Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 14 | iQiyi Vietnam

    Đảng ủy của trường đã tiến hành nghiên cứu quyết định, giáo viên và học sinh toàn trường sẽ tổ chức cuộc thi hát hợp xướng. Chẳng phải tôi nói với cậu rồi sao? Tôi rất gấp đấy. Với trình độ làm văn của cậu,

    Cậu lại còn học theo người ta viết thư tình gì chứ? Tôi thấy cậu rất đẹp, vậy nên tôi luôn muốn tặng cậu thứ gì đó. Tôi rất vui. Chứ không phải là đang trách cậu. Hy vọng cậu đừng hiểu nhầm. Không có gì thì hiểu nhầm cái gì chứ.

    Vậy thì cậu tập luyện cho cuộc thi. Nếu lần này thi không tốt, thì tôi sẽ không đi theo con đường này nữa. Bạn Dư Hoài đâu? Tuy không ương bướng như cậu nghĩ, nhưng vẫn lợi hại như xưa. Ít nhất là lợi hại hơn cậu nhiều.

    Vậy nên cậu vẫn phải sùng bái cậu ta. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Cảnh Cảnh, Cảnh Cảnh! Miếng đất đó của cậu thế nào rồi? Dư Hoài không đến, một mình tôi đến. Miếng đất này giống như bỏ hoang vậy. Ai da, đừng như bà thím vậy. Để tôi giúp cậu.

    Cảm ơn! Không có gì! Vẫn là con gái đáng tin nhất. Con trai đều không đáng tin. Nói xấu tôi à? Sao giờ cậu mới đến? Đưa cho mình, đưa cho mình Chỉ đến muộn có mười phút thôi mà. Hừ, Dư Hoài, cuộc thi thế nào? Rất thuận lợi phải không?

    Cậu đừng hỏi nữa. Xin chào các thầy cô giáo, các bạn học sinh! Tôi là đại diện cho các lớp mười mười một lên phát biểu tại lễ chào cờ. Tôi là Chu Mạt. Tiêu đề của bài phát biểu tại lễ chào cờ lần này là… Làm gì vậy? Vui lên chút.

    Tôi thi kết quả rất tốt mà. Vừa rồi tôi đùa cậu thôi? Cậu bị bệnh à? Dám lừa tôi. Tôi mời cậu ăn cơm. Cậu nói gì? Tôi mời cậu ăn cơm. Được. Hai chúng ta không cần khách sáo. Từ Diên Lượng, cậu nghĩ hay đấy. Không đưa cậu đi chơi.

    Tập 14 Còn có anh em đứng lên. Đi thôi, đắt quá. Không sao. Thiếu gia nhất định phải mời cậu bữa ngon. Quán chúng tôi vừa mở cửa, có hoạt động nếm thử miễn phí. Nếu trong thời gian quy định, ăn hết món đặc sắc của quán chúng tôi. Hamburger siêu to.

    Là được miễn phí toàn bộ. Chính là nó đây. Đợi chút, cái hamburger đó to thế nào? To chừng này. To như vầy. Ăn không hết được đâu. Không ăn hết cũng không sao, có thể gói mang về. Nhưng phải thanh toán toàn bộ theo giá gốc. Bao nhiêu tiền? 138

    Để tôi thử xem, để tôi thử xem. Thử đi. Nào, cậu ăn đi. Hôm nay tôi mời cậu. Cậu ăn đi, cậu ăn đi. Cậu sao vậy? Buồn nôn. Mọi người đều dừng lại đi. Chúng ta phải luyện tập. Mọi người lấy bản nhạc ra đi.

    Hôm nay chúng ta luyện hát hợp xướng và hát đuổi. Cậu nhớ nhé, cậu đứng giữa ở hàng cuối cùng. Sau đó cậu hát giọng nam trung. Được, cảm ơn. Tiêu Tiêu, bố tôi muốn dẫn tôi đi xem răng. Đã xin phép thầy Trương nghỉ rồi. Tôi phải đến thư viện trả sách.

    Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi. Còn nữa, tôi còn phải đi tìm thầy Trương để hỏi chút. Tôi cũng có việc phải đi trước đây. Tiêu Tiêu à, cậu xem hôm nay cũng chẳng có mấy người, vậy tôi phải đến phòng giáo vụ đã. Vậy tôi cũng, tôi cũng đi đây.

    Lần sau, chúng ta, chúng ta xếp lại vậy. Cảnh Cảnh! Cái khăn này của cậu đẹp quá. Cảm ơn! Ngày mai cậu rảnh không? Tôi cũng muốn mua cái khăn. Cảnh Cảnh! Cậu đợi lâu lắm rồi phải không? Tôi cũng mới đến. Cái shop tôi mua khăn là ở…

    Không vội đâu, tôi hơi đói. Hay là chúng ta đi ăn chút gì đã. Đi thôi. Ừm. Đi thôi. Tôi rất thích ăn kem vào mùa đông. Tôi cũng thích. Cảnh Cảnh! Ừm. Cậu cảm thấy, Dư Hoài thế nào? Dư Hoài rất tốt. Sao vậy? Vậy nếu có người theo đuổi cậu ấy,

    Thì cậu ấy có cự tuyệt không? Cái gì? Ai da, nghe thấy rồi còn hỏi lại à? Có thể cậu ấy sẽ khá là để ý xem người theo đuổi đó là ai. Vậy nếu người đó là cậu, cậu theo đuổi cậu ấy. Tôi? Sao cậu lại nói điều này chứ?

    Tôi sẽ không vậy đâu. Thật sao, Cảnh Cảnh? Cậu đừng lừa tôi. Tôi không lừa. Thật sự không? Không. Vậy thì tốt. Phục vụ ơi, gói giúp tôi cặp cốc kia. Vậy còn muốn mua khăn không? Không mua khăn nữa. Sao cậu cũng ở đây vậy. Pha cà phê,

    Tôi cũng uống ngụm nước. Sao cậu không nói sớm? Cậu nói sớm thì tôi pha luôn cho cậu. Thôi bỏ đi, cậu đừng làm bỏng tay nữa. Để tôi pha, cậu cầm cốc giúp tôi. Các cậu không biết hôm nay Cảnh Cảnh ngốc thế nào đâu.

    Một câu tôi nói với cậu ta bốn lần, mà cũng không hiểu. Cảnh Cảnh, ở đây có người không? Cảm ơn! Tôi cảm thấy hôm nay trứng xào cà rất ngon. Đúng vậy, tôi cũng cực kỳ thích món này. Lần nào có nó, tôi chắc chắn sẽ mua. Đúng, tôi cũng vậy.

    Cảnh Cảnh, cho cậu ăn cái này. Không cần. Cậu ăn đi. Cảm ơn! Dư Hoài, nghe nói cậu thi cuộc thi vật lý rất tốt. Cũng được. Bây giờ đang đợi kết quả. Cậu yên tâm đi, cậu học giỏi vậy, chắc chắn sẽ không thi trượt đâu. Tôi bị cậu nhìn thấu rồi.

    Đương nhiên rồi. Thực ra lần thi vật lý này, không khó như trước đây. Cậu tìm tôi à? Sao vậy? Cũng không có chuyện gì. Tôi tự làm được ít bánh, đem cho cậu ít. Nhưng bình thường tôi không thích ăn đồ vặt.

    Không sao, lúc cậu đói thì lấy ra ăn cũng được. Độc tính của bò cạp được giải phóng vào lúc này, hại người hại mình, phải chú ý. Để tôi xem. Cái gì? Cái này làm cho Dư Hoài phải không? Các cậu làm gì vậy? Beta, Đặng Á Mẫn! Ngon quá.

