Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Hai cậu chiến tranh lạnh rồi à? Chiến tranh lạnh cái con khỉ. Cậu nhường chỗ cho. Hai cậu không cần phải chiến tranh lạnh đâu, có đúng không? Đầu giường cãi nhau cuối giường hòa. Cậu vì chuyện này mà cãi nhau với Dư Hoài à?
Mình nghe hết cả rồi. Đây là Cảnh Cảnh chúng ta. Chứ nếu là Trần Tuyết Quân. Mình có thể ngồi đây được không? Cậu cứ ngồi cùng bàn với mình không phải là vì… Vì cái gì? Dư Hoài, mình không tin cậu không hiểu. Thứ sáu tuần này được nghỉ
Để các lớp tự tổ chức dã ngoại. Nếu ai không muốn đi thì có thể giơ tay. Dư Hoài không đến có phải vì không muốn chơi với chúng ta không? Mình thích… Ai thế? Ai thế? Mệnh của cháu có số đào hoa. Số đào hoa? Chủ nhiệm Phan.
Em có bài hóa muốn hỏi thầy một chút. Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Nào. Nhân lúc còn nóng thì uống đi nhé. Mẹ đã nói biết bao lần rồi. Lúc ngủ nhất định phải đóng hết cửa sổ. Con không nghe. Giờ cảm lạnh rồi phải làm sao đây?
Con không ăn nổi. Ăn đi, không ăn sao mà được. Sao thế? Sao nóng thế? Tháng này tâm trạng của bạn vì sự thay đổi của thời tiết mà trở nên khó chịu. Chi bằng hãy ra ngoài bơi nhiều hơn. Thư giãn một chút. Bói cung hoàng đạo. Cung gì? Bảo Bình.
Bảo Bình. Hôm nay Bảo Bình may lắm. May mắn đạt 5 sao. Sao Kim chiếu hướng bạn. Thần tình yêu sẽ đến bên cạnh bạn. Đồng thời cũng sẽ mang may mắn đến cho người bên cạnh. Hôm nay về mặt tình cảm sẽ có bước đột phá. Dù sao cũng cực kỳ tốt.
Bói cung toàn lừa người không. Mình mới không tin. Chu Dao. Cậu có thể lãng mạn chút được không? Cậu làm gì thế? Thì ké một chút vận khí của cậu. Lúc này cậu nói cậu cung gì? Cung Xử Nữ, cung Xử Nữ.
Cung Xử Nữ cậu không phải nói cung Kim Ngưu sao? Sao lại thành Xử Nữ rồi? Bạn Cảnh Cảnh. Chăm chỉ như vậy à? Bạn Dư Hoài. Cảm ơn cậu đã cho mình quyền điền chữ này. Cảnh Cảnh. Chỉ cần vì cậu. bỏ ra bao nhiêu mình cũng bằng lòng. Đừng như thế
Chúng ta còn nhỏ. Hôm nay mình không biết sao nữa. Nếu vẫn tiếp tục giấu như thế, mình chắc sẽ chịu không nổi mất. Cảnh Cảnh. Làm gì đấy? Cười gì mà vui thế? Tập 11 Cảnh Cảnh, mình thích… Đúng rồi, thầy Trương. Cũng sắp 39 độ rồi. Được, cảm ơn thầy.
Khiến thầy lo lắng rồi. Mau uống thuốc đi nhé, còn nóng này. Con không sao mẹ à. Không được, không được, nào. Từ từ thôi. Kiểu này nên bịt kín cửa sổ của con lại. Từ từ thôi, từ từ thôi. Cung đạo quả nhiên là lừa người. Dư Hoài. Cậu là tên ngốc.
Tên ngốc. Làm gì đấy? Tìm mình có việc gì à? Cậu ấy đang ngủ. Vốn muốn tìm cậu ấy để mượn danh bạ. Từ Diên Lượng, mình xin lỗi. Lần này sao mình để rơi trên đầu cậu rồi. Sao cậu chẳng có chút lịch sự nào thế? Cậu không nói không sao à?
