Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 01 | iQiyi Vietnam
[Tập 4] Đoán câu đố đi. Đoán đúng có thưởng. – Hai vị đoán cái nào? – Ông chủ. [Khi vẽ tròn, khi viết vuông. Mùa đông ngắn, mùa hạ dài.] Khi vẽ tròn khi viết vuông. Mùa đông ngắn mùa hạ dài. Đoán một từ đi. Ta đoán được rồi. Như vậy đi.
Ta cho ngài một cơ hội ngài đoán đi. Nhật. [Mặt trời] Ngài thật thông minh. Ngài nghĩ giống như ta vậy. Vậy chúng ta đoán một cái nữa đi. Đoán cái này. Chọn cái này đi. Tứ thông bát đạt. Tứ thông bát đạt.
Ta thấy câu đố “tứ thông bát đạt” này rất đơn giản. Quân Thanh. Nhường cho người khác đoán đi. Được thôi. Đoán đi đoán đi. Quân Thanh. Còn ai muốn đoán nữa không? Tôi đoán tôi đoán. Cho cậu này. Quân Thanh. Quân Thanh. Cầu xin các vị các ông các bà.
Quân Thanh ngài chậm chút thôi. Quân Thanh. Giúp con và đệ đệ với. Giúp con và đệ đệ với. Gia đình con ba người chạy nạn từ Càn Thảng đến kinh thành. Ai ngờ đâu hôm trước cha mắc bệnh thương hàn qua đời. Xin lỗi. Xin lỗi.
Con với đệ đệ không còn người thân nữa. Chỉ mong các ông các bà ca ca tỉ tỉ rủ lòng thương cho con chút tiền an táng. Cầu xin mọi người. Cầu xin mọi người. Mọi người thương xót cho con bé quyên ít tiền đi. Lại đây quyên tiền nào.
Được được được, đây. Nào, góp chút đi. Cảm ơn. Vậy ta cũng… Đợi chút. Lòng tốt không thể tùy tiện cho như vậy được. Chút nữa cô sẽ phải cảm ơn ta thay cô tiết kiệm số tiền này đấy. Như vậy là ý gì? Ngươi xem cô nương này nói gì vậy chứ?
Còn không để ta góp tiền. Đúng vậy. Đúng vậy. Sao cô ấy lại không cho ta quyên tiền chứ? Tiểu cô nương muội nói muội là người Kinh Chu? Vâng. Muội nói phụ thân muội mắc bệnh thương hàn qua đời? Đúng. Muội nói dối. Nếu như qua đời vì thương hàn
Trước khi chết mầm bệnh không thể hiện ra bên ngoài. Như vậy sắc mặt sẽ chuyển sang màu tím hoặc thậm chí màu đen. Hơn nữa trên da sẽ hình thành một lớp mụn nhọt có màu hồng. Nhưng thi thể này sắc mặt lại tái xanh và trên da của thi thể
Cũng không có bất cứ biểu hiện nào đặc trưng của người bị thương hàn. Hơn nữa ông ấy cũng không phải qua đời hôm trước. Chắc hẳn đã qua đời được một thời gian rồi. Nếu không bọn muội cũng sẽ không dùng những cành trà này còn có cả cỏ tranh
Để che đi mùi phân hủy của thi thể. Là muội nói sai ngày rồi. Cha quả thật đã qua đời một thời gian trước. Nhưng tỉ tỉ nói cha không phải qua đời vì thương hàn thì muội không hiểu. Đại phu bảo như thế mà.
Lẽ nào đã gặp phải tên lừa gạt sao? Cha ơi. Người chết thảm quá. Cha ơi. Tiểu cô nương phản ứng cũng nhanh đấy không ngờ lại có thể tự biện minh được. Chỉ tiếc là người này không phải là cha ruột của muội. Thật không nhìn ra được.
Con bé đã đến nông nỗi này rồi. Muội nói mội là người Kinh Chu, nhưng Kinh Chu sản xuất rất nhiều vải gai, nhưng thứ muội mặc trên người lại là vải ngũ sắc đang thịnh hành của người dân ở kinh thành. Thử hỏi phụ thân muội vừa mới qua đời
Sao muội lại có thời gian đi mua quần áo chứ? Vừa nãy ta vừa nhìn đã biết trong phút chốc muội đã khóc được như mưa cứ tưởng như là tình cha con sâu đậm. Nhưng tiểu muội muội à muội nhìn lại mình xem mặt mày không có chút vẻ đau thương nào.
