Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 08 | iQiyi Vietnam
Thời gian đã đến. Hành hình. Dừng lại! Dừng lại! Hoàng thượng. Tiểu nữ có bằng chứng có thể chứng minh Túc Thân Vương bị oan. Ngươi có bằng chứng gì? Nét chữ trong bức thư này xem qua có vẻ giống của Túc Thân Vương. Nhưng…
Túc Thân Vương thường ngày thích viết chữ cân*. Túc Thân Vương thường ngày thích viết chữ cân*. Lúc viết ban đầu thường vô ý dùng lực mạnh vì vậy nét chữ sẽ đậm mực và hơi tròn. Nhưng nét chữ trên bức thư này lại sắc mảnh và hơi nhạt.
Từ nét chữ có thể kết luận không phải là do Túc Thân Vương viết. Thì ra là vậy à? Việc này không liên quan đến Túc Thân Vương? Vậy dám hỏi cô nương thư mưu phản trong tay cô là từ đâu có được?
Là từ các văn thư mưu phản trong kho hồ sơ của Đại Lý Sự tìm ra được. Chưa xét đến việc cô nương tự ý xông vào trọng địa tư pháp e rằng bức thư mưu phản này cũng có khả năng đã bị đánh tráo. Được.
Nếu sứ giả đã nói bức thư này là giả vậy dám hỏi sứ giả ngài có nhớ chi tiết nội dung của thư không? Một vật quan trọng như vậy tất nhiên phải ghi nhớ trong tim. Nội dung thư là những lời mưu phản của Túc Thân Vương.
Hôm đó sau khi ta xem liền lập tức trình lên hoàng thượng. Hoàng thượng tiểu nữ khẩn cầu được mượn bức thư nguyên văn. Được. Sứ giả đã nói ngài ghi nhớ tường tận nội dung trên thư vậy làm phiền ngài đọc nội dung bức thư một lần nữa
Xem thử có trùng khớp không. Được. Hoàng đế Đại Chử Dạ Hồng Dịch tham lam ngang ngược bại hoại phong tục bức hại bách tính sinh linh cực khổ hủy hoại người tài giết hại người thiện là điều chính nhân quân tử khinh bỉ. Nay… Thiếu mất vài chữ phải không?
Bức thư ta vừa đưa cho sứ giả chẳng qua chỉ là chơi tửu lệnh* mà thôi. [Một trò chơi nối thơ trong các buổi tiệc xưa.] Bức thư thật sớm đã bị ta đánh tráo rồi. Nếu như ta không nói sai sứ giả ngài xuất thân từ quan võ
Vốn dĩ không đọc được văn tự của Đại Chử. Vậy mà ngài còn dám nói tự mình đã đọc bức thư này. Là ta đã nhớ nhầm rồi. Hôm đó là tùy tùng sau khi xem xong mới nói với ta. Ở đây ta còn có một bằng chứng
Có thể chứng minh sứ giả đã nói dối. Kiếm Trần ngươi có thể đảm bảo từng chữ từng câu trên đây đều đúng sự thật? Tuyệt đối không giả dối. Diêu cô nương tại hạ Kiếm Trần. Lần trước Túc Thân Vương đã cho tại hạ một con đường sống
Hôm nay đến để tạ ơn. Ta nhớ ra rồi ngươi là tên sát thủ Đại Thục mà hôm đó Quân Thanh đã thả đi. Đúng vậy. Hiện nay Túc Thân Vương thân lâm vào cảnh ngục tù tại hạ tình nguyện giúp cô nương một tay.
Sứ giả vốn dĩ xuất thân là quan võ hắn không hiểu văn tự của Đại Chử. [Lời khai: Sứ giả dùng 50 lượng vàng tìm Vô Liễu, giả nét chữ của vương gia.] Bản lời khai này chính là chi tiết việc hắn ngụy tạo bức thư.
