Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 03 | iQiyi Vietnam

    [Tập 3] Dạ Quân Thanh ngài cho ta vào đi. Xin lỗi. Ta sai rồi. Ta sai rồi. Ồn ào cái gì mau đi đi. Ta sai rồi. Làm gì vậy? Quan gia đại tổng quản bảo ta mang rượu vào phủ. Đây là… Vào đi. Đi thôi. [Phủ Túc Thân Vương] Đứng lại!

    [Phủ Túc Thân Vương] Làm gì vậy? Túc Thân Vương gọi ta đến múa góp vui. Hai người mau cho ta qua. Lát nữa mà làm lỡ nhã hứng của Túc Thân Vương thì chúng ta đều bị… Vương gia chưa từng gần gũi nữ nhi lại càng không gọi kỹ nữ đến góp vui.

    Mang một cái mạng che mặt thôi mà muốn qua mặt sao? Mau cút đi. Cút đi. Không gần gũi nữ nhi cũng không cưới thê thiếp. Ngài ấy không có đồng tính đấy chứ? [Phủ Túc Thân Vương] Buông ta ra đi. Cho ta vào đi mà.

    Nếu còn dám lén xông vào vương phủ thì đừng trách ta vô tình. Ta không tin là hôm nay ta không vào được. Bà con cô bác tiểu nữ gặp phải người xấu mong bà con cô bác hãy giúp ta phân xử đòi lại công bằng cho ta.

    Cô nương có khó khăn gì? Vị đại ca này hỏi hay lắm! Hôm nay ta sẽ vạch trần việc xấu của Chiến thần Đại Chử cho mọi người. Người cô nương nói là Túc Thân Vương sao? Không sai là ngài ấy là Túc Thân Vương Dạ Quân Thanh.

    Để ta đuổi cô ấy đi. Đợi đã. Chuyện kể rằng đó là một đêm không trăng lộng gió… Đuổi đi như vậy chẳng phải người ta sẽ có cớ để bàn tán sao? – Ta bị kẻ xấu bắt cóc… – Đi thôi. Đi bẩm báo với vương gia. Được.

    Nhưng sau khi tỉnh lại thì ta lại nằm kế bên Túc Thân Vương quần áo thì xộc xệch. Sự trong sạch của tiểu nữ đã mất rồi. Từ đây ta cũng chỉ có thể đi theo Túc Thân Vương thôi đúng không? Nào ngờ Túc Thân Vương này lại là kẻ bạc tình.

    Ngài ấy không chỉ vứt bỏ ta mà còn nhẫn tâm đuổi ta ra khỏi phủ không cho ta vào cắt đứt đường lui của ta. Mọi người nói xem tiểu nữ phải làm sao? Túc Thân Vương là vương gia gia đình giàu có.

    Một cô gái yếu đuối như ta sao chống lại quyền quý được? Chỉ có thể xin các vị giúp đỡ hi vọng các vị đòi lại công bằng cho ta. Cô nương này chắc không đến nỗi lấy sự trong sạch của mình để bôi nhọ vương gia đâu. Đúng vậy. Đúng vậy.

    Đúng đó. Vương gia ra rồi. – Vương gia ra rồi vương gia ra rồi. – Vương gia. Vương gia ra rồi. Cuối cùng kẻ bạc tình này cũng chịu ra rồi. Đây đây… Xem vương gia nói thế nào. Vào đi. Ngài bảo ta ra thì ta ra

    Ngài bảo ta vào thì ta vào sao? Ta không vào. Bỏ ta ra! Bỏ ta xuống! Vương gia với vị cô nương này có chút hiểu lầm. Đầu óc cô ấy có vấn đề. Mọi người giải tán đi. Giải tán đi, giải tán đi. Giải tán thôi giải tán thôi.

    Được rồi được rồi được rồi. Đi thôi đi thôi đi thôi. Bỏ ta xuống. Đau đau! Lần đầu tiên bản vương gặp loại con gái không biết xấu hổ như cô. Dù sao ta cũng mất trí nhớ rồi bọn họ lại không quen ta ta cũng không quen bọn họ.

