Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Tập 9] Mạc Tâm! Hoàng thượng. Hoàng thượng. Hoàng thượng lại gặp ác mộng? Dạo này hoàng thượng thường xuyên giật mình khi nằm mơ, để nô tài cho Thái y viện chuẩn bị vài thang thuốc an thần. Thôi đi. Có lẽ trẫm mắc tâm bệnh, dù dùng bao nhiêu thuốc
Thì e là cũng không có tác dụng. Đúng rồi, vết thương của Túc Thân Vương bây giờ thế nào? Tuy bị thương da thịt nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Nghĩ lại thì, từ khi trẫm lên ngôi đến nay, người thân nhất, yêu nhất lần lượt rời trẫm mà đi. Đến giờ,
Cũng chỉ còn một mình Túc Thân Vương. Người đời cảm thán trẫm là cửu ngũ chí tôn, quân lâm thiên hạ, nhưng nào ai có thể hiểu được sự thê lương lạnh lẽo của người cô đơn này. Sao nô tài lại không hiểu nỗi khổ của hoàng thượng chứ?
Nắm giữ thiên hạ thì phải cân nhắc trái phải, suy nghĩ toàn diện. Có vẻ nếu trẫm và tam đệ xuất thân trong gia đình bình thường thì chắc chắn chúng ta có thể là huynh đệ tốt có thể cản đao cho nhau.
Nhưng lúc này lại sinh ra trong gia đình đế vương, không thành người nắm cờ, sẽ trở thành kẻ tù tội. Thật nực cười. Thôi, không nói những chuyện này nữa. Bây giờ trong cung bất ngờ gặp hỏa hoạn, đã điều tra được ai là người đứng sau chưa?
[Thục phi nương nương cầu kiến.] Thần thiếp tham kiến hoàng thượng. Miễn lễ. Thần thiếp nghe nói chuyện hoàng cung bất ngờ gặp hỏa hoạn, Túc Thân Vương bị thương rất kỳ lạ, lòng nghĩ chắc hẳn hoàng thượng đang lo lắng vì chuyện này nên đến thăm. Thục phi thật có lòng.
[Lệ phi nương nương cầu kiến.] Thần thiếp tham kiến hoàng thượng. Sao Lệ phi cũng đến đây? Chẳng lẽ cũng vì chuyện vết thương của Túc Thân Vương và trong cung bất ngờ gặp hỏa hoạn? Hai nàng đã bàn trước rồi mới đến sao? Thưa không.
Thần thiếp nghe nói dạo này hoàng thượng nằm mơ thường thấy sợ hãi nên đến thăm. Còn về Túc Thân Vương, thì thần thiếp là phi tần hậu cung, chỉ quan tâm đến mình hoàng thượng, nào còn tâm tư suy nghĩ cho người khác chứ? Chẳng lẽ…
Thục phi nhung nhớ Túc Thân Vương? Lệ phi nói như vậy là không đúng rồi. Hoàng thượng biết tình đa nghĩa, sao có thể không lo lắng cho vết thương của máu mủ ruột thịt chứ? Ngược lại, Lệ phi tỷ tỷ có vẻ không hề để ý đến chuyện Mạc Uyển muội muội
Bị thương nhỉ? Nhưng nói cũng đúng, Mạc Uyển và hoàng hậu cũng không phải tỷ muội ruột thịt của Lệ phi, tình cảm tỷ muội sâu đậm người ta nói có lẽ cũng chỉ là diễn trò, cho có hình thức mà thôi. Thục phi, sao cô có thể chia rẽ
Tình cảm ruột thịt của tỷ muội Diêu gia ta như vậy? Hoàng thượng, nếu hoàng hậu còn sống thì chắc chắn sẽ kêu oan thay thần thiếp. Được rồi. Trẫm đương nhiên biết tấm lòng của hai nàng, lui xuống trước đi đã. Thần thiếp cáo lui. An Bính Sơn. Có nô tài.
