【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [Tập 8] Xem ra Thái tần nương nương không hề nghi ngờ gì chuyện hôm qua. Ngươi làm tốt lắm. Hoàng thượng anh minh. Chẳng mấy mà kịch hay sẽ bắt đầu. Lẽ nào tối qua là mình nằm mơ?

    Công chúa, người tỉnh rồi sao? Nguyệt Nha Nhi tối qua Vũ Văn Ung có tới đây không? Không ạ. Tối qua em canh ngoài cửa điện cả đêm bóng của Hoàng thượng còn không thấy nữa là. Công chúa. Người mong Hoàng thượng đến sao? Nhưng mà người đã nói

    Sau này không muốn gặp lại ngài ấy sao? Ta đâu có mong hắn tới. Còn lâu ta mới mong hắn tới đây. Tốt nhất… hắn đừng bao giờ tới nữa. Chỉ e Hoàng thượng đúng là sẽ không bao giờ tới nữa.

    Vừa nãy em nghe cung nữ, thái giám ngoài kia nói nói tối qua Hoàng thượng qua đêm ở cung Thái Huy. Ban nãy mới đi. Đi. Hóa ra hắn… đúng là đã tới đó. Đúng thế còn gì. Thần thiếp tới muộn. Mong Thái hậu thứ tội. Miễn lễ. Ngồi đi. Vâng.

    Nghe nói đêm qua Hoàng thượng qua đêm ở cung Thái Huy Thái tần tỷ tỷ hôm qua phải hầu hạ Hoàng thượng nên mới dậy muộn phải không? Tối qua Hoàng thượng ở cung thần thiếp rất hào hứng. Bảo thần thiếp cùng uống khá nhiều rượu.

    Tới đêm muộn mới hầu hạ Hoàng thượng nghỉ ngơi. Bởi vậy sáng nay mới tới muộn. Nếu đã như vậy ngươi cứ nghỉ ngơi trong cung. Gọi người tới báo tin là được rồi. Thần thiếp không dám. Có gì mà không dám? Giờ trong mắt ai gia

    Không có gì quan trọng hơn việc sinh con nối dõi được. Ngươi đã được Hoàng thượng yêu mến thì nên nắm chắc cơ hội này. Những chuyện khác có thể tạm thời gác sang một bên. Vâng, thần thiếp xin nghe lời dạy bảo của Thái hậu. Lâm Xuyên. Ngươi cũng vậy.

    Mấy ngày trước Hoàng thượng vẫn luôn ở trong cung của ngươi. Nhưng lại không thấy có tin mừng nào cả. Ngươi phải để tâm hơn mới được. Thần thiếp đã biết. Ai gia cũng không còn chuyện gì nữa. Mọi người về cả đi. Cung tiễn Thái hậu. Thiệu Thái Nhi.

    Tối qua ngươi nói Hoàng thượng lâm hạnh ngươi có phải thật không? Tất nhiên là thật rồi. Đúng đồ tiện nhân bỉ ổi. Nhất định là ngươi đã giở trò gì Hoàng thượng mới tới chỗ ngươi. Tỷ tỷ nói vậy là có ý gì? Cái gì mà muội giở trò?

    Hoàng thượng muốn tới cung của ai muội nào quyết định được? Ai mà biết ngươi giở trò quyến rũ gì. Hoàng thượng trước giờ chưa từng qua đêm ở cung của ngươi. vì sao tối qua lại tới đó? Có lẽ do tỷ làm Hoàng thượng đau lòng

    Tâm trạng người bức bối khó chịu nên mới cho muội cơ hội này. Nhắc đến chuyện này muội phải cảm ơn tỷ đấy. Ngươi! Tỷ tỷ còn chuyện gì nữa không? Nếu không còn chuyện gì nữa thì muội đi trước đây. Đêm qua

    Hoàng thượng tinh lực dồi dào mạnh mẽ quá giày vò muội cả đêm không ngủ được. Tất cả là tại ngươi. Nếu không phải vì sự xuất hiện của ngươi chuyện tối qua sẽ không xảy ra. Bổn cung cũng không tới nỗi bị giáng chức. Cái tát này

    Trả lại mấy roi ngày trước cô đánh ta. Cái tát này là do cô hạ độc trong kem dưỡng da hãm hại đổ tội cho ta. Còn cái tát này trả lại cho cái tát ban nãy của cô. Ngươi, ngươi dám… Đừng tưởng người khác dễ ức hiếp.