    Ta không còn gì để mất thì ta sợ gì chứ? Nếu cô vẫn muốn tiếp tục ở lại chỗ của ta thì sau này phải nghe theo lời ta. Thứ nhất không được tự ý đi lung tung. Thứ hai không được tùy tiện nói bậy. Thứ ba không được không biết trên dưới.

    Được được. Ta chỉ cho cô một cơ hội thôi. Dữ cái gì? Cũng phải ngoan ngoãn mời ta quay lại thôi. Thích khách cứ thế mà chạy sao? Thuộc hạ biết lỗi. Chuyện này đúng là có chỗ kì lạ. Sợi lưới được bện từ tơ tằm Thiên Sơn

    Vũ khí bình thường không thể cắt đứt được trừ khi đó là kiếm huyền thiết. Kiếm huyền thiết? Trẫm nhớ là Túc Thân Vương có một thanh. Được. Điều tra cho trẫm. Vâng. [Mạc Tâm] [xem ra đệ ấy vẫn không quên được nàng.] [Đạm Bạc Kính Thành] Dạ Quân Thanh.

    Cô đến làm gì? Ta muốn xin lỗi ngài. Ngài bị thương sao? Không liên quan đến cô. Để ta xem thử. Có phải ta chưa từng nhìn thấy đâu mà ngài còn ngại nữa. Cho ta xem. Vương gia. Xem như ta chưa nhìn thấy gì. Ta… ta chưa nhìn thấy gì cả.

    Quay lại! Nói đi không sao. Cũng không có chuyện gì. Chỉ là muốn nói với vương gia đã tập hợp xong đội cảnh vệ cho chuyến đi săn mùa thu ngày mai chuẩn bị xuất phát vào giờ Thìn. Biết rồi. Giờ Thìn? Cô còn ở đây làm gì?

    Vậy hai người cứ nói chuyện đi ta đi trước đây. Đứng lại. Chỉ cần cô dám làm trái một trong những quy định đã đặt ra thì bản vương sẽ không bỏ qua đâu. Ta đi trước đây. Vương gia đúng là giỏi thật trị cho tiểu ma nữ ngoan ngoãn nghe lời rồi.

    [Phủ Túc Thân Vương] Tam đệ nói đến cưỡi ngựa bắn cung thì đệ là số một trong hoàng thất. Năm xưa trẫm cũng phải chịu thua. Hoàng huynh hằng ngày bận rộn Hoàng huynh hằng ngày bận rộn lo chuyện thiên hạ. Thần đệ chỉ là một quân nhân không đáng nhắc đến.

    Lần này về thăm chốn cũ chắc có thể nhớ lại nhiều chuyện cũ lắm. Nhớ năm đó lần đầu tiên ta và đệ gặp Mạc Tâm là ở nơi này. [Nhi thần tham kiến phụ hoàng.] Hôm nay là lễ săn mùa thu trẫm muốn mượn cơ hội này

    Chọn vương phi cho bốn người các con. Các con xem đây đều là con gái của các gia tộc danh tiếng đến tuổi cập kê của Đại Chử ta. Thích ai thì đặt cung vào tay cô ấy. Diêu thừa tướng nuôi con gái khéo. Hai đứa con trai của trẫm đều để ý.

    Thế này đi lần đi săn mùa thu này nếu muốn có được tình cảm của Diêu cô nương thì các con phải dựa vào năng lực của mình rồi. Nhi thần tuân chỉ. Nhị hoàng tử bắn tên hay quá. Đấu tranh vì một người con gái như ta

    Chỉ được bầu bạn sớm chiều. Đấu tranh vì bá tính trong thiên hạ thì có được sự hưng thịnh yên ổn lâu dài. Tặng miếng ngọc đồng tâm này cho hai vị điện hạ mong hai vị điện hạ sẽ chân thành với nhau giúp đỡ lẫn nhau chấn hưng Đại Chử ta.

