Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 22 | iQiyi Vietnam

    Một, hai, ba. Cảnh Cảnh. Thành bại đều nằm ở đây đấy. Ngày mai cậu có gọi điện cho mình, đúng không? Đưa đây. Alo. Thực ra bức tranh mình thích nhất là bức này. Bọn mình đã hứa rồi, cậu chuẩn bị thi, mình tham gia thi học viện,

    Mỗi ngày đều phải gọi điện cổ vũ nhau sao? Yeah. Con qua rồi. Con gái trưởng thành rồi. Nào, nào, nào. Cảm ơn bố mẹ. Cạn ly. Mình vẫn luôn nhớ cậu. Mình cũng nhớ cậu. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Lúc sống việc gì phải ngủ nhiều.

    Chết đi tự sẽ ngủ ngàn thu. Không cần hành đại lễ vậy đâu. Mình phải đi tiểu. Mấy ngày không gặp, mà cậu càng ngày càng nói năng thô thiển rồi đấy. Ây ya, ngốc chết được. Không nóng à, để em. Việc này sau này để em làm. Vụng về lóng ngóng.

    Vậy sau này quần áo để anh giặt. Anh làm gì thế? Đang ở trong lớp anh có thể nói nhỏ chút không? Chúc mừng các cậu. Thoát được kỳ thi thử đầu tiên. Sao thế? Có khó không? Cảnh Cảnh. Cậu nhanh lên, con làm gì thế? Nhanh lên.

    Vương Chí Dũng, cậu là đồ khốn. Sao thế? Vương Chí Dũng vừa mới chia tay cậu ấy. Nói muốn chuyên tâm chuẩn bị thi đại học. Alo. Sao cậu không nghe điện thoại? Mình, mình lúc này không nghe thấy. Chuyện đó. Thi cử sao rồi? Hôm nay trong trường đông quá.

    Mình cũng không tiện hỏi. Thi không tốt lắm. Vậy chúng ta gặp nhau, gặp nói chuyện đi. Bây giờ á? Thôi bỏ đi. Đã tối lắm rồi. Dư Hoài. Mình rất lo cho cậu. Khuya thế này rồi, con lại đi đâu thế? Con xuống lầu đi dạo. Dư Hoài. Mẹ hỏi con.

    Con thi lần này con nắm chắc được mấy phần? Không phải con đã nói rồi sao? Không thể đạt giải nhất rồi à? Vậy giải nhì thì sao? Năm ngoái đã đạt được giải nhì rồi mà? Ây ya. Mẹ, mẹ sao thế? Không sao, không sao. Ây ya.

    Mẹ đã gây ra tội gì, con nói xem. Đúng rồi, thầy Vương của kỳ luyện thi đó không phải rất thích con sao? Thầy ấy quen biết cũng rất nhiều. Con xem có thể tìm thầy ấy mở rộng quan hệ được không? Sao có thể được chứ? Ây ya. Trước đây

    Nhiều thời gian như thế, đã tốn biết bao công sức vào cuộc thi này rồi. Con nói xem mẹ nói sao với bố con đây chứ? Tập 22 Sau khi thi đại học, ngoắc tay. Từ Diên Lượng. Yeah. 10-6. Nằm xuống hít đất, hít đất nhanh lên.

    Không phải cậu thi không tốt sao? Làm gì mà hưng phấn thế? Cậu thôi đi. Đừng nhắc đến những chuyện bực mình đó. Tôi đếm cho cậu nhé Một, hai, ba, bốn. Hai, hai, ba. Cậu đếm kiểu gì thế? Cậu biến đi cho tôi. Giản Đơn, cậu chăm thật.

    Từ khi cậu sang lớp xã hội, bọn mình cũng ít gặp nhau hơn. Gần đây mình mới phát hiện, có rất nhiều thứ mình cần bù đắp. Từ sau lần thi thử trước, mình đã khóc rất nhiều lần. Không sao, cậu chăm như thế, nhất định không vấn đề gì cả.

    Cậu đấy, gần đây đầu óc để đâu đấy. Có phải là bận chuyện thi nghệ thuật không? Thi nghệ thuật chỉ là chuyện thế nào cũng nhất định phải thử. Mình đang lo lắng cho Dư Hoài. Hình như nghe nói cậu ấy thi không được tốt lắm. Cậu nghe cả rồi sao? Ừm.

