Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 07 | iQiyi Vietnam
Thứ sáu này là kỷ niệm 88 năm thành lập trường Chấn Hoa. Mình đã viết một vở kịch. Cậu không nghe bây giờ mọi người đều đang đồn, Nói, nói tôi theo đuổi cậu đúng không? Cậu là người đầu tiên thích cùng một bài hát với mình đấy.
Chúng ta hãy mời đạo diễn phát biểu vài câu. Có phải cậu không ghi nhớ nổi không? Mấy hôm nay tập kịch cũng chỉ có cậu là nghiêm túc. Thôi mà Beta. Trương Bình làm sao mà là người ra đề của chủ nhiệm Phan được.
Cậu nói xem Beta lấy đâu ra cái đề đó chứ? Kệ đi. Dù sao mình cũng ghi cả rồi. Công chúa điện hạ. Thần chính là quả táo ngon nhất trần đời đây. Người có muốn thử một miếng không? Hôn đi, hôn đi, hôn đi. Đúng là thời thế tạo anh hùng.
Cậu có biết không? Thực ra thực sự mình rất thích… Thế cậu muốn nói cái gì chứ? Nói mình biết cậu yêu mình à? Không sao đâu. Nếu chuyện này là thật, Chấn Hoa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện này bao giờ. Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Hàn Tự.
Cậu mau lên lau bảng đen đi. Công chúa, cậu đanh đá quá rồi đấy. Chủ nhiệm Phan tìm cậu làm gì? Mình và Lộ Tinh Hà rửa ảnh trong phòngthực nhiệm bị thầy ấy phát hiện rồi. Đáng đời. Em tự kiểm điểm, em không nên sau khi bức ảnh bị chụp hỏng
Đã giấu không nói với chủ nhiệm Phan. Càng không nên cùng với bạn Lộ Tinh Hà trong giờ nghỉ trưa đã lén lút cùng vào nhà vệ sinh nam rửa ảnh. Chỉ có thế thôi hả? Không đúng. Bọn em hình như còn làm đổ nước thuốc trong phòng vệ sinh đó nữa.
Ý tôi muốn hỏi không phải là chuyện đó. Cảnh Cảnh. Trước khi thi giữa kỳ, em có vào văn phòng của thầy không? Không có ạ. Vậy em có động vào giáo án hay máy tính gì của thầy không? Em còn không qua đấy thì sao có thể được ạ?
Em không có gì muốn hỏi thầy Trương à? Những chuyện bình thường em hay hỏi các bạn cùng lớp ạ. Đúng đúng đúng. Nó chưa từng hỏi tôi. Được. Không cần nói nữa. Được. Hai người không nói, sẽ có người khác nói. Tôi cũng không biết Cảnh Cảnh phạm lỗi gì. Tóm lại.
Tóm lại cái gì? Mau nói đi. Tóm lại cậu ấy nhất định sẽ bị đuổi học. Trương Bình cũng ở bên cạnh, bị mắng không ngẩng đầu lên nổi. Cảnh Cảnh rốt cuộc sao thế? Tám phần là do Lộ Tinh Hà kia rồi.
Tập 7 Đều là những người có chứng minh thư rồi. Ngô Đồng, Giản Đơn. Lên bảng làm bài này. Không nghe tôi nói cái gì à? Mau lên. Dư Hoài. Em giỏi vật lý. Em xem thử hai người viết có đúng không? Có thể được nửa điểm trình bày ạ. Được. Rất tốt.
Nào, mọi người xem thử. Đề cuối cùng của bài vật lý giữa kỳ. Thành tích của riêng câu này đã vượt qua lớp một và lớp hai 2 điểm, vượt qua lớp ba 8.2 điểm. Sao các em lại làm được? Nào, lớp trưởng. Em nói đi. Chủ nhiệm Phan.
Chủ yếu do thầy Trương cho các em ôn các câu hỏi trọng tâm. Sau đó… Vớ vẩn. Có phải thầy Trương đã tiết lộ đề cho các em không? Không phải, không phải. Không phải thầy Trương. Vậy thì là Cảnh Cảnh lấy trộm cho các em. Không thể nào. Chủ nhiệm Phan.
Cảnh Cảnh mấy hôm nay luôn đi cùng với đoàn đại biểu Nhật Bản. Nó vốn không có thời gian vào văn phòng của tôi. Thầy còn giải thích sao? Từ hôm nay trở đi, chủ nhiệm lớp này, thầy không cần làm nữa. Tôi tuyên bố.
