【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 13] Ngươi phái người trông chừng cung Y Lan. Bên đó có tình hình gì phải báo trẫm lập tức. Hoàng thượng đang lo Độc Cô tướng quân… Vâng. Chẳng lẽ trẫm, thật sự không đáng để nàng tin cậy sao?
Tướng quân. Chính là cô gái này. Nghe các a hoàn nói, cô gái này có sắc đẹp tuyệt mỹ. Sợ rằng, Thiếu tướng quân đã bị sắc đẹp của cô ta mê hoặc. Tướng quân. Tướng quân. Lại đó xem sao. Quả nhiên, sinh ra đã có một vẻ ngoài xinh đẹp,
Chẳng trách Thành Nhi bị cô mê hoặc. Gặp tướng quân, còn không mau hành lễ. Cha. Ban đầu Cao Siêu nói với ta, con nuôi một cô gái ở biệt viện, ta còn không tin. Xem ra, bây giờ, con cũng trưởng thành rồi. Đây là ca nữ Lâm đại nhân tặng cho con.
Nếu cha không thích, con sẽ sai người đưa cô ấy đi. Con muốn nữ nhân như thế nào, cha không ngăn cấm. Nhưng, con phải nhớ một điều. Đừng vì nữ nhân, mà nhỡ đại sự. Con hiểu rồi. Cũng không còn sớm nữa, ta về trước đây. Con tiễn người. Không cần.
Con ở lại đây đi. Rốt cuộc ngươi muốn gì? Mạng là của cô. Uống hay không tùy cô. Tại sao? Rõ ràng ngươi biết, sẽ không hỏi được gì từ ta, tại sao ngươi không giết ta? Ta còn muốn biết nguyên nhân hơn cô. Ta nói này, hai vị hoàng tử điện hạ.
Mặc dù Hoàng thượng ân điển cho hai người đến cung Y Lan thăm ta, nhưng hai người cũng không cần phải nhìn ta chằm chằm suốt như thế chứ. Như vậy rất ảnh hưởng đến khẩu vị của ta. Tinh Nhi. Cô đã từng nghĩ đến việc rời khỏi nước Chu chưa?
Để cô mạo danh Lâm Xuyên ở lại trong cung, đúng là làm khó cho cô. Cô thích tự do, quen với cuộc sống tự do tự tự tại. Đối với cô mà nói, hoàng cung không khác gì cái lồng giam. Ta lo lắng, cô có thể bị tóm đuôi bất cứ lúc nào.
Bị bại lộ thân phận. Xem cô ấy đi. Có điểm gì giống Lâm Xuyên muội muội chứ? Vừa thích làm ầm ĩ, lại vừa hấp tấp. Sợ là đã bị bại lộ từ lâu rồi. Chẳng lẽ, cô đã yêu phu quân của Lâm Xuyên muội muội, nên không nỡ rời đi sao?
Ta… Ta yêu hắn cái gì chứ? Ta không nỡ rời đi cái gì chứ? Thực ra ta rất muốn quay về. Nhưng mà… Nhưng mà làm sao? Nhưng mà, ngươi bảo ta đi kiểu gì? ngươi hỏi Nguyệt Nha Nhi đi. Hai chúng ta ở trong cung,
Từ trước đến giờ đã nghĩ không biết bao nhiêu cách, nhưng không trốn đi được. Ngươi nói sẽ đưa ta đi. Vậy ngươi có cách gì hay, có thể, vừa cùng ngươi về nước, lại vừa không nổ ra chiến tranh giữa hai nước không? Đây đúng là một chuyện khó nhằn.
Ngươi xem đi. Ngay cả Thái tử điện hạ cũng không có cách gì hay, có lẽ, ngươi cũng chẳng nghĩ ra được cách gì hay đâu. Cô… Xem ra có vẻ ba huynh muội nói chuyện vui vẻ quá nhỉ. – Tham kiến Hoàng thượng. – Tham kiến Hoàng thượng.
Ngồi xuống cả đi. Nguyệt Nha Nhi. Lấy thêm một đôi đũa nữa. Trẫm có làm phiền mọi người không? Hoàng thượng có thể đến, ba huynh muội ta cảm thấy thêm phần vinh hạnh. Không làm phiền thì tốt. Thực ra trẫm luôn nghĩ, tìm cơ hội nào đó gặp riêng hai người.
Vừa khéo hôm nay rảnh rỗi, nên qua đây xem sao. Nếu Hoàng thượng muốn gặp bọn ta, cứ gọi bọn ta là được. Thực ra cũng là do nhớ ái phi của trẫm. Vị Lâm Xuyên muội muội này của hai người, thông minh lanh lợi, là người thấu đáo.
