【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [TẬP 4] Hoàng thượng, Hôm nay Trần mỹ nhân cho gọi rất nhiều thái giám cung nữ nghiêm túc hỏi về sở thích của người. Hỏi về sở thích của trẫm? Nô tài thấy là
Tình cảm của Trần mỹ nhân với ngài rất sâu đậm. Trần mỹ nhân hỏi về điều này chắc chắn là để lấy lòng Hoàng thượng. Ngươi nói là cô ta có tình cảm sâu đậm với trẫm? Đương nhiên rồi. Hoàng thượng có sức hấp dẫn rất lớn
Tất nhiên là Trần mỹ nhân yêu mến người rồi. Tuy hành vi của cô gái này kỳ lạ nhưng mắt nhìn người cũng tốt đấy. Cô ta đã tốn nhiều công sức lấy lòng trẫm như vậy trẫm sẽ cho cô ta được như ý. Ngươi đến cung Y Lan,
Nói cho cô ta biết toàn bộ sở thích của trẫm. Vâng. Nô tài đi ngay đây ạ. Đồ lừa đảo. Toàn là mấy kẻ lừa đảo. Công chúa, hay là chúng ta đừng bới móc nữa. Bớt lo lắng yên ổn sống qua ngày là được. Yên ổn sống qua ngày?
Yên ổn sống qua ngày thế nào được? Trong cung này chẳng có ai là người tốt cả, từ Hoàng thượng cho đến thái giám, cung nữ. Tất cả đều là lũ khốn nạn hết. Quả nhiên đúng với câu nói đó. Đúng là thượng bất chính, hạ tắc loạn.
Nô tài thỉnh an Mỹ nhân. Tất công công, sao ngươi lại tới đây? Nô tài phụng mệnh của Hoàng thượng, đặc biệt đến đây thăm Mỹ nhân. Đến thăm ta làm gì chứ? Ta vẫn rất khoẻ. Ban nãy nghe thấy Mỹ nhân nhắc tới Hoàng thượng. Không biết…
Ta có nhắc đến Hoàng thượng sao? Không có đâu. Ban nãy ta đang nói chuyện với Nguyệt Nha Nhi thôi. Phải không, Nguyệt Nha Nhi? Nhưng nô tài rõ ràng nghe được một câu, Thượng bất chính, hạ tắc loạn. Không thể nào, tuyệt đối không có đâu. Ngươi nghe nhầm rồi.
Hoàng thượng sai ngươi đến thăm ta có chuyển lời gì không? Vâng. Hoàng thượng biết Mỹ nhân đi khắp nơi để nghe ngóng về sở thích của người, sợ rằng những người đó nói không chính xác. Vì thế đặc biệt cử tiểu nhân tới nói với Mỹ nhân. Thật sao?
Vậy thì quá tuyệt rồi. Nguyệt Nha Nhi, mau lấy giấy bút lại đây. Ta phải ghi lại thật cẩn thận mới được. Tất công công, ngươi nói đi. Hoàng thượng thích nhất là ăn đồ ngọt. Loại huân hương thích dùng nhất là hương Long Diên. Màu sắc yêu thích nhất là màu đen.
Nữ nhân. Nói nữ nhân đi. Hoàng thượng, ngài ấy… thích nữ nhân như thế nào? Hoàng thượng đương nhiên là thích người giống như Mỹ nhân rồi. Thanh tú, đáng yêu. Vậy thì… vóc dáng thì sao? Về vóc dáng có yêu cầu như thế nào? Chuyện này…
Nô tài thật sự cũng không rõ. Vậy… ngươi cũng là đàn ông vậy ngươi nói thử xem, ngươi thích vóc dáng như thế nào? Nô tài đương nhiên là thích kiểu… Không cần nói nữa. Ngươi không phải là đàn ông mà. Xin lỗi, xin lỗi. Câu này ngươi không cần trả lời.
Tất công công. Hoàng thượng bao giờ mới tới cung Y Lan thế? Mỹ nhân dốc lòng như vậy, tất nhiên Hoàng thượng sẽ không làm ngơ đâu. Mỹ nhân vẫn nên chuẩn bị sớm đi. Nói không chừng, đêm nay Hoàng thượng sẽ tới. Thật sao? Vậy thì tuyệt quá!
Nô tài đã chuyển lời đến người rồi. Xin phép được cáo lui. Công công đi từ từ. Công công đi cẩn thận. Nguyệt Nha Nhi, mau đi chuẩn bị chút đồ đi. Công chúa, người định thị tẩm thật đấy à? Còn lâu đi. Vậy… chuẩn bị cái gì ạ? Em lại đây.