    Có phải Chu Mạt đã nói cho cậu không? Mình từ sáng tới tối đều nhìn thấy cái dáng vẻ giả vờ không sao của cậu ấy, mình thật sự. Mình hiểu rõ hơn người khác. Cậu ấy rốt cuộc đã nỗ lực biết bao. Cậu ấy rất coi trọng cuộc thi này.

    Nhưng cậu ấy cứ tiếp tục như thế này nữa, mình thật sự sợ cậu ấy sẽ xảy ra chuyện. Có lúc mình nghĩ, có phải là do mình hại cậu ấy không? Ây ya, có phải mình nghĩ quá nhiều rồi không? Hả? Cậu nói gì cơ? Không có gì.

    Cảm thấy kỳ thi lần này cạnh tranh rất khốc liệt. Làm không tốt thì sẽ bị loại. Làm gì đấy? Đi đi đi, đi thôi. Sao các cậu cứ lo chuyện của người khác thế? Đi. Thi thử của Chấn Hoa đều do thầy cô của trường mình tự ra đề.

    Lần đầu thì dễ một chút. Lần thứ hai sẽ khó hơn một chút. Lần thứ ba, sẽ tương đương với đề thi đại học nhất. Trong lòng các em nắm chắc là được. Có nữa, đừng quá để ý điểm số. Quan trọng là phải phát hiện vấn đề. Cho mình đấy à?

    Đừng khách khí, cái này là mình đặc biệt chuẩn bị cho cậu đấy. Mình ăn rồi. Ăn thêm chút nữa đi. Ăn thêm đi. Mình muốn hỏi cậu một chút. Về chuyện của Dư Hoài. Hai cậu làm sao thế? Lại muốn đào mộ chuyện gì trước kia nữa?

    Nhưng lần này mình thực sự không thể bán đứng bạn bè nữa đâu. Chuyện đó. Mình cảm thấy sau khi thi, tâm trạng cậu ấy cứ không ổn, không đúng lắm. Dạo này bọn mình cứ chơi bóng suốt. Nhưng mình thấy cậu ấy cả ngày cũng khá ổn.

    Đó là cậu ấy giả vờ đấy. Mình có thể cảm nhận được. Nếu cậu đã cảm nhận được như thế rồi, cậu cứ để cho cậu ấy tiếp tục giả vờ đi. Lòng tự tôn của Dư Hoài rất cao. Cậu không phải không biết. Ây ya. Mình rất lo cho cậu ấy.

    Mình sợ cậu ấy cứ tiếp tục như thế. Đây là gì thế? Cậu được học ở Thanh Hoa rồi sao? Đây chỉ là trình tự xin học thôi. Cuối cùng có được hay không còn phải xem thành tích các bài thi tổng hợp. Dư Hoài có biết không?

    Chuyện này trong khóa chỉ có vài người thôi. Không tồi đâu bạn nhỏ. Tập trung vào nhé. Cậu ở đây làm gì thế? Nhìn về xa xăm, bảo vệ thị lực. Nghe không? Đây là bài hát mà mình cực kỳ thích đấy. Thông báo, thông báo.

    Các em sau đây nghe xong thông báo mời các em nhanh chóng mang đơn xin tư cách được cử đi học ở Thanh Hoa nộp đến sở giáo dục. Lớp 1. Trương Lôi. Lớp 2. Chu Mạt, Lưu Hâm Lỗi. Lớp 7. Liêu Gia Minh Lại một lần nữa. Lớp 1. Trương Lôi.

    Bài này hình như là bài hát tiếng Nhật cải biên lại. Cậu có thích nghe nhạc Nhật không? Woa, chim nhạn. Mùa này mà có chim nhạn, thật là không dễ gì. Cảnh Cảnh. Có phải cậu rất muốn thấy mình khóc như một đứa trẻ không?

    Có phải mình khiến cậu rất thất vọng không? Mình. Phiền chết được. Ngày nào cũng một đống bài thi phải làm. Cảm thấy như viết không nổi nữa rồi. Quan trọng là vẫn còn có trận bóng của đội Hoa Tiễn nữa. Không hứng thú. Thả lỏng, thả lỏng đi.

    Tôi thi thành như thế rồi, cậu bảo tôi làm sao mà thả lỏng chứ? Đó là vì mình làm cho cậu thi hỏng sao? Tránh ra. Cậu sao thế? Cậu xem lại mình đi, bây giờ là bộ dạng gì? Cậu bây giờ như một quả trứng run sợ. Cậu như vậy là sao?

