【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [TẬP 5] Nương nương sao vậy? Mẫn Nhi, ta hỏi ngươi, kỳ kinh nguyệt lần trước là khi nào vậy? Chắc khoảng hai tháng trước ạ. Vậy tức là lần kinh nguyệt này của nương nương, đã trễ hơn một tháng rồi.

    Nhanh lên. Mời Tào thái y đến đây cho ta. Không biết lần này, Trần mỹ nhân lại bày trò gì nữa đây. Nhìn cũng khá mới lạ. Thất bại rồi. Không có mộc nhung thảo, quả nhiên là không được. Mộc nhung thảo. Ở Thái Y viện không có sao?

    Ngày trước, lúc ta vào lãnh cung, nhìn thấy rất nhiều hoa, cỏ dại. Không chừng trong lãnh cung có đấy. Công chúa, người vẫn dám vào lãnh cung nữa à. Có gì mà ta không dám. Bái kiến Tào thái y. Mẫn Nhi cô nương. Tào thái y,

    Nương nương nhà ta không được khỏe. Muốn mời ngài đến khám xem thế nào. Được. Ai không khỏe cơ? Dẫn ta đi xem xem. Sao cô lại ở đây? Là Hoàng thượng cho phép Trần mỹ nhân, đến học ở Thái Y viện. Tào thái y,

    Mấy ngày nay ta cũng học được không ít. Đang lo lắng không có cơ hội để thực hành những gì đã học đây. Chi bằng, để ta, thay ngài đi một chuyến được không? Không được. Nương nương nhà ta không phải là đối tượng để cô thực hành. Ngươi tin ta đi.

    Nói không chừng, y thuật của ta còn cao hơn Tào thái y nữa đó. Đúng không Tào thái y? Tào thái y, nương nương nhà ta đã dặn, muốn ngài đích thân qua khám. Được. Mỹ nhân, cũng vất vả cả ngày rồi. Về cung nghỉ ngơi sớm thì hơn.

    Bên chỗ Thái phi nương nương, vi thần tự đi là được rồi. Mời. Sao đi mất rồi. Ít nhất cũng nên đưa ta đi cùng, để ta đứng cạnh quan sát cũng được Thế nào? Có khám được gì không? Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương. Người mang thai long chủng rồi.

    Ông nói gì cơ? Nương nương, người có tin vui rồi. Giờ vi thần sẽ kê cho người, mấy thang thuốc an thai. Người phải dưỡng sức cho tốt. Chuyện này, ông không được nói với ai. Đây là chuyện vui lớn, sao nương nương lại muốn giấu diếm? Chính vì đây là chuyện lớn,

    Nên nhất định phải do bổn cung, đích thân nói với Hoàng thượng. Giờ thời cơ chưa tới, ông tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời. Nếu để bổn cung biết được, ông để lộ tin này ra ngoài. Bổn cung nhất định sẽ khiến ông phải trả một cái giá đầy đau đớn.

    Vâng. Mẫn Nhi, ban thưởng cho Tào thái y. Vâng. Tạ nương nương. Nương nương, chúng ta nên làm gì bây giờ? Tin người mang thai, nếu để Hoàng thượng biết. E rằng… Không được. Phải nhanh chóng bàn bạc việc này với Thanh Lực. Ngươi hãy nhớ kỹ,

    Nhất định không được để lộ bất cứ tin tức gì ra ngoài. Đây là món bí đao hầm. Đây là món cải thảo cuộn ngọc bích. Nhìn cũng không tồi. Vậy thì, mau cầm đũa thử đi. Ngon không? Ngon lắm. Vậy, có phải ta,

    Lại có thể đến Thái Y viện rồi đúng không? Được. Trẫm cho phép. [Quái vật trên thế gian,] [đều đẹp đẽ như thế này sao.] Sao nhìn trẫm chằm chằm như vậy? Thật ra, ta vẫn luôn muốn hỏi người câu này. Hỏi đi. Là chỗ thịt đó ta nấu ngon?

    Hay là thịt người ngon thế? Ai bảo ngươi trẫm ăn thịt người? Bách Hiểu Sinh đó. Thịt người, rốt cuộc có ngon không? Lại đây, trẫm sẽ nói cho ngươi biết. Lại gần chút nữa. Trẫm phải nếm thử mùi vị của ngươi, mới biết được. Không, không, không. Người, người ăn đi.