Trẫm nghĩ hai vị huynh trưởng của cô ấy, chắc chắn cũng sẽ giống cô ấy. Hôm nay được gặp, quả nhiên là vậy. Tất công công. Hoàng thượng, đến đây bao lâu rồi? Vừa mới đến. Vừa đến sao? Sao vậy? Không sao. Công công. Hoàng thượng đến,
Ngài nói xem, sao ngài không thông báo một tiếng vậy? Thì Hoàng thượng, muốn tạo cho nương nương một bất ngờ mà. Vâng vâng vâng. Chỉ sợ điều bất ngờ này hơi quá thôi. Cũng không biết, Hoàng thượng đã nghe được những gì. Hoàng thượng.
Ta và Trần Khác còn có chuyện cần làm, bọn ta xin phép đi trước. Được. Nếu hai người có chuyện, vậy ta cũng không tiện giữ. Tất Đại Dũng. Hai vị điện hạ có việc, đưa hai người họ về. Hai vị điện hạ, mời đi bên này. Hoàng huynh.
Huynh nghĩ những lời chúng ta nói lúc nãy, Vũ Văn Ung nghe được bao nhiêu? Người này tâm tư hiểm sâu. Trong yến tiệc, ta đã nhìn ra rồi. Còn về việc nghe được bao nhiêu, thì ta không chắc. Nhưng mà, ta nhìn ra được một điều. Nhìn ra điều gì?
Đúng là hắn rất thích Tinh Nhi. Lúc nãy ở trước mặt chúng ta, hắn thể hiện sự thân mật, chỉ sợ đang cảnh cáo chúng ta, đừng có ý định đưa Tinh Nhi rời đi. Vậy là, thực chất hắn đã nghe được một chút. Có lẽ vậy.
[Sao ai cũng thích nhìn mình chằm chằm vậy?] Hoàng thượng. Nếu người không có việc gì, thì về điện Việt Thần đi. Ta hơi mệt rồi, muốn ngủ trưa một lát. Nàng không có gì muốn giải thích với trẫm sao? Người muốn ta giải thích gì chứ? Nàng muốn về nước Trần.
Nàng nói thật cho Trẫm biết. có phải nàng muốn rời xa trẫm không? Ta… Ta… Đúng là ta có ý định về nước Trần. Nàng nói lại lần nữa. Độc trên người ngài, ta không nghiên cứu ra được thuốc giải. Nghe nói, Cốc Dược Vương có thuốc giải.
Vì vậy ta muốn về nước Trần tìm thử, xem có thể tìm được thuốc giải hay không. Vậy là, không phải muốn rời xa trẫm, mà là tìm thuốc giải cho trẫm đúng không? Thì ngay từ đầu là vậy mà. Ta tìm được thuốc giải… Sau khi ta tìm được thuốc giải,
Thì sẽ quay về. Tinh Nhi. Trẫm nói cho nàng biết. Cho dù nàng muốn tìm thuốc giải cho trẫm, trẫm cũng không cho phép nàng rời xa trẫm. Nhưng mà… Người buông ta ra. Người muốn làm gì? Nếu không để nàng thật sự trở thành người của trẫm,
Chỉ sợ sẽ có một ngày, trẫm không thể giữ được nàng. Tổ tông à, ngươi đừng có xông bừa vào. Sao vậy? Hoàng thượng đang ở bên trong. Hoàng thượng ở bên trong cũng đâu có sao. Đâu phải lần đầu tiên Hoàng thượng qua đêm ở cung Y Lan đâu.
Hôm nay khác mọi hôm. Có gì khác? Hoàng thượng đang động phòng. Đông phòng? Nhưng mà, Hoàng thượng và công chúa nhà ta, đã động phòng từ lâu rồi mà. Được rồi, được rồi. Tóm lại là ngươi đừng vào. Tránh làm mất nhã hứng của Hoàng thượng. Ra đây. Ra đây.
Nàng muốn bị ngạt chết hả? Người phải lên triều mà. Sao vẫn còn ở đây? Bây giờ đi đây. Người mau đi đi. Mấy hôm nữa, hai vị hoàng huynh của nàng phải đi rồi. Trẫm cho phép nàng, xuất cung tiễn hai người họ. Thấy sao? Thật sao? Vậy…
Người không sợ ta chạy trốn cùng họ sao? Bây giờ nàng không chạy được nữa. Ta đi trước đây. Bãi triều lại đến gặp nàng. Tất Đại Dũng. Hoàng thượng. Bãi giá. Lên triều. Vâng. Công chúa. Dậy tắm rửa nào. Công chúa. Nguyệt Nha Nhi giặt tấm trải giường cho người.
