Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 03 | iQiyi Vietnam

    Là ai đã lấy quần áo của tôi treo trên cột cờ? Em. Sao em lại thế? Em cảm thấy không đúng. Em hiểu cái gì chứ? Nếu đổi lại là em chưa đầy một tiếng 8 chữ khẩu hiệu này em sẽ xếp hết cho thầy.

    Dự là lần này gặp đại họa thật rồi. Tôi cảm thấy cậu ấy chắc đã có tính toán riêng. Cậu nhẹ một chút. Cậu đừng quên tôi còn cứu cậu một mạng đấy. Tôi sẽ báo đáp cậu tử tế mà. Chỗ ngồi chúng ta được xếp sao thế? Theo thành tích.

    Sau này chúng ta bốn người chúng ta là chị em tốt được không? Ai thèm làm chị em tốt với các cậu chứ? Của cậu đấy. Véc tơ là đại lượng vật lí mô tả sự thay đổi vị trí của một chất điểm. Còn ai chưa nộp bài? Tự giác đứng dậy đi.

    Cảnh Cảnh. Cậu cứ mặc kệ Chu Dao đi. Cậu ấy có thể nhớ được bài tập toàn là nhờ may mắn thôi. Này, Chu Dao. Chúng ta đổi chỗ một lát đi. Tôi tên Trương Phong, là thầy dạy toán của các em. Em không giống với những học sinh kém đó. Sao thế?

    Tự đi mà xem. Đánh nhau chỉ vì chuyện vặt thế sao? Thầy xếp chỗ ngồi không hợp lý. Nhưng đó là truyền thống của Chấn Hoa. Hay là chúng ta thi đấu một chút. Nếu chúng em thắng thì có thể tự ý xếp chỗ ngồi.

    Sao cậu lại cho học sinh làm loạn như vậy? Tất cả hậu quả tôi đều chịu trách nhiệm. Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Này, cậu có biết đi xe đạp không đấy? Này. Xe cậu không tệ đấy. Xe của cậu cũng không vừa. Này. Sao thế? Lộ Tinh Hà.

    Cậu làm gì thế? Rõ ràng là em đang đọc sách mà. Mau về chỗ ngồi cho tôi. Em không muốn ngồi chỗ đó. Cậu muốn ngồi chỗ nào thì ngồi chỗ đó à? Nếu em đổi chỗ người khác cũng muốn đổi thì sao? Vậy thì để mọi người đổi chỗ đi.

    Không thể đổi ạ. Em làm lớp trưởng em xin phép được nói vài câu. Việc chỗ ngồi này được quyết định dựa theo tình trạng học hành của mỗi bạn. Là do giáo viên đã cân nhắc sắp xếp. Chúng ta không thể phụ lại tấm lòng của thầy giáo được.

    Thế thì một mình em ngồi ở đây là. Mọi người cứ ngồi yên ở đó là được rồi phải không? Em cho tôi một lý do Dựa vào đâu mà em lại khác những bạn khác? Tại sao lớp 5 có thể đổi chỗ được ạ?

    Thầy giáo lớp 5 nói chuyện có lý hơn thầy nhiều. Lộ Tinh Hà. Được. Em thích lớp 5 đúng không? Có bản lĩnh thì chuyển qua lớp 5 luôn cho tôi đi. Tập 3 Tại sao không đợi tôi chuẩn bị tốt? Cậu làm gì vậy? Không phải là cậu chuyển

    Lớp rồi đó chứ? Cứ cho là thế đi. Hai thầy Trương có biết không? Này, Cảnh Cảnh. Đây là bài thi của cậu và Dư Hoài. Cậu cũng bình thường nhỉ? Sao lại là cậu chứ? Cậu đến đây làm gì? Cậu đến làm gì thì tôi đến làm cái đó. Đồ bệnh.

    Sao cậu lại ngồi đây? Trùng hợp nhỉ. Cậu sao thế? Không sao. Cảm ơn. Không có chi. Quan tâm nhau ghê. Phát bài thi rồi. Này, cậu thi rất tốt. Cậu thi sao rồi? Tàm tạm. Lộ Tinh Hà. Cậu về nhà đi. Về nhà thoải mái hơn.

