Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 08 | iQiyi Vietnam
Thời gian rất gấp một ngày 20 chai. Đề nghị của tôi là sau khi cô biết được mùi vị của mỗi ngụm mình nếm rồi thì nhổ ra. Nhổ ra? Rượu ngon như vầy mà nhổ đi thì tôi thấy xa xỉ quá. Rượu của tôi mà cô đau lòng à.
Không quen lãng phí. Bày rượu ra đi. Tôi bảo cô nếm rượu chứ không bảo cô liều mạng với nó. Quan sát trước cô thấy nó có màu gì? Màu đỏ. Màu sắc của rượu có thể phản ánh ra rất nhiều điều. Màu rượu hơi nhạt chứng tỏ tính chất khá mềm dịu
Giống nho đen Pinot nho Gamay. Màu rượu hơi đậm chứng tỏ tính chất khá đậm đặc giống Cabernet Sauvignon Shiraz, vân vân. Thời gian ủ rượu càng lâu thì màu rượu sẽ chuyển từ đỏ ruby sang đỏ lựu thậm chí là đỏ nâu. Sao còn phức tạp hơn cả son môi thế?
Nhìn cũng khá lâu rồi uống được chưa? Kiên nhẫn chút đi. Chân vang còn gọi là lệ vang thường phản ánh độ cồn của rượu đồng thời có thể chứng minh độ đậm đặc của body (cốt rượu). Mùi hương là một cánh cửa để cô biết về loại rượu này.
Thông qua mùi hương có thể đoán được độ đậm đà. Thông qua mùi hương của rượu vang chúng ta có thể đoán được giống nho môi trường trồng nho, thời gian thu hoạch, phương pháp ủ và thời gian ủ của rượu vân vân. Hay vậy sao? Vậy cô thử xem.
Tôi không ngửi ra được mùi gì hết. Ngược lại, hít mạnh quá thì sẽ không ngửi được gì. Cồn sẽ làm tê liệt khứu giác của cô. Tôi, tôi ngửi được mùi thơm. Nhưng tôi không đoán ra được. Vậy giờ uống một ngụm đi. Không phải bảo cô uống cạn.
Uống ngụm nhỏ thôi. Phải giữ lại một không gian vừa đủ để rượu chuyển động trong khoang miệng. Nhưng không được quá ít sẽ bị lẫn với nhiều nước bọt. Cô nếm được gì rồi? Tiêu đen. Sao lại như vậy? Sao trong rượu lại có thứ kì lạ như vậy? Không sai.
Mỗi loại nho khác nhau thì sẽ có mùi vị độc đáo khác nhau cho riêng mình. Ví dụ như cô nếm được mùi tiêu đen Đó là đặc sản của Shiraz ở những khu vực mát mẻ. Nhưng chỉ biết được bấy nhiêu thì không thể biết được chính xác nơi sản xuất được.
Cô cảm nhận kĩ thêm lần nữa đi. Có mùi vị nào khác không? Chua chua. Quả mơ. Nhưng sao cái biển đèn đó lại làm mờ thế? Làm mờ? Cô chưa từng nếm qua vị của Tử La Lan đúng không? Tử La Lan?
Ai rảnh rỗi mà lại đi nhai mấy cánh hoa chứ? Nhưng rượu này ngon quá. Xin lỗi vẫn chưa mở quán. Chưa có gì xảy ra à? Nếu cậu đến xin lỗi thì cứ nói. Còn không thì cút nhanh cho. Xin lỗi?
Hôm nay ông tới đây là để mày xin lỗi ông đấy. Lên cho tao. Xin lỗi. Anh rể, xin lỗi. Xin lỗi cô ấy. Chị. Tên này đánh tôi. Đến đây tìm người ta gây chuyện đúng không? Tôi gây chuyện với anh ta làm gì? Tôi muốn tốt cho chị
Nên tới nói chuyện với anh ta sợ anh ta bắt bạt chị. Ai biết được tên này vừa gặp đã đánh người chứ. Chị. Sao chị lại quen loại người như anh ta? Toàn là bạo lực lòng dạ xấu xa. Mày câm miệng đi. Liên quan gì tới mày hả? Mau đi đi.
Chị. Tôi muốn tốt cho chị thôi mà. Mày chỉ vì bản thân mày thôi. Còn không mau cút đi. Đi thôi. Ngồi đi. Cảm ơn nhé. Một ly rượu thôi mà không đáng nhắc đến. Ý tôi là em tôi. Tôi cũng không ngờ cô lại có một người em như vậy.
