Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 15 | iQiyi Vietnam

    Đảng ủy trường đã nghiên cứu quyết định, toàn bộ giáo viên và học sinh của trường sẽ tổ chức cuộc thi hát đồng ca. Không phải tôi nói với cậu rồi sao, tôi rất gấp đấy. Hôm nay cậu khác lắm.

    Cậu nói xem lần đầu tiên tôi gặp cậu tôi có cảm giác gì? Ừm. Tôi nói này sao cậu không hiểu chứ? Tôi cảm thấy cậu rất đẹp. Nếu thấy cậu dùng món đồ tôi tặng, thì tôi sẽ cực kỳ vui. Cậu cảm thấy con người Dư Hoài thế nào?

    Vậy cậu đã từng nghĩ đến cảm nhận của Văn Tiêu Tiêu chưa? Tất nhiên trong lòng Dư Hoài, Văn Tiêu Tiêu không thể bằng cậu được. Nhưng chống không nổi đâu. Cậu ta có ưu thế. Tôi là Cảnh Cảnh, Văn Tiêu Tiêu. Cậu dám đến chỗ khác với tôi không?

    Nếu lần này thi không tốt, tôi sẽ không đi con đường này nữa. Tôi đi đây. Đi đâu vậy? Bắc Kinh. Đi thi trường trung cấp mỹ thuật trực thuộc học viện mỹ thuật. Nhưng sau này nếu có ai bắt nạt cậu, hãy nhớ gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào.

    Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Chọn một cái đi. Cái này. Thở đi. Thành tích lần này thế nào? Lần này có thể được sáu trăm. Sáu trăm. Nhưng, nhưng mệnh khắc tiếng Anh, còn phải cố gắng hơn nữa. Chậm chậm chút, từng người từng người một.

    Đại tiên, đại tiên, ông xem cho tôi đi. Một rưỡi sáng ngày 13 tháng 2 năm 1987. Được rồi, cho cô vào đội. Chọn một cái đi. Thổi đi. Cô này sinh giờ Sửu phải không? Vượng Thủy thiếu Kim. Trong mệnh thiếu Căn. Tôi nghĩ là lần này cô hơi thấp thỏm.

    Cô phải nghĩ cách. Vậy xin hỏi có cách gì hóa giải không? Phải có quý nhân giúp đỡ. Quý nhân? Ừm. Quý nhân? Ừm. Ừm. Quý nhân? A, nói tôi à? Bói cái gì vậy? Đi về lo mà học bài đi. Cậu mê tín như vậy còn muốn học ban lý à?

    Cậu tưởng là đi cầu xin có con đấy à? Ai da, đây không phải là quý nhân giúp đỡ sao? Dư quý nhân, có chắc chắn phải hiển linh. Cậu biết lần thi này cậu được bao nhiêu điểm không? Có biết lần này các em thi được bao nhiêu điểm không?

    Dư quý nhân, Dư quý nhân. Cậu chắc chắn phải hiển linh đấy. Nhìn vào khả năng của cậu ấy? Thầy Trương cứ nói thẳng đi. Đằng nào chết sớm thì siêu sinh sớm thôi. Siêu sinh còn hơi sớm đấy. Lần này lớp chúng ta có tiến bộ rõ rệt Thứ 4 cấp năm.

    Có mấy bạn, rất tiến bộ trong học kỳ này. Tôi biểu dương một số nhé, Lộ Dương Dương, Triệu Tuân, Cảnh Cảnh. Thế nào, đây có phải là quý nhân có lương tâm không? Tuyệt đối có lương tâm. Cái này cậu hoàn toàn không được sai. Cậu lại qua loa đại khái rồi.

    Nỗ lực của các em, thầy đều nhìn thấy cả. Rất tốt, chỉ cần nỗ lực như vậy, chỉ cần các em cố gắng hết sức, cho dù kết quả thế nào, thầy cũng đều rất tự hào vì các em. Các phụ huynh sẽ biểu dương các em,

    Cho các em chơi Tết cho vui nhé. Tốt quá, nghỉ rồi. Tập 15 Cậu chẳng qua chỉ là con quỷ trong lòng tôi Ừm, các cậu định nghỉ đông thế nào? Tôi muốn lên núi xuống biển, Đi chúc Tết Trương Bình. Phương diện này cậu tiến triển cũng nhanh quá nhỉ.

