Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 02 | iQiyi Vietnam

    Tôi tên là Cảnh Cảnh. Tên của tôi được ghép từ tên của bố mẹ. Mặc dù nhiều người không thích cái tên này. Cảnh Cảnh. Thế nhưng tôi lại thích. Lại là cậu. Cậu đang là gì vậy? Cậu nắm chặt nhé?

    Ngày đầu tiên học quân sự đã muốn tôi nổi điên rồi à? Đưa quần cho tôi trước đi. Cậu bảo tôi cởi quần trong nhà vệ sinh nữa sao? Tôi là chủ nhiệm mới của các em. Tôi là Trương Bình. Tôi là Phan Nguyên Thắng.

    Đem hết những thứ không liên quan đến học tập vứt hết ra đây cho tôi. Đây là cái gì? Chúng em còn có thể cố gắng lát nữa. Tất cả bạn nữ đi ra bóng cây bên kia nghỉ ngơi. Trả máy ảnh lại cho tôi. Không trả. Nhóm lửa.

    Lửa là do em làm ạ. Đến phòng dụng cụ lau sàn cho tôi. Sáng nên lẽ ra cậu nên đổ hết mọi chuyện lên tôi. Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này? Toàn thể học sinh. Tập hợp thao trường. Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta

    Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này? Sao thế? Quần áo của chủ nhiệm Phan bị treo trên cột cờ rồi. Tôi nhất định sẽ tìm được thủ phạm. Không được cười. Không được cười. Em còn cười sao? Toàn thể học sinh. Tập hợp thao trường.

    Bản thân là học sinh mới nhập trường. Mà đã làm ra hành vi không tôn trọng giáo viên như thế. Thật là khiến người khác bực mình. Học sinh như thế làm sao có thể vào Chấn Hoa chúng ta chứ? Đây chính là sự sỉ nhục với Chấn Hoa.

    Muốn chạy quanh sân đúng không? Không muốn. Không muốn thì liệu hồn mà đứng đó. Đều không nhận đúng không? Được. Nhảy ếch tại chỗ 50 cái. Không chịu nhận thì nhảy tiếp 50 cái nữa. Đến khi nào có người chịu nhận thì thôi. Nhảy đi. Nhảy đi.

    Ở phía sau nhảy mạnh lên. Ở phía sau nhảy cao lên một tí. Ai không nhảy đàng hoàng thì lên trước nhảy. Cao lên chút. Phía sau nhảy cao một chút. Nhảy đi. Phía sau nhảy cao lên cho tôi. Tôi hỏi một lần cuối.

    Là ai đã treo quần áo của tôi lên cột cờ? Là em. Em xem thử bạn bè đều cực khổ vì em. Em lại cam tâm làm con sâu quấy rầu nồi canh đó sao? Bên này này. Tiểu Phan. Đừng tìm nữa. Em làm đó. Em chính là con sâu đó đó.

    Là cậu ta. Không được cười. Cậu quen cậu ấy à? Thầy mau đuổi em đi chứ. Em là sao thế hả? Lát nữa tôi sẽ xử lý em. Lát nữa chúng ta sẽ luyện xếp chữ. Khi nào xếp xong thì khi đó mới được nghỉ ngơi.

    Chị đây vừa mới nhảy xong 50 cái. Tập 2 Cậu đồng ý không? Tôi đồng ý. Nào. Bắt đầu hỏi. Em kia đứng lên. Chuyện gì thế hả? Hai em nữ kia. Hàng thứ 4. Em kia đứng lên. Lùi về phía sau. Có biết ngồi xuống không hả?

    Hàng số 3 sao vậy hả? Hướng lên. Lực Hành, chữ Hành đó. Sang bên phải chút. Dừng lại. Làm gì mà loạn cả lên thế? Lộ Tinh Hà. Cười cái gì mà cười? Về văn phòng đợi tôi. Nào. Để tôi. Toàn thể đứng nghiêm. Này, cậu không sao chứ? Lực Hành. Xếp.

    Cái gì vậy hả? Lại sai nữa phải không? Nhìn đi đâu thế? Cảnh Cảnh, tôi nói em đó. Có phải đứng sai rồi không? Chủ nhiệm Phan! Em cảm thấy không đúng. Em nói cái gì? Theo cách xếp của thầy có xếp đến mai cũng không xong. Em hiểu gì chứ?

