Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 13 | iQiyi Vietnam

    Cảnh Cảnh, cậu biết không? Chỉ vì cậu, có bỏ bao nhiêu công sức tôi cũng bằng lòng. Tôi và cậu ta không thân lắm. Không thân lắm mà người ta lại thổ lộ với cậu à? Rốt cuộc thái độ của Dư Hoài như thế nào?

    Lộ Tinh Hà rõ ràng là hơn hẳn Dư Hoài rồi. Nhìn việc cậu ta làm hôm qua đàn ông hơn cậu đấy. Dư Hoài, cậu làm gì vậy? Cậu cứ nói thẳng ra đi. Rốt cuộc cậu đã từng thích tôi phải không? Này cậu bạn, ở đây không có việc của cậu.

    Không hỏng chứ. Dư Hoài! Cậu còn đau không? Xin lỗi, xin lỗi. Cho cậu chết này. Về nhà nhớ xem nha. Cậu viết cái gì thế? Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Đúng là tránh cái gì gặp cái đấy. Còn không vào là muộn học bây giờ. Cảnh Cảnh,

    Sao không vào lớp đi? Vào học rồi, mau lên, mau lên. Trả cậu. Cái gì thế? Chính là tác phẩm cậu làm đó. Cậu có thể tham gia vào khái niệm mới rồi đấy. Cậu còn học người ta viết thư tình gì nữa chứ. Cảnh Cảnh, có một bức thư của cháu.

    Chú, chú quen cháu ạ? Ở đây có ai không quen cháu chứ. Lại còn cả nhiều kỳ nữa. Trả tôi cũng được, nhưng mà, cậu phải ký tên lên đây. Cậu có ý gì đây? Sắp vào lớp rồi. Theo quy định của trường, bây giờ cậu phải kí tên vào đây.

    Cậu được lắm. Trừ phi. Thế mới đúng chứ. Làm sao lại đến muộn nữa? Ôi, mới có ba phút không thấy, cậu đã bắt đầu lo lắng cho tôi rồi à? Còn gì nữa, cậu mà xảy ra chuyện gì, thì tôi phải sống làm sao? Coi như cậu có chút lương tâm.

    Đúng rồi, ăn sáng thôi. Tôi mở giúp cậu. Tôi ăn rồi. Ăn thêm đi, ăn thêm đi, có cả sữa chua nữa này. Cậu không hạ độc đấy chứ? Cậu nói gì thế? Chỉ là có việc định nhờ cậu. Vậy thì tôi yên tâm rồi. Nói đi, có việc gì?

    Tôi sắp thi đấu môn vật lý rồi. Gần đây, ở trường nhiều chuyện linh tinh quá. Cậu trông chừng giúp tôi. Được thôi. Cái này là gì thế? Không thể sinh con. Cái đó, trên đương họ phát tờ rơi, tiện nhét luôn cho tôi thôi.

    Tôi cũng không thể vứt rác bừa bãi, đúng không? Ừ. Qua nghiên cứu, bam giám hiệu nhà trường quyết đinh, toàn bộ giáo viên, học sinh sẽ thi hợp xướng, để chúc mừng sự kiện kháng Nhật cứu nước ngày 9 tháng 12. Các lớp phải đoàn kết hợp tác,

    Các lớp trưởng và cây văn nghệ lớp, chiều nay trước tiết ba đến ban chấp hành đoàn để họp. Các em, hoạt động lần này, do Văn Tiêu Tiêu và Từ Diên Lượng phụ trách. Tại sao lại là ngày 9 tháng 12, mà không phải ngày 29 tháng 1.

    Tại vì ngày 29 tháng 1 sắp nghỉ học rồi, tư tưởng phân tán, đội ngũ khó tập trung, không thích hợp với những hoạt động cách mạng. Với IQ này của cậu mà làm được lớp trưởng hả? Có lý đấy chứ.