    Tôi không muốn làm lỡ thời gian của mọi người. Tan học tôi xử lý cậu sau. Nhận hết bài kiểm tra rồi chứ? Em nào làm sai thì quay lại hỏi giáo viên cấp 2 của mình nhé. Qua một kỳ nghỉ hè… Này.

    Có tức giận cũng đừng vò nát nó như thế chứ. Bài thi nó vô tội mà. Mình cũng vô tội mà. Khi đường thẳng L đi qua điểm F2 phía bên phải hình elip. Cậu định làm loạn thật đó phải không? Không phải thầy bảo em đến lớp 5 sao?

    Tôi không phí lời với cậu nữa. Mau về ngay cho tôi. Sao thầy lại không giữ lời thế? Tôi nói này Lộ Tinh Hà. Cậu được phân vào lớp 2 mà cậu vẫn không hài lòng à? Sao cậu lại tự lao vào sa ngã vậy chứ? Ý thầy là gì thế?

    Vào lớp chúng em là tự lao vào sa ngã sao? Cậu làm ầm gì thế? Theo đuổi lòng dũng cảm, sự tự do không phải là khẩu hiệu của Chấn Hoa sao? Nói hay lắm. Đây đâu phải là khẩu hiệu của chúng ta. Được.

    Có bản lĩnh thì cậu đừng bao giờ quay lại nữa. Tuân mệnh. Beta. Lộ Tinh Hà. Cậu được lắm. Kết bạn đi. Được chứ. Beta. Cậu cũng muốn bị mắng sao? Đi nào. Mình cũng là nữ trung hào kiệt đấy nhé. Tôi không tin là tôi không trị được cậu ta. Này này.

    Cứ để cậu ta ở lớp tôi mấy ngày đi. Tôi quản cậu ta thay cho. Nhé? Bạn này ơi. Vệ sinh chỗ này đi. Khó khăn lắm tôi mới dọn dẹp xong. Bố! Về rồi à? Sao nay tan học muộn thế? Bởi vì phải tổng vệ sinh hai lần ạ. Hôm nay bố

    Bố làm cho con món cá kho con thích nhất đấy. Hay quá. Bố! Sao bố mua nhiều coca thế ạ? Không phải con thích uống sao? Này. Bớt uống lạnh lại chút. Lát nữa còn ăn cơm nữa đấy. Bố. Sau này bố có còn yêu con nữa không ạ? Con bé ngốc này.

    Nói bậy cái gì vậy? Ăn cơm thôi. Cảnh Cảnh. Đợi tôi với. Giản Đơn. Nghe nói bạn cùng bạn của cậu làm bài thi tốt lắm hả? Dư Hoài à? Ừ. Dù sao thì cậu ta cũng rất không bình thường. Bao nhiêu điểm? Vật Lý 100 điểm. Toán. Cao vậy à?

    Tôi không nhớ nữa. Cậu hỏi cái này làm gì? Tôi tò mò thôi mà. Tùy tiện hỏi thôi. Á. Có phải cậu hỏi hộ Hàn Tự không? Không phải không phải. Là tự mình muốn hỏi thôi. Tuyệt đối đừng nói ai biết nhé. Thì thì thầm thầm cái gì thế? Thầy Trương.

    Thầy có bảng điểm thi của toàn khối không ạ? Hình như là có. Nhưng em cần nó làm gì? Nói nhỏ thôi ạ. Tôi ấy à, không cho em xem đâu. Sợ sẽ ảnh hưởng đến tinh thần học tập của em. Không phải. Thầy ơi. Em chỉ muốn biết một chút.

    Lớp chúng ta và lớp 2 kém nhau bao xa thôi. Em có con mắt mang tầm quốc tế nhỉ. Thế nhưng đánh giặc ngoài trước hết phải ổn định bên trong đã. Thành tích bây giờ dù có xếp cuối. Không sao. Dù sao em cũng mới lớp 10. Thầy nói đi.

    Có phải nếu là em muốn xem thì thầy sẽ không cho đúng không? Em không cần thiết phải xem. Được rồi. Không phải em muốn xem. Ôi. Em. Thầy biết rồi. Để thầy tìm cho em. Rộng rãi hơn nhiều. Mau nhìn xem, mau nhìn xem. Này, đây là gì thế?