    Cứ như cái bình bị rơi vỡ rồi. Cậu có biết bây giờ người thấy có lỗi nhất là ai không? Chính là Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh làm sao? Vương Chí Dũng. Hôm nay sắp phát kết quả thành tích thi thử lần hai rồi. Sao cậu một chút cũng không lo gì thế?

    Cậu xem bọn họ đều đang làm gì kìa. Chuyện mình được tuyển đến học ngoại thành là chắc rồi. Hôm qua bố mình vừa thưởng cho mình một cái điện thoại. Thành tích thi lần này có rồi. Thầy cũng đã tìm thầy cô bộ môn các môn khác,

    Cũng hiểu được chút tình hình rồi. Tin rằng không cần thầy nói các em cũng tự biết, thi không được tốt. Thậm chí có bạn thành tích sút kém đáng ngờ. Lớp 12 các em đều có áp lực. Thầy cũng hiểu. Nhưng áp lực của giáo viên cũng rất lớn.

    Còn nữa thầy phát hiện gần đây không khí trong lớp cực kỳ nặng nề, vô cùng ngột ngạt. Thành bách lí giả bán cửu thập. Thầy không muốn nhìn thấy các em đến ải cuối cùng rồi lại có người bỏ cuộc. Kỳ này cậu thi cử thế nào?

    Đề của các cậu có lẽ cũng rất khó nhỉ. Ừ, ừ. Môn chính trị này phiền chết đi được. Chứng minh tới chứng minh lui, luẩn quẩn như cối xay cùn. Mình nhớ trước đây mình có từng đọc, Mác đã từng nói với bản thân mình rằng.

    Nếu có việc gì không nhớ nổi, thì sự việc đó chính là biện chứng. Sao nào? Sao nào? Thi cử thế nào? Vị trí 20. Thật sao? Ừ. Nào nào nào. Gần đây cậu quá vất vả rồi. Cậu phải ăn nhiều chút, phải bồi bổ một chút. Ây ya, buồn nôn chết được.

    Cảm ơn cậu. Dư Hoài đâu? Không biết. Hết tiết mình đã không thấy cậu ấy đâu rồi. Thế này, chẳng phải ra rồi sao? Không đúng chứ. Cậu bước này đến bước này. Không chặt chẽ gì cả. Lúc trưa cậu đi đâu vậy? Mình đi dạo thôi.

    Cái đó, mình có bài này muốn hỏi cậu. Cậu kẻ thêm đường phụ giữa hai điểm. Hóa ra là như thế. Hiểu rồi. Cậu thật là lợi hại. Mình đã hỏi rất nhiều người nhưng mình đều nghe không hiểu gì cả. Không có gì. Có người tự sát rồi. Mau ra đây.

    Có người tự sát rồi. Đùa à? Chu Dao. Thầy Trương, đây là đồ của Chu Dao. Cảm ơn em. Hai đứa về trước đi. Hết tiết bảo Từ Diên Lượng quản lý tự học cho các bạn. Làm gì thế? Suỵt. Chu Dao bây giờ như thế nào?

    Cấp cứu đã giữ được tính mạng. Nhưng e là sẽ để lại di chứng, phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian. Không phải chỉ là một kỳ thi sao? Con bé sao lại trở thành như thế chứ? Sao thế? Mình thực sự rất hối hận. Làm bạn học của cậu ấy ba năm,

    Đều chưa bao giờ nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy. Thực ra con người cậu ấy cũng rất tốt. Rảnh rỗi còn giảng bài cho mình. Yeah, giải ra rồi, cậu xem đi. Không sai chứ? Lần này. Đó là. Cậu vừa giảng mình đã thấy đơn giản hẳn ra rồi.

    Thực ra là kỹ năng của cậu cũng cải thiện nhiều rồi. Cho nên mình vừa giảng cậu đã hiểu rồi. Nhưng thực ra cậu xem. Bước này thực sự còn có thể giản lược đi. Trực tiếp bỏ qua làm hẳn bước tiếp theo luôn là được. Sau đó công thức này

    Thực ra dùng cũng không phải đúng hẳn. Cậu sao thế? Không sao. Hình như cậu có vẻ ôn hòa hơn thì phải. Cậu mau nhìn đi, bớt nói nhảm đi. Thần lâm biểu thế linh. Bất tri sở ngôn. Chẳng thú vị. Mình nói cho cậu biết.