Tại hạ đã ghi lại tỉ mỉ các tình tiết. Cô nương cứ chờ đến thời điểm thích hợp lấy nó ra là được. Mạc Uyển thay Quân Thanh cảm tạ ngươi. Tên phản bội nhà ngươi lại có thể cấu kết với người ngoài hãm hại ta. Nói
Ngươi đã viết bậy bạ cái gì? Bản lời khai này nói bức thư mưu phản này là ngươi đã bỏ 50 lượng vàng tìm Vô Liễu tiên sinh người có kiến thức uyên thâm về thư pháp mô phỏng bút tích của Túc Thân Vương. Đúng là có việc này không? Việc này…
Đúng là nói xằng nói xiên. Nếu bức thư này là ngụy tạo ít nhất cũng phải cần ba ngày. Khi việc này xảy ra ta mới đến Đại Chử được một ngày, làm sao có thể làm kịp chứ? Vậy sứ giả làm sao lại biết được
Ngụy tạo bức thư này cần thời gian ba ngày vậy? Việc này… việc này… Việc này… Sao lại có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Đúng vậy. Hoàng thượng. Bức thư ngụy tạo này sứ giả đã mang từ Đại Thục sang, vì vậy ông ta đã biết tường tận nội dung. Ngươi…
Tại hạ tuyệt đối không một lời giả dối. Túc Thân Vương từ xưa trung và nghĩa không thể vẹn toàn. Tại hạ báo đáp đại ân của ngài nhưng đã có lỗi với Đại Thục, nên đành cáo biệt tại đây. Kiếm Trần. Kiếm Trần. Hoàng thượng.
Những lời nói vừa rồi của sứ thần Đại Thục và của cả Kiếm Trần mọi người đều đã nghe thấy rồi. Việc này nhân chứng vật chứng đều có đủ chứng minh Túc Thân Vương quả thực là bị oan. Nào có lẽ này? To gan! Người đâu bắt sứ giả Đại Thục lại.
Vâng. Hoàng thượng khai ân. Hoàng thượng khai ân… hoàng thượng… Còn không mau đỡ Túc Thân Vương đứng dậy? Mạc Uyển. [Phủ Túc Thân Vương] Quân Thanh. Cô tỉnh rồi à? Cái này cho ngài là chúng ta đã nói trước rồi. Quân Thanh. Ta muốn hỏi ngài một câu.
Bây giờ ngài còn coi ta là thế thân của tỉ tỉ không? Mặc dù trên người cô có hình bóng của Mạc Tâm nhưng trong lòng bản vương đã sớm không còn coi cô là thế thân của Mạc Tâm rồi. Ngài có biết ta đợi câu nói này của ngài
Đợi đã rất lâu rồi không? Quân Thanh. Làm phiền rồi. Ta vẫn nên… Cứ nói đi không sao. Ta vừa mới trở về từ hoàng cung nghe nói công chúa Hàm Nguyệt hình như có chút gì đó không khỏe. Cô ấy nói nhất định muốn Mạc Uyển đi chẩn trị.
Nhưng theo tình hình hiện tại của Mạc Uyển ta vẫn nên giúp cô từ chối thôi. Không sao. Ta sẽ thu dọn đồ đạc chuẩn bị vào cung ngay. Quân Thanh ta ở ngoài đợi huynh. Được. Có vài người đến sức khỏe của mình còn không chăm sóc tốt
Mà lại muốn đi xem bệnh giúp người khác. Nếu ngài đã lo lắng cho ta như vậy vậy ngài cùng đi với ta vào cung đi. Bản vương có lo lắng cho cô đâu. Ta bỗng nhiên cảm thấy đầu cũng đau tay cũng đau chân cũng đau bụng cũng có chút đau
Còn đau dạ dày nữa. Nếu cô muốn vào cung thì khẩn trương lên đừng có làm lỡ thời gian. Ta… Hàn huynh còn đang đợi ta ở ngoài. Thinh Nguyệt à ngươi nói xem nam nhân sao có lúc còn khó nắm bắt hơn cả phụ nữ vậy?