Thành tích giữa kỳ môn vật lý của lớp 5 toàn bộ đạt 0 điểm. Cô Trương. Đây là tài liệp nhập học của tất cả học sinh lớp 5. Tôi đặt ở đây cho cô nhé. Được được. Thầy tiểu Trương. Đừng lo lắng. Chuyện này sẽ rõ ràng cả thôi. Được rồi.
Mọi người đừng nói nữa. Chuyện này vốn không phải là trách nhiệm của một người. Hơn nữa, chỉ là một bài thôi, đâu thể làm lỡ kỳ thi đại học của các cậu được. Lát nữa tôi sẽ đi nói chuyện với thầy Trương. Các cậu bây giờ cùng đừng hoang mang quá.
Chuyện này không nhất định… Vào tiết đi. Câu cuối cùng tôi không phải giảng nữa. Thầy thấy không cần thiết nữa. Thầy ơi. Thầy giảng lại một chút đi ạ. Câu này thực sự không biết ạ. Đúng vậy ạ. Giảng lại lần nữa đi ạ. Dư Hoài.
Thầy vừa nhìn đã biết đó là do em làm. Còn các em nữa. Biết chép cả đáp án từ Dư Hoài. Có em còn không thèm viết phần giải. Các em có biết không? Khi đi đại học, mỗi một bước trình bày đều sẽ có điểm không? Xem cho tôi,
Xem tôi làm như thế nào? Nhìn bài thi ấy. Các em dùng kiến thức bây giờ để giải và tính một lần nữa. Xem thử tự các em làm ra sao? Các em nhìn đi. Một ngày không quản là các em để lớp học bẩn thế này rồi. Này, nhấc chân lên.
Tưởng Niên Niên. Cậu đi đâu đấy? Mình phải đi tìm chủ nhiệm Phan nói rõ. Một người làm một người chịu. Cùng lắm là đuổi mình. Đi đi. Chúng ta về lớp trước đã. Cậu cản mình làm gì? Cậu nói xem mình làm gì hả?
Chẳng phải là không muốn thấy cậu xảy ra chuyện sao? Mình đã là lớp trưởng rồi. La gì thế? Cậu muốn dọa chết mình à? Được rồi, được rồi. Chúng ta về tính kế lâu dài thì hơn. Đừng có kéo mình.
Tề Hoàn Công thích mặc áo tím nên cả nước đều mặc y phục màu tím. Cô Ngữ văn làm chủ nhiệm lớp, lần này mình thật sự chết thật rồi. Dư Hoài. Em đọc bài của em lên. Tề Hoàn Công thích ăn tảo tía nên cả nước đều thích ăn tảo tía.
Dư Hoài. Em có thể bỏ một phần sức lực học vật lý để học ngữ văn được không? Thế thì em sẽ vào top 10 toàn khối đấy. Vô ích thôi cô ơi. Thành tích vật lý của cả lớp em đều bị hủy hết rồi.
Các em đều là những người có chứng minh thư hết rồi. Tại sao không thể bớt cái tính trẻ con đi một chút? Giờ xảy ra chuyện rồi, cuối cùng vẫn không phải là thầy giáo dọn dẹp hộ các em ư? Hơn chục năm nay cô không làm chủ nhiệm nữa.
Lần này thì hay rồi. Cả trung học Chấn Hoa bây giờ cô là chủ nhiệm lớn tuổi nhất. Cô Trương. Hay là cô giúp chúng em .. cô từ chức đi ạ. Em còn muốn rước thêm họa à? Ai gây ra chuyện này trước thì nên chịu trách nhiệm đi.
Đừng làm hại đến cả lớp, còn hại đến chủ nhiệm lớp nữa. Chu Dao cậu nói ai thế? Tôi đâu có biết là ai đã lấy đề thi ra đâu. Tôi đi tìm lão Phan. Đừng đi. Cậu đừng đi. Đi nào, cậu đi cùng tôi một lát. Cậu làm gì thế?
Chu Dao, tôi nói cho cậu biết. Tưởng Niên Niên tôi không phải là kẻ nhát gan. Bài này cậu cũng chép phải không? Đi cùng với tôi. Đi. Cậu làm gì thế? Chu Dao cũng không phải ý đó. Beta tôi ủng hộ cậu. Được rồi, Beta. Cậu cãi với cậu ấy làm gì?
