Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 19 | iQiyi Vietnam

    Nếu tôi biết điều gì là tốt nhất cho cậu, thì tôi cũng không để cậu làm. Tôi không làm được việc đó. Bạn ơi, bạn tên gì? Bối Lâm. Cậu có thấy Bối Lâm rất giả không? Cậu thân với cậu ta như vậy từ lúc nào? Là lúc học nhóm ấy.

    Thực ra tôi cảm thấy Bối Lâm rất tốt. Mọi người đều là bạn học, chúng ta làm quen lại nhé. Không phải quen nhau rồi sao, sao lại phải làm quen lại? Có cần thiết không? Giả vờ vô tội à? Cậu diễn đến tập mấy rồi? Cậu đừng quá đáng vậy.

    Beta giận tôi chuyện gì vậy? Sau này việc của tôi không cần cậu quản. Từ bây giờ hai chúng ta không còn là bạn nữa. Vừa rồi không biết ai oai phong như vậy. Bây giờ đáng thương thế này cho ai nhìn chứ? An ủi, an ủi tôi đi. Một đứa con gái,

    Mà nói đi là đi. Lại còn lên mạng kết bạn với người khác nữa. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Được rồi Giản Đơn. Người thật không lộ diện. Các cậu làm gì vậy? Làm việc lớn. Nói đi. Không nói tôi dùng cực hình đấy. Không phải, tôi không biết gì cả.

    Muốn tôi nói gì chứ? Anh có quen tình yêu thủy tinh không? Không quen, không quen. Không quen. Nhưng tôi đã ăn rồi? Ăn rồi? Tôi ăn rồi, sao nào? Đồ cặn bã. Tên trên mạng của anh là gì? Quý tộc độc thân. Chính là hắn. Đồ sở khanh. Sói mắt trắng.

    Trêu đùa tình cảm. Đồ biến thái. Tôi nhớ rồi. Nói đi. Có có có. Có nói. Nói. Ở đâu? Nói đi. Chúng tôi có quen nhau trong Tieba, sau đó thì thêm QQ của nhau. Cô ấy nói là tâm trạng không tốt, muốn tôi cho lời khuyên.

    Tôi đợi ở cổng khách sạn, nhưng cô ấy không đến. Anh lừa quỷ à? Tôi thề với trời đất. Nếu tôi nói dối nửa lời, thì sét đánh chết tôi. Có phải chúng ta tìm nhầm người rồi không? Không thể nào, nhìn hắn không phải là người tốt.

    Ờ, chúng ta không có chứng cứ gì cả. Bố ơi. Con trai, chuyện gì vậy? Có lẽ chúng ta bắt nhầm người rồi? Chạy thôi. Chạy mau. Không đuổi theo, không đuổi theo. Không có gì, không có gì, rắc rối rồi. Không sao, không sao. Có chuyện gì tôi đỡ cho cậu.

    Sao cậu lại không đỡ cho tôi? Tội cậu nặng quá tôi gánh không nổi. Đằng nào họ cũng không biết chúng ta là ai. Chúng ta cũng là vì chính nghĩa, phạt ác hướng thiện mà. Đúng. Cảnh Cảnh, chúng ta đi thôi. Trời tối rồi.

    Tôi và Chu Mạt đưa các cậu về nhé. Không cần đâu. Bây giờ là thời gian dành cho phụ nữ. Đợi đã. A lô, cô Lại. Tìm, tìm thấy rồi. Dạ. Tuy con gái của cô giáo, không phải do chúng ta tìm được.

    Nhưng ít nhất chúng ta cũng tìm được một người xấu, đúng không? Trở về là tốt rồi. Vừa rồi cậu không bị thương chứ Beta? Không sao. Giản Đơn, vừa rồi thùng rác nặng vậy, cậu không sao chứ. Xin lỗi cậu, Beta. Có gì mà xin lỗi chứ?

    Tôi không nên không tin cậu. Còn nói như thế với cậu. Tôi nhìn thấy rồi. Hàn Tự và Bối Lâm viết giấy với nhau. Có lẽ Hàn Tự thực sự thích Bối Lâm. Không sao. Chẳng qua là viết giấy với nhau thôi. Cậu ngốc lắm. Cậu nói xem,

    Tôi làm như vậy là vì cái gì? Không phải là đều vì cậu sao. Sao bây giờ cậu càng nói càng giống Từ Diên Lượng vậy? Không phải là vì cậu sao? Nếu tôi nói giống cậu ta, thì tôi sẽ tự cắn đứt lưỡi mình. Đồ ngốc.