    Vậy tôi không được thể hiện trước à? Nếu không sau này vào nhà họ thì lại không hợp nhau. Đúng rồi, Cảnh Cảnh. Có phải sắp đến sinh nhật cậu không? Đúng vậy. Cậu định tổ chức thế nào? Hay là, hay là chúng ta cùng đi ăn cơm chúc mừng đi? Cũng được.

    Được, vậy hai chúng tôi đi trước đây. Ừm. Bye bye. Đừng gây chuyện nữa. Đi đây, đi đây. Bye bye. Đi đây. Dư Hoài, làm sao đây? Không lấy xuống được. Cậu ngốc à? Cậu liếm thêm đi, liếm nóng lên là nó chảy ra mà.

    Đừng mạnh như vậy, cẩn thận chạm vào da đấy. Sau này tôi sẽ không ăn kem que vào mùa đông nữa. Có phải sinh nhật cậu vào tháng 2 không? Ngày mấy? 13 à? Đúng, 13. Rất phù hợp với khí chất của cậu. Muốn tặng quà sinh nhật gì nào?

    Có quà sinh nhật gì à? Đồ ngốc, cậu nên nói là quà cậu tặng tôi đều thích. Nào, Cảnh Cảnh, hôm nay tăng thể diện cho bố đấy. Bố đi tham dự cuộc họp phụ huynh, thầy Trương đã biểu dương Cảnh Cảnh nhà chúng ta. Lần này xếp vào hạng thứ mười mấy.

    Nỗ lực luôn đạt được kết quả mà. Đúng vậy. Mẹ thấy ngày nào Cảnh Cảnh cũng học đến khuya, mẹ thương lắm. Phàm Phàm phải học chị đấy. Con mới học tiểu học mà. Sau đó bố nói chuyện thêm với thầy Trương. Cảm thấy con rất có tiềm năng.

    Bố, bố nói mấy chuyện đó với thầy giáo làm gì chứ? Đối với thành tích rất tốt của con lần này, bố quyết định, bố sẽ thưởng cho con. Thưởng gì ạ? Thưởng gì? À, ở chỗ bệnh viện cô Tề của con có một bệnh nhân,

    Người đó có lớp tiếng Anh ở trong thành phố. Nhờ người quen giúp con xin một chỗ tốt ở ba dãy đầu. Nói cho con biết nhé, rất nhiều người có tiền cũng không xin được đâu. Đây là phần thưởng sao? A, Cảnh Cảnh dậy thôi. Cảnh Cảnh! Dậy thôi. Dậy thôi.

    Mau lên, đừng muộn nữa. Nhanh lên, nhanh lên. Cảnh Cảnh, sao con lại nhổ vào trong bát, đứa bé này, sao con lại nhổ vào trong bát. Tỉnh táo đi nào. A lô! A lô! Tôi vừa học tiếng Anh xong, đang ở trường tiếng Anh. Sao vậy? À, cậu quay đầu lại.

    Sao cậu lại ở đây? Tôi đến học. Vậy tôi không thấy cậu. Cậu ngủ cả buổi sáng sao thấy tôi được chứ? Ai da, sao cậu không nói sớm là cậu ở đây. Tôi cũng không biết cậu ở đây. Tôi còn có việc, tôi đi trước đây. Nói chuyện sau nhé. Được.

    Tuyệt đối không được đi theo tôi nhé. Tại sao? Tuyệt đối đừng đi theo tôi. Tuyệt đối đừng đi theo tôi. Bye bye. Con ở đâu vậy? Con ở đây. Bao nhiêu người đều đi rồi, mau. Hôm nay bố mời con ăn cơm Đi đi đi thôi. Cảnh Cảnh! Dư Hoài!

    Sao cậu lại ở đây? Cậu cũng đến trường này à? Cậu ngồi dãy nào vậy? Sao tôi không thấy cậu? Trùng hợp quá. Cậu sao vậy, có phải bất ngờ gặp tôi không? Bố! À. Nào nào nào, con giới thiệu với bố. Cậu ấy là Dư Hoài, ngồi cùng bàn với con.

    Cậu ấy học rất giỏi. Luôn xếp thứ nhất trong lớp con. Dư Hoài Chú nghe nói về cháu rồi. Mấy hôm trước chú đi họp phụ huynh, thầy giáo còn biểu dương cháu. Nói là tham gia cuộc thi lớn gì đó của cả nước. Còn đạt giải gì đó.

