề nghị làm người khác bất ngờ đấy. Có điều lời đề nghị của cậu Lục có thể gọi là trăm hại mà không một lợi đối với kẻ hèn này. Tôi thắng cậu,

    Đây là sự thật đã được định trước. Tôi thật sự không cần phải mạo hiểm đấu với cậu lần nữa. Huống hồ gì nhà máy rượu, danh tiếng, tôi đã nhận được thứ tôi muốn. Tất nhiên chuyện này phải cảm ơn tiếng tăm lúc trước của cậu Lục

    Cùng với lần thất bại này. Dục vọng là vô hạn, nếu cậu đã nhận được Nhà máy rượu vang Rose thì chẳng lẽ không muốn Nhà máy rượu vang Menuts sao? Thế nào? Đấu thêm lần nữa, tôi thua thì Nhà máy rượu vang Menuts sẽ thuộc về cậu, tôi thắng

    Thì sẽ giành lại Nhà máy rượu vang Rose. Ở đây này. Làm gì thế? Muốn chạy à. Đi đâu vậy? Chạy đi đâu thế hả? Người đâu! Cứu! Cứu gì hả? Hét lên đi. Phải đấy, hét lên đi, không hét nữa à. Đuổi ăn mày à? Chạy! Từng nói rằng

    Một người khi yêu đau buồn biết bao nhiêu. Sau khi trải qua hai người yêu tựa như bỏ lỡ nhau. Nhìn thấy nhân vật chính trong câu chuyện của người khác bị thay đổi, có ai mà không tự mình chịu đựng sự chìm nổi. Mỗi người đều có ác ma,

    Lại hô lên lời thề với người khác. Nơi anh cứu em lần đầu tiên. Lúc đấy anh còn bị người ta đánh nữa. May mà em kéo anh chạy đấy. Còn sẹo này. Lúc đấy anh chạy tới cứu em, kết quả là em thuộc đội điền kinh, chạy nhanh hơn cả anh nữa.

    Nếu lúc đấy em chạy sớm hơn là được rồi, sẽ không hại anh bị thương. Anh chưa từng hối hận. Thì ra kẻ nặc danh mua lại Nhà máy rượu vang Rose là anh. Mộc Xuân Phong. Làm Chuyên gia thử nếm rượu vang đồng thời kinh doanh nhà máy rượu, cậu Lục,

    Cậu có thể bảo đảm tính khách quan và công bằng không? Sau cuộc thi, mặc kệ thắng hay là thua tôi cũng sẽ tuyên bố rút khỏi giới Thử nếm rượu vang. Đây là thành ý của tôi. Vinh dự thi đấu, thân phận Chuyên gia thử nếm rượu vang,

    Quyền sở hữu nhà máy rượu, nếu cậu Lục đã quyết định đánh cược cả cuộc sống của mình, tôi đây từ chối thì bất kính rồi. Mộc Xuân Phong, tên tiểu nhân nham hiểm xảo trá. Cậu là… người hâm mộ nhỏ bé của Lục Vi Tầm. Em là fan cứng đấy nhé.

    Tôi nói cho anh biết, hôm đấy anh may mắn thắng cuộc đã là vận may to lớn của anh rồi. Mau thấy được mà rút đi, đừng có giở trò sau lưng bôi xấu thần tượng của chúng tôi nữa. Người làm thì có ông trời chứng kiến,

    Cho dù thần tượng nhà tôi có lòng dạ Bồ Tát nhưng anh chẳng chọc vào chúng tôi được đâu. Khuyên anh đừng có kiêu ngạo nữa. Đồ bệnh. Anh mới là đồ bệnh đấy. Cảm ơn. Đã lâu rồi không được ăn kem cây trước cổng trường. Thời gian trôi nhanh quá.

