Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 04 | iQiyi Vietnam

    Có biết đi xe đạp không hả? Tại sao lớp 5 có thể đổi chỗ chứ? Trường học là nhà cậu sao? Theo đuổi lòng dũng cảm, sự tự do. Không phải đó là khẩu hiệu của Chấn Hoa sao? Có bản lĩnh thì cậu đừng bao giờ quay lại lớp nữa. Tuân mệnh.

    Có phải lúc nãy hai người phối hợp trêu Trương Phong đúng không? Thế ba chúng ta cùng một hội rồi. Im ngay. Phân tử là 6. Đây là cái gì? Làm gì thế? Xin lỗi nhé! Mình khuyên cậu bây giờ hãy cút về đi. Bạn học ngồi sau đám khói đấy.

    Mình nghe thầy Trương lớp các cậu nói, cậu rất thích lớp chúng mình. Hãy mang trường học. thi cử, giáo viên ngốc nghếch biến hết cả đi. Hãy mang trường học. thi cử, biến hết cả đi. Cuộc sống có rất nhiều chuyện mà quyền lựa chọn vốn không nằm trong tay mình.

    Mình sẽ quyết tâm nỗ lực vì phương hướng của mình. Mình tin rằng sẽ có một ngày mình có thể trở thành một người mà mình muốn trở thành. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta F-R-E-Q-U-E- ENTLY FREQUENTLY F-R-E-Q-U-E- À… TLY Lặp lại nào. Tập 4 Trần Hạo Nam! Nhỏ nói lắp.

    Hôm nay sao náo nhiệt vậy? Mình gặp một đoàn cổ vũ ở hành lang đấy. Cậu không biết sao? Biết gì chứ? Trận đấu bóng rổ đó. Giản Đơn, chuẩn bị sao rồi? Xong cả rồi. Chỉ cần một tiếng còi, mình sẽ xông lên luôn. Không phải.

    Trận đấu bóng rổ cậu chuẩn bị gì vậy? Cái này mà cậu cũng không biết à? Cậu còn là con gái sao? Đương nhiên là đưa nước rồi. Lúc còn ở trung học mình đã từng đưa nước cho Hàn Tự rồi. Không biết chơi bóng rổ không phải là nam sinh tốt.

    Cô gái không biết nhân lúc nam sinh chơi bóng rổ mà đưa nước thì không phải cô gái tốt. Sao mình lại không biết chứ? Đây chính là sự khác biệt. Xem Giản Đơn kìa. Cần kỹ thuật, có kỹ thuật. Cần thủ đoạn, có thủ đoạn.

    Lúc nào cậu mới có thể dậy thì đây? Sao mình không biết còn có quy tắc này? Mình đã dậy thì hoàn toàn rồi. Cậu đưa nước cho mình đi. Từ Diên Lượng, có phải buổi sáng cậu ăn nhiều quá rồi phải không?

    Quy tắc này có liên quan đến thể hình của cậu sao? Mau về nhà thử cân trước đi. Mình uống nước thì sao? Uống nước cũng béo đấy, cậu không biết à? Vậy mình chỉ có thể chết khát thôi. Mình vừa mới biết có trận đấu bóng rổ.

    Kẻ cúp tiết như cậu thì sao có thể biết được? Các bạn ơi. Lớp chúng ta vẫn chưa có khẩu hiệu đấy. Mọi người hăng hái phát biểu một chút đi nào. Đóng góp chút khẩu hiệu cho lớp mình đi. Này, Giản Đơn, cậu nói xem. Sải bước chân bước trên mây.

    Nhịp tim đang sục sôi. Cơ thể nhẹ như chim yến, uy mãnh như chim ưng. Bạn dang rộng cánh tay. Gắng sức vì chúng ta. Cậu không giận à? Xem biểu hiện của cậu đã. Này, cậu chơi bóng rổ chắc chắn có rất nhiều nữ sinh đưa nước cho cậu đúng không?