    Sau này dám gây rắc rối cho ta ta sẽ trả lại gấp bội. Nguyệt Nha Nhi, chúng ta đi thôi. Nương nương. Người không sao chứ? Nhìn gì mà nhìn? Một lũ vô dụng. Thấy bổn cung bị tiện nhân đó ức hiếp mà cũng không lại giúp đỡ. Cút. Cút hết cho ta!

    Công chúa. Vừa rồi người mạnh mẽ quá. Không ngờ người lại dám ra tay đánh Yên tần nương nương. Người làm em sợ hết hồn. Hổ không thị uy, cô ta tưởng ta là mèo bệnh chắc? Thực ra ta muốn đánh cô ta lâu lắm rồi.

    Nhưng lúc đó đang ở trong cung của Thái hậu mà. Người không sợ Thái hậu nương nương biết chuyện lại phạt người sao? Ta không sợ. Ta chịu cái nơi quái quỷ này lâu lắm rồi. Công chúa. Người có cảm thấy

    Hôm nay Thái tần nương nương không giống trước kia không? Có cảm giác quyến rũ động lòng người hơn rồi. Không những dịu dàng nhỏ nhẹ, còn hiền hòa thục nữ. Từng cử chỉ động tác cũng rất đẹp nữa. Dịu dàng nhỏ nhẹ? Hiền hòa thục nữ ấy hả?

    Mắt Vũ Văn Ung không tốt mắt em cũng không tốt luôn à? Người đang phiến diện thôi. Hóa ra Hoàng thượng thích điểm này của Thái tần nương nương. Như em thấy hay là công chúa cũng học theo Thái tần nương nương xem sao. Ta…

    Ta học cô ta làm gì chứ? Để lấy lòng Hoàng thượng chứ sao. Chúng ta về cung chăm chỉ học hành lễ nghi. Giành lại trái tim Hoàng thượng. Ai thèm giành tim của hắn chứ. Ai thèm được hắn yêu thích? Em còn nói nữa ta hạ độc câm em đó. Hỏa Dực.

    Đường Uyển có tin tức gì không? Đường Uyển đang đuổi theo Ngô Đạt. Chỉ cần vào kinh thành sẽ có tin tức ngay. Bảo Đường Uyển điều tra thêm một nơi nữa của nước Trần. Nơi nào ạ? Cốc Dược Vương. Cốc Dược Vương? Lẽ nào… có liên quan tới Trần mỹ nhân?

    Hoàng thượng. Đứng lại. Công chúa, Hoàng thượng gọi người kìa. Ta không nghe thấy. Tránh ra. Nhìn thấy trẫm từ xa mà cũng không hành lễ à? Bái kiến Hoàng thượng. Như vậy là được chứ gì? Ta đã đi được chưa? Vậy mà cũng gọi là hành lễ à? Trẫm thấy

    Giống lắc người một cái hơn. Như vậy được rồi chứ? Thần thiếp có việc bận xin cáo lui trước. Hoàng huynh. Tinh Nhi. Hai người ở đây cả à? Đang nói chuyện gì thế? Hai chúng ta không nói gì cả. Ta còn có chuyện về cung trước đây. Hai người nói chuyện đi.

    Vậy cũng được. Lát nữa ta tới tìm cô. Lần này cô không được để ta leo cây nữa nhé. Được, ta đợi huynh ở cung Y Lan. Lần này sẽ không đi đâu hết. Tốt quá. Hoàng huynh, huynh đừng đi. Đệ có chuyện quan trọng muốn nói với huynh.

    Có chuyện gì? Nói đi. Hoàng huynh. Đệ muốn xin huynh một người. Không được. Huynh còn chưa hỏi là ai mà sao đã từ chối rồi? Ai cũng không được. Hoàng huynh huynh thay đổi rồi. Trẫm không thay đổi. Huynh thay đổi rồi. Ngày trước Chiêu Nhi hỏi xin huynh thứ gì

    Huynh cũng đồng ý không hề do dự. Bây giờ Chiêu Nhi còn chưa nói xin ai huynh đã từ chối ngay. Lẽ nào… Chiếu Nhi không phải đệ đệ đẹp trai nhất bảnh bao nhất đáng yêu nhất của huynh nữa sao? Hay là huynh đã có đệ đệ khác rồi? Nói đi.