    Thưởng thức đi. Đừng, đừng. Đừng cướp của tôi. Đừng cướp mà. Đừng cướp mà. Thực sự càng ngày tôi càng phục, khả năng cướp giật của các cậu đấy? Sao cậu ấy lại phản ứng mạnh vậy? Dư Hoài cậu ta tức giận ai vậy? Không phải chứ các cậu? Được rồi, được rồi.

    Lên lớp thôi. Tôi cảm thấy lúc này, cậu phải cực kỳ cực kỳ cẩn thận. Trong lòng Dư Hoài, Văn Tiêu Tiêu chắc chắc không bằng cậu được. Nhưng chống không được đâu. Cậu ta có ưu thế. Nếu cậu không hành động, thì có thể sẽ là chim bay trứng vỡ đấy.

    Không phải cậu ta tặng đồ cho Dư Hoài à? Vậy cậu cũng tặng đi. Ngày nào cậu ta cũng đứng sau Dư Hoài. Vậy thì ngày nào cậu cũng đứng sau cậu ta, xuất hiện với thần thái của một người bạn gái. Ừm. Xem cậu ta làm thế nào?

    Thần thái của một người bạn gái là như thế nào? Không phải là cậu ta tặng bánh, thì tôi cũng mua bánh đi tặng chứ, ngốc chết đi được. Đợi đã. Tặng cái này. Còn ngốc hơn. Cậu mua quyển này về xem sao. Bắt đầu học từ cái đơn giản nhất.

    Thế này sẽ không bỏng chứ Không sao. Trong xã hội cũ, thì con gái lớn thế này đều phải gả đi rồi. Mẹ ơi, con đói. Chịu khó một tí nữa. Sắp được rồi, sắp được rồi. Được rồi. Nhìn cũng không tồi. Mau thử đi, mau thử đi. Thử đi. Thế nào?

    Mặn chết đi được. Con bỏ bao nhiêu muối vậy? Con không bỏ muối đâu. Con làm cá thơm mà. Bỏ đường. Ăn được không? Ăn no rồi, ăn no rồi. Dư Hoài này. Tôi ăn rồi. Cậu thử đi, tôi tự làm đấy. Vậy cậu giúp tôi một việc nhé. Việc gì?

    Đệm nhạc cho tôi. Đệm nhạc. Cuộc thi hát hợp xướng của chúng ta. Tôi muốn lớp mình sáng tạo chút. Tôi đánh đàn piano, cậu thổi blues. Cậu thấy thế nào? Nhưng vấn đề là tôi thổi không hay lắm. Vậy chiều nay chúng ta đến phòng nhạc luyện tập. Được.

    Đúng rồi, Cảnh Cảnh cậu cũng đi cùng nhé. Báo trường chúng ta cần mấy tấm ảnh. Cậu giúp chúng tôi chụp nhé. Được rồi Cảnh Cảnh. Cùng đến nhé. Quyết định vậy đi. Vậy chiều nay gặp lại, tôi đi trước đây. Được. Đừng làm hỏng đấy. Ai da, tôi còn chưa xem qua.

    Xem nhanh lên. Đưa cho tôi. Được rồi. Đừng cử động. Cái gì vậy. Lúc Trương Bình dạy tôi học cái này, có phải là rất giống Tư Đồ tiên sinh không? Xem ánh mắt đó của cậu kìa. Ánh mắt tôi làm sao? Cậu nói sao? Là ai vậy? Tôi và Hàn Tự,

    Cậu ấy kéo khóa giúp tôi. Đừng cử động, thế này có phải rất ám muội không? Còn nữa, không sao, tôi rửa nhiều bức lắm. Cái này, còn có cái này, còn có… Đây là Văn Tiêu Tiêu phải không? Sao không có đầu vậy chứ? Tôi biết rồi. Giận cá chém thớt à?

    Cậu ta biết thì phát điên lên mất. Đây là Dư Hoài à? Đầu cậu ấy làm sao vậy? Sao vậy? Không sao. Bị ngã. Cậu còn giấu diếm chúng tôi gì phải không? Chuyện gì vậy? Có bí mật nhỏ. Đây là tự cậu ấy chụp. Gió đang gào, ngựa đang hí.