    Hôm nay có vui không? Vui chứ. Anh cũng thế. Tặng em này. Joker? Không phải trước đây anh không thích nhân vật phản diện thế này à? Con người rồi sẽ thay đổi mà. Không thích sao? Thích ạ. Lục Vi Tầm, em yêu thích con người anh chói mắt, nhưng em cũng thích

    Anh của hiện tại. Thân là fan cứng số một của anh, sao có thể theo đuổi lúc anh đang thuận lợi mà lại rời khỏi lúc anh gặp khó khăn chứ. Cậu làm gì thế? Buông tôi ra. Không buông. Cậu đổi thần tượng đi. Tại sao chứ?

    Tôi sắp không còn là Chuyên gia thử nếm rượu vang nữa. Thần tượng! Thần tượng, fan muốn tốt cho anh mà, anh nhất định phải nghe theo chúng em có được không? Anh Lục, trợ lý Hà Bất Túy không ở cùng anh à? Thần tượng,

    Anh hãy suy nghĩ kỹ về lời em nói nhé, kế hoạch của Mộc Xuân Phong thật sự rất kín kẽ, chắc chắn là có mục đích. Sau này ra vào nơi công cộng nguy hiểm thì phải chú ý an toàn của bản thân đấy. Không thì làm người ta lo lắng lắm.

    Nguy hiểm gì hả? Liên quan gì đến cậu đâu. Làm gì thế? Nguy hiểm gì hả? Mau nói đi. Bây giờ thời tiết trở lạnh rồi, đừng để hở chân nữa, nhớ giữ ấm phần dưới nhé. Cả cổ áo nữa, nên chỉnh lý thì phải chỉnh lý lại đấy.

    Chuyện gì mà không liên quan đến tôi? Chẳng phải hai ta đã nói rồi à… Đừng nói nữa. Ông chủ khỏe chứ? Tôi không khỏe, thấy anh thì càng không khỏe. Cô về nhà với tôi. Ai thế? Anh Đao, ông chủ một quán bar nổi tiếng trên mạng. Ông chủ… Thần tượng,

    Nhớ lời tôi nói đấy nhé. Đàn anh, em đi trước nhé, hẹn hôm khác gặp lại. Tạm biệt. Túy Túy! Dụng Dụng, mình phải về đây, hôm khác nói nhé. Anh Đao. Anh chính là chàng trai ô mai đó à. Về rồi? Về rồi. Còn đi nữa không?

    Trước khi chưa làm xong chuyện thì hẳn là không đi đâu. Anh Đao, em đến chỗ anh uống rượu ô mai nhé. Đi thôi. Vậy tôi chúc anh xong việc sớm đi sớm nhé. Mời. Cô đã thuộc hết bảy mảng vị giác chưa? Bao nhiêu là việc mà cô còn dám xin nghỉ.

    Trừ lương. Tại sao chứ? Tôi đâu có về muộn. Thời gian của cô chuẩn thật nhỉ, nhưng cô đã vi phạm quy định khác. Quy định nào cơ? Tôi chỉ ra ngoài một ngày thì đã vi phạm quy định gì chứ? Có thể ra ngoài nhưng phải xem là đi với ai.

    Đi với anh ta thì không được. Anh ấy là đàn anh của tôi, sao mà không được chứ? Không được là không được. Liên quan gì tới anh? Lỡ như anh ta nhằm vào vị giác của tôi, muốn cướp nó đi thì phải làm sao? Ý của anh là anh ấy muốn hôn…

    Anh ấy khác với anh, đàn anh của tôi sẽ không làm chuyện đấy đâu. Sắp kết thúc rồi, chờ đến khi tôi tái chiến với Mộc Xuân Phong xong thì tôi sẽ tuyên bố rút khỏi giới Thử nếm rượu vang. Lúc đấy hợp đồng của hai ta sẽ chấm dứt.