Cảnh Cảnh cậu nói xem làm gì có cái kiểu như thế chứ? Sao mà bắt nạt người khác như thế chứ? Chẳng để cho người khác ngủ gì cả. Lớp trưởng, mình muốn mượn danh bạ của cậu. Cảm ơn, cảm ơn. Alo, xin chào. Tiểu sư muội. Đinh Doanh à? some countries
People eat with chopsticks while in, cái gì nữa? knives and forks Chọn C rất đúng. Đây có phải là máy bàn không nhỉ? Không sao, chúng ta xem câu tiếp theo. Vậy lỡ như là số di động thì sao? Đáp án câu này là A: another. B: both C: other D: all.
Máy bàn, máy bàn, xin trả lời. Mới sáng sớm đã gửi tin nhắn à? Đưa cho em. Cô dựa vào cái gì mà động vào điện thoại của em? Cô có quyền gì mà xâm phạm chuyện cá nhân của em. Không phải chỉ là một tin nhắn thôi sao?
Cô là giáo viên cũng không được. Dựa vào cái gì chứ? Em xin lỗi, em sai rồi. Em sẽ không dám nữa. Sau này vào tiết đem những thứ này thu dọn lại hết cho tôi. Được, chúng ta xem tiếp bài tiếp theo. Tưởng Niên Niên. Có.
Vừa này em chọn C rất đúng. Thế em hãy giải thích tại sao? Thưa cô, em thấy là vấn đề ngữ điệu của câu. A, B và D em thấy không đúng lắm. Các em không được cười. Bọn mình còn đang cược. Cậu sẽ bị mời phụ huynh nữa không?
Không ngờ cậu lại nhận lỗi nhanh như thế. Đúng vậy, mà cô Lại cứ vậy mà bỏ qua cho cậu. Hôm nay có vẻ may mắn nhỉ? May mắn cái gì chứ? Cảnh Cảnh, cậu giật cái điện thoại đó quá chuẩn luôn, mình xem đến ngớ người ý.
Cậu mà ngớ cái gì, mình thấy cậu còn cổ vũ trò hay để xem ý. Từ Diên Lượng, không phải mình nói cậu, chứ cậu như thế mà còn làm lớp trưởng ư? Thấy cậu lúc nãy với bộ dạng hả hê đó. May mà mình khống chế kịp thời.
Cậu thế còn bảo là khống chế à? Có mà khủng bố thì có. Ấy, khủng bố cái gì hả? Còn thật biết nói còn nói mình khủng bố cậu. Mình khủng bố cậu rồi sao? Cậu nghe xem, nghe cậu gì chứ? Muốn cái gì đây hả?
Cậu còn lo về chuyện cô Lại à? Chuyện gì? Chuyện gì? Đưa mình xem xem. Tên chết tiệt đó. Hôm nay còn dám giả vờ là mẹ trả lời tin nhắn của mình. Mình đã nói sao cậu hôm nay lại dũng cảm như thế. Hóa ra là động lực tình yêu. Biến đi.
Cảnh Cảnh. Xem ra bói cung nói cũng chuẩn phết nhỉ. Cậu làm gì đấy? Ké ké chút may mắn của cậu. Bạn Giản Đơn ơi. Mình thấy chúng ta nhất định phải cố lên. Nói không chừng nhờ may mắn của Cảnh Cảnh hôm nay chúng sẽ làm nên
Đại sự đời mình, đúng chứ? Bây giờ sao mình lại có cảm giác sắp gả cho người ta ấy. Nhưng mình còn chưa nghĩ xong phải làm như thế nào? Sao thế? Cậu bị điên à? Trên mặt mình có chữ gì à? Tiểu sư muội gọi điện thoại cho tôi. Tiểu sư muội?
Chính là người mà nhờ chúng ta cùng làm tên bài đó hả? Đinh Doanh đó. Cô ấy sắp tốt nghiệp nghiên cứu sinh rồi. Tìm tôi nhờ tư vấn một chút về chuyện học tập. Thế cũng rất chi là bình thường mà. Sao cậu lại không hiểu chứ?