Bản thân tôi cũng không ngờ. Nếu hôm nay cô không ngăn tôi thì tôi sẽ không bỏ qua cho cậu ta đâu. Dù sao cũng là em ruột của tôi. Loại máu mủ này đôi lúc lại là nguồn cơn của tội ác. Vì mối quan hệ này
Nên tôi không cách nào tóm được nó. Tôi không muốn người khác biết về… Ai cũng có bí mật cho riêng mình. Chuyện mà cô không muốn nói tôi cũng sẽ không tò mò. Thành tích được đấy. Nhưng nhiều rượu ngon của tôi như vậy đúng thật là bị cô lãng phí rồi.
Nếu lúc thi đại học tôi có thể cố gắng như vậy thì đã bước lên đỉnh vinh quang của đời người từ lâu rồi. Không cần yêu cầu nghiêm khắc với mình quá đâu. Cô thi đậu đại học được đã là sự ban ơn ông trời cho cô rồi. Buồn ngủ rồi à?
Có hơi. Như vầy đi ngày mai cho cô nghỉ phép một ngày nhưng trước giờ cơm tối phải về. Lúc nãy tôi bị mớ ngủ đúng không? Anh đã nói gì? Anh muốn cho tôi nghỉ phép một ngày à? Bị mềm lòng bởi sự cố gắng vất cả của tôi rồi đúng không?
Hay là lương tâm của anh đột nhiên trỗi dậy thế? Cô không muốn chứ gì? Vậy tôi rút lại. Đừng đừng đừng. Khó khăn lắm mới có được kỳ nghỉ hiếm hoi nên tôi đang nghĩ làm sao nghỉ ngơi chon trọn vẹn đây. Mặc kệ nghỉ thế nào
Nhưng không được vi phạm quy định. OK. Lục Vi Tầm. Thân với anh rồi thì thấy anh nói chuyện cũng rất được đó. Tôi không thân với cô và cả sau này đừng cười như vậy nữa. Tại sao? Xấu. Alo. Đàn anh. 8 giờ sáng mai gặp nhau ở chỗ cũ.
Anh có quà muốn tặng cho em. Ra ngoài thì được nhưng phải xem là đi với ai. Đi với anh ta thì không được. Anh ấy là đàn anh của tôi sao lại không được? Không được là không được. Liên quan gì đến anh?
Nếu như anh ta tấn công vị giác của tôi muốn cướp nó đi thì sao? Người ta nói có đồ muốn tặng mình thì sao mình phải từ chối chứ. Vô tư trong sáng cho dù có hỏi tới thì mình cũng không sợ. Vẫn chưa đi à?
Không đi thì tôi sắp xếp công việc cho cô đó. Đi đi đi, đi ngay đây. Giờ tôi đi đây. Đi đây, đi đây. Tạm biệt. Nhớ thời gian đó. Alo. Là Hách Dụng đúng không? Bất Túy. Đàn anh. Chắc đợi lâu rồi nhỉ. Lúc trước toàn là em đợi anh.
Lần đầu phát hiện thì ra chờ đợi lại khó như vậy. Xin lỗi nhé. Lúc trước nhiều lần bắt em đợi như thế. Có gì đâu ạ. Đi thôi. Đi đâu? Đến rồi thì sẽ biết. Đi. Sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn anh. Không ngờ anh vẫn nhớ.
Cũng không cần phải cố gắng nhớ in vào đây hết rồi. Bản thân em cũng quên luôn ngày này. May mà hôm nay Lục Vi Tầm cho em nghỉ phép nếu không thì em không ra ngoài được. Đi thôi. Đi. Tạm biệt. Làm thôi.
Cậu chắc là cô ấy sẽ thích mấy thứ này chứ? Anh Lục anh gọi tôi tới giúp không phải là vì tôi khá hiểu Hà Bất Túy sao? Tin tôi đi màu sắc này, mẫu mã này là những thứ mà bình thường cậu ấy thích nhất. Có lúc tôi còn thấy
Tôi hiểu cậu ấy còn hơn cả cậu ấy. Hai người… Chúng tôi là tình đồng chí. Đơn thuần vậy thôi. Anh Lục anh ấy à thân là ông chủ còn biết tổ chức sinh nhật cho cấp dưới rất tốt đó. Tôi chỉ thấy thông cảm, tội nghiệp cho cô ta thôi.