    Xem ra ban văn này không phải ai cũng có thể học được. Đây là ngày 9 tháng 12, biểu dương chủ nghĩa yêu nước. Toàn là những bài hát như này, chắc chắn sẽ không thể hát. Còn nói toàn dân bỏ phiếu. Tôi biết mọi người đều rất sốt ruột,

    Thật ra chúng tôi cũng rất lo lắng, nhưng mà phạm vi chủ nghĩa yêu nước này của chúng ta, không thể thay đổi được. Đúng thế. Để bạn Văn Tiêu Tiêu giải thích một chút về phạm vi cho mọi người hiểu. Bài đầu tiên là từ “Tống hoa giang thượng”,

    “Tổ quốc của tôi”, “Hành khúc nghĩa dũng quân”, và còn chọn một bài nữa là “Đại hợp xướng Hoàng Hà”. Bài thứ hai là ca khúc tự chọn. Mọi người có thể tiếp thu ý kiến của tập thể. Tôi sẽ chọn ra hai đề xuất. “Để thế giới tràn đầy tình yêu”.

    Cậu quê quá. Đúng đó. Vậy mọi người cảm thấy bài “Tương lai ta không phải giấc mơ” thì sao? Bài đó đơn ca mà? Đúng đó. Đơn ca thì sao nào? Hợp ca không phải là nhiều người cùng hát một bài đơn ca sao?

    Tôi cảm thấy bài “Tương lai ta không phải giấc mơ” cũng được đấy chứ. Tôi thấy Dư Hoài nói có lý đấy. Vậy chúng ta sẽ làm theo cách của cậu ấy nha. Lát nữa mấy bạn cán bộ lớp ra ngoài, chúng ta sẽ họp. Không có bữa ăn nào miễn phí.

    Được rồi, được rồi, tôi biết rồi Tập 13 Văn Tiêu Tiêu còn không quản, cậu quản nổi sao? Dư Hoài sao vẫn chưa đến? Vừa rồi không phải cậu ấy có đi học sao? Ôi trời, cái đó. Dư Hoài nói cậu ấy có chút việc,

    Để Cảnh Cảnh đến giúp thay cậu ấy. Vừa rồi chúng ta nói đến vấn đề đồng nhất trang phục. Bây giờ quỹ lớp chỉ còn hơn một nghìn tệ, cậu cảm thấy có đủ dùng cho trang phục không? Đương nhiên không đủ rồi. Một bộ ít nhất cũng phải 50, 60 tệ rồi.

    Tuy không phải là chất liệu tốt gì, nhưng vẫn phải thu thêm hơn một nghìn tệ nữa. Hay là chúng ta chuẩn bị việc tập luyện trước đi. Từ Diên Lượng, lát nữa cậu dẫn Á Mẫn và Hàn Tự đi, các cậu đi in lời bài hát và phổ nhạc,

    Phát cho mọi người. Còn tôi đi tìm thầy âm nhạc để đệm nhạc. Cảnh cảnh, cậu nói với Dư Hoài, cậu nói cậu ấy mượn cái máy ghi âm của cô Lại nha. Cần tôi giúp gì không? Không cần, cảm ơn cậu, Cảnh Cảnh. Không sao. Cậu đừng viết nữa.

    Đề này sắp viết xong rồi. Cứ làm bài là trở mặt ngay với người ta. Đồ thần kinh. Bây giờ trong tay mọi người đều có phổ nhạc rồi phải không? Có rồi. Vậy chúng ta luyện một lần nhé. Tôi hát một câu, mọi người hát theo một cậu nha.

    Gió đang gào, ngựa đang hí, Hoàng Hà đang gầm thét, Hoàng Hà đang gầm thét. Chuẩn bị, hát. Gió đang gào, ngựa đang hí, Hoàng Hà đang gầm thét, Hoàng Hà đang gầm thét. Được rồi, cả lớp hát rất tốt, chỉ là tiết tấu có chút vấn đề.