Khởi giá đến Túc Thân Vương phủ. Tuân chỉ. [Phủ Túc Thân Vương] Đúng là không ngoài dự đoán của ta, lại trở mặt phải không? Còn đánh ngất ta nữa chứ. Dạ Quân Thanh, huynh có phải nam nhân không hả? Gặp gỡ chân thành bằng một trái tim chân thật
Khó đến thế sao? Đau cũng phải chịu đựng, ai bảo huynh không ngại mọi thứ đi cứu ta như vậy chứ? Theo như muội nói thì bổn vương không nên cứu muội rồi? Không nên. Huynh có từng nghĩ rằng lỡ như ta phúc lớn mạng lớn, có thể thoát ra
Mà huynh lại gặp chuyện không may không? Như thế thì sao ta có thể đối mặt với chính mình trong nửa đời sau chứ? Tại sao muội phúc lớn mạng lớn mà bổn vương lại gặp chuyện không may? Đây chẳng phải là thế sao? Dạ Quân Thanh,
Chúng ta đã ký kết khế ước đấy. Huynh phải đồng ý với ta là dù xảy ra chuyện gì thì sau này chúng ta cũng phải giữ lại tính mạng để gặp nhau. Tại sao muội lại bất ngờ vào Nội Thị cục?
Tại sao muội vừa đến đó là bất ngờ có hỏa hoạn? Có phải là có người nhằm vào muội không? Để ta đi lấy thau nước lau cho huynh đã. Muội chưa trả lời ta đâu. Quân Thanh. Vết thương của huynh không sao chứ? Không sao.
Mạc Uyển vừa băng bó cho ta rồi. Vậy thì tốt, ta không làm phiền hai người chứ? Không. Không làm phiền, không đâu. Lần nào huynh cũng đến quấy rầy đúng thời khắc quan trọng, huynh được lắm. Hàn Cẩm Y, ta thật sự… Mạc Uyển cô nương. Bôn Lôi.
Vết thương của vương gia thế nào? Cũng may là chỉ toàn vết thương ngoài da, không có gì đáng lo. Lần này là ta làm liên lụy đến huynh ấy. Không sao là tốt rồi. Mạc Uyển cô nương không cần tự trách. Nêu cô đã là nữ nhân của vương gia
Thì đương nhiên vương gia phải bảo vệ cô chu đáo. Huynh cũng cho rằng ta là nữ nhân của vương gia à? Có phải huynh ấy nói gì với huynh không? Được rồi, ta đã biết. Bây giờ huynh ấy đã yêu ta đến không có thuốc chữa,
Vậy nên ta nói này, Bôn Lôi, có muốn huynh ấy làm nam nhân của ta không thì ta là người quyết định. Được được được. Mạc Uyển cô nương nói gì cũng đúng. Bôn Lôi, ta còn một chuyện muốn hỏi huynh, huynh nhất định phải trả lời cho ta biết chuyện này.
Ta rất muốn biết tại sao khi ấy, người tỷ tỷ lại chọn lại là hoàng thượng mà không phải là Quân Thanh. Có lẽ đây là chuyện đã định trước trong số phận. Nhớ lại năm xưa… [Hận nhau chẳng bằng tin nước lên cao,] [Người gửi: Mạc Tâm, người nhận: Hồng Dịch]
[khi yêu mới biết biển sâu nhường nào.] [Dù tình sâu đậm] [nào ngờ bạc duyên.] [Nếu không lâu sau người sẽ lấy thê tử] [thì hãy đối xử với thê tử kết tóc thật tốt,] [từ nay về sau] [không còn nhung nhớ,] [cắt đứt nỗi nhớ người.] [Mạc Tâm, Mạc Tâm.]
[Ta biết muội đang ở trong đó,] [muội mau mở cửa ra đi.] [Quân Thanh.] Quân Thanh, huynh… Huynh làm… Huynh làm sao thế? Thật ra hôm nay ta đến là muốn cho muội biết. Thứ Dạ Hồng Dịch không nỡ vứt bỏ thì Dạ Quân Thanh ta có thể vứt bỏ.