    Nhớ năm đó ta và Mạc Tâm kết hôn cũng là nhờ tam đệ tác thành. Hoàng thượng và hoàng hậu tâm đầu ý hợp đâu cần phải tác thành. Tam đệ, chuyến đi săn mùa thu hôm nay không phân biệt vua tôi, không được nhường nhau,

    Xem ai có thể giành được hạng nhất. Thần đệ tuân lệnh. Thả thú săn. Bảo vệ hoàng thượng. Vâng. Vương gia. [Đại Chử] Hoàng thượng thích khách ám sát không thành công vì sợ tội nên đã tự sát. Thần đệ đã không bảo vệ tốt tự xin chịu phạt.

    Xưa nay Túc Thân Vương luôn cẩn thận nên hoàng thượng mới giao cho ngài bảo vệ sự an toàn. Sao lần này lại có thích khách ngang nhiên ám sát thế? Chẳng lẽ do ngài bày mưu sao? Hoang đường. Vương gia bị trúng tên do cứu hoàng thượng

    Sao có thể liên quan đến thích khách được? Nói chung chuyện này rất kì lạ mong hoàng thượng điều tra rõ chân tướng. Hoàng thượng thần đệ đã phong tỏa hiện trường phải trái đúng sai cứ điều tra sẽ biết. Còn những lời này của Lý tướng quân sai mất rồi.

    Nếu bản vương có hai lòng thì tại sao phải chọn bãi săn do chính mình phụ trách chứ? Chẳng phải tự khiến mình rơi vào dầu sôi lửa bỏng sao? Ngài… Báo cáo. Khởi bẩm hoàng thượng người này có bộ dạng đáng nghi có thể có liên quan đến thích khách.

    Ngẩng đầu lên đi. Túc Thân Vương một cô gái lẻn vào quân đội mà đệ chưa từng nhận ra sao? Nếu Túc Thân Vương chưa từng nhận ra thì chẳng có ai tin đâu. Nói đi ngươi có liên quan gì đến Túc Thân Vương?

    Có phải do thám mà ngài ấy phái đến không? Vô duyên vô cớ suy đoán bậy bạ. Rõ ràng là ngươi muốn chia rẽ mối quan hệ giữa hoàng thượng và vương gia. Hẳn là có ý đồ xấu. Trẫm hỏi cô cô vào đội vệ binh lén xông vào bãi săn

    Rốt cuộc để làm gì? Do ai sai khiến? Dân nữ đúng là đến vì Túc Thân Vương. Ngươi đã thừa nhận Túc Thân Vương sai ngươi làm chuyện mưu phản rồi? Mưu phản? Hỗn láo! Được rồi. Lui xuống đi. Để cô ấy nói đi. Dân nữ không biết đại nhân có ý gì.

    Chẳng lẽ Túc Thân Vương còn có ý mưu phản sao? Được lắm Dạ Quân Thanh. Hôm nay ngài khó mà thoát tội rồi. Hoàng thượng lần này dân nữ đến là để tố cáo với hoàng thượng vạch trần hành động bất nhân bất nghĩa của Túc Thân Vương.

    Hành động bất nhân bất nghĩa? Vậy cô nói cho trẫm biết đệ ấy bất nhân bất nghĩa thế nào? Bẩm hoàng thượng lúc trước dân nữ khổ cực thập tử nhất sinh mới cứu được Túc Thân Vương từ tay kẻ xấu.

    Tục ngữ nói nhận một ơn nhỏ phải báo đáp gấp nhiều lần đúng không? Nhưng Túc Thân Vương năm lần bảy lượt muốn đuổi dân nữ ra khỏi phủ. Chẳng lẽ đây là hành động nhân nghĩa sao? Nên dân nữ mới phải dùng kế hèn này.

    Nghe nói hoàng thượng anh minh uy phong chân thành nguyên tắc nên mong hoàng thượng hãy phân xử cho ta. Ngươi mắc phải tội lớn chỉ vì chuyện cỏn con này? Không phải là cố ý vòng vo để bào chữa cho Túc Thân Vương chứ? Chuyện cỏn con?

    Đây mà là chuyện cỏn con sao? Chuyện này liên quan đến số phận của ta. Vị đại nhân này thật kì lạ hình như chỉ mong ta đổ tội cho Túc Thân Vương. Hình như đây không phải là bổn phận của kẻ bề tôi.