Cậu xem, chúng ta gặp nhiều người như thế. Tại sao cô ấy lại không tìm người khác? Tại sao chứ? Cậu thật là ngốc quá. Đúng rồi. Tối nay cô ấy còn nói, tối cùng đi ăn. Cùng đi ăn á? Tôi thấy chắc lại ăn KFC rồi. Sao cậu lại biết là KFC?
KFC? Ở KFC có phải là hẹn hò không nhỉ? Dư Hoài đâu? Hôm nay cậu ấy xin nghỉ rồi, không đến. Đợi cậu ấy đến thì đưa cái này cho cậu ấy. Chu Mạt. Nghe nói cậu là chuyên gia tình yêu. Thật hay giả đấy? Có vấn đề gì không?
Chuyên gia tình yêu gì mà chuyện cá nhân mình còn chưa giải quyết xong nhỉ? Xem này, đây là cái gì? Là đồ của con gái. Thư tình. Mấy cậu bạn nhờ mình viết hộ đấy. Nhờ mình cũng lâu rồi. Chu Mạt. Chuyện đó, giả sử mình thích một người con trai.
Có phải là cũng phải viết một bức thư tình cho người ấy không? Thư tình này là dùng cho nam theo đuổi nữ. Còn nữ theo đuổi nam… Muốn nghe tư vấn tình cảm à? Còn giả vờ. Hôm nay tâm trạng mình không tồi. Dạy cho các cậu vài chiêu nhé.
Để các cậu mở rộng tầm mắt về kiến thức của mình. Con gái, thứ quan trọng nhất là gì? Là nữ tính. Nữ tính đến từ đâu, biết không? Chi tiết. Trong vấn đề tình cảm, mình có ba mươi sáu kế, 72 phép biến hóa.
Có điều trong một lúc các cậu không học hết được đâu. Chúng ta có ba chiêu nhanh nhất. Chiêu thứ nhất, phải có phẩm chất thanh cao. Chính là khi con gái nói chuyện, phải dịu dàng, điệu đà. Không thể giống cậu được. Tôi thì sao chứ? Nói chuyện lanh lảnh
Còn nam tính hơn cả mình. Còn phải xem người con trai mà các cậu thích nữa. Ví dụ như nói uống nước. Ây ya, người ta mở không được này. Mở được một lúc… Ôi, giỏi quá. Thầy Trương, bài này người ta không hiểu lắm. Nào, lại đây. Cảm ơn thầy.
Kết quả này không phải đã rõ rồi sao? Ây, thầy à. Được thầy giảng sao mà đơn giản thế này? Giọng của em không ổn à? Đâu có ạ. Chiêu thứ hai. Quý phi ngắm hoa. Động tác này bắt nguồn từ sự tích Dương Quý Phi
Của nhà Đường khi đi ngắm hoa mà ra. Thân thể phải uyển chuyển, hướng về phía trước, để cổ áo mở rộng. Mở rộng ra. Từ từ hướng xuống dưới thôi. Đừng đừng đừng, đừng kéo xuống đó. Không cần kéo thấp như thế.
Thực ra chỉ để hở xương quai xanh là được rồi. Mục đích chủ yếu là để người con trai nhìn các cậu phải sinh ra tính hiếu kỳ. Tính hiếu kỳ và hứng thú rất quan trọng. Con quái vật này rất khó đánh. Hàn Tự. Con yêu quái rất hung dữ,
Người ta rất sợ đó. Cậu mới có cấp mấy mà đã vào sơn động rồi? Không phải cậu tìm đến cái chết sao? Nhưng mà… Nhưng mà người ta… Cậu đừng có dùng hết tiền của mình đấy. Chiều thứ ba. Liễu rủ mùa xuân. Ý là sao? Chính ta đặt tay các cậu
Nhẹ nhàng gạt chỗ tóc mai này ra phía sau tay. Nhẹ nhàng thôi. Như thế mới gọi là thanh nhã, phóng khoáng, khí chất bất phàm. Lợi hại. Đừng cười ngốc nữa. Mình nói nhiều như vậy, các cậu đã nhớ kỹ chưa? Nghe cái được cái không. Phải nhớ kỹ ba chiêu này.