Huynh ấy không muốn muội thì Dạ Quân Thanh ta muốn. Lợi ích giữa giang sơn quyền thế và muội, thì ta sẽ lấy muội. Dù tương lai muội muốn đi khắp thiên hạ cũng được, ở ẩn điền viên cũng tốt, ta theo muội cả. Quân Thanh, ta không thể nhận
Tấm lòng của huynh. Nếu ta đã chọn Hồng Dịch thì ta và huynh đã không còn khả năng nữa. Huynh là hoàng tử của Đại Chử, tương lai sẽ được hưởng hết vinh quang, thậm chí có thể lên được ngai vàng. Vì ta, huynh làm vậy là không đáng. Hãy quên ta đi.
Tại… tại sao? Phải, ta không để lộ ý mình sớm như huynh ấy, nhưng chẳng lẽ đã bỏ lỡ thì sẽ là cả đời? Vì hội đèn năm ấy, huynh ấy đã cứu ta, trái tim ta đã thuộc về huynh ấy từ lâu, ta đã có tình cảm sâu nặng.
♫ Cơn mưa hoa đêm qua ♫ ♫ Cô đơn lại kết cành mới ♫ ♫ Giang sơn đẹp, cớ sao lại không có sắc màu? ♫ Diêu cô nương. Diêu cô nương. ♫ Người đi qua, giấc mơ đứt gãy ♫ ♫ Gốc cây xưa đìu hiu cùng người ♫ Diêu cô nương.
Diêu cô nương. Cô tỉnh rồi à, tốt quá. Diêu cô nương, nào. ♫ Dao động làm tâm sự của ta rối bời ♫ ♫ Muôn nghìn thay đổi ♫ Cô đợi ta một lát. ♫ Gió mát đến trông ta ♫ ♫ Dao động làm tâm sự của ta rối bời ♫
♫ Muôn nghìn thay đổi ♫ ♫ Đời sau khó lường ♫ ♫ Trăng sáng chiếu bóng ta ♫ Cuối cùng ta cũng tìm được huynh. ♫ Không thể giấu được câu không thể là ai khác ngoài người ♫ Diêu cô nương. Xa cách từ buổi săn,
Ta thật sự không ngờ lại gặp nhau ở đây. Lại là huynh? Nhị hoàng… Dạ công tử. Diêu cô nương, sao cô ướt hết thế này? Không sao. Ban nãy rất cảm tạ huynh. ♫ Thời đại hưng thịnh tựa như sắp xếp trống rỗng ♫
♫ Ngày xưa ấy tựa như vô tận ♫ ♫ Sông lớn đổ về phía đông ♫ ♫ Độ ấm trên vành mắt ấy ♫ ♫ Nên đi về đâu? ♫ Hội đèn? Hội đèn. Thì ra… Thì ra muội bắt đầu từ khi ấy. Quân Thanh. Quân Thanh. Mạc Tâm, muội có biết
Thực ra người cứu muội ngày hôm ấy… [Tam đệ!] Hồng Dịch. Mạc Tâm. Tam đệ, nhị ca biết suy nghĩ từ trước đến nay của đệ với Mạc Tâm. Lúc này phụ hoàng chỉ hôn, muốn ban hôn tỷ tỷ của Mạc Tâm cho nhị ca ta, nhị ca cũng không thể kháng chỉ.