Cậu cãi với cậu ta chi bằng mở sách ra học đi. Tâm trạng ai cũng không tốt, vì chuyện này rồi mà. Tôi nói lớp này chuông reo rồi mà còn không về chỗ ngồi đã thành thói quen rồi phải không? Mau đi đi, về chỗ. Sức lực quậy phá của lớp này
Biến đâu hết rồi hả? Đứa nào cũng xị cái mặt định thi cuối kỳ kém nữa đấy hả? Thầy Trương. Cô Thẩm. Là tiết của cô à? Tôi đang thay thầy Trương Bình bảo ban chúng nó một chút. Lớp 5 này nên bảo ban chúng từ lâu rồi mới phải. Alo, mẹ à!
Hôm qua con bận quá, không gọi điện cho mẹ được. Con vẫn ổn. Mẹ ăn cơm chưa? Bố dạo này thế nào rồi ạ? Tôi nói rốt cuộc lớp cậu sao vậy hả? Ai đã làm chuyện này. Bỏ đi. Xem ra vấn đề là từ tôi mà ra. Cách chức chủ nhiệm.
Thời gian thử việc kéo dài nửa năm. Cậu nói xem cậu thật sự không quan tâm đến tương lai mình nữa phải không? Ông về nhà sao mà ăn nói với bố mẹ đây chứ? Chủ nhiệm nói bảo con thể hiện cho tốt. Nói là ba… ba tháng,
Sau đó cho con vào chính thức. Mẹ, mẹ đừng lo lắng. Con có thể có chuyện gì cơ chứ? Mẹ, con phải lên lớp đã. Con cúp máy trước nhé. Cho nên kết quả câu này là S bằng 1.5m. Nhìn thầy kìa. Tiêu rồi, thầy lại thất thần rồi.
Câu này mọi người đã hiểu hết chưa? Cậu nói xem thất tình có giống thế kia không? Alo, mẹ à! Cảnh Cảnh. Thành tích kiểm tra đã có hay chưa? Vẫn chưa ạ. Bố con vào phòng rồi sao? Con bảo bố nghe điện thoại đi. Không phải. Bố con bây giờ hay rồi.
Vui vẻ hòa thuận. Chẳng lo cho con gì hết. Được rồi mà mẹ. Con không nói với mẹ nữa nhé. Con làm bài đã. Nếu thầy Trương không vì đảm bảo cho tôi thì cũng không bị cách chức như thế. Cậu cũng mong manh quá đấy? Cậu có biết lớp cậu diễn xong,
Tôi vốn dĩ… Cả lớp tôi nhìn thấy thầy ấy như vậy đều rất buồn. Quan trọng là thầy ấy vẫn cứ một mực cái gì cũng không nói. Vậy tôi đi tìm tiểu Phan. Bảo thầy ấy đuổi tôi là xong rồi. Không phải. Liên quan gì đến cậu chứ?
Như thế không chừng Trương Phong cũng bị cách chức luôn. Tôi tha thứ cho cậu. Tha thứ cho tôi? Tôi làm gì sai với cậu mà cậu phải tha thứ cho tôi? Thôi thôi thôi . Nhưng cậu nói cũng có lý. Trương Bình toàn tâm với lớp cậu,
Nhưng có thể nghĩ chưa thông. Lộ Tinh Hà. Cảm ơn cậu nhé. Thế cậu có biết tôi đang nói gì không đó? Bỏ đi. Tôi vẫn tha thứ cho cậu. Thầy ấy làm gì thế? Cậu từ từ, thầy ấy đang nhìn người khác chơi đấy. Cậu muốn làm gì?
Hai cậu làm gì thế? Hai cậu theo dõi Trương Bình à? Cậu không đi học thêm à? Tôi không dám theo dõi một mình. Đi thôi. Tôi cũng không đi. Thầy Trương. Thầy bắt một cái đi. Nào, thử đi, thử đi. Thầy Trương. Thầy thử đi. Thầy không biết. Cái này dễ lắm.
Thầy thử đi. Em chơi đi. Thầy không biết chơi. Em chơi đi. Máy này khó lắm. Tôi cảm thấy nên nghiên cứu một lát về mối quan hệ giữa khoảng cách, cao độ và tốc độ. Thầy ơi, thầy cứ chơi đi ạ. Thầy không biết. Thầy thử đi.
Thầy nói xem ba người chúng ta học vật lý mà lại không biết cách vận hành máy này sao? Lại một lần được. Thả đi. Giỏi lắm, giỏi lắm. Nhặt lên. Mình đi mua thứ gì để chúc mừng một chút. Các em mau về đi. Đúng rồi.
Sao có thể tiêu tiền của các em được chứ? Cái này em tặng thầy. Thầy Trương. Thầy vẫn là chủ nhiệm của bọn em. Đúng ạ. Mau về đi. Thảm quá. Cậu im đi. Sao lúc đầu mình không nghĩ ra chứ? Điền cái đó làm gì?