    Người ăn nhiều nhiều cái này chút. Cả người ta toàn là xương thôi, không có chút thịt nào cả. Không ngon, không ngon đâu. Nhanh, nhanh, nhanh. Xem ra, vẫn thấy túi thơm ta làm xấu quá, nên mới không thèm đeo. Lẩm bẩm cái gì thế? Không có gì.

    Người làm việc đi, ta đi đây. Đi đâu? Ta còn đi đâu nữa chứ. Trong cung này chán chết đi được. Mỗi Thái Y viện là thú vị chút. Nhưng mà người trong cung bị ốm. Các thái y không cho ta đi khám cho họ. Ngươi muốn khám cho ai?

    Phi tần của người, Triệu Thái Nhi đó. Mấy ngày trước, Mẫn Nhi đến tìm Tào thái y. Nói chủ nhân của mình không khỏe. Ta muốn đi cùng cô ta, nhưng Mẫn Nhi nhất định không cho ta đi. Triệu Thái Nhi ốm sao? Đúng vậy. E rằng bệnh không nhẹ. Hai ngày nay,

    Vẻ mặt Tào thái y u sầu ủ rũ. Ta hỏi ông ta, Triệu Thái Nhi sao rồi. Ông ấy lại im lìm không nói gì. Muốn làm gì? Nghe nói gần đây cô đều đến Thái Y viện học. Vậy nên muốn nhờ cô xem xem. Đây là thuốc gì.

    Ai uống thuốc này vậy? Ta uống. Ngươi? Ngươi chắc chứ? Có vấn đề gì sao? Như vậy là ta đã hiểu, sao ngươi lại coi ta và Nguyệt Nha Nhi, là gian tế rồi. Tại sao? Đàn ông đàn ang mà uống thuốc an thai. Đầu óc không khiếm khuyết

    Thì cũng gần như thế rồi. Đau quá. Cô nói đây là thuốc gì cơ? Bỏ ta ra, ngươi, bỏ ta ra. Mau nói cho ta biết đây là thuốc gì. Đây là thuốc an thai. Chỉ người mang thai mới uống. Buông ra, buông ra. Đau quá. Con người ngươi thật thô lỗ.

    Cô dám chắc mình không nhìn nhầm chứ? Đương nhiên là không nhầm được rồi. Từ nhỏ ta đã nhìn qua bao nhiêu loại thuốc. Chút thuốc này mà nhìn nhầm được sao. Ngươi nhìn ta làm gì? Chuyện ta đến hỏi thuốc ngày hôm nay, cô hãy coi như chưa từng có. Hiểu không?

    [Chẳng lẽ] [cái tên này,] [khiến cung nữ nào đó có thai nên không dám làm ầm lên sao?] Nghe thấy không? Ta hiểu mà. Nam nữ còn trẻ làm mấy chuyện đi quá giới hạn cũng là bình thường mà. Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói ra đâu.

    Phải chịu trách nhiệm với người ta đấy. Cô ta nói vậy thật sao? Trần mỹ nhân cam đoan, chắc chắn không nhầm được. Nói như vậy, Triệu Thái Nhi này có thai thật rồi. Ai ai trong cung, cũng muốn dựa vào Độc Cô Tấn. Tào thái y này,

    Biết được cái thai đã được ít hôm, mà không hề để lộ nửa lời. Bằng không, Triệu Thái Nhi này, đã bị vạch trần từ lâu rồi. Muốn vạch trần cô ta, cần gì mượn đến tay thái y. Ý của Hoàng thượng là… Trần mỹ nhân, mới là người phù hợp nhất.

    Giờ vẫn chưa phải lúc. Thứ trẫm muốn, là một mũi tên trúng hai con chim. Người muốn cùng diệt trừ luôn Dương Thanh Lực. Uống thuốc an thai. Xem ra Triệu Thái Nhi này, một lòng muốn sinh đứa trẻ này ra. Vậy tức là,

    Sớm muộn gì cô ta cũng sẽ đến tìm trẫm. Dương thống lĩnh vừa trở về cung. Ngài ấy nói, đợi nương nương ở chỗ cũ. Nương nương nhất định phải cẩn thận chút. Ta biết rồi. Công chúa, người đến lãnh cung thật à. Nửa đêm thế này đáng sợ lắm. Nếu em sợ,