Nhưng thê tử kết tóc thật sự trong lòng nhị ca chỉ có một mình Mạc Tâm. Đêm nay vốn là tiệc mừng đại hôn của nhị ca, nhưng sau khi nhị ca biết Mạc Tâm mất tích, thật sự không thể để ý đến việc gì nữa. Thà rằng vứt bỏ mọi thứ,
Dù có kháng chỉ cũng muốn đến đây. Tam đệ, chắc hẳn đệ biết nỗi khổ của nhị ca. Mạc Tâm, bổn vương biết hôm nay đúng là hơi bất ngờ, nhưng bổn vương chỉ muốn hỏi nàng một câu. Nàng có muốn… có muốn trở thành phu thê kết tóc cùng bổn vương,
Trở thành thê tử của bổn vương không? Hồng Dịch! Hồng Dịch. Quân Thanh, huynh làm gì vậy? Chàng không sao chứ? Không sao. Một đấm này là vì chính ta, cũng vì Mạc Tâm chịu tổn thương vì huynh. Đây là huynh nợ ta. Đúng vậy, là nhị ca nợ đệ. Được,
Sau này ta sẽ không làm phiền hai người nữa. Nhưng nhị ca hãy nhớ rằng vì muội ấy yêu huynh nên ta mới nhường muội ấy cho huynh. Nếu sau này, huynh phụ muội ấy, làm tổn thương muội ấy thì Dạ Quân Thanh ta có liều mạng cũng phải cướp muội ấy về.
Tam đệ, đệ yên tâm, đời này nhị ca sẽ không phụ lòng Mạc Tâm. Vậy là người kết duyên cùng tỷ tỷ trong hội đèn năm ấy thật ra là Dạ Quân Thanh, chỉ là ông trời trêu người, nên huynh ấy mới vô tình bỏ lỡ.
Cũng không biết được là ý trời hay là ý người. Từ đó về sau, vương gia cứ như biến thành một người khác, tính tình trở nên lạnh lùng ít nói, giấu tình yêu ấy vào sâu trong tim mình. Từ đó về sau,
Vương gia chưa từng chấp nhận bất kỳ cô gái nào khác. Ta đang nghĩ nếu khi ấy hoàng thượng không xuất hiện, tỷ tỷ biết được sự thật thì chưa chắc đã không chọn Quân Thanh. Không biết tại sao, ta lại thấy hết sức đồng cảm với câu chuyện của tỷ tỷ.
Nhưng dù có thế nào đi nữa thì Mạc Uyển cô nương là nữ nhân thứ hai được vương gia đối xử như vậy sau hoàng hậu. Nhưng có đôi khi, Mạc Uyển cô nương thật sự rất giống hoàng hậu. Ta và tỷ tỷ là tỷ muội ruột cùng một mẹ,
Đương nhiên là giống. Có điều, ta không muốn lại như tỷ tỷ, tình cảm với Quân Thanh lận đận như vậy, cuối cùng lại đến mức không bệnh mà mất. [Quân Thanh,] [chuyện huynh nhờ ta điều tra Đậu thị lần này] [đã có chân tướng.] Đậu thị? Đây là
Lộ tuyến vận chuyển ngân lượng thu gom được trên cả nước của Đậu thị. Giỏi đấy. Cẩm Y, bây giờ huynh đang kết nối trại thổ phỉ ở khắp nơi lại với nhau, hình thành nên một mạng lưới tình báo bao trùm khắp Đại Chử.
Nếu không phải Quân Thanh huynh chỉ ra thì ta cũng không nghĩ đến nước này. Xem như thế này thì Đậu thị chủ yếu cấu kết tham ô với biên quan qua đường thủy. Toàn bộ quan viên lớn nhỏ dọc đường e là đã bị mua chuộc gần hết từ lâu rồi nhỉ?
Đúng vậy. Sổ sách của bọn họ làm rất cẩn thận, không điều tra được gì. Nhất là chính vụ biên quan được Đậu Sĩ Minh phụ trách. Để vơ vét, ông ta không gì là không làm, cấu kết với tướng lĩnh để vây quét người dân lưu lạc,
[còn giả mạo binh lính Đại Chử để lấy phí quân công.] Binh lính Đại Chử ta xông pha trận địa để bảo vệ nước nhà, tắm máu giết giặc, vậy mà lại có người tàn nhẫn giết hại đồng bào chỉ để vơ vét của cải. Chỉ tiếc là
Thế lực của Đậu Sĩ Minh rắc rối phức tạp, không thể nào ám sát hắn. Đúng vậy. Nếu lần này giết tùy tiện thì sẽ bứt dây động rừng, vây cánh của hắn cũng sẽ không ngồi chờ chết. Như thế này thì e rằng sẽ làm triều đính và dân gian đại loạn.