    Đệ muốn xin ai? Tinh Nhi. Chiêu Nhi muốn có Tinh Nhi. Không được. Quả nhiên huynh có đệ đệ khác rồi. Càn quấy. Đệ không càn quấy. Dù sao hoàng huynh cũng không thích Tinh Nhi. Tinh Nhi nói cô ấy cũng không thích huynh. Chi bằng…

    Huynh ban cô ấy cho Chiêu Nhi là được. Chiêu Nhi thích Tinh Nhi. Đệ thích cô ấy? Thích cái gì của cô ấy? Cô ấy… Đẹp. Còn gì nữa? Thì là đẹp thôi. Hỏa Dực, truyền thái y. Tề vương điện hạ cần khám mắt. Hoàng huynh. Đệ nghiêm túc mà. Đệ không biết.

    Đệ muốn có Tinh Nhi. Nếu trẫm không đồng ý thì sao? Vì sao? Huynh có biết bao nhiêu là mỹ nhân và phi tử. Thêm một người cũng không nhiều, bớt một người cũng không ít đi. Sao lại không ban cô ấy cho đệ? Không sao chăng gì cả.

    Trẫm nói không được là không được. Vậy… Thế này đi. Chúng ta tỉ thí nhé, thế nào? Chiêu Nhi ở ngoài cung có nghe nói tới tỉ võ chiêu thân. Hai người đàn ông lên lôi đài tỉ thí. Ai thắng sẽ cưới được tân nương. Hoàng huynh. Chúng ta không đấu võ.

    Chúng ta đấu bằng văn. Thế nào? Đệ tỉ thí cái gì? Thì… so tài đánh cờ đi. Đánh cờ? Đệ chắc chưa? Chắc chắn. Chúng ta so tài đánh cờ. Ai thắng Tinh Nhi sẽ thuộc về người đó. Được. Trẫm đồng ý. Hoàng huynh. Huynh đã hứa với đệ rồi. Nếu đệ thắng

    Huynh sẽ ban Tinh Nhi làm vương phi của Chiêu Nhi. Huynh đừng hối hận đó. Hoàng thượng ở bên trong sao? Đúng vậy. Thuộc hạ dâng trà cho Hoàng thượng. Đừng vào. Bên trong còn có người khác? Tề vương điện hạ. Đang bị ngược đãi trong đó.

    Ván này không tính, chơi thêm ván nữa. Không tính không tính. Đánh thêm ván nữa. Thêm ván nữa. Hôm nay Hoàng thượng sao lại không nương tay thế này? Nếu còn nương tay thì vợ yêu cũng thua mất. Lại còn có chuyện này sao? Sao thế được chứ? Sao đệ lại thua nữa?

    Ván này không tính. Chúng ta chơi thêm ván nữa. Không đúng. Chắc chắn hôm nay quân cờ có vấn đề. Thêm ván nữa đi. Đã năm ván rồi. Thắng thua đã rõ. Lời đệ nói thì phải giữ lời chứ. Vậy thì phải làm sao đây? Đệ đã hứa với Tinh Nhi

    Sẽ giúp cô ấy thoát khỏi bể khổ rồi. Như vậy chẳng phải đệ là kẻ bất tín sao? Bể khổ? Cô ấy nói nơi này của trẫm là bể khổ? Nói với cô ấy giúp trẫm bể khổ này cả đời này cô ấy đừng mong bơi được vào bờ. Hoàng huynh.

    Huynh vô lý quá. Trẫm chính là đạo lý. Huynh bắt nạt đệ. Đệ đi mách mẫu hậu. Điện hạ. Hôm nay đánh cờ thế nào? Các ngươi… các ngươi kẻ nào cũng bắt nạt ta. Không chơi với các ngươi nữa. Điện hạ. Người có đói bụng không?