    Chúng tôi năm nào cũng xếp như thế. Vậy là năm nào các thầy cũng sai rồi. Nếu đổi lại là em sắp xếp, thì không đến một tiếng, 8 chữ khẩu hiệu này sẽ được xếp ngay ngắn. Muốn chạy quanh sân à? Em nói thật đó. Nếu em không làm xong đúng giờ

    Thì đừng nói là 10 vòng, 50 vòng, 100 vòng em cũng đều chấp nhận. Chủ nhiệm. Hay là để cậu ấy thử đi. Chúng ta vừa hay cũng nghỉ ngơi một chút. Được. Tôi cho em một giờ. Không hoàn thành nhiệm vụ thì chạy 100 vòng cho tôi.

    Thế nếu em hoàn thành đúng giờ thì sao? Nếu chúng em hoàn thành đúng giờ thì thầy phải hủy buổi huấn luyện chiều này đi. để chúng em hoạt động tự do. Được. Tôi cho em thời gian 1 giờ. Không hoàn thành nhiệm vụ xem em làm thế nào? Các bạn.

    Chúng ta nghỉ ngơi 20 phút trước đã. Dự là lần này Dư Hoài gặp đại họa rồi. Tôi thấy cậu ấy chắc đã có tính toán. Này, Cảnh Cảnh, Hàn Tự. Các cậu lên giúp tôi một chút. Các cậu tự cầm lấy. Tôi nói các cậu viết. Các cậu cũng cầm lấy

    Giúp tôi viết một chút. Lộ Tinh Hà, xuống đây, xuống đây. Chỉ là chút chuyện nhỏ. Đừng có nghĩ quẩn. Xuống đây, xuống đây. Sao giờ thầy mới đến chứ? Lộ Tinh Hà. Bố em vất vả đưa em đến Chấn Hoa. Vì cái gì chứ?

    Không phải là vì muốn em học hành tử tế sao? Cả ngày em… Em nói xem thầy nên trừng phạt em hay là không trừng phạt em mới tốt đây? Tiểu Phan. Đừng phạt nữa. Trực tiếp đuổi em đi. Em xem em nói kìa. Sao tôi ăn nói với bố em được chứ?

    Thế thì đừng nói nữa. Em lo học hành của em. Ông ấy kiếm tiền của ông ấy. Em và ông ấy không liên quan gì cả. Tôi đã xem xét thành tích học tập của em. Cũng không đến nỗi tệ. Chỉ cần em bỏ công chăm chỉ học hành

    Có tâm một chút thôi. Vào đi. Chủ nhiệm Phan. Làm xong rồi. Nhanh thế mà xếp xong rồi sao? Sao mà làm được vậy? Thực ra không khó. Bước thứ nhất. Đưa toàn bộ vị trí của các bạn lên tọa độ XY. Mỗi bạn sẽ ứng với một điểm. Bước thứ hai.

    Vẽ 8 chữ đó lên đồ thị. Sau đó tìm điểm đối ứng của mỗi người. Bước ba, dùng 0 và 1 là mã số. 0 là ngồi. 1 là đứng. Làm xong mã số phát cho mỗi người. Đến bước bốn. Thầy đợi một chút. Tổ 1. Tổ 2 Tổ 3. Tổ 4.

    Không nhiều không ít. Vừa đúng một giờ. Nhiệm vụ lần này hoàn thành không tệ. Nhưng lần sau không thể ra điều kiện với giáo viên. Biết chưa? Không có lần sau đâu. Tình yêu đến nhanh như cơn gió lốc. Không thể rời xa, không thể chạy thoát cơn gió lạnh.

    Em không muốn nghĩ nữa. Em không thể nghĩ nữa. Này, Lai Thuận. Cậu đang đọc thơ diễn cảm à? Các cậu lên đi. Nào nào nào, lại một lần nữa. Chúng ta lần này bắt đầu từ Cảnh Cảnh. Được. Bắt đầu.

    Vừa khéo lại là Dư Hoài và Cảnh Cảnh của lớp chúng ta. Các cậu nhìn nhau 15 giây. Ai cười trước. Ai cười trước người đó bị véo tai đến khi đỏ mới thôi. Được. Chuẩn bị, bắt đầu. Cảnh Cảnh Thắng rồi. Véo cậu ấy. Véo đi. Cậu nhẹ chút.