Hoàng thượng đừng nhìn. Vấy bẩn mắt đấy ạ. Đây là chuẩn bị kĩ càng mà ngươi nói đây sao? Hoàng thượng, lúc buổi chiều, Trần mỹ nhân rõ ràng vẫn còn rất bình thường. Dáng vẻ bây giờ không biết là có phải trúng tà gì rồi không? Trúng tà?
Ta còn lâu mới trúng tà. Vì để gặp Hoàng thượng, ta đã trang điểm tỉ mỉ thành như vậy. Ngươi chuẩn bị bất ngờ này cho trẫm sao? Thật đúng là khiến trẫm được mở mang tầm mắt. Ta còn có rất nhiều bất ngờ khác chuẩn bị cho Hoàng thượng nữa.
Người nhìn đi. Ta trang điểm như vậy thì thế nào? Nếu như Hoàng thượng thích dáng vẻ ta trang điểm như vậy, ta có thể… ngày nào cũng trang điểm như thế này để Hoàng thượng ngắm. Mỹ nhân tốn công như vậy để lấy lòng trẫm, đương nhiên là trẫm thích rồi.
Hoàng thượng, người làm gì vậy? Mỹ nhân trang điểm lộng lẫy thế này, không phải là muốn trẫm thân mật hơn với ngươi sao? [Ta muốn ngươi tống ta vào lãnh cung đấy, được chưa hả?] Nghe nói khẩu vị của Hoàng thượng “mặn” lắm. Tin đồn này quả thực không sai.
Xem ra Mỹ nhân không phí công đi nghe ngóng sở thích của trẫm thật rồi. Hiểu rất rõ về trẫm. Vậy… thần thiếp trang điểm thế này có đẹp không? Có hợp khẩu vị của người không? Người muốn làm gì? Bây giờ trông ta như thế này rồi,
Người vẫn muốn đùa giỡn ta, có biến thái không thế? Ai nói trẫm muốn đùa giỡn ngươi chứ? Người gần ta như vậy, không phải đùa giỡn ta thì là gì? Mỹ nhân hỏi trẫm, ngươi trang điểm như vậy có đẹp không mà? Trời đã tối rồi,
Ta không tiến sát lại gần chút, làm sao có thể nhìn rõ được? Lưu manh. Mỹ nhân là nữ nhân của trẫm. Sao trẫm có thể là lưu manh được chứ? Cho dù có đùa giỡn ngươi thì đó cũng là quyền lợi của trẫm. Còn nữa, đây không gọi là lưu manh,
Đây gọi là lãng mạn. Vậy… Vậy người đã nhìn rõ chưa? Đừng cử động, còn phải nhìn lại lần nữa mới được. Nguyệt Nha Nhi. Nguyệt Nha Nhi. Mau, mau đưa tất cả bọn họ ra đây. Ra hết đây đi, hầu hạ Hoàng thượng. Đến rồi đây ạ. Hoàng thượng vạn phúc.
Hoàng thượng, không phải người thích những nữ nhân thanh nhã sao? Người nhìn những người ở đây đi, có phải người nào cũng rất thanh nhã không? Đúng thì sao chứ? Hoàng thượng, những người này là các mỹ nhân mà ta dốc hết tâm tư chuẩn bị cho người đấy.
Đây khuôn mặt nhỏ xíu như lòng bàn tay. Khuôn mặt này, còn nhỏ hơn cả tay của ta nữa. Có phải rất đẹp không? Còn người này, người nhìn đi, làn da trắng nõn. Thổi nhẹ cũng rách. Vòng eo nhỏ nhắn, chân dài thon thả, quả đúng là hoàn mỹ.
Còn có người này. Người này, vẻ đẹp đặc biệt thần bí, quyến rũ. Có phải không? Rất kích thích, rất mới mẻ, có một hương vị hoàn toàn khác biệt. Hoàng thượng. Cho dù người thích ai đều có thể mang thẳng đi luôn. Ngươi lại đây. Trẫm bảo ngươi lại đây.
Còn có cả chuyện này nữa sao?, Cô ta lại dám ở trong cung đánh trống phất cờ ầm ĩ để thăm dò sở thích của Hoàng thượng, lại còn tuyển chọn Mỹ nhân cho ngài ấy nữa. Còn không phải sao? Sáng nay nô tì đến ngự thiện phòng để lấy bữa sáng,
Nghe thấy các thái giám, cung nữ ở ngự thiện phòng đều đang nói về chuyện này. Bây giờ, sợ rằng đã truyền khắp các cung rồi. Người nói xem Trần mỹ nhân này có phải kém thông minh không? Nếu như chuyện này bị Yên quý phi biết
Xem cô ta xoay xở ra sao. Người này nếu như đã muốn chết, thì đến cả ma quỷ cũng không ngăn được. Chúng ta hãy chờ để xem kịch hay đi. Được lắm, Trần mỹ nhân. Lúc trước ở trước mặt ta thì giả vờ giả vịt, nịnh nọt, ngoan ngoãn.
