Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 02 | iQiyi Vietnam

    [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 2] Huynh tỉnh rồi à? Cảm ơn cô. Huynh đang tìm ngọc bội à? Đúng. Cô thấy nó rồi? Miếng ngọc bội đó ta đưa đại phu thay tiền thuốc rồi. Cô không có lừa ta đó chứ? Không có ngọc bội

    Thì ta nào có tiền để mời đại phu. cô có biết miếng ngọc bội đó quan trọng với ta đến mức nào không? Quan trọng đến đâu chứ chỉ là một miếng ngọc bội thôi mà. Chẳng lẽ nó quan trọng hơn mạng của huynh? Phải đó. Đại phu bảo

    Vết thương của huynh vừa mới lành không được cử động lung tung. Ta nói cô biết bất luận thế nào thì ta cũng phải tìm cho bằng được ngọc bội. – Không được. – Tránh ra. Được rồi chỉ là một miếng ngọc bội thôi mà. Ta sẽ tìm về giúp huynh,

    Huynh lên giường trước đi. Lên giường. Đứng lên. Ăn chút cháo đi. Cảm ơn ông. Công tử không thể không nói nương tử nhà cậu đúng là giỏi. Khoảng thời gian này hai người vừa phải trốn chạy vừa phải trị thương. Cô ấy đều chăm sóc cho cậu

    Chưa từng nghỉ ngơi chút nào. Đúng là có trí có tài đấy. Một cô nương tốt như thế cậu phải biết trân trọng đấy. Dạ… Phu quân. Cô nương… cô đang… Ta đang đi tìm… thuốc cho phu quân. Không cẩn thận bị ngã vào bụi gai. Người ta mệt quá.

    Bệnh lâu ngày bị mất sức khiến nương tử nhọc lòng rồi. Không còn sớm nữa lão đây không làm phiền nữa. Ta không tìm thấy ngọc bội. Nửa đêm nửa hôm biết đi đâu mà tìm. Bỏ đi khoảng thời gian này cô chăm sóc cho ta cũng vất vả nhiều rồi.

    Nói vậy thì còn nghe được. Vậy… huynh nghỉ ngơi đi. Ta đi sửa soạn lại. [Tự Thiệu Đức] Dừng tay. Ngươi đang làm gì thế? Thần thiếp chỉ đang quan tâm muội muội. Quan tâm? Đây là quan tâm của nàng đó à? Bây giờ hoàng hậu cần tĩnh dưỡng

    Chẳng lẽ nàng không biết hay sao? Thần thiếp biết tội mong hoàng thượng trách phạt. Thật là hoang đường. Người đâu mau lôi tên vu sư hại người này ra ngoài trảm. Hoàng thượng xin hoàng thượng tha tội. Xin hoàng thượng tha tội. Hoàng thượng. Đứng lên đi.

    Đưa tay ra cho trẫm xem. An Bính Sơn. Lệ phi nàng hà tất phải như thế? Trẫm biết nàng với Mạc Tâm tỉ muội tình thâm nhưng từ nay về sau đừng có nghe theo tà thuật của bọn vu sư này nữa. Từ sau khi muội muội mắc bệnh nặng

    Hoàng thượng vẫn luôn lo lắng khôn nguôi. Thần thiếp thật sự rất lo cho hoàng thượng và muội muội. Thần thiếp một lòng nghĩ cách để cho hoàng hậu mau chóng khỏi bệnh. Cho dù có phải đánh đổi bằng mạng sống của mình. Lệ phi có lòng. Nàng yên tâm đi.

    Bằng bất cứ giá nào trẫm cũng sẽ chữa khỏi cho hoàng hậu. Đêm nay cô ngủ giường đi. Ta nằm đất. Khỏi. Phu quân lắm bệnh trong người nếu vết thương trở nặng thì khác gì hại ta ở góa. Ở đây không có ai đừng có gọi ta như thế.

    Huống hồ cô đã ngồi trên giường của ta bản vương ta không muốn nằm đó nữa. Huynh… Có lòng tốt mà bị gạt bỏ đúng không? Không nằm thì thôi. Tránh ra. [Ngủ thật đó à?] [Dạ Quân Thanh thối tha, Dạ Quân Thanh chết tiệt.]