    Chúng ta hát lại lần nữa nhé. Tôi biết mọi người đều bận, nhưng đây là hoạt động tập thể, tham gia hoạt động tập thể thích hợp, có lợi cho sức khỏe tinh thần mà. Chúng ta hát lại lần nữa nha. Gió đang gào, chuẩn bị hát. Gió đang gào, ngựa đang hí,

    Hoàng Hà đang gầm thét, Hoàng Hà đang gầm thét. Được rồi, lúc mọi người hát, chú ý vào tiết tấu, đừng giống như đọc sách nha. Chúng ta làm lại lần nữa nào. Còn hát được nữa sao? Nếu mọi người không muốn hát,

    Tôi sẽ đi gặp cô giáo trong ban chấp hành đoàn nói chuyện, chúng ta sẽ rút lui khỏi cuộc thi hợp xướng. Nếu như cô giáo hỏi tôi tại sao, tôi sẽ nói lớp chúng ta còn thích học hơn lớp một, lớp hai. Nhìn phải, thẳng. Nhìn trước, nhìn. Nghỉ.

    Dư Hoài giúp tôi chứ. Chúng tôi cần thống nhất lại, trang phục biểu diễn lần này. Được. Mọi người trật tự nghe tôi nói. Mọi người thống kê size quần áo của nhau, chúng ta cần đặt trang phục biểu diễn. Thế bắt đầu từ Á Mẫn nha.

    Tôi cũng không biết tôi mặc size S hay M nữa, quần áo của tôi đều là mẹ mua cho mà. Không phải chỉ là cuộc thi hợp xướng thôi sao? Đúng đó. Tốn kém quá đi. Mọi người nghe tôi nói này. Được rồi, mọi người đừng nói nữa.

    Văn Tiêu Tiêu cũng vì muốn tốt cho lớp ta, ai mà biết size mặc, cuối giờ báo lại cho Văn Tiêu Tiêu. Ai mà không biết, thì gọi điện hỏi phụ huynh. Được rồi, được rồi, đừng cãi nhau nữa. Về chỗ đi. Được. Được rồi, các em, chuẩn bị lên lớp.

    Nhìn phải, thẳng. Nhìn trước, thẳng. Các em, tiết học hôm nay chủ yếu là… Chị. Kẹo hồ lô ở đâu thế? Mẹ mua ở bên dưới. Chị không ăn, em ăn đi. Chị, chị tốt thế. Em có thể ăn thêm một xiên. Chị có tốt không? Em thấy chị có xinh không?

    Chị em đẹp nhất. Chị đẹp chỗ nào? Đẹp tâm hồn. Đưa kẹo hồ lô cho chị. Làm gì thế con bé này? Bố. Bố nói xem tại sao có người không mặc quần ấm. Tại vì họ không sợ lạnh. Con xem người nước ngoài kìa, sức khỏe rất tốt,

    Mùa đông vẫn mặc quấn đùi đó thôi. Cái đó không phải. Không phải, là môt bạn nữ, bằng tuổi với con. Là họ muốn khoe đẹp, Đúng vậy. Ừ. Con cũng thấy vậy. Đúng rồi, ngày mai cuối tuần, mẹ con nói rồi, muốn ăn bữa cơm với con. Mẹ ư?

    Mẹ nói con này, con ăn mặc kiểu gì, nhìn như yếu bóng vía thế? Bình thường con mặc như này mà. Không phải bị ốm chứ, để mẹ sờ xem. Con khỏe mà, con khỏe mà mẹ. Bình thường con đều như thế mà. Mẹ. Con nhớ mẹ lắm.

    Nói đi, hôm nay chúng ta đi đâu? Chỉ cần ở bên cạnh mẹ, con đi đâu cũng được. Sao hôm nay là trông thế này? Có ý đồ gì đây? Vì muốn cậu nhìn tôi nhiều hơn chút đấy mà. Quần của cậu đẹp thật đấy. Mẫu mới ra hả?

    Vất vả lắm tôi mới mặc lên đượcđấy. Suýt nữa phải mua đồ nam rồi. Được rồi, cậu đâu có béo. Đi. Báo cáo thực nghiệm của tôi đâu? Các em, ai có thể cho thầy biết,

    Mối liên hệ giữa đài phun nước trong hóa học và đài phun nước trong cuộc sống là gì? Cảnh Cảnh, em nói xem nào. Đài phun nước ở quảng trường là gia tăng khí áp từ bên trong. Dưới tác dụng bình thường của khí quyển tạo thành đài phun.