    Cậu đừng quên tôi đã cứu cậu một mạng đấy. Tôi sẽ báo đáp cho cậu mà. Á, đau quá đau quá. Nào. Chúng ta tiếp tục tiếp tục. Được. Chúng ta hòa nhé. Đỏ đến thế này luôn. Cậu đừng ghi hận tôi nữa nhé. Được thôi. À, đúng rồi. Đây. Cảm ơn nhé.

    Tai cậu đỏ rồi kìa. Thầy Trương đến rồi. Thầy tặng bọn em một tiết mục đi thầy. Lên đi nào. Thầy Trương, thầy Trương! Tiết mục cuối cùng, thầy sẽ biểu diễn. Có điều trước khi diễn thầy phải nói vài câu. Kì thi ngày mai thầy phải nhấn mạnh lại lần nữa.

    Thực ra là nhà trường muốn kiểm tra năng lực của các em một chút. Là để sàng lọc ra thành phần kém cỏi của Chấn Hoa. Sao cậu lại nói thế? Bởi vì tôi chính là thành phần kém cỏi của Chấn Hoa. Tôi và cậu, và bọn họ

    Không thuộc chung một thế giới. Tôi vào Chấn Hoa là ngoài ý muốn. Thế chúng ta ngồi cùng bàn đi. Tôi giúp cậu. Kỳ thi ngày mai rất quan trọng. Các em phải thi cho thật tốt nhé. Vâng ạ. Vua Thuấn là người khởi xướng việc cày cấy đồng áng.

    Ông trời đã sai thiên tướng xuống giúp bách tính. Trước hết phải thách thức bằng những khó khăn gian khổ. Ây ya, sớm biết vậy Hôm qua đã không xem trước bài Ngữ Văn rồi. Lúc làm bài không được nói chuyện. Tự làm bài của mình đi. Ba dài một ngắn.

    Chọn cái ngắn nhất. Ba ngắn một dài thì chọn cái dài. Đây sao lại dài như nhau vậy? Đừng có ngước đông ngước tây nữa. Trên trần nhà không có đáp án đâu. Ai bảo em nộp bài thi trước hả? Lãng phí thời gian cũng chính là lãng phí sinh mạng.

    Còn nửa tiếng nữa. Các em mau tận dụng thời gian điền vào bài thi. Này, hôm nay kiểm tra sao rồi? Tôi thấy rất tốt. Những câu hỏi đó đều rất đơn giản. Đúng vậy. Tôi cảm thấy ngoài câu hỏi cuối hơi khó ra, còn lại đều quá đơn giản luôn.

    Cũng như môn Sinh học đấy, đều là kiến thức của trung học cơ sở. Nó nằm ở trang nào mình cũng nhớ luôn. Đúng đấy, đúng đấy. Tôi cảm thấy chúng ta lần này chắc chắc sẽ thi xuất sắc. Ăn nhiều rau một chút. Nhìn cái này đi. Là Cảnh Cảnh à?

    Mau vào ngồi đi. Lâm Phàm, mau gọi chị đi. Chị à. Nghe nói con đã thi đỗ Chấn Hoa. Thật giỏi quá. Uống trà trước nhé. Cảm ơn ạ. Phàm Phàm. Con xem chị Cảnh Cảnh giỏi chưa kìa. Sau này phải học hỏi chị Cảnh Cảnh con biết chưa? Chuyện này…

    Hôm nay tắc đường quá. Này, Cảnh Cảnh. Đây là dì Tề. Bọn em chào hỏi rồi. À… Cảnh Cảnh. Ăn nhiều tôm một chút. Ăn đi. Chị không thích ăn loại tôm này. Ăn giúp chị con này được không? Nhanh lên. Hôm nay có kết quả thi rồi. Bạn ơi.

    Không mau lên lại bị trễ nữa đấy. Nhanh lên nhanh lên. Cảm ơn chị. Học sinh mới à? Chị thấy em ở ngoài cổng trường đợi một lúc lâu rồi. Sao lại không vào? Này. Hôm nay em có kết quả thi. Nghe nói không thi tốt sẽ bị đuổi học. Em sợ.