    Hoàng Hà đang gào thét, Hoàng Hà. Dừng. Sao mọi người ai cũng thiếu sức sống vậy nhỉ. Rất nhiều học sinh hôm nay không bị căng thẳng. Lớp nào cũng có tuyệt kỹ của mình. Nếu lớp ta muốn thắng, thì lúc thi đấu cậu ta không quan tâm đến gì cả.

    Bây giờ thi xong rồi, ngược lại phải nhảy ra gào thét sao. Chu Dao cậu nói gì? Cậu ổn định rồi, thì liền bắt đầu làm lỡ thời gian của chúng tôi phải không. Cậu nói thêm một câu nữa… Dư Hoài, Dư Hoài, Dư Hoài. Mọi người đừng giận nữa.

    Tôi tin là Dư Hoài cũng vì muốn tốt cho lớp chúng ta. Chỉ là có một số không đều. Nếu không đều thì chúng ta cứ hát từng người từng người một. Ý kiến này hay đấy. Bắt đầu từ hàng này đi. Bắt đầu từ Á Mẫn. Gió đang gào, ngựa đang hí.

    Hoàng Hà đang gào thét, Đi vệ sinh đã. Cảnh Cảnh sao cậu lại đi? Không nhịn được nữa. Cậu hát xong câu này rồi đi. Chết mất thôi. Hoàng Hà đang gào thét. Đừng cười, để yên cho tôi hát nào. Hoàng Hà đang gào thét. Mọi người đừng cười. Nhớ lời hát trước.

    Rồi sau đó làm lại một lượt. Gió đang gào, ngựa đang hí. Hoàng Hà đang gào thét, Hoàng Hà đang gào thét. Cao vạn trượng, chín rồi. Cao lương chín rồi. Cậu đang học thuộc bài khóa đấy à? Cái gì? Tôi nói là cậu đang học thuộc bài khóa đấy à?

    Cậu bị điếc à? Cậu mới học thuộc bài khóa ấy? Vậy cậu đang… Hát. Vẫn nghe không ra. Từ nhỏ, vì việc tôi hát mà mẹ tôi, suy sụp không biết bao nhiêu lần rồi. Cậu nói là nếu tôi hát hợp xướng mà không hát hay,

    Thì cũng là bình thường mà, đúng không? Tôi cảm thấy, cậu nên tự hỏi bản thân mình đi. Nếu cậu thực sự thích âm nhạc, thì đừng có để ý đến việc có lệch điệu hay không. Muốn hát thì hát thôi. Có lý. Nhưng tôi cảm thấy,

    Vừa rồi cậu thực sự hát bài đó đúng phong cách rap cần có đấy. Cậu đang cười tôi đấy à? Cậu thích bài nào? Tôi thích bài “chị em đứng lên”. Tên là “chị em đứng lên”. Đúng vậy, có gì không giống chứ? Cậu là đồ nhà quê. Cậu mới nhà quê ấy.

    Gió đang gào, ngựa đang hí Chị em đứng lên. Còn có anh em đứng lên nữa. Gió đang gào, ngựa đang hí Hoàng Hà đang gào thét, Hoàng Hà đang gào thét Hà Tây Sơn Cương cao vạn trượng. Hà Đông Hà Bắc cao lương chín rồi.

    Núi non trùng điệp, anh hùng chống Nhật nhiều vô kể. Dư Hoài đẹp trai quá, cậu nhìn cậu ta xem. Tôi muốn đi vệ sinh. Đi đi. Cậu nghĩ thế nào về cuộc thi hợp xướng của lớp chúng ta? Thầy Trương nói lúc này mà tổ chức hoạt động,

    Là sao nhãng việc chính. Thầy ấy bảo tôi trước khi biểu diễn thì tìm hai bài, hát là được. Ngoài việc chờ đợi ra tôi còn có thể làm được gì chứ? Vậy cậu cứ đợi đi, để tôi làm. Nhưng cậu có thể làm gì được? Đi theo mà xem. Đại gia!