    Bảng điểm khối ta đó. Cậu xem. Cậu ở đây này. Tên đầu tiên của lớp chúng ta. Tên thứ 15 toàn khối. Hàn Tự thấp hơn cậu ba hạng. Tiểu huynh đệ được lắm. Cậu cách thứ nhất không xa đâu. Cậu lấy ở đâu vậy? Đây này. Cảnh Cảnh.

    Tôi kiến nghị là cậu đừng có xem cái này. Tại sao? Tôi sợ sẽ ảnh hưởng đến tinh thần học tập của cậu. Không chơi nữa. Chủ nhiệm Phan. Thầy Tằng. Câu điều kiện loại một. Mệnh đề chính ở thì tương lai. Mệnh đề điều kiện ở thì hiện tại.

    Nếu các em bây giờ vẫn chưa hiểu. Thế thì cứ nhớ và áp dụng trước đã. Ây ya, Giản Đơn. Đừng trêu tôi nữa. Cậu còn trêu thì tôi sẽ không cho cậu mượn bảng điểm nữa đâu. Không được. Cậu đồng ý với tôi rồi. Thế thì tôi nuốt lời.

    Cậu ấy là vì Hàn Tự đấy. Không phải thế. Tìm gì thế? Tìm cái này à? Đây là gì vậy? Làm gì thế? Tôi xin lỗi. Không phải. Cậu bị điên à? Bảng điểm toàn khối. Cái này quan trọng với cậu sao? Liên quan gì đến cậu chứ?

    Được rồi. Đừng để ý cậu ta nữa. Đồ thần kinh. Dư Hoài. Vị trí cao gớm nhỉ. Chẳng trách lúc học quân sự lại oai như thế. Này. Cậu tên là Cảnh Cảnh đúng không? Để tôi xem xem. Cảnh Cảnh. đây không có. Cười cái gì? Tôi cảm thấy đời người ngắn ngủi.

    Cậu không cần phải lãng phí sinh mệnh ở mặt này. Tôi có thứ tôi theo đuổi, liên quan gì đến cậu? Mục tiêu thụt lùi à? Tôi khuyên cậu bây giờ hãy cút khỏi lớp tôi ngay. Với thành tích của cậu thì quan tâm bảng điểm làm gì?

    Này, thành tích quan trọng như thế sao? Đừng cãi nhau nữa. Có gì thì từ từ nói. Sao lại náo nhiệt thế? Nào, tập trung lên đây. Vào lớp. Chúng em chào thầy ạ! Tốc độ chuyển động tuyến tính di chuyển trên đồ thị không phải là một đường thẳng,

    Mà là đường gấp khúc Em học sinh bốc khói ở đằng sau kia ơi. Lộ Tinh Hà đúng không? Tôi nghe thầy Trương lớp em có nói. Em rất thích lớp tôi. Còn tôi cũng vô cùng chào mừng em đến làm khách. Thế nhưng tôi phải nói với em một chút.

    Mặc dù lớp chúng tôi thoải mái nhưng ăn trong giờ học cũng không được phép ở lớp này. Em ăn thêm một miếng nữa có được không? Chỉ ăn một miếng. Này, Cảnh Cảnh. Ở đây này. Nhanh lên! Hôm nay cứ đi theo mình là sẽ có vận may.

    Suất sườn xào chua ngọt cuối cùng ở Chấn Hoa đã bị chị đây hốt sạch rồi. Để tôi gắp cho Hàn Tự mấy miếng. Không phải tôi nói cậu. Sao cậu có thể thích được kiểu im im không nói chuyện đó của Hàn Tự được chứ?

    Tôi cứ thích, tôi cứ thích, tôi cứ thích. Được rồi, được rồi, thích thích. Có điều nói thật là Nếu lớp chúng ta mà chọn ra hotboy của lớp thì tôi có thể bầu cho Lộ Tinh Hà một phiếu. Dư Hoài cũng được.

    Dù sao thì tôi cũng không bầu cho Lộ Tinh Hà. Bây giờ người tôi không muốn gặp không muốn gặp nhất chính là Lộ Tinh Hà. Tốc độ là đại lượng vật lý đại diện cho sự nhanh chậm. Công thức là như thế này. Các em… Các em.