    Đừng lo. Đó là nhà trường dọa học sinh mới thôi. Chấn Hoa rất thích làm vậy. Thật sao ạ? Ừ, đừng lo. Bọn chị đều như thế hết đấy. Mau đi đi. Nếu không sẽ muộn đấy. Cảm ơn chị. Chị ơi. Trông chị xinh quá. Lạc Chỉ, hào quang của cậu

    Đã nhanh chóng chiếu đến học sinh năm nhất rồi. Làm gì đấy? Sao lại không vào? Hôm nay sẽ có thành tích đó, cậu biết chưa? Lúc tôi thi toàn chọn may rủi. Chắc chắn bị đuổi rồi. Tôi nghe nói thực sự sẽ không bị đuổi đâu. Chấn Hoa biến thái như vậy

    Có chuyện gì mà không thể làm ra được chứ? Tôi nghe nói trên khóa mình có một người, Khi thi mới thi được một nửa thì nhảy từ lẩu bốn xuống đấy. Thật hay giả vậy? Cậu nghe ai nói bừa vậy? Dù sao tôi cũng sắp bị đuổi rồi.

    Chắc là sống không nổi nửa rồi. Bố tôi không đi máy bay về lột da tôi mới lạ ấy. Không được. Anh Hạo Nam nói rồi, làm người chết thì phải chết minh bạch. Đi nào. Beta, Beta. Qua đây, qua đây, qua đây. Cậu ngồi ở đây này. À. Mau lại đây.

    Tên của cậu. Chúng ta ngồi cùng bàn. Tôi không bị đuổi sao? Đương nhiên không bị đuổi rồi. Này, Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh mau quay lại. Chúng ta đúng là hoạn nạn mới biết chân tình. Tôi đã nói với cậu rồi. Chúng ta sẽ không bị đuổi đâu.

    Bốn người chúng ta sẽ là chị em tốt có được không nào? Ai là chị em tốt của các cậu chứ? Tôi nhập học đứng thứ tư cả lớp. Các cậu thì sao? Nếu không phải hôm thi tôi bị sốt Thì sao có thể

    Ngồi chung chỗ với cái hội học yếu các cậu được chứ? Này, Hàn Tự. Thầy sắp xếp chỗ ngồi như thế nào vậy? Theo thành tích. Bạn nào lên phát tài liệu cho cả lớp nào. Thầy ơi, để em. Vào học cũng được một thời gian rồi. Thầy nghĩ

    Đầu tiên nên bầu ra cán sự lớp. Có ai muốn tự đề cử không? Có thể nói với thầy. Thế thầy sẽ trực tiếp chỉ định luôn. Lớp trưởng là Từ Diên Lượng. Lớp phó học tập Hàn Tự. Lớp phó thể thể thao Dư Hoài. Lớp phó lao động Trịnh Á Mẫn.

    Lớp phó văn nghệ Văn Tiêu Tiêu. Tiết sau là tiết Vật lý. Các em chuẩn bị bài đi nhé. Ba người chúng ta chẳng có ai làm cán bộ lớp cả. Hàn Tự là lớp phó học tập đấy. Đồ mê trai. Tôi phải đi giải quyết vấn đề cá nhân một chút.

    Em đừng quá quan trọng chỗ ngồi. Ngồi ở đâu cũng như vậy cả. Hơn nữa, thầy cũng không thể đổi chỗ cho một học sinh nào được. Thế em cũng không thể ngồi chung với Cảnh Cảnh được. Thành tích học tập của cậu ấy kém như thế

    Lỡ như ảnh hưởng đến em thì làm sao? Chu Dao. Em nói vậy là không đúng rồi. Cảnh Cảnh là bạn học của em. Lẽ ra em nên giúp bạn ấy mới đúng. Sao có thể ghét bỏ bạn ấy như vậy? Em không thích giúp bạn ấy chút nào.

    Bạn ấy lại không thích học. Chu Dao. Ây ya, thầy à. Của cậu đấy. Véc tơ là đại lượng vật lí mô tả sự thay đổi vị trí của một chất điểm. Quãng đường đi được là độ dài quỹ đạo mà chất điểm chuyển động. Cái này các em đều hiểu không?

    Hiểu ạ. Thầy sẽ cho các em thêm một ví dụ. Ví dụ như tàu lửa rẽ hướng. Gọi Fn là lực tác dụng của đường ray lên xe lửa. Thật ra thì. Cậu ngồi chỗ này cũng tốt đấy chứ. Tốt hay không ngồi thử rồi biết.

    Thế hay là chúng ta đổi chút đi. Cậu ngồi phía trước. Không cần. Cậu ở thời đại nào thế? Còn bọc sách à? Tôi thích. Làm gì mà dữ dằn với tôi vậy. Vào học có một ngày sách của cậu sao thành ra thế này rồi? Dư Hoài. Cậu tìm tôi à?

