Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 10 | iQiyi Vietnam
[Tập 10] Cô nương, cô vẫn ổn chứ? Cô nương, cô vẫn ổn chứ? Tam tiểu thư. Cô… cô biết ta à? Ta là Bán Hạ, là tì nữ thân cận của hoàng hậu nương nương. Tiểu thư không nhớ ta à? Ngươi là tì nữ của tỉ tỉ à?
Trước đây ta bị mất trí nhớ, nên có nhiều chuyện không còn nhớ nữa. Cứ tưởng sự thật về việc nương nương ngã bệnh không có ai đáng tin cậy để nói nữa. Nào ngờ trời cao có mắt đã để ta gặp được tam tiểu thư. Tam tiểu thư, những chuyện sau đây,
Cô nhất định phải nghe cho kĩ nhé. Có điều tra được nương nương bị ai hãm hại, đều trông cậy cả vào đây. Ngươi biết hung thủ mưu hại tỉ tỉ là ai à? Trong lòng của nô tì đúng là có nghi ngờ, nhưng không dám xác nhận.
Nhưng ta biết chứng cứ quan trọng nằm ở đâu. Bã thuốc của chén thuốc an thai đó. Hóa ra bã thuốc đó đang ở chỗ của cô, vậy tại sao cô không báo việc đó lên cho hoàng thượng? Khoảng thời gian đó,
Hoàng thượng và nương nương đang xa cách lẫn nhau. Hơn nữa, ngày mà nương nương ngã bệnh… Có người muốn hại bổn cung, có người muốn hại bổn cung. Nương nương, người đang nói gì thế? Ai lại muốn hại người? Sao có thể? Nô tì đỡ người lên giường đã nhé.
Không còn thời gian nữa, ngươi quên là bổn cung biết y thuật à? Ta cảm nhận được là ta không thể giữ đứa bé được nữa. Mỗi một lời ta sắp nói sau đây, ngươi phải nghe cho kĩ. Bán Hạ, ngươi mau đem giấu bã thuốc đó đi.
Bát thuốc an thai đó có vấn đề. Ba phi tần đến đây ngày hôm nay, đều có khả năng là hung thủ hãm hại ta. Còn về hoàng thượng, ta không dám chắc. Tóm lại là ngay cả hoàng thượng, ngươi cũng không được phép dễ dàng tin tưởng. Có biết không?
Nô tì đã rõ. Mau đi đi. Đi đi. Nô tì đã rõ. Nô tì đi ngay. Vậy… có nghĩa là, cho đến những phút giây cuối cùng, tỉ tỉ vẫn luôn nghi ngờ hoàng thượng? Lý quý nhân chẳng qua chỉ là quân tốt thí. Tì nữ chỉ tội Lý quý nhân,
Là bà con xa với Thái Điệp, tì nữ bên cạnh Thục phi nương nương. Trong cung hầu như chẳng ai biết việc này. Nô tì cũng chỉ vô tình biết được. Điều này ta cũng có đoán ra, nhưng mà… Tại sao hoàng thượng lại đồng ý để ta điều tra việc này?
Chẳng lẽ… Thời gian không còn nhiều nữa. Bán Hạ, cô nói cho ta biết số bã thuốc đó hiện đang ở đâu trước. Hòn non bộ. Hòn non bộ? Giữa cái rãnh của hòn non bộ bên cạnh cây hoa trà. Đứng đó. Chuyện gì thế? Túc Thân Vương,
Tên này giành cơm tù của Diêu cô nương, vừa ăn vào đã trúng độc ngã xuống rồi. Cũng may chữa trị kịp thời, không nguy hiểm đến tính mạng. Ngươi bảo bát cơm đó là cho Diêu Mạc Uyển à? Vâng. Túc Thân Vương. Túc Thân Vương. Ngài không được vào.
Không có chỉ dụ của hoàng thượng, không ai được phép vào. Túc Thân Vương. Túc Thân Vương. Túc Thân Vương. Diêu Mạc Uyển. Vương gia, ngài không được phép vào. Vương gia. Dạ Quân Thanh. Mở cửa ra. Không mở. Mở. Muội không sao chứ? – Muội không trúng độc chứ? – Ta…
Không có, ta không sao. Không sao là tốt rồi. Huynh vào đây là để hỏi ta việc này à? Vương… vương gia. Bán Hạ, sao cô lại trong thiên lao? Túc Thân Vương vẫn còn nhớ nô tì. Sau khi nương nương gặp chuyện, thì nô tì đã bị nhốt ở đây.