    Đài phun trong phòng thí nghiệm là tìm cách, làm giảm khí áp trong bình, với tác dụng hỗ trợ của khí áp bên ngoài tạo thành đài phun. Tốt, ngồi xuống. Vậy bước tiếp theo… Này, Cảnh Cảnh. Hôm nay nhìn cậu có gì khác lạ lắm. Có hả? Đâu có. Không đúng.

    Đúng là không giống lắm. Cậu đang nói gì thế, tôi nghe không hiểu. Hôm nay độ tích cực học tập của cậu cao thế? Đồ ngốc, đại ngốc Sao lại là cậu? Hôm nay cậu khác nhỉ? Nhìn có vẻ rất giống… Thôi, cậu tránh ra.

    Là tôi nói dung mạo xinh đẹp của cậu khác ấy. Đến cả cậu cũng chọc cười tôi hả. Cảnh Cảnh, cậu đừng chạy. Nói thật nha, hôm nay ăn mặc đẹp thế để đi đâu hả? Xấu quá đi mất. Cái này đẹp nè. Phiền một chút. Cảnh Cảnh, đợi tôi với. Xin lỗi.

    Cậu biết không, ăn mặc trang điểm, thể hiện cậu là một người đẳng cấp Cậu xem hàng ngày cậu ăn mặc những thứ gì nào? Cậu nhiều chuyện quá. Không phải tôi nói cậu xấu, mà là nói cậu không có phong cách cá nhân. Cậu nghĩ như không biết mình là ai ấy.

    Cậu mới là người không biết mình là ai. Bộ quần áo này, bà nội tôi có một bộ y hệt. Hay là tôi mặc thêm áo khoác. Như này được chưa? Thế này cũng không được hả? Đây mới là cậu. Tôi thấy cậu rất hợp với màu sáng đấy. Đẹp.

    Bộ quần này không hợp với tôi cho lắm. Được rồi, được rồi, không mua nữa. Nhìn đẹp thế mà. Không có con mắt gì hết. Hoan nghênh quý khách, hai bạn nếu thích cái nào thì có thể thử. Đẹp. Cái đó, không mua nữa Mua xong rồi đi.

    Chị ơi, phiền chị gói lại giúp tôi. Đừng, đừng, đừng, tôi thật sự không cần nữa. Cũng đâu phải tết nhất gì, tôi nhận quà của cậu làm gì chứ. Cảnh Cảnh. Tôi thấy cậu rất xinh. Tuy ở Chấn Hoa cậu cũng không được xếp hàng mĩ nữ gì,

    Nhưng tôi lại đặc biệt rất thích cậu. Cậu cười xinh, khóc cũng xinh, giận dữ cũng xinh, đến cả ngoáy mũi tôi cũng thấy xinh. Ai ngoáy mũi hả? Tóm lại, mỗi ngày ở nhà tôi nghĩ, đến Chấn Hoa gặp được cậu, tôi sẽ thấy vui.

    Cho nên muốn mua thứ gì đó để tặng cậu. Lược này, quần áo này, khăn quàng này, chỉ cần nhìn thấy cậu, dùng những thứ tôi tặng, thì tôi sẽ sẽ rất vui. Cầm lấy. Cảm ơn. Mục này tuy có tính mê hoặc, nhưng cũng không khó loại bỏ.

    Tôi chỉ của bài văn này, là về sự giàu có mà “thành phố đọc” mang lại. Vậy thì, Dư Hoài. Tri thức là gì? Tri thức? Ưm, thưa cô, tri thức là sức mạnh. Nghiêm túc đi. Cô, cô Lại. Giờ học mà cậu nghĩ cái gì thế?

    Tôi đã nói cậu chọn C rồi mà. Tôi đâu có nghĩ gì. Tôi biết cậu bận thi cử, nhưng môn nào cần lên lớp thì vẫn phải lên. Được rồi, sao cậu lại nhiều chuyện như thế, giống hệt mẹ tôi. Cảnh Cảnh. Dư Hoài đi đâu rồi?