    [Sao trên đời này lại có kẻ đáng ghét như ngươi chứ?] [Hắn đáng ghét như thế sao ngươi còn nhắc hắn làm gì?] [Ta cảnh cáo ngươi] [không được nhắc đến Dạ Quân Thanh nữa.] [Sao ngươi lại nhắc đến hắn nữa vậy?] [Cô nương] [nửa đêm trên núi trời lạnh]

    [ta mang thêm chăn đệm cho hai người đây.] [Ta vào nhé.] Chờ đã. Bà… bà vào đi. Cho thêm cái chăn này. Nghỉ sớm đi nhé. Cảm ơn bà. Huynh muốn gì? Cô muốn gì? Hôm nay bản cô nương sẽ ngủ trên cái giường này. Huynh cũng phải nằm đây ngủ với ta.

    Cái cơ thể này của huynh mà nằm bên đó một đêm thì thể nào cũng sẽ sốt. Ta không có tiền chữa bệnh cho huynh đâu. Nam nữ thụ thụ bất thân. Mơ đi ai thèm thụ thụ với huynh? Cấm vượt qua đó. [Dạ Hồng Dịch ta có tài cán gì]

    [mà có thể cưới được một cô gái tài năng xinh đẹp đến thế.] [Nhưng mà thật thiệt thòi cho nàng] [bản vương chỉ có thể cho nàng một hôn lễ đơn sơ.] [Không có người đưa dâu] [cũng chẳng có mai mối] [cũng chẳng có ai tới chúc mừng.]

    [Thậm chí còn chẳng được công nhận.] [Vương gia ta không hề để tâm đến những thứ này.] [Hôm nay ta tự quyết định chuyện trăm năm với chàng] [thì sau này bất kể chàng thành vua hay là bại trận] [Diêu Mạc Tâm nguyện một lòng ở bên chàng.] [Mạc Tâm]

    [bắt đầu từ ngày hôm nay] [nàng chính là người vợ kết tóc của Dạ Hồng Dịch ta.] [Sau này] [nếu bản vương bước lên ngôi báu] nhất định sẽ phong nàng làm hoàng hậu. Ta với nàng sát cánh bên nhau bay lên chín tầng mây. Hồng Dịch ta vẫn có chuyện muốn nói.

    Chuyện gì? Lúc nãy chúng ta đã lập lời thề trước thần linh đất trời kết tóc thành vợ chồng, mãi mãi không đổi lòng. Nhưng nếu như có một ngày chàng nghi ngờ ta chán ghét ta phụ lòng ta thì phải làm sao? Khó khăn lắm bản vương mới cưới được nàng

    Thì làm sao có thể chán nàng nghi ngờ nàng phụ lòng nàng cơ chứ? Ta chỉ tò mò muốn biết thôi. Vậy Dạ Hồng Dịch ta xin thề với trời nếu như sau này có một ngày bản vương chán nàng nghi ngờ nàng phụ lòng nàng

    Vậy thì để ông trời phạt bản vương mất đi nàng. Đây có lẽ là sự trừng phạt lớn nhất trong đời của bản vương rồi. Được rồi ta tin chàng. Nếu chàng đánh mất một cô nương tốt như ta nhất định sẽ phải hối hận cả đời. [Người đàn bà ngu ngốc này.]

    [Thôi bỏ đi] [địch không động thì ta không động.] [Không tin là ta không trị được ngươi.] [Xem ngươi ăn nói sao với ta.] [Còn chưa chịu dậy nữa.] [Chẳng lẽ đang lừa đảo?] [Lừa ngươi đấy.] [Ngươi không động thì sao ta động được?] [Chẳng phải chỉ so kiên nhẫn thôi sao?]

    [Xin lỗi nhé] [e là phải khiến cô thất vọng rồi.] [Trước giờ ta chưa hề thua bao giờ.] [Tên này cũng có bản lĩnh đấy] [mình không thể thua được.] [Cô nương công tử] [mau dậy ăn sáng thôi.] Tới đây. Ăn ngon miệng nhé. Được. Cảm ơn. Khách quan mời vào trong.

    Ngài muốn ăn gì? Lấy một bình rượu thêm một bát mì. Vâng. Đừng có bỏ ăn. Ngọc bội này ở đâu ra? Một người đàn bà đưa cho ta. Quân Thanh. Thích hoa này à? Ta không phải người yêu hoa. Còn có cô gái không thích hoa cơ à?