Sau này diễn kịch phải diễn cho nhập tâm. Vừa nãy ta ngửi được trên người muội có thoang thoảng vị chua. Chắc là muội đã bôi giấm lên tay áo để dễ khóc. Thật là. Con bé này sao lại như thế chứ? Thật gian xảo mà. Thật là. Tỉ tỉ.
Tỉ tỉ cứu muội. Là bọn họ dạy muội nói như vậy đấy. Muội và đệ đệ bị họ bắt đến đây. Tỉ tỉ mau cứu bọn muội với. Lo chuyện bao đồng. Cản đường làm ăn của ta. Các huynh đệ. Tránh ra tránh ra. Nhìn cái gì? Trói nó lại đem đi bán
Kiếm chút bạc cho ta tiêu. Các ngươi muốn làm gì? Đừng có làm càn. Quan gia. Đi mau đi thôi. Đuổi theo cho ta. Đứng lại. Đứng lại. Đi thôi. Tránh ra. Tránh ra. Đừng chạy. Đứng lại đứng lại. Làm cái gì vậy? Tránh ra. Đứng lại. Không được chạy.
Tránh ra tránh ra. Tránh ra. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Đừng chạy. Đứng lại đứng lại. Buông ta ra. – Cẩn thận một chút. – Đúng đấy. Bắt người sao? Giết nó đi. Loại người gì vậy chứ? Giết người rồi. Quầy hàng của ta. Đồ của ta. Cô. Tìm đường chết.
Đánh hay lắm. Đại hiệp. Tránh ra. Đại ca không sao chứ? Không sao chứ? Sao rồi? Đánh chết nó cho ta. Đi thôi đi thôi. Đi thôi. Đi. Nhanh lên. Đừng để chúng chạy. Ở đây vẫn còn người này. Đồ của ta. Ta vừa mới mua xong cô nói xem…
– Ở đây cũng chẳng có ai quản. – Đứng lại. Đừng chạy. Ở phía trước. Hay hay hay. Mau chạy. Không được chạy tránh ra. Hay lắm. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Hay. Chỗ này. Hay lắm. Hay lắm. Thêm một cái nữa đi. Chút nữa tỉ tỉ sẽ đến cứu hai đứa.
Mau. Mau đuổi theo ở kia kìa. Đứng lại. Đứng lại. Tránh ra. Đừng chạy. Đứng lại đứng lại. Mau. Đứng lại. Đừng chạy ở kia kìa. Ngài làm gì vậy? Cô làm gì thế? Cô buông ta ra. Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám đi lừa đảo phải giải ngươi đến quan phủ.
Ngươi làm gì thế? Ngươi tránh ra. Ngươi xuống đi cho ta. Xuống này. Có người rơi xuống nước rồi. Hay hay hay lắm. Giỏi giỏi. Hay hay. Hay hay hay lắm. Giỏi giỏi quá. Võ công tốt lắm. Dạ Quân Thanh. Dạ Quân Thanh. Ở kia ở kia mau. Mau mau ở kia.
Đuổi theo đi. Kẻ nào làm càn ở đây? Kẻ nào? Vương… vương gia. Tham kiến vương gia. Tránh ra tránh ra. Tránh ra tránh ra. Nhanh lên. Chạy mau chạy mau. Bắt hết bọn chúng. Vâng. Giải tán. Giải tán hết đi. Giải tán giải tán. Kéo ta lên với. Nhanh lên.
Cô lại muốn đi đâu nữa? Hai đứa bé đó còn ở bên kia. Việc này cô không cần lo. Ta sẽ nhờ người đưa chúng vào Từ Ấu đường để chăm sóc. Thật sao Dạ Quân Thanh? Cảm ơn ngài. Ngài thật sự đã làm được một việc tốt lớn rồi.
Nhưng hôm nay ngài không trách ta lo chuyện bao đồng sao? Cô và tẩu ấy thực sự rất giống nhau. Diêu Mạc Tâm? Ta không nghe ta không nghe ta không nghe. [Đạm Bạc Kính Thành] Quân Thanh. Quân Thanh. Sau này chúng ta hãy ra ngoài chơi nhiều hơn đi.