Sau khi thầy Trương Bình không làm chủ nhiệm, trong lớp cũng vừa bẩn vừa loạn nữa. Mặc dù thầy Trương Bình cũng có chút chán, nhưng cũng là thầy giáo trẻ từ vùng quê giàu có. Nhưng hôm qua đôi giày của thầy cũng quá là cũ rồi.
Mình lo cho thầy Trương Bình quá. Lúc đầu rốt cuộc tại sao lại đưa ra câu đó? Lúc đầu cũng không ai biết. Dư Hoài có thể giải ra được bài đó. Chuyện này sao có thể trách Dư Hoài được chứ? Dù sao mình cảm thấy chuyện này chủ yếu vẫn là…
Được rồi, được rồi. Thầy Trương của các cậu cũng thật đáng thương. Mình chỉ bắt được một con gấu. Thầy ấy còn ôm như thế. Ôm như thế này này. Đó là do anh đây bắt được nhé. Người lớp hai các cậu, sao đều thích chạy qua lớp 5 chúng tôi thế?
Về lớp cậu đi. Chỉ vì một nữ sinh mà nhận hết trách nhiệm về mình. Nữ sinh đó thật sự không biết xấu hổ rồi. Đúng vậy. Thật không biết xấu hổ. Từ Diên Lượng. Cậu theo tôi đến nhà vệ sinh nữ làm gì thế? Bên cạnh là nhà vệ sinh nam mà.
Nếu không phải vì cậu đi không để ý đến ai, cứ nghĩ cậu nghĩ không thông. Mình vốn định đi tìm thầy Phan để nói rõ. Nhưng càng kéo dài càng không dám. Muốn đi thì nhất định cũng không thể để cậu đi một mình được.
Bài tập đó vẫn là do tôi in ra. Từ Diên Lượng. Này. Bây giờ phải làm sao? Này, Dư Hoài, cậu muốn để bà Trương làm chủ nhiệm lớp chúng ta à? Cô Trương cũng rất tốt mà. Mình không nói là cô Trương không tốt. Nhưng thầy Trương tốt hơn mà. Huống hồ,
Cô Trương cũng không muốn làm chủ nhiệm ta. Hơn nữa, nếu thầy Trương không làm chủ nhiệm lớp chúng ta thì lớp chúng ta cũng như chết đi vậy. Vậy chúng ta cùng đi tìm chủ nhiệm Phan. Nói với thầy ấy để thầy Trương Bình quay lại. Hả? Tìm thầy Phan?
Chuyện này vốn là thầy Trương Bình giúp lớp chúng ta đứng ra chịu tội thay. Dù sao mình cũng không còn mặt mũi nào ở lớp 5 nữa. Hay là mình nói, chúng ta đi tìm thầy Phan nhận lỗi, rồi xin thầy thi bù. Thành tích thi tốt rồi.
Thầy Trương mới có thể quay lại được. Mình đồng ý. Mình sớm đã không chịu nổi rồi. Chuyện đó, bài tập này ban đầu đều do mình in. Mình đi tự thú. Này, Beta. Cậu đừng như thế. Nếu đổi lại là mình, mình xem qua rồi cũng sẽ in ra thôi.
Hơn nữa mọi người đều nhìn thấy đáp án chính xác rồi. Không phải lỗi của một mình cậu. Đúng đấy. Đúng vậy. Ban đầu cũng không có ai cản cậu. Hay là như thế này đi. Chúng ta sẽ xin thi bù trước. Sau đó, chuyện sau đó thi xong hẳn nói.
Chủ nhiệm Phan, đề là do em trộm. Không liên quan gì đến thầy Trương cả. Thầy hãy phạt em đi. Chủ nhiệm Phan. Đề là em giải cho mọi người làm. Thầy hãy phạt em đi. Em cũng tham gia. Còn cùng Dư Hoài thảo luận câu hỏi.
Mọi người đều đã sao chép đáp án ạ. Nhưng chuyện này không hề liên quan đến thầy Trương. Làm gì thế? Tính tạo phản à? Các em muốn làm gì hả? Chủ nhiệm Phan. Bọn em muốn xin thầy cho bọn em thi lại. Thầy cứ ra đề,
Thầy muốn thi như thế nào thì bọn em sẽ thi như thế ấy. Chúng em nhất định sẽ đem thành tích thật nhất nộp cho thầy. Nếu phạm lỗi rồi có thể làm lại từ đầu, thì là để các em tiếp tục phạm lỗi. Biết chưa hả?