    Ngủ gật trên lớp là không tốt đâu. Không những dễ bị cảm lạnh hơn nữa lại khiến xương cổ của các em bị tổn thương rất lớn. Có phải không Dư Hoài? Dạ? Bạn cùng bàn của em hiện giờ đang trong trạng thái đó.

    Có phải em nên chăm sóc cho bạn ấy một chút không? Này. Thầy Trương. Em chỉ giúp được đến đây thôi. Thu hết bài thi vào đi. Hôm nay không nói về bài thi nữa. Vào nội dung mới. Lật sách trang 17. Trên thực tế, hàm số

    Là từ tập hợp các biến X đến tập hợp các hàm số Y. Nhỏ tiếng thôi. Hả? Mấy bạn ngồi bàn cuối kia còn không nghe giảng bài sao mà có thể học giỏi được? Mọi người xem đề số 3 trong sách giáo khoa cũng có vài phép toán đơn giản.

    Đừng có chép lại. Không hiểu thì cũng chẳng có tác dụng gì đâu. Tẩy, mượn tẩy. Những phép toán đơn giản này là cơ bản, Tôi sẽ không nói nhiều nữa. Xem đề tiếp theo. Bài này cần chú ý vì rất dễ làm sai. Cậu làm gì vậy?

    Để ý chỗ tôi dùng bút đỏ đánh dấu. Câu 5 cũng tương đương như mấy câu trên. X2 trừ 3X cộng 2. Xong câu thứ 6 rồi. Các em tự xem lại nhé. Thầy Trương. Em không hiểu ạ. Được. Thầy giảng lại một lần nữa. Bài này tương đối đơn giản.

    Có thể suy ra từ điều kiện đã biết. Thầy ơi. Sao lại suy ra từ điều kiện cho trước ạ? Thầy Trương, thầy giảng nhanh quá ạ. Em không theo kịp. Thày ơi, em em, em cũng không hiểu lắm. Đúng ạ, thầy Trương, nhanh quá ạ. Im lặng. Đều không hiểu đúng không?

    Thế thì dựng tai lên nghe cho rõ nhé. Cậu xem. Nói không hiểu thực ra không có gì khó cả. F(x) bằng… Này. Hai người lúc này có phải hợp tác trêu thầy Trương không vậy? Thế ba chúng ta cùng hội rồi. Im ngay. Phân tử là 6. Dư Hoài.

    Rất cảm ơn cậu. Mỗi câu nghe không hiểu của cậu lúc nãy đều khiến tôi ngưỡng mộ cậu từ sâu trong lòng, thêm một câu lão nương cũng vậy. Vô cùng cảm ơn cậu. Những câu cậu hỏi chúng tôi bình thường đều không dám hỏi. Không hiểu

    Là chứng minh các cậu không phải cùng một thế giới. Đừng miễn cưỡng nữa. Dành thời gian cho những việc có ích hơn đi. Bức tranh Trương Phong phẫn nộ. Rất có tài! Hơi bị lợi hại đấy. Lần trước 28 điểm. Lần này 33 điểm.

    Thật sự là mình muốn chết với cái đống này quá. Cảnh Cảnh à. Có phiếu điểm rồi à? 33 điểm. 28 điểm. Tiến bộ 5 điểm. Không tệ. Bố! Ây ya. Cái này mặc dù không có tiến bộ nhiều nhưng cũng không thể một phát là tốt lên được, phải không?

    Phải từ từ chứ. Còn có chuyện gì nữa không ạ? À, chuyện đó. Bố định mấy ngày nữa sẽ cùng với dì Tế đi đăng ký. Sao bố dạo này cứ kết hôn ly hôn thế? Trong đầu ba chỉ toàn kết hôn thôi à? Không phải. Con xem thế này cũng lâu rồi.

    Cứ dây dưa mãi cũng chẳng được gì. Hai người đã công chứng tài sản trước kết hôn chưa? Cái này không cần thiết. Nhà cửa, sổ tiết kiệm cũng đều riêng cả mà. Bố chỉ muốn hai người có thể bầu bạn với nhau sống qua ngày thôi mà.

    Bố vẫn cứ làm một cái đi. Được. Thế bố không làm phiền con nữa. Đừng quên uống sữa nhé. Thực ra dạy Địa lý trong trường Chấn Hoa đúng là một chuyện vô cùng áp lực. Bởi vì Chấn Hoa có rất nhiều học sinh. Từ nhỏ đã cho rằng.