    Cái này, gần đây cậu ấy có vẻ rất bận, nhưng mà mỗi lần luyện hát hay diễn tập, cậu ấy chăm chỉ lắm. Có lẽ hai đợt này cậu ấy có chút chuyện thì phải. Tôi nghĩ đến lúc chúng ta phải chính thức diễn tập luân phiên diễn xướng,

    Cậu ấy nhất định sẽ có mặt. Cảm ơn cậu. Cuối cùng cũng nói được câu tiếng người Nếu tôi không đồng ý đưa cho cậu thì sao? Tôi cũng không nghĩ đến việc cậu sẽ không đồng ý đưa đồ cho tôi. Tôi không nói chuyện với cậu nữa, tôi vào lớp đây.

    Cảnh Cảnh, chỗ này, chỉ tôi cậu biết thôi nha. Chu Dao, cậu thấy cậu như vậy có coi được không? Sao hả? Vứt rác ở đâu chẳng lẽ cậu không biết hả? Tôi thích vứt như thế thì sao nào. Sao cậu lại làm như thế? Đúng đó.

    Lớp học này có một tôi cậu thôi hả, có ý thức không vậy? Chu Dao, cậu nên nhặt rác lên đi. Tôi vứt đó thì sao nào. Tôi đến đây là để học, đâu phải đến làm vệ sinh. Mọi người đều thấy rồi phải không?

    Trình độ của những học sinh có học lực tốt ở lớp tôi chỉ có thế. Được rồi, được rồi. Chỉ là hạt táo thôi mà. Tôi nhặt, tôi nhặt. Không sao, không sao. Không sao. Từ Diên Lượng Bên kia hết ồn rồi, luyện hát thôi. Được, vừa hay,

    Mọi người tạm ngưng việc học trước đã, chúng ta cùng hát một bài nào. Mọi người hãy lấy bản phổ nhạc ra nào, sau đó chúng ta sẽ luyện phần hôm qua tập. Đúng rồi, máy ghi âm… Dư Hoài lại không đến hả? Lát nữa cậu ấy sẽ đến.

    Tôi đi gọi cậu ấy. Người không có ở đây, máy ghi âm gì nữa chứ. Hợp xướng là chuyện của cả lớp, tại sao chỉ có tôi phải lo lắng chứ? Cái đó, Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu, cậu đừng vội, đừng có giận nha. Tôi đi lấy, tôi đi lấy.

    Máy ghi âm ai đi lấy đều được, nhưng Dư Hoài được đặc biệt như vậy, có phải là hơi quá đáng không? Đúng đó. Đúng đó. Mọi người đều thấy đó, người như thế, lớp ta đâu chỉ có mỗi Chu Dao. Đúng đó, lại có cả phiên bản nam nữa.

    Được rồi, mọi người đừng nóng vội, bây giờ tôi đi lấy. Cuối cùng cậu cũng quay về rồi. Vẫn chưa khớp nhạc hả, thế quay lại hơi sớm nhỉ? Này, cậu đừng đi. Tôi đã nói với cậu rồi mà, thời gian bây giờ gấp gáp lắm.

    Nhưng cậu cũng không nên được ưu ái như thế. Cậu làm như thế là quá ích kỉ. Việc nào cũng nên phân rõ nặng, nhẹ, gấp hay không chứ. Con người tôi như thế, cậu không phải không biết? Vậy cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của Văn Tiêu Tiêu không?

    Cậu sao vậy? Khăn quàng rất đẹp. Nè. Đây là thư hôm nay. Sao rồi? Ai lại chọc giận cậu hả? Hay là lần trước tôi viết không được hay? Con trai các cậu sao lại thần kinh như thế nhỉ? Ai hả? Cậu nói ai thế? Có ai không? Có ai không?

    Có thể giúp tôi được không? Cậu, cậu nói trước đi, cần giúp đỡ gì nào? Có thể đi mua giúp tôi cái đó không? Cái đó nào? Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì? Có phải con trai các cậu cũng có lúc, tâm trạng không được tốt phải không?