    Chỉ một lúc thôi. Vâng ạ. Đi lên cầu thang từ chỗ này, được không? Đi đến tận cùng thì rẽ phải. Cái gì? Không phải là nói cậu trông chừng Lộ Tinh Hà sao? Dừng! Dừng! Làm loạn bát nháo lên thế? Chủ nhiệm Phan, cái này…

    Tôi biết các học sinh đều rất tích cực chuẩn bị cho hát hợp xướng. Nhưng không ngờ tính tích cực lại cao như vậy. Sáng sớm cậu làm gì vậy? Sao lại chuyển mấy cái này đến đây. Chuyển đi hết đi. Vậy được, để tôi bảo với các học sinh,

    Chủ nhiệm Phan không cho hát. Tôi có nói là không cho hát sao? Tôi có nói như vậy à? Lúc bắt đầu tôi đã nói với các học sinh, cứ tùy ý chuẩn bị là được. Không ngờ tính tích cực của mọi người lại cao như vậy. Được rồi, đừng nói nữa.

    Tiếng nhỏ chút, còn đang học đấy. Tiếng nhỏ chút. Lộ Tinh Hà của lớp chúng talại gây chuyện rồi. Ngày nào cũng tập ở cái đường lên lầu đó. Các cô gái, từng lớp từng lớp, làm tắc cả cửa lớp chúng ta rồi.

    Đến nước tiểu cũng có thể dìm chết một con đường đấy? Không phải chứ? Lừa cậu tôi là con chó. Lại một lớp nữa. Chưa nhìn thấy cảnh này phải không? Đoàn người hâm mộ ngày nào cũng đến. Đúng là tôi không có thị trường nữa. Hoàn toàn không có thị trường.

    Cậu xem đây là trình độ của tiết mục này. Chạy trốn khỏi Super Girl rồi. Tôi biết tương lai của tôi không phải là mơ. Cậu biết? Cậu biết gì, cậu biết gì? Tôi biết rằng cứ tiếp tục như vậy, thì kỳ thi cuối cùng sẽ đi đời rồi.

    Hoạt động ngoài giờ lên lớp vẫn có thể tổ chức mà? Điều tiết kích động trước đi. Trước tiên cậu phải dẫm xuống. như vậy mới có thể nhảy cao hơn nhảy xa hơn. Tôi nói này, cậu thực sự không biết lo lắng sao? Báo cáo. Nào Cảnh Cảnh.

    Thưa thầy Trương, tuần này là của lớp chúng em, tập chụp ảnh và nhật ký cấp lớp. Em đều làm xong rồi. Không tồi. Cột báo cáo của tuần này đến lượt lớp chúng ta rồi. Xoay quanh nội dung này mà làm cho tốt nhé. Được, được, không vấn đề gì. Đi thôi.

    Đóng cửa lại cho tôi. Lớp các cậu chỉ quan tâm đến mấy chuyện này. Chuyện học tập thì trước giờ không để tâm. Tôi ấy à, lúc nhỏ bố tôi, đem từ nước ngoài về một cái kèn ác mô ni ca nhỏ. Lúc đó không biết cái gì gọi là blues cả.

    Chỉ cảm thấy nó rất thú vị. Vì không giống với những cái kèn ác mô ni ca khác, nó nhỏ xíu vậy. Tôi còn nhớ lúc nhỏ khi tôi học piano, là đánh đàn piano đồ chơi ấy. Cái đó bà nội tặng cho tôi. Nhưng khi bố mẹ tôi mua cho tôi,

    Một cái đàn piano thực sự, thì tôi lại không thích. Vì cảm thấy ngày nào cũng tập luyện rất vô vị. Trình độ của cậu có thể thi vào học viện âm nhạc đấy. Có lẽ vậy. Tôi còn kém lắm.