    Các em chỉ cần học các môn tự nhiên. Và cho rằng các môn xã hội chỉ những bạn học không giỏi mới đi học. Cũng như bây giờ các em xem lớp các em đi. Có mấy người đang nghe tôi giảng chứ? Cái em đang ngồi bàn cuối kia.

    Em đứng dậy nói cho tôi biết quan điểm của em đối với môn Địa là thế nào? Em sao? Nói về quan điểm của mình đối với địa lý. Ồ. Địa lý ấy. Em cảm thấy địa lý cũng như uống Lazar vậy. Tại sao ư?

    Cô xem nước chúng ta đều thích ăn cơm. Nước Mỹ thì ăn hamburger, uống sữa. Bởi vì bọn họ không trồng được lúa nhưng lại nuôi được bò. Tuy lời văn không trôi chảy nhưng ý lại khá hay. Với tư duy phân tích như bạn này tôi cảm thấy

    Các bạn khác nên học tập đi. Thực ra địa lý về cơ bản cũng chính là môn tự nhiên. Là khoa học tự nhiên? Đúng rồi. Anh ngồi bàn trên, tại sao anh lại cho rằng địa lý là môn khoa học tự nhiên?

    Vậy em sẽ lấy ba định luật của Kepler ra làm ví dụ. Ba định luật này được Kepler phát biểu lần đầu tiên vào đầu thế kỷ 17 trong cuốn sách của ông ấy viết. Định luật đầu tiên được gọi là định luật quỹ đạo.

    Nói rằng quỹ đạo quay xung mặt trời của các hành tinh đều là hình elip. Và Mặt Trời là trung tâm của vòng elip đó. Định luật thứ hai là định luật diện tích. Đối với bất kỳ hành tinh nào mà nói, thời gian kết nối từ hành tinh đó đến Mặt Trời

    Bằng với diện tích quét. Em lên đây đi. Trình bày trên bảng này. Vâng ạ. Đối với điểm ảnh mà nói. Chúng ta dùng S để đại diện cho Mặt Trời. Dùng E đại diện cho Trái Đất. Về diện tích thì SAE bằng SBE bằng SCE. Và cũng nói lên rằng

    Lập phương quỹ đạo quay quanh chính nó của tất cả hành tinh tương đương với bình phương chu kỳ quay quanh Mặt Trời. Mình tin sẽ có rất nhiều bạn có thể cũng biết ba định luật này. Mình giải thích cũng chưa được trọn vẹn. Mong mọi người chỉ giáo thêm.

    Mình nghĩ rằng mấy cái thứ trên trời đó cách rất xa chúng ta. Chúng ta luôn cứ chú ý quá nhiều đến những thứ trên trời mà lại không để ý đến những sự vật ở ngay bên cạnh mình. Ví dụ như văn hóa tàu điện ngầm của Nhật bản.

    Mỗi phong cảnh mà tàu điện ngầm đi qua cho dù là núi cao hay rừng rậm, hay là con kênh Aomori dày đặc hoa anh đào, vé tàu, chỗ ngồi, thức ăn đều đến cho người ta trải nghiệm khó quên.

    Mình cho rằng như vậy mới chính là sự ấm áp mà địa lý mang lại. Mình lại cảm thấy địa lý cũng không chỉ là sự lãng mạn của đầu óc. Mỗi một môn học từ khi mới được hình thành nên cho đến khi phát triển hoàn thiện,

    Đều là thiên tài trong vô số thiên tài tạo ra vô số lý trí. Chứ nó không hàm chứa yếu tố cảm tính ở trong đó. Như vậy mới có được một chút thành quả mà ngày nay chúng ta thấy được. Cho dù nó là đường ray tàu điện ngầm

    Hay là sự phát triển biến đổi của vũ trụ. Khoa học chính là một một môn học không có sự cảm tính. Nếu chúng ta chỉ đơn giản quy nó về thành cảnh đẹp hay là món ăn ngon thế thì chúng ta quá hẹp hòi rồi.

    Những gì bạn này nói thực sự rất hay. Cho dù là địa lý tự nhiên hay là địa lý văn hóa thì đều cần học sinh cố gắng tự nắm bắt. Đó đều là những kiến thức mà học sinh cần để cập và hiểu biết. Nói thật nhé Cảnh Cảnh.