Túc Thân Vương, ngài nhất định phải làm chủ cho nương nương nhà ta. Làm chủ? À thì, Bán Hạ bị nhốt trong thiên lao quá lâu, cô ấy không biết hoàng thượng đã trừng trị hung thủ. Tỉ tỉ trên trời có linh thiêng, cũng đã được an nghỉ.
Dám to gan xông vào nơi cấm địa như thiên lao. Túc Thân Vương, chẳng lẽ ngài muốn cướp ngục? Con mắt chó nào của ngươi nhìn thấy bản vương muốn cướp ngục? Túc Thân Vương chắc hẳn rất rõ hậu quả của việc tự ý vào thiên lao.
Vương gia, mời ngài theo ta… Cô ở đây chờ bản vương. Dạ… Dạ Quân… Quay về. Hoàng thượng, thần thiếp cảm thấy nghi hoặc. Túc Thân Vương trước giờ đều là con người điềm tĩnh, có khi nào đã bị Diêu Mạc Uyển dùng bùa mê gì đó,
Nên mới làm ra những hành động ngoài ý muốn này không? Tại sao ái phi lại nói thế? Với những gì thần thiếp biết về Quân Thanh, thì đệ ấy tuyệt đối không thể làm ra những chuyện quá mức như thế được. Khởi bẩm hoàng thượng. đã đưa Túc Thân Vương đến.
Thần đệ tham kiến hoàng thượng. Túc Thân Vương, trẫm không ngờ rằng, đệ lại ngông cuồng đến thế. Nơi quan trọng như thiên lao, sao có thể để đệ làm bừa như vậy? Tự đệ nói xem, mình phạm phải tội gì?
Kẻ tự ý xông vào thiên lao, thì phải chịu đại hình. Kẻ mang trọng tội, thì lập tức xử tử. Lập tức xử tử? Đệ thực sự cho rằng trẫm không dám trị tội của đệ sao? Nếu hoàng thượng muốn giáng tội, thì thần đệ nguyện nhận phạt.
Nhưng mà thần đệ có chuyện muốn báo. Việc hôm nay thần đệ tự ý xông vào thiên lao, là bởi vì trong thiên lao lại xảy ra việc hại người. Thiên Diện đại nhân, chắc ngài cũng có nghe chuyện này nhỉ?
Ty chức không biết Túc Thân Vương đang nói đến việc gì. Có một nghi phạm, sau khi ăn nhầm phần cơm của Diêu Mạc Uyển thì bị trúng độc hôn mê ngay tại chỗ. Nơi cấm địa như thiên lao, thì nên như một bức tường đồng,
Cần phải kiểm tra nghiêm ngặt những gì ra vào đó. Nhưng hôm nay lại xảy ra sơ sót lớn như thế, thật khiến người ta bất ngờ đấy. Ý đệ bảo là có người định hại Mạc Uyển cô nương trong thiên lao của trẫm? Thần đệ không dám tự mình suy đoán.
Nhưng hoàng thượng có thể hỏi Thiên Diện đại nhân. Những chuyện này rốt cuộc là do sơ ý, hay là có người cố ý. Thiên Diện, việc này có đúng không? Đúng là có chuyện như thế. Hoàng thượng, xin thứ lỗi cho sự sơ ý của thần.
Thần sẽ điều tra rõ nguyên do. Hoàng thượng muốn xử trí Diêu Mạc Uyển ra sao, thần đệ không dám ý kiến. Nhưng mà hiện tại Diêu Mạc Uyển vẫn còn trong thiên lao, e là sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Tin rằng chuyện này, chắc hoàng thượng cũng không muốn thấy.
Hết lần này đến lần khác đệ cầu xin cho cô ta. Rốt cuộc là vì lý do gì? Chỉ vì trả ơn, không còn ý gì khác. Đại ca, chuyện là… Bỏ ra. Ngài có thể nói cho ta biết, Túc Thân Vương bị đưa đi đâu không? Cô muốn biết à?
