【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 16 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 16] Mau lên, đừng lề mề. Mau lại đây. Tham kiến Tề vương điện hạ. Điện hạ. Đây là sáu tên cẩu nô tài ức hiếp công chúa của chúng ta. Điện hạ.
Nô tài không hề ức hiếp Tinh phi nương nương. Hay cho tên cẩu nô tài. Ngươi nói dối trắng trợn phải không? Ngươi tưởng Tề vương điện hạ của chúng ta mắt mù sao? Vết thương trên mặt công chúa vẫn còn. Ngươi tên gì? Nô tài Thường Đức Quý. Khá lắm.
Tên đẹp. Tạ điện hạ. Thường Hay Quỳ? Nếu ngươi thích quỳ như thế, vậy ngươi cứ quỳ mãi đi. Khi nào mặt trời xuống núi thì khi đó được đứng dậy. Tinh Nhi. Cô xem thế này cô có hài lòng không? Điện hạ. Người nhìn mặt công chúa đi.
Người nhìn khóe miệng công chúa đi. Sưng lên như bánh bao nhân thịt heo. Hôm qua bọn họ ra tay tát mạnh lắm. Đúng là đồ đáng ghét. Thế các ngươi tự tát nhau đi. Còn lề mề gì nữa. Lẽ nào để đích thân điện hạ ra tay? Thường công công.
Xin lỗi nhé. Viên công công. Ta cũng xin lỗi. Không chịu đánh mạnh phải không? Được rồi. Ai đánh kêu vang, ai đánh mạnh, người đó bớt chịu tội, được đứng dậy sớm. Ai bảo các ngươi chọc ai không chọc, lại chọc giận Tinh Nhi và Nguyệt Nha Nhi. Đáng đời thôi.
Chuyện gì? Nô tài không dám nói. Đừng tưởng trẫm không biết suy nghĩ của ngươi. Nếu ngươi không dám nói thì lui xuống cho trẫm. Ban nãy nô tài nghe tiểu thái giám nói Tinh phi nương nương trong lãnh cung bị người khác ức hiếp. Với tính cách của cô ấy
Vẫn có người có thể bắt nạt được sao? Nô tài đâu dám nói sai. Dẫu sao lãnh cung nơi đó trước giờ chẳng ai quản thúc. Đám hạ nhân nơi đó ra tay cũng không biết nặng nhẹ đâu. Đợt trước trong lãnh cung còn có người chết. Nói không chừng
Do đám nô tài kia ra tay. Bọn chúng dám! Theo trẫm tới đó. Hoàng thượng. Người đi đâu vậy? Tinh Nhi. Thế nào? Tay còn đau không? Không đau. Điện hạ. Người đừng để bản thân mệt nhọc. Cứ để nô tài giúp Tinh phi nương nương. Không cần. Ta không thấy mệt.
Tinh Nhi. Cô nói xem ta giỏi lắm đúng không? Rất giỏi. Nguyệt Nha Nhi cũng thấy Tề vương điện hạ là hoàng tử xuất sắc nhất. Nếu không có điện hạ, ta và công chúa còn chẳng biết bị bọn chúng bắt nạt đến nông nỗi nào. Thế ta
Tốt hơn hoàng huynh, đúng không? Tinh Nhi. Cô thấy sao? Sao huynh phải so sánh với ngài ấy. Huynh tốt bụng, đáng yêu hơn ngài ấy. Huynh hiểu lý lẽ hơn ngài ấy. Chỗ nào huynh cũng tốt hơn Hoàng thượng. Tinh Nhi. Cô nghĩ vậy thật hả? Vậy lúc trước
Tinh Nhi bảo thích ta cũng là thật rồi. Hoàng thượng. Tinh Nhi. Là hoàng huynh. Nhưng mà… sao huynh ấy lại đi rồi chứ? Đi thì cứ đi. Dù sao ta… Ta cũng không muốn thấy ngài ấy. Hoàng thượng. Xin người bớt giận.
Tinh phi nương nương nói những lời khi tức giận mà thôi. Không coi là thật được. Hoàng thượng, Hoàng thượng, hoàng… Hoàng thượng. Xin người bớt giận. Đây là chuyện ngươi bảo cô ấy bị người khác ức hiếp? Trẫm thấy cô ấy sống ở lãnh cung tốt lắm. Chuyện này…
Nô tài cũng không ngờ lại thế này. Ngươi nghe thấy rồi chứ? Cô ấy bảo Chiêu Nhi tốt bụng hơn trẫm, đáng yêu hơn trẫm, hiểu lý lẽ hơn trẫm. Cô ấy còn nói cô ấy thích Chiêu Nhi. Hoàng thượng. Người bớt giận. Lời Tinh phi nương nương nói
Chỉ là lời nói khi giận dỗi, không thể coi thật được. Nhưng trẫm chính tai nghe thấy. Hoang đường. Cô ấy là phi tử của trẫm. Ai? Công chúa. Người làm sao thế? Nguyệt Nha Nhi. Vừa rồi nước mà ta uống có độc. Có độc? Mau. Mau châm đèn. Vâng.