Thinh Nguyệt lại thấy không phải là khó nắm bắt. Có phải vì tiểu thư quá thiếu tự tin rồi không? Vì vậy mới không thể xác định tình cảm của đối phương. Ta… ta làm gì có. Xét sắc đẹp xét tài năng ta có điểm nào thua tỉ tỉ chứ? Tiểu thư.
Đây là… Ai vậy? Thinh Nguyệt. Thinh Nguyệt. Ngươi không sao chứ? Ta không sao tiểu thư. Bôn Lôi sao huynh lại ở đây? Thuộc hạ chỉ là thuận đường đi qua thôi. Thuận đường đi qua trùng hợp vậy sao? Nếu không thì vì cái gì chứ?
Có phải Dạ Quân Thanh lo lắng cho ta vì vậy sai ngươi đến bảo vệ ta không? Không không không phải. Vương gia đã dặn dò ta việc này tuyệt đối không thể… À không. Việc này không liên quan đến vương gia. Tam tiểu thư. Nếu không có Bôn Lôi công tử
Nô tì… nô tì sớm đã bất tỉnh nhân sự rồi. Cô đừng làm khó người ta nữa mà. Được được được. Vậy Bôn Lôi là vì bảo vệ Thinh Nguyệt của chúng ta mới đến. Được chưa hả? Đi thôi. Vụ án mưu phản mà Đại Thục hãm hại bổn vương lần này,
Phản ứng của những người khác huynh chắc đã thấy rõ. Ý huynh là Đậu Sĩ Minh? Không sai. Hắn ta mặc dù có thể không liên quan tới vụ án mưu phản lần này nhưng ý định muốn dồn bản vương vào chỗ chết của hắn cũng lộ rõ như ban ngày.
Tên Đậu Sĩ Minh này thật độc ác. Huynh hiện nay đã không còn binh quyền hắn hà cớ gì mà còn không chịu để yên? Bản vương đóng giữ biên cương nhiều năm tình cảm với quân lính biên cương là chiến đấu hy sinh trên chiến trường.
Mặc dù nay ta đã bị tước binh quyền nhưng người khác muốn thực sự tiếp quản trong chốc lát cũng không dễ thế đâu. Trừ phi bản vương chết rồi. Thế nên mặc dù lần này hắn không thành công e rằng sau này cũng sẽ có hành động. Còn nữa… Còn nữa
Việc trước đây huynh âm thầm điều tra Đậu Sĩ Minh hắn ta đã biết được? E là đúng như vậy. Thế nên lúc trước việc nhờ Hàn huynh điều tra… Quân Thanh huynh yên tâm ta nhất định điều tra ra chân tướng sự việc.
Diêu cô nương đã từng nghe qua Nam Dụ Mật Bảo chưa? Người nào bị người tộc ta hạ Nam Dụ Mật Bảo liền có thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau. Miễn là một trong hai người còn hơi thở người còn lại liền có thể cảm nhận được chính xác.
Nói như vậy cũng thật kỳ diệu quá. Hôm trước nghe người trong cung nói Diêu cô nương y thuật tinh thông hôm nay làm phiền Diêu cô nương rồi. Công chúa nặng lời rồi. Tiểu nữ chỉ biết chút kiến thức nông cạn mà thôi
Còn sợ làm chậm trễ bệnh tình của ông chúa. Diêu cô nương đừng từ chối nữa. Vậy ta thử nhé. Gần đây công chúa có thấy không khỏe không? Có chút chóng mặt hoa mắt thi thoảng còn nôn khan. Kỳ lạ thật. Mạch tượng của công chúa ổn định
Không có chút bất thường nào. Công chúa. Không… không biết công chúa có ý gì? Thật sự xin lỗi. E là bổn cung bị bệnh nên hồ đồ rồi. Diêu cô nương cứ tiếp tục xem bệnh là được. Sức… sức khỏe công chúa không gì đáng ngại
Thiết nghĩ chỉ là lạ nước lạ cái mà thôi. Ta đi bốc vài thang thuốc điều hòa một chút là được. Diêu cô nương. Ta có một chuyện luôn muốn hỏi cô. Công chúa xin cứ hỏi. Cô và Túc Thân Vương đã bàn đến chuyện kết hôn chưa?