    Cùng chưa chắc. Mình nói cho cậu biết. Thiếu gia đây liên tục là MVP của 3 năm trung học đấy. Chuyện này vô cùng tự hào đấy. Mình ở Chấn Hoa rất hot đấy. Có điều chỉ là vấn đề thời gian thôi. Này, treo đầu dê bán thịt chó.

    Cẩn thận vào học mình tố cáo cậu đấy. Cáo già gải nai. Còn nói cho cậu lấy công chuộc tội nữa. Cơ hội gì? Không phải cậu có máy ảnh sao? Lúc mình đánh bóng cậu chụp cho mình mấy tấm, sao nào? Nói hay lắm.

    Mình chụp cho cậu rồi sẽ dán ngoài cổng trường Chấn Hoa. Cảnh Cảnh. Tiểu Phan tìm cậu đấy. Sẽ không phải là chuyện cúp tiết đấy chứ? Cậu biết sai nhận sai. Đừng nói tinh tinh với thầy ấy. Trời, sao mình lại đen đủi thế này chứ?

    Là vì chuyện trốn học đúng không? Sao thầy Phan lại hành động nhanh thế chứ? Sợ gì chứ? Có gì cậu cứ đổ hết lên đầu mình. Thế mình vẫn cúp học rồi còn gì. Cậu cứ nói mình bắt cóc cậu. Hiệu trưởng à! Vô cùng vô cùng có lý.

    Anh yên tâm, Hiệu Trưởng. Tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Chủ nhiệm Phan! Chuyện này không liên quan đến cậu ấy. Em kêu cái gì mà kêu? Hai người các em đều liên quan. Em biết chụp ảnh à? Vâng, biết một chút ạ. Chuyện cúp học của hai đứa,

    Trước tiên tôi sẽ không so đo với hai em nữa. Bây giờ nhà trường có một nhiệm vụ. Hy vọng hai em sẽ lấy công chuộc tội. Chúng ta có một trường đối tác bên Nhật, muốn đến đây tham quan một chút. Hai em một người phiên dịch, một người chụp ảnh.

    Em không biết tiếng Nhật. Sao em toàn nói vớ vấn thế chứ? Tự em xem thử. Lúc em học tiểu học ở Nhật, không nói chuyện à? Thế thì em biết. Lộ Tinh Hà. Chuyện em chuyển lớp tôi còn chưa tính với em đâu. Em tự kiểm điểm đi. Cảnh Cảnh.

    Ngày mai sau khi đoàn tham quan đến, em hãy chụp toàn cảnh lại. Thế nhưng thầy Phan. Ngày mai lớp chúng em có trận đấu bóng rổ đấy ạ. Em phải đi chụp ảnh cho các bạn ấy. Em bị chủ nghĩa cá nhân của Lộ Tinh Hà làm hư rồi đấy.

    Em có biết không? Em là người lớp 5, cũng là người của Chấn Hoa. Thế nhưng. Không nhưng gì cả. Thế này đi. Lớp các em, nếu vào được chung kết, tôi sẽ để em đi chụp, có được không? Thầy Phan à! Cậu kéo mình làm gì?

    Cậu làm gì không để mình nói rõ với thầy ấy? Cậu không hiểu thầy Phan à? Nói nhiều với thầy ấy không ích gì đâu. Cảnh Cảnh. Làm tốt nhé. Yên tâm, có mình đây. Phạt gì thế? Không phạt. Hôm nay chủ nhiệm Phan lại nhân từ thế sao?

    Thà bị phạt còn hơn. Cậu nói gì thế? Chuyện đó, mình… Mọi người còn muốn nói nữa không? Ngày mai trận đấu bắt đầu rồi. Mọi người có thể nghĩ lại khẩu hiệu một chút không? Bây giờ chỉ có một câu thôi. Tôi nói cậu nghe.

    Khẩu hiệu vốn chẳng có tác dụng gì. Theo như kinh nghiệm của tôi, dù sao đến lúc đó cứ hét bừa đi. Chỉ cần đừng thua về khí thế là được rồi. Thực ra, khẩu hiệu huẩn luyện của bọn mình. chẳng bằng huấn luyện mấy người như Beta.