    Cậu nói xem cậu có ngốc không? Ba chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa. Không bao giờ chia xa nữa. Đúng rồi, tháng 7, sẽ chiếu “Người nhện 2”. Đến lúc đó chúng ta cùng đi xem nhé. Được. Chúng ta có thể đến quán kem,

    Bên cạnh rạp chiếu phim ăn kem. Thế nào Beta? Sao vậy? Có lẽ tôi không đi được. Cậu không thích xem phim đấy à? Vậy chúng ta đổi phim khác. Không phải. Bố mẹ tôi đặt vé máy bay rồi, thứ 7 tuần sau sẽ đi, đến Bắc Kinh học.

    Vừa mới quyết định mấy ngày gần đây. Chưa nghĩ thông thì làm sao nói với hai cậu được. Vậy, vậy cũng chỉ còn một tuần nữa. Ai da, hai cậu đừng buồn như vậy. Tôi vẫn chưa đi mà. Vui lên đi. Không muốn cậu đi. Beta cậu không đi được không?

    Đợi kết thúc học kỳ này hẵng đi. Ngốc à, sao có thể chứ? Chấn Hoa, lão nương sắp đi rồi. Sẽ không bị ngươi giày vò nữa. Tập 19 Gọi em là Beta Nghĩ gì vậy? Tuần sau Beta đi rồi. Đến lúc đó chúng ta cùng đi tiễn cậu ấy nhé.

    Thứ mấy tuần sao? Cậu nhảy ra từ chỗ nào vậy? Thứ mấy tuần sau Beta đi? Cậu tự đi hỏi cậu ta đi. Tôi hỏi rồi mà cậu ta không nói. Tôi cảm thấy, cậu nên dùng thân phận lớp trưởng, dùng hình ép cung. Các cậu biết không? Cô Lại xin nghỉ rồi.

    Sao các cậu không thấy kỳ lạ chút nào à? Cậu thấy trong giờ phút quan trọng này, mà cô giáo nghỉ đổi giáo viên khác, chắc chắn là phải trải qua chuyện gì đó rất lớn. Là chuyện gì được chứ? Tôi nhớ đến một câu nói của cô Lại. Câu gì?

    Tough days don’t last (những ngày khó khăn rồi cũng sẽ qua) Tough people do (chỉ cần bạn có thể kiên trì được) Không tồi, biết nói tiếng Anh đấy. Thầy Trương, vẫn chưa có thông tin, trường sư phạm Bắc Kinh tự tuyển sinh ạ?

    Em xem trên mạng thấy có người nói sắp bắt đầu rồi. Bắt đầu thì thầy sẽ thông báo cho các em. Vậy các trường khác ngoài Bắc Kinh thì sao? Nam Khai Tế Nam cũng không có ạ? Không phải tôi vừa nói rồi sao?

    Nếu bắt đầu thầy sẽ thông báo với các em. Em ngày nào cũng đến hỏi thầy như vậy, thầy cũng không biết đâu. Em về trước đi. Đến đây. Thầy Trương tìm em ạ? Em nói với phụ huynh chưa? Tối nay thầy đến nhà em,

    Nói chuyện với bố em về tình hình của em. Đừng căng thẳng, thầy sẽ không nói linh tinh đâu. Xảy ra chuyện rồi à? Cậu học bói toán từ lúc nào vậy? Nhìn mặt cậu, là biết cậu gặp tai họa lớn mà. Sao vậy? Tối nay thầy Trương Bình đến nhà tôi.

    Làm sao đây? Trộn thôi. Cậu không có tính xấu gì, Trương Bình không thể đến nhà tố cáo cậu được. Cũng đúng, nhưng không biết tại sao, tôi lo lắm. Tôi đoán là, sáng nay lúc ra khỏi nhà, cậu quên thu dọn chuồng chó rồi. Đi làm Coulomb, Ohm, Joule của cậu đi.

    Tạm biệt. Rốt cuộc cậu thứ mấy đi? Chuyến bay nào? Từ Diên Lượng tôi cảnh cáo cậu lần nữa nhé, không được đi tiễn tôi. Tốt xấu gì chúng ta cũng là bạn học mà. Buôn bán không thành thì vẫn còn tình nghĩa mà. Quay đi. Bọn họ đều đi, tôi cũng đi.