Đừng làm mất mặt mình đấy. Dù nói thế nào thì lúc nãy mình cũng là sư phụ của các cậu. Cậu làm gì thế? Không học thể dục à? Tiết thể dục lớp mình… Không đáng tin. Hiểu rồi chứ? Em biết rồi. Còn bài nào khác không? Không ạ.
Tạm thời hết rồi ạ. Thầy Trương, nếu không còn chuyện gì, thì em đi trước đây. Đúng rồi. Điểm tích lũy học tập gần đây của em khá cao đấy. Tiếp tục duy trì nhé. Em rất có hứng thú với vật lý. Về lớp đi. Tưởng Niên Niên. Thầy hỏi em một chuyện.
Con gái các em có thích ăn KFC gì đó không? Thích ạ. Sao thế ạ? Không sao, không sao, em về đi. Các em xem trang đầu tiên. Lần thi học kỳ này, tôi đã chọn ra những bài văn hay nhất trong năm qua. Các em xem một chút. Xin lỗi, xin lỗi.
Thường thôi, thường thôi. Không ngờ lần đầu tiên tên của mình ở cạnh tên của hotgirl. Không ngờ lại trùng hợp như thế. Làm gì thế? Cậu có hiểu gì về in chữ không? Chứ không phải để cậu xếp hàng đầu tiên cưới chị ấy. Cậu xếp hàng thứ nhất gì.
Phân vân cái gì cơ.. Nói đến việc cưới chị ấy thì còn sớm lắm. Cậu nghĩ xem. Mình đen như thế, nữ thần trắng như thế. Thế bọn mình sinh con không phải rất giống ngựa vằn sao? Nào, con trai. Uống một miếng đi, uống hết đi. Sao lại là thuốc bắc vậy?
Thuốc tây tác dụng phụ lớn. Mẹ còn có thể hại con sao? Mẹ, chuyện đó. Con khỏe rồi. Con phải đi học. Trường đó không phải đã triệu hồn con đấy chứ? Mau nằm xuống cho mẹ. Mau nằm xuống. Đắp chăn vào. Có người đã nói.
Bi kịch của con người chính là nhìn đời bằng nửa con mắt. Rất nhiều người khi tức giận lên đều tự mình hại mình. Trí tưởng tượng vô địch thiên hạ. Cãi loạn cả lên. Danh nhân nào nói đấy. Mình, có ý kiến gì? Đều muốn lấy máy đục tường nhà hàng xóm,
Để nói cho rõ ràng. Chúng ta đang dùng phương thức đó để có thể thoát ra khỏi thành phố nhỏ bé này, đi đến những nơi tươi đẹp. Các em xem thêm một trang khác. Đây là bài văn xuất sắc của lớp 11. Các em nghiêm túc học một chút.
Những bài văn này so với những bài văn của lớp 10 chúng ta thì viết có chuẩn mực hơn. Các em xem cho kỹ. Rồi học tập đàn anh đàn chị, xem thử viết một bài văn hay là như thế nào. Chu ca. Em nhờ cậu giúp một việc.
Xem cậu sốt ruột vậy, này. Cậu nói xem trong bức thư ấy một khi được lộ ra. Tôi với Trương Mẫn sẽ thành chứ? Biết đây là gì không? Là cái gì? Thuốc tím. Cậu ngốc sao? Chất xúc tác mạnh nhất trong lịch sử Tình yêu là thứ cũng giống như hóa học.
Hai người ở bên nhau phải sinh ra phản ứng. Nếu sản phẩm không phản ứng được, thì dù có nhốt hai người lại không có ích gì. Hiểu được chứ? Cảm ơn Chu ca. Không sao. Vậy theo như cậu nói, tình yêu và hóa học là đồng nhất sao?