    Beta mặc dù người có chút dở, nhưng trường hợp này rất đáng xem cậu ấy. Dư Hoài. Cậu nói mình cái gì đấy? Mình nói cậu có thể làm đội trưởng đội cổ vũ. Thật hay giả vậy? Thật đấy. Mình muốn làm đội trưởng đội cổ vũ. Cảnh Cảnh, Cảnh Cảnh.

    Cậu làm đội phó đi. Mình thấy được đấy. Mình không làm được. Tại sao? Thầy Phan bảo mình đi theo chụp ảnh cho đoàn đại biểu Nhật Bản. Mình không thể đi xem trận đấu của cậu rồi. Về rồi à? Hôm nay bố đi giúp dì Tế chuyển một số đồ.

    Nên bố không có thời gian nấu cơm. Hay là lát nữa chúng ta đi ăn đi. À, bây giờ cơm cũng không nấu nữa ạ. Không phải, con xem con nói kìa. Dì Tế nấu cơm rất ngon. Bố cho con xem tay nghề của dì ấy,

    Đảm bảo con sẽ ăn bữa này lại muốn ăn bữa nữa. Cảnh Cảnh. Thế con nghĩ xem lát nữa con muốn ăn gì đi nhé. Chúng ta không chỉ đại diện cho Chấn Hoa, mà còn là trường cấp 3 của Trung Quốc. Đoàn đại biểu Nhật đã đến sân bay rồi.

    Tôi muốn thấy trạng thái tốt nhất của các em. Lộ Tinh Hà. Lộ Tinh Hà. Em có chút tinh thần cho tôi. Trạng thái. Xin chào! Xin chào! Lộ Tinh Hà. Có đúng không? Quá chính xác. Đến rồi. Lên tinh thần một chút. Nào. Hoan nghênh! Hoan Nghênh! Nhiệt liệt hoan nghênh!

    Hoan nghênh! Hoan Nghênh! Nhiệt liệt hoan nghênh! Xin chào! Nam sinh này đẹp trai quá, giống Oguri Shun. Không phải, giống Takuya Kimura. Bọn họ đang nói gì thế? Họ đang nói chúng ta rất xứng đôi. Chắc chắn là một đôi. Thế cậu mau giải thích đi. Giải thích cái gì?

    Cậu cũng đâu chịu thiệt. Mình thiệt… Mình quá thiệt luôn đấy. Từ Diên Lượng. Chân cũng dài đấy. Người ta không chỉ chân dài mà còn lớn nữa. Sợ gì chứ? Thẳng lưng lên. Họ làm thế nào mình làm theo thế đấy. Á Mẫn! Xin chào mọi người! Xin cho phép em

    Đại diện cho trường Đông Kinh Anh lên phát biểu diễn thuyết. Hai nước Nhật Trung từ xưa đến nay vốn có mối quan hệ liền sồng liền núi. Bắt đầu từ rất lâu trước đây, đã phát triển giao lưu chính trị và văn hóa.

    Cậu nhìn xem Dư Hoài sao lại không tập trung như vậy chứ? Có phải có chuyện gì không? Cố lên! Cố lên! Cố lên! Mặc dù đây là lần đầu tiên em đến Trung Quốc nhưng em rất thích bầu không khí náo nhiệt của thành phố này. Hơn nữa,

    Trong giao lưu em đã phát hiện được rất nhiều chuyện thú vị. Chuyến giao lưu lần này nhất định sẽ trở thành kỷ niệm đáng trân trọng đối với em. Thầy Phan. Em bị đau bụng. Em muốn đi vệ sinh. Em đi vệ sinh gì chứ?

    Em không thể đợi một lát nữa à? Em nhịn không nổi nữa rồi ạ. Lớp 5 thắng. Mau đi nào! Mau đi nào! Hôm nay cậu rất hay. Cười cái gì chứ? Không uống thì trả cho mình. Uống uống chứ. Cảm ơn. Tên lửa sắp phóng rồi. Chơi vui chứ?

