Đường Chuyên Tập 05 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Trung Quốc Siêu Hay | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Đúng vậy. Người truyền máu cho ta, chính là con gái lưu lạc nhiều năm của phụ hoàng. Hả? Sao lại có chuyện như vậy chứ? Có chuyện này sao? Sao có thể chứ? Con gái của trẫm? Vâng.
Chính là con gái của phụ hoàng và Điền Nhược Lan nhà họ Mặc. Điền Nhược Lan nhà họ Mặc. Năm đó Đại Đường chúng ta lập chiến công vang dội. Năm đó nàng ấy vì cứu mạng trẫm, liều chết tới cứu.
Chỉ là không ngờ nàng ấy lại để lại một đứa con gái. Bây giờ nó ở đâu? Bây giờ đang ở ngoài điện chờ chỉ. Phụ hoàng truyền tỉ ấy vào hỏi thì sẽ biết ngay ạ. Bệ hạ. Chuyện của công chúa liên quan tới huyết mạch hoàng thất.
Là gia sự, và cũng là quốc sự. Thần khẩn cầu xác minh thân phận trước triều. Xin bệ hạ xác minh thân phận trước triều. Truyền! Truyền Lý An Lan vào điện. Dân nữ Lý An Lan bái kiến bệ hạ. Ngẩng đầu lên. Ngươi có chứng cứ gì?
Bệ hạ có còn nhớ miếng ngọc bội này không? Ngươi thực sự là… Bệ hạ! Bệ hạ, đây là chuyện lớn, không phải chỉ một tín vật là có thể chứng minh được. Xin bệ hạ thận trọng. Phụ hoàng, tỷ tỷ đã từng truyền máu cho nhi thần.
Nhi thần dám bảo đảm thay cho tỷ tỷ. Thái tử điện hạ xin đừng nóng vội. Nữ tử này, dù gì cũng là do Trình tướng quân đưa về từ biên cương. Thân phận của cô ta chưa rõ ràng. Thần thấy ý của chư vị đại thần
Vẫn là sau khi thử máu mới có thể xác nhận được. Ngụy đại nhân, ngài nói thế là ý gì? Có nghĩa là không tin bọn ta chứ gì? Bọn ta đều là con nhà võ, cũng không hiểu mấy mưu mô đó của ngài. Nói chuyện kiểu gì thế?
Tòng quân đánh trận sao không thấy các người tích cực như thế? Huyết mạch hoàng tộc đâu phải trò trẻ con. Được rồi, được rồi, được rồi. Các vị đại nhân không cần phải như vậy. Tin hay không thì kiểm tra là biết ngay. Truyền thái y.
Chuyện này mà trúng phải ta thì tiêu rồi. Chuyện huyết mạch hoàng gia mà có sai sót gì, thì là tội rơi đầu đó. Phải đó. Cứ làm theo y pháp trong sách cổ là được. Đâu cần lo lắng nhiều vậy. Truyền thái y vào. Thái y. Bệ hạ, máu không tương thích.
Quả nhiên là không tương thích. Đúng là không tương thích thật. Đúng vậy. Vậy là cô ta không phải. Đây là tội lớn đó. – Tội khi quân. – Tội khi quân đó. Nói! Miếng ngọc bội này ngươi lấy ở đâu? Bẩm bệ hạ, ngọc bội này là của mẫu thân thần.
Trình Giảo Kim! Thần… thần đây ạ. Vân Diệp! Vân Diệp! Huynh mau nghĩ cách đi, đây là tội khi quân đó. Nếu không thì tỷ tỷ chết chắc rồi. Có nhầm không vậy? Kiểu xét nghiệm máu thế này, ta còn tưởng là kỹ thuật cao gì cơ.
Trình độ thái y cũng chỉ đến thế này thôi. Ngươi là điêu dân chốn nào mà dám ngậm máu phun người, nói lời quỷ quái mị dân. Ngươi và cô gái này là một ruột đúng không? Làm gì vậy? Miệng lưỡi các vị cũng ghê gớm đấy chứ.
Bệ hạ, thần cho rằng phương pháp này không đáng tin. Thần không phục! Đây còn có gì mà không đáng tin chứ? Thái y đã làm chứng rồi. Sao mà có thể nói linh tinh được. Thật là bụng dạ khó lường mà. Phải đó. Sao thế được? Lui xuống hết đi!
Bệ hạ, thần cho rằng vị tiểu huynh đệ này nói rất có lý. Nhỏ hai giọt máu vào cái bát, làm sao chứng minh được có phải là cha con hay không? Ta không hiểu. Các vị có ai giải thích được không? Dựa theo ghi chép trong sách cổ.