    Con gái nói thích hoa chẳng qua là thích người tặng hoa thôi. Huynh xem vùng núi non này không bị ràng buộc bởi thế sự cũng không cần màng tới đất trời. Nếu sống cả đời ở đây thì cũng không tệ. Cô nói gì cơ? Ta nói…

    Tới bây giờ ta cũng không có một cái tên hay là huynh đặt cho ta đi. Tên? Niệm Tâm. Niệm Tâm được chứ? Niệm Tâm. Hay lắm cảm ơn huynh nhé giờ ta có tên rồi. Ta còn chưa hỏi tại sao cô lại cứu mạng ta? Bởi vì huynh là người của ta.

    Ý của ta là bây giờ huynh chính là mối liên hệ duy nhất của ta với cái thế giới này. Huống hồ chi mạng của huynh cũng do ta cứu cho nên cho nên… cho nên thì… Tóm lại huynh là người của ta. Bà ơi. Ông ơi. Bà… Bà. Ông ơi.

    Chạy nhanh đi. Dạ Quân Thanh ngươi đã không còn đường lui nữa còn không khoanh tay chờ chết đi? Sống chết của Dạ Quân Thanh ta còn chưa đến lượt ngươi quyết định. Chiến thần Đại Chử, chết đến nơi rồi mà còn ngông cuồng. Chiến thần Đại Chử?

    Người giết được Dạ Quân Thanh sẽ được thưởng trăm lượng vàng. Lên. Bẩm vương gia thuộc hạ đến muộn mong vương gia thứ tội. Không có gì. Bắt lại. Vâng. Đứng lên. Đi. Nếu đã bị ngươi bắt thì chỉ mong được chết sớm. Ngươi về nói với chủ của ngươi

    Muốn giết bản vương thì gặp nhau trên chiến trường. Đừng có giở những thủ đoạn đê hèn như thế. Ngươi không giết ta à? Ngươi hãy mau cút đi trước khi ta đổi ý. Chiến thần Đại Chử, quả nhiên danh bất hư truyền. Vương gia ngài thả hắn đi như vậy

    Có hời cho hắn quá không? Bắt hắn cũng vô dụng. Đại Thục chắc chắn sẽ gây sự. Chuyện này đến đây thôi. Vương gia vị cô nương này là… Không quen. Sao… sao huynh có thể không quen được? Có quen. À… ta là ân nhân cứu mạng của vương gia nhà các người.

    Do một số nguyên do sau này dù có xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ phải đi theo các ngươi. Thôi được. Đưa cô ta về phủ sắp xếp cho tốt đi. Vâng. À Bôn Lôi. hãy giúp bản vương an táng thật tốt cho hai ông bà. Vâng. Hoàng thượng.

    Thần có chuyện muốn tâu. Nói đi. Hoàng thượng năm xưa lúc tiên đế còn tại vị để bảo vệ giang sơn vững bền đã cho hoàng thượng và Túc Thân Vương chia nhau quản lý quân cảnh vệ và quân biên cương. Nay hoàng thượng đã kế thừa đại thống

    Vì an nguy xã tắc thần cúi xin hoàng thượng hãy thu hồi quyền của quân biên cương để thống nhất nghìn năm bốn bể một lòng. Hoàng thượng. Túc Thân Vương vừa kết thúc cuộc chiến với Đại Thục, chiến công hiển hách [Hoàn Hoành, tướng quân Đại Chử] tướng sĩ một lòng.

    Hơn nữa, Túc Thân Vương vẫn chưa về kinh chúng ta đã bắt đầu thương lượng chuyện thu hồi binh quyền. Điều này chỉ khiến tướng sĩ chán nản lòng quân rời rạc. [Túc Thân Vương đến.] Túc Thân Vương trở về rồi. Cuối cùng cũng về rồi. Cuối cùng cũng về rồi.

    Thần Dạ Quân Thanh tham kiến hoàng thượng. Không thể về kinh đúng thời hạn khiến cho lời đồn truyền khắp nơi thần tội đáng muôn chết. Mau đứng lên đi. Về đây là được rồi. Lần này Túc Thân Vương lập được công lớn trẫm phải trọng thưởng mới được. Hoàng thượng

    Túc Thân Vương đã đứng đầu trong các vương gia thực tế là không thể thăng lên nữa ạ. Chia sẻ khó khăn với hoàng thượng, là trách nhiệm của thần. Không cần ban thưởng. Cảm ơn ý tốt của hoàng thượng. Trẫm biết xưa nay tam đệ không màng danh lợi

    Nhưng mà lần này Túc Thân Vương lập công lớn. Nếu trẫm không có hành động thể hiện chẳng phải để cho thiên hạ nói trẫm khắt khe ít ban ơn sao? Lần này tam đệ về kinh thì cứ yên tâm tĩnh dưỡng.