Đừng nghĩ nhiều quá. Nhưng quả thật là cậu ấy rất khó khăn. Khó khăn là sao? Ý tôi là cậu ấy sống chung với anh rất khó khăn. Người theo chủ nghĩa hoàn hảo như anh yêu cầu rất cao. Đúng không? Tranh thủ đi. Lát nữa cô ấy sẽ về đó.
Không thành vấn đề. Em và anh dạo bước trong mùa thu. Khuôn mặt anh hoàn hảo dưới ánh chiều tà. Ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của anh. Làm trái tim em đập loạn nhịp cả lên. Em và anh cùng nhau cảm nhận điều đặc biệt nhất.
Luôn khiến em thấy rất ấm áp và chu đáo. Đàn anh. Sao lúc trước em không phát hiện cảnh đêm ở đây đẹp thế nhỉ? Đúng đó. Đẹp thật. Hôm nay cảm ơn anh em chơi rất là vui. Đã lâu không chơi đã như vậy rồi. Thích không? Thích.
Cảm giác này tuyệt quá đi. Vậy em có thích anh không? Em thích anh không? Chúng ta quen nhau đi. Đàn anh. – Em… – Anh biết. Anh luôn biết tấm lòng mà em dành cho anh. Hôm nay anh muốn em biết được tấm lòng anh dành cho em.
Bất Túy nhà tôi có phúc quá đi lại được ăn bữa tối do đích thân Lục Vi Tầm chuẩn bị cho cậu ấy. Tôi cũng đâu có đặc biệt chuẩn bị cho cô ta tự tôi muốn ăn nên sẵn làm cho cô ta một phần luôn.
Vậy sẵn tiện làm cho tôi một luôn được không? Hết rồi. Hách Dụng. Cậu nói xem chúng ta chuẩn bị cho cô ấy mấy thứ này cô ấy có cảm động không? Vậy thì anh không cần lo đâu. Tôi nói anh hay với sự hiểu biết của tôi về cậu ấy
Cậu ấy mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ nước mắt đầy mặt rất rất cảm động luôn đó. Nhưng sao giờ cậu ấy vẫn chưa về thế? Thường thì lúc nào cũng là 5 phút cuối cùng cô ấy mới về. Hách Dụng. Bánh kem đâu? Bánh kem ở đó, ở đó đó.
Sao thế? Toi rồi, toi rồi, toi rồi. Làm sao đây? Sắp xảy ra chuyện lớn rồi. Là sao? Cái này là… Quà sinh nhật. Món quà sinh nhật anh chuẩn bị cho em bảy năm trước không ngờ hôm nay mới tặng được. Bất Túy. Làm bạn gái anh nhé?
Tại sao bảy năm trước lúc mình muốn tỏ tình với anh ấy nhưng anh ấy lại có ý muốn trốn tránh? Đàn anh. Xin lỗi. Những chuyện hôm nay anh làm và những lời anh nói em rất cảm động. Với cả em cũng thừa nhận em đã từng rung động vì anh.
Nhưng bây giờ em em không thể đồng ý được. Tại sao? Có một chuyện em phải nói cho anh biết. Em nói đi. Giờ em đang làm việc cho Lục Vi Tầm. Anh biết. Chuyện này có hơi khó nói và có lẽ hơi vô lý. Nhưng những gì em sắp nói đây
Là thật hết đó. Đàn anh. Anh phải tin em nhé. Anh vẫn luôn tin em. Vì một lần bất ngờ mà em với Lục Vi Tầm đã hoán đổi vị giác với nhau. Sau này vì rất nhiều chuyện không biết nói thế nào mà em, Lục Vi Tầm
Và cả cho vay nặng lãi đã ký hợp đồng ba bên. Tháng nào anh cũng vất vả tìm cô ấy để đòi nợ. Cứ hết lần này đến lần khác anh đập phá chỗ ở của cô ấy. Cô ấy cũng không thể trả anh 2 triệu tệ trong vòng một năm.
Được rồi, được rồi. Nhưng tôi vẫn còn một điều kiện nữa. Cậu vẫn còn điều kiện à? Điều kiện trước tiên của khoản thanh toán hàng quý của tôi là cô ấy phải làm việc cho tôi. Được được được, thoải mái sử dụng thoải mái đi. Tôi vẫn chưa đồng ý mà.