    Giống như việc học của cậu vậy, vừa có tài nghệ, lại vừa có tài năng thiên phú. Mấy người học tốt như các cậu, thì cấu tạo của não không giống với chúng tôi. Cảnh Cảnh, cậu còn chưa đi à? Đi ngay đây. Đang nghĩ tới cậu, cậu liền đến.

    Tôi nghe thấy tiếng hát, tôi đoán có lẽ là cậu. Sao tâm trạng lại không tốt vậy? Sao cậu biết? Cậu có việc gì mà giấu tôi được chứ. Đều viết hết lên trên mặt ấy. Ngồi đây đi. Làm gì vậy? Tâm trạng không tốt thì phải, phải bộc lộ ra.

    Chân trái đá bên kia. Không phải thế này, tôi không được đây. Được mà, chân phải đá bên này. Nào. Cậu hãy nhớ tiết tấu đơn giản nhất. Cứ tiếp tục, tiếp tục như thế. Học nhanh đấy. Tiếp tục đi. Sao cậu không nghe điện thoại của tôi? Không nghe thấy.

    Tan học rồi, đi thôi. Tôi phải về nhà. Cảm ơn cậu dạy tôi đánh trống. Cảnh Cảnh, cậu tự về trước đi. Cậu về trước đi Không phải các cậu… Đi đi. Cậu có dám đến chỗ khác không? Dư Hoài có phải cậu thích… Tôi mời có phải cậu thích Cảnh… Tôi thích.

    Bà chủ này. Đưa thừa tiền rồi, cậu muốn uống thêm chai nữa không? Lớp chúng ta đi đóng phim à? Sao không có ai thông báo cho tôi? Là vì đã có nam chính rồi. Có rồi thì vẫn có thể thay được mà? Tôi và tổ quốc tôi,

    Không thể nào chia xa một phút nào. Cho dù tôi có đi đến đâu, đều chảy chung một bài ca tán dương. Hãy lắng nghe “tôi và tổ quốc tôi”. Sao tôi cảm động chỉ muốn khóc vậy? Đây là sức mạnh của giáo dục chủ nghĩa ái quốc tiêu chuẩn.

    Các cậu bị tẩy não rồi. Tiếp theo là ca khúc tự chọn “Yêu”, do lớp mười mười một đem đến cho mọi người. Làm thế nào đây? Cậu xem lớp hai người ta làm tốt như vậy. Nếu cứ tiếp tục như vậy, lớp ta chắc chắn không thể thắng được.

    Không sao, cứ giao cho tôi. Đi theo tôi. Gió đang gào, ngựa đang hí. Hoàng Hà đang gào thét. Hà Tây Sơn Cương cao vạn trượng, Hà Đông Hà Bắc cao lương chín rồi. Núi non trùng điệp, anh hùng chống Nhật nhiều vô số. Trong biển xanh lúa cỏ, xuất kích anh hào.

    Đứng lên cầm súng cầm gươm, huy động dao lớn mâu dài. Bảo vệ quê hương, bảo vệ Hoàng Hà. Bảo vệ Hoa Bắc, bảo vệ Trung Quốc. Gió đang gào, ngựa đang hí. Hồng Hà đang gào thét, Hồng Hà đang gào thét. Hà Tây Sơn Cương cao vạn trượng.

    Hà Đông Hà Bắc cao lương chín rồi. Núi non trùng điệp, anh hùng chống Nhật nhiều vô số. Trong biển xanh lúa cỏ, xuất kích anh hào. Đứng lên cầm súng cầm gươm, huy động dao lớn mâu dài. Bảo vệ quê hương, bảo vệ Hoàng Hà.

    Bảo vệ Hoa Bắc, bảo vệ Trung Quốc. Hay. Mời mọi người kiên nhẫn chờ đợi. Ban giám khảo đang đưa ra quyết định cuối cùng. Kết quả sẽ có nhanh thôi. Mọi người kiên nhẫn chút ạ. Xin lỗi, trước khi có kết quả đánh giá, tôi có một câu hỏi.