    Có cần dâng bữa trưa lên cho người không? Như thế có được không? Có gì mà không được. Hoàng thượng. Chuyện lớn rồi. Có chuyện gì? Tề vương điện hạ đòi tuyệt thực. Đệ ấy lại giở trò gì nữa? Tề vương điện hạ báo tin

    Nếu người không đồng ý với yêu cầu của ngài ấy sẽ tuyệt thực đến khi chết đói. Đệ ấy dám à? Hoàng thượng. Vậy giờ chúng ta có lo chuyện bên Tề vương điện hạ không? Lỡ như… ngài ấy tuyệt thực thật đói quá làm ảnh hưởng sức khỏe thì sao?

    Cứ để đệ ấy tuyệt thực đi. Truyền lệnh của trẫm bắt đầu từ hôm nay Ngự thiện phòng không được mang bất cứ đồ ăn gì đến điện Chiêu Dương. Trẫm muốn xem xem đệ ấy chịu đựng được mấy ngày. Chuyện này… Này nọ cái gì, ngươi cứ làm theo là được!

    Vâng. Đợi đã. Chuyện này đừng làm phiền tới mẫu hậu. Vâng. Em nói gì cơ? Em nói tên ngốc Vũ Văn Chiêu đó đòi tuyệt thực? Vâng, truyền khắp trong cung rồi. Hơn nữa Hoàng thượng còn lệnh cho Ngự thiện phòng không được mang đồ ăn cho Tề vương điện hạ.

    Người nói xem Hoàng thượng trước giờ yêu thương Tề vương điện hạ như vậy. Sao đột nhiên lại đối xử với ngài ấy như thế? Không ngờ tên ngốc này có nghĩa khí thật. Công chúa đang nói gì thế? Nguyệt Nha Nhi. Mau chuẩn bị ít đồ ăn ngon.

    Chúng ta tới điện Chiêu Dương. Đói quá đi. Điện hạ. Ngài ăn chút cháo đi. Ngươi tránh ra. Đừng có dụ dỗ ta. Hoàng huynh của ta chẳng phải muốn ta đói chết sao? Vậy thì ta chết đói cho huynh ấy xem. Điện hạ. Ngài không thể chết đói được.

    Nếu ngài chết đói rồi nô tài cũng không muốn sống nữa. Trần mỹ nhân tới. Chiêu Nhi. Tinh Nhi. cô tới thăm ta à? Nếu ta không tới thăm huynh huynh chết đói thì phải làm thế nào? Nguyệt Nha Nhi. Lấy hết mấy thứ ngon ngon ra đi. Điện hạ, những món này

    Đều là Nguyệt Nha Nhi đích thân chọn cho ngài đó. Nhân lúc còn nóng ngài mau ăn đi. Không được. Ta đã nói với hoàng huynh rồi hoàng huynh không ban Tinh Nhi cho ta ta sẽ không ăn gì hết. Gì cơ? Ngài xin Hoàng thượng công chúa nhà nô tỳ à?

    Tinh Nhi. Cô yên tâm. Nếu hoàng huynh không đồng ý với điều kiện của ta ta sẽ không ăn một miếng nào hết. Nếu huynh chết đói vì ta ta có 10 cái mạng cũng không đền nổi. Tiểu Tam Tử. Điện hạ nhà các ngươi

    Có phải chỗ này có vấn đề không? Huynh định tiếp tục nhịn đói không ăn gì à? Không ăn, nhất định không ăn. Được. Thơm quá đi. Nguyệt Nha Nhi, Tiểu Tam Tử mau qua đây. Cho nè. Điện hạ, ngài nói ngài không ăn mà.

    Đây là Tinh Nhi chuẩn bị riêng cho ta. Sao ta không ăn được chứ? Tề vương điện hạ. Đây là Nguyệt Nha Nhi chuẩn bị cho ngài đó nha. Như nhau thôi. Điện hạ. Ngài ăn chậm thôi. Cũng đâu có ai giành với ngài.

    Tinh Nhi, cô nói xem hoàng huynh đúng thật là. Rõ ràng huynh ấy không thích cô sao lại cứ độc chiếm cô chứ? Hơn nữa lại còn bảo Ngự thiện phòng không mang đồ ăn tới cho ta. Huynh ấy nhẫn tâm quá đi mất.