[Quân Thanh huynh suy nghĩ cho đất nước,] [một lòng muốn tạo phúc cho nhân dân.] Có điều tiếp theo chúng ta phải điều tra từ đâu? Kinh thành. Kinh thành? Tất cả ngân lượng bẩn đều được tập trung ở đây. Vì nơi này mới là nơi bọn họ muốn tiêu nhiều.
Bây giờ, chúng ta chỉ cần lấy được sổ sách chi tiết về việc bọn chúng tham ô ăn hối lộ thì có thể bắt ba ba trong rọ, một lưới tóm gọn. Còn về người khác thì chúng ta chỉ cần bên ngoài thăm hỏi, âm thầm bắt lấy là được.
Quân Thanh suy nghĩ cao xa, tính toán vì nước vì dân, như vậy mới là tướng làm minh quân. Nếu không có đêm năm ấy của huynh và Mạc Tâm [thì e rằng bây giờ vị đang ngồi ở trên Kim Loan điện đó…] Cẩm Y, chỉ nói lời này ở đây thôi,
Ra ngoài không được nói nữa. Yên tâm, ta và huynh quen biết đã nhiều năm, huynh còn không hiểu tính của ta sao? Có điều huynh phải cẩn thận với Dạ Hồng Dịch, ta lo hắn sẽ âm thầm trả thù huynh. Dù sao thì năm đó huynh chỉ còn kém một bước
Là có thể ngồi lên hoàng vị. Cẩm Y, huynh không cần lo lắng, bổn vương tự có kế sách bảo vệ chu toàn. Đêm đó đã xảy ra chuyện gì mà lại làm giang sơn đổi chủ? [Hoàng thượng giá đáo!] Tiểu nữ tham kiến hoàng thượng. Mạc Uyển cô nương, miễn lễ.
Hoàng thượng, [bây giờ vẫn chưa vào được.] Tại sao? Tuy Túc Thân Vương không bị thương gân cốt [nhưng lại bị bỏng cơ bắp,] [đại phu hiện đang ở bên trong cắt thịt trị thương cho huynh ấy,] [cảnh tượng rất máu tanh,] [tiểu nữ xuất thân y gia nhưng cũng không thể nhìn,]
E là hoàng thượng mà thấy thì sẽ cảm thấy không thoải mái. Cái gì? [Vương gia chịu đựng một chút nữa,] [lão phu đã cắt được một nửa thịt hư thối,] còn ba tấc da nữa là xong rồi. Đại phu chỉ cần hạ đao là được, bổn vương có thể chịu đựng.
Thật sự là nghiêm trọng như vậy? Thật sự. Vậy thì Mạc Uyển cô nương cùng trẫm đến hoa viên đi dạo đi, đợi Túc Thân Vương trị thương xong thì trẫm sẽ đến thăm đệ ấy. Tiểu nữ cung kính không bằng tuân lệnh. Mạc Uyển cô nương,
Lần này Nội Thị cục bất ngờ gặp hỏa hoạn. Hoàng thượng, tiểu nữ đang muốn bẩm báo chuyện này cho hoàng thượng. Khi ấy, ta vừa đến Nội Thị cục thì bị người khác đánh ngất, sau đó đột nhiên gặp hỏa hoạn. Điều này đã đủ để chứng minh suy đoán của ta,
Có người không muốn để ta điều tra ra thứ gì đó. Chuyện này đúng là có nhiều điểm đáng ngờ, nhưng nay tiểu thái giám trông coi kho đã sợ tội tự vẫn. Trẫm đã cho người đi điều tra, cũng không hề có dấu vết gì.