Máu cùng huyết thống thì ắt phải tương thích. Không cùng huyết thống… Sách cổ? Ghi chép trong sách cổ thì chắc chắn là đúng sao? Tần tướng quân là anh hùng chiến trường, không biết thuật Kỳ Hoàng thì cũng là lẽ đương nhiên. Nhỏ giọt máu nghiệm thân…
Nhỏ giọt máu nghiệm thân làm sao hả? Tần tướng quân, đây là quy định và phương pháp truyền lại từ thiên cổ, ngay cả thánh thượng cũng công nhận. Thế nào? Tần tướng quân ngài muốn khiêu chiến hoàng quyền sao? Lừa dối hoàng thượng! Tần Quỳnh,
Ngươi có mấy cái đầu để chặt hả? Đúng đó. Ngươi là cái thá gì? Phải đó! Ngươi là cái thá gì? Cha! Tần tướng quân! Cha! Thái y, mau xem xem! – Vâng! – Cha! Cha! – Ngài sao vậy, Tần tướng quân? Cha! Cha! Cha tỉnh lại đi
– Tần tướng quân. – Sao rồi? Sao rồi? Bẩm bệ hạ, Tần tướng quân bị nhồi máu cơ tim, bệnh cũ tái phát. Còn không mau cứu người đi! Tuân mệnh! Này… Ngươi đang làm gì vậy? Ngươi làm gì vậy? Ông trời phù hộ.
Máu của hai người nhất định đừng hòa vào nhau đấy. Nếu không thì hôm nay tất cả mọi người đều tiêu tùng. Ngươi làm gì vậy? Bệ hạ, bọn họ là phụ tử có đúng không? Đương nhiên rồi. Vậy tại sao máu lại không hòa tan? Cái này…
Ngụy Tương, hai người họ là phụ tử là sự thật đúng không? Máu không hòa tan cũng là sự thật đúng không? Vậy chỉ có thể chứng minh được một điểm, là việc nhỏ giọt máu nghiệm thân không đáng tin. – Đúng vậy. – Đúng thế. Ngụy Tương, ngươi thấy sao?
Kim sắp đâm vào trong rồi. Có máu thật kìa. Ngươi nhìn rõ chưa? Cái này… Đây là thứ gì vậy? Lấy nhiều nữa đi, lấy nhiều một chút cho cha ta. Đèn dầu của ngươi mà hết dầu, thì lấy ai truyền cho ngươi đây? Nhấn vào. Đè lên.
Chờ chút nữa không chảy máu nữa là được. Được đó, Sở Mặc. Cũng học lỏm được rồi đó. Chuyện nhỏ. Cái gì? Đây chính là thuật truyền máu sao? Vâng. Như lúc nãy ta vừa nói, huyết thống và quan hệ huyết thống có mối quan hệ rất lớn.
Thì ra là như vậy. Phải đó. Nhóm máu của con người về cơ bản có 4 loại. Nhóm A, nhóm B, nhóm AB và máu O. Cậu ta đang nói gì vậy? Cái gì mà AAOO thế? Phải đó. Chưa nghe bao giờ. A là cái gì? Máu chẳng phải đều như nhau sao?
Dùng cách nói của các vị thì là nhóm giáp, nhóm ất, nhóm giáp ất và nhóm bính. Cho nên truyền máu nhất định phải xét nghiệm máu trước. Người có nhóm máu trùng khớp mới được truyền máu. Nếu mà không trùng khớp, thì truyền máu sẽ có nguy hiểm.
Thế là thế nào? Bệ hạ, người xem. Bây giờ thì người đã yên tâm rồi chứ? Bệ hạ, Thần nghe nói trong doanh trại còn có binh sĩ khác cũng phù hợp điều kiện để truyền máu cho thái tử. Vậy đây có thể cho thấy thuyết nhóm máu
Không đủ để chứng minh quan hệ huyết thống không? Đúng đó, đúng đó, đúng đó. Xem ra đúng là vậy. Đúng vậy. Chư vị đừng quên, vị công tử này từng giúp thái tử truyền máu. Các vị vội vàng chứng minh
Vị cô nương này không phải là con gái của bệ hạ. Lẽ nào muốn nói, thái tử cũng không phải là con ruột của bệ hạ? Cái này… không thể nói lung tung được. Không thể nói lung tung được. Đúng vậy, Tôn thượng thư.