Mọi người đừng gánh tội thay cho mình nữa. Chủ nhiệm Phan. Em xin lỗi. Đề là do em trộm rồi in ạ. Đề thi của thầy Trương có hai câu. Em không dám in nhiều, nên chỉ in một câu sau thôi. Máy in trong phòng vật lý,
Máy tính của thầy Trương vẫn là Word 2000. Thầy có thể đi xem thử. Như thế có thể chứng minh là em trộm rồi in ra. Hai ngày trước em làm gì vậy? Hả? Hai ngày trước em đến tìm tôi à? Em không dám. Chủ nhiệm Phan, em sai rồi.
Lẽ ra em nên sớm nhận lỗi với thầy. Khó chịu quá. Em đã làm liên lụy đến các bạn rồi. Cô Trương, cô Trương. Chuyện gì vậy? Em muốn tìm cô nhờ cô giúp ạ. Vì Dư Hoài à? Em ấy chưa làm bài xong.
Chuyện này tôi vẫn chưa tính sổ với em ấy đâu. Không phải ạ. Là vì Tưởng Niên Niên ạ. Bây giờ cậu ấy vẫn ở trong phòng thầy Phan chịu mắng. Cô là chủ nhiệm lớp em, cô có thể giúp cậu ấy được không ạ?
Lúc này mới nghĩ tới tôi là chủ nhiệm sao? Lên lớp lúc em và Dư Hoài nói chuyện sao không nghĩ đến cô là chủ nhiệm của các em? Cô Trương. Sau này tiết của cô em sẽ không bao giờ nói chuyện. Em xin hứa. Được rồi. Về lớp đi.
Cô đồng ý rồi ạ? Chủ nhiệm Phan. Cô Trương,vừa tan làm à? Ờ. Về nhà còn mang bài tập về à? Tôi nói cho cô biết nhé, tôi không trả tiền tăng ca đâu nhé. Chủ nhiệm Phan. Chuyện của lớp 5 thầy tính xử lý thế nào? Thầy xem,
Làm gì có một giáo viên nhiều tuổi như tôi làm chủ nhiệm chứ? Cô Trương à. Chuyện này vẫn phải kéo dài mấy ngày. Đây không phải là hiệu suất làm việc thường có của thầy mà. Dù sao thì tôi cũng phải cho lớp 5 và Trương Bình một bài học. Thầy Phan.
Thầy xem, thầy cũng dạy học từ hồi còn trẻ đến bên giờ mà. Cho nên quá trình đó tôi cũng có quá nhiều phiền não mà. Ây ya, thầy Phan. Thầy xem thầy kìa. Đừng làm khó bọn trẻ quá mà. Tôi bây giờ phải làm khó bọn chúng một chút
Là để chúng nó sau này sẽ phát triển tốt hơn. Rất có ích cho bọn trẻ. Vậy thì thầy Phan. Thành tích của lớp 5 thầy định cho điểm 0 thật à? Thế thì hội họp phụ huynh, thầy tự họp, tôi không quan tâm. Cô Trương,
Làm sao tôi có thể cho chúng nó 0 điểm chứ? Tôi mà cho hết 0 điểm thì hội phụ huynh sẽ xé xác tôi ra à? Đúng không? Đã nghe thấy chưa? Mau ra đây đi. Hả? Đã tan học lâu rồi, sao còn chưa về hả? Mau cảm ơn chủ nhiệm Phan đi.
Chúng em cảm ơn chủ nhiệm Phan. Mau về đi, về đi. Chào thầy cô ạ. Cô Trương, cô làm vậy cũng quá… Thầy Phan. Thầy không thích đám học sinh lớp 5 này à? Được rồi các em, mau nộp bài tập về nhà đi. Cô muốn tuyên bố một việc.
Các em nghe kỹ nhé. Chiều thứ sáu tuần này, nhà trường sẽ mở họp lớp. Sẽ do thầy Phan chủ trì. Chủ trì về việc lớp 5 thi bù môn vật lý giữa kỳ. Các em sợ thầy Phan không đến à? Gọi bố mẹ đến đây đi.
Xử phạt chắc chắn phải ký tên rồi. Không đến được ạ. Cái gì? Bố mẹ em đều chuyển đến Bắc Kinh làm việc rồi ạ. Bây giờ em đang sống cùng ông bà ngoại. Họ đều đã bảy mấy tuổi rồi. Hơn nữa, thầy không thể phạt em.
Tại sao thầy không thể phạt em được? Sổ ghi tên của em đưa đến Bắc Kinh rồi. Bây giờ em chỉ được coi là bán chính thức thôi. Em muốn đối đầu vớithầy đúng không? Em không có ạ, thầy Phan. Thầy đừng trừng mắt nhìn em như thế.