    Hơn nữa đã có hoàng thượng phán quyết ngài lo vớ vẩn gì chứ? Ngươi… Nhanh mồm nhanh miệng! Tam đệ cô gái này là ân nhân cứu mạng lúc trước đệ nói với trẫm? Đúng vậy. Vậy những lời cô ấy vừa nói có thật không? Thần đệ sống một mình trong phủ

    Thật sự có nhiều thứ không tiện. Đại Chử ta xưa nay trị thiên hạ bằng nhân nghĩa tam đệ là người trong hoàng tộc lại càng phải như vậy. Nếu như chuyện này truyền ra ngoài chẳng phải để thiên hạ chê cười rồi sao? Cô nương chuyện hôm nay

    Trẫm sẽ phân xử giúp cô. Tam đệ từ nay về sau phải chăm sóc vị cô nương này thật tốt đừng bôi nhọ danh dự của hoàng gia. Thần đệ tuân chỉ. Đa tạ hoàng thượng đã giúp đỡ. Đội ơn hoàng thượng. Xin cô nương yên tâm

    Sau này bản vương sẽ đối xử với cô thật tốt. Vậy thì phiền vương gia rồi. Hoàng thượng cô gái này chưa rõ thân phận mối quan hệ với Túc Thân Vương cũng không rõ ràng. Có nên giữ lại hỏi riêng một chút không? Tam đệ

    Nghe nói cô nương này rất giỏi y thuật chi bằng ở lại trị thương cho trẫm đi. Chuyện hôm nay lát nữa trẫm sẽ quyết định. Mọi người lui xuống hết đi. Chúng thần xin cáo lui. Vương gia sao Niệm Tâm cô nương lại chạy đến bãi săn? Cô ấy cũng giỏi đấy

    Gặp nguy hiểm nhưng không sợ hãi còn có thể dùng một mũi tên trúng hai đích. Vừa giải vây cho bản vương trước mặt hoàng thượng lại còn đâm bản vương một nhát. Thì ra lại giỏi đến vậy. Không ngờ ngoài hoàng hậu ra

    Còn có cô gái thứ hai trị được vương gia. Nói chuyện không suy nghĩ về phủ chịu phạt một lượt. Vâng. Vương gia chuyện thích khách hôm nay… Lát nữa ngươi đưa bản vương đến bãi săn triệu tập cả những người đứng đầu của các đội nữa. Nhưng vết thương của vương gia…

    Không sao. Vương gia những thân cây đó đều từng bị buộc dây thừng. Hơn nữa chuyện kì lạ là ngoài dấu vết bị buộc ra những chỗ xung quanh đều có sương. Thú vị đấy. Thuộc hạ tham kiến vương gia. Miễn lễ. Chắc mọi người đều đã nghe đến vụ án thích khách.

    Bản vương muốn hỏi các ngươi có nhìn thấy người hoặc chuyện gì đáng ngờ trong lúc canh gác không? Thuộc hạ lấy đầu ra để đảm bảo tuyệt đối không có người ngoài vào bãi săn. Bây giờ nói ra vẫn tốt hơn là đến Đại Lý Tự nói đấy. Chỉ là

    Đêm hôm trước có xảy ra một chuyện lạ. Một binh sĩ bỗng dưng bị bệnh nặng chết. Thuộc hạ đã kiểm tra không thấy vết thương bên ngoài cũng không có phản ứng trúng độc. Chuyện quan trọng như vậy sao bây giờ mới báo? Thuộc hạ biết lỗi.

    Vậy bây giờ thi thể đang ở đâu? Vẫn ở trong doanh trại. Bôn Lôi ngươi đi kiểm tra thi thể cùng bọn họ nhất định phải tìm ra nguyên nhân cái chết. Tuân lệnh. Thật ra trẫm luôn rất tò mò. Một cô gái yếu đuối như cô

    Làm thế nào đưa được tam đệ trốn khỏi sự truy sát của đội quân tinh nhuệ Đại Thục? So võ công thì chẳng khác gì lấy trứng chọi đá. So trí tuệ thì có tinh nhuệ đến mấy cũng chỉ là một quân nhân.