    Không phải. Dư Hoài. Cậu có biết không? Đợt thi lần này hình như cậu là người có điểm cao nhất lớp đấy. Cậu có thể chia sẻ cho tôi một chút kinh nghiệm học tập không? Chúng ta cùng nhau chia sẻ chút đi. Thực ra kinh nghiệm của tôi thực ra là

    Đi học không chú ý nghe giảng. Sau đó về nhà chơi game. Chúng ta đều là học sinh giỏi. phải nên giúp đỡ lẫn nhau chứ. Cậu đừng lo việc khi nói với tôi, tôi sẽ vượt qua cậu. Tôi không lo gì hết. Tôi nói thật đấy. Không lừa cậu đâu.

    Không nói thì không nói. Có gì giỏi giang chứ. Tôi học xong chương trình 11 rồi. Cậu cứ dùng của tôi đi. Cũng ổn ạ. Có chút chưa quen thôi ạ. Mẹ thấy con á, ăn no rảnh rỗi không có việc gì làm mà.

    Không ai đồng tình với một kẻ yếu kém đâu. Nhưng khi con học ở trường 13 con cũng không đến nỗi ngồi ở cuối lớp. Con ngồi ở cuối lớp à? Thế thì không được. Bây giờ mẹ sẽ gọi điện thoại cho thầy con. Bảo thầy ấy đổi chỗ cho con. Đừng.

    Mẹ tuyệt đối đừng gọi điện. Tụi con luân phiên đổi chỗ mà. Thật sao? Thật mà. Tuần sau là con được ngồi ở trên rồi. Cảnh Cảnh. Có thể thi đỗ Chấn Hoa vô cùng khó. Sức học của con lại không bằng người khác. Con nhất định phải nỗ lực nhiều.

    Con nghe rõ chưa? Trong đầu con đừng cứ suốt ngày mà nghĩ mấy cái vặt vãnh linh tinh kia nữa. Bài tập hôm qua làm xong hết chưa? Bài tập hôm qua thầy phát, các em đã làm xong hết chưa? Xong rồi ạ. Được, nộp lên đây đi.

    Hôm qua thầy có dặn bài tập về nhà à? Đúng rồi. Hôm qua lúc cậu không có ở đây thầy Phan có dặn bài tập về nhà. Thế sao cậu lại không nói cho tôi biết với? Cậu cũng đâu hỏi tôi. Sao cậu lại ích kỷ như thế chứ?

    Hỏi sao không ai thèm làm bạn. Có ai không làm bài tập không? Tự giác đứng dậy đi. Quả thật có người không nộp kìa. Nhập học mới mấy ngày mà đã không làm bài tập rồi sao? Trước khi tan học sáng nay, mang bài tập nộp gấp đến văn phòng tôi.

    Tôi mà còn bắt được một lần nữa, thì tự chịu trách nhiệm đi. Cảnh Cảnh. Cậu cứ mặc kệ Chu Dao đi. Sau này bài tập chúng tôi sẽ nhắc với cậu. Cậu cũng đừng nghe cậu ta. Cậu ấy mà nhớ đến bài tập thì đều là nhờ vào may mắn cả.

    Cảm ơn các cậu nhé. Cảm ơn cái gì chứ? Sau này ba chúng ta sẽ là chị em tốt ở trường Chấn Hoa này. Sao cậu lại chọn bìa sách nam tính vậy chứ? À, tôi mua giùm người khác. À. Em nữ kia. Mấy cây bút đó đều là hàng tốt cả.

    Em cứ thử đi thử lại hoài thế hả? Bao nhiêu tiền? Thử bút mà không mua bút. Các cô lần sau cứ mang luôn vở bài tập vào đây mà làm cho tiện. Ối, ý này hay đấy. Này, Chu Dao. Không phải cậu luôn muốn ngồi bàn đầu sao?

    Thế chúng ta đổi chỗ đi. Cậu muốn ngồi chỗ tôi? Đúng vậy. Tiết sau là của bà cô Trương rồi. Mình mà làm việc riêng trong lớp, chắc chắn sẽ bị mắng tơi bời. Cho nên hai chúng ta đổi chỗ chút đi. Dù sao bà ấy cũng không biết.

    Này, Chu Dao tôi nói cho cậu nghe. Chỗ ngồi của tôi rất gần với Hàn Tự đấy. Thế thì được thôi. Lần này coi như là tôi giúp cậu vậy. Lần sau cậu phải giảng bài cho mình đấy. Được. Cảm ơn nhé. Này, Hàn Tự.