Cô gái à cô có ý kiến gì sao? Tôi… Đây đúng là một bản hợp đồng lao động bình thường chứ? Đúng là hợp đồng lao động bình thường. Xong rồi. Tôi… Tôi nghi ngờ về nội dung công việc trong này. Đào đâu ra kẻ coi tiền là rác
À không người tốt như cậu ta để giúp cô trả nợ chứ hả? Tôi ký. Tôi ký cả hai. Nhưng anh phải đảm bảo là sau này không được tới nhà tôi nữa. Tôi không muốn bố tôi dính líu tới chuyện này. Tôi tìm ông ta làm gì?
Ông ta cũng đâu có tiền. Vậy nên em phải làm gì cho cậu ta? Em phải giữ gìn vị giác của anh ta đến lúc cần thì trả lại vị giác cho anh ta. Nhưng cách thức có hơi đặc biệt. Cách gì? Hôn. Câu chuyện mà em kể cứ như kỳ tích ấy.
Nhưng trước giờ anh không tin người có kỳ tích. Bất Túy. Những lời anh nói hôm nay mong là em sẽ suy nghĩ lại. Em với Lục Vi Tầm còn phải hôn môi anh bảo em làm sao không biết ngại mà đồng ý đây chứ? Túy Túy. Sinh nhật vui vẻ. Dụng Dụng.
Sao cậu lại tới đây? – Mình… – Hà Bất Túy. Sao cô lại về trễ thế hả? Xin lỗi nhé. Tôi có việc nên trễ. Hai người bọn mình đợi cậu nửa ngày, đói lắm luôn đó. Hai người đói thì ăn trước đi đợi mình làm gì? Túy Túy.
Người ta tổ chức tiệc sinh nhật cho cậu bận từ sớm đến tối cậu nói vậy là phụ lòng người ta đó. Mấy cái này là do hai người chuẩn bị hết hả? Anh Lục cho cậu nghỉ phép là để chuẩn bị tiệc sinh nhật cho cậu đó.
Quả thật cậu trễ là không đúng. Xin lỗi nhé. Tôi không hiểu chuyện vậy tôi đi rửa tay đã. Đi đi, đi đi. Chuyện gì đây? Cái này tôi làm vỡ đó. Anh làm vỡ đồ của người khác mà lại có thái độ đó ư?
Vốn dĩ là anh không hề biết nó có ý nghĩa thế nào với tôi. Không phải chỉ là một cái lọ vỡ thôi sao? Vỡ rồi thì mua lại cho cô các khác là được rồi. Nổi nóng như vậy làm gì? Tôi chỉ cần cái này thôi. Cô điên rồi à?
Anh đừng động vào tôi. Túy Túy. Cô chảy máu rồi kìa. Lục Vi Tầm đời này quen được anh coi như tôi xui xẻo. Rất nhiều người, rất nhiều chuyện, rất nhiều lời nói khi đã yêu, đã tổn thương, đã đau khổ đã quên đi cách chữa lành những vết thương.
Bằng cách nào đi nữa thì những vết sẹo vẫn còn đó đuổi theo bảo vệ sự tham lam. Khi đã mất đi, đã từ bỏ, đã nhạt nhòa thì liệu sau này có bình tĩnh tìm lại được chính mình? Tình yêu vốn chỉ là một chương trình tạp kỹ.
Rất nhiều người, rất nhiều chuyện, rất nhiều lời nói khi… Tại sao lần này Hà Bất Túy lại từ chối? Không phải năm đó cô ta rất thích Dịch Bắc Đao sao? Nào, mọi người nhìn đây nhé. Ba hai một nói smlie nhé. Ba, hai, một. Smile. Được, thêm tấm nữa nhé.
Ba, hai, một. Smile. Được rồi. Bất Túy. Đàn anh. Anh điền nguyện vọng là trường đại học nào thế? Giờ vẫn chưa xác định. Anh muốn chọn trường có học bổng nhiều chút. Vậy lên đại học là chúng ta không được gặp nhau nữa rồi. Không đâu. Đồ ngốc.
Sau khi lên đại học chúng ta vẫn có thể liên lạc với nhau. Có chuyện này em muốn nói với anh. Bất Túy. Chúng ta nói sau đi. Chú Vạn. Bất Túy à. Sao trễ rồi mà chú còn tới ạ? Chú đến thăm bố con. Lúc ăn cơm tối có uống chút rượu
Rồi nói chuyện đến giờ. Lão Hà thay đổi thật rồi. Thay đổi rất nhiều. Sau khi ông ấy cai rượu thì chẳng nhớ được gì hết. Cũng có thể là do tuổi tác lớn rồi nên có hơi lẩm cẩm ạ. Hôm nay ông ấy có thể nhậu với chú
Chắc chắn là gặp được chú nên rất vui. Sao lại phải cai rượu? Lúc nhỏ con bị mắc bệnh lạ. Để chữa bệnh cho con mà ông phải bán nhà máy rượu. Từ đó về sau thì không uống rượu nữa. Vậy vẫn ủ hoa lê trắng chứ? Không ủ nữa ạ.