Nghe nói là bị đưa đến chỗ của hoàng thượng rồi. Tự ý xông vào thiên lao vốn dĩ là tội nặng. Vì chuyện này mà hoàng thượng rất giận. Bảo là phải phạt nặng. Vậy thì sẽ… Tránh ra. Sẽ có hậu quả gì? Hậu quả ấy mà,
Không phải bị đánh đập thì là tội chết. Tội… tội chết hả? Không được, không được. Đại ca, chuyện đó… Đại ca, ta xin huynh. Huynh xin chỉ giúp ta, bảo là ta muốn gặp hoàng thượng, được chứ? Ta xin huynh đó. Gặp hoàng thượng?
Hoàng thượng đâu phải người cô muốn gặp thì gặp được. – Đại ca, ta cầu xin huynh… – Thả người. Thả người. Vâng. Sao huynh… Nhìn bộ dạng này, muội định sống dài hạn tại đây à? Không có. Đi thôi. Ta không biết trúng phải độc gì trong thiên lao.
Giờ ta chóng mặt quá. Không phải là bản vương nói muội, muội bớt ăn đi thì hay hơn đấy. Dù gì thì ta cũng vừa mới chịu cảnh lao tù, huynh không thể dịu dàng hơn với ta à? Ta cảm thấy chỗ này của ta cũng đau, chỗ này cũng đau,
Đau khắp cả người. Ta cảm thấy có lẽ là ta bệnh mất rồi. Bệnh à? Muội bảo đau chỗ nào cơ? Chỗ này à? Đừng mà. Hay là đây? Đừng. Đau ở đây? Hình như… hình như không đau nữa. Không đau nữa. Huynh… huynh định làm gì?
Huynh không phải là định lợi dụng người khác khi gặp khó khăn chứ? Đừng nói gì cả. Ta còn chưa chuẩn bị xong mà. Nhắm mắt lại. Huynh… Diêu Mạc Uyển, tối ngày trong đầu muội nghĩ những gì thế? Sao nào? Muội không lẽ là thất vọng rồi hả? Không hề.
Không có thất vọng. Được rồi. Muội không sao là tốt rồi. Quân Thanh, tại sao hoàng thượng lại miễn tội cho chúng ta? [Đệ hết lần này đến lần khác cầu xin cho cô ta,] [rốt cuộc là có ý gì?] Chỉ vì trả ơn, không còn ý gì khác. Được.
Hiện tại, Mạc Uyển cô nương suýt nữa mất mạng, cũng xem như là đã nhận được một bài học. Trẫm có thể tha cho cô ấy. Nhưng mà tam đệ, đệ đường đường là Túc Thân Vương tự mình xông vào thiên lao, xem thường luật pháp.
Nếu trẫm thả đệ ra dễ dàng như thế vậy thì còn đâu là luật pháp của Đại Thục ta? Thần đệ biết lỗi, cam nguyện nhận mọi sự trách phạt. Được. Trẫm niệm tình đệ còn đang bị thương, chỉ phạt đệ quỳ trước cửa cung, tự mình kiểm điểm hai canh giờ.
Đệ tự mình đi lãnh phạt đi. Tạ hoàng thượng khai ân. Thần đệ cáo lui. Quân Thanh, hoàng thượng đã nói gì? Không có gì, hoàng thượng chỉ thảo luận với ta chính sự ở biên cương thôi. Mạc Uyển, nếu như người mà muội yêu
Quyết định từ bỏ thân phận và quá khứ. Muốn cùng muội sống một cuộc sống bình thường, giản dị, muội có đồng ý không? Ta… [Có thể điều tra ra nương nương bị ai hãm hại,] [chỉ trông cậy cả vào đây…] Đương nhiên là ta đồng ý rồi. Nhưng mà trước đó,
Ta còn một chuyện quan trọng hơn. Đợi sau khi mọi chuyện giải quyết xong, ta nhất định mặc kệ tất cả, cùng người ấy cao bay xa chạy. Đại ca. Chẳng phải đã sắp xếp xong rồi à? Sao Diêu Mạc Uyển vẫn bình yên vô sự thế? Lại còn được thả ra nữa.