Ta vẫn còn rất nhiều rất nhiều nơi muốn đi. Còn hai đứa trẻ kia nữa chúng ta phải đi thăm chúng thường xuyên. Nếu không sau này chúng… Dạ Quân Thanh. Dạ Quân Thanh ngài có ý gì vậy? Ta vẫn chưa nói xong mà. [Bản vương mệt rồi.]
Cái người này cái gì cũng tốt chỉ là lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng. Biến thái. [Bản vương không điếc.] Dạ Quân Thanh. Quân Thanh. Dạ Quân Thanh ăn cơm thôi. Ăn cơm thôi Dạ Quân Thanh. Quân Thanh Quân Thanh. – Ngài có ở trong không? – Đừng gõ nữa.
Vương gia đã xuất phủ rồi. Ngài ấy xuất phủ rồi? Vậy sao không gọi ta chứ? Này cầm lấy. Cũng không tệ. Đến đây, đến đây, xem đi nào. Ô hoa. Xin lỗi nhé. Xin lỗi nhé. Lợi hại. Quả thật lợi hại. Bái phục bái phục. Dám hỏi cô nương
Học Thiết Sa Chưởng này ở đây vậy? Thiết Sa Chưởng? Đến rồi. Là vàng à? Các huynh đệ hôm nay chúng ta thật quá may mắn rồi gặp trúng một tên đại ngốc. Các huynh đệ cầm vũ khí lên. Khoan đã. Khoan đã khoan đã. Nhị ca người này ngang nhiên
Chở nhiều vàng như vậy chắc hẳn phải có mờ ám gì đây. Dựa theo kinh nghiệm nhiều năm làm ăn cướp của đệ đây nhất định là một cái bẫy. Có bẫy thì sao chứ? Chỗ này là địa bàn của chúng ta. Các huynh đệ xông lên. Đứng lại. Người huynh đệ
Xin lỗi nhé. Mấy cái hòm vàng này phải để lại cho bọn ta. Khẩu khí lớn quá nhỉ. Các ngươi biết ta là ai không? Ta cần gì biết ngươi là ai chứ? Dù ngươi có là ông trời thì mấy cái hòm vàng này bọn ta cũng phải cướp.
Cần tiền hay cần mạng đây? Ngươi chọn một cái đi. Cần chi chứ? Dù cho các ngươi có mạng để cướp cuối cùng cũng phải ngoan ngoãn gửi lại cho lão tử thôi. Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt đúng không? Các huynh đệ lên!
[Thành chủ Vạn Hoàng thành, Hàn Cẩm Y] Dẫn ta đi gặp lão đại của các ngươi. Ông chủ cảm ơn nhé. Được đi thong thả. Đại tỉ ơi ngại quá xin hỏi một chút tỉ có nhìn thấy người này không? Cảm ơn. Ông ơi ông có từng thấy người này không?
Chưa… chưa gặp. Cảm ơn nhé. Công tử huynh có từng thấy người này không? Cô nương Cô có chắc cô đang tìm… là người thật sao? Đây có mũi có mắt sao lại không phải là người chứ? Bây giờ kỹ năng vẽ của mình lại tệ đến vậy sao?
Tỉ tỉ tỉ tỉ tỉ tỉ. Đệ từng gặp người này rồi. Huynh ấy đi hướng kia kìa. Hướng bên kia sao? Cảm ơn đệ nhé anh bạn nhỏ. Dễ thương quá. Đây. Thưởng cho đệ này. Cảm ơn. Đi nào. Khởi bẩm hoàng thượng. Túc Thân Vương…
Gần đây đệ ấy có động tĩnh gì không? Mời hoàng thượng xem. [Ngày thứ nhất: giờ Thìn thức dậy, giờ Tị ngắm hoa, giờ Ngọ dùng cơm, giờ Mùi ngủ trưa] Mấy ngày gần đây đệ ấy có từng gặp người nào không? Chưa từng thấy bằng hữu của Túc Thân Vương.