    Lẽ nào huynh ấy muốn ta chết đói thật sao? Ta đã nói lâu rồi hắn không phải người tốt mà. Hắn chính là tên ích kỷ. Vừa đa tình, lại lăng nhăng. Tinh Nhi. Thực ra hoàng huynh ta cũng đáng thương lắm. Sau khi phụ hoàng ta lâm bệnh qua đời

    Huynh ấy mắc một chứng bệnh lạ. Mỗi lần phát bệnh không ai dám lại gần. Ngay cả mẫu hậu ta cũng chỉ có thể đứng bên cạnh. Nhìn huynh ấy đau đớn thôi. Không có cách nào chữa trị cả. Đó không phải là bệnh. Gì cơ? Không có gì. Dù sao

    Cũng không chữa được. Tinh Nhi. Ngày trước ở ngoài cung cô đã hứa với ta giúp ta chữa bệnh cho ca ca mà. Ta tin chắc chắn cô sẽ có cách chữa khỏi bệnh cho hoàng huynh. [Đó chẳng phải là vì] [ta không biết ca ca huynh là Vũ Văn Ung sao.]

    Tinh Nhi, cô yên tâm. Ta sẽ cố cầm cự thêm mấy ngày. Hoàng huynh ta chắc chắn sẽ mềm lòng đồng ý ngay. Đến lúc đó cô không cần làm hoàng tẩu của ta nữa. Vậy thì cảm ơn lời tốt lành của huynh. Mong hắn sớm ngày thả ta ra.

    Muốn trẫm thả nàng đi? Nằm mơ. Hoàng huynh. Sao huynh lại ở đây? Trẫm tưởng đệ có chí khí thế nào. Còn chưa tới nửa ngày đã không chịu nổi rồi à? Đệ… Ta… Sau này không có lệnh của trẫm nàng không được tiếp cận Chiêu Nhi. Vì sao?

    Cho dù người là Hoàng thượng cũng không thể cấm đoán ta kết bạn. Bạn bè? Nàng chắc chắn quan hệ hai người là bạn bè sao? Nàng có biết tình cảm của Chiêu Nhi với nàng là gì không? Nó dám to gan xin trẫm ban nàng cho nó.

    Đúng là hoang đường. Ta không cần biết tình cảm của huynh ấy với ta là gì. Ta chỉ biết trong cung này chỉ có huynh ấy tốt với ta nhất. Ta không bao giờ phải lo huynh ấy sẽ hại ta. Cho dù người có chém đầu ta

    Ta cũng không tuyệt giao với huynh ấy. Hỗn xược. Nàng dám ngông cuồng như thế trước mặt trẫm sao? Nàng tưởng trẫm không dám làm gì nàng đúng không? Nàng đừng quên. Giờ nàng vẫn là người của trẫm. Chiêu Nhi vẫn phải gọi nàng một tiếng hoàng tẩu.

    Hai người như vậy không hợp luân thường đạo lý. Ta không phải nữ nhân của người. Thực ra… Thực ra cái gì? Nếu nàng không phải nữ nhân của trẫm vậy thì ai mới phải? Ai là nữ nhân của người lẽ nào người không biết sao?

    Triệu Thái Nhi mới là nữ nhân của người. Chúng ta vẫn chưa động phòng ta không phải nữ nhân của người. Xem ra Mỹ nhân muốn động phòng với trẫm rồi? Ta thỏa mãn nàng là được chứ gì? Còn lâu. Ai thèm động phòng với người chứ? Triệu Thái Nhi mới muốn.

    Người tìm cô ta là được. Lẽ nào Mỹ nhân rất để bụng trẫm thân cận với người con gái khác sao? Ta không thèm để bụng. Có phải nàng yêu trẫm rồi không? Thích nàng? Mắt nhìn của trẫm còn chưa kém thế đâu. Người vừa lăng nhăng vừa bạo lực lại vô lý.

    Làm gì xứng cho ta thích. Ta… Mắt nhìn của ta còn chưa kém thế đâu. Cút. Cút đi. Hỏa Dực. Ngươi làm gì thế? Hoàng thượng. Thuộc hạ xin đắc tội. Đưa ta. Ta không cho phép ngươi trói ngài ấy. Ngài ấy chỉ bị trúng độc thôi, không phải quái vật.