Ta đã có khi nào đắc tội với ông rồi sao? Đúng thế. Mấy người các vị, bản lĩnh thật thì không có gì, nhưng chuyện xum xoe nịnh hót thì các vị làm tốt đấy. Đúng thế, đúng thế, đúng thế. Phải đó. Bệ hạ,
Thần cho rằng nhỏ giọt máu nghiệm thân không đáng tin. Người đâu! Đem thái y ra ngoài xử trảm! Bệ hạ tha mạng! Nhỏ giọt máu nghiệm thân trong sách cổ đã có ghi chép từ lâu. Ông ta lại định làm gì vậy?
Chấp hành đúng luật, sao lại có tội ạ? Ngươi thân là thái y, mà y thuật không tinh thông, chỉ biết ôm lấy sách cổ, không biết biến hóa uyển chuyển, thiếu chút nữa là làm hỏng việc lớn của hoàng gia. Xin bệ hạ tha mạng. Bệ hạ.
Tuyệt đối không được ạ. có trách thì chỉ trách ông ấy y thuật yếu kém, không nhìn ra được lỗ hổng của phương pháp này. Nhưng tội không đáng chết. Đúng vậy. Bệ hạ, thái y viện và Sơn Đông đại tộc có quan hệ mật thiết,
Nếu như xử trảm quá tùy tiện, thì các nhà đại nho Sơn Đông sẽ có ý kiến. Trẫm làm việc từ khi nào lại phải xem sắc mặt của bọn họ chứ? Người đâu! Áp giải thái y tới đại lao, đợi ngày xử trảm. Vâng! Bệ hạ! Bệ hạ tha tội!
Bệ hạ tha tội! Đáng sợ quá! Mình phải mau chóng rời khỏi đây. Bệ hạ. Tỉnh lại rồi! Tỉnh lại rồi! Cha thần tỉnh lại rồi! Tần tướng quân tỉnh lại rồi! Lão Tần! Tần tướng quân, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi. Cha, cha thấy thế nào?
Xem ra phương pháp này có tác dụng. Đúng vậy. Tài thật! Hôm nay được mở rộng tầm mắt rồi. Đúng vậy. Thật sự là quá giỏi. Phải đó. Con người này là một nhân tài. Thừa Càn, Sở Mặc. Sao vậy? Nói đi. Lần này tới thành Trường An,
Được quen biết với hai người huynh đệ, ta thật sự rất vui. Đều vui cả. Huynh khách sáo thế làm gì? Có phải huynh có việc gì muốn cầu cứu bọn ta không? Huynh cứ nói là được rồi. Phải đó, phải đó. Trong lòng các huynh ta tầm thường vậy sao?
Thôi bỏ đi, bỏ đi. Thanh sơn không đổi, lục thủy còn mãi. Chúng ta thôi thì… tạm biệt ở đây đi. Đợi đã, đợi đã. Chẳng phải huynh ở ngay trong thành Trường An sao? Huynh định đi đâu sao? Ta còn có chút việc khác phải làm. Có việc gì chứ?
Bà nội huynh đang ở nhà đợi huynh đó. Có việc gì thì cũng phải về nhà trước đã. Phải phải phải. Mau đưa huynh ấy về nhà đi. Nhân tiện biết nhà luôn. Đi! – Nhưng… – Hai việc đều không chậm trễ, đi đi đi. – Nhưng… – Đi thôi!
Diệp ca. Bà ơi. Về rồi à. Sao mãi nửa ngày trời mới về vậy? Có việc đột xuất ạ. Bà ơi, đây là Trình hiệu úy. Trình hiệu úy. Vân lão phu nhân. Mau vào nhà đi. Vâng. Nào, để cháu dìu bà. Được. Cháu trai ngoan. Hoàng ân rộng lượng,
Thánh thượng không những đối đãi tốt với con, mà cũng trả lại căn nhà cũ của họ Vân cho chúng ta rồi. Bạn bè thân thích của chúng ta cũng đều được gọi trở về. Cháu đừng học theo cha của cháu đấy. Rồi lại chọc giận thánh thượng,
Làm tan của nát nhà. Có biết chưa? Họ hàng? Nhà chúng ta còn có họ hàng nữa ạ? Có. Nhiều lắm. Nào. ra đây đi. Diệp ca ca về rồi đây. Về rồi à. Tới đây. Mau gọi Diệp ca ca. Đây là đại thẩm, nhị thẩm, tam thẩm, tứ thẩm.
Ngũ thẩm, lục thẩm vẫn còn ở ngoài thành. Tiểu Đông, Tiểu Tây, Tiểu Bắc, Tiểu Nam. Còn có Tả Tả, Hữu Hữu đều đang trên đường về. Đây là Diệp ca ca của các cháu đó. Mau gọi Diệp ca ca đi. Diệp ca ca.