Đồ đã được đưa đến nơi, chỉ tiếc là bị một tên thái giám làm hỏng chuyện. Lại lãng phí mất một cơ hội tốt như vậy. Gần đây nó thường xuyên ra vào cung, lần trước còn đến Nội thị cục. Có khi nào đang âm thầm điều tra không? Không sợ gì cả,
Chỉ sợ lỡ như thôi. Vậy chúng ta phải làm sao đây? Dạo gần đây mắt của muội giật nhiều lắm. Trong cung có Tố Loan giúp chúng ta ngó chừng. Nhất cử nhất động của Diêu Mạc Uyển ở Diêu phủ, muội phải trông chừng cẩn thận đó. Vâng. Diêu cô nương.
Chẳng phải cô vừa chịu khổ trong lao ngục sao? Sao không về phủ nghỉ ngơi, lại chạy vào trong cung làm gì? Có lẽ Thiên Diện đại nhân đã quên mất, trước đó tiểu nữ nhận được ý chỉ của hoàng thượng, được quyền tự do ra vào cung. Bản quan nhớ.
Diêu cô nương đã điều tra gì rồi à? Không, nếu điều tra ra được gì, ta sẽ trực tiếp bẩm lại với hoàng thượng. Có lẽ Diêu cô nương vẫn chưa biết, gần đây trong cung hay bị mất những vật quý giá. Vì thế hoàng thượng đã căn dặn,
Những thứ ra vào cung đều phải được bản quan kiểm tra qua. Mong là Diêu cô nương hợp tác cho. Đồ vật của phụ nữ, e là Thiên Diện đại nhân không tiện kiểm tra đâu. Công chúa Hàm Nguyệt. Mạc Uyển muội muội.
Lần trước muội chẩn bệnh cho ta, ta còn chưa kịp cảm tạ muội. Lần này Đình Đình cảm thấy khó chịu, lại phải làm phiền muội giúp đỡ rồi. Công chúa Hàm Nguyệt. Thiên Diện đại nhân, nếu ảnh hưởng đến bệnh tình của công chúa Trường Phong,
Ngài gánh nổi trách nhiệm này không? Có tới những ba vị thuốc độc. Uyển Nhi, nguyên do cái chết của Mạc Tâm, chẳng phải đã xác nhận từ lâu rồi à? Lý quý nhân cũng đã bị xử tử. Tại sao muội vẫn điều tra vụ án này?
Do ta cảm thấy có điều bất ổn trong này. E là Lý quý nhân cũng bị người khác vu oan, hung thủ có lẽ là người khác. Không, không chỉ có một người. Muội có chứng cứ không? Bã thuốc này là chứng cứ. Khi đó, người nhà của Lý quý nhân
Phụ trách việc bổ sung thuốc cho kho thuốc trong cung. Bã thuốc này, bị người ta cho Mã tiền tử vào, nên mới khiến cho Lý quý nhân không còn đường chối cãi, dẫn đến họa diệt thân. Nhưng trong bã thuốc này, muội còn phát hiện ra một loại kịch độc khác,
Là Tô thanh phong. Vị thuốc này không phải là thứ có ở Đại Thục. Nếu chỉ có một người hạ độc, thì hắn hà tất phải mạo hiểm đến vậy? Cho hai loại độc hoàn toàn khác nhau vào chén thuốc của tỉ tỉ.
Có khi nào kẻ tình nghi vì muốn đảm bảo chắc chắn không? Không. Trong bã thuốc này, còn phát hiện ra một loại thuốc khác, Phụ tử giao. Loại thuốc này vốn dĩ không độc, nhưng nếu như người đang mang thai sử dụng quá liều,
Thì sẽ lập tức bị sảy thai. Tỉ tỉ nghĩ xem, chỉ cần một loại như Mã tiền tử, cũng đã có thể lấy đi mạng của người khác. Hung thủ hà tất phải làm thêm bước này? Điều này chỉ có thể chứng minh,
Kẻ hạ độc nhất định phải có hai hoặc thậm chí là ba nhóm người. Muội cảm thấy ai lại ra tay tàn độc với Mạc Tâm đến vậy? Nếu là các phi tần, có lẽ là vì yêu sinh hận.