    Anh đây mà nghiêm túc thì cũng lợi hại lắm đấy. Qua đây. Về nhà học thuộc lòng hết cái này, cái này đi nha. Còn cái trước đay nữa. Cái đó ngày mai mình sẽ kiểm tra xác suất. Đây gọi là ôn tập củng cố.

    Cậu không phải chứ? Cậu còn độc ác hơn cả cô Trương nữa. Còn nữa, cái nào là trọng điểm? Cái này không phải trọng điểm sao? Mình nói trọng điểm thì là trọng điểm. Có phải trọng điểm không? Phải. Ngoan. Mình còn chưa sắp xếp phần sau cho cậu.

    Cậu xem cái này mới khó học thuộc đây này. Cậu xem học thuộc cái này rồi nói . Ngày mai mình kiểm tra, à không ngày kia. Ngày mai kiểm tra cái bài hôm trước cơ. Được. Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh. Cô là mẹ của Dư Hoài.

    Chúng ta, chúng ta đã gặp nhau một lần rồi. Cháu chào cô. Cô. Nói như vậy có lẽ không thích hợp lắm. Nhưng cô thật sự có chuyện nhờ cháu giúp. Cô cứ nói đi ạ. Cháu có thể bớt quấy rầy Dư Hoài đi được không? Ây ya.

    Dư Hoài đứa trẻ không có khả năng xác định. Tố chất tâm lý của nó cũng không tốt. Kỳ thi của nó cũng đã hỏng rồi. Kỳ thi đại học tiếp theo nhất định không thể tiếp tục xảy ra chuyện gì. Đừng vì chuyện của cháu mà để bị phân tâm ảnh hưởng.

    Tại sao cô lại nói cháu làm ảnh hưởng đến cậu ấy chứ? Chiều hôm nay cô đã đến trường các cháu rồi. Nhìn thấy nó đang giảng bài cho cháu. Còn vừa nói vừa cười nữa. Cô biết, chuyện học tập cháu có vấn đề, nhưng cháu có thể tìm giáo viên không?

    Cô nói như thế cô chỉ muốn bảo cháu bớt làm phiền Dư Hoài đi. Đừng để nó phân tâm. Để nó chuyên tâm mà ôn thi đại học. Cô chỉ sợ nó vì thất bại của kỳ thi. Nó còn… Cô à, cháu hiểu ý của cô rồi.

    Cô sợ Dư Hoài không học tập đàng hoàng vì giảng bài cho cháu. Cô sợ cậu ấy với cháu yêu sớm đúng không? Cô muốn cháu mặc kệ cậu ấy, để cậu ấy bị cự tuyệt rồi dẫn từ bỏ, tự nhiên sẽ ngoan ngoan mà quay lại học hành.

    Cháu đừng có nói vậy. Cô không phải có ý đó. Cô không hiểu cháu cũng không sao. Nhưng cô không thể không hiểu được Dư Hoài chứ. Sao cô lại không thể hiểu Dư Hoài chứ? Cô không hiểu được sự nỗ lực của cậu ấy.

    Cô luôn đổi bạn cùng bàn cho cậu ấy. Đó là vì không tin tưởng. Cô không tin tưởng sự chín chắn của cậu ấy. Cô không tin tưởng năng lực xử lý vấn đề của cậu ấy. Dư Hoài thực sự luôn vì mục tiêu của bản thân mà cố gắng. Cô,

    Cô như thế mà không quan tâm nó sao? Cô luôn lấy danh nghĩa của sự quan tâm, thân tình mà ép buộc cậu ấy. Cô chỉ là dùng cái cô gọi là tình yêu để khống chế cậu ấy chứ không phải tin tưởng cậu ấy.

    Cô đã từng có ý định thực sự tìm hiểu về cậu ấy chưa? Cô à, nếu không có chuyện gì, thì cháu đi trước đây. Đúng rồi, hôm nay cô nhìn thấy ở trường là cháu đang giúp Dư Hoài học thuộc ngữ văn. Con trai. Ăn nhiều vào.

    Không phải, mẹ. Con ăn đủ rồi. Con ăn nhiều chút, ăn nhiều đi. Để tự con là được rồi. Ăn đi. Được rồi, để ở đây đi. Sao cậu lại tìm được chỗ này thế? Cảnh Cảnh. Cậu trông mặt trời lặn đẹp không?