Nay đệ ấy đã bị tước binh quyền không tranh giành không oán trách. Mọi thứ đều vui vẻ chấp nhận như vậy không giống với phong cách làm việc của đệ ấy. Đúng rồi đệ ấy có một thủ hạ tên Bôn Lôi cũng phải theo dõi hắn. Ti chức tuân mệnh.
Chuyện của hoàng hậu có manh mối gì không? Thuộc hạ tra hỏi thái giám bên cạnh hoàng hậu biết được trước khi xảy ra sự việc ba vị phi tần lớn trong hậu cung đều đã từng đến vấn an hoàng hậu. Thuộc hạ còn đi đến Thái y viện điều tra
Phát hiện được một chuyện kỳ lạ. Theo quy định bã thuốc của phần thuốc hoàng hậu dùng phải giữ trong năm ngày. Nhưng phần bã thuốc của năm ngày trước khi hoàng hậu phát bệnh nặng đều đã biến mất một cách kỳ lạ. Tốt tiếp tục điều tra. Nếu cần thiết
Hãy lục soát tẩm cung của các phi tần. Tuân lệnh. Lui xuống đi. Các huynh đệ uống. Nào uống. Uống đi. Nào ăn đi. Ăn thịt ăn thịt đi. Ăn thịt. Ăn nhiều thịt vào. Báo. Không hay rồi. Nhị đương gia bị người ta bắt trói rồi. Các huynh đệ.
Lấy vũ khí xông lên. Đi đi đi thôi. Xông lên xông lên. Ai mà to gan như vậy? Đi. Đại ca bọn họ đến rồi. Đại ca. Đại ca. Đại ca cứu đệ. Đại ca. Đại ca. Kẻ nào mà lại ngông ngênh như vậy? Chán sống rồi sao?
Kẻ cướp cũng phải có nguyên tắc. Người của ngươi phá hỏng quy tắc là phải giết cả sơn trại đấy. [Thuận] Tiểu nhân biết sai rồi cầu xin Tặc Vương cho con đường sống. Tặc Vương tha mạng Tặc Vương. Tặc Vương tha mạng Tặc Vương tha mạng. Tặc Vương tha mạng.
Tha mạng Tặc Vương tha mạng. Được rồi. Đứng lên hết đi. Đa tạ Tặc Vương. Đa tạ Tặc Vương. Đa tạ Tặc Vương đa tạ Tặc Vương. Đa tạ Tặc Vương. Cho các người một cơ hội để sống. Lần này vào kinh ta có việc cần làm
Đánh cắp bảo vật quý giá nhất trong ba bảo vật của thiên hạ. Cửu Long Bôi? Cần mượn người của các ngươi. Cửu Long Bôi? Cửu Long Bôi? Việc này… Cửu Long Bôi này được cất giữ ở hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt sợ là không dễ ra tay. Sao? Sợ rồi à?
Lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ. Chỉ là… không biết đã có kế hoạch chi tiết chưa? Trong cái hòm bên kia. Các ngươi chở xe ngựa chứa thuốc nổ phân làm bốn đường trực tiếp xông vào các cửa Đông Nam Tây Bắc của hoàng cung
Đánh lạc hướng tất cả lính canh giúp ta thuận lợi lẻn vào cung. Vâng tiểu nhân tuân mệnh. Thần thiếp bái kiến hoàng thượng. Miễn lễ. Lệ phi lần này đến đây chắc là vì chuyện về thăm nhà. Xem ra tâm tư của thần thiếp hoàng thượng sớm đã nhìn thấu rồi.
Việc thăm nhà đã được định từ lâu đáng lẽ hai tỉ muội thiếp sẽ cùng về thăm nhà ai ngờ muội muội đột nhiên bệnh nặng. Thần thiếp khẩn cầu hoàng thượng vẫn cứ theo hậu lễ mà tiến hành. Lệ phi là đang cầu xin cho bản thân
Hay là cầu xin cho hoàng hậu vậy? Thần thiếp tuyệt đối không có lòng tư lợi. Thần thiếp chỉ muốn thay muội muội làm tròn chữ hiếu. Lúc trước muội muội luôn mong muốn trở về Diêu phủ. Hoàng thượng cũng biết rõ mà. Được rồi.
Trẫm tất nhiên biết tâm nguyện của hoàng hậu. Có điều lúc trước nàng có từng đi thăm hoàng hậu không? Trước khi sự việc xảy ra thần thiếp quả thật có đi thăm. Bởi vì muội muội luôn nói cảm thấy có chút bất an.