    Ta chỉ dùng ba kế là đánh lạc hướng lợi dụng sương mù để lẩn trốn và chọn con đường ít ai nghĩ đến là trốn thoát an toàn. [Theo tầm nhìn hạn hẹp của dân nữ] [trên phương diện tài trí] không phân biệt nam nữ. Chỉ cần có thể phát huy tác dụng

    Làm lợi cho nước cho dân thì dù là lời của thôn phụ nhà quê cũng chẳng sao. Hoàng thượng xin hoàng thượng hãy suy nghĩ kĩ trước khi mở chức nữ quan. Hoàng thượng, từ khi Đại Chử thành lập đến nay chưa từng có tiền lệ nữ làm quan.

    Tầm nhìn của phụ nữ hạn hẹp sao có thể trèo cao được? Chẳng phải hại nước hại dân sao? Lão thần xin hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh. Xin hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh. Được rồi. Trẫm đã quyết định rồi không cần bàn nữa. Mở chức nữ quan

    Là chuyện tốt nhằm tận dụng người tài của Đại Chử. Sao đến miệng của các vị lại trở thành chuyện xấu hại nước hại dân rồi? Thân phận có cao thấp nhưng tài trí không có cao thấp. Chỉ cần làm lợi cho nước cho dân

    Thì dù là lời của thôn phụ nhà quê cũng có sao chứ? Hoàng thượng. Hoàng thượng. Dân nữ lỡ lời mong hoàng thượng tha tội. Không sao. Trẫm chỉ nhớ đến đã từng có người cũng nói với trẫm những lời như vậy. Bẩm hoàng thượng đã băng bó xong vết thương rồi.

    Đúng rồi trẫm vẫn chưa biết cô tên gì? Hoàng thượng có thể gọi ta là Niệm Tâm. Niệm Tâm? Trước đây dân nữ rơi xuống vách núi nên bị mất trí nhớ không biết mình là ai tên họ là gì nhưng lại luôn mong muốn được về nhà

    Nên đã tự đặt bừa cho mình cái tên này. [Chẳng lẽ cô gái này là do đệ ấy cố ý sắp đặt] [để tiếp cận trẫm?] Khởi bẩm hoàng thượng các đại thần đều đang đợi ngoài cửa. Truyền khẩu dụ của trẫm chuyện bãi săn hôm nay

    Niệm Tâm cô nương này có công trị bệnh nên không trách tội chuyện lén vào nữa. Nhưng lần này Túc Thân Vương quản quân đội không nghiêm hộ giá không chu đáo tạm thời thu lại binh phù về phủ tịnh dưỡng. Tuân chỉ. Cảm ơn hoàng thượng. [Phủ Túc Thân Vương] Nhạt rồi.

    Đậm rồi. Nóng. Sao ngài lắm chuyện vậy? Rõ ràng là ba chén này không khác nhau mấy ngài cố tình kiếm chuyện. Trà thì phải dùng tâm để đánh giá. Mỗi chén trà sẽ có một số chi tiết mà mắt thường sẽ không nhìn thấy được phải dùng tâm để nhận ra.

    [Lần này xem ngài kiếm chuyện với ta thế nào.] Hết khát rồi. Ngài… Vương gia. Điều tra thế nào rồi? Thuộc hạ đã dùng kim bạc để kiểm tra thi thể của binh sĩ đó rồi. Vùng cổ họng của hắn biến thành màu đen

    Nhưng vùng dạ dày lại không biến thành màu đen. Thuộc hạ không biết độc này vào cơ thể bằng cách nào. Độc có thể vào cơ thể người bằng chất khí như vậy sẽ tập trung lại ở vùng cổ họng không đến dạ dày được. Nghe binh sĩ cùng đội nói

    Trước khi chết người này trực gác ở hang có nhiều gió sau đó lại đi tuần nơi khác cùng người khác khi phát hiện được hắn thì hắn đã chết rồi. Hơn nữa thân thế người này hoàn toàn trong sạch không điều tra được gì. Xem ra tên thích khách này

    Đã nhân lúc trời tối thông qua binh sĩ này để vào sau đó vẫn luôn mai phục trên cây chờ để ám sát. Ngươi xem cái này đi. Đầu cùn? Ta hiểu rồi thì ra là như vậy. Thảo nào hôm nay khi ta trị thương cho hoàng thượng

    Phát hiện vết thương của ngài ấy rất nông cứ như tên thích khách đó không muốn ra tay giết vậy. Hơn nữa nếu xét về vị trí lúc đó của mũi tên [mà vương gia bay ra cứu] [vương gia hoàn toàn có thể tránh được nó.]