    Điểm thi vào trường của mình đứng thứ tư trong lớp đấy. Điểm Toán chỉ thấp hơn cậu có 5 điểm thôi. Cậu có thể chia sẻ cho tôi kinh nghiệm học tập được không? Giữa những người ưu tú chúng ta thì nên chia sẻ một chút. Các em. Phần lớn các tác phẩm

    Trong giáo trình ngữ văn của chúng ta bây giờ đều khá sơ cấp. Sao cậu không viết? Chữ của tôi viết không đẹp. Cậu đúng là chủ nghĩa hình thức. Người ta ít nhất phải viết tên sách với tên mình. Mới biết cuốn sách nào.

    Người khác cũng biết là sách của cậu chứ. Dư Hoài. Ừ. Hay là cậu viết giúp tôi đi. Dù sao thì chữ của cậu cũng đẹp. Cảm ơn cậu. Lần này không lấy tiền của cậu. Hay là cậu bọc lại nhé. Xin lỗi. Không sao không sao. Viết giúp tôi quyển này nữa.

    Viết tên ai cũng được. À, đúng rồi. Cho cậu này. Cảm ơn. Không có chi. Tôi về nhé. Hôm nay cậu trực nhật nhé. Tại sao chứ? Đây là trách nhiệm chung của chúng ta mà. Bởi vì tối mình còn đi học thêm. Cảm ơn nhé. Mẹ.

    Sao con lại ra muộn thế chứ? Con phải trực nhật. Bây giờ con vẫn phải ngồi bàn cuối à? Con phải mau nói với thầy đấy. Nếu thực sự không được thì nói với mẹ. Mẹ đi tìm gặp giáo viên. Không cần đâu mẹ. Mẹ ngắm được một căn hộ

    Bên cạnh Chấn Hoa. Tiềm năng tăng giá rất cao. Về mẹ sẽ bán cổ phiếu. Mua một căn. Mẹ à. Có phải mẹ không cần con nữa rồi không? Có phải thế không mẹ? Con ngốc này. Mẹ nếu không vì công việc quá bận

    Thì mẹ chắc chắn sẽ tự mình chăm sóc con. Hiểu không? Mẹ. Bố con. Bố con sắp kết hôn rồi. Tôi tên Trương Phong, là giáo viên dạy toán của các em. Hôm nay chúng ta sẽ học tiết 2, bài 1. Nghe nói thầy Trương này

    Là bạn học của thầy Trương chúng ta. Cơ mà sao phong cách kém xa thầy Trương thế nhỉ? Cậu đọc vè đấy à? Ai đang nói chuyện đấy? Nếu là lớp 2 của tôi thì sớm đã bị đuổi ra ngoài rồi.

    Các em từng người cũng nên xem lại thành tích bài thi của mình đi. Nhìn lên bảng. Chứng minh OA vuông góc với OB. Bạn nữ thứ sáu tổ này, em đứng lên trả lời. Trong sách không có. Thầy ơi em không biết ạ. Bạn bên cạnh.

    Nếu muốn chứng minh OA vuông góc với OB chỉ cần chứng minh hệ số góc của OA nhân hệ số góc của OB bằng -1 là được. Rất tốt, mời ngồi. Cùng ngồi học ở bàn cuối cùng nhưng đã có sự khác biệt rồi. Thầy ơi.

    Thành tích thi cấp 2 của em đứng thứ 4 toàn lớp ạ. Chỉ có điều thi thử sơ suất thôi. Em đâu có giống mấy bạn học kém này đâu. Cậu nói ai học sinh kém chứ? Nói cậu đấy. Cậu nói lại lần nữa. Cậu nói ai học sinh kém?

    Các em làm gì vậy? Người đã xấu còn hay làm trò. Cậu nói ai xấu chứ? Người xấu còn hay làm trò. Chu Dao. Không phải cậu muốn ngồi bàn đầu sao? Nào nào nào, tôi đổi với cậu. Em đứng lại. Ai cho phép em tự ý đổi chỗ ngồi.

    Thầy à, không phải chỉ là đổi chỗ thôi sao? Cậu còn biết tôi là thầy à? Hả? Chỉ có chút chuyện nhỏ thôi, chúng ta đừng bỏ lỡ buổi học của các bạn khác được không ạ? Nào. Em lên chỗ tôi đây này. Em lên đây mà giảng. Nói các cậu đấy.