Trong ba vị phi tần, thì Thần phi – Hoán Thái Nhi khiêm nhường nhất. Lệ phi – Diêu Tố Loan, một lòng với hoàng thượng, Thục phi – Vương Thấm, yêu Quân Thanh sâu sắc, ai cũng có thể là hung thủ giết hại tỉ tỉ. Còn có… Dạ Hồng Dịch. Tỉ tỉ… tỉ…
Nếu có thuốc sảy thai trong này, ta cảm thấy đây có thể là do hắn làm. Tại sao? Mạc Tâm từng kể với ta, chuyện đêm đó của hắn và Dạ Quân Thanh. Chuyện đêm đó? Quân Thanh. Mạc Tâm? Mạc Tâm. Mạc Tâm. Tẩu tỉnh rồi à? Quân Thanh.
Là đệ à, Quân Thanh? Sao thế? Quân Thanh, hiện tại Hồng Dịch bị các hoàng tử khác vây bắt. Lưỡi dao của phản tặc đã đến tận cổng thành, trong thành Đại Chử sắp có một phen hỗn chiến. Ta cầu xin đệ, hãy cứu Hồng Dịch lần này.
Tẩu vất vả mấy ngày qua, là để đến đây cầu xin cứu viện giúp huynh ấy? Phải, ta phải bảo vệ Hồng Dịch, cũng phải bảo vệ cơ nghiệp và an nguy của bách tính Đại Thục. Đại Thục cần một vị minh quân. Đại Thục… không chỉ có hắn là minh quân.
Hồng Dịch đã là phu quân của ta, ước nguyện của chàng, chính là ước nguyện của ta. Chỉ cần trong phạm vi ta có thể làm được… Quân Thanh, xem như ta cầu xin đệ. Đệ là Chiến thần Đại Thục. Chỉ cần lá cờ của đệ không bị ngã,
Có thể đứng ra ủng hộ Hồng Dịch đăng cơ, thiên hạ không ai dám không phục. Phải, huynh ấy là phu quân của tẩu. Nhưng nếu như ta không cứu huynh ấy thì sao? Vậy thì Mạc Tâm ta quyết sống chết cùng chàng. Hóa ra là đã đánh mất
Thì sẽ là cả đời. Ngoại trừ đệ, ta chẳng biết phải cầu xin ai nữa. Ta xin lỗi. Đừng bao giờ nói xin lỗi với ta. Dạ Quân Thanh ta nếu đã quyết định bảo vệ tẩu thì chắc chắn đó là chuyện cả đời. Đến chết cũng không buông.
Vậy là đệ hứa với ta rồi đấy. Tẩu biết mà, trước giờ ta chỉ mong có cuộc sống nhàn cư. Những phân tranh trong triều này, không hợp với ta. Hôm nay ta đã hứa với tẩu thì sẽ không nuốt lời. Nhưng mà Mạc Tâm,
Tẩu có thể đồng ý một lời thỉnh cầu của ta không? Mặc cho trong cung điều tiếng khắp nơi, ta cũng chọn xem như là không thấy. Nhưng mà Hồng Dịch, giờ cả chàng cũng đến thử lòng ta. Trẫm chỉ vô tình hỏi thôi, hoàng hậu sao phải nổi giận như thế?
Hoàng thượng gọi ta là hoàng hậu? Chàng muốn xa lạ với ta à? Nếu hôm đó không phải vì muốn cứu hoàng thượng, thần thiếp hà tất phải lấy mạng mình ra để ép Túc Thân Vương xuất binh chứ? Vậy nàng có thể giải thích rõ với ta, đêm đó
Nàng và Túc Thân Vương đã xảy ra chuyện gì? Ta và Túc Thân Vương chỉ là cùng nhau hoàn thành một bức tranh thôi. Tranh? Nàng muốn trẫm bố cáo với thiên hạ, đêm đó hai người ở bên nhau chỉ để hoàn thành một bức tranh à? Có ai tin đây?