    Anh không làm Chuyên gia thử nếm rượu vang nữa à? Mộc Xuân Phong đã chấp nhận lời khiêu chiến của tôi, tái chiến Mộc Xuân Phong, chiến thắng cậu ta, giành lại Nhà máy rượu vang Rose. Thế thì là chuyện tốt rồi. Nhưng vào lúc tôi giành lại Nhà máy rượu vang Rose

    Thì đồng thời cũng mất đi thân phận Chuyên gia thử nếm rượu vang. Tại sao? Có được ắt có mất, kiêm cả hai thân phận thì rất khó để giữ sự khách quan và công bằng. Thì ra là thế. Nhà máy rượu vang Rose được mẹ tôi để lại, hôm trước

    Nó bị Lục Lễ Nông chuyển nhượng cho Mộc Xuân Phong. Trước đó ông ta cũng từng đấu giá Nhà máy rượu vang Menuts. Lúc đấy tôi đã lấy số tiền đầu tiên tôi kiếm được giấu tên mua nó. Nhà máy rượu vang Menuts…

    Quyền lực của Chuyên gia thử nếm rượu vang to lớn đến vậy à? Anh ta bảo lật đổ là lật đổ. Có lẽ Chuyên gia thử nếm rượu vang khác thì không nhưng cậu Lục thì có thể. Chẳng trách… Thế anh thật sự sẽ từ bỏ

    Tất cả thân phận và địa vị của Chuyên gia thử nếm rượu vang à? Từ bỏ mọi thứ, tái chiến với Mộc Xuân Phong. Vậy thì anh phải suy nghĩ kỹ càng, bất kể là thắng hay là thua. Lần này tôi nhất định sẽ thắng. Anh làm gì thế? Qua đây. Ngồi đi.

    Nếm thử năm ly nước trước mặt cô. Bịt mắt lại. Nước đường. Đường trắng hay đường phèn? Dấm… và muối nữa. Bảo cô ngửi chứ không phải là liếm. Muối hoa hồng. Đường đỏ, và một ít nước chanh. Hồi hương. Bạch chỉ. Cái này là màu thực phẩm. Cái này là quế đơn.

    Trà hoa cúc. Lá nguyệt quế. Lá cây khô. Chắc chắn chứ? Chắc chắn. Cái cuối cùng. Cái này là rễ khoai lang. Phải. Được rồi. Thế nào hả? Thách tính cũng coi như là đạt, điểm tối đa. Thế nào? Tôi có phải là thiên tài không? Ông chủ, ngạc nhiên lắm nhỉ.

    Thế có phải anh nên thưởng gì đó cho tôi không? Đừng có đắc ý quá, mau bỏ đi ý nghĩa muốn nghỉ phép đi. Còn bài kiểm tra chính thức nữa kìa. Bài… bài kiểm tra chính thức? Còn bài kiểm tra chính thức gì nữa chứ?

    Bây giờ chỉ là các vị cơ bản, đến lúc nếm thử rượu vang đỏ rồi. Ngày mai bắt đầu, bài thi nắm rõ. Đến đây. Hạ Phàm, cậu đến làm gì thế? Thần tượng gọi tôi tất nhiên tôi phải nghe gọi mà đến rồi. Hôm nay

    Cậu giám sát và đốc thúc cô ấy cùng nhau xem tài liệu thi đấu trước đây của tôi. Xem tài liệu? Quả nhiên thần tượng vẫn tin tưởng em, anh yên tâm, có em ở đây thì mắt của Hà Bất Túy đừng hòng rời khỏi tivi. Cũng đừng hòng ra ngoài.

    Hai người phải tìm được cách huấn luyện sau này. Vâng thưa trưởng quan. Tôi phải ra ngoài một chuyến. Anh đi làm gì thế? Thuê nhân viên mới. Giám sát cô ấy cho tốt. Nào, cậu thử đi. Tôi cho cậu ngửi cái đơn giản trước nhé. Đây là gì thế?

    Dễ thế mà không ngửi ra được à. Cái này thơm lắm nè, cậu thử đi. Cái này là gì vậy? Sao cậu chẳng biết gì hết vậy. Cậu nếm thử cái này đi. Cái này là gì thế? Tại sao anh ấy lại cho cô nếm mấy thứ này vậy?