    Thì đừng đi cùng nữa. Ta đi một mình là được. Vậy người cẩn thận chút nhé. Được rồi. Vậy em ngoan ngoãn ở nhà đợi ta. Mai là có thể nghiên cứu, kem dưỡng da làm đẹp được rồi. Đến lúc đó, đếm tiền nhé. Các vị thần tiên,

    Nếu Tinh Nhi có gì mạo phạm. Xin đừng đừng trách tội tiểu nữ. Trước giờ tiểu nữ chưa từng làm chuyện gì xấu. Chỉ đào ít thuốc rồi đi thôi. Đào chút thuốc rồi đi thôi. Cuối cùng nàng cũng đến rồi. Giờ không phải lúc.

    Ta có chuyện quan trọng muốn nói với ngài. Nàng nói đi ta đang nghe đây. Ta có thai rồi. Nàng nói gì cơ? Ta nói là, ta có thai rồi. Là sao cơ, sao nàng lại có thai được? Ngài sợ rồi à. Ta sợ chứ, dĩ nhiên là sợ rồi. Không phải.

    Thái Nhi. Ta không có ý đó. Ý ta là, nếu để Hoàng thượng biết được chuyện này. Nàng sẽ rất nguy hiểm. Nhưng giờ đã như vậy rồi, sợ thì có ích gì. Đứa trẻ này, không thể giữ lại. Ngài nói gì cơ? Ngài nói muốn ta bỏ đứa trẻ đi sao.

    Không phải, Thái Nhi. Nàng đừng lo lắng. Đó chỉ là hạ sách thôi. Đây là máu mủ của chúng ta, sao ta có thể bỏ nó đi được. Nàng để ta suy nghĩ thêm chút. Thanh Lực, ta ở bên ngài không cầu xin điều gì cả.

    Ta chỉ muốn ngài bảo vệ được con của chúng ta thôi. Ngài nghe thấy không? Ta biết rồi, ta biết rồi. Ta sẽ tìm ra một biện pháp ổn thỏa. Tiếng gì vậy? Lẽ nào là ma quỷ thật. Thái Nhi, nàng đừng đi.

    Ta chỉ cần ngài bảo vệ được con của chúng ta. Ta không cầu xin điều gì hết. Hóa ra là bọn họ. Ai? Thanh Lực, mau đi bắt người đó lại. Người đâu rồi? Chạy mất rồi. Vậy ngài có nhìn rõ là ai không? Ta ra đến đây,

    Thì người đã chạy đến cổng rồi. Ra là cô ta. Nàng biết là ai sao? Trong cung này, người dám cả gan làm loạn, còn thích chơi đùa với đống thảo dược này. Ngoài vị trong cung Y Lan đó ra, thì không tìm ra người thứ hai nữa. Thanh Lực,

    Người này không thể giữ lại. Ta biết rồi. Trên trời có đường cô ta không đi, cứ muốn xông vào địa ngục không cửa. Vậy ta sẽ cho cô ta toại nguyện. Nguyệt Nha Nhi, Nguyệt Nha Nhi. Mau dậy đi, mau dậy đi. Dậy đi. Công chúa.

    Không phải người đến lãnh cung lấy thuốc rồi sao? Bị ma đuổi à. Ta nói cho em biết, cái này còn sợ hơn ma quỷ nữa. Em biết lúc ở lãnh cung đó, ta nhìn thấy cái gì không? Nhìn thấy cái gì? Lại đây, lại đây. Người nói Thái tần nương nương và…

    Dương thống lĩnh hai người họ lén… Nói to thế làm gì. Em muốn chết à. Công chúa, người không nghe nhầm đấy chứ? Ta nghe thấy rất rõ ràng, chắc chắn không nhầm được. Vậy thì Thái tần nương nương đó cũng to gan quá. Chuyện này mà để Hoàng thượng biết được

    Thì nguy to. Không được. Ta tuyệt đối không thể để Vũ Văn Ung biết được chuyện này. Tại sao? Em ngốc à. Em nghĩ mà xem. Có mỗi chuyện ta biết được, cái chuyện xấu hắn là quái vật đó. Mà đầu ta đã không giữ chắc được rồi. Nếu hắn mà biết,

    Giờ ta còn biết, hắn bị cắm sừng nữa. Thì hắn lại không chặt đứt đầu ta ngay sao. Đúng, đúng, đúng. Công chúa nói chí phải. Nhất định không thể để Hoàng thượng biết chuyện này được. Vũ Văn Ung này thật là đáng thương. Phi tử đi theo người khác lâu rồi

    Mà vẫn không hay biết gì. Làm Hoàng thượng cũng thật ấm ức. Công chúa, người không bị bọn họ phát hiện đấy chứ? Chắc chắn không bị phát hiện rồi. Lúc bọn họ ra ta đã sớm… Gay rồi. Ta để quên giỏ thuốc ở đó. Trời ạ. Trời ạ. Cứu ta với.