    Đúng là hậu sinh khả úy. Đúng rồi, cùng đi ăn cơm với chúng tôi nhé. Đi thôi. Vâng, cảm ơn chú. Sao vậy, nhỏ nhen như vậy chứ. Tôi cũng không ăn hết được nhà cậu đâu. Không phải là chuyện đó. Vậy sao cậu lại trông như có quỷ trong lòng vậy?

    Đi đi đi thôi. Cậu không phải là con quỷ đó hay sao? Hôm nay muốn ăn gì thì cứ gọi đi nhé. Phục vụ, cho xin cái menu. Con vào nhà vệ sinh đã. Menu đây ạ. Được rồi, được rồi. Cố lên. Điều chú vừa nói cháu thực không đồng ý.

    Trung Quốc cổ đại có rất nhiều hiền triết, hoàn toàn không để lại tư tưởng gì tốt cả. Những gì họ sùng bái chính là đi con đường tắt để đạt được mục đích. Làm quan theo phương thức này, lúc sai thì lùi một bước, lúc đúng thì tiến hai bước.

    Nói thẳng ra đó chính là đầu cơ. Cháu còn trẻ, biết bản chất của thời gian và đầu cơ, chính là bản năng hướng đến cái lợi tránh xa cái hại của con người. Đợi sau khi cháu lớn lên sẽ hiểu.

    Chú à, cháu cảm thấy kiến thức và tuổi tác không liên quan đến nhau. Cho dù cháu có 40 tuổi rồi, cháu cũng sẽ hoàn toàn không hối hận vì những lời nói ngày hôm nay. Hơn nữa đầu cơ là thói quen của người Trung Quốc rồi.

    Giống như chú nói phải hướng đến cái lợi tránh xa cái hại, nhưng sự phát triển của xã hội sẽ luôn phải dựa vào những người bất đồng ý kiến. Nhưng nếu ai ai cũng không làm gì, vậy cuộc sống bây giờ của chúng ta là thời kỳ chiến quốc.

    Xã hội này cần những người bất đồng ý kiến, nhưng còn cần sự khoan dung hơn. Có một câu này chú nói ra có thể cháu không thích nghe, Con người mà, có lúc, càng biết ít về một việc nào đó, lại càng có cách nhìn đơn thuần cố chấp.

    Ý của chú là sự phiếm diện là bắt nguồn tự sự không hiểu biết sao? Cảnh Cảnh, con nghĩ thế nào? Con cảm thấy Dư Hoài nói rất có lý. Làm người, không thể cơ hội quá, đúng không? Phải thật thà chút mới tốt. Cảnh Cảnh, nào nào ăn đi ăn đi.

    Cứ mải nói chuyện, chú cũng đi rửa tay cái đã. Hai đứa ăn đi. Được. Hai đứa ăn trước đi. Cảnh Cảnh, cậu nói xem cậu có người bố tốt như vậy, có tư tưởng, có văn hóa, sao lại không biểu hiện chút nào trên người cậu vậy? Đáng tiếc.

    Bình thường tôi cũng đâu thấy cậu có văn hóa như vậy? Tôi nói chuyện với cậu cũng không cần văn hóa gì. Hơn nữa đó chẳng phải là giữ thể diện cho cậu sao? Dư Hoài Ừm. Rốt cuộc quà sinh nhật của tôi là gì vậy? Sao cậu nhiều câu hỏi vậy?

    Đến ngày kia là biết mà. Học sinh trường Chấn Hoa, đúng là không tầm thường. Không chỉ học giỏi, mà còn phát triển toàn diện. Có tư tưởng, tuy cậu ta có chút non nớt của tuổi trẻ, nhưng tiền đồ rất rộng mở. Con phải học tập người ta ấy.

    Đương nhiên, đương nhiên rồi ạ. Xem ra cũng rất kiêu ngạo. Không có, không có. Chị ơi, đi nổ pháo với em đi. Không đi, không đi. Lão Cảnh. A. Qua đây. Chuyện gì vậy? Xem xem thế nào? Em mua à. Không phải sắp sinh nhật Cảnh Cảnh rồi à?