    Hôm nay là ngày mấy? Hôm nay là 9/12. Chúng ta làm gì vậy, đồ ngốc? Vậy xin hỏi 9/12 là ngày gì? Chống Nhật cứu nước còn gì. Buồn cười không? Hôm nay chúng ta ngồi đây, là để kỷ niệm ngày chống Nhật cứu nước 9/12. Nhưng các cậu có ai biết,

    Lúc này rốt cuộc là chuyện gì không? Tôi xem cậu ta có thể nhả ra lời vàng ngọc gì? Ngày 9 tháng 12 năm 1935, dưới sự trấn áp tàn khốc của Quốc dân Đảng, gần một vạn học sinh không sợ lệnh cấm, lũ lượt đổ ra đường để yêu cầu,

    Yêu cầu dừng nội chiến để thống nhất chống Nhật. Khí phách tiền bối khiến người ta mê say. Còn các cậu thì sao? Tôi chỉ nhìn thấy ở các cậu, là sự mù quáng, mê muội, tê liệt. Chỉ mong hát cho hay, để thêm cho lớp mình một hai điểm.

    Còn xin lỗi, tôi chẳng nhìn thấy, tinh thần 12/9 đâu cả. Mấy ngày nữa, là tôi sẽ rời Chấn Hoa. Có thể các cậu không tin, nhưng tôi vẫn có chút lưu luyến. Để thể hiện sự kính trọng đối với tinh thần 9/12 theo hiểu biết của tôi,

    Tôi muốn tặng bài hát này, cho người con gái duy nhất mà tôi để ý. Tôi hy vọng cậu ấy có thể nhớ rằng có một nam sinh như vậy, vừa nhìn thì thấy cực kỳ không đáng tin, có một nam sinh khốn nạn khiến người ta ghét bỏ.

    Hôm nay tôi sẽ hát một ca khúc cách mạng thật sự. Cô gái đó là ai vậy? Đúng vậy, là ai thế? Người đó là ai vậy? Hát cái gì vậy, quá đáng thật. Cậu thích hát bài gì? Tôi thích “chị em đứng lên”. Gọi là “chị em đứng lên”. Nhìn đường đi.

    Cậu đừng bịa linh tinh nữa. Cậu nhìn đường đi. Ai da, ồn ào quá đi. Không phải vì cậu sao ? Cảnh Cảnh. Khoa học và nghệ thuật, cuối cùng cũng là khác con đường nhưng cùng một mục đích. Cậu nói xem nếu hai người ở bên nhau, một người làm nghệ thuật,

    Thì người kia phải hiểu được cuộc sống. Bị thần kinh à? Sao vậy, vẫn ổn chứ? Bây giờ lớp chúng ta chỉ được giải khuyến khích thôi. Nhưng cuộc thi này quan trọng là ở sự tham gia, quan trọng là quá trình mọi người cùng nỗ lực phấn đấu.

    Đợi khi các em lớn lên, sẽ nhớ lại, khi chúng ta cùng mặc đồng phục học sinh, cùng tập luyện, cùng phấn đấu. Đây mới chính là ý nghĩa thật sự. Đi xem xem. Thầy Trương à, em là đàn ông,

    Nếu cậu ấy muốn đi vệ sinh em cũng không thể đi theo cậu ấy được. Vậy thì Cảnh Cảnh, em giúp mọi người an ủi bạn ấy đi. Nhưng em còn… Đi đi. Văn Tiêu Tiêu, tôi là Cảnh Cảnh. Tôi không biết an ủi người khác lắm. Nhưng cậu đừng khóc nữa.