    Đừng học khoa học xã hội. Cậu muốn học gì thì cứ học đi. Việc gì phải nghe theo người khác. Tặng cậu này. Này, cậu làm gì đấy hả? Bố làm gì vậy ạ? À! Hai ngày nữa Dì Tề và Lâm Phàm sẽ chuyển qua đây.

    Bố định mua một giá sách mới để ở đây cho Lâm Phàm. Đúng rồi. Cái tủ cũ này của con có thể để lại cho Lâm Phàm dùng không? Đồ trong đó bố sẽ mang vào phòng con sau. Ừm, cứ cho em ấy đi. Được. Bố.

    Hay là bố làm thêm một bữa tiệc cưới đi. Thực ra cũng không phiền phức như thế. Tối mai hai nhà cùng nhau ăn một bữa là được rồi. Dạ. Thầy Trương. Thằng con đáng xấu hổ này. Đừng đánh nữa, đừng lo đừng lo. Sao anh lại đánh người chứ? Nào. Ngồi xuống.

    Thực ra cũng chẳng có việc gì to tát. Chúng tôi mời anh đến để nói chuyện chút tình hình một chút thôi. Tôi cứ lên lên xuống xuống quản lý một công ty lớn như thế. Còn nó thật là quản không nổi nữa mà. Bình thường

    Anh nên nói chuyện với con mình nhiều hơn. Thật không dễ gì để vào được Chấn Hoa này. Thế mà nó lại nói với tôi cái gì. Không học nữa. Muốn học vẽ cái gì đó. Hai anh nói thử tôi xem, vẽ thì có ích gì chứ? Sao thế? Ấy, đồ cổ à?

    Cậu làm gì vậy? Tôi mượn chơi. Cậu cẩn thận chút khéo hỏng đấy. Cậu đừng có phí phạm cuộn phim nữa. Chụp cho cậu mà bảo lãng phí sao? Này, cậu làm gì đấy? Tôi đi chụp phong cảnh. Đợi chút. Cậu đứng lại. Cậu đi đâu vậy?

    Về rồi sẽ nói với cậu sau. Cậu đứng lại, đợi tôi với. Cậu trả máy ảnh cho tôi. Trả lại cho tôi. Lộ Tinh Hà. Này, làm gì đấy? Mấy đứa học lớp nào? Giờ học không thể ra ngoài. Bác à! Chụp cho bác một tấm nhé. Cậu làm gì vậy?

    Cháu, cậu ấy giành mất. Cháu đi theo lấy lại đồ của cháu. Này. Sao thế? Cậu cũng muốn ra ngoài đi dạo sao? Sao cậu lại như thế? Tự tiện lấy đồ của người khác. Trả máy ảnh lại cho tôi. Con người cậu sao chẳng nói lý thế hả?

    Dùng xong sẽ trả cho cậu. Lên xe. Đưa cậu đi hóng gió. Này, cậu nhìn đường đi. Đừng đừng lượn qua lượn lại như thế. Cậu nhìn đường đi. Ây ya, ồn chết đi được. Còn không phải tại cậu sao? Cậu có biết chụp không vậy?

    Cậu đừng lãng phí cuộn phim của tôi nữa. Thế cậu chỉ tôi chụp thế nào đi. Ngốc chết được. Đây là nút lấy nét. Cậu dùng nút này để lấy cảnh. Chỗ này để chỉnh tiêu cự. Cậu phải nhìn ảnh trên màn ảnh. Nhắm theo hình chứ thập.

    Cậu nhấn nút chụp vậy là được. Hiểu không? Cái này… Cậu nói lại lần nữa đi. Ngốc chết được. Đây là nút lấy nét. Sau đó chỗ này. Cái này là nút lấy nét. Đây là nút điều chỉnh tiêu cự. Sau đó cái này là chỉnh độ sáng. Được rồi. Biết rồi.