    Cô thì hiểu gì chứ? Ta làm như vậy là vì không muốn nhìn thấy Hoàng thượng làm tổn thương bản thân mình. Ngài ấy tự làm tổn thương mình ư? Đau đớn như vậy người thường sao có thể chịu nổi. Đưa dây thừng cho ta. Ngươi ra ngoài đi.

    Ta sẽ không để ngài ấy làm mình bị thương đâu. Ngươi cứ yên tâm. Dù gì ta cũng từng ở Thái Y viện ta biết cách chăm sóc ngài ấy hơn ngươi. Có chuyện gì thì gọi ta. Ta ở ngay bên ngoài thôi. Ta biết rồi.

    Thuốc này tuy không thể giải được độc của người nhưng có thể giảm bớt đau đớn. Nào. Uống đi. Mau lên. Hỏa hộ vệ. Hoàng thượng… Trần mỹ nhân ở bên trong. Trần mỹ nhân? Lúc phát độc sẽ biến gương mặt con người ta trở nên dữ tợn.

    Tính tình thay đổi, đau đớn không chịu nổi. Sau đó sẽ phát tác ngày một thường xuyên hơn. Cuối cùng… thất khiếu chảy máu cả người rữa nát mà chết. Hóa ra… người vẫn luôn mang nó bên người. Chết rồi. Sao mình lại ngủ quên thế này? Vũ Văn Ung đâu?

    Người… người muốn làm gì? Nàng muốn trốn đi đâu? Ta… Ta không trốn đi đâu cả. Không trốn thì tốt. Vì cho dù nàng trốn đi đâu trẫm cũng sẽ tới bắt nàng về. [Nếu một ngày nào đó] [người biết ta không phải Lâm Xuyên.] [Biết ta lừa người.]

    [Người có còn dịu dàng với ta như thế này?] Hôm qua rõ ràng nàng sợ hãi chạy đi rồi sao còn quay lại? Lúc… lúc đó ta động lòng trắc ẩn của thầy thuốc thôi. Rõ ràng người khó chịu như vậy rồi sao ta có thể bỏ chạy được chứ?

    Thực sự chỉ như vậy thôi sao? Tất nhiên rồi. Ước mơ lớn nhất của ta đó là hành nghề y cứu thế. Sao ta có thể thấy chết mà không cứu chứ? Hơn nữa… Sao lúc nào người cũng như thế? Cứ phải trêu ghẹo ta? Đó là phạt nàng. Phạt gì chứ?

    Phạt nàng bướng bỉnh. Ta có bướng bỉnh đâu? Là do người tự mình đa tình… Giờ tinh thần Hoàng thượng thế nào? Hôm qua có phát tác nhưng hôm nay tinh thần khá tốt. Trần mỹ nhân từ hôm qua tới giờ vẫn ở bên cạnh Hoàng thượng. Sao nó cũng ở đó?

    Thái hậu yên tâm. Như nô tài thấy nhờ có Trần mỹ nhân sức khỏe Hoàng thượng mới khôi phục tốt như vậy. Xem ra lần này Hoàng thượng đúng là đã động lòng trước Trần mỹ nhân này rồi. Nô tài cũng thấy vậy. Nhưng Trần mỹ nhân này quá mức kỳ lạ.

    Ngươi phải để ý trông chừng cho ai gia. Thái hậu yên tâm. Nô tài không dám lơ là. Công chúa. Người đang làm gì thế? Ta đang điều chế thuốc. Em không nhận ra hả? Em thấy mà. Nguyệt Nha Nhi muốn hỏi người đang điều chế thuốc gì vậy.

    Tuy sư huynh của ta nói loại độc này không có thuốc giải nhưng mà… Ông ngoại của ta có thể điều chế được vậy thì chắc chắn ta cũng giải được. Hóa ra công chúa đang điều chế thuốc cho Hoàng thượng sao? Vậy… công chúa không muốn vào lãnh cung

    Để bỏ trốn nữa sao? Hơn nữa… lần trước chẳng phải công chúa nói không lo chuyện sống chết của Hoàng thượng nữa mà? Giờ không ngờ trong lòng công chúa vẫn còn có Hoàng thượng. Đúng là ta không muốn hắn chết. Hơn nữa… là chết trong tay kẻ xấu.