    Cậu không phải tự nhiên mắc bệnh nghệ sĩ đấy chứ hả? Hôm nay phát thành thích rồi. Thế nào? Không tốt. Hơn nữa hôm qua về nhà, mình phát hiện mẹ mình là lạ. Bà ấy đã nấu một bàn đồ ăn ngon, còn bảo mình xem tivi.

    Sau đó còn nói chuyện với mình. Tốt rồi. Kết quả là cả hai mẹ con mình đều không tự nhiên. Bà ấy muốn tìm chuyện để nói nhưng cũng không biết nói gì? Mình cũng vô cùng ngại. Kết quả vẫn không được mấy phút mình liền vào phòng đọc sách.

    Cậu không có tài hoa, từ bỏ đi. Cho dù cậu nỗ lực đến mấy đi chăng nữa cũng vô ích thôi. Thời gian này có một âm thanh, cứ nói với mình như thế. Cảnh Cảnh. Thực sự mình có chút mệt rồi. Cậu là người mà mình sùng bái đấy. Cậu,

    Cậu có biết cảm giác lúc mình mới đến Chấn Hoa là như thế nào không? Mình cảm thấy nhỏ bé hết như con tép đậu trên mép con ruồi ấy. Rồi bị tới cái nơi này, toàn là kẻ quái vật. Các cậu, mỗi người các cậu đều làm mình cảm thấy tự ti.

    Mình đến ngay cả chút cảm giác tồn tại cũng không có. Nhưng là cậu Dư Hoài. Cậu đã giúp mình. Cậu đã chủ động giúp mình hô lên em không hiểu. Cậu đã chủ động giảng bài cho mình. Cậu cũng chủ động nói chuyện với mình về

    Đam mê và mơ ước của cậu đối với vật lý. Được thôi, mình liền nghĩ. Nếu mình đã không giống quái vật như các cậu, nhưng có sự giúp đỡ của cậu, mình không ngừng nỗ lực. Cuối cùng mình cũng đã từng bước từng bước một, tiến tới gần cậu thêm chút nữa.

    Cậu là điểm tựa của mình. Nếu ngay cả cậu cũng từ bỏ, vậy mình phải làm sao? Ăn miếng thịt đi. Cậu ăn nhiều vào chút. Mình đủ rồi, cậu ăn đi. Giản Đơn, hôm nay khác quá. Cậu không vừa ăn vừa xem sách cơ đấy.

    Ngày mai là thi thử lần ba rồi. Mình phải thoải mái đầu óc. Nghỉ ngơi mới có thể học tập tốt hơn. Chỉ học mà không chơi, đứa trẻ thông minh cũng trở nên ngu ngốc. Ây ya. Đắng lòng quá. Chu Mạt, việc cậu được cử đi học sao rồi?

    Lần thi thứ ba này có phải rất quan trọng không? Mình thấy cũng ổn mà. Cứ phát huy như thường là xong. Thế cuộc thi vật lý của cậu thì sao? Cuộc thi vật lý chắc chắn tốt hơn Dư Hoài rồi. Nhưng được cử đi học Thanh Hoa vẫn có vấn đề.

    Mình đã từ chối hết mấy trường khác rồi. Được rồi, thi lần ba cố lên. Cảm ơn, người anh em. Ây ya, sao lại là hai cậu chứ? Nào, chúng ta cùng chúc kỳ thi lần ba này thuận lợi. Thuận lợi. Được rồi, các em. Đây là lần thi thử cuối cùng

    Trước khi thi đại học rồi, nhớ ghi đẩy đủ tên, số báo danh vào đấy. Từ từ thôi. Thi thế nào rồi? Ây ya, nói thế nào đây? Có lẽ cũng ổn. Dù sao mình cũng đã làm hết rồi. Thế thì được. Có chuyện rồi, có chuyện rồi, có chuyện rồi. Sao thế?

    Giản Đơn có chuyện rồi. Mình nghe nói Giản Đơn thi gian lận, bị thầy đuổi khỏi phòng thi rồi. Không phải chứ? Để mình gọi cho cậu ấy. Mình hỏi Chu Mạt thử. Không nghe máy. Hàn Tự. Cậu thi cùng phòng với Chu Mạt à? Ừm. Cậu có gặp Chu Mạt không?