Công chúa sao lại đột ngột hỏi chuyện này? Mạc Uyển và Túc Thân Vương còn chưa nghĩ tới chuyện xa xôi như vậy. Hai người đều là tuyệt thế công tử. Muội muội đã suy nghĩ chọn người nào chưa? Sao tỉ tỉ lại đột nhiên nhắc đến chuyện này thế? Mạc Tâm.
Vừa nãy bổn cung trong lúc ngẩn ngơ đã xem cô là Mạc Tâm mới khiến Diêu cô nương sợ hãi. Thì ra là vậy. Là ta đã quá kinh sợ rồi. Vậy… Công… công chúa Hàm Nguyệt ta thật sự giống tỉ tỉ đến vậy sao?
Cứ gọi tới gọi lui công chúa công chúa cảm thấy xa lạ quá. Sau này muội cứ gọi ta là tỉ tỉ đi. Hàm Nguyệt tỉ tỉ. Muội yên tâm. Muội muội của Mạc Tâm cũng là muội muội của ta. Sau này nếu ai ăn hiếp muội
Ta nhất định sẽ giúp muội hết mình. [Thái Y viện] [Hoàng hậu nương nương trước khi chết lại thảm vậy sao?] [Đúng vậy.] [Lúc hoàng hậu nương nương sẩy thai nôn ra toàn máu tươi] [toàn thân phát ban] [đau đến mức la hét không ngừng]
[dọa Ôn thái y ở bên cạnh toát mồ hôi đầy đầu.] Vậy đã tìm ra là loại độc gì chưa? Chỉ dựa vào chẩn mạch không tìm ra được gì đâu. Có điều nghe Lý thái y nói đại loại là loại độc giống với Mã tiền tử.
Lý quý nhân cũng thật độc ác. Sau đó trong điện của cô ta tìm được Đoạn trường thảo cũng là loại kịch độc giết người không chớp mắt. Ai nói không phải chứ? Đứng lại. Mạc Uyển có việc quan trọng cần bẩm báo hoàng thượng. Hoàng thượng đã dặn dò
Bất cứ ai cũng không được làm phiền. Hoàng thượng. Liên quan đến vụ án hoàng hậu nương nương bạo bệnh Mạc Uyển đã phát hiện được một vài điểm kỳ lạ. [Cho cô ta vào.] Cô nói Mạc Tâm không chỉ trúng một loại độc? Vâng. Nếu tỉ tỉ trúng độc Mã tiền tử
Thì sẽ chỉ tê liệt toàn thân không đến mức nôn ra máu tươi. Vậy lẽ nào sẩy thai là do trúng độc? Còn nữa còn nữa tỉ tỉ toàn thân phát ban càng kì lạ hơn. Đây rõ ràng là do vài loại độc kết hợp với nhau tạo nên.
Nhưng nếu hung thủ hạ độc hắn căn bản không cần phải hạ nhiều loại độc như vậy. Vì vậy tiểu nữ nghi ngờ ngoại trừ Lý quý nhân chắc chắn vẫn còn hung thủ khác. Hôm đó sau khi Mạc Tâm bạo bệnh tất cả chứng cứ phạm tội đều biến mất.