Người khác không tin thì mặc, nhưng mà Hồng Dịch, chàng không nên không tin ta. Nếu ta có gì với Túc Thân Vương thật, thì chàng còn có thể an ổn ngồi trên ngai vàng này à? Được, trẫm tin nàng. Nhưng bây giờ hoàng hậu đang mang thai,
Trong cung lời đồn lan truyền khắp nơi. Hoàng hậu nên hạn chế ra ngoài thì hơn, để tránh nổi giận hại thân. Nghỉ ngơi sớm đi. Có thời gian trẫm sẽ đến thăm nàng. Hồng Dịch. Muội nghĩ gì thế? Ta tin tỉ tỉ. Muội nói gì cơ? Không biết tại sao,
Ta luôn có sự đồng cảm không rõ với tình cảm của tỉ tỉ. Bỏ đi. Có lẽ là do tâm linh tương thông giữa tỉ muội ruột với nhau. Uyển Nhi. Muội có còn nhớ Nam Dụ Mật Bảo lần trước ta có nói với muội không? Người dính phải Nam Dụ Mật Bảo,
Chỉ cần còn hơi thở thì người còn lại chắc chắn sẽ cảm nhận được. Tại sao tỉ tỉ lại nhắc lại chuyện này? Trước đây khi Mạc Tâm còn sống, ta đã dùng trên người muội ấy. Nhưng điều khiến ta cảm thấy khó nghĩ là, từ ngày biết tin Mạc Tâm qua đời,
Cảm ứng của ta với muội ấy chưa từng bị mất đi. Nhưng mà chẳng phải tỉ tỉ đã… Nếu như Mạc Tâm thực sự đã chết, hơi thở của muội ấy sẽ không tồn tại nữa. Nhưng mà ta, phát hiện ra hơi thở của Mạc Tâm trên người của muội. Ta?
Sao có thể như vậy? Uyển Nhi, muội nghe đây. Bây giờ chỉ có hai khả năng, hoặc là muội là Mạc Tâm. Không thể nào. Nếu như muội không phải, vậy đồng nghĩa là Mạc Tâm chưa hề chết. Tỉ tỉ còn chưa chết? Chuyện này… Chuyện này thật khó tin.
Sao có thể được? Đấy là Mật Bảo cổ xưa, vốn đã rất huyền diệu. Nếu không phải thế, ta cũng chẳng nghĩ ra khả năng nào khác. [Chẳng biết trước khi nương nương nhập liệm] [có thể cho thần phụ được gặp mặt lần cuối không?] Theo ý của trẫm,
Thì không gặp hay hơn, để tránh thêm đau lòng. Mạc Uyển cô nương, trẫm có thể hiểu tâm trạng hiện tại của cô. Nhưng hiện tại hoàng hậu đã qua đời, trẫm không muốn bất kì ai đến làm phiền. [Nếu trong đó có thuốc phá thai,]
[ta cảm thấy rất có thể là do hắn làm.] Trẫm đã từng nói với cô, đừng có nhúng tay vào chuyện này nữa. Tại sao cô vẫn muốn chen vào? [Hoặc là muội là Mạc Tâm.] [Nếu như muội không phải,] [vậy đồng nghĩa là, Mạc Tâm chưa hề chết.] [Diêu phủ]
Bây giờ là lúc nào rồi mà con mới về? Mẹ. Mẹ. Sao thế? Có phải Đậu Hương Lan lại ức hiếp con không? Mẹ. Mẹ có nhớ những chứng cứ chứng minh Đậu thị tham lam, coi thường vương pháp không? Nếu có thể tìm ra,
Nhất định có thể hủy diệt cả Đậu thị. [Mẹ có nhớ sơ sơ] [trước đây con từng nhắc đến một cuốn sổ.] [Mẹ sẽ tìm ra giúp con.] [Mẹ nhất định phải cẩn thận.] [Sổ sách] Mạc Ly, muội làm ta chờ mệt quá đó. [Sổ sách] Mẹ. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Mẹ.
Mẹ, mẹ bị làm sao vậy? Mẹ. Mẹ đừng doạ con. Mẹ. Mẹ, mẹ đừng doạ con mà mẹ. Mẹ ơi, mẹ tỉnh lại có được không? Mẹ tỉnh lại đi mà. Mẹ. Chuyện gì thế? Mẹ. Vừa về đến nhà đã làm ầm cả lên rồi. Mạc Ly bị làm sao thế?