Em không dám nói với họ. Nếu họ biết được sẽ đánh chết em mất. Được rồi. Em kiểm soát tâm trạng của em đi. Hội phụ huynh tuần sau phụ huynh nhất định phải đến. Nếu đến không được thì hãy về Bắc Kinh đi. Thầy Phan.
Còn hai ngày nữa là đến thi rồi. Lần này mình sẽ nhận lệnh, yêu cầu lớp phó thể thao giỏi môn vật lý nhất Dư Hoài sẽ làm quân sư cho chúng ta. Nào, mọi người vỗ tay vỗ tay. Thôi bỏ đi. Mình còn phải học thuộc thơ nè.
Cậu không tham gia thì tụi mình học bù kiểu gì? Học thuộc thơ. Cậu chẳng trượng nghĩa chút nào. Cậu mới không trượng nghĩa ấy. Lộ Tinh Hà đến rồi. Hoan nghênh, hoan nghênh. Không phải, các cậu đang làm gì thế? Tôi không phải mới nghe nhầm đấy chứ?
Là chuông tan hết tiết mà. Cảnh Cảnh, cậu đang làm gì thế? Lớp chúng tôi sắp chuẩn bị ứng chiến rồi. Tiểu Phan muốn cậu ra cửa chuẩn bị kìa. Cánh phóng viên buổi chiều đến chụp ảnh kìa. Không có thời gian. Cậu giúp tôi xin nghỉ đi.
Bài này tôi còn chưa làm xong. Tôi… Tôi thấy lớp các cậu sao giống lớp 2 thế? Bị tẩy nào rồi à? Đi đi, mau đi chụp ảnh đi. Bạn Lộ Tinh Hà. Tác phẩm đó vốn là của một mình cậu. Tôi xin cậu đấy.
Cậu để tôi làm xong nửa đề này được không? Vì lớp 5 của chúng tôi mà cậu rất yêu quý. Cậu tự đi đi. Cậu cảm thấy lấy danh nghĩa vinh quang của tập thể để làm tổn hại cơ hội phát triển tài năng cá nhân. Như vậy có đáng không. Đáng chứ.
Thực ra, các cậu cũng đừng quá lo lắng. Thi giữa kỳ chỉ là kiến thức của một nửa học kỳ. Kiến thức cần nhớ nửa học kỳ thì có mấy đâu. Văn Tiêu Tiêu, cất bài tập Lý của em đi. Em còn như thế, tôi sẽ có thêm bài đấy.
Được, tôi nói xong rồi. Còn thời gian nửa tiết nữa, có cần tôi giảng Lý cho không? Hàn Tự. Đem đề Lý lên đây. Cơ học là phần này, có công thức hết rồi. Nếu chỉ có điện học không thì ở bên này.
Câu hỏi thêm chỉ có mấy kiểu kết hợp này thôi. Sau đó tôi còn viết thêm vài cách giải tắt. Cô Thẩm, hôm nay không có bài tập ạ? Nộp bài làm của em lên đây, tôi sẽ không cho bài thêm nữa. Nào các em.
Chúng ta nói về đề thi thử tiết trước một chút nhé. Xong rồi thầy. Ai giảng? Thầy Trương Phong. Thầy ấy làm sao thế? Mọi người còn gì không hiểu không? Còn 15 phút nữa là hết tiết. Tôi chỉ giảng đến đây. Các em tự học đi.
Có thể làm thêm bài tập khác không ạ? Em có hiểu tự học là gì không? 20 đề trước, mọi người cứ làm trước câu 1 đi đã. Sau đó hiểu rồi thì lại dùng cách giải tắt tính tiếp. Được không? Được. Mọi người đã ok rồi
Thì chúng ta sẽ xem điểm kiến thức tiếp theo. Nào, mọi người xem đề này chút đi. Cô Trương. Cuối cùng em cũng hiểu được sự khác nhau giữa trường sư phạm tỉnh với Thanh Hoa, đại học Bắc Kinh là thế nào rồi?
Thế thì cậu cũng phải dẫn dắt chúng nó lên Thanh Hoa, Bắc đại đó. Thầy Trương. Em giảng tiếp đi. thầy ở dưới nghe. Cô Trương nói với thầy rồi. Các em, các em sao lại vì thầy mà đến tìm chủ nhiệm Phan làm gì? À, đúng rồi.