Công chúa, người sao rồi? Đây là độc gì vậy? Nguy hiểm không? Đây là Đoạn Trường Tán của nước Chu. Đoạn Trường Tán? Đoạn Trường Tán… Nếu không tìm thuốc giải kịp thời… chắc chắn phải chết. Chắc chắn phải chết. Chắc chắn phải chết. Thế… Em đừng căng thẳng. Em yên tâm.
Ta chỉ uống một ngụm nhỏ. Chắc là… còn gắng gượng được hai ngày. Hai ngày? Vậy chẳng phải là… Chắc chắn là Yên An Linh. Cô ta luôn muốn đẩy công chúa vào chỗ chết. Yên An Linh. Dung nương. Nương nương. Muộn vậy rồi ngươi còn đi đâu? Nô tỳ…
Nô tỳ chỉ ra ngoài đi dạo một lát. Ta thấy sắc mặt ngươi không ổn lắm. Không sao. Có thể nô tỳ bị nhiễm phong hàn rồi. Chút nữa ta mời ngự y tới xem bệnh cho ngươi. Dạo này thời tiết ngày một lạnh hơn rồi. Tạ nương nương quan tâm.
Hoàng huynh, ta có chuyện hỏi huynh. Chiêu Nhi. Đệ ngày không có quy củ. Ta không có quy củ còn tốt hơn hoàng huynh bạc tình bạc nghĩa. Đệ nói gì? Tinh Nhi nói với ta rồi. Huynh nghi ngờ cô ấy là gian tế, đày cô ấy vào lãnh cung. Chuyện này
Có liên quan gì tới đệ? Đệ không cần lo. Không. Chiêu Nhi muốn để ý. Hoàng huynh. Nếu huynh không thích Tinh Nhi, huynh ban cô ấy cho ta. Ta thích Tinh Nhi. Ta muốn để Tinh Nhi làm vương phi. Càn quấy! Đệ biết mình đang nói gì không?
Dĩ nhiên Chiêu Nhi biết. Trước đây Chiêu Nhi nói với hoàng huynh rồi. Ta muốn Tinh Nhi làm vương phi của ta. Lúc đó hoàng huynh cũng thích Tinh Nhi. Nhưng bây giờ hoàng huynh không còn thích cô ấy, đày cô ấy vào lãnh cung. Vì sao
Huynh không thể ban cô ấy cho ta? Thiên hạ này biết bao nhiêu cô gái, sao đệ lại cứ thích cô ấy? Ta thích Tinh Nhi đó. Những cô gái trong thiên hạ này chẳng thú vị bằng cô ấy. Vả lại Tinh Nhi cũng đã nói, cô ấy thích ta.
Dù sao đi nữa trẫm cũng không ban cô ấy cho đệ. Đệ nên từ bỏ suy nghĩ đó đi. Hoàng huynh! Huynh thật quá đáng. Tất Đại Dũng. Có nô tài. Tiễn Tề vương điện hạ hồi cung. Không có mệnh lệnh của trẫm,
Không cho phép đệ ấy bước khỏi điện Chiêu Dương một bước. Hoàng huynh. Sao huynh có thể đối xử với ta như thế. Ngươi còn ngây ra đó gì nữa. Kéo đệ ấy ra ngoài. Tề vương điện hạ. Đi thôi. Đừng chọc giận Hoàng thượng nữa. Không cần đến ngươi.
Ta tự đi. Linh Nhi tỷ tỷ. Nghe nói gần đây tỷ tới cung Dao Kính thăm hỏi Tinh phi nương nương. Tinh phi nương nương cái gì? Chỉ là một tội phi mà thôi. Theo muội thấy, Hoàng thượng nhất định sẽ thả cô ta ra khỏi lãnh cung. Nói vớ vẩn.
Từ xưa tới nay, phi tử bị đày vào lãnh cung ai chẳng đến chết mới được xuất cung. Tinh phi nương nương không giống người thường. Tỷ tỷ đã nghe nói chưa? Lần này đến cả Tề vương điện hạ cũng đích thân tới cầu xin cho cô ta. Thậm chí lần này
Tề vương điện hạ còn tới tìm Hoàng thượng xin người. Ngài ấy muốn cưới Tinh phi nương nương về cung của mình. Còn có chuyện này sao? Có đấy chứ. Hoàng thượng yêu thương Tề vương điện hạ như thế, một tội phi có là gì.