    Cứu ta với, có thích khách. Muộn thế này rồi còn đến tìm trẫm. Có chuyện gì sao? [Chuyện mất mặt thế này] [nếu ta nói thật với ngươi,] [ngươi không giết ta diệt khẩu mới lạ.] [Liễu Tinh ơi là Liễu Tinh] [xem cái vận may đen đủi của ngươi đi.]

    [Nửa đêm đi hái thuốc mà còn bắt gặp cẩu nam nữ yêu đương vụng trộm.] [Đúng là đã đen đủi thì uống nước cũng mắc răng.] Trẫm đang hỏi ngươi đấy. Không có, không có. Ta… Chỉ là, đang ngủ thì tự nhiên nhớ đến Hoàng thượng, nên qua thăm người thôi.

    Vậy sao? Đúng vậy. Được. Vậy giờ ngươi, đã gặp được trẫm rồi. Thời gian không sớm nữa, mau về cung Y Lan nghỉ ngơi đi. Trẫm sẽ bảo Hỏa Dực tiễn ngươi. Buồn ngủ quá, buồn ngủ quá. Không được, không được, ta muốn đi ngủ. Giường của trẫm,

    Chưa từng có nữ nhân nào ngủ đâu. Vậy sao? Thế thì chiếc giường này của người, đúng là quá mức vinh hạnh rồi. Nữ nhân đầu tiên nó được tiếp đón, chính là một đại mỹ nhân là ta đây. Quả là một đại mỹ nhân. Không được, không được.

    Ta muốn ngủ rồi, muốn ngủ rồi. Ngươi ngủ thật rồi đấy à? Nô tài Trương Đức Toàn thỉnh an Hoàng thượng. Nô tài phụng mệnh Độc Cô đại tướng quân, đem bữa khuya đến cho Hoàng thượng. Bữa khuya. Có gì ngon thế? Vừa hay bụng ta đang đói, cho ta ăn với.

    Không có phần của Mỹ nhân. Đây là ái khanh Độc Cô, chuẩn bị riêng cho trẫm. Đợi chút. Bát canh này không ổn, trong đó có… Hoàng thượng dùng xong bữa khuya rồi, nô tài không quấy rầy người nữa. Nô tài xin cáo lui. Giờ cũng muộn rồi,

    Ngươi không cần về cung Y Lan nữa, cứ nghỉ ngơi ở đây đi. Thế người định đi đâu? Trẫm còn có việc, đến ngự thư phòng xử lý. Trong bát canh vừa nãy có độc. Nếu ngươi không muốn chết thì chuyện vừa nhìn thấy, không được nói với ai. Hiểu chưa?

    Người đã sớm biết, trong canh đó có độc rồi đúng không? Lo lắng tốt cho bản thân mình đi. Việc của trẫm, chưa đến lượt ngươi can dự vào. Loại độc này thật kỳ lạ. Tướng quân, vừa nhận được tin. Không hề nhìn thấy bóng dáng Ngô Đạt ở Ích Châu. Chỉ e,

    Hắn đã trốn về kinh thành rồi. Có lẽ, hắn đến đây để nhắm thẳng vào Vũ Văn Ung. Tại kinh thành, thuộc hạ đã bố trí xong thiên la địa võng. Chỉ cần hắn xuất hiện, chắc chắn sẽ bị bắt. Lần này, ta không mong sẽ xuất hiện sơ suất

    Như Lý Mộc lần trước. Rõ. Tướng quân. Ngươi lui xuống trước đi. Thuộc hạ cáo lui. Tướng quân. Có tin trong cung vừa truyền đến, nói Hoàng thượng đã uống bát canh đó rồi. Rất tốt. Qua mấy ngày nữa, thuốc đó sẽ ngấm vào lục phủ ngũ tạng.