Cũng khó trách chẩn đoán của Thái y viện lúc đó có sai sót. Nhưng Đoạn trường thảo được tìm thấy ở chỗ Lý quý nhân quả thật là chứng cứ xác thực. Theo như hoàng thượng nói dung mạo của tỉ tỉ đã bị hủy sau khi trúng độc
Dược tính của Đoạn trường thảo vốn dĩ không đến mức đó. Mạc Uyển cô nương tâm trạng của cô hiện nay trẫm hoàn toàn có thể hiểu được. Có điều hoàng hậu nay đã qua đời trẫm không muốn bất cứ người nào làm phiền đến nàng
Hãy để Mạc Tâm an tâm yên nghỉ. Chuyện này không cần bận tâm nữa. Nhưng… Đủ rồi. Chuyện này dừng ở đây thôi. Mạc Uyển cô nương quay về đi. Cái gì vậy? Mau đi xem xem. [Đức Chiếu cung] Tiểu… tiểu nữ tham kiến hoàng thượng. Cô nói cho trẫm biết
Tại sao cô lại xuất hiện ở tẩm cung của hoàng hậu? Tiểu nữ vì hơi nhớ tỉ tỉ nên muốn đi đến chỗ tỉ ấy tìm một ít vật dụng của tỉ ấy lúc còn sống. Tự ý xông vào hoàng cung đã là đại tội lẽ nào bây giờ
Cô còn muốn phạm tội khi quân sao? Tiểu nữ… tiểu nữ sẽ nói thật. Việc này… Tiểu nữ… tiểu nữ… Tiểu nữ là muốn đi đến chỗ tỉ tỉ tìm một ít manh mối. Trẫm đã nói với cô rồi đừng cố chấp vụ án này nữa. Những điều cô nói
Căn bản không nói rõ được điều gì. Tại sao cô đã biết còn cố vi phạm? Lẽ nào cô thật sự muốn chống lại lệnh vua sao? Tiểu nữ không có ý muốn chống lại lệnh vua chỉ là chuyện này còn rất nhiều điểm kỳ lạ. Tiểu nữ tin là
Chỉ cần dựa vào manh mối này tiếp tục điều tra nhất định sẽ tìm ra được càng nhiều manh mối hơn. Hoàng thượng ngài nghĩ xem phong cách hành sự của một người cũng giống như nét chữ vậy một khi dã định hình rồi thì rất khó thay đổi.
Người hôm đó hạ độc rõ ràng tâm tư cực kỳ cẩn thận. Vậy tại sao Lý quý nhân lại có thể dễ dàng để lộ sơ hở được? Tiểu nữ chỉ muốn trả lại sự trong sạch cho tỉ tỉ. Trẫm niệm tình cô là muội muội của Mạc Tâm
Nên không tính toán với cô chuyện này. Cô mau quay về đi. Tại sao hoàng thượng lại không muốn đối mặt với nguyên nhân cái chết của tỉ tỉ? Lẽ nào tình cảm hoàng thượng dành cho tỉ tỉ chỉ là lời nói suông thôi sao? Câm miệng.
Tình cảm trẫm dành cho Mạc Tâm há lại để người nghi ngờ? Vậy hoàng thượng cũng nhất định không muốn nhìn thấy tỉ tỉ chết oan uổng. Thiên Diện. Được. Trẫm cho cô thời gian bảy ngày. Sau bảy ngày nếu cô vẫn không điều tra được gì
Thì sau này đừng nhúng tay vào chuyện này nữa. Thiên Diện đưa cho cô ta lệnh bài của trẫm. Tiểu nữ nhất định sẽ cho hoàng thượng một lời giải thích. [Diêu phủ] Thinh Nguyệt cô nương Mạc Uyển tiểu thư đâu? Bẩm vương gia sau khi tiểu thư nhập cung
Đã cho Thinh Nguyệt về phủ nghỉ ngơi. Cả ngày nay vẫn chưa quay về. Được. Bản vương biết rồi. Một ngày chưa gặp ta đã nhớ ta vậy rồi sao? Bản vương là đến tìm Diêu thừa tướng. Vụ án vài ngày trước chẳng phải Diêu thừa tướng đã giúp ta không ít sao?