    Quà tặng nó đấy. Thế chẳng phải là làm em bội chi rồi sao? Là người một nhà còn nói chuyện đó. Em nói với anh nhé, đây là lần đầu tiên tổ chức sinh nhật cho Cảnh Cảnh, anh phải tổ chức cho long trọng chút.

    Khoan đã nói với nó, chúng ta tạo bất ngờ cho nó đi. Được, cảm ơn. Vậy chút nữa mua cho Lâm Phàm ít pháo, bảo Cảnh Cảnh đi nổ với nó, để tăng thêm tình cảm chị em. Beta cậu đi chúc tết Trương Bình chưa? Gặp được chưa, gặp được chưa? Đi rồi.

    Thế nào, thế nào? Thành phố chúng ta có 5 thôn Trương gia, cậu biết không? Cười đi. Cậu ngốc thật đấy. Không phải sắp tới sinh nhật cậu rồi à? Dư Hoài tặng gì cho cậu vậy? Đúng thế. Không biết, cậu ta không nói với tôi. Bí mật vậy. Tôi biết rồi.

    Cậu ta tặng bản thân cho cậu. Cậu còn nhớ tập Y Bình đón sinh nhật không? Thư Hoàn trốn đi, sau đó lại tặng cho mình cho cô ấy. Không thể nào. Với EQ như cậu ấy, cùng lắm chỉ tặng tôi một quyển Vương Hậu Hùng. Đừng thất vọng,

    Dư Hoài không ngốc. Cậu thích cái gì chẳng lẽ cậu ta không biết? Đến hôm đó cậu phải tích cực lên, việc này sẽ thành công. Cái gì? Xem chưa? Đây là cái gì? Bản năng. Bản năng? Chưa xem. Nói về cái gì vậy? Mười lăm. Mười tệ.

    Nói thật đi, cậu muốn gì? Tôi nói với Dư Hoài. Nói cậu là con quỷ đầu to. Cậu mua rồi. Cậu về nhà xem kỹ đi nhé. Sẽ có ích cho cậu. Nói về chuyện gì vậy, ai diễn thế? Tôi không thể tiết lộ. Chị xem gì vậy? Không có gì.

    Mau ngủ đi. Ngày mai sắp xếp xong chưa? Ừm, mai gặp lại. Bye bye. Ngày mai không bận gì chứ? Không bận gì. Không bận gì, không bận gì. Con trai mau đi ngủ đi. Biết rồi ạ. Cảnh Cảnh! Bố. Trời mùa đông lạnh vậy, sao con mặc váy?

    Con muốn nhìn xem có phải con béo lên không? Mùa đông béo hơn chút cũng bình thường mà. Đợi đến mùa hè, bố mua váy mới cho con. Cảm ơn bố. Vậy con mua đi thay quần áo đi. Cơm nấu xong rồi. Đóng cửa. Nhanh lên, nhanh lên nhé. Bất ngờ.

    Chúc mừng sinh nhật. Chúc mừng sinh nhật. Cảm ơn! Cảm ơn mọi người. Đứa bé này, người nhà còn cảm ơn gì chứ. Nào nào nào, nào ngồi đi. Nào đeo cho chị đi. Hôm nay nhà chúng ta, ăn bữa cơm thịnh soạn ở nhà. Chúc mừng sinh nhật Cảnh Cảnh.

    Em biết không? Bây giờ Cảnh Cảnh lớn rồi. Nhớ năm đó… Bố, con có hẹn với các bạn, con phải đi đây. Vậy thì hoãn đi. Hôm nay chúng ta ăn cơm ở nhà. Nào ngồi đi. Ai da, con không hoãn được, con hẹn rồi mà. Sao không hoãn được?

    Hôm nay là sinh nhật con, cũng là ngày lễ của bố, đúng không? Sao không ở nhà ăn bữa cơm với bố? Con không muốn sao? Bố nói vậy, thì con cảm thấy con nên đón sinh nhật cùng mẹ thì hơn. Con là do mẹ con sinh ra mà. Đúng đúng đúng.

    Con là do mẹ con sinh ra, con nên đón sinh nhật cùng mẹ. Hay là tối nay con thu dọn đồ đi, đi tìm mẹ con ấy. Con có biết cô Tề đã mất bao nhiêu thời gian để chuẩn bị sinh nhật cho con không? Nấu tất cả những món con thích.