Vạn Pháp quy tông, đạo lý tương thông. Vậy có phản ứng hóa học nào không có xúc tác cũng không cần tác nhân bên ngoài không? Chỉ cần ở cùng nhau là có thể phát sinh tình cảm nồng cháy không? Tôi hiểu rồi. Cái này, tôi sẽ dạy thêm cho cậu.
Nước và natri. Trong những bài văn này, tôi hy vọng các em xem bài của Lạc Chỉ. Trong trường hợp viết một cách đa dạng, am hiểu và thành công về cách nhìn xốc nổi của ngườ nước. Bạn ấy làm phân tích khá là đặc biệt.
Cho nên cô nói sau khi đọc xong, dù ít hay nhiều cũng có chút cảm nhận. Chấn Hoa chúng ta luôn lấy ban tự nhiên làm chính, có những điều cô cũng không tiện nói. Xem bài văn này,
[Cảnh Cảnh: Bà lão đang vô cùng đau đớn thay vì có những người làm lệch lạc truyền thống của Chấn Hoa Chính là đang nói đến những người kế nhiệm Thịnh Hoài Nam như các cậu đấy] lúc rảnh rỗi bản thân lại nghĩ nhiều một chút.
[Dư Hoài: Haha, tớ không có năng khiếu học Ngữ Văn Có cố gắng hơn nữa vẫn chẳng thể giỏi hơn, chẳng phải càng đau lòng sao] Tôi dạy văn lâu như thế rồi, [Cảnh Cảnh: Đúng rồi, vừa nãy Châu Mạt mang vở ghi của Thịnh Hoài Nam qua bảo tớ đưa cậu đó]
Nói thật lòng, tôi biết các em không có ai coi trọng môn văn cả. Việc nâng cao thành tích môn văn [Dư Hoài: Vừa hay, lát nữa trả giúp tớ nhé!] cũng không phải là việc một sớm một chiều. Ngôn ngữ [Cảnh Cảnh: Sao tớ lại phải làm tay sai cho cậu chứ?]
Có thiên phú hay không, có lúc không phải là một lúc là có thể bù đắp được ngay. Không chỉ là những môn tự nhiên mà các em có thể dùng IQ để tính đi tính lại [Dư Hoài: Xin cậu đó! Tiểu Gia về rồi sẽ hậu tạ đầy đủ~]
Cho nên, các em đừng… Chu Mạt. Tôi nhớ cậu có một sợi dây chuyền chìa khóa. Có phải bố cậu đem về từ nước ngoài không? Cậu nói cái này à? Đúng rồi, tôi muốn nhờ cô ở tiệm bách hóa giúp tôi xem có cái này giống vậy không?
Không cần đâu, nếu cậu thích thì tôi cho cậu đấy. Được. Tôi sẽ nói cô ấy xem một chút. Không cần, không cần cho đâu. Cảm ơn nhé. Cảnh Cảnh. Chị. Sao em lại ở đây? Em giúp bạn cùng bàn trả cái này. Lại là cậu bạn cùng bàn của em à?
Đúng ạ, hôm nay cậu ấy ốm rồi. Nhờ em giúp cậu ấy trả quyển tập cho đại thần Thịnh Hoài Nam. Cái đó, chị mới thấy cậu ấy không ở trong phòng học. Hình như là đi đến phòng thực hành bên kia rồi. Đúng rồi. Em có cần chị dẫn em đi không?
Vậy thì tốt quá rồi. Vậy phiền chị rồi. Lại gửi tin nhắn cho cậu ấy à? Quyền tập này chị có thể xem một chút không? Vâng ạ. Chị xem thoải mái đi. Đúng rồi. Chị là đại thần ban xã hội, anh ấy là đại thần ban tự nhiên.