    Sẽ không cần làm phiền ngươi gửi thuốc như vậy nữa. Lão nô, chúc mừng Đại tướng quân, và Thiếu tướng quân trước. Đợi Thành Nhi lên làm hoàng đế, rồi chúc mừng cũng chưa muộn. Đại nghiệp thiên hạ này, sớm đã nằm trong tay Đại tướng quân rồi.

    Lão nô, cũng nên sớm chúc mừng mới phải. Thế nào rồi? Thành công chưa? Cô ta trốn thoát rồi, lại còn trốn vào điện Việt Thần nữa. Ta đợi mấy canh giờ, cô ta vẫn chưa ra. Gì cơ? Lẽ nào, cô ta đã vạch trần chuyện này với Hoàng thượng rồi.

    Không được. Thanh Lực, chúng ta không thể khoanh tay chờ chết thế này thêm nữa. Chúng ta bỏ trốn đi. Bỏ trốn. Nàng thật sự cho rằng chúng ta chạy trốn như vậy, Độc Cô tướng quân sẽ tha cho chúng ta sao? Ông ta cho chúng ta vào cung,

    Chính là để chúng ta giám sát Vũ Văn Ung. Giờ chúng ta trốn đi thế này. Chắc chắn ông ta sẽ xem chúng ta là phản đồ. Dù đuổi đến chân trời góc biển, cũng không tha cho chúng ta đâu. Đến lúc đó đừng nói là suốt đời,

    Mà ngay cả phút chốc chúng ta cũng không có. Lẽ nào, chúng ta chỉ có thể chờ chết như thế này thôi sao? Bỏ đứa bé đi. Chỉ cần bỏ đứa bé đi, chứng cứ phạm tội của chúng ta sẽ không còn. Cho dù Hoàng thượng hỏi tội,

    Độc Cô tướng quân cũng sẽ có cách bảo vệ chúng ta an toàn. Ngài muốn bỏ con của ta. Không được. Đây là sợi dây liên kết duy nhất giữa chúng ta. Nàng tỉnh táo chút đi. Nàng vào cung đã lâu, Hoàng thượng chưa từng chạm vào nàng.

    Thậm chí còn chưa từng đến tẩm cung của nàng. Dù Trần Lâm Xuyên, không vạch trần chuyện của chúng ta. Nhưng sau này bụng nàng to lên, nàng định giải thích với Hoàng thượng thế nào. Hay là nàng sẽ khai nhận thành thực, đứa con này là của ta với nàng.

    Nói đi nói lại. Ngài chỉ sợ ta sẽ làm liên lụy đến ngài thôi. Ta hoàn toàn là vì suy nghĩ cho tương lai của chúng ta. Ngài cút đi. Cút đi ngay cho ta. Ta không muốn nhìn thấy ngài nữa. Ngài cút đi. Ngài ra ngoài cho ta. Ra ngoài.

    Thật không ngờ, quái vật này cũng chu đáo thật đấy. Cái tên này cả đêm không về. Chắc không phải bận bịu ở ngự thư phòng cả đêm đấy chứ. Chuyện của mình, nên nói với hắn hay là không đây? Dung nương,

    Ngươi nói xem Hoàng thượng thấy ta không mời mà đến, liệu có không vui không? Nương nương. Người nói gì vậy. Trong hậu cung này, chức vị của người là lớn nhất. Hoàng thượng và người quen biết nhau từ nhỏ, vẫn luôn có tình cảm. Hoàng thượng nhìn thấy người,

    Chắc chắn sẽ rất vui. Thật sao? Ta nghe nói, gần đây Hoàng thượng hay lui tới cung Y Lan. Cũng không biết Trần mỹ nhân đó, rốt cuộc cho Hoàng thượng uống canh mê hồn gì. Mặc kệ cô ta dùng canh mê hồn gì, cũng không bì được,

    Bữa sáng mà nương nương tự tay chuẩn bị cho Hoàng thượng. Yên quý phi nương nương tới. Sao ngươi lại ở đây? Sao ta lại không được ở đây? Lẽ nào, đêm qua ngươi ngủ ở đây. Chúc mừng cô, đáp án đúng rồi. Ngươi, ngươi to gan.