Thế nhưng Hoàng thượng không những không chịu, còn cấm túc Tề vương điện hạ. Hoàng thượng ắt chưa dứt hẳn tình với Tinh phi nương nương, không nỡ bỏ Tình phi. Tỷ tỷ định đi đâu thế? Bốn cung muốn xem thử tội phi có sức hấp dẫn gì
Để dụ dỗ cả Hoàng thượng lẫn Tề vương. Tề vương điện hạ có gây náo loạn không? Bẩm Hoàng thượng. Điện hạ quả thực có gây náo loạn đòi tới cung Dao Kính tìm nương nương. Hoàng thượng. Cung Y Lan bây giờ lạnh lẽo tiêu điều. Hoả Dực điều tra thế nào rồi?
Hoả thống lĩnh gần đây không ở trong cung. Chắc vẫn chưa có tin tức. Hoàng thượng. Nô tài thấy người không phải nghi ngờ, chỉ là giận dỗi nương nương thôi. Nô tài thấy cung Dao Kính vừa lạnh lẽo lại hiu quạnh, chỉ sợ thân thể nương nương không chịu đựng được.
Sau này nhỡ xảy ra chuyện gì, Hoàng thượng đau lòng cũng chẳng kịp. Ai bảo trẫm lo lắng cho cô ấy? Trẫm muốn cô ấy ở lãnh cung luyện trí nhớ cho tốt. Những lời hôm qua ở cung Dao Kính ngươi nghe rõ rồi đấy.
Chỉ một câu cô ấy bảo thích Chiêu Nhi, trẫm có thể chém đầu chín, mười lần. Hoá ra Hoàng thượng đang ghen. Nô tài chẳng nói gì hết, chẳng nói gì hết. Chỉ là… nô tài nghe nói nhóm người Yên tần nương nương khí thế hùng hổ, đang tới cung Dao Kính,
Không biết có phải định gây rắc rối cho Tinh phi nương nương không. Thôi vậy. Dù có là thế thật, Hoàng thượng cũng chẳng bận lòng đâu. Dẫu sao giờ Hoàng thượng không còn thương Tinh phi nương nương nữa. Hoàng thượng. Người đừng đi vội như thế. Hoàng thượng, từ từ thôi.
Cô nương, cô nương. Cô lại định làm gì nữa đây? Ta phải tới Thái Y viện, để ta ra ngoài. Thái Y viện? Không được đâu. Hai người đã vào cung Dao Kính này, ra ngoài một bước là tử tội đấy. Hôm qua còn bị ăn tát chưa đủ đúng không?
Hôm nay ngươi vẫn muốn ăn tát? Tránh ra. Cô nương, cô tha cho ta đi. Đây là quy tắc của cung Dao Kính. Ta không thể để cô đi được thật mà. Ngươi không cho ta ra ngoài cũng được. Ngươi giúp ta tìm thái y tới đây.
Bảo với hắn, công chúa đổ bệnh rồi, chờ họ tới cứu mạng, nhanh đi đi. Việc này… Mau đi đi! Bổn cung muốn xem thử ai dám mời ngự y tới cho tội phi. Tại ngươi cả. Ngươi hại công chúa, là ngươi hại. Trả công chúa lại cho ta. Nương nương.
Nô tài chết tiệt. Người đâu. Lôi ra ngoài chém cho ta. Dừng tay. Làm thế nào mới khiến ngươi tha cho Nguyệt Nha Nhi. Chỉ một con nô tỳ thấp hèn mà dám mạo phạm bề trên. Nó có chết vạn lần cũng chưa đủ. Nguyệt Nha Nhi là người của ta,
Không ai có quyền dạy dỗ nó. Được. Ngươi muốn cứu nô tỳ của mình cũng không sao. Vậy mau mua vui cho chúng ta đi. Bổn cung mà vui rồi, chuyện hôm nay sẽ không thèm so đo với ngươi. Tỷ tỷ. Lần trước Tinh phi tỷ tỷ múa điệu
Phượng Hoàng Vu Phi trước mặt mọi người. Nghe nói đẹp lắm. Hay để cô ta múa lại cho ta xem đi. Không được. Giờ sức khoẻ của công chúa không thể múa được. Hơn nữa Phượng Hoàng Vu Phi chỉ để múa cho Thái hậu và Hoàng thượng thưởng thức.