Thầy mua đồ uống cho các em này. Nào. Thầy Trương. Trước hết, tiết này là tiết Văn. Thầy làm như vậy không hợp cho lắm. Hơn nữa, ai nói chúng em là vì thầy cơ chứ? Bọn em làm thế là vì danh dự của lớp 5. Thầy đừng tự mình đa tình nữa.
Nói đúng lắm. Tiểu tử cậu được lắm. Em vào trường sư phạm được đấy. Em giảng hay hơn tôi rồi. Chỉ giỏi mỗi Lý là không được đâu đấy. Tôi nghe thầy Tiểu Trương nói, em muốn thi vào Bắc đại hoặc Thanh Hoa đúng không? Phải học tốt tất cả các môn,
Không phải sẽ chắc chắn hơn không? Đúng ạ, cô Trương. Cô yên tâm, em chắc chắn sẽ gửi danh thiếp về cho cô từ Thanh Hoa. Được rồi, được rồi. Mấy ngày này cô sẽ cho thầy Trương mượn tiết Văn, để các em học Lý. Dạ! Vậy tôi đi trước nhé.
Cảm ơn cô Trương. Chúng em chào cô Trương ạ. Chào. Thế thì tôi sẽ giảng tiếp hai đề. Chủ nhiệm Phan đã nhờ tổ trưởng ra đề, nến độ khó lần này chắc chắn sẽ hơn đề thi giữa kỳ rất nhiều. Chúng ta cùng nhau cố gắng nhé. Cố lên.
Cố lên. Cố lên. Dựa vào việc có hay không tiêu hao năng lượng, có thể chia ra… Đang niệm kinh à? Đừng làm ồn. Chiều ngày mai chúng tôi phải thi bù vật lý rồi. Cảnh Cảnh. Qua lớp 10, qua lớp 12, cậu nghĩ vật lý
Có còn quan trọng với cậu nữa không? Nếu đã không còn quan trọng, cậu hà cớ gì phải để mình mệt như thế? Cậu không hiểu đâu. Thành tích thi vật lý lần này có thể không quan trọng. Nhưng lúc này ký ức về lớp 5 rất quan trọng.
Cậu cũng không thích lớp 5 chúng tôi lắm đúng không? Tôi thích lớp 5 là vì nó tự do. Nhưng lớp 5 bây giờ đã rơi vào trạng thái vô cùng kỳ quặc. Mọi người vì một bài thi lần này mà trở nên cuống cuồng. Cậu không cảm thấy quá đáng sợ sao?
Không phải như thế. Lần này chúng tôi không chỉ vì thi cử, cả lớp chúng tôi đều thích thầy Trương Bình. Thầy ấy đã gánh hết trách nhiệm thay chúng tôi. Chúng tôi cảm thấy rất có lỗi với thầy ấy. Muốn giữ thầy ấy ở lại. Cảnh Cảnh.
Vào quãng thời gian rực rỡ nhất, phải làm những việc mình thích nhất. Các cậu như thế là đang phát cuồng tập thể, đánh mất cảm xúc của mình. Tôi thấy chủ nghĩa tập thể đáng sợ quá đi mất. Dù sao cậu nói chẳng đúng gì cả. Bỏ đi, bỏ đi. Lên xe.
Tôi đưa cậu đi hóng gió. Không được. Tôi phải về nhà ôn bài. Đợi chút. Thế này đi. Hai ngày nữa có một hội thơ, tôi sẽ dẫn cậu đến cảm nhận bầu không khí tự do. Có thể đừng làm phiền tôi nữa được không? Vào quãng thời gian đẹp nhất,
Hãy làm những điều bản thân thích nhất. Nhưng bây giờ mình còn không biết mình thích làm nhất cái gì. Mới sáng sớm đã làm sao thế? Trốn gì mà trốn. Cậu có biết rèm đó bẩn cỡ nào không? Lần trước Từ Diên Lượng ăn sáng ở đây
Còn bị bắn đồ ăn ra rèm cửa nữa. Không tin cậu ngửi thử, có phải có mùi củ cải không? Qua đây đi, sắp thi bù rồi, mình giảng cho cậu hai đề này. Ừ. Cái gì mà tuyệt nhất với không chứ? Bây giờ không phải tốt lắm sao? Cậu nói gì thế?
Không nói gì cả. Giảng bài. Ừ. Giảng bài. Chú ý kỷ luật làm bài thi. Mở hết hộp bút ra. Đừng nghĩ rằng ở trong có thể giấu công thức gì. Làm đúng hết nhỉ. Ây ay, công thức lại sai rồi. Không được nói chuyện. Còn 15 phút nữa hết giờ làm bài.