    Cậu nói lại lần nữa. Đúng là học sinh kém, là học sinh kém đấy. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Sao thế? Thầy tự đi mà xem. Thầy Trương đến rồi. Thầy Trương đến rồi. Xảy ra chuyện gì vậy? Đều là do Chu Dao gây chuyện ạ.

    Cậu ta nói bọn em là học sinh kém. Thưa thầy, em không nên ngồi bàn cuối cùng. Đánh nhau chỉ vì chút chuyện vặt này thôi à? Thầy Trương ạ! Chuyện này vốn không phải chuyện nhỏ đâu ạ. Chỗ ngồi này thầy xếp không hợp lý.

    Nhưng đây là truyền thống của Chấn Hoa. Thầy Trương ạ! Thầy ở thời đại nào rồi chứ ạ? Còn bảo tồn truyền thống nữa. Em muốn phá vỡ truyền thống, em phải có thực lực. Vậy thầy Trương, hay là chúng ta thi đấu một chút. Có phải nếu chúng em thắng rồi

    Thì có thể tự mình xếp chỗ ngồi rồi không? Nhưng nếu các em thua rồi, vậy thì coi như là làm loạn kỷ luật trường học. Các em phải đứng nghe giảng một tuần cho tôi. Một tuần… Được luôn, thầy Trương. Chúng ta quyết định vậy đi. Được.

    Thầy Trương Bình và Đại diện học sinh Hai bên ra câu hỏi cho nhau. Trả lời đúng được một điểm. Trả lời sai bên kia được một điểm. Bên nào được 5 điểm trước thì có thể quyết định lớp 5. Được rồi, cậu đừng lải nhải nữa. Bắt đầu. Khẩu hiệu Chấn Hoa.

    Hảo vấn lập hành, chính khí hướng thượng. Trong bài kiểm tra làm câu hỏi trắc nghiệm Tiểu Hoa tung xúc xắc để quyết định đáp án. Tại sao có 20 câu hỏi mà cậu ấy lại trả lời 40 lần? Cậu ấy ném sai. Sai rồi.

    Bởi vì cậu ấy đang thử kiểm tra lại. Vỗ tay! Nói một câu thành ngữ, bộ thủ và thiên bàng đều giống nhau. Chơi bóng pha lê. Năm ngoái điểm tốt nghiệp bình quân của Chấn Hoa là bao nhiêu? 591.7 Sai. Đó chỉ là ở cơ sở chính thôi. Đợi một chút.

    Chơi bóng pha lê cũng tính là thành ngữ sao? Đúng đấy. Từ Diên Lượng cậu xem làm sao đi chứ. 3 – 1. Tiếp tục. Bài hát đầu tiên ở mặt B trong album đầu tiên của Đào Triết là gì? Vương Bát Đản *Đồ khốn nạn*

    Sao thầy lại chửi người khác thế chứ? Thầy Trương không sai. Đúng là “Vương Bát Đản”. Trạm phát điện hạt nhân vịnh Đại Á của nước ta công suất phát điện của tổ máy số 1 là bao nhiêu? 4,5×104 4 – 2. Tuyến xe buýt nào

    Chạy từ đại lộ Trung ương đến trạm tàu hỏa phía Bắc? Xe 69. Câu hỏi đơn giản vậy mà cậu cũng hỏi. Vẫn là chiếc xe buýt đó. Gọi khối lượng của nó là M. Giả sử nó đang di chuyển trên đường bằng và thẳng. Gọi gia tốc của xe là A.

    Tốc độ là V. Động cơ là P1. Công suất là P2. Nếu trong quá trình vận chuyển lực cản trên xe không đổi. Thì tốc độ di chuyển tối đa của chiếc xe buýt đó bằng P2 – (P1 – V) rồi trừ đi Ma. Tôi muốn hỏi là

    Trạm cuối của chiếc xe đó ở đâu? Sao thầy lại lật lọng thế? Phải đó. 4 – 4 rồi. Câu hỏi gì vậy? Câu hỏi thứ năm của tôi. Thật không biết luôn. Có ai biết làm không? Chúng ta chưa học qua cái này. Cái này đều là bài lớp trên mà.

    Tôi nhớ đến một câu trong cuốn “Sư thuyết”. Nơi nào có đạo lý, nơi đó có người thầy. Chúng ta thắng rồi. Đổi chỗ ngồi thôi. Thầy Trương! Em cũng muốn đổi. Ngồi với ai? Cảnh Cảnh. Hả? Bọn mình hẹn trước rồi mà. Thế người ta có chịu không?