Không ngờ được cô ta lại có mưu mô như vậy. Bây giờ lại đi thăm dò sở thích của Hoàng thượng trắng trợn vậy. Chuyện này không phải là nói với bọn ta, cô ta đang muốn quyến rũ Hoàng thượng sao? Thật đúng là không ngờ được, Trần mỹ nhân này
Lại giấu diếm một dã tâm như vậy. Không được. Ta phải đi dập tắt sự ngạo mạn của cô ta. Nếu không, cô ta cũng không biết bản thân mình là cái gì. Công chúa, người như vậy… là sao vậy thế? Đừng nhắc đến nữa. Cả đêm qua ta không hề chợp mắt,
Cho dù có nghĩ thế nào, ta cũng không hiểu. Công chúa, người có chuyện gì mà lại nghĩ không thông thế? Ngươi nói Vũ Văn Ung này làm sao vậy chứ? Bao nhiêu mỹ nhân như vậy, hắn ta cũng không thèm liếc mắt một cái, lại đi bắt nạt đúng ta. Ta…
Ta đã trang điểm xấu đến vậy rồi. Hắn vẫn… Đúng thế. Người đã xấu đến mức đó rồi, ngài ấy vẫn hôn được. Biến thái. Đại biến thái. Sau khi thấy những thứ nhức mắt thì hắn phải nhanh chóng cho ta vào lãnh cung chứ? Người nói có lý.
Nếu Nguyệt Nha Nhi là Hoàng thượng, chắc chắn sẽ tống công chúa vào lãnh cung. Công chúa, em thấy cách này của người không hề hiệu quả chút nào. Theo Nguyệt Nha Nhi thấy, hình như Hoàng thượng rất thích công chúa. Quý phi tỷ tỷ. Dung nương, vả miệng. Vâng. Dung nương.
Cô ta vẫn còn dám trừng mắt nhìn ta, tiếp tục vả miệng. Vâng. Cô, vì sao lại đánh ta? Vì sao à? Vì ngươi mê hoặc Hoàng thượng, làm ô uế hậu cung. Ta đâu có làm ô uế Hậu cung. Người còn dám chối cãi sao? Bây giờ chuyện xấu của ngươi
Đã lan truyền ra khắp các cung rồi. Bổn cung là Quý phi, đương nhiên có quyền trừng trị kẻ rắp tâm hại người như ngươi. Mau thả Dung nương ra đi. Thả ta ra. Ngươi… Ngươi to gan. Ngươi muốn tạo phản đúng không? Lại dám ra tay với bổn cung. Người đâu,
Mau tới đây. Trói kẻ tiện nhân không biết phép tắc này lại cho bổn cung. Nương nương, mặt của người. Mặt của ta. Mặt của ta làm sao? Ngươi thật to gan, lại dám ra tay hạ độc với Quý phi nương nương. Ngươi cứ chờ đấy, ngươi cứ chờ đấy cho ta.
Mau truyền thái y. Công chúa, lần này chúng ta có phải đùa hơi quá rồi không? Nhưng mà là do bọn họ ra tay trước mà. Chúng ta chỉ tự vệ thôi. Nhưng cô ta là Quý phi. Hoàng thượng, Bên nước Trần báo lại tin tức.
Công chúa Lâm Xuyên tính tình đơn thuần, xinh đẹp, đoan trang, tinh thông hết tất cả cầm kì thi hoạ. Ngoài ra còn nghe nói. Ngày đó khi hoàng đế nước Trần hạ chỉ, muốn công chúa Lâm Xuyên đi hoà thân, cô ta rất không bằng lòng.
Thậm chí cô ta còn quỳ một ngày một đêm dưới trời mưa. Chẳng trách cô ta không đồng ý động phòng cùng trẫm. Hoàng thượng, người nói gì ạ? Không có gì. Còn có chuyện gì khác không? Hiện nay mới chỉ có những chuyện đó. Được. Hoàng thượng, lẽ nào
Người nghi ngờ thân phận của vị công chúa này sao? Chỉ là có vài điểm nghi ngờ với cô ta mà trẫm vẫn chưa hiểu được. Vậy thuộc hạ sẽ cử người tiếp tục nằm vùng ở nước Trần để thăm dò. Hoàng thượng, xảy ra chuyện rồi.
Trần mỹ nhân và Yên quý phi đã động tay động chân ở cung Y Lan. Yên quý phi bị hủy hoại nhan sắc khuôn mặt rồi. Chuyện này là sao chứ? Cụ thể thì nô tài cũng không rõ. Vậy ngươi còn ngây ra đó làm gì, còn không mau đi hỏi đi. Vâng.