    Một hai. Câu này cậu tính toán có chút vấn đề. 7*9 Nhưng đáp án của tôi cũng giống mà. Nhưng quá trình giải không đúng thì vẫn không được điểm. Vậy tôi cho cậu xem kết quả tôi làm. Cái đó, vừa rồi tan học, tôi lấy luôn cho cậu ấy rồi. Ờ.

    Thầy Trương, mời thầy uống trà. Cảm ơn, cảm ơn. Mời ngồi. Thầy Trương ăn hoa quả không ạ, em gọt cho? Không, không ăn đâu. Thầy uống trà đi ạ. Cảm ơn cảm ơn. Thầy uống thêm đi ạ, uống xong rồi nói chuyện ạ. Thực sự cũng hơi khát. Bố Cảnh Cảnh à.

    Ừm. Học kỳ này kết thúc, thì học kỳ sau là lớp mười hai rồi. Rất nhiều phụ huynh đã lo lắng cho kỳ thi đại học rồi. Vậy vậy… Là nên chuẩn bị trước ạ? Cảnh Cảnh, bây giờ ở lớp chúng tôi, thành tích thuộc tốp cuối. Tuy không phải rất kém,

    Nhưng phải chuẩn bị từ sớm. Tôi cảm thấy, không cần thiết phải đi theo con đường thi đại học. Còn có một số trường tự tuyển sinh, hoặc là có sở trường về thể dục thể thao gì đấy, thì đều có thể xem xét. Anh xem cái này này,

    Như ngành ngôn ngữ không thông dụng của đại học Tế Nam, chuyên ngành này cũng không tồi. Còn có đại học Trung Nam đại học Vũ Hán. Thầy Trương, Ừm. Có đại học Bắc Kinh không? Cạnh tranh ở Bắc Kinh khá lớn.

    Cá nhân tôi thấy không cần phải đi bon chen chỗ đó. Ai da, thầy Trương à. Thực ra, mẹ Cảnh Cảnh, cũng muốn cho nó ra nước ngoài học đại học. Vậy thì tốt. Đi ra nước ngoài cũng là một con đường rất tốt.

    Có thể hấp thụ được sự giáo dục khác với trong nước. Và sau này về nước tìm việc cũng tốt. Đương nhiên là vẫn phải xem, ý Cảnh Cảnh thế nào? Đúng rồi. Cảnh Cảnh nghe bố con nói, thầy giáo con cũng rất ủng hộ con ra nước ngoài.

    Vậy con cũng bắt đầu chuẩn bị đi. Mẹ con không… Con không cái gì? Nếu bây giờ con không chuẩn bị, đợi đến khi thi đại học thì không kịp nữa đâu. Mẹ đã đăng lý lớp Toefl vào cuối tuần cho con rồi. Con ra nước ngoài thì có gì không tốt chứ?

    Ít nhất con cũng có thể ra nước ngoài mở rộng tầm mắt. Ít nhất cũng có thể nói được tiếng Anh lưu loát. Được rồi, được rồi, con biết rồi. Chào! Góc trong nhà cậu bằng 270 độ. Không phải hình tam giá này cũng dị dạng quá nhỉ.

    Tôi là không cẩn thận thôi. Cậu không cận thận mà cũng có lý nhỉ? Toàn bộ đều là lỗi sơ cấp. Cậu như vậy thì làm sao thi đại học được? Có thi hay không cũng chưa chắc? Cậu nói gì. Không có gì.

    Tôi nói nếu thi đại học thì tôi chết chắc rồi. Cậu biết là tốt rồi. Bây giờ cậu cố gắng đi, vẫn còn kịp đấy. Cậu xem bài của tôi này. Cậu xem kỹ hai bước này đi. Dư Hoài, có thể tôi… Không phải, tôi nói là tôi có thể hơi ngốc.

    Người tự biết rõ mình thì vẫn còn cứu được. Maltesers vừa mua đấy ăn đi. Không ăn. Tôi lấy nước cho cậu rồi, cậu uống đi. Cậu muốn làm tôi bỏng chết à. Tuần trước Châu Kiệt Luân ra album mới. Cậu nghe chưa?