Cho nên hai người quen nhau rồi ạ. Chị không quen. Có điều anh ấy rất nổi tiếng. Nhưng chị là bên khoa văn, sao chị lại có hứng thú với vật lý vậy? Bên khoa văn thì không thể có hứng thú với vật lý sao? Như vậy không phải quá có lợi rồi.
Chị càng có lợi, thế giới sẽ càng thần bí với chị. Đó chính là câu chị viết trong bài văn đấy. Khi chúng em học ngữ văn, cô giáo còn đem những bài văn xuất sắc của các anh chị cho tụi em xem. Bài đầu tiên là của chị đấy.
Các em cũng xem bài văn của chị sao? Đương nhiên rồi, em thấy chị viết hay lắm. Cảm ơn em. Em nói thật đấy. Là kiểu vô cùng tâm huyết ấy. Kiểu vượt qua phạm vi thi cử ấy. Giống như… giống kiểu nhà văn viết cho mọi người khác đọc ấy.
Làm gì có ai viết văn cho chó đọc đâu chứ. Em có việc gì không? Em muốn tìm học trưởng Thịnh Hoài Nam. Được. Tìm cậu đấy. Chị thấy chắc em cũng điên rồi. Người ta chắc mới lớp 10 đấy.
Xin lỗi em nhé, vừa nãy chị ấy chỉ đùa em thôi, em đừng để bụng nhé. Học trưởng, chào anh. Em học lớp 10-5, em tên Cảnh Cảnh. Em là bạn cùng bàn với Dư Hoài. Hôm nay cậu ấy bị ốm, không thể đi học.
Nên nhờ em trả quyển tập này cho anh. Cậu ấy nói cảm ơn anh. Khách khí cái gì chứ? Em gọi anh như lão gia ấy. Em xin lỗi. Em làm bẩn vở của anh mất rồi. Không phải. Là do mình lúc nãy đòi xem.
Nên không cẩn thận làm bẩn, mình xin lỗi. Không sao. Vở thôi mà, thực ra viết vào rồi cũng chẳng cần nữa. Em, cũng là lớp 10 sao. Không phải, mình học khối 11 lớp văn 1. Hình như chúng ta kéo cờ cùng nhau rồi thì phải. Cậu tên Lạc…
Mình tên Lạc Chỉ. Cảm ơn nhé. Phiền các cậu chạy đến đây một chuyến rồi. Việc nên làm mà. Làm phiền rồi, bye bye. Chị, sao chị đi nhanh thế ạ? Cảnh Cảnh, cảm ơn em nhé. Cảm ơn em? Tại sao ạ? Em có biết không?
Niên khóa của bọn chị giống lớp 10 bọn em, cũng chuyển đọc văn hay. Chị đi trước đây. Bạn ơi, cậu gọi Cảnh Cảnh giúp mình với. Được. Cảnh Cảnh không có ở đây. Thôi bỏ đi. Hàn Tự. Cậu đi đâu thế? Không sao. Giản Đơn. Hàn Tự.
Sao cậu cũng đến thư viện vậy? Mình đến mượn sách đọc. Lược sử thời gian. Cậu có hứng thú với cái này à? Đúng thế, mình thích thiên văn học mà. Cầm nhầm rồi. Chẳng hiểu là tiếng gì. Sao thế? Không sao. Thực ra… Thực ra mình…
Học sinh trước rất là chăm chỉ. Cái gì? Cậu xem, trên đó có rất nhiều ghi chú. Đúng rồi, tại sao lại dùng bút hightlight đen chứ. Dùng bút xanh để đánh dấu chứ. Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Mình thấy sách này rất thú vị. Giản Đơn.
Mình đúng là xem thường cậu quá rồi. Thực ra gần đây mình mới có hứng thú thôi. Thế nên cậu đã mượn bao nhiêu sách về hả? Đúng thế, tại mình đã nói phét rồi. Mình nói mình thích thiên văn học. Đã giả bộ thì phải giả cho trót thôi.