Ngài nói xem ban ngày sai Bôn Lôi âm thầm bảo vệ ta ban đêm lại vội vàng đến tìm ta như vậy. Khẩu thị tâm phi là bệnh phải chữa trị đấy. Thinh Nguyệt cô nương ta đột nhiên nhớ ra có vài chuyện cần tìm cô giúp. Đi đi đi thôi. Cầm lấy.
Bản thân mình còn chưa chăm sóc tốt lại còn chạy vào hoàng cung. Mấy ngày này cô cứ ở trong phủ an tâm dưỡng bệnh biết chưa hả? Biết rồi. Không có việc gì nữa bản vương về trước đây. Ngài… đợi… đợi một chút. Chuyện là… Ta có một chuyện muốn hỏi ngài.
Nếu nói lỡ như ta nói là lỡ như thôi nếu ngài phát hiện vụ án của tỉ tỉ hung thủ vẫn còn người khác. Ngài sẽ làm như thế nào? Cô có ý gì? Ngài trả lời ta trước đi. Có phải cô đã điều tra được điều gì không? Không có.
Không… không phải ta vừa nói rồi sao? Là lỡ như là nếu như giả thiết không phải là thật. Còn không phải vì sáng nay ngài nói với ta thế thân gì đó… Sau này cô không được lấy chuyện của Mạc Tâm làm giả thiết.
[Mẫu thân, nay lúc diện kiến hoàng thượng, gặp Mạc Uyển vui vẻ từ ngự thư phòng đi ra…] Diêu Mạc Uyển này càng ngày càng lợi hại rồi. Không ngờ lại vào tận hoàng cung dụ dỗ hoàng thượng. Hiện giờ đang là thời điểm mấu chốt của việc lập hậu.
Ta tuyệt đối không thể để nó phá hỏng cơ hội của Tố Loan. Vụ án của Dạ Quân Thanh chính là do nó âm thầm nhúng tay vào làm hỏng việc tốt của ta. Lúc đầu ta còn cho rằng mục tiêu của nó là Túc Thân Vương. Không ngờ lại là hoàng thượng.
[Hai tỉ muội chúng nó] [đúng là thứ hồ ly tinh xảo quyệt] [đến đâu cũng dụ dỗ đàn ông.] [Nhưng việc cấp bách trước mắt] [vẫn là phải nghĩ cách] [loại bỏ tên cản đường Dạ Quân Thanh.] Hiện nay hắn ta cứ ngoặm chặt ta không buông. Chưa diệt được hắn ngày nào
Đại ca ta ngồi ở vị trí này càng thêm phần nguy hiểm chứ đừng nói chuyện giúp được Tố Loan. Nhưng Diêu Mạc Uyển cũng không thể không loại trừ chứ? Quan hệ của Diêu Mạc Uyển và Dạ Quân Thanh đã không đơn giản như vậy
Vậy chúng ta sao lại không lợi dụng cơ hội này… Ý của đại ca là… Ra tay với Diêu Mạc Uyển trước chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao? Mạc Uyển. Sao vậy? Tỉ tỉ tỉ nói xem nam nhân đều đang nghĩ gì vậy?
Xem ra giữa Uyển Nhi của chúng ta và Túc Thân Vương gặp phải vấn đề gì rồi. Cứ nói thẳng đi tỉ tỉ nhất định giữ bí mật cho muội. Thực ra giữa muội và Túc Thân Vương vẫn chưa hoàn toàn xác định tâm ý của nhau. Nói chính xác hơn
Là ngài ấy vẫn chưa chấp nhận muội. Nhưng lần trước chẳng phải hai người đã… Chuyện đó chẳng qua là giúp ngài ấy giải vây mà thôi. Nhưng tỉ tỉ nhìn ra được muội thật lòng thích Dạ Quân Thanh. Thật lòng thì có ích gì chứ?