    Nếu không giải loại độc này ta sẽ không rời khỏi hoàng cung. Vậy công chúa đi đâu Nguyệt Nha Nhi sẽ theo người tới đó. Tinh Nhi, để ta giúp cô. Cô đang sắc thuốc cho hoàng huynh à? Để ta quạt cho. Vậy được. Đừng quạt mạnh vậy. Nhẹ nhàng thôi.

    Như vậy lại nhẹ quá rồi. Vậy… thế này thì sao? Như vậy được rồi. Hôm nay cung Thái Huy chưa có tin tức gì sao? Vẫn chưa có. Nhưng thuộc hạ đoán chắc cũng không còn bao lâu nữa. Tình hình bên đó thế nào rồi? Ai cơ ạ? Còn ai nữa?

    Hoàng thượng yên tâm. Thuộc hạ vẫn luôn ngầm để ý cung Y Lan. Dạo này… cung Yên Linh và cung Thái Huy không tới tìm Trần mỹ nhân gây rối. Rất biết điều. Nhưng mà… Nhưng gì cơ? Nhưng Tề vương điện hạ thường xuyên chạy tới cung Y Lan.

    Hai người họ ngày nào cũng ở chung rốt cuộc là làm gì không biết? Chỉ sắc thuốc thôi. Nếu thuộc hạ đoán không sai Trần mỹ nhân đang nghiên cứu thuốc giải cho Hoàng thượng. Trong cung này nuôi bao nhiêu thái y như vậy ai ai cũng sợ Độc Cô Tấn.

    Không có ai dám nghiên cứu thuốc giải cho trẫm. Lúc nào cũng là nàng ấy… to gan không sợ gì cả. Hoàng thượng cứ yên tâm. Trần mỹ nhân nói với bên ngoài đang sắc thuốc bổ cho Hoàng thượng. Không ai nghi ngờ cả. Đi thôi. Trẫm đi xem sao.

    Lại thất bại rồi. Không sao mà Tinh Nhi. Cô đã cố hết sức rồi. Dù sao cũng còn nhiều thời gian mà. Lát nữa chúng ta lại tiếp tục là được. Nhưng ta đã thất bại 60 lần rồi. Có sao đâu? Chúng ta còn có thể làm 600 lần 6000 lần mà.

    Đúng là có thể làm 6000 lần chỉ sợ hoàng huynh của huynh không chờ lâu được như vậy thôi. Cô nói gì thế? Không có gì. Hoàng thượng giá đáo. Hoàng huynh tới rồi. Đệ và Tinh Nhi vừa nhắc tới huynh. Nhắc gì tới ta cơ?

    Đệ và Tinh Nhi đang điều chế cho huynh. Kết quả thế nào? Thất bại hết rồi. Nhưng không sao. Ta và Chiêu Nhi đã nói rồi. Cho dù 6000 lần cũng phải điều chế ra thuốc giải bằng được. Đúng vậy. Sau này ngày nào

    Đệ cũng sẽ tới cung Y Lan điều chế thuốc với Tinh Nhi. Chiêu Nhi lại đây. Ngồi cạnh trẫm. Không. Đệ muốn ngồi cạnh Tinh Nhi. Lại đây. Đệ biết rồi. Chiêu Nhi sẽ qua ngồi với huynh. Tinh Nhi. Ta qua ngồi chung với hoàng huynh đây. Đi đi. Nào. Nào.

    Hoàng huynh. Huynh cũng thật là. Bao nhiêu tuổi rồi còn quấn lấy Chiêu Nhi như thế. Cũng có phải trẻ con đâu. Ai bảo đệ là đệ đệ ngây thơ hoạt bát đáng yêu của trẫm chứ? Đúng không? Vậy nên trẫm mới thích quấn lấy đệ. Vậy thì đệ sẽ cố

    Ngồi với huynh một lát. Được. Bái kiến Hoàng thượng. Chẳng phải là người cung Thái Huy sao? Sao lại tới cung của ta thế này? Hoàng thượng. Nương nương của nô tỳ mời Hoàng thượng qua đó. Vừa rồi thái y chẩn mạch nương nương của nô tỳ có tin vui rồi.