Muội xem này, đây đúng là Diệp ca của ta. Người của Diệp gia là nhân tài đó. Đúng là càng nhìn càng thấy thích. Vừa rồi trên triều đường, có phải là có chuyện gì rồi không? Vâng. Vân huynh đệ của cháu hôm nay lập công rồi.
Hơn nữa hôm nay trên triều đường, thật là hết sức kịch tính. Lão phu nhân, lúc nào có cơ hội cháu sẽ kể cho bà nghe, hôm nay Vân Diệp đã đại chiến bách quan văn võ ra sao. Được được được. Được. Ca ca,
Có phải huynh không vui khi thấy bọn muội không? Sao lại nói thế? Diệp ca ca về tới cũng mệt rồi. Phu nhân cũng đi nghỉ đi. Còn nữa, ba vị thẩm thẩm không ở trong nhà ta. Đại thẩm thì vì còn phải chăm sóc cho Tiểu Nam.
Tiểu Nam giống như cháu, cũng không cha không mẹ. Sao lúc nãy muội không gọi ca ca vậy? Ca ca của các bạn nhỏ khác đều tặng quà gặp mặt, huynh có tặng ta không? Nếu huynh tặng thì huynh chính là ca ca của ta. Nha đầu nhỏ này
Lanh lẹ thật đấy. Tinh ranh như vậy, rất giống ta đó. Nào. Nào. Đều có nha. Cám ơn ca ca. Cám ơn ca ca. Cám ơn ca ca. Kẹo này phải ăn như thế này. Vặn hai đầu, mở ra. Bóc như thế này. Thứ ở bên trong này được gọi là socola.
Rất ngon đó nha. Ngon lắm. Thế nào hả? Có ngon không? Thế nào hả? Có ngon không? Ngon lắm. – Kẹo gì vậy? – Cám ơn Diệp ca ca. Cám ơn Diệp ca ca. Ngon. Đại cát đại lợi. Đại cát đại lợi. Trời phù hộ cho Vân gia ta,
Diệp ca quay về rồi. Cảm tạ liệt tổ liệt tông. Vân Diệp quỳ xuống. Vân Diệp, khấu đầu trước tổ tiên đi. Đây đều là tổ tiên của cháu ạ? Cháu không biết ta không trách cháu, bởi vì khi đó cháu còn quá nhỏ. Vân gia gặp biến cố,
Phụ thân cháu bị hại. Hoàng đế tiền triều hạ lệnh, nam thì chặt đầu, nữ thì người chết, người chạy trốn. Chỉ còn lại một mình ta, bà lão cô đơn. Mẫu thân của cháu, vì giữ lại cho Vân gia đứa cháu trai cuối cùng, đã ôm lấy con, chịu bao tủi nhục,
Chạy trốn ra biên cương. Bao năm không nghe thấy tin tức gì của hai mẹ con cháu, cứ tưởng là hai người… Cho nên mới có linh vị này. Bây giờ tốt rồi, Vân Diệp trở về rồi, Thật là trời phù hộ cho Vân gia ta. Sau này ta chết rồi,
Cũng có thể đi gặp liệt tổ liệt tông của Vân gia rồi. Có nghĩa là Vân gia chỉ còn mình cháu là nam thôi ạ? Đúng vậy. Việc hương hỏa của Vân gia đều dựa vào cháu đó. Nếu Vân gia chỉ còn một người đàn ông là Vân Diệp,
Ông ấy lại chết rồi, vậy sau này mình từ đâu ra? Không đúng. Bây giờ mình là Vân Diệp. Lẽ nào mình xuyên không làm đảo lộn dòng thời gian. Về đây mình biến thành ông ấy, mà ông ấy lại là tổ tông của mình,
Cho nên mình đã biến thành tổ tiên của mình. Nếu mình quay về, thì ở đây sẽ không có Vân Diệp nữa, vậy mình ở thời hiện đại cũng không tồn tại nữa. Cũng là nói, vì sự tồn tại của mình ở thời hiện đại,
Mình của lúc này tuyệt đối không thể lúc này đi về được Cái quái gì vậy chứ? Mình có về được nữa không đây? Mộ! Nhất định là cái mộ đó có vấn đề. Mình rơi vào mộ thất, dùng cây trâm khởi động cái bẫy nên mới tới đây.
Mình phải quay về. Không được! Mình không thể quay về. Mình vẫn phải quay về! Rốt cuộc là mình có quay về được không? Vân Diệp! Cháu làm sao vậy? Ngôi mộ đó. Diệp ca! Diệp ca! Cháu làm sao vậy? Diệp ca! Diệp ca! Cháu đi đâu vậy? Mua thêm hai a hoàn.