Có người không tiếc giở trò sau lưng để ngăn cản ta, nhưng bọn họ lại không hiểu tính cách của ta, con đường phía trước càng khó khăn thì ta càng không bỏ cuộc. Thật sự không ngờ. Cô có biết lần đầu trẫm gặp cô
Đã cảm thấy cô thật sự rất giống Mạc Tâm không? Không ngờ cô không chỉ có y thuật của nàng mà còn có tài học và tính cách của nàng nữa. Sau đó, trẫm đến Diêu phủ gặp cô mới biết rằng thì ra cô là muội muội ruột của Mạc Tâm.
Chẳng trách hai người lại giống nhau đến thế. Mỗi lần hoàng thượng nhắc đến Mạc Tâm tỷ tỷ thì trong mắt sẽ tỏa ra ánh sáng. Khi ấy, Mạc Tâm và trẫm thật sự là yêu thương lẫn nhau, tâm ý nối liền. Dù trẫm có nghĩ gì, nói gì
Thì nàng ấy cũng có thể hiểu được. E rằng đời này trẫm khó lòng gặp được ai biết trẫm, hiểu trẫm như như Mạc Tâm nữa. Hoàng thượng đã quên là còn một người sao? Túc Thân Vương. Túc Thân Vương. Đúng vậy.
Nhưng bây giờ, Túc Thân Vương đã dần dần xa cách trẫm, tuy vẫn có danh nghĩa huynh đệ, nhưng tình cảm đó thì đã bay mất tựa mây khói từ lâu. Chắc chắn không phải như vậy. Nếu vương gia vô tình
Thì chắc chắc chắn sẽ không bỏ lại quân biên cương để về kinh nghe lệnh, càng không hết lần này đến lần khác nhường bước. Nếu hoàng thượng vô tình thì cũng sẽ không do dự mãi, cũng không giết để trừ hậu họa mà chọn con đường khó đi nhất, thử lòng.
Ai cũng nói lòng quân khó đoán, nhưng không ngờ trẫm lại bị cô nhìn thấu mấy phần. Nhưng đến nay, trẫm cũng không biết tình cảm ngày một nhạt đi này rốt cuộc có thể chống đỡ được bao lâu. Trẫm chỉ mong ngày này đến muộn một chút.
Có lẽ là tiểu nữ kiến thức hạn hẹp. Ta không hiểu. Hoàng thượng và vương gia tại sao lại không thể như huynh đệ trong dân gian, thẳng thắn vô tư, có gì không tốt hay tốt thì mọi người cứ nói ra, thẳng thắn với nhau. Nếu chỉ dựa vào đoán ý
Thì phải đoán đến ngày tháng năm nào chứ? Vậy nên chẳng phải người ta thường nói nhà đế vương là vô tình nhất sao? Nếu Mạc Uyển cô nương thật sự có hứng thú thì có thể thường xuyên vào cung, trẫm chắc chắn sẽ từ từ giải thích với cô.
Tạ ý tốt của hoàng thượng, nhưng với tính cách của ta thì có lẽ không thể học chu đáo, ta sẽ không tự tìm phiền phức cho mình nữa. Cô ta đúng là mạng lớn, lại trốn được một kiếp. Chỉ là may mắn nhất thời thôi. Muội yên tâm,
Với tình hình liên tiếp gây chuyện trong cung của cô ta thì không lo không có cơ hội ra tay với cô ta. Những thứ khác thì không sao, ta chỉ sợ mang đến phiền phức cho Tố Loan. Tố Loan là một đứa bé hiểu chuyện, đương nhiên con bé sẽ không
Dính vào những chuyện này. [Hoàng thượng giá đáo.] Thần đệ tham kiến hoàng huynh. Đang bị thương, không cần hành lễ. Tam đệ, ngồi đi. Tạ hoàng thượng. Có vẻ tam đệ thật sự có phần thương tiếc Mạc Uyển cô nương. Để cứu cô ấy mà đến tính mạng cũng không cần.