    À, Cảnh Cảnh về rồi. Vừa hay. Chơi cùng với em trai con đi. Cảnh Cảnh về rồi à? Con còn phải làm bài nữa. Em vào bếp xem thức ăn đã xong chưa. Phàm Phàm, mau thu dọn đồ chơi lại đi. Đừng làm hư đồ chơi của chị Cảnh Cảnh đấy.

    Ây ya, đồ chơi là để chơi mà. Chơi không hư đâu, chơi đi chơi đi. Cảnh Cảnh. Hôm nay đi học có mệt không? Tiện thể rót cho bố một cốc đi. Nhanh lên. Nào, uống nước trái cây trước đi. Được. Nào, uống nước trái cây. Hôm nay theo ý bố con.

    Dì toàn làm những món con thích nhất đấy. Hôm qua cậu không có ở đây, đám con gái cổ vũ rất quá đáng. Bọn họ vốn chẳng xem con gái lớp mình ra gì. Đúng rồi. Không chỉ đưa nước cho Dư Hoài, suýt nữa còn định rửa mặt cho cậu ấy.

    May mà mình dẫn Hàn Tự đi trước. Cậu đừng nhắc đến nước với mình. Này, cẩn thận chút. Cậu không sao chứ? Xin lỗi, xin lỗi nhé. Không sao. Dư Hoài, trận sau để mình lập chiến thuật nhé. Cậu vẽ ra đi. Áo cậu sao thế? Do uống nước thôi.

    Hay là cậu cởi ra hong khô đi. Mình thấy ẩm ướt thỏa mái lắm. Cả lớp đứng! Chào thầy giáo! Ngồi xuống. Lấy bài tập hôm qua ra, xem đề thứ 3 đi. Bài này tôi đã giảng bao nhiêu lần rồi. Các em nghe thì biết còn làm thì sai.

    Hôm nay tôi sẽ giảng lại câu này một lần nữa. Chúng ta căn cứ vào điều kiện đã biết, trong tình huống này, Vì lượng tiêu thụ bình quân mỗi ngày lấy 480 -40 nhân với X-1 được 520-40X. Đừng động vào mình, đang tiết học đấy. Đừng viết nữa. Lấy ra đây.

    Tôi nói cậu chuyên tâm với bóng rổ như thế sao cậu không thi vào trường thể dục luôn đi? Lớp chúng tôi cuối tuần cũng thi đấu bóng rổ, quan hệ của hai cậu tốt như thế. Người ta lên lớp không giống như cậu. Làm những việc vớ vẩn như thế này.

    Đó là vì thầy không thấy thôi. Ra ngoài. Cậu ngốc thế? Cậu cãi lại Trương Phong làm gì? Thầy ấy bây giờ đang giận. Cậu quản mình à? Cậu tưởng cậu là ai chứ? Cảnh Cảnh. Đi thôi. Nhìn gì mà nhìn. Đi thôi.

    Cảnh Cảnh. Có thể giúp tôi chụp riêng một tấm không? Phim không còn nhiều nữa, đợi lát nữa chụp nhé. Mình hiểu rồi, cảm ơn cậu. Cậu biết chơi không vậy? Không được đánh nhau. Làm gì thế? Biết chơi không vậy? Dư Hoài hôm này làm sao vậy?

    Cảm thấy cậu ấy có chút nóng nảy. Lúc nãy cảm ơn cậu. Cậu và Dư Hoài cãi nhau à? Nhìn thấy rồi còn hỏi. Cậu nói xem người Nhật có cãi nhau không? Đâu chỉ cãi nhau, người ta cả nhau đều dùng cả dao đấy. Đáng sợ thật.

    Thế nhưng họ trông có vẻ rất hiền lành mà. Đó gọi là man show. Hôm nay Dư Hoài cuối cùng ghi được 3 điểm. Đúng là quá ngầu rồi. Đúng là Mc Grady của lớp chúng ta. Đúng vậy, đúng vậy. Hàn Tự là Steve Nash của lớp ta.