Không cần, không cần, không cần. Ta tự giặt được rồi. Tự giặt. Vậy đâu có được. Đây là chuyện nô tỳ bọn em phải làm. Người là nương nương. Hơn nữa, nếu để Hoàng thượng biết, không biết chừng còn chém đầu hết người của cung Lan Y chúng ta đấy.
Em ăn nói linh tinh. Sao Hoàng thượng có thể vì chuyện nhỏ này mà chém đầu người khác chứ? Hơn nữa, em đã bao giờ nhìn thấy Hoàng thượng chém đầu người khác chưa? Công chúa. Bây giờ người thay đổi thật rồi. Ta… Ta thay đổi bao giờ chứ? Người xem.
Trước đây, nói Hoàng thượng là bạo quân, là người đúng không? Lo lắng Hoàng thượng chém đầu chúng ta, cũng là người, đúng không? Bây giờ thì tốt rồi. Có câu nào mà không bảo vệ Hoàng thượng đâu. Nhưng mà, ngài ấy thực sự là một hoàng đế tốt.
Trước đây, là ta hiểu lầm ngài ấy. Chỉ đáng tiếc… Đáng tiếc gì? Ta học nhiều năm y thuật như vậy, chế nhiều thuốc giải như vậy, cũng không giải được Phệ Hồn Lộ trên người ngài ấy. Chẳng phải thần y Lam Đông nói, Cốc Dược Vương có thuốc giải sao?
Nhưng bây giờ ta không thể về nước Trần được. Người không đi được, thì sai người khác đi là được mà. Câu nói này của em, đúng là đã nhắc nhở ta. Sau khi bọn ta đi, muội phải chăm sóc tốt cho bản thân.
Muội không cần lo lắng cho phụ hoàng. Muội phải luôn nhớ, muội là công chúa nước Trần. Đại diện cho Đại Trần chúng ta. Không thể bướng bỉnh làm liều, gây ra đại họa. Hoàng huynh yên tâm. Lâm Xuyên biết thân phận của mình. Nhất định sẽ nhớ kỹ,
Lời dặn dò của hoàng huynh. Sẽ không gây họa đâu. Tốt nhất là muội nên nhớ thân phận của mình. Nếu muội gây họa dù là một chút, ta nhất định sẽ không tha cho muội. Thời gian không còn sớm nữa. Hoàng huynh. Hai huynh mau khởi hành đi. Đúng rồi.
Nói với phụ hoàng, Lâm Xuyên rất nhớ người. Muội yên tâm. Lời của muội, ta nhất định sẽ chuyển lời. Khởi hành. Nguyệt Nha Nhi. Mau, đổi quần áo nhanh lên. Cái đó… Công chúa. Người có chắc chúng ta làm vậy, sẽ không bị phát hiện chứ? Yên tâm đi, không sao đâu.
Dừng xe, Mau dừng xe. Chủ nhân của ta muốn mứt trái cây ở quầy hàng phía trước. Ta đi mua một ít. Ta hơi mệt. Chúng ta hồi cung trước đi. Bán ô hoa đây. Đây là đâu? Hình như là quầy trang sức gì đó. Tên là Tàng Trân Lầu gì đó.
Thuộc hạ nghe phu nhân từng nói, trang sức ở đây tinh xảo khác biệt. Bây giờ cả thành Trường An, không có cô gái nào là không thích trang sức của nhà họ. Ngay cả Thái hậu nương nương, cũng cho người xuất cung để mua vài bộ.
Hay là chúng ta cũng vào trong xem sao. Tránh ra, tránh ra. Đừng có chắn đường, tránh ra. Các người, đi ra ngoài. Sao lại bắt bọn ta ra ngoài? Không hiểu đạo lý đến trước đến sau hả? Người phải ra ngoài là các người. Độc Cô Thiếu tướng quân ở đây,
Không muốn sống thì cứ ở lại. Đi đi đi. Thiếu tướng quân. Tiểu nhân không biết Thiếu tướng quân giá đáo, không tiếp đón từ xa, mong Thiếu tướng quân tha tội. Thiếu tướng quân. Đây là vòng tay ngọc khảm vàng,
Do chính tay Đông gia nhà chúng ta làm ra, để làm của hồi môn cho con gái xuất giá. Chỉ có một chiếc. Trên đời này, không thể tìm được chiếc thứ hai. Gói nó lại. Không không không, Thiếu tướng quân. Đây là Đông gia nhà chúng ta,
Chuẩn bị của hồi môn cho đại tiểu thư. Không thể bán được. Trả tiền. Không, không, không. Thiếu tướng quân, ngài nghe ta nói, thật sự không thể bán. Cái này thật sự không thể bán. Thiếu tướng quân nhà ta thích đồ của ngươi, đó là niềm vinh dự của ngươi.