Thần đệ chỉ bị thương nhẹ, không sao cả. Có vẻ tỷ muội ruột thịt đúng là giống nhau nhất. Mỗi lần trẫm nhìn thấy Mạc Uyển cô nương thì cứ cảm thấy là Mạc Tâm sống lại. Có vẻ tam đệ cũng nghĩ như vậy nhỉ? Mạc Uyển cô nương
Sao có thể so sánh với hoàng hậu nương nương chứ? Sao trẫm lại không biết suy nghĩ của tam đệ? Chỉ cần nói đến chuyện tình cảm thì chắc chắn là nghĩ một đằng nói một nẻo. Hay là thế này. Trẫm thay đệ làm chủ, hạ chỉ
Ban cho Mạc Uyển cô nương làm vương phi của đệ, thế nào? Thần đệ đa tạ sự quan tâm của hoàng huynh, có điều hôn nhân đại sự, thần đệ cần phải suy nghĩ kỹ càng mới có thể quyết định. Cẩn thận như vậy à? Được rồi, trẫm tùy theo đệ vậy.
Đúng rồi. An Bính Sơn. Đây là nước trị thương hôm nay trẫm lệnh cho thái y viện điều chế thành, có tác dụng kỳ diệu trong việc thúc đẩy sản sinh máu. Nào, tam đệ, mau uống nó đi. Nào. Tam đệ, chẳng lẽ đệ lo trẫm hạ độc trong thuốc này?
Vậy thì thần đệ cảm tạ hoàng huynh. Uống thuốc xong thì phải tĩnh dưỡng mới có thể khỏi hẳn. Trẫm không làm phiền tam đệ nghỉ ngơi nữa. Thần đệ cung tiễn hoàng huynh. Nghỉ ngơi cho tốt. Khởi giá về cung. Kẻ phụ lòng, đồ vô ơn.
Bổn vương lại trêu chọc gì muội vậy? Ta hỏi huynh, rõ ràng vừa rồi hoàng thượng muốn ban hôn, tại sao huynh lại từ chối? Bổn vương tự có suy nghĩ. Còn nữa, thói quen nghe lén của muội có phải là nên sửa đi không?
Có vài chuyện muội không biết thì tốt hơn đấy. Phải. Ngài là vương gia, đương nhiên là coi thường một con nhóc tùy tiện vô lễ như ta. Đồng ý dùng giang sơn để đổi lấy một đêm của tỷ tỷ mà lại không muốn thừa nhận tình cảm vì ta.
Là ta tự mình đa tình. Bổn vương và Mạc Tâm không dơ bẩn như muội nghĩ. Vậy huynh nói đi, hai người đã xảy ra chuyện gì? Muội không cần biết chuyện này. Được, vậy thì huynh mãi mãi đừng nói. Tạm biệt. Thú đội lốt người, mặt người dạ thú. Hàn Cẩm Y?
Đứng dậy đi, bổn cô nương không yếu ớt như vậy đâu. Ta đang muốn hỏi cô này. Hôm đó, cô gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Nội Thị cục là đi làm gì vậy? Chẳng phải là để điều tra vụ án sao? Vốn muốn điều tra tung tích của cung nữ
Và thái giám đã mất tích sau khi tỷ tỷ phát bệnh. Vừa có một ít manh mối thì một ngọn lửa đốt trụi hết. Chẳng phải la càng kỳ lạ hơn à? Ghi chép tống giam của thái giám và thị nữ, ngoài Nội Thị cục thì còn một nơi chắc chắn lưu lại.