    Mau quỳ xuống cho bổn cung. Cô đã nghĩ ra sẽ đổ tội gì cho ta chưa? Mà đã bắt ta quỳ xuống rồi. Nếu ta quỳ xuống, mà cô lại không trị tội ta được. Há chẳng phải sẽ khó xử sao. Ngươi, tức chết ta rồi. Dung nương,

    Dạy dỗ cô ta cho ta. Cô dám. Gần đây ta, nghiên cứu ra một loại thuốc mới. Là loại thật sự có thể hủy hoại nhan sắc đó. Hơn nữa, vẫn chưa nghiên cứu ra thuốc giải. Hay là, lấy ra đây, để cô thử xem sao nhỉ? Nương nương đừng sợ.

    Cô ta không dám đâu. Có gì mà ta không dám chứ. Lẽ nào các người không biết, Hoàng thượng, thích ta tới mức nào sao? Thích tới mức nào? Giường của Hoàng thượng, cô từng ngủ ở đó chưa? Nhìn cô như vậy là biết chưa được ngủ rồi. Hoàng thượng nói rồi,

    Ta là nữ nhân đầu tiên ngủ trên giường của người. Sau này, Hoàng thượng cũng sẽ để ta ngủ ở đó. Cô nghĩ nhiều rồi. Chuyện ta là người đầu tiên ngủ ở đó, đấy không phải điều quan trọng. Quan trọng là, Hoàng thượng nói, ta cũng là nữ nhân cuối cùng,

    Được ngủ trên giường của người. Cô có biết, câu đó có nghĩa là gì không? Dung nương, những gì cô ta nói có phải là thật không? Hoàng thượng có cô ta rồi, sẽ không cần ta nữa. Nương nương, chắc chắn là cô ta đang gạt người đó.

    Lời của cô ta không thể tin được. Đừng nghe cô ta nói linh tinh. Nếu cô không tin, thì đi hỏi Hoàng thượng là biết. Nương nương, người đừng tức giận. Lời của nữ nhân này, thật sự không đáng tin. Người nghĩ mà xem, nếu Hoàng thượng sủng ái cô ta thật,

    Thì giờ này chắc chắn Tất Đại Dũng đã đứng đây hầu hạ rồi. Theo nô tỳ thấy, chắc chắn cô ta giống như chúng ta cũng vừa mới tới. Chỉ có điều, sớm hơn chúng ta một lát mà thôi. Không sai. Trần Lâm Xuyên,

    Ngươi đừng nghĩ Hoàng thượng sẽ ưu ái ngươi mãi. Giờ Hoàng thượng thích ngươi, chỉ là nhất thời thích thú điều mới lạ thôi. Thời gian dần trôi, những mới lạ cũng nhạt dần thì ngươi cũng hết thú vị. Đến lúc đó trong hậu cung này,

    Không có hậu thuẫn, không có địa vị, ta xem ngươi sống thế nào. Cái này không cần cô bận tâm. [Nếu thật sự có ngày đó,] [ta đây đã sớm cao chạy xa bay rồi.] Để ta xem ngươi đắc ý được đến lúc nào. Chúng ta cứ chờ mà xem.

    Dung nương, chúng ta đi. Thứ cô mang đến kia là gì thế? Là bữa sáng hả. Chắc Hoàng thượng không ăn được rồi. Chi bằng đưa ta ăn cho. Đừng lãng phí. Dù vứt cho chó ăn ta cũng sẽ không cho ngươi ăn. Cô. Hoàng thượng, làm việc cả ngày cả đêm rồi.

    Ăn chút đồ lót dạ trước đã. Cô ta đi rồi à? Vâng. Vừa nãy lúc Mỹ nhân rời đi, Yên nương nương cũng đến, vừa đúng lúc chạm mặt Mỹ nhân. Bọn họ lại chạm mặt nhau nữa. Đúng vậy. Nghe tiểu cung nữ ở đó nói,

    Hai người ầm ĩ rất to ở điện Việt Thần. Có điều, lần này Mỹ nhân rất lợi hại. Nói mấy câu đã khiến Yên nương nương tức giận bỏ đi rồi. Lần này Mỹ nhân không chịu chút thiệt thòi nào. Trong hậu cung này,

    Không một ai là đối thủ của cô ta hết. Đúng vậy. Trần mỹ nhân thật dũng mãnh. Cô ta đó à, chính là một quả ớt nhỏ. Gần đây Hoàng thượng rất thích ăn ớt nhỏ mà. Nô tài nhiều lời, nô tài nhiều lời. Lại gần thêm chút nữa.