    Bây giờ tôi không nghe Châu Kiệt Luân nữa, tôi nghe Đào Ca. Cũng đúng, Châu Kiệt Luân khó nghe lắm. Đào Ca mới có tài. Anh ta có một bài tên là, “Đinh tán màu đen”. Cam. Từ Diên Lượng, từ sáng đến tối cậu cứ quay đầu nói chuyện với tôi.

    Có vui không? Có nhiều chuyện đến vậy sao? Cậu không có việc gì làm à? Tôi có việc. Thầy Trương, thầy Trương bảo tôi đưa bài tập về nhà cho thầy ấy. Thầy Trương nào? Trương Bình. Thầy Trương. Thứ bảy em đi rồi. Ừm. Làm thủ tục xong chưa? Xong rồi ạ.

    Dạy em hai năm, em nói đi là đi luôn. Thật không nỡ. Thầy nói không nỡ rời xa em sao? Đương nhiên rồi. Em là học sinh khiến tôi hao tổn tâm sức nhất. Em cũng lưu luyến thầy và các bạn. Đúng rồi. Ừm. Từ Diên Lượng nói với thầy,

    Là tổ chức buổi tiệc tiễn em. Đừng, đừng, đừng. Em là di dân thi đại học mà, có thể đến Bắc Kinh thi là đã khiến không ít người thù hận rồi, còn dám hưởng nhân duyên gì chứ? Được, nghe theo lời em vậy. Thầy Trương thầy Trương. Ừm.

    Hai người đang nói gì vậy? Sao lại là cậu? Duyên phận mà. Bây giờ xem nội dung trong sách, nếu vật thể không chịu tác dụng của lực, thì nó sẽ ở trạng thái tĩnh, hoặc là chuyển động tuyến tính với tốc độ không đổi. Chúng ta cũng biết rằng,

    Một trong những tác dụng của lực, là làm thay đổi trạng thái vận động của vật thể. Tức là thay đổi tốc độ và kích thước của vật thể, cả hướng nữa. Vậy nên, các vật thể chuyển động theo chu kỳ hình tròn, thì khối này chắc chắn sẽ chịu lực.

    Tiếp theo sẽ xem câu sau nào. Tiết này ngột ngạt quá. Ngột ngạt chết đi được. Sao các cậu lại đi vậy? Đi đái. Từ Diên Lượng, cậu bị biến thái à? Tôi vào nhà vệ sinh cậu cũng đi theo làm gì? Tôi, tôi cũng đi vệ sinh. Thật à? Ừm.

    Đi, tôi đưa cậu đến nhà vệ sinh nữ. Ai da, không phải. À tôi… Tôi cái gì mà tôi. Từ Diên Lượng rốt cuộc cậu muốn nói gì, thì mau nói đi. Đừng kéo tôi. Tôi, à cậu… Thực ra… Được rồi. Đừng nói nữa, đi thôi. Beta, tôi… Tôi vào nhà vệ sinh.

    Sau khi tôi đi thì sẽ xảy ra chuyện đây. Chuyện gì? Từ Diên Lượng bị điên. Một mình cậu mà ăn hai suất à? Ừm, tôi đói. Câu cuối cùng này. Phương pháp tính câu cuối cùng. Cậu làm kiểu gì? Thầy Trương tìm cậu. Thầy Trương, thầy tìm em ạ? Ừm.

    Thầy có cái này cho em. Đây là món quà cả lớp tặng em. Cô gái Harvard, thế này chẳng phải làm em xấu hổ sao? Không phải, không phải. Đây là một ước nguyện tốt đẹp. Học tinh thần này đi, học tinh thần này đi. Đây là chữ của Từ Diên Lượng.

    Cảm ơn thầy Trương. Đi thôi. Cậu không học bù à? Không muốn đi. Dư Hoài có việc. Được, vậy ba chúng ta đi chơi cho vui đi. Tôi về nhà, mang cặp đi. Đợi tôi với. Một hai ba. Thay. Một hai ba. Một hai ba. Một hai ba. Lại nào. Một hai ba.

    Thầy ấy nói với tôi, phải thi vào Harvard, cô gái Harvard. Có phải thầy ấy lên kế hoạch cho tôi cao quá không? Đợi đã, đợi đã. Tôi làm gì có ước mơ gì. Tôi chỉ muốn ngày nào cũng ở bên các cậu. Ngày nào cũng được gặp thầy ấy. Đúng không?