Chỗ nào là thiên văn chứ? Đây rõ ràng là thiên thư mà. Các cậu xem không hiểu đâu. Ông trời nhất định sẽ bị cậu làm cho cảm động mất. Thật à? Cậu nói tiếp về Thịnh Hoài Nam đi. Anh ấy đẹp trai như thế à? Rất rất là đẹp trai.
Thế cậu làm gì mà không chụp lại vài tấm chứ? Ngày nào cũng vác theo máy ảnh, làm cảnh à? Nếu là cậu cậu có làm không? Nhìn cái mặt hạnh phúc của cậu ấy kìa. Beta, cậu tiến triển thế nào rồi? Cứ đi nói người khác thế. Còn được chứ?
Thầy ấy có thể sẽ mời mình đi ăn KFC đấy. Thật sao? Mình nói bừa vâỵ chứ, cũng không chắc. Mình thấy sao ba chúng ta chỉ có mình cậu ấy là tiến triển thần tốc thôi. Tiến cái gì chứ? Không có gì. Làm gì đấy? Mình có cướp của cậu đâu.
Nhìn thấy chưa, Giản Đơn? Người hạnh phúc là sẽ có dáng vẻ như thế đấy. Chúng ta cùng nhau cố gắng. Tiểu tử này. Còn dám chơi mật mã với anh đây. Đợi chút nhé. Anh đây sẽ cho cậu một món quà lớn.
Chiêu thứ hai cũng lợi hại đấy, được gọi là xuân phong phất liễu. Bạn Dư Hoài. Cảm ơn cậu đã cho mình mượn quyển điền chữ này. Cậu nói xem mình mới không đến bao lâu mà não cậu đã úng nước rồi à? Cậu đừng lắm lời, quà cảm ơn đâu?
Đợi một chút. Này. Đây là cái gì? Mở ra mà xem. Mình kẹp bên trong đấy. Đáng ghét. Không có. Đây là cái gì? Cậu không phải đến ngay Sodoku cũng không gặp qua chứ? Biết là Sodoku. Nhưng… tại sao là cái này? Không phải, cậu… Cậu tưởng là gì chứ?
Mình nói là quà cảm ơn. Sao lại là Sodoku chứ? Cái gì là Sodoku? Mình nói nhé, đây là Sodoku mà do chính anh đây tự thiết kế nhé. Chỉ cần cậu giải được chắc chắn sẽ có quà. Thật sao? Có khi nào mình lừa cậu chưa?
Không phải Dư Hoài, cậu đúng là cái đồ Dư Hoài. Cậu làm gì thế? Cậu bắt nạt mình đúng không? Rõ ràng là cậu biết mình dốt toán, cậu còn cho mình cả Sodoku này. Cậu làm gì thế? Cậu đừng có xé. Mình tặng cậu quà, cậu còn đánh mình nữa.
Cậu có cần… Cậu lại đến tìm Cảnh Cảnh à? Mình giúp cậu gọi cậu ấy. Không cần nữa. Cậu làm gì thế? Cậu là đồ ngốc. Đẹp thế. Thú vị lắm đấy. Đúng rồi. Mình cứ thấy vết gạch với đánh dấu này hình như là do hai người viết. Tại sao?
Mình cảm giác vậy. Mình nhìn thấy nét ngang này khá cẩu thả. Nhưng chữ chú thích này thì lại rất cẩn thận. Thật á? Cậu quan sát kỹ thật. Xin lỗi. Không sao, không sao. Hàn Tự. Cậu xem, trên đây có chữ màu xanh này. Hôm qua lúc cậu trả sách,
Có lẽ tâm trạng không được tốt. Mình muốn hỏi cậu, nhưng vẫn không dám. Thực ra chẳng đọc được gì trong quyển sách này cả. 010 514. Ý gì thế? Xem quyển của cậu đi. Mình sắp nát cả óc rồi. Không biết mấy quyển sách này
Làm sao có thể đọc hết được đây. 000 621. Chúng ta hình như đã phát hiện ra một bí mật lớn đã được cất giấu nhiều năm nay. Bí mật gì? Nếu mình không nhầm, thì có lẽ là một nữ sinh và một nam sinh. Cùng đọc một quyển sách.