Diệp ca! Diệp ca! – Trình hiệu úy. – Bà à. Có chuyện gì vậy? Chuyện là sao? Ta nói với nó về biến cố trong gia đình. Rồi nó cứ như phát điên lên chạy ra ngoài. Bà… bà đừng lo lắng. Giờ cháu sẽ đuổi theo đưa huynh ấy về. Được.
Diệp ca. Những năm ở bên ngoài có học thơ văn gì không? Những thứ tao nhã, xa xỉ đó thần không với tới được. Trẫm biết sự tức giận, tủi thân trong lòng con bao năm nay. Giờ đây con đã trở về rồi, trẫm nhất định sẽ bù đắp cho con.
Tính tình hoáng hậu rất tốt, bà ấy sẽ đối xử với con như con gái ruột. Con quay về tìm người, không phải để người thu nhận con. Con cũng chỉ có một mẫu thân, bà ấy tên là Điền Nhược Lan. Tính cách của con thực sự rất giống mẫu thân con.
Lẽ nào người không muốn hỏi mẫu thân con làm sao để đưa con ra biên cương sao? Rồi dạy dỗ con như thế nào? Rồi tại sao con lại quay lại Kinh thành? Trẫm đương nhiên là muốn. Nhưng đới với mẹ con con, trẫm không phải là một người cha mẫu mực,
Lại càng không phải là một người chồng mẫu mực. Thì làm sao trẫm có tư cách để hỏi về quá khứ của hai người? Giờ đây trẫm có thể bù đắp cho con, cũng chỉ là chút lợi lộc từ thân phận hoàng đế mang lại mà thôi.
Mẫu thân con khi còn sống nói với con, dặn con đừng hận người. Người có sự bất đắc dĩ của người. Nhược Lan thật sự đã nói vậy sao? Nhưng con chỉ muốn nghe đích thân người nói năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mẫu thân con tại sao lại chết?
Năm đó Nhược Lan là vì tới cứu trẫm. Là trẫm đã hại chết nàng ấy. Nếu bệ hạ còn nhớ Điền Nhược Lan nhà họ Mặc, lần này Lan Nhi quay trở về không cầu vinh hoa phú quý, chỉ muốn đòi sự công bằng cho mẫu thân. Đứng lên đi.
Là trẫm đã nợ hai mẹ con con. Cho dù con không nói, thì trẫm cũng nhất định sẽ đi làm. Bệ hạ, Ngụy Tương cầu kiến. Gặp gặp gặp. Vô Thiết, đưa Lan Nhi đi nghỉ ngơi đi. Vâng. Đi đường đã mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi.
Lời trẫm nói thì nhất định sẽ ghi nhớ. Mời công chúa. Bệ hạ, việc xử trảm thái y nhất định không được . Xin bệ hạ hãy suy xét lại. Lời trẫm đã nói ra, lẽ nào lại rút lại được sao? Hôm nay mà không có tiểu tử họ Vân đó,
Thì e là trẫm đã mất đi một đứa con gái rồi. Bệ hạ, thái y viện và Sơn Đông đại tộc có liên đới sâu sắc, Sau khi thánh thượng đăng cơ, Sơn Đông đại tộc tuyên bố không bao giờ làm quan. Một số gia thế lớn mạnh,
Rất được lòng dân. Nếu như bọn họ vì việc này mà không chịu gặp thánh thượng, thì lòng dân trong thiên hạ sẽ ra sao? Ngụy Chủy, trẫm làm hoàng đế, phải thưởng phạt phân minh. ngươi thân làm thần tử, phải chia sẽ nỗi lo với vua. Người này
Trẫm chắc chắn phải trảm! Chuyện Sơn Đông đại tộc đã nói ngươi xử lý thì là ngươi xử lý. Lui xuống đi. Trẫm phải đi nghỉ rồi. Thần tuân chỉ. “Trẫm đương nhiên là muốn.” “Nhưng đối với mẹ con con,” “trẫm không phải là một người cha mẫu mực,”
“lại càng không phải là một người chồng mẫu mực.” “Thì trẫm đâu có tư cách” “để hỏi về quá khứ của hai người?” “Là trẫm đã nợ hai mẹ con con.” “Cho dù con không nói,” thì trẫm cũng nhất định sẽ làm.” Tỷ tỷ, có phải tỷ cũng giống như ta,
Đã ăn món ăn Vân Diệp làm, thì sẽ ăn không quen món ăn người khác làm không? Tên Vân Diệp này mặc dù chẳng ra làm sao, nhưng nấu cơm đúng là ngon thật. Bây giờ huynh ấy chắc là đang đoàn tụ với người nhà, làm một bàn đồ ăn ngon.