    Tôi cảm thấy, lúc đầu tôi đến Chấn Hoa chắc chắn là một bãi bùn lầy. Nhưng không ngờ, không ngờ lại gặp cậu. Không ngờ lại gặp được các cậu. Các cậu khóc cùng tôi, đúng không? Cười cùng tôi. Còn dung dưỡng cho tính xấu của tôi nữa.

    Tôi cảm thấy sau khi tôi đến Bắc Kinh, các bạn học sẽ bài xích tôi. Tôi học mệt chết đi được. Cậu Tưởng Niên Niên là ai chứ? Không có ai bài xích cậu cả. Sau đó thì, tôi cũng không gặp được chủ nhiệm lớp nào như Trương Bình nữa. Trương Bình.

    Ngộ nhỡ tôi bị bố mẹ đánh chết thì làm sao chứ? Cậu đi rồi tôi làm sao đây? Hàn Tự bây giờ không thích tôi nữa. Cậu ấy thích Bối Lâm. Cậu ta là cái rắm ấy. Còn có chúng tôi mà. Tình bạn mãi mãi trường tồn. Tình bạn mãi mãi xanh tươi.

    Cạn. Cạn ly. Uống xong ly này, kiếp sau chúng ta vẫn là bạn. Không phải, kiếp này cũng là bạn. Bạn tốt cả đời. Hôm nay lão nương, rất nhớ một người. Thật ngại quá, là các em học sinh không hiểu chuyện. Lúc đi chỉ mang theo từng đấy tiền.

    Xin lỗi, xin lỗi. Đó là Trương Bình sao? Thầy Trương Bình. Thầy Trương. Sao thầy đến vậy ạ? Các em có biết như vậy rất nguy hiểm không? Có chuyện gì tôi làm sao ăn nói với bố mẹ các em? Xin lỗi. À, tiền ngày mai em trả thầy ạ.

    Các gì thế này, ba cô gái, đêm hôm đi uống rượu. Còn làm loạn quán người ta. Thầy Trương Bình, chúng em sai rồi ạ. Chúng em sai rồi. Thế sao lại đi đến đây? Đầu em sao rồi? Không sao ạ. Có đau không? Không đau ạ. Túi. Cảm ơn.

    Đi thôi, thầy đưa các em về nhà. Thầy Trương, em với Giản Đơn về cùng đường. Thầy đưa Beta về là được ạ. Chúng em tự đi về. Hai em về được không? Được ạ. Vậy các em về đến nhà thì báo cho tôi biết nhé. Dạ. Được rồi. Bye bye.

    Chú ý an toàn. Bye bye. Đi chậm thôi. Giản Đơn. Cảnh Cảnh sao cậu đi lùi vậy? Đừng khóc, đừng khóc nữa. Ba cậu đi đâu vậy? Là Beta, nói tiễn cậu ấy là được, không say không về. Các cậu cũng không được uống nhiều vậy.

    Không phải, cậu đừng nói mấy chuyện đó nữa, mau nghĩ cách đưa cậu ấy về đi. Được rồi, được rồi, Cảnh Cảnh về thôi. Nào nào nào, về thôi. Các cậu cứ đi vậy à, người này thì sao? Được rồi, giao cho cậu đấy. Giản Đơn, đi thôi, về thôi.

    Tôi đưa sữa cho cậu, sao cậu lại đưa cho người khác? Tôi biết cậu không thích tôi. Tôi cũng chưa từng nghĩ cần cậu thích tôi. Cậu cũng không thể vì tôi thích cậu, mà đối xử với tôi như thế chứ? Cậu uống nhiều quá rồi.

    Uống nhiều rồi sao nói chuyện vẫn lưu loát như vậy? Cậu biết không. Lần đầu tiên khi tôi gặp cậu ở cung thiếu niên, tôi cảm thấy cậu chỗ nào cũng tốt. Hình dáng đẹp, tính cách tốt, viết chữ cũng rất đẹp. Tính cách tốt như rắm ấy. Lúc đó tôi nghĩ,

    Nếu có thể ở bên cậu mãi thì tốt. Vì cậu, tôi đã cố gắng thi vào Chấn Hoa. Vì cậu, tôi đã nói với thầy giáo, tôi muốn ngồi cùng bàn với cậu. Nói tôi không học văn thì tôi liền không học văn. Vì cậu nói,

    Không thể tìm được người nào đối xử tốt với cậu như tôi. Cậu là đồ ngốc. Cậu cho rằng tôi sẽ mãi đối xử tốt với cậu như vậy sao. Sẽ có một ngày cậu sẽ nhìn thấy tôi. Nhưng bây giờ tôi không đợi được nữa, vì cậu thích người khác rồi.