    Còn tôi là Ron Artest của Chấn Hoa. Đừng bốc phét nữa. Một điểm cũng không ghi được thì có ích gì. Tôi đi vệ sinh một lát. Đi thôi, đi thôi. Hôm nay Dư Hoài nổi cơn thịnh nộ. xém chút nữa là đánh nhau rồi. Nghe nói cậu hôm nay thắng à?

    Trận đấu sau cậu sẽ đến chứ? Học sinh của chúng tôi coi trường học giống như nhà của mình vậy. Hơn nữa học sinh ở đây phải nói là rất cố gắng, vô cùng cố gắng. Thầy Phan. Nói một chút về bức tranh em vẽ đi.

    Đây là bức vẽ chiếc Thần Châu số 5 thuận lợi bay vào vũ trụ. Bức tranh em vẽ là linh hồn của Trung Quốc, giấc mơ Thần Châu. Đây là cậu ấy đang vẽ Jedi Starfighter. Cậu ấy là fan của Stars War. Nhìn kỹ thì cũng có vẻ giống. Cố lên chàng trai!

    Mời ngài xem qua bên này. Đây là thư pháp của Trung Quốc chúng tôi. Cố lên, cố lên. Cậu ấy phạm luật rồi. Phạt thẻ đỏ đi. Suỵt, đừng gây rối được không? Bóng rổ làm gì có thẻ đỏ? Trận đấu còn 3 phút nữa.

    Đây là nghệ thuật tết dây Trung Quốc do em làm. Các thầy cô dạy chúng em rằng làm người cần phải biết cội nguồn của mình. Cội nguồn của em chính là ở Trung Quốc. Đây là dây tết nơ đại diện cho lòng yêu nước sâu sắc của chúng em.

    Cô ấy vừa đọc một bài thơ nhưng tôi không hiểu lắm. Mời qua bên này! Đây là một số đồ vật sử dụng trong gia đình từ thời nhà Minh, Thanh. Mời ngài xem cái này. Đây là mũ quan. Cậu làm gì thế? Lại đau bụng à? Thế phải làm sao đây?

    Thầy Phan. Em muốn xin nghỉ. Em lại muốn làm gì? Em còn 15 phút nữa. Là em quyết hay là tôi quyết? Hôm này lớp em vào vòng bán kết trận bóng rổ. Em phải đi chụp ảnh. Cảm ơn chủ nhiệm Phan. Em quay lại cho tôi. Cô ấy đi vệ sinh.

    Mấy hôm nay tôi cũng thấy không được khỏe. Bọn họ nói gì vậy? Họ nói Cảnh Cảnh này chạy nhanh rất giống cương thi. Sao mà rối rắm thế? Đi tìm cô ta về mau. Vâng ạ. Sao giờ cậu mới đến? Sắp kết thúc rồi. Hàn Tự đang có bóng kìa.

    Đừng nói chuyện. Này, cậu làm gì thế? Cậu uống nước của tôi làm gì? Ây ya, khát chết được. Lão Phan tức giận rồi, mau đi thôi. Không phải, Lộ Tinh Hà. Dư Hoài, lúc này cậu giỏi quá. Phải đấy, giỏi lắm. Đi nào. Dư Hoài, lúc nãy cậu giỏi lắm.

    Cậu đỡ hơn chưa? Cô ấy nói gì vậy? Cô ấy nói không ngờ cậu là người vô trách nhiệm như thế. Tôi thấy cậu nói vớ vẩn thì có. Không sao là yên tâm rồi. Chuyện lúc này tôi không tính toán nữa. Ảnh chụp lần này vô cùng vô cùng quan trọng.

    Nhà trường phải lấy để làm chuyên đề. Báo chí của thành phố cũng sẽ viết các bài báo tương tự. Chụp đẹp thì chuyện gì cũng không có. ảnh mà không đẹp thì nợ mới nợ cũ tôi đều tính hết. Hiểu rồi chứ? Em biết rồi. Thầy Phan. Các thầy và các em.