Dạ Quân Thanh đối với Mạc Tâm tỉ tỉ cũng là một tấm chân tình. Đây là cái gì vậy? Ở Nam Dụ của chúng ta, phàm là nữ tử khi bày tỏ tình cảm với nam nhân đều tặng một túi thơm do tự tay mình thêu.
Muội không phải muốn biết rõ tâm ý của ngài ấy sao? Sao không bày tỏ tình cảm của mình trước? Tên mặt lạnh như băng Dạ Quân Thanh đến nhìn cũng chả thèm nhìn sao lại có thể nhận chứ? Nhận hay không muội cứ làm rồi biết. Lại đây ta dạy muội.
Mạc Uyển? Đúng. Hai huynh muội Đậu thị biết bản thân không thể dễ dàng diệt trừ huynh lại nhận ra được quan hệ của huynh và Mạc Uyển không tầm thường nên muốn ra tay với cô ấy trước. Hơn nữa… Hơn nữa cái gi? Hơn nữa Đậu thị lo lắng
Hoàng thượng và Mạc Uyển quá thân thiết sẽ ảnh hưởng đến việc lập hậu của Lệ Phi. Hoàng huynh? Vương gia hôm qua khi ngài bảo thuộc hạ âm thầm bảo vệ Diêu cô nương trên đường đi cũng đã xảy ra sự cố. Hình như có người
Luôn âm thầm theo dõi Diêu cô nương. Hơn nữa lúc đó còn đẩy một chậu hoa rơi xuống suýt nữa rơi trúng Diêu cô nương. Tiểu thư. Sao bây giờ ngươi mới nói? Thuộc hạ tắc trách. Chỉ là người đó thân thủ thật sự quá nhanh
Thuộc hạ nhất thời cũng không nhận ra được. Xem ra chuyện Diêu Mạc Uyển vạch trần âm mưu của Đại Thục quá gây chú ý rồi. Hiện nay ngoại trừ Đậu Sĩ Minh còn có người khác âm thầm theo dõi cô ấy. Nếu lát nữa
Ngài vẫn bày ra cái bản mặt lạnh lùng ta sẽ lập tức vứt luôn tuyệt đối không đưa cho ngài. Cô muốn vứt cái gì vậy? Ngài đưa cho ta. Ngài đưa cho ta. Cái túi thơm đang tốt vậy tại sao phải vứt đi chứ? Không cần ngài quan tâm.
Đây là đồ của ta ta muốn xử lý thế nào thì xử lý thế đó. Trả cho ta. Đồ của cô à? Lẽ nào cái túi thơm này là do cô tự tay làm sao? Sao chứ? Bổn cô nương còn không thể có chút tài nghệ sao? Cũng đúng.
Nhìn mũi chỉ với đường thêu này quả thật chẳng ra sao đúng là giống cô làm. Ai cần ngài quan tâm chứ? Cũng đâu phải là tặng ngài nói nhảm nhiều quá. Vậy là tặng ai thế? Lẽ nào là Hàn huynh? Đây chẳng qua là ta ở chỗ Hàm Nguyệt tỉ tỉ
Rảnh rỗi không việc gì nên mới làm giết thời gian thôi. Ngài quan tâm nhiều vậy làm gì? Ta còn tưởng tối nay cô đến đây là có vật gì quan trọng muốn tặng bản vương chứ. Xem ra là ta đã nghĩ nhiều rồi. Thật ra nếu… nếu ngài thích
Ta tặng ngài cũng được. Vừa rồi không phải nói là không phải tặng ta sao? Được rồi. Thật ra cái túi thơm này vốn dĩ là để tặng cho ngài. Ta… ta hôm nay đến là muốn hỏi ngài hôm đó những lời ngài nói có phải ý là muốn chấp nhận ta không?