    Cậu thích Bối Lâm. Bóng bay. Bóng bay. Là bóng bay. Nghe tôi nói, nghe tôi nói này. Tôi đưa cậu về nhà trước, lần sau tôi mua cho cậu được không? Không mua được. Ngồi đây đi. Để tôi lấy cho cậu, tôi lấy cho cậu. Để tôi lấy cho cậu, được không?

    Ngồi yên ở đây đi nhé. Cậu nói xem, sao con người lại phải rời xa nhau chứ? Cho dù có lưu luyến thế nào, thì vẫn phải chia xa? Cô ngữ văn chưa dạy cậu à? Trên đời không có buổi tiệc nào là không tàn. Nhưng cho dù là chia xa,

    Vậy tại sao vẫn còn gặp lại? Cảnh Cảnh tôi hỏi cậu, sao cậu lại muốn ở bên cạnh Beta? Vì khi ở bên các cậu ấy, ngày nào tôi cũng thấy rất vui. Tôi yêu Chấn Hoa cũng bắt đầu từ khi tôi yêu các cậu ấy.

    Khi cậu ý thức được những chuyện này, cũng chính là ý nghĩa của gặp gỡ và chia xa. Vậy nếu người tiếp theo rời đi là tôi, thì có cảm thấy có ý nghĩa nữa không? Cậu cũng định đi à? Mẹ tôi muốn cho tôi ra nước ngoài,

    Có lẽ tôi không đến Bắc Kinh được nữa. Vậy bản thân cậu thì sao? Tôi… Có lẽ tôi cũng không có khả năng vào được trường đại học tốt, vậy nên tôi thấy ra nước ngoài cũng rất tốt… Ừm. Mà. Thầy Trương. Ừm. Đến rồi. Ở đây. Đúng rồi. Em đến Bắc Kinh,

    Phải học cho tốt nhé. Phải trân trọng. Thầy luôn cảm thấy, em là một đứa trẻ thông minh. Thầy tin em. Đi về đi. Vậy thầy đi đây. Thầy Trương. Cảm ơn thầy đã quan tâm em, trong suốt quãng thời gian dài như vậy. Em không nghe lời lắm,

    Nhưng thầy luôn bảo vệ em. Sao còn khóc nữa? Này. Ai da, không sao. Không khóc. Thầy Trương. Ừm. Em thích thầy. Thầy biết mà, thầy cũng thích em. Mau về đi Tưởng Niên Niên. Ừm. Thầy Trương. Em có một yêu cầu cuối cùng,

    Thầy có thể đừng gọi em là Tưởng Niên Niên không, gọi em là Beta. Những người thân thiết với em đều gọi em như vậy. Về đi, Beta. Tình yêu giống như một cơn gió, thổi xong sẽ bay đi. Tiết tấu như vậy, ai cũng đều chịu thôi.

    Ai nói với cậu hôm nay tôi đi vậy? Thầy Trương, bảo tôi đại diện cho lớp năm đến tiễn cậu. Được. Vậy cậu đi về nói với thầy giáo, và các bạn, bảo họ yên tâm. Chúng ta biết nhau từ tiểu học đến giờ, hình như chưa từng thực sự rời xa nhau.

    Cũng có chút lưu luyến. Ngốc à, cậu làm gì vậy? Chẳng phải là không gặp nhau nữa đâu mà. Chúng ta chỉ tạm thời chia xa thôi. Đến Bắc Kinh chúng ta sẽ gặp lại mà. Beta, chẳng phải cậu nói rất thích ăn Maltesers sao, bánh quy chocolate,

    Còn có Heibaipei vị cam nữa. Tôi đều mua đây cả. Cậu bị bệnh à? Bắc Kinh không có bán chắc? Tưởng Niên Niên, thực ra lúc ở sân bóng rổ, khi cậu đưa nước cho tôi, tôi cảm thấy cậu rất tốt. Tuy cậu luôn tiện tay đánh người,

    Ăn nói thô thiển không có lễ độ gì. Nhưng trước giờ tôi hoàn toàn không cảm thấy, cậu ngang ngược bá đạo, không hiểu đạo lý. Tôi cảm thấy cậu như vậy rất đáng yêu. Họ đều không hiểu cậu. Có cái kiểu khen người khác như cậu sao?