Nô tài đi ngay đây ạ. Xem ra vị công chúa nước Trần này, quả nhiên rất kì lạ. Ở trong cung này, huỷ hoại nhan sắc khuôn mặt của Yên An Linh, xem ra Trần mỹ nhân này, cũng khá mạnh mẽ đấy chứ. Dì,
Người nhất định phải giúp Linh Nhi đòi lại công bằng. Lòng dạ nữ nhân này thật sự quá ác độc. Khuôn mặt của Linh Nhi bị cô ta hủy hoại rồi. Không phải đâu, Thái hậu nương nương. Người đừng nghe cô ta nói bừa. Chính cô ta là người ra tay trước.
Là do ngươi có ý đồ mê hoặc Hoàng thượng, làm ô uế hậu cung, bổn cung mới ra tay trừng trị. Được rồi, đừng cãi nhau nữa. Dung nương, ban nãy thái y xem xong nói như thế nào? Bẩm Thái hậu, Thái y nói mặt của nương nương bị trúng độc,
Cần phải có thuốc giải mới giải quyết được. Thuốc giải đâu? Nương nương. Dì, trên người nữ nhân này có giấu thuốc độc, hôm nay hạ độc con, ngày mai không biết còn hạ độc hại ai nữa. Người đâu, lục soát người cho ai gia. Đừng, đừng, đừng. Mỹ nhân Trần thị,
Giấu thuốc độc mang trong người, coi thường quy tắc trong cung, không biết trên dưới khiến Quý phi Yên thị suýt nữa thì bị hủy hoại nhan sắc tội ác tày trời. Lôi ra ngoài đánh 30 trượng phạt tội làm gương. Không, không, không. Không phải vậy, Thái hậu.
Người nghe thần thiếp nói. Không phải như vậy đâu. Các ngươi đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Các ngươi đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Ngươi tránh ra, nếu không ta đánh cả ngươi đấy. Thái hậu nương nương, công chúa nhà chúng ta cơ thể yếu đuối,
Không thể chịu nổi 30 trượng đâu ạ, Thái hậu nương nương xin người khai ân. Nguyệt Nha Nhi, em đứng dậy đi. Em không đi. Mau đứng dậy. Các ngươi đừng đánh nữa, nếu muốn đánh thì đánh ta đi. Em mau tránh ra đi,
Ta còn cần có người chăm sóc ân cần cho ta nữa đấy. Nếu như em bị thương rồi, ai sẽ chăm sóc cho ta? Em đứng lên đi. Em tránh ra đi. Em không. Lôi con nha đầu đó ra cho ai gia. Dừng tay. Hoàng thượng,
Xin người hãy cứu công chúa đi ạ. Công chúa không hề có ý hại người. Nếu không phải bị bọn họ dồn ép, công chúa sẽ không dám hạ độc với Quý phi đâu ạ. Người cũng giống bọn họ, đến đây để bắt bạt ta sao? Được.
Không phải là muốn mạng của ta sao? Muốn giết muốn chém gì thì tuỳ ý. 18 năm sau, ta lại là một hảo hán. Hoàng thượng, là Thái hậu, người… Cút. Hoàng đế, con đang làm gì thế? Con có biết là cô ta… Cô ấy là nữ nhân của trẫm,
Bất cứ kẻ nào muốn động vào cô ấy, phải hỏi ý kiến của trẫm trước đã. Dì, chuyện hôm nay lẽ nào cứ bỏ qua như vậy sao? Như vậy là quá dễ dàng cho cô ta rồi. Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên
Hoàng thượng nói chuyện với ai gia như vậy. Có thể thấy vị trí của Trần mỹ nhân trong lòng Hoàng thượng cao hơn hẳn những gì chúng ta nghĩ. Trần mỹ nhân này nhất định đã dùng tà thuật mê hoặc Hoàng thượng. Nhi mẫu
Nếu như cô ta thật sự có mưu đồ bất chính với Hoàng thượng, thì chẳng phải Hoàng thượng sẽ gặp nguy hiểm sao? Dì. Ngươi lui xuống trước đi. Chuyện này, Ai gia sẽ nói chuyện lại với Hoàng thượng. Vâng. Rất may không hề bị thương đến gân cốt,
Chỉ là vết thương ngoài da thôi. Vi thần sẽ kê thêm thuốc uống và thuốc bôi bên ngoài, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ hồi phục. Tạ Hoàng thượng, tạ thái y. Đau quá. Công chúa. Uống thuốc thôi. Em muốn ta bị sặc chết à? Nguyệt Nha Nhi không cố ý.