    Cậu nói kinh nguyệt hả? Tôi không có, nhưng có người có, Dư Hoài rất có thể có. Cháu mua gì nào? Cháu mua cái, cái đó. Nhanh lên, phía sau còn có người nữa. Cái, cái này bao nhiêu tiền ạ? Tôi quên mất,

    Tôi quên mang hộp đựng trái cây dì Tề cho rồi. Tôi phải quay về lấy. Thế tôi chở cậu đi. Thôi, thôi, thôi. Tôi tự đi được rồi. Đợi đã, cái đó… Nhớ xem tác phẩm tôi viết cho cậu nha. Lại còn nhiều kỳ nữa cơ đấy. Thế phải đăng nhiều kỳ rồi.

    Tôi đưa cậu về. Không cần. Không sao Cái đó, tôi mua về rồi. Cậu ở đâu? Tôi ở cửa số 2. Tôi, tôi nhét ở phía dưới vào trong nha. Ừ. Được rồi, cảm ơn cậu. Không có gì. Dư Hoài, ngày nào cậu cũng về rất muộn hả?

    Đúng vậy, tại vì gần đây phải ôn tập. Hôm nay tôi hỏi bạn cùng bàn với cậu là cậu đã đi đâu. Nhưng tôi không phải muốn trách cậu, mong cậu đừng hiểu lầm nha. Không sao, hiểu lầm gì chứ. Nghe nói cậu sắp phải thi đấu hả? Đúng vậy.

    Thế cậu cứ lo cho cuộc thi đi, việc luyện tập hát hò cậu không cần tham gia đâu. Dù sao nếu tôi không nói ra, thì cũng không ai chú ý đâu. Cảm ơn cậu. Đừng khách sáo. Khi cậu mười sáu tuổi còn chưa hiểu điều gì, cậu đã gặp tôi.

    Từ đó về sau không cảm thấy cô đơn nữa, cứ thế sống qua ngày. Năm tháng chính là tên trộm lặng lẽ, rất nhanh, chúng ta sẽ bước đến trước một cánh cửa băng tuyết. Trên cánh cửa có ghi tốt nghiệp, công việc, kết hôn, sinh con, già đi và chết.

    Tôi mở cánh cửa ra, và gặp được cậu. Cậu đừng đi, quay lại đây. Dư Hoài, cậu đứng lại. Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Hôm nay cậu nhất định phải tham gia tổng vệ sinh. Hôm nay tôi phải thi thử đấy, sắp đến giờ rồi bà cô. Tôi không quan tâm,

    Bây giờ cậu đi lau chùi nhà vệ sinh cho sạch đi. Tôi quay về sẽ dọn mà. Đứng lại. Nếu cậu không dọn dẹp sạch sẽ, thì đừng hòng có đi đâu. Tôi thật sự không có thời gian nhiều lời với cậu. Hành vi này của cậu,

    Có khác gì vứt hạt táo bừa bãi đâu. Cậu nói lung tung gì thế, tôi đi trước đây. Này, Dư Hoài. Nào, nào, nào, đưa đây, đưa tôi. Đừng có nóng vội. Để tôi đi, tôi đi dọn dẹp cho. Này, cháu, Văn Tiêu Tiêu lớp cháu có ở đây không? Không có.

    Ai tìm tôi thế? Sao cháu kia nói cháu không có ở đây? Cháu mau tìm mấy bạn đi khiêng trang phục vào. Trang phục của lớp cháu chuyển đến rồi. À, dạ, vâng ạ. Các bạn kiểm tra giúp tôi số lượng nha. Nếu có gì sai thì nói cho bạn Chu Dao.

    Các cậu bên này, trên áo có ghi tên đấy. Thử đi, đừng mặc nhầm nha. Các bạn nam đợi chút nữa. Trời đất, đồ sợ như vậy hả. Để tôi phát giúp cậu. Tìm tên mình rồi thử nha. Thế nào hả, có phải rất hào hoa phong nhã không?