Các người là thá gì? Hoá ra Tinh phi muốn múa cho Hoàng thượng xem. Đáng tiếc thay. E cả đời này ngươi không thể gặp lại Hoàng thượng nữa. Chỉ cần ngươi đồng ý với ta, không làm khó Nguyệt Nha Nhi. Hơn nữa… Hơn nữa cái gì? Chờ ta đi rồi,
Ngươi thay ta đưa Nguyệt Nha Nhi xuất cung. Ngươi bảo ta làm gì ta cũng đồng ý. Em không cho người nói lời dại dột. Đi. Hoá ra ngươi muốn trốn khỏi cung. Công chúa. Nguyệt Nha Nhi không đi đâu hết. Dù sống hay chết, người ở đâu,
Nguyệt Nha Nhi em sẽ ở đó. Nguyệt Nha Nhi quyết theo người. Đồ ngốc. Lẽ nào… em muốn chết trong lãnh cung này ư? Không đâu. Chúng ta sẽ không chết đâu. Giờ chúng ta xuất cung. Được không? [Hoá ra…] [nàng vẫn tìm cách thoát khỏi trẫm.] Được rồi.
Không có tâm trạng nhìn các ngươi diễn chủ tớ tình thâm. Ngươi có múa không? Không múa! Muốn bắt công chúa mua vui cho ngươi? Nằm mơ đi. Ngươi! Nếu đó là mệnh lệnh của trẫm thì sao? Hoàng thượng. Công chúa của chúng ta… Hoàng thượng.
Sao người lại tới nơi thế này. Đúng thế. Đây là nơi tội phi sống. Sao người lại tới đây. Trẫm nghe nói các nàng tới đây, bèn tới góp vui. Sao? Không chào đón trẫm à? Không phải thế đâu. Hoàng thượng có thể tới, chúng thần thiếp ai cũng vui. Hoàng thượng.
Ban nãy thần thiếp và các vị muội muội nhắc tới chuyện Tinh phi múa Phượng Hoàng Vu Phi. Ai cũng muốn xem. Thế hả? Nếu đã vậy… thì còn chờ gì nữa. Hoàng thượng. Công chúa… Được. Nếu người đã bảo ta múa, ta bằng lòng.
Nhưng người phải hứa với ta một chuyện. Đưa ta và Nguyệt Nha Nhi xuất cung. Nực cười. Hoàng thượng bảo ngươi múa, ngươi phải múa. Còn mặc cả nữa à? Được. Nếu nàng đã muốn xuất cung như thế, trẫm cho nàng được như ý.
[Không để nàng trở thành người của trẫm thật sự,] [trẫm sợ sẽ có ngày] [mình không giữ được nàng nữa.] Tinh Nhi! Công chúa! Tinh Nhi! Tinh Nhi! Nàng làm sao thế? Hoàng thượng. Tối qua công chúa bị người ta hạ độc, nếu không kịp thời chữa trị,
E là không sống nổi nữa đâu. Truyền thái y Vâng. Hoàng thượng. Nương nương đã được cứu rồi. Giờ chỉ cần uống thuốc liên tục bảy ngày là có thể đẩy sạch độc tố ra khỏi cơ thể. Lui ra đi. Vâng. Rốt cuộc ai đã hạ độc? Hoàng thượng.
Tối qua nô tỳ nhìn thấy một bóng người lờ mờ rất giống Dung nương trong cung Yên Linh. Lại là Yên An Linh. Tất Đại Dũng. Có nô tài. Bãi giá Cung Yên Linh. Vâng. Hoàng thượng. Nô tài vừa mới thẩm tra, quả thực có ghi chép Dung nương xuất cung.
Còn có phải bà ta đã mua Đoạn Trường Tán, chờ một lát sẽ biết ngay thôi. Ngươi còn gì muốn nói không? Hoàng thượng. Thần thiếp không có ý giết Tinh phi. Nhất định là người nhầm lẫn. Dung nương. Mau giải thích rõ với Hoàng thượng đi. Ngươi không hề mua thuốc độc.
Nhất định có kẻ muốn hãm hại ngươi. Nương nương. Dung nương… có lỗi với người. Khởi bẩm Hoàng thượng. Chuyện này một mình Dung nương gây ra, không liên quan tới nương nương nhà ta. Ngươi nói gì? Không. Sao có thể là ngươi được. Nương nương. Nô tỳ đau lòng thay người.
Người một lòng chung tình với Hoàng thượng. Thế nhưng trái tim Hoàng thượng lại trao hết cho Tinh phi kỳ lạ kia. Vậy có công bằng với người không? Nô tỳ thiết nghĩ chỉ cần Tinh phi chết, trong cung này sẽ không còn ai cướp Hoàng thượng khỏi nương nương nữa.