Nơi nào? Nhập giám khố của Đại Lý tự. [Đại Lý tự] Ta đến để điều tra vụ án quan trọng theo ý chỉ của hoàng thượng, hãy cho ta đi. Lệnh bài này chỉ có thể ra vào cung đình. Trừ khi có thủ dụ của hoàng thượng
Không thì không thể ra vào nơi tư pháp quan trọng. Ngươi nhìn cho rõ, đây là lệnh bài ngự ban của hoàng thượng đấy. Chúng ta cũng là làm việc công, mong hai vị thứ lỗi. Thôi bỏ đi, làm khó bọn họ cũng không được gì. Nhưng còn tiếp tục như vậy
Thì e là manh mối duy nhất lại bị đứt mất. Lại phải làm phiền Hàn huynh rồi. Cuối cùng thì ghi chép bắt giam ở đâu? Hồ sơ… Cẩm Y. Thiên lao. Ở đó có binh đoàn Thiết Huyết canh giữ, muốn vào còn khó hơn lên trời. Không sao, ta có cách. Đi.
[Thiên lao] Ta muốn cướp ngục. Ta muốn cướp ngục. Cái gì? Cướp ngục? Cút. Vào trong. Bẩm vương gia. Tin tức bình an của vương gia đã được truyền đến quân biên cương, vừa nhận được mật thư của bọn họ. Mật thư nói thế nào? Nếu vương gia muốn đội mũ sa trắng
Thì ta sẽ sắp xếp cho vương gia ra khỏi thành. Chỉ cần về đến quân biên cương thì các tướng lĩnh thề chết nghe theo ngài làm việc. Ngươi nói với bọn họ là bổn vương truyền tin bình an đến để củng cố lòng quân
Chứ không có ý đồ phát động chiến tranh. Vâng. Còn một chuyện nữa. Bọn họ bắt tay nhau dâng tấu thư cho hoàng thượng, để vương gia về trấn thủ quân biên cương. Bỏ đi. Bổn vương đã chán chường chốn triều đình ngươi lừa ta gạt.
So với làm những việc không như mình muốn thì chẳng bằng ẩn dật. Hơn nữa, bổn vương cũng đã chuẩn bị tấu rõ với hoàng thượng bỏ xuống mọi thứ để về núi rừng. Dù bị biếm làm thứ dân cũng không sao. Vương gia, việc này… Không cần khuyên can.
Nếu Mạc Uyển đồng ý thì bổn vương sẽ đưa cô ấy rời khỏi đây. Qua bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng vương gia cũng gỡ được tơ lòng. Ta tin rằng đây cũng là điều hoàng hậu nương nương mong muốn nhìn thấy. Dạ Quân Thanh. Sao thế?
Có một chuyện ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nên cho huynh biết. Mạc Uyển đã bị bắt vào thiên lao vì cướp ngục. Cướp ngục? Vớ vẩn. Tại sao cô ấy lại cướp ngục? Ta cũng không biết. Bôn Lôi, nhanh chóng chuẩn bị ngựa, bổn vương muốn vào cung. Vâng. Đây.
Đi đi. Vâng. Vị đại ca này, ngươi đến đây bao lâu rồi? Trước đây ngươi phục vụ nương nương nào? Ta đang nói chuyện với ngươi đấy. Ta đến để cứu ngươi. Chẳng lẽ ngươi muốn ở đây cả đời? Ăn cơm thôi. Quan gia, quan gia.
Ta đã ba ngày không được ăn cơm rồi, xin hãy thưởng cho ta một miếng cơm đi, quan gia! Ngươi không khai ra thứ gì có tác dụng thì đừng hòng ăn gì cả. Quan gia, quan gia. Của ta cho ngươi ăn đấy. Ăn từ từ thôi, đại ca. Đừng để bị nghẹn.
Ngươi sao thế? Đại ca! Ngươi không sao chứ? Ngươi sao thế? Người đâu! Người đâu, có người trúng độc! Sao thế? Ban… ban nãy hắn ăn bát cơm này thì bị trúng độc. Các ngươi mau cứu hắn đi, có khi còn cứu được. Khiêng đi, khiêng đi. Nhanh. À…
Ta có thể đổi phòng giam không? Đại ca! Có thể đổi phòng giam cho ta không? Các ngươi để ý đến ta đi.