    Hoàng huynh. Huynh sắp làm cha rồi. Cuối cùng huynh cũng làm cha rồi. Được rồi. Trẫm biết rồi, ngươi lui xuống đi. Tinh Nhi. Cô nghe thấy không? Ta sắp làm hoàng thúc rồi. Nàng không vui sao? Sao ta lại không vui được chứ? Nương nương mang thai là chuyện tốt mà.

    Ta mừng cho hai người. Nàng nói lại một lần nữa. Thái hậu nương nương đã nói rồi mà. Muốn hậu cung sinh con cho người. Giờ cuối cùng cũng được như ý rồi. Người làm cha rồi. Chiêu Nhi. Huynh nói xem Đây có phải chuyện vui nhất cả thiên hạ không?

    Đúng đó. Hoàng huynh đệ thấy huynh đừng ngồi đây nữa. Mau tới cung Thái Huy tìm Thái tần tỷ tỷ đi. Đúng thế. Mau tới cung Thái Huy thăm Thái tần nương nương đi. Được. Tất Đại Dũng. Có nô tài. Chuẩn bị rượu và thức ăn mang tới cung Thái Huy. Vâng.

    Hoàng thượng. Cung Thái Huy ở bên này. Ai nói với ngươi trẫm tới cung Thái Huy? Về ngự thư phòng. Vậy còn Thái tần nương nương? Nô tài hỏi nhiều rồi, nô tài đáng chết. Thế nào? Đã chuyển lời chưa? Hoàng thượng nói sao? Đã chuyển lời rồi ạ. Hoàng thượng rất vui.

    Chắc là sẽ qua đây ngay thôi. Con ơi. Cuối cùng mẹ cũng giữ được con rồi. Nương nương. Lần này người có thể yên tâm rồi. Giờ Yên tần nương nương không được sủng ái. Nếu trong bụng người là tiểu hoàng tử đến lúc đó mẹ quý nhờ con

    Người có thể làm Hoàng hậu rồi. Cẩn thận. Gì mà Hoàng hậu hay không? Ta không thèm. Vâng vâng. Nô tỳ biết trong lòng người chỉ có một mình Dương đại nhân. Giờ trong lòng ta có chàng thì ích gì chứ? Trong lòng chàng chỉ có mình chàng

    Không thèm quan tâm tới con của ta. Nương nương. Người đừng nói như vậy. Dương đại nhân cũng sợ đứa bé làm liên lụy người. Vậy nên mới không dám giữ lại. Nhưng giờ thì tốt rồi. Mọi chuyện đều đã được giải quyết. Người đừng trách Dương đại nhân nữa.

    Thôi bỏ đi, đừng nhắc tới chàng nữa. Mấy ngày này ngươi phải cảnh giác chú ý cả hoàng cung đều biết tin ta mang thai rồi. E là sẽ có kẻ không chịu ngồi yên. Nô tỳ hiểu. Nô tỳ sẽ cẩn thận. Nương nương. Tất công công tới. Tất Đại Dũng?

    Một mình hắn tới sao? Hoàng thượng không tới? Vâng. Tất công công mang theo đồ ban thưởng của Hoàng thượng tới. Cho hắn vào đi. Chúc mừng nương nương. Tất công công. Sao lại có mỗi ngươi tới thế này? Hoàng thượng đâu? Vẫn đang ở cung Y Lan sao?

    Bẩm nương nương. Hoàng thượng vốn là muốn tới nhưng lại có việc gấp cần xử lý. Bởi vậy sai nô tài tới trước hỏi thăm nương nương. Và mang theo rất nhiều đồ ban thưởng tới. Hoàng thượng nói rồi đứa bé này là con đầu lòng của người.

    Mong nương nương giữ gìn sức khỏe. Đợi khi Hoàng thượng rảnh sẽ tới thăm nương nương. Hóa ra là vậy. Tất công công vất vả rồi. Mẫn Nhi. Tất công công vất vả rồi. Cái này thì không cần. Thái tần nương nương khách sáo rồi. Tất công công đừng từ chối.

    Chút tâm ý mà thôi. Công công cầm lấy uống trà. Vậy nô tài cung kính không bằng tuân mệnh.