    Bụng cậu to thế, có cài áo được không đấy? Con gái như cậu, sao cứ chăm chăm nhìn vào thắt lưng người ta làm gì chứ? Lúc cả lớp lấy số đo, phải thành thật khai báo chứ. Cậu báo chiếu 15 cân thì có ích gì? Các bạn nam, các bạn nam,

    Các bạn nam. Trật tự. Chuyện này, Văn Tiêu Tiêu có lời muốn nói. Các bạn nam nhớ thử quần nhé, chiều dài quần quan trọng lắm đó. Còn các bạn nữ, vòng eo váy cũng rất quan trọng. Nếu có vấn đề gì thì nói cho tôi biết.

    Tại vì thứ sáu tuần này là thi đấu rồi. Cho nên tuần này phải xong trang phục. Có vấn đề gì thì nói tôi biết nha. Tôi sẽ nói với xưởng may đổi lại đồ cho chúng ta. Nhưng mà không thể nào thử được. Chẳng lẽ để cả nam sinh, nữ sinh,

    Cởi đồ trong lớp học hả? Nhưng mà, tôi thì không có ý kiến gì. Cái đó có gì chứ, bạn nữ thay đồ trong lớp, bạn nam thì ra nhà vệ sinh. Đi thôi, đi thay đồ thôi. Nhanh lên, nhanh lên. Lề ma lề mề

    Cười cái gì, thay đồ là cậu không nhìn ra tôi nữa hả? Cậu xem cậu đi, mặc cả bộ đồ này, ăn nói như thế, thô tục. Cút sang một bên Xem cái cũng không được, cậu đúng nhỏ mọn. Cảnh Cảnh, sao cậu còn chưa thay đồ? Tôi không muốn thay.

    Cậu sao thế? Được rồi, phiền quá, đến lúc sẽ kể cho cậu nghe. Thôi, đi thay đồ đi. Thay xong, lát nữa chúng tôi selfie nha. Cậu xem, nữ sinh dân quốc, xinh biết bao. Tôi chụp cho cậu. Thôi đi mà, cậu đi thay đồ đi, bọn tôi còn chụp hình nữa.

    Thay đi, thay đi. Lát nữa bọn con trai lại vào đấy. Sao cậu còn chưa thay? Dư Hoài đều thay xong rồi, đang đợi ở cửa đó. Mau thay đồ đi Còn ra ngoài cho bọn họ nhìn nữa. Đúng đó. Nhanh lên, nhanh lên. Mau lên. Làm gì vậy? Có chuyện gì thế?

    Các cậu thay xong chưa, tôi mở cửa nha. Mở đi. Beta mặc váy rồi. Trời ơi! Á Mẫn, chụp ảnh hộ ba đứa tôi nha. Được thôi. Trịnh Á Mẫn cũng mặc váy kìa. Được rồi. Cảnh Cảnh, có thể chụp cho tôi một pô được không? Đương nhiên là được rồi. Nào.

    Nào, cười lên. Đẹp lắm đó. Được rồi. Các đồng chí, đi, du hành thôi. Tổ quốc rất cần chúng ta. Các huynh đệ, lại có học sinh quậy phá. Nhìn tôi đây. A Trân, không sao chứ? A Trân là ai hả?

    Cậu không biết Lưu Hà Trân hả, đúng là không có trình độ. Lúc chính phủ Bắc Dương chiêu sinh, chắc không kiểm tra trình độ ngữ văn của cậu? Ồn ào gì thế hả? Các lớp khác đang học đấy. Đả đảo chế độ đế quốc Nhật. Đả đảo chế độđế quốc Nhật

    Cảnh Cảnh, cho tôi mượn máy ảnh của cậu một lát, tôi muốn học chụp ảnh. Cậu và Dư Hoài làm mẫu cho tôi. Không phải cậu, Từ Diên Lượng tránh ra, tránh ra. Cậu tránh ra, tránh ra. Được rồi Beta cậu làm gì thế? Chụp được chưa? Hình như hết phim rồi.

    Không phải chứ. Sao thế? Không phải đâu, trêu hai người thôi. Nhìn hai cậu cuống cả lên kìa. Vừa rồi chụp rất giống, ảnh cưới thời dân quốc lắm. Nếu mà đi rửa ảnh ra, hai cậu phải mời tôi đi ăn, kem ốc quế. Cậu chỉ biết ăn. Chụp chẳng đẹp.