    Hôm nay con không được đi đâu cả, ở nhà ăn cơm. Không phải đều vì con sao? Vì tổ chức sinh nhật cho con sao? Con tưởng là bây giờ con cứng cáp rồi, trưởng thành rồi. Thì bố không còn là bố con nữa, bố không quản nổi con nữa à?

    Sao bố nói vậy? Bố cũng không hề nói với con là cùng nhau ăn cơm. Con đã hẹn với các bạn, thì con phải đi chứ. Không phải con… Cảnh Cảnh, bố con là muốn tạo bất ngờ cho con. Con vẫn phải đi. Được, con muốn đi, phải không? Đi đi, đi đi.

    Cảnh Cảnh, con đừng tức giận với bố con. Con xem cô con đã mua cho con một cái máy ảnh, loại mới nhất đấy, con xem có thích không? Xem đấy, bực với lũ trẻ làm gì chứ? Con cái lớn rồi sẽ có cách nghĩ của mình.

    Anh cứ ép buộc nó cũng vô ích thôi. Lúc nhỏ mỗi lần đến sinh nhật, nó đều quấn lấy anh, bắt anh ở cùng nó. Em xem bây giờ, Được rồi, anh đừng giận nữa. Đã bốn mươi mấy tuổi rồi, còn giống như một đứa trẻ vậy. Nói bực là bực thế.

    Anh cứ cho nó đi đi. Trẻ con tuổi này rất coi trọng thể diện. Anh không thể làm nó mất mặt trước bạn bè được. Đúng không? Cảnh Cảnh! Nếu con muốn tổ chức sinh nhật cùng bạn con, vậy thì con đi đi. Nhưng có điều này,

    Phải về sớm, chú ý an toàn. Nên tiêu tiền thì cứ tiêu, bố cho tiền. Đúng rồi, bố còn có một điều kiện, đi nổ pháo với em con trước đã. Vâng, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ. Được rồi, đi đi. Đi đi. Cảm ơn bố. Cảm ơn cô Tề.

    Đi đi, đi đi. Chú ý an toàn nhé. Trông chừng em con đấy. Con gái lớn rồi không giữ được. Nổ thêm ba cái nữa nhé. Nổ xong ba cái này nữa là chúng ta về nhà. Được. Chị định đi gặp bạn trai à? Bạn trai gì chứ?

    Đó là bạn học của chị. Em không tin. chị nói cho em biết nhé, em mà yêu thì gọi là đáng yêu. Chị mà yêu thì gọi là yêu sớm, em hiểu không? Được được được, bọn trẻ lớn thật không có sức tí nào. Nào nào nào, cái cuối cùng.

    Nổ xong ba cái là chúng ta đi nhé. Được. Em nhanh lên nào, chị đang vội đây. Em biết, em biết rồi. Xong rồi, đi thôi. Nổ thêm cái nữa, em sẽ không nói là chị đi gặp bạn trai. Em nói xem em đường đường là nam tử hán,

    Sao lại nói lời không giữ lời chứ? Đợi đã. Cái cuối cùng, chị đi thu dọn đồ đạc. Lâm Phàm, không sao chứ? Lâm Phàm Bố mau mở cửa. Gọi xe cấp cứu. Sao vậy, Phàm Phàm đâu? Nó bị thương rồi. Sao vậy? Cảnh Cảnh, Cảnh Cảnh con sao vậy?

    Tỉnh lại đi Cảnh Cảnh, con tỉnh lại đi. Cảnh Cảnh con sao vậy? Bố mau gọi xe cứu thương. Con đừng lo. Con ngồi xuống đi. Vậy đi, con ở nhà nhé, có việc gì thì gọi cho bố. Bố. Không cần nói gì nữa, đợi về rồi hẵng nói.

    Việc này không phải lỗi của con. Bây giờ quan trọng nhất là, xem em con thế nào? Lát nữa đưa con đến rồi, mẹ đến bệnh viện xem sao. Con ở nhà mình được chứ? Không chịu được nữa rồi, tôi ăn trước một miếng nhé. Không được.

    Cậu ăn ba bát cơm rồi còn ăn nữa à? Đây là sinh nhật của Cảnh Cảnh hay của cậu? Cảnh Cảnh không nghe điện thoại, cũng không đến. Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ? Hay là lừa gạt người khác. Dư… Xin lỗi xin lỗi, gọi nhầm.