    Không để ý. Phòng thi có một ghế trống, có thể là cậu ấy. Đuổi rồi. Này, cậu nói nhỏ thôi. Cậu nói Chu Mạt, Giản Đơn cùng bị đuổi rồi á? Dù sao lúc này Chu Mạt mới gọi cho mình. Nói như thế. Nhưng mình nghe giọng cũng không nghiêm trọng lắm.

    Vậy mình gọi điện hỏi Giản Đơn. Này, cậu đừng lo lắng. Mình hẹn tối mai đi ăn cùng rồi. Đến lúc đó rồi hỏi cậu ấy đi. Còn nữa, cậu đừng nghĩ là thi xong là có thể thả lỏng rồi. Tiếp tục làm đề của mình đi. All work and no play makes

    Jack a dull boy Cái này học nhanh thế. Giản Đơn sao có thể gian lận được chứ? Cậu nói xem bình thường cậu ấy chăm chỉ học hành như thế, sao có thể gian lận chứ? Chủ yếu là giáo viên giám thị đó.

    Cậu nói xem thầy ấy cũng không nghe chúng ta giải thích, cũng không thèm kiểm tra gì hết. Sau đó, mình đi tìm giáo viên để lý luận. Mình cãi được vài câu, sau đó chủ nhiệm Phan đến rồi, nói với mình một câu. Thời gian quan trọng,

    Phải giết một người cảnh cáo nhiều người. Thế là đuổi bọn mình luôn. Xong rồi. Ừ. Nhưng sau đó thầy Trương Phong đến báo với bọn mình, bọn mình vẫn có thể tự đăng ký tham gia thi đại học. Cho nên,

    Bây giờ cậu cũng không còn tư cách được cử đi học nữa à? Cậu phải thi cùng bọn mình sao? Mình muốn như vậy. Đời người không tham gia thi đại học một lần, thì thật không hoàn chỉnh mà. Hơn nữa, chúng ta bây giờ lại có thể cùng nhau ôn thi,

    Vừa giúp đỡ lẫn nhau. Nào, Giản Đơn. Dư Hoài. Cậu nói chúng ta có phải lại bắt đầu quay lại chặng đường đua không? Có phải cậu thấy thiên tài có thể quay lại cùng thi đại học với cậu, cậu vui lắm chứ? Thật là người con gái tâm tư tàn độc.

    Mình nói cậu nghe này, Cảnh Cảnh, cậu có biết không? Lúc cậu ấy còn học cấp hai, vừa đen lại vừa gầy, còn không thích nói chuyện. Được rồi, sao cậu lại vạch rõ ngọn ngành của tôi chứ. Nói tiếp, nói tiếp đi.

    Cậu có biết tại sao lúc đầu bắt đầu mình để ý cậu không? Mình vẫn còn nhớ thầy lớp chúng ta đã ra một đề thi cạnh tranh đúng không? Mình nhớ. Lớp chúng ta chỉ có hai người giải được. Một người là mình. Người còn lại chính là cậu.

    Lúc đó mình đã ở lớp chọn được nhiều năm rồi. Lúc đó mình nghĩ, sao còn có một người thứ hai có thể giải ra chứ? Mình quay lại nhìn một cái. Cậu ấy đang ngồi ở góc đó, khẽ giơ tay cao thế này. Ánh mắt đó sáng ngời,

    Y như ánh mắt bây giờ đấy. Thật đấy, không hề đổi. Trong khoảnh khắc đó, mình đã tin rằng, cậu ấy thật sự thích vật lý. Cho nên mình mới rủ cậu ấy cùng tham gia chuẩn bị tiết vật lý. Cậu còn nhớ lúc thầy khen cậu, cậu đã nói gì không?

    Được rồi, cậu đừng tâm sự nữa. Được. Vậy chúng ta như thế đi, ai cũng không được thất bại. Cố gắng thi đại học. Cùng nhau đi, cùng nhau đi. Được. Cố lên. Cố lên. Được, chúng ta mau ăn đi. Đồ ăn sắp nguội cả rồi. Mà này. Bọn mình không ăn nữa.

    Mình phải đưa Giản Đơn về nhà trước đã. Được, vậy các cậu đi trước đi. Được được. Thế bọn mình đi trước đây. Đi thôi. Bye bye. Đúng rồi, Dư Hoài. Sao thế? Mình xin lỗi. Mình nói thật đấy. Thực ra trước đây,

    Mình cũng biết cậu rất cố gắng để điều chỉnh tâm trạng. Nhưng mình cả ngày chỉ biết khóc lóc than thở ở bên cạnh cậu. Mình chỉ hy vọng, nếu cậu có thể có gì không vui, cậu có thể nói ra. Chúng ta cùng nhau nghĩ cách.