Mạc Ly, muội bị sao thế? Mạc Ly. Đậu Hương Lan, bà bớt ra vẻ đi. Ngoại trừ bà, thì còn ai có thể hại chết mẹ ta? Không có bằng chứng mà ngươi dám ngậm máu phun người à? Bà dám nói, bát thuốc này không phải bà cho mẹ ta uống đi?
Phải, chén thuốc này là ta cho ả uống đấy. Thì sao nào? Ta thấy mẹ ngươi ngày thường hay mệt mỏi, nên đã sai người hầm canh sâm cho ả, để ả bồi bổ. Nào ngờ ả vừa uống vào thì ngã bệnh rồi chết. Ta nghĩ
Đây rốt cuộc cũng chỉ là cái mạng hèn. Không dùng nổi thứ cao quý như vậy. Có một câu nói gì ấy nhỉ? Không có mạng để hưởng. Chẳng phải đã ứng nghiệm rồi sao? Đậu Hương Lan, bà có tin là ta sẽ lột da bà ra không? Dữ lên rồi đấy à?
Ta xem ngươi còn dám dùng sổ sách, để lật đổ nhà họ Đậu ta nữa không. Ngươi nên biết, nhà họ Đậu ta, cắm rễ sâu ở trong cung. Lại còn có đứa con gái, sắp lên làm hoàng hậu. Diêu Mạc Uyển, ngươi nhìn lại bộ dạng của mình đi,
Ngươi lấy gì để đấu với ta? Phải rồi, còn một chuyện phải nói với ngươi. Túc Thân Vương của ngươi, khó giữ được mình rồi. Để ta xem sau này còn ai che chở cho ngươi nữa. Mạc Uyển. Sao khuya rồi mà con còn… Mạc Ly. Mạc Ly.
Mạc Ly, nàng bị làm sao thế? Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Cha, cha đừng làm phiền mẹ con nữa. Mẹ đã ngủ rồi. Mạc Uyển. Mẹ quá mệt mỏi rồi. Cả đời này mẹ đã quá mệt rồi. Mẹ chỉ đang ngủ thôi, mẹ chỉ muốn ngủ thêm thôi.
Cha đừng gọi mẹ nữa. Mạc Uyển, con đừng có như vậy nữa, con đừng có doạ cha. Đừng có làm ồn đến mẹ con nữa mà, mẹ cần được nghỉ ngơi. Mẹ cần được nghỉ ngơi. Tại sao lại như thế? Mẹ, mình đi ngủ nhé, mình đi ngủ nhé mẹ.
Ta đã tạo nghiệt gì vậy? Mẹ, mẹ ngủ ngon nhé. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Chút nữa con sẽ đến tìm mẹ. Mẹ chỉ muốn ngủ thôi, cha đừng làm phiền mẹ. Mẹ quá mệt mỏi rồi. Cả đời mẹ đã quá mệt mỏi rồi. Mẹ nghỉ ngơi đi.
[Tiên thất – mộ của Mạc Ly. Phu quân Diêu Chấn Đình lập] Mạc Ly, vi phu có lỗi với nàng. Mạc Uyển, chắc chắn con cũng đang trách cha bất lực, nên mới không chịu tỉnh táo. Ngay cả Mạc Tâm ở trên trời chắc chắn cũng đang thất vọng vì cha.
Cả đời Diêu Chấn Đình ta hầu như chỉ toàn sai lầm. Năm xưa vì tiền đồ mà bỏ rơi vợ con, nương nhờ vào nhà họ Đậu. Một bước đi sai, cả đời lầm lỡ. Cả đời nhẫn nhịn, nhìn sắc mặt của người khác. Bây giờ được làm thừa tướng,
Cũng chẳng thể bảo vệ người thân, khiến cho vợ con chết thảm. [Tiên thất – mộ của Mạc Ly. Phu quân Diêu Chấn Đình lập] Còn chẳng thể cho Mạc Ly một tang lễ đàng hoàng. Mạc Uyển, cha chỉ mong con có thể sống bình an khoẻ mạnh.
Đừng có gặp phải cảnh như mẹ với tỉ tỉ của con. Sau này, cha nhất định sẽ trả lại công bằng cho con, mẹ và tỉ tỉ con. Cha, cha không cần lo chuyện của mẹ. Con sẽ trả lại công bằng cho mẹ. Mạc Uyển. Con không sao rồi?