    Sao thế được, chỉ cần có tiểu gia ở đây, ảnh của cậu đã thành công một nửa rồi. Cậu nói tôi xấu à. Cảnh Cảnh, cậu nói xem lần đầu gặp tôi cậu có cảm giác như thế nào? Chính là lúc ở cánh cửa gần sân vận động ấy,

    Lúc đó cậu bị kẹt ở giữa cánh cửa, còn nhờ tôi kéo đầu ra cho. Lúc đó tôi cảm giác, cậu cũng khá xinh đấy. Khăn quàng mới à? Hợp với cậu lắm. Trông rất xinh. Thật ra chúng ta mới học lớp mười, cuộc thi này cũng không phải lo lắng như thế.

    Nếu lần này thi không tốt, tôi sẽ không đi tiếp con đường này nữa. Tôi cũng không phải thiên tài, so với bọn Chu Mạt, Thịnh Hoài Nam thì trình độ không bằng được. Tuy Chu Mạt vẫn luôn động viên tôi, nhưng trong lòng tôi biết rõ bản thân như thế nào.

    Hồi cấp hai tôi bị mất cân bằng tâm lý thì thi cử. Thi tốt nghiệp không tốt, vẫn may đỗ được vào trường Chấn Hoa. Nếu thi cấp ba chắc xong đời rồi. Cậu cũng biết , thành tích ngữ văn và anh văn của tôi không tốt lắm.

    Không thể nào học giỏi toàn diện được như Chu Mạt, Cho nên tôi nghĩ nên đưa ra quyết định sớm. Nhưng mà cậu cũng không nên từ bỏ, đúng không? Nếu tôi là cậu, không có hứng thú với thi đấu môn vật lý, vậy thì tôi đã từ bỏ sớm rồi.

    Tuy nhiên nếu cảm thấy trong lòng, chỉ cần có một chút suy nghĩ muốn bỏ cuộc, thì nhất định sẽ bỏ cuộc. Nhưng cậu thì không, cậu chắc chắn rất thích môn vật lý. Tôi rất thích môn vật lý. Vậy thì cố lên, tôi tin ở cậu. Cảm ơn nha.

    Không phải tôi nói lời hay đâu, chỉ là tôi, không thể chấp nhận được sự bất lực của cậu. Cậu nói không sai. Tiểu gia tôi đây cứ như thế mà. Cậu không coi thường tôi chứ? Cảnh Cảnh, Cậu nhớ nha, bạn học Dư Hoài này, tuy không học giỏi như cậu nghĩ,

    Nhưng mà rất lợi hại đó nha. Ít ra là lợi hại hơn cậu đấy, cho nên cậu vẫn phải sùng bái cậu ta Đương nhiên. Tôi chỉ sùng bái cậu. Cậu vừa nói cái gì? Đúng rồi, ngày mai cậu phải thi rồi nhỉ? Làm trò gì nữa?

    Cô muốn tiêm cho cậu liều thuốc an thần, đảm bảo ngày mai cậu thi tốt, trên bài thi không có chút điện từ học nào. Nào, giơ tay lên. Tiêm thì phải cởi quần chứ? Cậu đừng có lưu manh. Mau lên. Cái đó, nhẹ tay thôi nha. Thuốc mê. Đừng sợ, đừng sợ.

    Xong rồi. Yên tâm. Ngày mai chắc chắn tôi thi tốt. Dù sao, tôi vẫn là người cậu sùng bái mà. Cảnh Cảnh, cậu cảm thấy, con người Dư Hoài thế nào? Thế cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của Văn Tiêu Tiêu không?

    Trong lòng Dư Hoài, Văn Tiêu Tiêu chắc chắn không thể bằng cậu được. Nhưng mà, cậu ấy có ưu thế. Tôi là Cảnh Cảnh đây, Văn Tiêu Tiêu. Tôi muốn tặng bài hát này, cho một cô gái duy nhất tôi quan tâm. Cậu có dám đổi vị trí với tôi không? Dư Hoài,

    Rất tốt. Có phải là thích… Tôi mời.