Hai chúng ta không có phước được ăn rồi. Lão phu nhân, thái tử điện hạ tới ạ. Thái tử tới thăm hàn xã, ta không ra nghênh đón, xin được thứ tội. Vân lão phu nhân không cần đa lễ. Đây là do tỷ tỷ
Nhờ ta đưa tới cho Vân phủ ít cải bó xôi, và một chút quà. Để tỏ lòng cảm ơn Vân huynh đã giúp đỡ trên triều đường. Mong vui vẻ nhận cho. Quà qúy giá thế này, thật cảm ơn công chúa. Sao không thấy Vân huynh đâu ạ?
Nó ra ngoài cũng mấy ngày rồi. Không biết là đi đâu rồi nữa. Vậy lão phu nhân có biết khi nào thì Vân huynh quay về không? Cái này thì ta không biết rồi. Hình như nó đi cùng Trình hiệu úy.
Phụ hoàng muốn phong thưởng cho tất cả công thần trong lần xuất chinh này, Làm sao có thể thiếu Vân huynh được chứ. Vậy… vậy phải làm sao đây? Vậy để ta đi hỏi Trình tướng quân. Xin cáo từ. Vân Diệp, huynh chạy xa như vậy chỉ để tới đây à?
Mộ ai đây? Mộ của ai vậy? Huynh đừng hỏi nữa, mau giúp ta đào đi. Đào mộ là thất đức đó. Huynh không đào thì tự ta đào. Việc thất đức để tự ta làm. Đây là cái gì? Rốt cuộc là huynh muốn tìm cái gì? Mau!
– Đào thi thể, ta phải đào thi thể. – Thi thể? Thi thể của ai? Không cần quan tâm. Ta muốn quay về! Ta muốn quay về! Về đâu chứ? Ta muốn quay về! Cưỡi ngựa về là được thôi. Ta muốn quay về! Ta muốn quay về! Ta muốn quay về!
Ta muốn quay về! Rốt cuộc là sao vậy? Tại sao mình từ mộ thất xuyên không về đời Đường? Tại sao mình lại biến thành Vân Diệp? Mộ thất có bức tượng người đâu rồi? Tôi muốn quay về! Tôi muốn quay về! Tôi muốn quay về! Tôi muốn quay về!
Tỉnh lại rồi. Tỉnh lại rồi. Diệp ca! Quay về rồi, đừng sợ. Cháu đã quay về rồi. Sao mình lại tới được đây? Máy quay. Cây trâm. Mộ thất. Mấy cái này chắc chắn không thể thiếu thứ nào. Cây trâm thì mình đã có rồi. Máy quay chắc vẫn ở chỗ cũ.
Chỉ có mộ thất lại không thấy đâu nữa. Là vì mình đã biến thành Vân Diệp rồi sao? Nhưng ngôi mộ đó cũng không có vẻ là của Vân Diệp. Phải rồi. Tượng điêu khắc trong ngôi mộ đó là một phụ nữ.
Vậy rốt cuộc ai mới đúng là chủ nhân của ngôi mộ? Diệp ca! Đói rồi phải không? Thái tử mang tới ít đồ ăn, bà đi lấy cho cháu ăn nhé. Bà ơi, không cần đâu. Cháu không đói. Ngủ mấy ngày liền như thế, thì người bằng sắt cũng phải đói.
Bà đi chuẩn bị cho cháu nhé. Trình hiệu úy, phiền ngài rồi. Sao huynh ngủ lâu quá vậy? Làm ta hết hồn. Lúc ta mới ra chiến trường, còn chẳng thấy sợ như thế. Thái tử có tới sao? Không chỉ thái tử. Mà các thẩm thẩm, muội muội của huynh
Cũng tới mấy lần rồi. Vừa về không bao lâu. Xin lỗi nhé. Đã khiến mọi người phải lo lắng. Ta là kẻ lỗ mãng. Không đoán được tâm tư của huynh. Nhưng ta thật sự xem huynh như huynh đệ. Hôm nay mà huynh còn không tỉnh lại,
Thì ta sẽ thành kẻ mang tội lớn đó. Được rồi, ta không sao. Cho dù huynh không vì thứ khác, thì huynh cũng phải vì cả gia đình này mà suy nghĩ. Được rồi. Mau ăn chút gì lót bụng đi. Ngày mai phải lên triều rồi.
Huynh đừng gây ra chuyện rắc rối gì đó. Nếu không thì thái tử cũng không bảo vệ được huynh. Tại sao vẫn phải lên triều vậy? Huynh ngủ nhiều bị ngốc rồi hả? Cái này mà còn phải hỏi. Chính là mày. Tốt. Diệp ca, cháu đang làm gì vậy?