    Chỗ đó bàn cuối đấy. Em đồng ý ạ. Sao mình lại cảm thấy hai đứa như cầu hôn ấy nhỉ. Em đồng ý. Bọn mình đã nói rồi mà. Chào bạn cùng bàn. Các em. Vừa làm gián đoạn bài giảng của thầy Trương Phong. Tiết sau nhớ phải xin lỗi thấy ấy đấy.

    Thực ra Con người thầy Trương Phong rất tốt. Hai người bọn tôi hồi còn học cấp 2 cấp 3 là ngồi cùng bàn. Hai thầy ấy một người là Trương Bình. Bình trong “bình nguyên”. Một người là Trương Phong. Phong trong “sơn phong”. Duyện nợ gì vậy chứ.

    Có thể người bên cạnh em chính là kho báu đáng trân trọng nhất của các em trong cuộc đời này. Này, Cảnh Cảnh. Em có máy ảnh đúng không nào? Vâng ạ. Nào, chụp một bức cho cả lớp đi. Một, hai, ba.

    Sao cậu có thể để học sinh tự do càn quấy chứ? Còn thi đấu với nhau nữa. Chấn Hoa lịch sử chưa từng có lớp nào như vậy. Cũng chưa từng có chủ nhiệm lớp như thế. Ơ kìa, chủ nhiệm Phan. Thầy đừng tức giận nữa. Như thế này đi.

    Nếu bài thi giữa kỳ thành tích lớp năm mà tụt dốc, tất cả hậu quả tôi sẽ chịu trách nhiệm. Về rồi à? Sao mẹ lại đến đây? Hỏi thừa. Mẹ về nhất định phải có chuyện rồi. Trong lớp hôm nay có chuyện nên tan học muộn.

    Đã nói với con bao nhiêu lần rồi. Đừng uống coca lạnh vậy nữa. Không tốt cho dạ dày đâu. Phải để cho coca bớt lạnh đi một chút. Nguội lạnh đi rồi mới uống. Lần đầu tiên con nghe nói coca phải để ấm mới được uống đấy. Nếu là mẹ nói với con

    Có cho con mười lá gan, con cũng không dám cãi lại. Con uống cả trăm chai coca mẹ con cũng chẳng bắt được một lần. Đúng rồi. Mẹ đã nghe ngóng được rồi. Chủ nhiệm năm nay của các con là một người mới tốt nghiệp. Thế thì không được.

    Mẹ phải tìm chút quan hệ hoặc là đổi giáo viên, hoặc là đổi lớp. Không cần đâu ạ. Trẻ như vậy cũng đâu phải là trình độ giảng dạy không tốt. Đúng ạ. Trẻ tuổi đương nhiên phải tốt rồi. Năm đó là mẹ nhất quyết muốn ly hôn mà. Được rồi.

    Mẹ đi trước đây. Tối còn một cuộc họp nữa. Con nhìn xem tính khí bà ấy đi. Có biết đi xe không vậy? Này. Xe không sai. Cậu cũng không sai. Tại sao lớp 5 có thể đổi chứ? Thầy giáo của lớp 5 giảng có lý hơn thầy nhiều.

    Cậu đang hút thuốc ở bàn cuối. Vừa nãy hai cậu bắt tay chơi xỏ Trương Phong đúng không? Thế ba người chúng ta cùng hội rồi. Im ngay. Thực ra dạy Địa Lý ở Chấn Hoa là một việc rất áp lực. Địa lý là Lý à? Nói hay lắm.

    Tôi không tin không trị nổi cậu ta. Về lớp ngay cho tôi. Không phải thầy bảo em đến lớp 5 sao? Sao cậu cứ thích làm xấu mình thế hả? Cái thằng đáng xấu hổ này. Cậu tức thì cũng đừng tức giận lên nó chứ.

    Chữ thầy trả hết lại cho thầy rồi sao? Cái này quan trọng với cậu vậy sao? Liên quan gì đến cậu chứ? Bố! Sau này bố còn yêu con nữa không? Dù sao cậu ta cũng hơi biến thái. Những người đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời chúng ta

    Không bao giờ đợi cậu chuẩn bị xong rồi mới xuất hiện. Đó là những điều bất ngờ. Để trường học, thi cử, biến hết đi!