Để trẫm. Ta biết người nhất định nghi ngờ vì sao trên người ta lại có thuốc độc. Nhưng mà, những thuốc độc này dùng để phòng thân, không phải dùng để hại người. Vậy sao? Nếu như thật sự giống như lời họ nói, là dùng để hại người.
Người còn có thể ngồi yên ổn ở đây sao? Ngươi nói như vậy, trẫm phải cảm ơn ân đức ngươi đã không giết trẫm sao? Cảm ơn thì không cần. Nhưng mà, ta vừa phải chịu một vết thương rất lớn về mặt thể xác và cả tinh thần.
Ngươi thấy trẫm trông rất dễ lừa gạt, đúng không? Tất Đại Dũng. Ngươi nói thuốc của ngươi mua ở ngoài về để phòng thân. Vậy những thảo dược này giải thích như thế nào? Hoàng thượng, người nghe ta giải thích. Những thảo dược này thật sự không phải do ta mua.
Là do tự ta làm ra. Từ nhỏ ta đã thích y học. Ta vẫn luôn có chí hướng muốn trở thành một đại phu hành nghề y cứu thế. Ai biết lại được gả đến nước Chu, trở thành Mỹ nhân của người. Ước mơ của ngươi là làm một đại phu?
Nhưng bây giờ không thể được nữa rồi. Sau này cũng không thể nữa rồi. Nếu như ngươi đã có suy nghĩ như vậy, sau này, cứ thoải mái đến Thái Y viện học tập, không cần lén lút nữa. Người nói gì cơ? Người nói cho phép ta đến Thái Y viện học tập?
Nếu ngươi không muốn thì thôi vậy. Muốn, muốn chứ, đương nhiên là muốn rồi. Cái tên này lúc không hô hào chém giết cũng khá dễ chịu đấy chứ. Đáng ghét. Yên An Linh đúng là không làm được việc gì. đã bắt rồi hành hình rồi
Vậy mà còn để cho tiện nhân đó trốn mất. Nàng nói Trần mỹ nhân có mang theo thuốc độc? Còn không phải sao. Khuôn mặt của Yên An Linh suýt chút nữa bị cô ta hạ độc huỷ hoại nhan sắc. Xem ra ta thật sự đã coi thường cô ta rồi.
Bây giờ đến cả Hoàng thượng cũng rất quan tâm cô ta. Vì cô ta mà dám chống đối cả Thái hậu. Còn có chuyện này sao? Vậy thật sự là kì lạ. Nói tóm lại, Thanh Lực, ta cứ cảm thấy thân phận của Trần mỹ nhân này rất kì lạ.
Sau này chúng ta phải đề phòng cô ta mới được. Yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, một Trần mỹ nhân không có gì đáng sợ cả. Muộn thế này nhi thần mới tới, có quấy rầy mẫu hậu nghỉ ngơi không? Vẫn còn sớm, ai gia ngồi không cũng thấy buồn chán.
Bây giờ Trần mỹ nhân như thế nào rồi? Thái y đã đến khám cần phải tĩnh dưỡng. Hôm nay, chuyện của Lâm Xuyên đã khiến mẫu hậu nổi giận người… có trách tội nhi thần không? Cuối cùng thì Hoàng thượng cũng đã có hứng thú với phi tần hậu cung rồi.
Ai gia nên vui. Bao nhiêu năm rồi, ai gia chỉ hy vọng có phi tần nào giúp Đại Chu chúng ta nối dõi tông đường. Nhưng công chúa hoà thân này, ai gia không hề cố ý làm khó cho nó. Chỉ là từ khi cô ta vào cung,
Cử chỉ hành động hết sức kì lạ. Lần này lại gây ra một chuyện hoang đường như vậy. Nếu ai gia còn không trừng trị cô ta thì cô ta càng không biết kiêng nể ai. Hoàng thượng. Con thích cô ta nhưng tuyệt đối không thể sủng cô ta,
Tránh cô ta được sủng ái mà sinh tính kiêu ngạo. Công chủa hoà thân này đúng là không giống với những người khác. Nhưng cũng chính vì sự khác biệt này, trẫm nhất định phải bảo vệ cô ấy. Vậy có nghĩa là sao chứ? Trong một khoảng thời gian có hạn,
Muốn âm thầm loại bỏ tai mắt mà Độc Cô Tấn đã bố trí. Trẫm cần có hai quân cờ dũng mãnh lại thuận tay. Còn vị công chúa này hiển nhiên là sự lựa chọn tuyệt vời nhất. Vậy nên, không phải Hoàng thượng thật sự có hứng thú với vị công chúa này.