    Chúng ta cùng chụp một bức hình nhé. Chúng ta đến chụp hình đi. Cảnh Cảnh. Đầu óc để đâu vậy? Chụp đi. Cảnh Cảnh về rồi à? Về rồi à? Sao lại làm hỏng chiếc máy bay này rồi? Mẹ đã nói là đừng động vào đồ chơi của chị.

    Mẹ đã nhắc con chưa hả? Đâu phải con muốn chơi đâu, là bố mà mẹ. Là bố đã lấy cho Lâm Phàm chơi đấy. Đó đều là đồ chơi hồi nhỏ của Cảnh Cảnh. Nó cũng không chơi nữa. Đây là quà sinh nhật của con. Ngày mai dì sẽ đi tìm thử,

    Xem có cái nào giống vậy không. Có được không? Không cần đâu ạ. Không phải chỉ là một cái đồ chơi thôi sao? Hư rồi thì thôi . Người ta mới đến. Con cứ giở tính trẻ con như vậy cho ai xem chứ? Con vì một chút chuyện cỏn con như thế

    Mà đã nổi nóng với người ta. Mẹ nói con làm sao mà giống bố con y đúc vậy chứ? Đó là quà sinh nhật lúc con 10 tuổi, ở công viên thiếu nhi, mẹ với bố đã mua cho con. Lúc đó con còn không biết nó đắt đến thế.

    Con cứ đòi bố mẹ mua. Còn đòi rất lâu nữa. Sau đó mẹ với bố. Đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa. bây giờ chuyện quan trọng nhất của con là học hành. Mối quan hệ của bọn họ đừng có gần gũi quá, cũng đừng khách sáo quá.

    Con tự phải biết chừng mực. Quà sau này mẹ sẽ mua lại cho con. Con biết rồi. Cái này… Chúng tôi thật sự đã cố gắng hết sức rồi. Sao lại thế này chứ? Chắc là em đặt cửa trập không đúng rồi. Không có một bức nào đẹp cả ạ? Không có.

    Bạn Cảnh Cảnh ơi! Làm gì mà thập thập thò thò thế? Trộm cắp vặt cũng là phạm tội đó nhé. Đại thần, giang hồ cứu nguy. Thế chúng ta không cùng chung một giang hồ rồi. Vậy cậu có thể giúp không đây? Có thể không? Mình đẹp trai không? Đẹp trai.

    Vẻ bề ngoài không quan trọng. Không cần quá để ý. Nói đi, chuyện gì đây? Đây là gì vậy? Chụp cái gì vậy? Cậu đẹp trai lắm. Rốt cuộc cậu có thể giúp mình được không? Mình nói với cậu rồi. Để cậu thông minh hơn chút.

    Xem ra lời này mình không nên nói với cậu rồi. Nên nói với mẹ cậu thì hơn. Bỏ đi. Đúng đấy. Không ngờ Dư Hoài lại lợi hại như vậy. Đưa lớp mình một mạch vào chung kết luôn. Mình cũng chỉ phát huy chút tác dụng của mình vào lúc then chốt thôi.

    Ây ya. Dư Hoài, Dư Hoài. Cả ngày cứ luôn miệng Dư Hoài. Cảnh Cảnh cậu đến rồi à? Mình phải vào chỗ. Không nỡ về à? Cũng không biết cậu cả ngày đều bận gì từ sáng đến tối? Bài kiểm tra toán của cậu được trả rồi đấy. Được 65 điểm.

    Tôi đã xem qua bài của cậu. Cậu nói xem cậu có vấn đề gì với câu này vậy? y = x2 mà là số lẻ à? Cậu quản mình chắc? Chẳng hiểu con gái các cậu suốt ngày cứ âu sầu gì nữa. Cứ như mới sinh ra

    Đã có người nợ các cậu 500 đồng vậy. Kiểu lợi nhuận sinh thêm lợi nhuận ấy. Kệ mình đi. Cậu còn tức à? Cậu tức cái gì chứ? Cậu chạy đi cùng với tên lớp 2 kia, mình còn chưa tức giận mà. Chuyện đó.