Có lẽ là có liên quan đến việc mang thai Trọng Nhi nên thần thiếp đã mang sang một ít Ngưng thần hương. Được rồi. Lệ phi cứ an tâm. Lần về thăm nhà này trẫm sẽ ra lệnh cho Tư Lễ tự chuẩn bị chu đáo.
Thần thiếp thay muội muội tạ long ân của hoàng thượng. Lui xuống đi. Vậy thần thiếp không làm phiền hoàng thượng nữa. Thần thiếp cáo lui. Đại ca đường này được không vậy? Bị bắt là phải rơi đầu đấy. Được hay không ta sao biết chứ?
Chúng ta cứ nghe theo lệnh của Tặc Vương mà làm. Những hướng khác các huynh đệ đều sắp xếp xong rồi phải không? Tất cả cứ theo kế hoạch mà thực hiện. Đi. Đi. Đi đi đi thôi. Thiên Diện. Hoàng thượng. Ngươi mau đi điều tra
Loại Ngưng thần hương mà Lệ Phi đã tặng. Tuân lệnh. Mạc Tâm. Mau điều động tất cả thị vệ bảo vệ hoàng hậu. Kẻ nào dám tự xông vào Trân Bảo các? Đuổi theo. Nói với hoàng đế Đại Chử, Cửu Long Bôi cho Hàn Kim ta mượn dùng một chút.
Thuộc hạ tham kiến Túc Thân Vương. Không cần đa lễ. Lần này nếu không phải vì có việc gấp cũng sẽ không đến tìm ngài đường đột như vậy. Vương gia nói lời khách sáo rồi. Lúc nhận chức trong quân đội ở biên cương
Ti chức đã cùng vương gia xông pha chiến trường có chút công lao đã được thăng chức phòng vệ kinh thành. Tất cả đều dựa vào sự giúp đỡ của vương gia. Nào ngồi đi. Vương gia mời. Vương gia. Việc ngài dặn dò thần đã nghe ngóng rõ ràng rồi.
Huynh trưởng của Đậu gia Đậu Sĩ Minh từ sau khi được điều đến liền trở thành quan lớn ở biên cương. Lẽ ra ông ta phải phụ trách các sự vụ ở biên cương không có lệnh điều chuyển sẽ không được rời khỏi. Nhưng… Nhưng vài ngày trước
Lại đột nhiên bí mật cải trang vào kinh hơn nữa lại không đi qua gác thành cấm vệ và các con đường chính thức khác. Không biết vì sao lại như vậy. Sự việc xảy ra khoảng khi nào? Khoảng đầu tháng sáu. Đúng rồi.
Đó là nửa tháng trước khi hoàng hậu bệnh nặng. Bản vương biết rồi. [Ở phía trước kìa.] [Mau đuổi theo cho ta đuổi theo.] Đừng chạy. Đứng lại cho ta. Đứng lại. Đứng lại. Đừng chạy. Đứng lại đứng lại. Đừng chạy. Ồn ào cái gì thế? Đừng qua đây. Còn qua đây
Ta sẽ giết hắn. Là Túc Thân Vương đừng manh động. Bỏ vũ khí xuống. Quỳ xuống hết đi. Quỳ xuống. Làm theo lời hắn nói đi. Vương gia ngài không sao chứ? Mau đuổi theo. Mau đuổi theo. Đau đau đau đau. Là cô à? Bám theo bản vương suốt cả đoạn đường
Không mệt sao? Không được đi. Ngài dắt ta đi cả buổi sáng rồi xem bây giờ ngài làm sao thoát được. Buông ra. Buông ra cho ta. Ta không buông. Dạ Quân Thanh ta nói cho ngài biết cả đời này ta cũng không buông ra đâu. Nếu cô không buông ra
Bản vương sẽ ra tay đó. Vậy ngài ra tay đi. Ta xem ngài có thể làm gì ta. Ngài muốn ta buông tay cũng được ngài phải đồng ý để ta đi theo ngài. Cô theo đuổi đơn phương như vậy thú vị lắm sao? Vậy ngài thì sao?