Hoàng thượng… Thời gian cũng không còn sớm nữa. Mẫu hậu, người hãy nghỉ ngơi sớm đi. Nhi thần còn có rất nhiều việc phải xử lý. Nhi thần cáo lui trước đây. Cô ấy là nữ nhân của trẫm, bất cứ ai muốn động đến cô ấy
Cũng phải hỏi ý kiến của trẫm trước. Chuyện gì thế này? Đang yên lành sao lại nhớ đến hắn ta chứ? Công chúa, đêm hôm rồi còn nhớ ai thế? Nhớ ai? Ta còn có thể nhớ ai được chứ. Em nằm mơ rồi phải không? Là do em đang nằm mơ sao?
Tiểu thư, cô có từng găp người này không? Tiểu thư, cô giúp tôi xem một chút. Cô có từng gặp người này không? Tiểu thư, xin hãy giúp ta nhìn một chút. Các ngươi có ai từng gặp người này không? Các ngươi có từng gặp Nguyệt Nha Nhi này không?
Nếu từng gặp, xin hãy nói cho ta biết. Xin hãy giúp ta nhìn một chút. Cảm ơn. Thật hết nói nổi. Chiêu Nhi lại vì người nam nhân này mà đã nhiều ngày nay không hồi cung. Con nói xem, Chiêu Nhi có phải trúng tà gì rồi không? Nam nhân này
Trông có hơi quen quen. Lẽ nào Hoàng thượng từng gặp rồi sao? Mẫu hậu, chuyện của Chiêu Nhi, người không cần phải lo lắng, cứ giao cho nhi thần đi. Ai gia nhất định phải dạy dỗ thật cẩn thận. cái tên nhóc Chiêu Nhi này. Đến lúc đó,
Con không được che chở cho nó đâu đấy. Đương nhiên rồi ạ. Nằm trên giường bao ngày như vậy, cuối cùng đã khoẻ lại rồi. Cũng không biết có để lại sẹo trên người không nữa. Em cảm thấy hình như Hoàng thượng đối xử rất tốt với người.
Không giống những gì chúng ta nghĩ trước đây. Hơn nữa, ngày nào Hoàng thượng cũng sai người đưa tới biết bao nhiêu là thuốc. Nếu như còn không khoẻ thì lạ lắm đấy. Em đúng là chẳng có tiền đồ gì cả.
Chỉ mấy bát thuốc thôi mà đã mua chuộc được em rồi. Chuyện hắn ta chém giết vô cớ, em đã quên rồi sao? Nhưng mà, chém giết vô cớ là chém giết vô cớ. Chuyện hắn cứu ta không phải giả. Dù sao thì ta cũng nên phải bày tỏ
Để tránh nợ nhân tình của hắn, đúng không? Vậy công chúa, người định làm như thế nào? Nếu hắn đã tặng ta nhiều đồ ăn ngon như vậy, ta cũng sẽ làm đồ ăn ngon cho hắn là được rồi. Người… tự mình xuống bếp? Có vấn đề gì sao?
Không có vấn đề gì. Nguyệt Nha Nhi chỉ cảm thấy xem ra người bị vài bát thuốc mua chuộc, không phải là Nguyệt Nha Nhi, là công chúa mới đúng. Em hiểu cái gì chứ. Ta chỉ sợ sẽ nợ ân tình của hắn thôi. Được, được, được rồi. Mặc kệ đi.
Bây giờ em mau chóng đi tìm Tất Đại Dũng, hỏi hắn xem đêm nay Hoàng thượng có thời gian đến cung ta dùng cơm không. Vâng. Em đi ngay đây ạ. Hoàng thượng, thi thể của Lý Mộc đã tìm thấy rồi. Đưa thi thể của Lý Mộc về Ích Châu hậu táng.
An ủi chăm sóc cẩn thận cho người nhà ông ấy. Vâng. Tất Đại Dũng. Tề vương điện hạ, sao người lại tới đây? Thì bị mẫu hậu của ta bắt về chứ gì nữa? Hoàng huynh của ta đâu? Ở bên trong không? Hoàng thượng đang ở bên trong ạ.
Điện hạ đến thật đúng lúc, ngài mau vào thăm Hoàng thượng đi. Có chuyện gì thế? Hoàng huynh của ta tâm trạng không tốt? Thấy ngài, có lẽ tâm trạng của Hoàng thượng sẽ tốt hơn chút. Yên tâm đi, cứ giao cho ta. Hoàng huynh.