    Các cậu nói xem có phải là Cảnh Cảnh quên rồi không? Có lẽ. Không chừng bây giờ cậu ta đang ăn món ngon ở bên ngoài rồi. Ai da, cậu ta thật là, không đến cũng không thèm nói một câu. Sao con lại đi? Con đói rồi.

    Mẹ mua đồ ăn cho con đây. Đi thôi. Chúc mừng sinh nhật. Nó không có vết thương bên ngoài, nhưng ở ngực có bị bỏng. Đường hô hấp bị thuốc nổ làm sặc, nên mới ngất đi. Nghỉ ngơi hai ngày là ổn. Con yên tâm đi, mẹ đã giải thích giúp con rồi.

    Vậy họ có cho rằng, con gọi cho mẹ là để mẹ giúp con không? Hôm nay mẹ qua đó, đã giúp con giải thích rồi. Hơn nữa đợi đứa bé tỉnh lại, hỏi nó là được mà. Việc này, coi như là qua rồi. Nói đi nói lại,

    Đều là do người lớn làm không tốt. Hôm nay là sinh nhật con. Cảnh Cảnh. Bố mẹ, khiến con chịu ấm ức rồi. Dư Hoài cậu về nhà rồi gọi lại cho Cảnh Cảnh xem. Cậu Dư Hoài này xem ra cũng không quan tâm đến Cảnh Cảnh.

    Ai da, sao cậu biết cậu ta không quan tâm Cảnh Cảnh? Cậu không thấy cậu ta không ăn tí nào sao? Xin lỗi, số điện thoại quý khách đang gọi tạm thời không thể liên lạc được, vui lòng gọi lại sau. Cảnh Cảnh, mẹ đi làm đây.

    Mẹ để tiền trên bàn cho con nhé. vâng ạ. Sao không nghe máy? Số lạ, có lẽ là bán sản phẩm gì đó. Món quà cậu chuẩn bị lúc trước, cậu định lúc nào tặng cho Cảnh Cảnh? Đến lúc đó nói sau đi. Đến lúc đó nói sau.

    Đến lúc đó nói sau là ý gì? Xin chào, Cảnh Cảnh ở nhà không? Có ai ở nhà không? Tên này là ai vậy? Có phải là trộm không? Bắt trộm. Cô ơi, cháu không không không phải là kẻ trộm. Đừng chạy. A lô, cậu còn biết nghe điện thoại của tôi à?

    Không phải, trong nhà có chút chuyện. Hai hôm nay tôi sống ở nhà mẹ. Quên không đem theo điện thoại. Cậu có lý mà. Xin lỗi, xin lỗi, tôi sai rồi. Thế này còn tạm được. À, cậu còn có gì muốn nói không? Không thì tôi tắt máy đây. Đợi đã, đợi đã.

    Bông hoa để trên cửa sổ nhà tôi là cậu tặng à? Đúng, là tiểu gia ta tặng, sao nào? Bà thím chỗ ủy ban cư trú nhà cậu ghê quá. đuổi theo tôi đến hai dặm. suýt nữa tôi bị bắt vào đồn cảnh sát đấy.

    Mọi người chỗ khu chúng tôi rất chính trực mà. Không giống như ai đó trèo cửa sổ. Tôi là vì ai chứ? Cảm ơn. Cảm ơn cậu nhé. Mẹ Lâm Phàm à, nhà cô có trộm đấy. Tôi tận mắt nhìn thấy. Cô mau về xem sao.

    Ngày mai tôi mời cậu đến Fangte nhé, coi như tôi chuộc tội. Chúng ta tổ chức sinh nhật bù nhé. Mọi người cùng đi, được không? Được, quyết định vậy đi. Bye bye. Phục vụ, tôi muốn cái này. Phàm Phàm đã tỉnh vào sáng nay rồi.

    Buổi chiều có thể ra viện được rồi. Tỉnh rồi thì tốt. Nó nói với cô chuyện gì đã xảy ra rồi. Đều là tại cái pháo giả đó. Con nói xem lúc bố con mua pháo ông ấy cũng không… Cảnh Cảnh, cô thực sự rất xin lỗi. Lúc đó cô bị điên rồi.

    Cô đẩy con không phải để trả thù con, hay là trách cứ con, thật sự không phải thế. Lúc đó cô lo đến mức, không để ý đến gì nữa. Con hiểu. Nếu đổi lại là con, thì mẹ con cũng sẽ rất lo. Cũng chạy xuống lầu như người điên vậy.