    Có phải cái gì đó của cậu đến rồi không? Hay là tôi pha cho cậu cốc nước ấm nhé? Dư Hoài. Tự soi gương đi. Tả thực thật đấy. Chủ nhiệm Phan. Chủ nhiệm Phan. Hôm nay là chung kết rồi ạ. Tôi biết rồi.. Lúc trước thầy đã đồng ý

    Nếu vào được chung kết thầy sẽ cho em đi cổ vũ mà. Lớp các em vào chung kết rồi à? Vâng ạ. Tốt, tốt lắm. Thế thì em ở đây thầm lặng cổ vũ cho lớp em đi.

    Không phải lúc trước thầy đã nói em có thể đi cổ vũ cho họ sao ạ? Này, sao tôi cảm thấy cái máy chiếu này không cân thế nhở? Không, em lên tr ên đó xem thử. Tôi ở đây xem thử. Tránh ra nào. Là mắt tôi lệch hay bị sao. Sao mà…

    Góc bên phải có phải bị lệch xuống dưới chút rồi không? Lộ Tinh Hà. Lát nữa không được dịch linh tinh đấy. Lát nữa thua thì đừng có khóc đấy. Tôi khóc ư? Cậu đừng có lăn ra đất ăn vạ. Lịch sử huy hoàng 83 năm của trường.

    52 thủ khoa các khối ngành. Phương pháp giảng dạy ưu tú của Chấn Hoa chúng tôi cả nước ai cũng đều nhìn thấy. Ông ấy chưa từng nghĩ rằng có ngày mình sẽ ngồi tại vị trí chủ nhiệm này.

    Cũng chưa từng nghĩ mình sẽ nắm quyền uy trong tay như ngày hôm nay. Bên ngoài ông ấy rất đỉnh đạc, nhưng sâu bên trong lại luôn cảm thấy bất an. Cậu phiên dịch đúng không vậy? Em dịch rất sát đấy ạ. Chấn Hoa bắt đầu đi giảng dạy từ thời Dân Quốc

    Đã trải qua kháng chiến chống Nhật, cuộc chiến giải phóng dân tộc. Thế nhưng chúng tôi vẫn duy trì truyền thống giảng dạy tốt nhất. Luôn luôn học hỏi, không ngừng tiến lên. Có lúc ông ấy không ngủ được, ngắm trăng rồi suy nghĩ. Những điều tôi làm là đúng hay sai đây?

    Rốt cuộc có đúng không? Thế giới này như đang dằn vặt ông ấy. Trong lòng ông ấy không thể nào yên ổn. Này, cậu nói vài câu đi. Trước đây, Trung Quốc và Nhật Bản là hai nước có mối quan hệ hữu nghị vô cùng thân thiết. Chủ nhiệm Phan.

    Tôi biết em muốn nói cái gì? Muốn chụp ảnh đúng không? Không được. Tại sao ạ? Thầy đã đồng ý với em rồi. Thầy nói chung kết sẽ cho em đi mà. Chung kết thì làm sao? Chung kết thì được dùng chân để đá à? Ây ya, không phải ý này ạ.

    Được rồi, được rồi. Đừng nói gì nữa. Hôm nay chụp ảnh đang hoàng cho tôi. Còn có ý bỏ trốn một lần nữa, không được học ở đây nữa. Bạn học Lộ! Họ đang cãi gì vậy? Cô gái này muốn xem trận đấu bóng rổ của lớp cô ấy.

    Trận đấu bóng rổ à? Chào mọi người. Chấn Hoa chúng tôi rất quan trọng tinh thần thể dục thể thao của học sinh. Cho nên bây giờ ở bên ngoài chúng tôi đang tổ chức trận chung kết bóng rổ vô cùng đặc sắc. Nếu mọi người có hứng thú,

    Thì có thể đi xem một chút. Mau dịch đi. Trường chúng tôi bây giờ có một trận đấu bóng rổ. Hy vọng mọi người có thể cùng nhau đi cảm nhận tinh thần của học sinh Chấn Hoa. Hay quá.