    Tưởng Niên Niên, tôi thích cậu. Cậu ở Bắc Kinh đợi tôi nhé, chắc chắn tôi sẽ đến Bắc Kinh. Sau đó đến Bắc Kinh tôi sẽ… Tôi sẽ… Thì ngày nào tôi cũng sẽ gặp được cậu. Cậu làm gì vậy? Làm như đang đóng phim vậy?

    Tôi nói rồi, cậu đừng đến, mà cậu cứ không nghe. Cậu làm hỏng không khí vui vẻ đi rồi. Từ Diên Lượng, cảm ơn cậu luôn quan tâm đến tôi. Tôi không thích người béo. Hai cậu cố gắng nhé. Tôi đợi các cậu ở Bắc Kinh, không được quên tôi đâu đấy. Được.

    Bảo trọng. Bất cứ lúc nào chúng tôi gặp khó khăn, Thì lập tức lớn tiếng gọi ngay Ai dám bắt nạt nữ nhân của ta? Chắc chắn là Beta. Rõ ràng mình rất cô đơn, nhưng lại luôn vui vẻ, lạc quan nhất. Đó là Beta. Cô gái che phủ cho chúng tôi,

    Đã bay đến Bắc Kinh rồi. Lúc ở bên nhau, thì khó mà cảm thấy được ý nghĩa của sự chia xa. Chỉ sau khi chia xa, mới nhớ lại những ngày tháng trước đây. Lạc Chỉ yêu Hoài Nam ai mà không biết chứ. Cậu là Lạc… Tôi là Lạc Chỉ. Chị ơi,

    Chị đã thích ai chưa? Tôi là Thinh Hoài Nam, lớp hai khối mười một. Cảnh Cảnh. Tôi thấy Từ Diên Lượng bị bệnh rồi. Bệnh gì? Bệnh tương tư. Có lẽ là không có thuốc chữa. Cảnh Cảnh, Lộ Tinh Hà lại viết thư cho cậu này. Cảm ơn. Tôi không xem trộm đâu.

    Còn nữa, cậu đừng chìm trong yêu đương gì đó, tự hủy tiền đồ của mình. Tám giờ tối nhớ nghe điện thoại của tôi. Nhớ rồi, nhớ rồi. A lô, Dư… Cậu giở sách đến chương sáu. Hôm nay chúng ta giảng bài năm đến bài hai mươi.

    Sao chẳng có câu mở đầu gì cả? Chúng ta ở bên nhau sáu sáu ngày một tuần rồi, cậu còn muốn mở đầu, tự mình giới thiệu sao? Được rồi, được rồi, bắt đầu, bắt đầu đi. Cậu hiểu chưa? Trước tiên vẽ một đường bổ sung nối B và D,

    Vậy cậu tự tính đi. Câu đầu đáp án là bao nhiêu? Phần trăm căn hai. Không đúng, không phải tôi nói rồi sao, góc A và góc C bằng nhau. Ờ. Thôi hôm nay giảng đến đây thôi. Cậu tự làm lại năm câu trước đi. Được. Cảnh Cảnh,

    Cậu thực sự phải cố gắng đấy. Nếu không không đến được Bắc Kinh đâu. Ừm, biết rồi, biết rồi. Tôi nghĩ là cậu sẽ thích đây. Đạo diễn văn học. Vào đi. Chị chơi với em nhé. Con người sao cứ phải chen nhau chạy trên con đường đông đúc vậy,

    Sao không thể chạy đường khác? Đây là quy định. Nhưng cũng có thể không thi, đều là tự nguyện mà. Đối với một hệ thống độc lập, cho dù xảy ra sự thay đổi gì, thì đại số và tổng lượng của tất cả điện tích trong đó, sẽ giữ nguyên không đổi.

    Vậy nên cậu xem câu này. Tôi đã hy sinh thời gian cuối tuần, để đến bù bài cho cậu. Cậu nghiêm túc chút đi. Cậu nói Beta ở Bắc Kinh, có tham gia học nhóm không? Cậu đừng làm phiền người khác được không? Nhanh làm bài của cậu đi. Tôi…

    Tôi hỏi cậu một câu nhé, nếu tôi đi thi trường học viện điện ảnh Bắc Kinh, thì cậu thấy sao? Cậu muốn làm diễn viên à? Cậu đừng miễn cưỡng bản thân. Học viện điện ảnh Bắc Kinh có ngành nhiếp ảnh, cũng tốt mà. Tôi thấy cậu rất thích chụp ảnh.