    Trẫm quyết định phong cho đệ làm Thần Uy đại tướng quân. Tam đệ đừng có thoái thác nữa. Nếu đã như thế thần cũng không tiện thoái thác. Sau này xin một lòng tận tụy đến chết mới thôi phò trợ hoàng thượng chấn hưng Đại Chử. Huynh đệ ta đồng tâm hiệp lực

    Đại Chử ắt sẽ bình an dài lâu. Sao có thể như vậy? Sứ thần Đại Thục lại dám ám sát đại thần ngay trong nước Đại Chử ta. Hiện nay, sứ thần Đại Chử đang bàn bạc chuyện đình chiến với Đại Thục. Lần này trẫm nhất định

    Sẽ khiến bọn chúng phải trả giá. Nghe theo quyết định của hoàng huynh. Nhưng mà tam đệ vốn dĩ ta định để cho đệ yên tâm nghỉ ngơi. Nhưng mà lễ săn mùa thu đang tới gần chuyện này vô cùng quan trọng

    Liên quan đến việc tế lễ tổ tiên vận mạng của quốc gia an nguy của hoàng thất trẫm không tin tưởng trao cho người ngoài. Chuyện này vẫn phải giao cho đệ. Thần đệ tuân chỉ. Nhất định dùng mạng của mình bảo vệ an toàn cho hoàng huynh. Nhưng mà còn một chuyện…

    Có liên quan đến hoàng hậu. Hoàng huynh cứ nói. Gần đây không biết lý do vì sao mà hoàng hậu mê man bất tỉnh. Mê man bất tỉnh? Hi vọng hoàng huynh điều tra rõ nguyên do chăm lo tốt cho hoàng hậu. Đương nhiên rồi. Tam đệ có thể yên tâm.

    Thần đệ cáo lui. ♫ Gió khẽ lướt qua ♫ ♫ Sợ kinh động đến trời thu ♫ ♫ Nếu biển xanh vẫn thế ♫ ♫ Nào có biết phồn hoa ♫ ♫ Trời đất đều cô độc ♫ ♫ Lại tin rằng sẽ cùng nhau bạc đầu ♫ ♫ Giang sơn gấm vóc ♫

    ♫ Không bằng có nàng ở bên ♫ ♫ Sau khi nàng đi ♫ ♫ Lá xanh cũng héo úa ♫ ♫ Trời đất không thể thật lòng bên nhau ♫ [Quân Thanh] [ta đã chuẩn bị rượu hoa đào mà đệ thích nhất.] ♫ Cánh chim vươn bay nơi xa ♫

    [Đợi đệ chiến thắng trở về] [chúng ta sẽ cùng nhau uống mừng.] Bây giờ ta với tẩu thân phận khác nhau chỉ e là không tiện để gặp nhau nữa. ♫ Năm tháng thâm trầm, sao có thể hiểu thấu ♫ Ngay cả đệ cũng nghĩ thế à?

    ♫ Lời nói dối thoáng qua, ưu sầu trong ánh mắt ♫ Đệ chỉ sợ mang rắc rối đến cho tẩu. Ta với đệ hoàn toàn trong sáng ♫ Gió nhè nhẹ lướt qua, trời cũng dần thay đổi ♫ hành động nghiêm chỉnh sợ chi điều đồn đãi?

    ♫ Bằng lòng hi sinh tất cả vì em ♫ Hơn nữa ta là Diêu Mạc Tâm có điều gì có thể làm khó ta chứ? ♫ Lời thề nguyền ấy, liệu có được bền lâu ♫ Phải. ♫ Tận cùng của thời gian, em có còn ở đó ♫

    Tẩu là Diêu Mạc Tâm mà. Được. Vậy thì chờ đệ chiến thắng trở về. [Diêu phủ] Lão gia cuối cùng ông cũng về rồi. Tình hình của Mạc Tâm thế nào rồi? Vẫn đang mê man bất tỉnh. Chẳng biết bao giờ mới khỏe hẳn đây.