    Để kiểm tra vị giác của tôi. Chào mừng ghé thăm, mời vào trong. Nghe bảo quán bar nổi tiếng mới mở này pha rượu rất ngon. Hơn nữa hôm nay anh Siêu mời, mọi người đừng khách sáo nhé. Chắc chắn rồi. Vẫn nên khách sáo một chút. Điều kiện ở đây thế nào?

    Mình thấy được lắm. Cảm thấy cũng được đấy. Phải đó. Anh Siêu có mắt nhìn. À anh Siêu là ai thế? Nơi này không hợp với cô. Cậu Lục không thích điều kiện chỗ này hay là không thích người ở đây? Tôi có thể cho cô một công việc,

    Làm chuyên gia đặc huấn vị giác cho tôi. Lương cao, kết toán theo ngày. Trông tôi thiếu tiền lắm à? Rồi sao nữa? Đãi ngộ của công việc này rất tốt, cô hẳn là không có lý do gì để từ chối. Cậu biết tôi không phải là kẻ làm việc vì tiền.

    Tôi coi trọng năng lực của cô. Tại sao phải đặc huấn vị giác? Tôi muốn tái chiến với Mộc Xuân Phong. Rất đơn giản, chúng ta cùng ngẫm lại quá trình của cuộc thi, so chiêu bằng 45 ly rượu không trộn lẫn, tốc độ của cậu bỏ xa Mộc Xuân Phong,

    Tốn ít hơn 270 giây. Điều đó có nghĩa là chỉ cần cậu từ bỏ việc đánh giá rượu ủ trộn thì cậu có thể thắng. Thắng cậu ta chỉ là một kết quả tất nhiên, thứ tôi muốn là một thắng lợi hoàn hảo. Cậu muốn thắng Mộc Xuân Phong đến thế à.

    Tôi phải thắng cậu ta. Được. Nhưng tôi không muốn giúp cậu. Cậu Lục, cậu quấy rầy khách của tôi rồi đấy. Khách của anh? Khách của tôi. Nào, tôi đề nghị để chúc mừng sự rời đi của Lục Vi Tầm, cụng ly. Tán thành.

    Để chúc mừng công việc của chúng ta thuận lợi, cụng ly. Anh Siêu, bài viết về nhân vật tháng này, anh phỏng vấn Mộc Xuân Phong, anh ấy thế nào? Nếu ký với thầy Mộc thì hãy để tôi làm biên tập của anh ấy. Không được, hãy buông tay đi.

    Phải để tôi làm chứ. Hai người các cô, lúc có Lục Vi Tầm sao chẳng thấy hai người kích động đến thế hả? Với cái tính tình tồi tệ của Lục Vi Tầm, có thể nhịn chuyện này thì còn gì mà chẳng thể nhịn được nữa. Phải đấy. Có vẻ hành động

    Đánh bại Lục Vi Tầm lần này của Mộc Xuân Phong có thể gọi là ở hiền gặp lành, ở ác gặp dữ. Chính nghĩa thì được ủng hộ, tôi không phải là kẻ sẽ bỏ đá xuống giếng, nhưng tôi muốn được thanh tịnh. Sao Lục Vi Tầm lại tin tưởng cậu đến thế?

    Không phải lần trước anh ta còn đuổi cậu đi hay sao. Tôi là ai chứ, muốn làm cho một người thích tôi thì dễ lắm. Có lẽ đây chính là sức hút của tôi. – Anh ta sắp rời khỏi giới Thử nếm rượu vang. – Tôi biết.