Cháu đang xắt đồ thôi mà. Cháu đừng gây chuyện nữa đấy. Bà không chịu nổi đâu. Bà ơi, Lúc trước là do cháu không tốt, khiến bà phải lo lắng. Sau này cháu không dám nữa. Ừ. Vậy… vậy đây là cái gì thế? Cái này là vật quý đó ạ.
Bà phải trông chừng kỹ nhé. Đừng để người khác động vào. Đợi cái này lớn lên rồi. Thì có thể cứu người đó. Thế… thế vùi trong đất à? Vâng. Cái… Cái này là gì? Thứ vuông vuông này là gì vậy? Đợi sau khi nó lớn lên, thì sẽ biến thành hình tròn.
Vậy sao? Những cái này thì sao? Mỗi ngày đều phải tưới nước, phơi nắng. Vất vả ngang với chăm sóc cho Tiểu Nam đó ạ. Yên tâm đi. Bao năm nay, bà không có làm việc vô ích đâu. Đàn ông các cháu lo làm ở bên ngoài.
Việc trong nhà cứ để cho bà. Vậy được ạ. Vậy những thứ này nhờ vào bà hết đấy ạ. Được, để bà giúp cháu. Nào, nào. Để bà giúp cháu, để bà giúp cháu. Nào nào nào. Giờ nào rồi mà vẫn còn ngủ hả? Huynh làm gì vậy?
Cái gì mà làm gì? Ngày đầu tiên huynh lên triều, không ăn mặc cho ra hồn chút sao? Đợi huynh nhận được phần thưởng, vinh quang trở về, cũng là làm nở mặt Vân gia các huynh. Chỉ là thay quần áo rồi lên triều, cần nhiều người thế này làm gì?
Nở mày nở mặt phải không? Là nở mày hay nở mặt? Nở có phải không? Nở nở nở nở… Huynh nhìn đi. Nhìn thấy chưa? Nhìn đi! Mau! Mất mặt! Đi mau! Đi mau! Mất mặt! Cứu thái tử khỏi nguy hiểm. Cống hiến phương pháp làm muối. Công lại càng lớn.
Phong làm nam tước huyện Lam Điền. Thưởng 200 mẫu đất. 100kg gạo. 100kg bắp. 10 cuộn giấy lụa. Một con ngựa giống. Năm bánh trà. Sắc lệnh đã ban. Theo đó thực hiện. Sao không có gì đáng giá hết vậy? Vân huyện nam, tạ ơn đi. Hết rồi sao?
Tạ bệ hạ long ân. Chúc mừng Vân huyện nam. Giỏi nha. Trẻ thế mà đã làm tước rồi. Giỏi gì mà giỏi. Làm huyện nam mà cho tí vải, ngựa, gạo, bán được mấy tiền đâu. Nhưng… nhưng đây là bổng lộc cả năm của ta đó. Đại… Đại Đường nghèo thế à?
Truyền Lý An Lan vào điện. Thì ra mộ công chúa đó là của Lý An Lan. Trừ không đeo cây trâm cài ra, cô ấy ăn mặc y như bức điêu khắc đó. Mình từ mộ của cô ấy xuyên không tới đây. Nếu như cô ấy được làm công chúa,
Thì mình sẽ có cơ hội quay về. Nhưng hiện giờ Vân gia chỉ có mình là đàn ông, thế chẳng phải là còn phải giải quyết chuyện nối dõi nữa. Nhưng sao mà có thể có lỗi với Tiểu Nhiễm được chứ? Lý An Lan, trưởng nữ của thánh thượng,
Phú quý nhưng thanh giản, siêng năng học hỏi, rất được lòng trẫm. Nay sắc phong là An Dương công chúa. Ban cho ở Huân Phong điện. Sắc lệnh đã ban. Theo đó thực hiện. Công chúa. Công chúa, mời tiếp chỉ. Sao… sao vậy? Sao không tiếp chỉ đi? Thế này là sao?
An Dương công chúa tại sao quỳ mãi không đứng dậy? Có phải không được khoẻ không? Bệ hạ. Mẫu thân của dân nữ chưa có được danh phận. danh phận công chúa của dân nữ cũng không chi tiết, không rõ ràng. Nếu tiếp chỉ sẽ là bất hiếu. Hả…?
Phải đó. Nói vậy thì cũng có lý. Phải đó. Mau tiếp chỉ đi. Xin bệ hạ truy phong mẫu thân là tiên hoàng hậu. Hả? Hả? Ghê gớm thật. Không ra thể thống gì. Dựa vào cái gì chứ? Hoàng hậu vẫn còn đây mà. Thế này… Nói năng lung tung.