    Nhưng bà ấy sẽ không đẩy người khác. Đúng. Cô biết bây giờ cô nói gì cũng vô ích. Nhưng thực sự lúc đó, đầu óc cô trống rỗng. Cho dù nói gì, thì cũng đều là lỗi của cô. Khiến con chịu ấm ức rồi. Lúc nãy con chưa nói xong,

    Con nói là mẹ con sẽ không đẩy người khác, nhưng nếu bà ấy biết, con bị người ta làm cho bị thương, thì không chừng bà ấy sẽ cầm dao chạy đi. Cũng có thể. Làm mẹ mà. Cô biết mà. Cảnh Cảnh về đây sống đi, được không? Ừm.

    Vậy con nghỉ đi, cô, cô đi đây. Đừng ăn nữa. Từ Diên Lượng cậu thả xuống. Cậu ăn hết một cái bánh rồi. Dư Hoài còn chưa đến. Các cậu đừng như vậy. Đều là cậu ta ăn. Cảnh Cảnh. Ồ, Thiết quải Dư đến rồi. Nói ai là Thiết quải Dư vậy?

    Đùa cậu thôi, cậu nghĩ là thật à? Cậu chậm chậm thôi. Bạn Cảnh Cảnh, thẳng thắn đi. Xin lỗi! Hôm đó tôi thực sự có việc, các cậu sẽ tha lỗi cho tôi, đúng không? Đúng không? Như vậy đi, tôi thay Cảnh Cảnh nói xin lỗi.

    Hôm nay cậu ấy đã mời mọi người đến Fangte chơi rồi. Coi như nể mặt đi, chúng ta tha lỗi cho cậu ấy, được không. Miễn cưỡng vậy. Được. Việc này coi như qua rồi, vậy tôi nói một chuyện vui nhé.

    Đã có kết quả thi của bạn nhỏ Dư Hoài của chúng ta. Có kết quả rồi. Thế nào, thế nào? Cậu ấy được giải ba. Tốt quá. Cái gì tốt? Cậu biết giải ba có nghĩa là gì không? Được rồi, Chu Mạt đừng nói nữa.

    Nghĩa là cậu ấy có tư cách vào học đại học. Cậu ấy sắp trở thành sinh viên rồi. Nào nào nào, mọi người giơ cốc nước lên, chúng ta lấy nước ngọt thay rượu, chúc mừng bạn Dư Hoài thoát khỏi biển khổ trung học nào.

    Có thể quang minh chính đại mà yêu đương rồi. Chúc mừng. Chúc mừng. Dư Hoài, Dư Hoài, chúc mừng, chúc mừng nhé. Yêu. Yêu. Chúc mừng cậu. Tốt quá, tốt quá. Chu Mạt ,cậu làm loạn đủ rồi thì nói thật đi. Còn chúc mừng cậu, cậu chúc mừng ai vậy?

    Cảnh Cảnh cậu thực sự tin à? Chúng tôi đùa cậu thôi. Chu Mạt cậu qua đây, tôi đánh chết cậu. Đừng chạy. Beta, Giản Đơn, đừng đánh nữa. Từ Diên Lượng, có tin là tôi đánh chết cậu không? Beta thật là… Chân cậu sao vậy?

    Bị trật chân tí thôi, không sao đâu. Sao cậu bất cẩn vậy? Cậu còn nói tôi à? Cậu thì sao? Rốt cuộc hôm qua cậu sao vậy? Em trai tôi bị thương. Cậu cậu còn có em trai à? Là con trai của mẹ kế tôi. Ờ.

    Lúc tôi học cấp hai bố mẹ tôi ly hôn. Tôi còn nhớ lúc nhỏ, mẹ tôi luôn nhắc đến chuyện ly hôn. Bố tôi cũng không để tâm. Hai người họ tốt như vậy, sao có thể đến mức ly hôn chứ? Sau đó bố tôi lại lấy người khác,

    Chính là cái cô hôm trước cậu nhìn thấy lúc họp phụ huynh ấy. Cô ấy sợ tôi buồn, nên mới nói là đồng nghiệp của bố tôi. Cảnh Cảnh! Cô ấy là một nửa trong cuộc đời còn lại của bố tôi, là người sau này sẽ đồng hành cùng bố tôi.