    Thầy ơi em muốn đi xem trận bóng rổ của học sinh trung học Trung Quốc ạ. Mọi người cùng đi đi. Vô cùng cảm ơn ạ. Thầy Phan. Họ nói muốn đi xem trận đấu bóng rổ. Xem cái đó làm gì chứ? Nói muốn cảm nhận một chút

    Tinh thần không ngừng vươn lên của học sinh trường Chấn Hoa ạ. À. Phương châm của trường cũng nhớ gớm nhỉ. Thế thì chúng ta cùng đi nhé. Tốt quá rồi, cùng đi thôi. Thế thì chúng ta tiếp theo sẽ tập trung xem thi đấu bóng rổ. Thầy Phan tốt quá rồi.

    Cố lên! Cố lên! Phạm quy 2 lần. Chậm thôi. Không phải chứ? Dư Hoài đã nổi tiếng ra tới nước ngoài rồi chứ? Cố lên! Cố lên! Cố lên! Cố lên! Dư Hoài. Vào. Cố lên! Cố lên! Cố lên! Nhận thua đi. Có quỷ mới nhận thua. Vào. Sao thế?

    Dư Hoài cậu không sao chứ? Không sao chứ? Chậm thôi, chậm thôi. Mình đưa cậu đến phòng y tế nhé. Đi nào. Ban đầu lúc Trần Hạo Nam bị thương, nhỏ lắp bắp cũng chăm sóc cậu ta như thế. Cuối cùng thì cậu cũng không xem hết trận đấu nào của mình cả.

    Mình đâu phải cố ý. Được rồi. Đùa cậu chơi thôi ngốc ạ. Đúng rồi. Gì vậy? Sao mình lại đẹp trai vậy? Nếu không học giỏi thì mình làm diễn viên rồi. Thế cơ á? “Vườn sao băng” không mời cậu đóng đúng là tiếc thật. Có điều nói thật này Cảnh Cảnh.

    Cậu cũng có năng khiến chụp ảnh đấy. Chuẩn rồi. Cậu xem thần sắc, phong thái này… Dư Hoài. Dư Hoài, cậu không sao chứ? Sao phòng y tế này không có ai vậy? Dư Hoài, Dư Hoài. Dư Hoài đang ở ngoài rồi. Đi đi. Dư Hoài ở bên ngoài rồi.

    Ngày mai cậu có thể đi học chứ? Không sao. Mình chơi bóng bị trật chân hoài quen rồi. Cậu thật sự không sao chứ? Chuyện này cậu yên tâm đi. Mình sẽ nghĩ cách. Thế thì cảm ơn cậu nhé. Chu Mạt. Đi thôi. Mấy năm trước, trường chúng ta có một học sinh

    Lúc thi đã tự sát. Mẹ cậu ấy mỗi năm đều đến trường đòi công bằng. Hả? Thi cử bất nhân, học sinh bị coi như cỏ rác. Sắp thi rồi. Trương Bình là bị chủ nhiệm Phan bắt nạt rồi. Đang làm cái gì đấy?

    Mình cảm thấy lần này chúng ta thi nếu không tốt, thầy Trương Bình sẽ gặp xui xẻo rồi Mình không thể đi nổi. Tại sao cậu lại không đi. Mình không có thời gian. Thời gian của cậu đều dành để chơi rồi à? Bây giờ mình không dám đi tìm thầy Phan.

    Cảnh Cảnh. Hơn nữa kỳ thì giữa kỳ mình cũng chưa có ôn nữa. Giúp người phải giúp cho trót. Mình sẽ giúp cậu. Kỳ thi giữa kỳ mà thi không tốt thì đổi về chỗ hết cho tôi. Cảnh Cảnh. Mau đi thôi. Không phải chứ?

    Cậu không lẽ bảo tôi đi nhà vệ sinh nữ sao? Em có nghe giảng không vậy?