    Thiếp ngày đêm lạy Phật cầu phúc cho nó [Đại phu nhân Diêu phủ – Đậu Hương Lan] nhưng tình hình cũng chẳng thấy khá lên. Bây giờ Mạc Uyển thì lại mất tích chẳng biết đã đi đâu. Lão gia bây giờ nhà họ Diêu

    Chỉ còn một đứa con gái là Tố Loan thôi. Phu nhân có ý gì? Ý của thiếp là vì nhà họ Diêu chuyện cấp bách nhất lúc này nên bảo Tố Loan nhanh chóng giành lấy vị trí hoàng hậu. Đây là vì nhà họ Diêu hay là vì nhà họ Đậu của nàng?

    Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật. Hai đứa con gái của ta một đứa lâm bệnh nặng đứa thì mất tích. Ông trời ơi [Nhị phu nhân Diêu phủ – Mạc Ly] ta đã gây ra tội tình gì?

    Tại sao cứ phải nhắm vào ta? Mạc Ly. Cũng tại ta vô dụng không thể bảo vệ cho mẹ con nàng. Trấn Đình ta có chịu bao nhiêu thiệt thòi bao nhiêu đắng cay cũng không sợ. Chàng hứa với ta nhất định phải tìm được Uyển Nhi về đây. Ta hứa với nàng.

    Hứa với nàng. Tham kiến vương gia. Miễn lễ. Bôn Lôi mở bản đồ ra. Vâng. Hôm nay bản vương tới đây là muốn bàn bạc cùng các ngươi chuyện sắp xếp trong buổi đi săn mùa thu. Bãi săn Tây Lan cao ở phía tây thấp dần về phía đông.

    Vách đá ở phía tây bản vương đã cho người đi xem thử. Chỉ có chỗ này chỗ này và chỗ này là có thể trèo qua. Cho nên ba chỗ này bản vương cần mỗi chỗ 1000 người để canh. Phía đông là một khu rừng.

    Khu rừng này chỉ cách bãi săn một con sông. Ranh giới quá dài không thể nào phong tỏa hết được. Cho nên bản vương cần 1000 kị binh. Mỗi đội 250 người làm thành đội tuần tra lui tới. Mọi người còn có gì thắc mắc không? Vương gia

    Vậy còn 3000 người còn lại dùng để làm gì? Chuyện này ngươi không cần lo. Đến lúc đó vương gia sẽ ra lệnh. Vâng. Vậy chúng tôi xin lui để đi sắp xếp. Bôn Lôi. Cô nương đó sống trong phủ có quen không? Cô ấy không tiếc lời khen.

    Vương gia để tâm đến cô nương đó đến thế có phải đã động lòng rồi không? Trả ơn thôi. Thực ra bản vương cảm thấy cô ấy rất giống một người. Giống ai cơ? Không có gì. Bản vương suy nghĩ nhiều thôi. Đi chuẩn bị ngựa về phủ. Vâng. Đứng lên đi.

    Ngọt quá. [Tích Kiện Vi Hùng] [Tích Kiện Vi Hùng] Tư kỉ y nhân phụ thê lương, [Nhớ về một người trong buổi hoang tàn] Tâm đáy trục vũ kết sầu trường. [Mưa gió trong lòng càng thêm sầu.] Niệm niệm bất vòng tình vị ương, [Trong lòng còn mảnh tình chưa dứt]

    Tâm nguyên dư sinh quân an khang. [Nguyện lòng chúc người được bình an.] Niệm Tâm. Niệm Tâm. Sao còn lén viết về ta? [Mưa đêm làm mờ đi ánh trăng, Nỗi nhớ người da diết không thành lời.] [Một khúc kết thúc trong tốt đẹp Một nửa còn lại khúc thanh thuần.]

    Ta… ta không có cố ý đâu. Xin lỗi nhé. Như vậy đi ta vẽ lại giúp huynh hoặc là ta mang nó… Nếu không phải do cô từng cứu mạng ta thì bây giờ cô đã chết rồi. [Phủ Túc Thân Vương] Dạ Quân Thanh huynh cho ta vào đi. Ta xin lỗi

    Ta biết sai rồi. Ta biết lỗi rồi. Ồn ào cái gì? Mau đi đi. Ta biết sai rồi. Làm gì thế? Quan gia đại tổng quản sai ta mang rượu tới phủ. Đây là… Vào đi. Đi thôi.