    Văn Tiêu Tiêu, tôi biết có một nơi, cậu có thể khóc thoải mái, mà không ai quan tâm đâu. Có đi không? Nếu cậu không khóc nữa chúng ta… Im đi. Lo mà đi đi. Đây là nơi Dư Hoài học sao? Sao cậu biết? Lần chuyển quần áo trước, tôi hỏi cậu ấy.

    Cậu ấy nói tìm một nơi yên tính, không có ai ở trường. Là ở đây phải không? Cậu quan tâm đến cậu ấy như vậy à? Không lẽ cậu, ghen tỵ vì cậu ta học giỏi hơn cậu à? Không có, cậu ấy cái gì cũng tốt,

    Tôi có gì mà phải ghen tỵ chứ. Quan hệ của các cậu rất tốt chứ? Ừm. Cậu tốt thật đấy. Được ngồi cùng bàn với Dư Hoài. Dư Hoài, rất tốt. Cậu ấy rất nhiệt tình, cũng rất… lương thiện. Tôi còn nhớ khi tôi mới vào học,

    Theo không kịp tốc độ giảng bài của Trương Phong. Lúc đó Dư Hoài nói cậu ấy không hiểu. Thực ra sao cậu ấy lại không hiểu chứ. Cái gì cậu ấy cũng biết, lại cảm thông cho người khác. Mỗi lần tổ chức hoạt động gì ở cấp lớp,

    Cậu ấy cũng giúp đỡ tôi rất nhiều. Tiêu Tiêu, vì cuộc thi lần này, cậu cũng đã bỏ sức rất nhiều. Kết quả cuối cùng lại ấm ức như vậy. Nhưng không sao cả. Mọi người đều nhìn thấy nỗ lực của cậu. Cậu nhìn tôi này, tôi là chim bồ câu hòa bình,

    Được toàn thể các bạn lớp 5 chúng ta cử đến. Đây là tờ giấy tôi mượn của Dư Hoài lúc trước, cho cậu lau nước mắt này. Làm gì vậy? Tôi vừa khóc xong, xấu chết đi được. Đẹp mà. Dư Hoài, cậu thấy Văn Tiêu Tiêu thế nào?

    Ai mà không thích mỹ nữ chứ? Cậu thích cậu ấy không? Giống như thích Kaede và Sakuragi vậy. Cảnh Cảnh! Sao cậu lại đến đây? Dư Hoài, lần sau tôi mời cậu uống nước ngọt. Được thôi, ai sợ ai chứ. Uống nước ngọt? Các cậu thân nhau từ lúc nào vậy?

    Còn uống nước ngọt nữa. Nhưng tôi phải đi rồi. Đi đâu vậy? Bắc Kinh. Đi thi trường trung cấp mỹ thuật trực thuộc học viện mỹ thuật. Nhanh như vậy sao? Nhưng sau này nếu có ai bắt nạt cậu, hãy nhớ gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào. Cảm ơn!

    Được rồi, đi đây. Sắp đến sinh nhật cậu rồi, Dư Hoài tặng quà gì cho cậu vậy? Cậu nên nói là quà tôi tặng cậu đều thích. Cậu quay đầu lại đi. Sao cậu lại ở đây? Mau gọi xe cứu thương đi. Sao vậy, Phàm Phàm đâu? Bị thương rồi. Mau lên.

    Chúc mừng bạn Dư Hoài. Cậu ấy sắp trở thành sinh viên rồi. Lớp mười một sẽ chia ban văn lý. Lão nương lại có chút ý nghĩ sẽ chuyển sang ban văn. Beta tôi viết ngược. Nếu cảm thấy banlý khó, vậy thì chọn học văn đi. Cậu có điều gì muốn nói à?

    Không có gì. Xin chào, Cảnh Cảnh tuổi 17. Tôi là Lộ Tinh Hà 17 tuổi. Lộ Tinh Hà. Học kỳ mới bắt đầu như vậy đó. Bây giờ tôi đang cảm động vì được người ta thích, và tim đập nhanh vì thích người khác, để bắt đầu tuổi 17 của tôi.