    Việc này chỉ chứng tỏ hai việc. Thứ nhất, mình diễn quá tệ. Thứ hai, một đại lão gia như mình mà có chút chuyện như thế cũng không vượt qua nỗi, cũng thật mất mặt. Còn giận lây sang cậu, lại càng mất mặt.

    Được rồi đừng nhắc nữa, cậu về nhà nghỉ ngơi đi. Cậu mới từng này tuổi mà đã là đại lão gia thế. Quên mất cậu sinh năm hổ, lớn hơn mình. Vậy nếu mình là đại lão gia, thì cậu chính là đại lão nương. Cậu mới là đại lão nương ấy. Đúng rồi.

    Chu Mạt hôm nay nói như thế, sau khi thầy khen cậu xong, cậu nói gì thế? Được, được rồi, cậu đừng nhiều chuyện nữa. Mau về nhà ôn bài đi. Đi thôi. Bye bye. Bye bye. Chú ý phương hướng. Loại đề này thầy nhắc lại lần cuối trước khi thi đại học nhé.

    Câu này vẫn sai, nhìn kỹ lại đi. Đây là 2, không phải 3. Ai viết thành 3 thì quay về học lại mẫu giáo đi. Đừng thi đại học nữa. Thầy Trương. Ngoài uống rượu hỉ ra, chúng em khi nào mới có thể ăn kẹo hỉ của hai người ạ?

    Chăm chỉ học hành đi. Núi Hàm Viễn, thôn Trường Giang. Hạo hạo thang thang. Là sương sương. Cảnh Cảnh. Ăn nhiều chút, Ăn nhiều chút, bổi bổ vào mới có sức. Hai người ăn đi, đừng lo cho con. Bố, bố ngồi xuống đi ạ, bố ăn đi. Không sao, không sao.

    Cảnh Cảnh, lớn lên rồi con muốn làm gì? Lớn lên con muốn làm nhà phát minh ạ. Thế sau đó thì sao? Con sẽ biến những dụng cụ này thành thật hết. Sau này em muốn làm nhà khoa học, thay đổi thế giới. Mình đúng hết rồi. Cậu xem bài này đi.

    Sao mình lại tiến bộ nhiều thế chứ? Rất tốt, khiến thầy rất vui. Lớp chúng ta nhiều bạn Đăng ký Bắc đại, Thanh Hoa như thế, nào đến lượt em chứ ạ. Em nói ai thế? Dư Hoài ạ. Cậu ấy chắc không thành vấn đề đúng không ạ?

    Làm thầy giáo cũng giống như bác sĩ. Em ấy thuộc dạng từ nhỏ đã khỏe mạnh. So sánh thì giống như một bệnh nhân u não, được thầy chưa khỏi và xuất viện. Em nói xem ai sẽ khiến thầy nở mặt hơn. Thầy lên lớp đi ạ. Cố lên nhé. Alo. Cảnh Cảnh.

    Cậu đến khu đất Vãn Thu đi. Cậu bảo đến là đến à? Ngày mai sắp thi đại học rồi. Cậu nói xem cậu đến hay không? Cậu thần thần bí bí gì thế? Mình đang học môn sinh đấy. Hôm nay không phải là ngày trồng cây đấy sao. Ngày trồng cây con khỉ.

    Ngày trồng cây là tháng 3. Tháng 3 à? Kệ nó đi. Hôm nay mình đúng lúc mình thấy khu của mình mở chiến dịch xanh hóa. Sau đó liền nghĩ đến, trước đây cậu không phải đã nói muốn trồng cây sao? Cậu cũng không biết đâu.

    Mình đã tốn bao nhiêu công sức để vác cái cây này lên đây đâu. Cậu khóc gì chứ? Sao thế? Cậu bệnh à? Đang hè mà cậu trồng cây gì vậy? Được rồi. Lát nữa rồi hẳn khóc. Trồng cây xong còn phải tưới nước. Cậu khóc lúc này lãng phí quá.