    Lên xe. Cậu chụp 2 tấm rồi. Chỉ còn 8 tấm nữa thôi đó. Biết rồi. Phiền chết được. Ai phiền chứ? Cậu trả máy ảnh cho tôi. Này, cái này chưa chuẩn bị tốt. Cậu có thể chụp được cái gì chứ? Có rất nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống của chúng ta

    Đều không thể đợi cậu chuẩn bị tốt rồi mới xuất hiện. Cậu xem chú trung niên bên đó đi. Một mình chú ấy đến bờ biển này có phải là muốn nhảy xuống biển không? Lúc chú ấy đến dắt theo một đứa con gái.

    Chú ấy nhìn con gái mình chạy qua chạy lại, thì có ý nghĩ đến lúc nào sẽ bỏ rơi cô bé, tìm cơ hội rồi bỏ chạy đi mất. Cậu xem bên này. Cặp đôi đó chắc chắn là yêu nhau thắm thiết. Du lịch chia tay. Chàng trai và cô gái

    Đều đã tìm được cái cớ để chia tay rồi. Chỉ là đợi bên kia nói trước mà thôi. Cô gái đó vì sao chỉ có một mình thế kia? Sao người lớn không coi chừng chứ? Thiệt tình. Cô gái này chính là con gái của chú lúc nãy. Cậu thật biến thái.

    Cậu không thể nói chuyện tử tế sao? Tôi đưa cậu đến một nơi. Còn chưa về à? Được rồi. Hôm nay đến đây thôi. Có em nào không hiểu thì tiết sau đến tìm cô. Cậu sao thế? Sao cậu không nói không hiểu thế? Có nói cũng không ích gì.

    Cái cậu Cảnh Cảnh này lại dám cúp tiết. Xem ra bài tiếng Anh thật sự là giờ cúp học rồi. Lần sau lão nương cũng sẽ nắm bắt cơ hội. Này, mọi người khoan hãy đi. Khoan hãy đi. Mọi người nghe tôi nói chuyện này.

    Tuần sau trường chúng ta sẽ tổ chức trận đấu bóng rổ. Hay quá. Đây là nơi chỉ có mình tôi biết. Đây là đâu vậy? Đây là sân đáp máy bay của nhà mình. Cái , cái gì? Sân đáp máy bay trực thăng đó. Được rồi. Đùa cậu thôi.

    Tôi cũng không nghĩ là thật. Đẹp quá. Nếu tôi không đưa cậu đến đây thì cậu có thể nhìn thấy cảnh sắc tuyệt đẹp này sao? Còn nói nữa. Đều tại cậu hại mình cúp học đấy. Cúp học có là gì. Chấn Hoa gì chứ. Lớp 2 gì chứ. Thành tích gì chứ.

    Đều biến hết đi. Sao cậu lại giống con nít thế nhỉ? Sao cậu lại không thử đi? Không sao. Cậu la ở đây không chẳng ai nghe thấy đâu. Nào, tôi chỉ cậu. Hãy mang trường học, thi cử, cả giáo viên ngốc nghếch đều biến hết đi. Hãy mang trường học, thi cử,

    Lớn một chút, nói lớn chút nữa. Hãy mang trường học, thi cử, đều biến hết đi. Hãy mang trường học, thi cử, đều biến hết đi. Sao nào? Đã không? Đã cực kỳ, vô cùng sảng khoái. Có điều về đến trường vẫn phải tiếp tục học, thi cử, lên đại học.

    Đường đời không chỉ có một con đường. Thế tại sao cậu lại đến Chấn Hoa? Cuộc sống vốn luôn xảy ra rất nhiều chuyện. Quyền lựa chọn lại không thể nằm trong tay ta. Nhưng chẳng sao cả. Tôi sẽ cố gắng nỗ lực theo phương hướng riêng của mình.

    Tôi tin rằng sẽ có một ngày, tôi có thể trở thành một người mà tôi muốn trở thành. Nào. Chụp cho cậu một tấm. Không không không không. Nào. Này, đừng chụp. Lớp cậu cũng do cô này dạy à? Nghe cô này dạy chi bằng tìm tôi sướng hơn. Thì đó.

    Tôi không thể chọc phá cô giáo. Nhưng tôi có thể chọc cậu. Cậu nỡ chọc phá tôi sao? Mau đi thôi. Trời sắp tối rồi. Nhanh lên. Được rồi, được rồi, dừng ở đây đi. Ở đây được rồi. Tôi đi trước nhé. Bố! Cảnh Cảnh đến rồi. Bà à! Khiến cháu mệt rồi.