    Đúng vậy, đúng vậy. Học viện điện ảnh ở Bắc Kinh à? Học viện điện ảnh Bắc Kinh, thì đương nhiên là ở Bắc Kinh rồi. Vậy thì tốt. Nếu cậu nghiêm túc, thì cậc chắc chắn phải thử đi. Không đúng. Cậu chắc chắn phải thi đậu.

    Như vậy, chúng ta có thể ở Bắc Kinh. Như vậy chúng ta có thể cùng nhau ở Bắc Kinh. Ừm. Con nói xem con còn chưa cả thay quần áo. Sắp muộn học rồi, biết không? Con không muốn ra nước ngoài. Nói cái gì vậy?

    Không phải trước đây chúng ta đã bàn xong rồi sao? Con vẫn không thích ra nước ngoài mà. Vậy con nói cho mẹ biết, con muốn đi học ở đâu? Con muốn đến Bắc Kinh. Mẹ cũng hy vọng con có thể đến Bắc Kinh. Mẹ cũng muốn cho con học một trường tốt.

    Nhưng con phải xem thành tích hiện tại của con. Con muốn thi học viện điện ảnh Bắc Kinh. Trường tốt con không học, lại đi học loại trường đó. Mẹ, con đã quyết định rồi. Con muốn đến Bắc Kinh. Lại đến lúc ôn tập môn văn hóa rồi.

    Cậu làm câu này trước đi. Tôi nói với cậu nhé, câu này là do tiểu gia tôi thiết kế đấy, sáng tạo cho người có trí tuệ như cậu đấy. Mau lên. Có ai chưa nộp học phí kỳ này không? Mọi người tự giác đi. Đừng để tôi đi giục từng người nữa.

    Hai cậu đúng là bên nhau không rời nhỉ, đều được tuyển thẳng. Đúng là song hỷ lâm môn. Chạy đi nào. Đi thôi, đi thôi. Một hai một. Bảy giờ. Trốn thành công. Mệt chết đi được. Cảnh Cảnh. Ừm. Thực ra có lúc thật ngưỡng mộ cậu.

    Tôi thấy tôi không thể kiên trì được nữa rồi. Ai da, không sao. Sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Đúng. Tôi phải tiếp tục nỗ lực, tiếp tục cố gắng, phấn đấu học tập. Ừm, cậu đợi tôi chút, tôi đi lấy quyển sách. Được. Luyện công gì đấy?

    Đi đi, đừng chiếm linh khí của tôi. Tối nay, chúng ta sẽ ôn tập phần kiến thức số học chương ba, sau đó sẽ thả cho cậu về học thường thức văn học. Cảm ơn chủ nhân gia ân. Cảnh cách cách khách sáo rồi. Vậy tôi đưa cậu về nhé. Cậu sao vậy?

    Có phải có ai bắt nạt cậu không? Cậu còn là người không đấy? Chu Mạt, cậu làm gì vậy? Mình làm gì trong lòng còn không biết sao? Chu Mạt. Giản Đơn Giản Đơn. Giản Đơn. Giản Đơn. Tôi hỏi cậu một lần nữa, rốt cuộc Giản Đơn đi đâu rồi?

    Cậu và Bối Lâm đến khách sạn. Cậu đừng nói linh tinh. Tôi nói linh tinh à? Dám làm mà không dám nói, phải không? Hàn Tự A, lần trước đến đây là lúc còn nhỏ. Gần đây tôi không phải học bài, mình lên núi ngắm sao đi. Tôi không đi.

    Buổi tối tôi còn nhiều bài vở lắm. Bây giờ cho dù thế nào tôi cũng phải lên đảo. Có người muốn tự sát. Tôi phải đi cứu cậu ấy. Giản Đơn cậu ở đâu? Tôi ở đây, tôi ở đây. Là tôi, tôi đến cứu cậu đây. Chu Mạt. Xin lỗi Giản Đơn.

    Xin lỗi. Cam tâm tình nguyện thích một người, cũng như đánh bạc vậy, không nên oán trách kết quả. Sau này tôi đi học lớp văn đây. Chúng ta mãi mãi là bạn tốt.