    Qua đây giúp mình đi. Đây là cây gì thế? Mình không biết. Có dao nhỏ không? Cậu đợi chút. Cậu muốn làm gì? Cậu khắc gì thế? Không được nhìn. Không được nhìn. Không được nhìn. Trả cậu. Nào. Xắn ống tay áo lên. Mình sẽ khắc cho cậu một thứ. Xong rồi.

    Này, của cậu đấy. Ấu trĩ. Cố lên. Ừm. Mình muốn thi chung một thành phố với cậu. Mình biết. Cậu biết cái gì? Mình luôn nghĩ bản thân rất mạnh mẽ. Nhưng cuộc thi lần này thất bại, vẫn may có cậu bên cạnh mình. Sau này đi Bắc Kinh rồi,

    Lại không biết có bao nhiêu thử thách mới. Mình hy vọng đến lúc đó cậu có thể luôn ở bên mình. Ý cậu là sao? Mình có một chuyện muốn nói với cậu. Nhưng đợi sau khi thi đại học đi. Đó sẽ là phần thưởng cho cậu.

    Sao cậu lại biết đó là phần thưởng chứ? Sau khi thi đại học xong, ngoắc tay. Ngoắc tay nhau thề, trăm năm không đổi. Ai thay đổi thì là kẻ xấu xí. Cậu vốn đã là kẻ xấu xí rồi. Cậu từng nói mình không xấu mà. Chúng ta nên về rồi.

    Trễ thế này rồi. Đi thôi. Đúng rồi. Đợi thi xong, Chúng ta cùng lên trường xem đáp án nhé. Ừm. Ba năm trung học, cảnh tượng thế này không biết đã lặp lại bao nhiêu lần. Không ngờ thi đại học kết thúc rồi, vẫn còn lặp lại lần cuối.

    Sau đó lần này cũng là lần khiến tôi sốt ruột nhất. Nào, Cảnh Cảnh. Mình đã lấy rồi. Cậu cũng thật chẳng lo lắng chút nào. Dư Hoài đến chưa? Đến từ sớm rồi. Khi nãy còn ngồi đó xem bài, sau đó cũng không nói gì mà đi rồi. Cảnh Cảnh.

    Cậu nghỉ học định đi đâu chơi? Tụi mình đi du lịch đi. Cậu muốn đi đâu? Cậu có biết cậu ấy đi đâu không? Mình cũng không biết nữa. Chúng ta ngồi cùng bàn đi. Mình giúp cậu. Cậu nên tự quyết định. Chuyện này liên quan đến tiền đồ của cậu.

    Mình chỉ hỏi cậu. Dư Hoài. Cậu có biết không? Thực ra mình thật sự rất thích ngồi cùng bàn với cậu. Cậu nhất định phải thi đỗ. Như thế chúng ta đều có thể đến Bắc Kinh rồi. Mẹ, con đã quyết định rồi. Con muốn đi Bắc Kinh.

    Như thế chúng ta có thể cùng đi Bắc Kinh. Mình muốn thi trường cùng thành phố với cậu. Mình biết. Cậu thật sự phải cố gắng. Nếu không sẽ không thể đến Bắc Kinh đâu. Này, Cảnh Cảnh. Cậu đến lúc đó cũng thi trường ở Bắc Kinh đi.

    Bọn mình lại bên nhau rồi. Mình có một chuyện muốn nói với cậu. Nhưng đợi sau khi thi xong đã. Xem như là một phần thưởng cho cậu. Sao cậu biết đó là phần thưởng chứ? Alo. Bố ạ! Cảnh Cảnh, sao thế? Khi nào con về ăn cơm?

    Trưa nay con không về ạ. Sao thế? Không sao chứ? Không sao ạ. Bố yên tâm ạ. Hình tôi chụp đâu rồi? Tôi đã không muốn làm từ lâu rồi. Mẹ, con đón chị về rồi. Cảnh Cảnh về rồi à? Mình thấy làm giáo viên ở Chấn Hoa là hạnh phúc nhất.

    Cho nên cậu đã về rồi. Cậu và Dư Hoài còn liên lạc không? Chúc mừng, chúc mừng. Cậu xem xem, nhà chúng ta ba người này. Em đã gặp Dư Hoài chưa? Dư Hoài, em. Cả lớp đều không có tin tức của em ấy. Mở cửa, Dư Hoài. Đã chuyển nhà rồi.

    Đồng ý lấy mình nhé. Nói như thế là cậu đã đồng ý rồi? Lâm Phàm sao thế? Phiền tránh đường chút.