Ngài đối với Diêu Mạc Tâm lẽ nào không phải là tình cảm từ một phía? Ngài có khác gì so với ta chứ? Điểm khác giữa ta với ngài chỉ là ta chỉ là một trong số rất nhiều người mà ngài quen biết chẳng có gì quan trọng.
Nhưng ngài là duy nhất của ta. Yêu đơn phương là đau khổ nhất. Diêu Mạc Tâm đối với ngài lẽ nào không giống ngài đối với ta? Là ta yêu đơn phương. Là ta phiền phúc. Xin lỗi. Bổn cô nương bây giờ da mặt lại mỏng rồi.
Tiểu nhân tham kiến thành chủ mọi việc đều thuận lợi chứ? Không có trở ngại gì có bạn giúp đỡ. Mang vật này về thảo nguyên giao cho quản gia bảo quản cẩn thận. Vâng. Việc này rất hệ trọng nhất định phải chú ý cẩn thận. Thành chủ yên tâm
Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ. Đi đi. Xuất phát. [Diêu phủ] Mạc Ly. Mấy năm nay thật sự khổ cho nàng quá. Lão gia không cần tự trách. Nay người chức cao vọng trọng tất nhiên sẽ có nhiều nổi khổ khó nói. Rất nhiều việc cũng là bất đắc dĩ.
Thiếp cầu xin chàng đấy phái người đi tìm thêm lần nữa đi. Mạc Ly. Đại phu nhân. Mạc Uyển đột nhiên mất tích ta và lão gia năm lần bảy lượt sai người đi tìm nó nhưng chẳng có tin tức gì. Muội thân là mẫu thân
Cũng nên quan tâm nhiều hơn đứa con gái này. Nó không phải thực sự bỏ trốn với người khác rồi chứ? Đại phu nhân. Uyển Nhi thường ngày rất ít tiếp xúc với người trong phủ huống chi là đàn ông ở ngoài? Mấy chuyện như bỏ trốn tuyệt đối không thể đâu.
Muội mau đứng lên đi mau đứng lên. Chúng ta vốn dĩ là tỉ muội muội việc gì lại ở trước mặt lão gia thể hiện dáng vẻ thấp bé như vậy chứ? Cứ như thường ngày ta đã bắt nạt muội vậy. Không có. Thiếp tuyệt đối không có ý như vậy.
Mạc Ly à việc gì cũng có nặng nhẹ. Ngày mai hoàng thượng và Tố Loan về thăm phủ. Trước mắt phải lấy việc này làm trọng. Mạc Uyển người tốt tất sẽ được trời giúp đỡ. Ta nghĩ muội không cần quá lo lắng. Đại phu nhân. Ta xin tỉ đấy.
Sai người đi tìm lần nữa đi. Muội xem ta đã nói hết lời rồi. Bây giờ không phải là lúc. Đợi chuyện này qua rồi đương nhiên ta sẽ phái người đi tìm nó tiếp. Nếu muội cứ như vậy chẳng phải là cố ý ép buộc làm khó ta sao? Ta… Lão gia.
Lão gia ông xem muội ấy kìa. Mạc Ly à chờ chuyện thăm nhà qua rồi ta nhất định sẽ tiếp tục đi tìm Mạc Uyển. [Diêu phủ] Ta thấy đại phu nhân rõ ràng là cố tình mượn cớ không muốn đi tìm tam tiểu thư.
Còn không phải vì thấy Mạc Tâm tiểu thư đột nhiên bệnh nặng nhị phu nhân không còn chỗ dựa sao? Nói nhỏ thôi. Nói ra nhị phu nhân số cũng khổ. Hai người con gái đều liên tiếp gặp chuyện. Nhưng đến cả lão gia cũng chỉ có thể âm thầm nhẫn nhịn
Thì chúng ta có cách gì chứ? Làm việc đi. Tham kiến vương gia. Ở đây đợi bản vương. Tham kiến vương gia. Tam…tam tiểu thư. Tam tiểu thư. Cô cuối cùng cũng quay về rồi. Lão gia và nhị phu nhân lo lắng lắm đó. Ta đi bẩm báo đây.
Tam tiểu thư đúng là cô rồi. Cô đã đi đâu vậy? Tôi… Cô xem cô gầy đi rồi này. Rốt cuộc cô đã đi đâu thế? Là ngài sắp xếp sao? Uyển Nhi. Uyển Nhi. Uyển Nhi. Mẹ biết ngay con không sao mà. Tham kiến vương gia.