Sau đó viết cảm nhận của mình sau cuốn sách. Thế thì là bí mật gì? Cậu không thấy rất cảm động à? Vì người con trai mà mình yêu mến, cứ lao đầu xem những thứ mà mình không thích. Con gái các cậu ảo tưởng lắm. Chúng ta đi tìm xem thử đi.
Trên những sách còn lại có lẽ còn có đấy. Đi nào, chúng ta đi tìm thử đi. Mình không đi, nhạt nhão. Sao cậu lại đến đây? Mình muốn xem xem học sinh lúc trước đã xem qua những sách gì. Vậy chúng ta cùng tìm nhé.
Hôm nay thấy cậu trả quyển sách này cho thư viện. Mình đã tò mò mà mượn nó để xem. Có lẽ lần sau có thể gặp được cậu. Mình ngay cả một câu cũng không thể nói được. Mình rất vui, hôm này cậu bỗng nhiên hỏi mình.
Có phải cũng thích đọc quyển sách này không? Haha. Những thực ra là do mình nhất thời sơ sót không giấu kỹ. Mình không thể để cậu phát hiện được. Mình toàn tìm sách của cậu để xem. Hôm nay là Giáng Sinh. Mình thấy cậu nhận được sôcola của cậu ấy.
Hôm nay lúc cậu trả sách có lẽ tâm trạng không tốt. Mình muốn hỏi cậu nhưng lại không dám. Đầu mình như sắp nổ tung rồi. Thật sự không biết những cuốn sách này cậu làm sao có thể xem hết đây. Mình đã xem lễ tốt nghiệp của cậu.
Nhưng mình vẫn phải ở đây đợi thêm một năm nữa. Trước khi cậu đi Mình nhất định sẽ nói ra hết những lời mình muốn nói. Lược sử thời gian Có lẽ bình dị như chúng ta bắt đầu giữ lại một bí mật đầu tiên, được gọi là thích.
Nào, em nào lên giải bài sau đây. Thầy Trương, em ạ. Thế em lên đi. Thầy Trương, em làm xong rồi. Rất tốt. Tưởng Niên Niên làm bài này sai điển hình. Thầy giảng cho các em một chút. Chỗ này các em đều nhìn ra chứ? Cái đó.
Mình xem xong rồi, cảm ơn nhé. Không cần khách khí. Sách này viết chuẩn phết. Quyển này mình viết linh tinh mà. Cậu viết á? Không phải, không phải. Được, thế đi trước nhé. Mình viết thì làm sao? Không được sao? Lộ Tinh Hà. Cậu làm gì thế? Cảnh Cảnh.
Cậu có biết không? Khoa học và nghệ thuật cuối cùng cũng có nhiều thứ tương đồng. Mình có thể hiểu cái đẹp của khoa học. Cậu cũng có thể hiểu cái đẹp của nghệ thuật. Cũng giống như phản ứng tiếp theo đây mình muốn cho cậu xem.
Nhìn thì thấy như hai chuyện bình thường đặt cạnh nhau, nhưng lại sản sinh ra một phản ứng đẹp biết bao. Sao lại mạnh thế chứ? Lộ Tinh Hà. Em cứ đợi đấy. Mình cũng không thân với cậu ta lắm. Không thân lắm mà người ta tỏ tình cậu à?
Dư Hoài rốt cuộc có thái độ gì? Lộ Tinh Hà đàn áp Dư Hoài không chút đắn đo. Cậu làm bài xong chưa? Nhưng mà việc hôm qua cậu ta làm ngầu hơn cậu nhiều. Dư Hoài! Cậu làm gì thế? Rốt cuộc cậu có từng thích mình không? Cậu nhóc.
Ở đây không có việc của cậu. Đây là bạn tôi, chúng ta có gì thì từ từ nói. Không bị hỏng chứ? Dư Hoài. Còn đau không? Mình xin lỗi, xin lỗi. Cho cậu chết này!