    [Lúc đó chắc ngài cũng nhìn ra được vấn đề] [nên mới cố ý trúng tên để khỏi bị nghi ngờ.] Việc quốc gia quan trọng mà cũng dám tùy tiện xen vào cô có mấy cái mạng để nộp đây? Ta… ta đoán mò ấy mà đoán không trúng cũng đừng nổi giận chứ?

    Đúng không? Hai người nói chuyện đi ta đi trước đây. Vương gia thật ra cô ấy nói không sai. Hoàng thượng muốn mượn cơ hội này để làm suy yếu binh quyền của vương gia. Vương gia. chúng ta không thể ngồi chờ chết được.

    Hay là chúng ta về lại quân biên phòng đi. Lúc này mà về lại quân biên phòng là mưu phản. Hoàng thượng muốn giành binh quyền chứ không phải mạng sống của ta. Nếu không đã không chỉ phái một tên thích khách rồi. Hơn nữa bây giờ

    Mạc Tâm bệnh nặng hôn mê không rõ tình hình bản vương sẽ không rời đi. Vì hoàng hậu nương nương mà vương gia như cá nằm trên thớt vậy từng bước từng bước nhượng bộ chỉ cần hơi sơ hở là sẽ bị băm nát. Thật sự không biết người làm như vậy

    Vì muốn cái gì chứ? Sau này bản vương không muốn nghe những lời như vậy nữa. Chuyện ta giao cho ngươi điều tra thế nào rồi? Thuộc hạ vốn muốn điều tra từ người bên cạnh hoàng hậu nương nương nhưng điều kì lạ là

    Tất cả cung nữ và thái giám liên quan đến hoàng hậu đều biến mất rồi. Xem ra huynh ấy cũng đang điều tra chuyện này. Thế này đi ngươi bắt đầu từ ba vị phi tần lớn trong hậu cung xem có tìm được manh mối gì không. Ngoài ra ngươi đi dặn dò

    Toàn bộ phủ phải âm thầm nhẫn nhịn đừng manh động. Vâng. [Mạc Tâm] [ta thề] [nhất định sẽ bắt được kẻ đã hại tẩu] [để hắn phải đền lại gấp trăm lần.] Nương nương Nương nương tha tội. Sao lại không cẩn thận như vậy? Còn không mau lui xuống. Vâng.

    Hôm nay nương nương cứ lo lắng không yên. Có phải là nghe nói hoàng thượng lúc đi săn đã nói chuyện rất vui vẻ với cô gái mà Túc Thân Vương dẫn theo? Bao nhiêu năm rồi trong lòng hoàng thượng chỉ có Mạc Tâm cũng chẳng cười với bản cung được mấy lần.

    Ta còn chẳng bằng một nha đầu không biết tên có thể khiến hoàng thượng vui. Nương nương nha đầu đó chỉ như giun dế thôi sao xứng đáng so sánh với người được? Nếu người không vui có thể bóp chết cô ta bất cứ lúc nào.

    Ngươi có biết là xưa nay phủ Túc Thân Vương rất hiếm khi có nữ ra vào. Cô gái này có thể vào phủ một cách quang minh chính đại còn được dẫn vào bãi săn thân phận của cô ấy chắc chắn không đơn giản đâu. Nương nương

    Việc quan trọng trước mắt là ngày kia về nhà chuyện này liên quan đến địa vị trong triều của Diêu gia và Đậu gia sau này. Chuyện này mẹ đã nói với ta rồi. Nhưng Mạc Tâm đang bệnh nặng sao hoàng thượng có thể rời cung được?