Còn ồn ào lôi thôi, thì đừng trách ta không khách sáo. Tiểu sư muội. Đỗ sư huynh. Sư phụ của chúng ta đâu? Hôm nay sư phụ không ở trong phủ, ra ngoài khám bệnh rồi. Có người mời được sư phụ đích thân ra ngoài khám bệnh sao? Ai vậy? Nam hay nữ?
Cái này thì ta không rõ. Vậy ở đâu? Ta muốn đi xem sao. Cơ thể của cô nương đã khỏe hơn nhiều. Uống thuốc thêm mười ngày nữa, độc tố trong cơ thể sẽ được giải hoàn toàn, không có di chứng.
Ai cũng nói y thuật của thần y Lam Đông cao siêu, có thể giải được bách độc trong thiên hạ. Hôm nay chứng kiến, đúng là danh bất hư truyền. Mặc dù ta có thể giải được bách độc, nhưng cũng cần bệnh nhân phối hợp.
Mong cô nương hãy yêu quý bản thân mình, uống thuốc đúng giờ đúng liều. Ta biết rồi. Làm Thần y tốn công sức rồi. Đúng là ta phải tốn thêm công sức nữa. Cô bướng bỉnh giống hệt A Thành. Rõ ràng cô trúng độc mà lại không chịu uống thuốc. A Thành,
Không biết bị tên nào ăn phải gan hùm mật báo, cắn một cái vào tay. Cũng không chịu đắp thuốc. Bây giờ cái tên cắn bị thương huynh ấy, chỉ sợ đã sớm bỏ mạng nơi hoàng tuyền rồi. Làm gì vậy? Ta đến tìm thần y Lam Đông.
Có biết đây là đâu không, mà dám xông bừa vào? Đây là đâu? Thiếu chủ, thiếu chủ. Soái ca, ngươi đợi một lát. À không, huynh đệ. Đại ca. Soái ca, ngươi đợi một lát. Đang nói chuyện với ta sao? Đúng vậy. Sao thế?
Ngươi là chủ nhân của viện này đúng không? Là thế này. Ta đến để tìm thần y Lam Đông. Ngươi có thể báo một tiếng giúp ta được không? Hoặc là, ngươi bảo thuộc hạ của ngươi tránh đường một chút, ta tự vào cũng được. Nhớ uống thuốc đúng giờ.
Ta xin cáo lui. Cảm ơn thần y đã đến đây một chuyến. Không cần cảm ơn. Cô nương muốn cảm ơn, thì cảm ơn A Thành đi. Sao hai người họ lại quen nhau? Có thể đến biệt viện tìm Độc Cô Thành, xem ra mối quan hệ này không đơn giản.
Cô nương, không cần tiễn nữa. Mời quay về. Sư… Cô nương, tình trạng bệnh của cô, chúng ta lên xe ngựa rồi nói chuyện. Đi thôi. Ta còn chưa nhìn rõ cô nương ở trong đó trông như thế nào. Có xinh đẹp không? Hai người có quan hệ gì,
Mà sư huynh phải đích thân đến khám? Muội còn tâm trạng để hóng hớt hả? Muội có biết đây là đâu không, mà muội dám đến? Sao huynh nói giống hệt những lời mấy tên canh cửa nói vậy? Làm sao muội biết đây là đâu. Muội đã đến bao giờ đâu. Đúng rồi.
Người lúc nãy đi vào là ai vậy? Lạnh lùng. Xem ra không dễ tiếp xúc. Muội nói với hắn cả mấy câu, hắn chỉ đáp một câu. Độc Cô Thành. Hắn chính là con trai của lão già Độc Cô Tấn, Độc Cô Thành hả? Đứng lại. Bao giờ ngươi mới thả ta đi?
Đưa tay ra đây. Đứng im. Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Bắt đầu từ hôm nay, chiếc vòng này sẽ thuộc về cô. Ta không cần. Đứng im. Buông ta ra. Độc Cô Thành ta tặng đồ cho bất kì cô gái nào, cũng chưa từng bị từ chối. Đường Uyển.
Nếu hôm nay cô dám tháo chiếc vòng này ra, ta sẽ chặt tay cô.