    Trẫm nếm thử mùi vị của ngươi, mới biết được. Nương nương, người đừng lo lắng. Chắc Hoàng thượng chưa biết gì đâu. Nếu không đã sai người đến đây từ lâu rồi. Nương nương, Trần mỹ nhân ở bên ngoài cầu kiến. Sao cô ta lại đến đây. Nương nương,

    Nếu người không muốn gặp, giờ nô tỳ sẽ ra đuổi cô ta đi. Khoan đã. Để cô ta vào. Vâng. Ngươi đến đây làm gì? Đến thăm tỷ đó. Hai ngày trước, Mẫn Nhi đến tìm Tào thái y. Ta liền đoán, chắc chắn là tỷ không được khỏe. Hôm nay nhìn thấy,

    Sắc mặt của tỷ, đúng là không được tốt lắm. Ta ở Thái Y viện hai ngày, cũng biết sơ sơ chút ít. Chi bằng hôm nay, để ta… bắt mạch khám cho tỷ. Ngươi không cần vòng vo thăm dò nữa. Rốt cuộc ngươi muốn nói gì với ta,

    Chúng ta cứ nói thẳng ra đi. Hóa ra tỷ tỷ, cũng là một người thẳng thắn. Vậy thì, ta nói thẳng luôn vậy. Tỷ tỷ, tỷ có thể bảo Dương đại nhân đừng đến giết ta nữa được không. Ta không biết ngươi đang nói gì. Thật ra,

    Ta cũng rất hiểu cho hai người. Ngươi… ngươi thì hiểu cái gì. Đừng ăn nói linh tinh. Tình yêu, vốn là tự do theo đuổi. Tại sao? Hoàng thượng được có hậu cung vô số mà chúng ta lại phải giữ thân như ngọc cho ngài ấy. Tỷ tỷ. Thật ra,

    Ta rất kính phục hai người cũng rất ngưỡng mộ hai người. Vì tình yêu, mà có thể dũng cảm quên mình như vậy. Đâu giống như ta. Ngươi sao vậy? Thật ra, ở ngoài cung, ta cũng có ý người thương rồi. Không biết làm sao,

    Không biết làm sao lại bị nhốt trong cung này, muốn gặp huynh ấy một lần còn khó hơn lên trời. Ta thật sự ngưỡng mộ tỷ. Tỷ và Dương đại nhân bên nhau sớm chiều. Muội muội đừng buồn nữa. Tình yêu thật là đau khổ. Nhưng mà tỷ yên tâm.

    Chuyện giữa tỷ và Dương đại nhân, ta nhất định sẽ giữ kín. Chắc chắn sẽ không hé nửa lời với bất kỳ ai đâu. Vậy còn Hoàng thượng… Chưa nói nửa lời. Muội muội đúng là một người thông minh xinh đẹp. Trách sao Hoàng thượng lại thích muội như vậy. Vậy,

    Phía Dương đại nhân… Muội yên tâm. Muội thông minh như vậy, sao tỷ nỡ làm muội bị thương chứ. Được. Vậy thì ta yên tâm rồi. Chỉ cần Dương đại nhân không làm gì, chỗ Hoàng thượng, đương nhiên cũng không có gì. Tỷ còn có việc, không tiễn muội được.

    Không cần tiễn, không cần tiễn. Vậy ta về đây. Tỷ hãy giữ gìn sức khỏe. Một công chúa hòa thân nhỏ bé, lại dám đến uy hiếp bổn cung. Nương nương, người bớt giận. Hay là tìm Dương thống lĩnh tiếp tục… Ngu xuẩn. Phái người đến giết cô ta nữa,

    Nếu xảy ra sơ suất gì. Với tính của cô ta, nhất định sẽ nói chuyện này với Hoàng thượng ngay. Vậy chúng ta phải làm gì mới tốt đây. Lẽ nào, tha cho cô ta như vậy. Tha cho cô ta, không xé cô ta ra làm nghìn mảnh,

    Đã là nhân nhượng với cô ta lắm rồi. Chẳng phải cô ta có tình nhân ngoài cung sao. Ngươi nói xem, nếu Yên An Linh đó mà biết được thì sẽ thế nào? Nương nương quả là thông minh. Có điều, bụng của nương nương, dần dần sẽ to lên. Chuyện đến nước này,

    Chỉ còn cách nghĩ cách khiến Hoàng thượng đến chỗ ta qua đêm thôi. Công chúa, người lại đang nghiên cứu phương thuốc mới gì thế? Đây không phải phương thuốc mới gì cả, mà là loại thuốc độc ta chưa nhìn thấy bao giờ. Còn có loại thuốc độc mà người không biết sao?