    E là sẽ chê ta nhiều chuyện mất. [Dạ Quân Thanh] Sao lại ghi tên của bản vương? Rảnh không có gì làm nên viết bừa. Phạm pháp sao? Viết thì không phạm pháp viết sai mới phạm pháp. Đứng dậy mài mực đi. [Dạ Quân Thanh] Học được chưa? Ngài… ngài đứng dậy đi.

    Ngài đứng dậy đi. Ngài dạy ta viết tên của ta đi. Nhanh lên. Bên này bên này. Niệm Tâm. [Niệm Tâm] Được rồi. Gì vậy? Giấy khế ước. Niệm Tâm phụng chỉ thành người trong phủ Túc Thân Vương. Mỗi khi Niệm Tâm muốn gì Dạ Quân Thanh bắt buộc phải đồng ý.

    Niệm Tâm luôn luôn đúng nếu cô ấy có sai thật cũng là do Dạ Thanh Quân gây ra. Tuyệt đối không được to tiếng la mắng và vứt bỏ cô ấy. Ngài xem tên của hai chúng ta được đặt cùng nhau có phải rất thuận mắt không? Nhạt nhẽo.

    Hơn nữa loại giấy khế ước này không thể coi là thật được. Sao không thể coi là thật được? Ta hỏi ngài tên trên đó có phải do ngài tự tay viết không? Ngài trả cho ta. Trả cho ta. Đẹp quá! Đẹp quá! Hôm nay là ngày gì vậy?

    Sao lại có nhiều đèn lồng thế? Hôm nay là hội đèn lồng của chợ Đông. Hội đèn lồng chợ Đông? Chán lắm không đi. Không đi đúng không? Vậy ta tự đi nhé. Một tiểu cô nương như ta nếu ta đi một mình lỡ như gặp phải nguy hiểm gì

    Thì ngài đừng hối hận cả đời nhé. Ta đi đây. Ta đi thật đấy. Được. Được, được, được. Được. Quân Thanh, ngài mau lại đây. Đẹp quá! Trước đây ngài đã từng đến lễ hội đèn lồng như vậy chưa? Ta cảm thấy hình như ta… Quân Thanh. Quân Thanh, ngài đi chậm thôi.

    Quân Thanh. Sao ngài không đợi ta vậy? Đi, đi, đi. Giỏi quá. Được. Được. Ông chủ, ta muốn xem cái này một chút. Cảm ơn. Quân Thanh. Đẹp không? Đẹp không vậy? Ngài nói xem đây là cái gì? Tại sao lại có bốn con mắt vàng? Đây là Phương Tướng Thị,

    Tương truyền là vị thần dân gian xua đuổi bệnh dịch và trừ tà. Trong lễ hội đèn lồng của Đại Chử hàng năm, những chiếc mặt nạ này là đồ chơi thịnh hành nhất. Sao ngài biết nhiều vậy? Trùng hợp vậy sao? Thật sự rất giống.

    Hai vị công tử trông như huynh đệ sinh đôi vậy. Thật sao. Thế ta chọn nó vậy. Nhị ca sao lại chọn giống ta? Vừa nãy ông chủ cũng nói rồi, chúng ta là huynh đệ sinh đôi mà tất nhiên phải đeo mặt nạ giống nhau rồi. Được. Cầm tiền nè.

    Cảm ơn. Đi thôi. Đi thôi. Vừa nghe đã biết công tử là người hiểu biết. Lễ hội đèn lồng của Đại Chử chúng ta, đặc sắc nhất là chiếc mặt nạ này. Cô nương sao cô không nhân dịp này mua hai chiếc mặt nạ đi chơi dạo phố, vui biết bao nhiêu.

    Mua mua mua. Vậy mua hai chiếc này đi. Được. Công tử, trả tiền đi. Xin lỗi nhé, ông chủ. Không sao, không sao. Đi đi đi, lên phía trước xem. Náo nhiệt quá! Đoán câu đố đi. Đoán câu đố đi. Đoán đúng có thưởng. – Hai vị đoán cái nào? – Ông chủ.

    Khi vẽ tròn, khi viết vuông. Mùa đông ngắn, mùa hạ dài. Đoán một từ đi. Ta đoán được rồi. Thế này đi, ta cho ngài một cơ hội, ngài đoán đi.