Các em tranh thủ thời gian. Cơ học ở phần này, có công thức hết rồi. Phần điện học ở chính giữa. Câu hỏi thêm chỉ có mấy cách kết hợp như thế này thôi. Sau đó mình sẽ viết một vài cách làm tắt. Còn 1 phút, chuẩn bị thu bài. Tới giờ rồi.
Nộp bài. Chủ nhiệm Phan, đợi một chút ạ. 1 phút, 1 phút thôi. Ai không nộp bài sẽ bị 0 điểm. Đợi một chút, đợi một chút. Bỏ đi, không bị 0 điểm là được rồi. Khó chịu thật. Thầy ấy không ghi lỗi cậu à? Chủ nhiệm Phan nói rồi.
Lần này có thể để mình thi bù, hơn nữa thầy ấy sẽ kèm một bản tường trình vào phiếu điểm của mình. Như thế thì sau khi đến Bắc Kinh, trường cũng sẽ không ưu tiên hay giới thiệu mình nữa. Beta. Cậu đừng buồn. Dù sao
Chúng ta còn lâu mới lớp 12 mà. Mình không buồn vì chuyện này. Vậy tại sao cậu lại buồn? Ây ya, thấy bực. Cực kỳ bực. Đừng bực mà. Ai chả có lúc như thế. Được rồi, được rồi. Cô đã lớn tuổi rồi, không thể chịu được bực tức. Các em đúng là
Lứa học sinh quậy nhất mà cô từng dạy. Cô ơi. Từ nhỏ đến lớn em có tổng cộng 5 thầy cô chủ nhiệm. Lần nào em cũng ở lớp quậy nhất. Em cũng vậy, em cũng vậy. Cho nên cô mới nói, sẽ không tức giận với các em làm gì.
Cô đã xin nhà trường rồi, mời thầy Tiểu Trương trở về tiếp tục làm chủ nhiệm lớp các em. Thầy Tiểu Trương vào đi. Cô Trương. Được rồi. Đây giao lại cho thầy. Vậy cô đi trước đây. Cô Trương đi nhé. Được. Tạm biệt cô Trương. Bài này, các em cũng thấy
Độ khó vượt xa đề thi giữa kỳ rồi. Thành tích cả lớp tuột dốc không phanh. Đứng sau lớp 1, lớp 2. So với cả khối đứng thứ 3. Reo gì chứ? Các em nhìn lại mình đi. Các em biến lớp học thành bãi rác rồi. Còn cả trên cửa sổ nữa.
Cái gì thế hả? Làm chủ nhiệm các em đúng là xui xẻo mà. Cười cái gì chứ? Thầy nói thật đấy. Sau này có vợ, các em sẽ lãnh đủ. Thầy Trương. Thầy đang nói về kinh nghiệm của bản thân đấy à? Tiểu tử cậu đợi đấy. Sao thế Tưởng Niên Niên?
Các bạn. Mình xin lỗi. Các bạn tốt như thế, mình cảm thấy bản thân không xứng đáng là học sinh của lớp 5 này. Tưởng Niên Niên, cậu đừng khóc nữa. Đều nhờ cậu. Cậu đã giúp thành tích lớp mình nâng cao lắm rồi. Phải đó. Tưởng Niên Niên. Không nhìn ra
Em lại mít ướt như thế. Mọi người phiền chết đi được. Đây là lần đầu tiên trong đời, mình được điểm cao như vậy. Thực ra cậu học cũng có thể tốt đấy, bao gồm cả những môn cậu không thích. Chỉ có điều là vấn đề phương pháp thôi. Nghĩ gì thế?
Mình phải xin thầy Trương Bình, thành tích các môn khác của mình kém quá. Lúc họp phụ huynh, mình nhất định phải nhờ thầy ấy biểu dương thành tích một vật lý của mình mới được. Cái gì? Chúng ta sắp họp phụ huynh rồi à? Đúng rồi.
Bạn đứng thứ 2 của lớp, top 10 toàn khối. Sao thế? Mình còn có việc. Mình đi trước nhé. Cậu cũng sợ họp phụ huynh à? Đây là bố mình. Cháu chào chú. Cảnh Cảnh. Chúng ta mãi mãi ngồi cùng bàn nhé. Tôi nghĩ, thầy có thể đổi chỗ cho nó không?
Nó nói dối tôi. Nó nói nó ngồi bên bạn nam. Nếu tôi đi rồi, cậu có nhớ tôi không? Xin mẹ đừng làm quá lên được không? Con nói cái gì? Con nói mẹ phiền đấy. Trẻ con cũng có nỗi khổ của trẻ con.