Ông nói không may mắn. Lão Hà là người yêu rượu như vậy cơ mà đáng tiếc quá. Chú ơi nếu không có việc thì chú thường đến chơi với bố con nói chuyện với ông nhé. Sau này rảnh chú sẽ thường tới. Đúng rồi, Bất Túy à. Môt cô gái như con
Phấn đấu bên ngoài cũng khó khăn. Nếu có khó khăn gì thì cứ nói với chú đừng khách sáo. Chú, chú yên tâm đi. Vậy con vào nhé. Ừm. Tạm biệt. Bố. Con gái về rồi à. Bố ăn cơm xong rồi. Con còn biết về thăm bố cơ đấy. Thì nhớ bố đó.
Con đấy, đáng lý ra phải về thăm bố từ sớm mới đúng. Lúc trước là con không tốt sau này ngày nào con cũng ở nhà với bố. Nói là làm đó. Con vừa gặp chú Vạn trước cửa. Hai người nói gì với nhau thế? Nói gì đâu. Nói về con đó
Nói con đang làm trợ lý. Thật ra trợ lý hay không thì thời bố gọi là phụ tá. Bố cũng từng có phụ tá nhưng sau đó ông ấy mất tích. Lúc nãy hai người bọn bố nói cũng không biết là tìm được ông ấy không. Nếu tìm được… Bố, từ từ thôi.
Để con rửa bát cho bố. Không cần đâu, để tự bố. Bố để đó đi, để con làm. Đêm dài như thế nếu ôm lấy sự ấm áp của mình để nước mắt tuôi rơi tìm lối ra thì sẽ đỡ hơn đúng không? Vẫn đang mơ một giấc mơ
May mắn thay lưu lại khoảnh khắc có em. Anh cố gắng kìm nén cảm xúc của mình để gió chữa lành những vết thương bên ngoài. Những lời trong lòng biết nói cùng ai đây? Tiếc là trong căn phòng chỉ có mình anh. Một mình ngồi cười trong sự trầm mặc
Khiêm tốn làm ra vẻ thấu đáo đều có thể hết. Chỉ là nước mắt ngày càng không có ích đã không còn chữa được những vết sẹo của anh. Hạt bụi thì không thể nở hoa càng không dám mong có ai đó sẽ hái bông hoa đó cho anh.
Những năm tháng phí hoài cuối cùng cũng đã kết vảy. Làm sao để chạm vào đây, vì anh cũng không biết đau. Chỉ là nhánh cây tình yêu của anh sẽ còn nở ra những đóa hoa tươi đẹp nữa chứ? Hà Bất Túy đâu? Cả tối cũng không về.
Không ai nói cho cậu biết là vào nhà người khác phải gõ cửa sao? Tôi gõ rồi nhưng không thấy ai trả lời. Với cả cửa cũng không đóng nên tôi vào luôn. Tôi để cửa cho cô ta. Thay vì ngồi đây đợi chi bằng ra ngoài tìm cậu ấy đi.
Không cần tìm. Tôi biết cô ta đang ở với ai. Anh biết? Đây là Dịch Bắc Đao. Sao bộ dạng cứ thấy gian gian thế nào ấy. Tối qua cô ta ra ngoài là để hẹn hò với anh ta. Tôi nói nè anh Lục nếu anh đã thích Hà Bất Túy
Thì anh đi mà giành lấy đi chứ. Tôi thích cô ta? Người mà tôi ghét nhất chắc là cô ta đó. Nghĩ một đằng nói một nẻo. Tôi chỉ quan tâm tới vị giác của mình thôi. Vị giác? Con gái đi đêm không về nhà
Đương nhiên là đi tìm người mình thích rồi. Cũng không biết lúc anh anh em em thì vị giác của anh có… Cậu Lục. Quán tôi vẫn chưa mở cửa. Hà Bất Túy đang ở đâu? Sao tôi phải nói cho cậu biết chứ? Cậu Lục.