    Mộc Xuân Phong chính là một tên xấu xa. Hai chúng ta có cùng quan điểm về việc này đấy. Thần tượng. Chiêu hiền đãi sĩ có thành công không? Đàn anh của cô thân quen với Mia lắm à? Thân quen sao? Tôi đáng ghét đến vậy sao? Thần tượng,

    Tại sao anh lại nói thế? Có phải nghe thấy lời gièm pha gì rồi không? Em tìm họ tính sổ. Thôi bỏ đi, không quan trọng. Nào nào, chúng ta nói chuyện quan trọng đi. Thần tượng, biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, tôi đã dò xét kỹ càng một phen,

    Mộc Xuân Phong là người Giang Tô, tô tiên có thể được xem là dòng dõi thư hương, bố mẹ đang ở Pháp làm nghiên cứu học thuật. Trước khi học cấp hai thì hắn học ở trong nước. Sau đó đến Pháp cùng bố mẹ mình. Sau khi ra nước ngoài,

    Chẳng biết vì nguyên nhân gì mà hắn không trở thành học giả như bố mẹ mình, trái lại bắt đầu làm rượu nho. Điều kì lạ chính là hắn chưa từng tam gia bất cứ hiệp hội rượu nho nào cả, cũng chưa từng cho thấy

    Hắn đã từng học chuyên ngành rượu nho nào. Em muốn điều tra hắn học với ai nhưng không tra được. Dựa vào đoạn phim thì chúng ta phát hiện tốc độ đánh giá của Mộc Xuân Phong đồng đều đến mức khác thường. Còn tốc độ đánh giá của anh,

    Độ phức tạp của rượu khác nhau thì thời gian cũng khác nhau. Mà anh ta đều mất bốn mươi giây từ ly một đến ly cuối cùng. Có nghĩa là khác với việc dựa vào thiên phú như anh, anh ta dựa vào phương pháp. Vả lại phương pháp này tốn bốn mươi giây.

    Theo quy tắc của cuộc thi, sau khi một thí sinh đánh giá năm mươi ly rượu xong thì thí sinh còn lại phải dừng việc đánh giá. Tính điểm ngay lúc đấy. Thế nên thần tượng à, cho dù anh đánh giá thất bại năm ly rượu trộn lẫn cuối cùng,

    Chỉ cần bảo đảm tốc độ tuyệt đối thì anh có thể chấm dứt cuộc thi sau khi giành được bốn mươi lăm điểm rồi. Nhưng với tốc độ của Mộc Xuân Phong, cho dù có trả lời đúng hết cũng chỉ có thể giành được bốn mươi ba điểm thôi. Thần tượng à,

    Anh chỉ cần làm như vậy thì chúng ta thắng chắc. Tôi sẽ không làm thế. Tại sao chứ? Bởi vì tôi sẽ không cho phép bất cứ ly rượu nào bị đánh giá thất bại. Thần tượng muốn nghiền ép Mộc Xuân Phong hoàn toàn,

    Khiến hắn trải nghiệm nỗi sợ bị chi phối à? Vậy anh tính đánh bại Mộc Xuân Phong như thế nào? Thực lực. Mấy thực phẩm rác này ảnh hưởng vị giác thật đấy. Sau này tôi sẽ không thèm ăn nó nữa đâu. Muốn làm gì thế? Bài thi nắm rõ.

    Bài thi nắm rõ. Vậy tôi bắt đầu đây. Nhà máy rượu, nơi sản xuất, khí hậu, cô chẳng viết được cái nào cả. Còn phải viết mấy thứ này sao? Trước lúc kiểm tra anh đâu có dạy đâu. Từ nay trở đi, trong vòng một tháng,

    Cô phải nhớ mùi vị của những loại rượu này, và cả thông tin vị giác của chúng. Tất cả sao? Không làm được à? Được chứ. Một tháng, không chừng tôi còn có thể hoàn thành nhanh hơn đấy. Uống rượu nhiều sẽ say, một tháng là cực hạn của người thường.

    Đó là người thường, tôi thì nghìn chén không say. Lá cây. Cái này hình như là hoa. Sai rồi. Nho đen Pinot. Nho đen Pinot là gì?