Không ra thể thống gì. Nói năng lung tung. Đúng vậy. Khởi bẩm bệ hạ. Hoàng hậu là thê tử của hoàng đế, là mẫu nghi thiên hạ. Xưa nay chỉ có cho một người. Nay hoàng hậu vẫn còn đây mà lại phong người khác là tiên hoàng hậu.
Thì không phù hợp ạ. Đúng vậy. Tổ tông, được voi đòi tiên hả? Bệ hạ, Trưởng Tôn hoàng hậu quản lý hậu cung không chút sai sót. Lời nói hành động của bà đều được bách tính ngợi ca.
Đức hạnh của bà còn là hình mẫu cho các nữ tử noi theo. Việc truy phong này mà được thực hiện, thì bách tính trong thiên hạ sẽ suy nghĩ sao về ngô hoàng? Tuyệt đối không được ạ. Những lời này của quốc cữu không thỏa đáng.
Thỉnh cầu của công chúa chỉ là truy phong, không hề đụng chạm tới ngôi vị đương kim hoàng hậu. Nếu bệ hạ cho truy phong sắc phong, có thể tạo dựng hình ảnh trọng tình trọng nghĩa trước mặt bách tính trong thiên hạ. Chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?
Mẫu thân của dân nữ và bệ hạ vốn quen biết trước. Tự nguyện chết vì bệ hạ. Trọng tình trọng nghĩa như vậy, lẽ nào không đáng được các nữ tử trong thiên hạ ngợi ca và noi theo sao? Dân nữ không cần danh phận công chúa,
Cũng không cần gấm vóc ngọc ngà, chỉ cầu mẫu thân của dân nữ chết một cách xứng đáng, chết được nhắm mắt. Nói như vậy thì cũng có lý. Vớ vẩn. Cô ấy có lòng hiếu thuận. Chuyện này… Bệ hạ, thần có việc quan trọng khởi bẩm.
Đêm qua thần quan sát thiên tượng, thấy hỏa tinh xuất hiện ở phía tây. Thần nghĩ mãi không ra, tại sao trên trời lại có cảnh báo như vậy. Cho tới vừa rồi thấy thỉnh cầu của công chúa, mới dần hiểu ra. Trong đông cung không có lý lẽ này.
Phá hoại triều cương. Hậu cung không thể có hai chủ được. – Không hợp lý chút nào, – Việc này sẽ hại hậu cung mất. Bệ hạ, thiên tượng không lành. Vì nghĩ cho xã tặc Đại Đường ta, xin bệ hạ thuận theo cảnh báo của trời.
Tạm hoãn việc sắc phong công chúa. Gần đây quốc gia đang có chiến sự, hậu cung đáng ra phải làm gương yên phận. Truyền lệnh của ta xuống dưới. Từ hôm nay trở đi, đồ dùng trong hậu cung giảm một nửa. Tất cả lễ nghĩa đều tối giản.
Nhưng đồ dùng hàng ngày của công chúa mới, thì vẫn phải theo đãi ngộ của công chúa hoàng gia. Không được có chút sơ suất nào. Hoàng hậu nương nương, công chúa… Xin bệ hạ hãy lấy giang sơn xã tắc làm trọng. Tạm hoãn sắc phong công chúa.
Công chúa vốn dĩ là con ruột của bệ hạ. Lẽ nào các người muốn ép bệ hạ không nhận con gái ruột của mình sao? Cha con mà không nhận nhau lẽ nào lại không trái với luân thường đạo lý sao? Thế mà ai nấy đều có học cơ đấy.
Học thế thì trả hết cho cha mẹ rồi. Trình tướng quân, trên triều đường mà ngươi dám dùng từ dơ bẩn. Bệ hạ, Trình tướng quân thất lễ trước điện, xin bệ hạ minh giám. Trình ái khanh, chú ý cách dùng từ của ngươi. Thần có tội. Thần xin nhận phạt.
Nhưng lời thần nói là sự thật. Lời thô thiển nhưng có lý. Vốn dĩ, chuyện cha con nhận nhau, là chuyện trong nhà, không liên quan tới các vị. Trình tướng quân, lời này không thỏa đáng. Bệ hạ là vua một nước, là nhân vật có ảnh hưởng quan trọng,
Không thể chỉ lo chuyện tư. Việc sắc phong công chúa liên quan tới an nguy thiên hạ, thần xin bệ hạ suy xét thật kỹ. Xin bệ hạ suy xét.