Đệ đệ đẹp trai, thông minh, đáng yêu nhất của huynh đến thăm huynh rồi đây. Hoàng huynh, huynh làm sao vậy? Ai chọc giận huynh thế? Huynh nói cho đệ biết, đệ bắt hắn về đây, đền tội cho huynh. Đệ qua đây. Hoàng huynh. Chiêu Nhi chơi cờ với huynh. Được. Hoàng huynh,
Nghe nói tẩu tẩu mới nhất mà huynh tìm về cho đệ, là một người rất thú vị. Đệ nghe ai nói? Trong, ngoài cung đang truyền tin, cô ấy vừa vào cung đã khiến Dương Thanh Lực xấu mặt trước mọi người. Bây giờ
Lại suýt chút nữa khiến Yên An Linh bị hủy hoại nhan sắc. Một nữ tử thú vị như vậy, Chiêu Nhi, rất muốn được gặp mặt. Cho dù có thú vị thế nào cũng không thú vị bằng người huynh đệ để râu của đệ, đúng không? Hoàng huynh,
Sao huynh lại biết người huynh đệ để râu thế? Đệ treo thưởng khắp thành để tìm hắn ta, làm sao mà trẫm không biết được chứ? Như thế nào hả? Tìm thấy hắn rồi chứ? Vẫn chưa ạ. Đệ đang phiền lắm đây. Nếu đệ còn không hồi cung,
Chắc ngày nào mẫu hậu cũng đến làm phiền ta. Hoàng huynh. Sao bây giờ huynh lại giống với mẫu hậu vậy chứ? Người đàn ông tốt thì chí ở bốn phương, Trẫm lại hy vọng đệ chí ở thiên hạ. Thiên hạ này có gì hay chứ? Vô vị.
Đệ vẫn thích tự do tự tại hơn. Vậy đệ nói cho trẫm nghe, tên để râu đó rốt cuộc là người như thế nào? Vóc dáng của hắn không được cao to lắm. Nhưng đôi mắt rất sáng, rất đẹp. Nói chuyện cũng rất thú vị. Y thuật cũng rất giỏi. Chẳng qua là…
Chẳng qua là gì? Chẳng qua là hắn đã nuốt lời. Bọn đệ đã hẹn là sẽ gặp mặt, đến thời gian rồi, đột nhiên hắn lại biến mất. Có lẽ hắn có việc khác cần phải xử lý, vậy nên lỡ hẹn. Hoàng huynh, đúng thế không?
Huynh cũng cảm thấy như vậy đúng không? Đệ đã nói hắn không phải là người như vậy rồi mà. Chắc chắn là vì nhà hắn có việc gấp, nên mới lỡ hẹn. Vậy đệ không biết hắn là người ở đâu, sống ở đâu sao? Đệ không biết, đệ không hỏi.
Lúc hai người gặp nhau, hắn đi một mình sao? Không có bạn bè nào khác à? Bên cạnh hắn còn có một tên hầu. Trông cũng rất thanh tú. Hoàng huynh, đệ lại thắng rồi. Đúng thế. Đệ lại thắng rồi. Chúc mừng đệ. Vậy, hoàng huynh,
Có phải huynh nên cho đệ thứ gì đó coi như là phần thưởng không? Nói đi, đệ muốn cái gì? Đệ muốn ngọc bội của hoàng huynh. Bây giờ đệ bị mẫu hậu cấm không cho đi đâu nên muốn ngọc bội của trẫm để xuất cung. Hoàng huynh,
Đệ nhất định phải tìm được hắn. Được, trẫm cho đệ. Nhưng tuyệt đối không được nói với mẫu hậu là trẫm đưa cho đệ đấy. Vâng, cảm ơn hoàng huynh. Chiêu Nhi, cáo lui. Bái kiến Tất công công. Mời cô nương đứng lên.
Mỹ nhân nhà cô bảo cô đến tìm Hoàng thượng sao? Chẳng trách khi Tề vương rời khỏi đây lại vui đến thế. Hoàng thượng, người lại nhường cho ngài ấy thắng rồi sao? Trẫm thích nhìn Chiêu Nhi cười. Khi đệ ấy cười, muộn phiền của trẫm cũng vơi đi ít nhiều.
Nếu như Tề vương điện hạ biết được, lần nào ngài ấy thắng cờ đều là do người nhường, vậy sẽ buồn bực đấy ạ. Bên ngoài là ai thế? Bẩm Hoàng thượng, là Nguyệt Nha Nhi của cung Y Lan ạ. Chắc hẳn là Mỹ nhân có chuyện muốn tìm người
Nên bảo cô ta qua đây. Được. Để cô ta vào đi. Nô tì tham kiến Hoàng thượng. Miễn lễ. Hoàng thượng, Mỹ nhân đích thân xuống bếp, nấu rất nhiều món ăn ngon, muốn mời Hoàng thượng qua đó dùng cơm. Không biết Hoàng thượng có thời gian không ạ? Đích thân xuống bếp?