    Bên đó là ông ngoại, bà ngoại. Đến đủ cả rồi. Khai tiệc thôi. Được, được. Cảnh Cảnh đang học ở Chấn Hoa. Trường điểm đó. Rất nhiều người đổ xô vào mà cũng không đậu được đâu. Phải rồi. Chị gái học giỏi lắm đấy. Phải học hỏi chị ấy đấy. Nghe chưa nào?

    Đây đều là công lao của bố cháu. Lúc đăng ký nguyện vọng, cứ khăng khăng điền vào 3 nguyện vọng giống hết nhau. Nếu không thì điểm có cao hơn nữa cũng chẳng vào được Chấn Hoa. Chị à! Chị học tập như thế nào? Quan trọng là tâm lý phải thật tốt.

    Con thuộc câu nói của mẹ từ khi nào vậy? Cảnh Cảnh. Lát nữa chụp cho mọi người bức ảnh nhé! Kỹ thuật chụp ảnh của Cảnh Cảnh vô cùng tốt. Chụp đẹp lắm đấy. Con phải ra ngoài một lát. Sẽ về nhanh thôi. Mọi người cứ dùng bữa trước đi nhé.

    Con lập tức về liền. Thế thì con mau về nhé. Ông chủ! Còn phim cuộn không ạ? Tiếc quá. Vừa bán hết rồi. Tuần sau là trận đấu bóng rổ rồi. Để tôi xem tôi khiến cậu thất bại thảm hại, tơi bời hoa lá. Này, lúc còn học cấp 2,

    Nhờ ai mà thắng trận chứ? Không phải là nhờ tôi sao? Cậu xem tuần sau tôi sẽ lấn át cậu ra sao? Này, được rồi đó. Cái gì mà được rồi? Trận đấu năm 3 trung học đó là vào thời khắc quan trọng nhất tôi đã ghi được một quả 3 điểm.

    Quá ngầu luôn. Đó là vì cậu lấy công chuộc tội thôi. Sao cậu lại ở đây? Đoán đi. Cậu cố tình về trường lấy balo cho tôi sao? Hôm nay cảm ơn cậu nhé. Thế cậu mau về đi. Hôm nay bố cậu kết hôn à? Không sao.

    Tôi cũng đã đi qua 3 lần hôn lễ của bố tôi rồi. Đột nhiên xuất hiện một người trong cuộc sống của cậu không bao giờ đợi cậu chuẩn bị tốt rồi mới xuất hiện. Đó đều là bất ngờ. Này. Hôm nay. Hôm nay đột nhiên tôi cũng hiểu ra một chuyện.

    Chuyện bất ngờ xảy đến cũng không hẳn là chuyện xấu. Cũng có thể là bất ngờ. Này. Ngày mai tôi về lớp 2 rồi. Chuẩn bị đón nhận bất ngờ của tôi đi. Bye bye. Cảm ơn nhé. Nói đi. Hôm qua cậu đi đâu thế? Có tình huống đặc biệt.

    Mau học thuộc bài hôm qua đi. Đây là gì vậy? Chụp được mình như thế này cũng chẳng dễ dàng gì. Tấm này cũng được. Tấm này cũng không tệ. Tấm này đẹp đấy. Tấm này ngầu đó thầy Trương Bình. Tôi thấy một nhóm cổ động viên ở hành lang đấy.

    Cậu không biết sao? Muốn đánh cứ đánh. Tiểu Phan tìm cậu đấy Tôi không thể đi xem trận bóng của cậu. Sợ cái gì? Có chuyện gì cậu cứ đổ hết lên đầu tôi. Tôi nói nếu cậu thích bóng rổ như thế sao cậu không đi thi trường thể thao luôn đi?

    Cậu biết đánh bóng không vậy? Cậu quản tôi sao? Cậu nghĩ rằng cậu là ai chứ? Cậu nói xem người Nhật sẽ không cãi nhau đúng không? Cãi nhau quá lắm thì trực tiếp dùng dao thôi. Dọa chút thôi. Đó là thú vị. Chủ nhiệm Phan. Hai chữ. Không được. Tôi ngầu không?

    Dư Hoài. Dư Hoài, cậu không sao chứ?