    Chi bằng chúng ta đến hỏi thần y Lam Đông. Chắc chắn ngài ấy sẽ biết. Đúng nhỉ. Sao ta lại không nhớ ra chứ. Lam Đông sư huynh, chắc chắn biết đây là độc gì. Nguyệt Nha Nhi, em thông minh thật đấy. Nguyệt Nha Nhi cũng thông minh bình thường thôi.

    Ta nói đùa đấy, em đừng tưởng thật. Công chúa, giờ người lại muốn đi đâu nữa? Em đoán xem. Em không muốn đoán. Ngoài cung vẫn là tự do hơn. Xem ai quản lý được ta. Cứu ta với, cứu với. Mấy người các ngươi thật to gan. Giữa thanh thiên bạch nhật,

    Lại dám bắt cóc ta. Nếu để ta biết được các ngươi, là kẻ ăn gan báo tim hùm nào. Ta nhất định sẽ cho các ngươi biết tay. Là huynh. Là huynh bảo bọn họ bắt cóc ta. Huynh vẫn còn nhớ ta cơ à. Trêu đùa khiến ta xoay vòng vòng. Lần này,

    Bị ta bắt được rồi. Huynh nói xem, ta nên dạy dỗ huynh thế nào đây. Ta đó à, không phải cố ý đâu. Huynh sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt đó mà muốn giết ta xả giận đấy chứ? Cái đó còn chưa chắc. Bổn công tử đời này,

    Ghét nhất là người thất tín. Tiểu Tam Tử cũng ghét nhất loại người này. Công tử, gần đây công tử dậy sớm thức khuya tìm người. Chịu đựng không ít khổ cực. Không để hắn nhìn thấy máu, lại tưởng công tử dễ bắt nạt. Này. Giữa ban ngày ban mặt,

    Các ngươi đừng có làm càn. Ta cứ thích làm càn đấy. Nếu các ngươi thông minh thì mau thả ta ra. Ta nói cho các ngươi biết, phía sau ta, có người đấy. Vậy ngươi nói ra nghe xem, xem có dọa được công tử nhà ta không nào. Ngươi… Đám người các ngươi,

    Lại dám đối xử với ta thế này. Ngươi biết huynh đệ của ta là ai không? Ai thế? Mấy người dỏng tai mà nghe cho rõ. Huynh đệ của ta, chính là đương kim thánh thượng Vũ Văn Ung. Cái truyện cười này của huynh cũng buồn cười thật đấy. Mấy người… Huynh.

    Mấy người các ngươi đúng là kiến thức nông cạn. Mấy người đi hỏi đương kim Hoàng thượng xem, có quen biết người huynh đệ là ta đây không. Dì. Thuốc đắng dã tật. Người uống thuốc này vào, cơ thể sẽ khỏe lại ngay. Hai con đúng là hiếu thuận. Dì, nếu người thích,

    Linh Nhi sẵn lòng đến chăm sóc người mỗi ngày. Ai gia lại muốn các con dành thời gian hầu hạ tốt cho Hoàng thượng hơn. Bao nhiêu năm nay, ai gia vẫn luôn mong mỏi mấy người các con có thể sinh con nối dõi cho Hoàng thượng. Thái hậu nương nương,

    Chắc trong cung này, sẽ có tin vui truyền tới nhanh thôi. Nói vậy là ý gì. Hoàng thượng, rất có hứng thú với Trần mỹ nhân. Thần thiếp nghe nói, đêm qua Mỹ nhân muội muội đã ngủ lại ở điện Việt Thần. Có chuyện này thật sao?

    Loại phụ nữ không có giáo dục khiếm nhã ngang ngược đó, có gì tốt đâu. Sao Hoàng thượng thích cô ta được. Theo như muội thấy, Trần mỹ nhân đúng là không bằng Linh Nhi tỷ tỷ. Có điều tâm tư của Hoàng thượng, sao chúng ta có thể đoán chuẩn được.

    Đúng không Linh Nhi tỷ tỷ. Thái hậu nương nương, Độc Cô tướng quân tới rồi.