Vâng. Mỹ nhân nói nếu như Hoàng thương có thời gian, Hoàng thượng nhất định phải đến. Nếu không có thời gian, cũng nhất định phải dành thời gian qua đó. To gan. Mỹ nhân sao có thể nói chuyện như vậy với Hoàng thượng chứ? Được rồi, đừng doạ cô ta nữa.
Nếu như Mỹ nhân đã có lòng như vậy, đích thân xuống bếp chuẩn bị bữa tối cho trẫm, trẫm sao có thể phụ công được. Bãi giá cung Y Lan. Hoàng thượng bãi giá cung Y Lan. Tâm trạng người không tốt? Bây giờ tốt hơn nhiều rồi. Ta cũng nghĩ vậy.
Nhìn thấy nhiều món ăn ngon như vậy, tâm trạng sao lại không tốt được chứ? Ban nãy nghe Nguyệt Nha Nhi nói cả bàn đồ ăn này, là do đích thân ngươi xuống bếp. Ở trong cung buồn chán như vậy, không tìm chút chuyện làm, vậy chẳng buồn chết đi sao?
Trước đây, khi ở nước Trần, ta cũng thường xuyên xuống bếp nấu vài món ngon cho phụ vương, mẫu hậu của ta. Không ngờ rằng Mỹ nhân của trẫm lại là người hiền thục như vậy. Có thể được hưởng đãi ngộ như phụ vương, mẫu hậu của ngươi,
Đúng là trẫm quả phải tu ba kiếp mới có được. Niệm tình người đã cứu ta một mạng, mời người ăn bữa cơm cũng không đáng gì cả. Người cũng đừng cảm động quá. Gặp được trẫm khiến cho ngươi chịu xui xẻo tám kiếp, ngươi vẫn muốn đích thân xuống bếp.
Ngươi nói xem, chắc không phải là ngươi đã bỏ thứ gì linh tinh vào trong rồi đấy chứ? Người không ăn thì thôi. Chó cắn Lã Động Tân. [Chó cắn Lã Động Tân nghĩa là không biết người có lòng tốt] Ngươi nghĩ cái đầu của mình cứng lắm hả!
Lại dám ăn nói hỗn xược với trẫm như vậy. Vậy người ăn hay là không ăn? Ta nghĩ ngươi cũng không dám làm gì trẫm đâu. Ăn. Ta có một thứ này muốn tặng người. Có gì bất ngờ sao? Mỹ nhân. Ngươi chắc chắn thứ ngươi làm là túi thơm sao?
Không nhận ra sao? Vậy chứng minh ánh mắt của người không tốt. Người có nhiều phi tử, mỹ nhân như vậy, chắc cũng không thiếu thứ này. Bỏ đi, ném đi vậy. Đồ đẹp thì trẫm có rất nhiều. Nhưng đặc biệt thế này, cũng là lần đầu tiên trẫm thấy.
Vứt đi thì đáng tiếc quá. Xấu thì có hơi xấu, nhưng cũng khá thơm đấy. Ta không muốn cho người nữa, trả lại cho ta. Tặng cho trẫm rồi, lý nào lại đòi về chứ. Ăn cơm. Hình như ngươi hồi phục cũng khá tốt đấy. Ăn nhiều như vậy. 30 trượng
Mà muốn đánh chết ta sao? Ngươi nghe cho kĩ đây. Ngươi gây rối thì gây rối, nhưng không được quá ngông cuồng. Đặc biệt là ở trước mặt Thái hậu phải hạn chế chút. Lần này không phải do ta cố ý. Là Yên An Linh gây sự trước.
Nhưng ngươi lại ngốc đến mức để cô ta nắm được điểm yếu của ngươi. Lần sau thông minh lên chút. Ý của người là lần sau, ta có thể… Trẫm không có ý gì cả. Ngươi… ngươi đừng nghĩ quá nhiều. Ăn cơm đi. Mặc kệ người có ý đó hay không,
Ta cứ coi là người có rồi. Đúng rồi. Người nói đưa ta đến Thái Y viện học tập, sẽ không nuốt lời đâu, phải không? Ngươi nấu cho trẫm bao nhiêu bữa cơm, trẫm sẽ đồng ý để ngươi đến Thái Y viện bấy nhiêu lần, thế nào hả? Được. Quyết định vậy đi.
Được. Mùi vị cũng ngon lắm. Nương nương, đến giờ dùng bữa sáng rồi. Nương nương sao vậy? Mẫn Nhi, ta hỏi ngươi, kỳ kinh nguyệt lần trước là khi nào vậy? Chắc khoảng hai tháng trước ạ. Vậy tức là lần kinh nguyệt này của nương nương, đã trễ hơn một tháng rồi.
Nhanh lên. mau giúp ta mời Tào thái y đến đây.