Cô dựa vào đâu mà cho rằng bản vương sẽ nhận túi thơm của cô? Dạ Quân Thanh. Câm miệng. Tên của bản vương cô có thể gọi sao? Diêu cô nương. Bản vương niệm tình cô đã cứu mạng ta nên mới để cô làm chuyện xằng bậy
Thậm chí tự do ra vào vương phủ. Nhưng cô phải nhớ rõ nhớ rõ thân phận của mình. Sau này đừng lại làm ra những chuyện vượt quá thân phận như vậy. Dạ Quân Thanh có phải ngài bị thần kinh không? Thứ đồ này của cô
Căn bản không hợp mắt bản vương chút nào. Bôn Lôi. Vương gia. Đi theo qua đó xem thử là người nào. Hành sự cẩn thận nhớ kỹ phải bảo vệ Mạc Uyển. Vâng. Ngươi là ai? Sao rồi? Vương gia thuộc hạ vô dụng vẫn là để hắn chạy thoát.
Ý ta là Diêu Mạc Uyển cô ấy sao rồi? Vương gia yên tâm Diêu cô nương đã về phủ an toàn. Lúc nãy ngươi có nhìn rõ mặt mũi của tên áo đen kia không? Người này thân thủ rất nhanh hơn nữa võ công của hắn rất kỳ quái lại còn dịch dung.
Kỳ quái? Dịch dung? Lẽ nào là đô úy Thiết Huyết quân đoàn – Thiên Diện? Thiên Diện? Thiên Diện là người của hoàng thượng. Hoàng thượng sao lại làm hại Diêu cô nương chứ? Chỉ sợ hoàng huynh có suy nghĩ khác với Mạc Uyển. Thời gian không sớm nữa ngươi về trước đi.
Vâng. Cô dựa vào đâu mà cho rằng bản vương sẽ nhận túi thơm của cô? [Tích Kiện Vi Hùng] Không nợ gì nhau. Diêu Mạc Uyển ta chưa từng nợ ngài. Mạc… Đứng lại. [Nội Thị cục] [Tên: Tiêu Tiểu Binh, Trần Lợi Bình, Phạm Tân. Địa điểm mở tráp] [Nội thị cục]
Bên kia hình như có hỏa hoạn rồi. Hình như là bên hướng kia mau qua đó xem xem. Người đâu chữa cháy đi. Chữa cháy. Nhanh nhanh. Người đâu… Diêu Mạc Uyển. Diêu Mạc Uyển. Mạc Uyển. Quân Thanh. Quân Thanh. Mạc Uyển. Mạc Uyển. Ngài đến làm gì vậy?
Chúng ta không phải đã nói đường ai nấy đi sao? Ngài còn đến đây để chết cùng ta làm gì? Bây giờ không phải là lúc nói những chuyện này. Mau đứng lên. Quân Thanh. Mau mau mang nước lại đây. Mau lên. Nước đến rồi.
Chúng ta có phải không thể thoát ra không? Bây giờ ta muốn hỏi ngài ngài rốt cuộc nghĩ như thế nào? Chúng ta nhất định sẽ thoát ra được. Đến giờ này ngài còn không chịu nói với ta một câu thật lòng sao? Lúc trước bản vương
Quả thật ngưỡng mộ và yêu mến Mạc Tâm. Nhưng không ngờ suốt chặng đường từ đó đến nay là cô đã cùng ta đồng sinh cộng tử. Trải qua nhiều chuyện như vậy nếu chúng ta vẫn có thể sống sót ra khỏi đây… – Vương gia. Chúng ta… – Vương gia.
Bôn Lôi mau mau dập lửa. Vâng. Sau đó thì sao? Bây giờ không phải là lúc nói mấy chuyện này. Đi thôi. Không được. Lần này ta nhất định phải cứng đầu một lần. Xin lỗi rồi.