Nếu nương nương mềm lòng, không ra tay được, thế nô tỳ sẽ thay nương nương làm tội nhân. Dung nương. Sao ngươi lại hồ đồ như thế. Người hồ đồ không phải nô tỳ, mà là Hoàng thượng. Hoàng thượng không thấu chân tình của người.
Đó là sự hồ đồ nhất của ngài ấy. To gan! Sắp chết tới nơi còn xúc phạm Hoàng thượng. Dung nương mắc tội phạm thượng, ý đồ giết chết phi tần hậu cung. Tội không thể tha. Ngươi đâu. Kéo nàng ta ra ngoài xử trảm. Nương nương. Nương nương. Hoàng thượng.
Dung nương chỉ do có lòng bảo vệ chủ nhân. Xin Hoàng thượng tha cho bà ấy một mạng. Yên tần quản giáo người hầu không nghiêm. Cấm túc ba tháng. Hoàng thượng. Sao rồi? Thuộc hạ đã tra rõ chuyện Ngô Đạt bị bắt không dính dáng gì tới Tinh phi nương nương.
Là Độc Cô Thành, hắn đã rắc bột lần theo dấu vết lên người Ngô Đạt. Bột lần theo dấu vết? Vâng. Sau khi chúng ta cứu Ngô Đạt đã thay y phục cho ông ấy. Do vết thương quá nặng nên tìm đại phu tới chữa. Sau đó lo lắng
Đại phu sẽ tiết lộ tung tích, nên chúng ta mới đổi địa điểm. Người của Độc Cô Thành tìm tới chỗ cũ, bắt hụt Ngô Đạt. Nhưng mà… cũng vì thế vạch ra phạm vi nhất định. Tinh phi nương nương khám bệnh cho Ngô Đạt xong,
Người của ta tới tiệm thuốc bốc thuốc. Sau cùng, đã bị theo dõi. Tại thuộc hạ điều tra thiếu sót. Suýt nữa hại Tinh phi nương nương. Xin Hoàng thượng giáng tội. Không liên quan tới khanh. Do trẫm hồ đồ, mắc sai lầm lớn, suýt chút nữa
Đã vĩnh viẽn không được thấy nàng. Công chúa. Người tỉnh rồi à? Nguyệt Nha Nhi. Sao ta lại về đây? Độc của người bộc phát, Hoàng thượng đã ôm người về đây. Hay là… công chúa uống thuốc đã. Nguyệt Nha Nhi đi lấy thuốc. Đứng lên đi. Hoàng thượng. Để trẫm.
Nguyệt Nha Nhi. Để thuốc ở đó đi. Ta mệt rồi, muốn ngủ một lát. Lát nữa em gọi ta dậy. Ta mang đồ tới đây. Ngươi xem họ đi tới nơi nào. Lát nữa chúng ta gặp lại. Vâng. Cô nương cẩn thận. Cô nương. Đã lấy được thứ đó chưa?
Đã tra rõ đám quan binh kia làm gì chưa? Cô nương. Việc quan trọng nhất là ta lấy được sổ sách. Nhưng chuyện khác quay về nói sau. Đã xảy ra chuyện gì? Có thể bọn họ, định tiêu huỷ chứng cứ ở ngoại thành. Chứng cớ gì? Chôn xác.
Ngươi cầm sổ sách này, đi trong đêm về Trường An. Giao nó cho Hoả Dực. Thế còn cô? Cô không về sao? Dương Hàm chắc chắn sẽ hành động. Ta phải ở đây theo dõi hắn. Các ngươi nhanh tay nhanh chân lên. Vứt đống xác này
Vào trong hố thiêu sạch cho ta. Không thể thiêu. Không thể. Lão già ở đâu ra đây? Đuổi đi cho ta. Châm lửa. Châm lửa cho ta. Thiêu chết đám tiện dân này! Không được thiêu. Mau gọi người tới dập lửa, nếu không ta giết ngươi. Đừng làm người dân bị thương.
Nữ Bồ Tát, hãy cứu chúng ta với. Cả nhà chúng ta chết đói hết rồi. Lão già kia. Câm miệng lại. Nữ hiệp. Ta không biết cô là người phương nào. Ta khuyên cô tốt nhất đừng lo việc bao đồng. Ích Châu này
Là phạm vi quản lý của Thứ sử đại nhân Dương Hàm. Dương đại nhân là đại thần tâm phúc của Độc Cô Đại tướng quân. Nếu cô đối đầu với chúng ta, sẽ không yên ổn đâu.