    Là cô ấy, chứ không phải tôi. Tôi xem mấy bộ phim của Mỹ, thấy lúc kết hôn đều nói rằng sẽ mãi mãi ở bên nhau. Nhưng không có sinh lão bệnh tử, cũng không có nghèo khổ giàu sang. Mà sao lại chia tay chứ? Nếu đơn giản như vậy lại tốt.

    Lúc tôi học lớp tám bố tôi đi làm công trình ở nước ngoài. Một năm cũng chẳng gặp nổi một lần, bình thường ông cũng không gọi điện. Còn mẹ tôi, cũng không hay nói lắm. Cảnh Cảnh. Ừm. Cậu còn nhớ tôi đã nói rằng tôi rất ngưỡng mộ cậu không?

    Ít nhất cậu còn có thể thường xuyên gặp mẹ cậu, ít nhất cậu còn có một người bố hiểu cậu… Thanh xuân mà. Cảm ơn cậu tặng tôi bình hoa dạ lan. Đó là vỏ trứng đà điểu bố tôi mang về từ Châu Phi, là tiểu gia ta tự làm đấy. Dư Hoài.

    Ừm. Lúc nào đó chúng ta cùng trồng cây đi. Trồng cây. Cảm thấy rằng cái cây dường như càng mạnh mẽ hơn, trước sóng gió cuộc đời. Được. Cảnh Cảnh. Chúng ta luôn ngồi cùng bàn nhé ? Ừm. Sao vậy? Hình như có thứ gì chui vào mắt. Để tôi xem cho.

    Họ họ đang hôn nhau sao? Tốt rồi, hôm nay ấm áp quá. Nóng quá. Ồ, mắt cậu… Họ sao vậy? Không biết. Cảnh Cảnh. Lộ Tinh Hà. Chúc mừng sinh nhật. Cậu nghỉ đông thế nào? Tôi đi học bù, Tân Đông Phương. Nghe nói gì chưa? Chuẩn bị làm đầu bếp.

    Không phải chuyện đó Tân Đông Phương. Là học tiếng Anh. Cậu sống ở Bắc Kinh có tốt không? Rất tốt. Giáo viên bên đó đều rất thích tôi. Nếu thuận lợi, thì học kỳ sau tôi không thể trở về Chấn Hoa nữa. Chúc mừng sinh nhật. Cái này.. Là tôi.

    Là tôi tự vẽ trên bảng gỗ đấy. Hy vọng cậu sẽ mãi mãi như hôm đó, vui vẻ không âu lo như cô gái đánh trống hôm đó. Cảm ơn. Nói thuận buồm xuôi gió đi. Vậy chúc cậu thuận buồm xuôi gió. Vạn sự như ý. Phim dài tập kết thúc rồi.

    Lộ Tinh Hà, cậu làm gì vậy? Lộ Tinh Hà. Lộ Tinh Hà thích Cảnh Cảnh. Lộ Tinh Hà thích Cảnh Cảnh. Lộ Tinh Hà thích Cảnh Cảnh. Xin chào, Cảnh Cảnh tuổi mười bảy. Tôi là Lộ Tinh Hà mười bảy tuổi. Học kỳ mới đã bắt đàu như vậy.

    Tuổi mười bảy cũng đã bắt đầu như vậy. Tuy cả mùa đông cũng chưa thay da đổi thịt, lúc lên lớp có lẽ vẫn sẽ tiếp tục nghe không hiểu, sau khi tan lớp vẫn phải đối mặt với vô số phiền não và hoài nghi như trước.

    Nhưng bây giờ tôi mười bảy tuổi rồi. Bây giờ tôi bắt đầu tuổi mười bảy với sự cảm động được người khác thích, và tim đập nhanh vì thích người khác. Lớp mười một sẽ chia ra ban văn lý. Các học sinh muốn ở lại lớp năm học lý

    Sẽ không cần điền vào bảng này. Lão nương lại có chút ý nghĩ muốn chuyển sang ban văn. Beta tôi thì viết ngược Nếu cảm thấy ban lý khó, thì học văn đi. Bố mẹ tôi, và cả người nhà tôi, đều hy vọng tôi có thể học văn. Tường Niên Niên. Thầy Trương.

    Đi. Không có gì muốn nói sao? Không có.