Từ nhỏ con đã chưa từng ra khỏi nhà, lần này con chạy đi đâu vậy, làm mẹ lo chết mất thôi. Mẹ. Con gái, về là tốt rồi, về là tốt rồi. Mấy ngày con không có nhà, mẹ con ngày đêm lo lắng cho con,
Khóc đến nỗi suýt nữa thì đôi mắt hỏng mất. Vậy… Người là cha con? Con… con bé ngốc này, sao đến cha mẹ mà con cũng không nhận ra vậy? Mạc Uyển, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Rốt cuộc thì thời gian qua con đã đi đâu? Con cũng không biết.
Con mất trí nhớ, không nhớ được gì cả. Sao lại không nhớ gì chứ? Con cũng không biết tại sao, dù sao thì là không nhớ. Mạc Uyển, thật sự là con sao? Cuối cùng con cũng quay về. Ông trời phù hộ, bình an quay về là được rồi.
Con không biết chuyện con mất tích làm ta và cha con lo lắng đến mức nào đâu. Ông trời có mắt đã đưa con về. Xin hỏi người là… Sao thế? Đến mẹ cả cũng không nhận ra sao? Mẹ cả? Mạc Ly, mau đỡ Mạc Uyển về phòng nghỉ ngơi. Lưu Tỉnh,
Nhanh đến y quán mời Cố lão tiên sinh đến. Vâng, lão gia. Đi thôi. Về phòng nghỉ ngơi. Uyển Nhi, đừng vội, để mẹ từ từ nhớ lại với con. – Làm vương gia chê cười rồi. – Tham kiến vương gia. Nhưng vương gia có biết
Rốt cuộc thì Mạc Uyển đã gặp chuyện gì ? Diêu thừa tướng, vào trong rồi nói. Uyển Nhi, đây là phòng con ở lúc trước. Có nhớ ra gì không? Không sao, mẹ từ từ nhớ lại với con. Ban nãy con đã gặp cha và đại phu nhân rồi đấy.
Con còn hai người chị nữa, một người là đích trưởng nữ đại phu nhân sinh, tên Diêu Tố Loan, là Lệ phi đương triều. Một người nữa là tỷ tỷ ruột của con, hoàng hậu đương triều Diêu Mạc Tâm. Diêu Mạc Tâm? Tỷ ấy là tỷ tỷ của con? Tam tiểu thư.
Ta đã chuẩn bị bánh hoa quế tiểu thư thích nhất đây. Đa tạ. Đây là cái gì vậy? Trước đây ta thích ăn cái này sao? Đúng vậy. Trước đây, ngày nào tiểu thư cũng có thể ăn một đĩa đầy đấy. Xin lỗi nhé, đa tạ ý tốt của ngươi.
Ta không ăn được cái này, khó nuốt quá, ngươi mang xuống đi đã. Mau mang xuống đi. Nào, Uyển Nhi. Sao đến khẩu vị của tiểu thư cũng thay đổi thế? Đúng rồi. Mẹ, à thì… Trước đây, con, hoàng thượng và Túc Thân Vương có quan hệ gì vậy?
Con chưa từng gặp họ. Vậy những ký ức trong đầu con là… Đúng rồi, mẹ này, còn một việc nữa. Việc liên quan đến đại phu nhân. Ban nãy, khi nhìn thấy bà ấy, con cứ cảm thấy lạ ở chỗ nào đó. Mẹ à, bình thường bà ấy có tốt với mẹ không?
Tốt lắm, đừng đoán lung tung. Chuyện gì thế này? Là mẹ không cẩn thận lúc làm việc nên bị đâm phải. Mẹ cho con nhìn thêm chút nữa. Đây rõ ràng là châm hình*. [Châm hình: một loại hình phạt thời cổ, dùng kim đâm vào cơ thể.]
Có phải là đại phu nhân làm không? Đừng đoán lung tung. Chắc chắn con sẽ đòi lại công bằng cho mẹ. Đứng lại. Nếu con còn như vậy thì lập tức ra khỏi phủ, mẹ coi như không có đứa con gái như con.