Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 21 | iQiyi Vietnam

    Bố mẹ mình đã đặt vé máy bay cho mình đến Bắc Kinh học rồi. Hàn Tự bây giờ không thích mình nữa rồi. Cậu ấy thích Bối Lâm. Mình cứ tưởng mình sẽ luôn tốt với cậu như thế, sẽ có một ngày cậu sẽ nhìn thấy mình.

    Nhưng bây giờ mình đợi không được nữa. Bởi vì cậu đã thích người khác rồi. Giản Đơn. Mình hỏi cậu một lần nữa. Giản Đơn rốt cuộc đi đâu rồi? Giản Đơn, cậu đang ở đâu vậy? Mình ở đây này. Là mình, mình đến cứu cậu đây. Chu Mạt.

    Cậu sắp thi rồi à? Nghe nói phải kéo nhau đi tập huấn. Thế chúng ta không gặp nhau hơn 10 ngày rồi. Cậu có nguyện vọng gì không? Nhưng mình có. Nhưng bây giờ đã thành hiện thực rồi. Tình đơn phương mà, thua thì phải chịu thôi.

    Sau này mình học khoa xã hội rồi. Chúng ta cũng mãi mãi là bạn tốt nhé. Của cậu vẫn còn chứ? Đương nhiên rồi. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Rốt cuộc cậu đang ở đâu vậy? Trên điện thoại cậu nói sắp đến rồi à. Sao cậu không đáng tin chút nào vậy?

    Cảnh Cảnh. Nhớ cậu chết đi được. Chào chú, chào cô. Để cháu cầm giúp ạ. Cứ để chú, cứ để chú, Ăn đi, ăn mạnh vào. Có ai theo đuổi cậu không? Thật sao? Thật đấy. Vậy có ai bắt nạt cậu không? Có thể sao?

    Tính cậu như thế người khác làm sao bắt nạt nổi. Toàn cậu bắt nạt người ta thôi. Làm gì đấy? Xăm hình à? Đây không phải là xăm hình. Không phải, bây giờ cậu có tí nổi loạn đấy à? Đây là bùa may mắn. Là cậu ấy vẽ đấy. Cái đó.

    Lớp mình có gì hot không? Cậu muốn nghe cái gì? Cứ xem như mình chưa hỏi. Trương Bình và Thẩm Đồng yêu nhau rồi. Thật sao? Thật đấy. Mình cảm thấy hai người họ rất xứng đôi. Vậy sao? Sao lại lại không cảm thấy vậy? Gì vậy? Con người Tưởng Niên Niên mình

    Chẳng lẽ chỉ biết chìm đắm trong quá khứ thôi ư? Có phải không? Cười. Tập 21 Cảnh Cảnh, ba năm của mình lãng phí rồi. Con chậm chút đi. Con hiểu lời mẹ nói rồi chứ? Con phải ý thức được tính quan trọng của lần này. Thành bại nằm ở đây đấy.

    Nghĩ thử xem mấy năm này, con tốn bao nhiêu công sức như thế, hy vọng đỗ đại học không lớn bằng cuộc thi này. Nhưng trước khi thi, con cũng không được thả lỏng đúng không nào? Được rồi, mẹ, con biết rồi. Được được được, nào nào. Chậm thôi, từ từ.

    Phụ huynh không được vào. Cái gì? Trong này là huấn luyện khép kín. Phụ huynh không được vào. Đây là con trai tôi. Cuộc thi lần này rất quan trọng đối với nó. Ai đến cũng như vậy cả. Đây là quy định. Mẹ, mẹ quay về đi. Đừng lo lắng nữa.

    Vậy được rồi. Vậy mẹ về đây. Nhất định phải nỗ lực đấy, cố lên. Mẹ tin con đấy. Cháu chào cô. Chào cháu, cố gắng lên. Cố lên. Ở đây, ở đây, ở đây. À, hai người đến sớm thế. Xin chào, xin chào. Xin chào, xin chào. Phạm Bân “văn võ song toàn”.

    Mình là Chu Mạt, nghĩa là cuối tuần. Không ai coi cậu làm ngày cuối tuần chứ? Không có, sau này mong cậu chiếu cố. Dư Hoài. Vật lý của mình cũng tạm. Cùng trau đổi nhé. Được, cùng học hỏi. Còn có hình xăm à? Thật hay giả vậy? Cậu làm gì thế?

    Sao thế? Đụng một chút làm sao thế? Không sao, không sao. Mọi người có thể ở nhau ở cùng nhau thì là duyên phận có phải không? Cậu tên gì? Triệu Thi. Được, sau này có gì giúp đỡ nhé. Alo. Alo. Sao không nói chuyện? Mình cảm thấy thế này cũng rất tốt.

    Cậu ở bên đó sao rồi? Thuộc hàng ưu tú như cậu, áp lực lớn lắm không? Trong mắt anh đây thế này thì đã ăn thua gì. Mình thấy mấy người bọn mình ở đây đã có chút ngơ vì học rồi đấy. Hả, sao thế?

    Hôm nay có một cậu bạn trong ký túc xá mình, nhìn thấy dấu tích trên cánh tay mình còn nghĩ là hình xăm đấy? Vừa vào đã chà. Cậu ấy chà mất rồi à? Cậu ta dám. Anh đây đương nhiên đã liều mình bảo vệ được nó rồi.

    Đợi cậu về mình sẽ kiểm tra. Vậy mình mấy ngày nay sẽ không tắm nữa. Ngày mai cậu có gọi điện thoại cho mình không? Đương nhiên rồi. Chúng ta không phải đã nói là phải động viên lẫn nhau sao? Được rồi, mình không nói với cậu nữa.

    Đấy là nói chuyện với bạn gái hả? Ừ, có lẽ vậy. Cái hình xăm giả đó là bạn gái vẽ hả? Ngưỡng mộ à? Ngưỡng mộ. Trong này không cho mang theo điện thoại đấy. Sao cậu còn không nộp lại thế? Một, hai, ba. Cảm ơn. Nhanh lên, nhanh lên. Qua đây.

    Không dễ gì đến đây, bố mẹ cũng chụp một tấm đi. Bố không chụp nữa, không chụp nữa. Mau lên. Cười một cái, biểu cảm tự nhiên chút. Một, hai, ba. Nhưng không phải là quản chặt sao? Mọi người đều phải nộp điện thoại lên? Lần này không thể liên lạc nữa.

    Nhưng cũng không sao. Không phải, không phải. Cậu đừng vội, mình không phải có ý đó. Ý mình nói là lòng minh vẫn luôn ở bên cậu. Chúng ta cùng nhau cố gắng nhé. Cậu không được thua mình đâu nhé. Mình nhớ cậu. Có người đến, mình cúp máy nhé.

    Mau lên, ngoan nhé. Được rồi. Được chưa nào? Buồn nôn chết được. Rất chi là bình thường. Cho nên cậu thực sự sẽ nộp điện thoại sao? Chia ly tạm thời này sẽ khiến cho sự hội ngộ của chúng ta thêm ấm nóng. Tôi hỏi lại một lần cuối.

    Còn ai chưa nộp điện thoại nữa? Được, nếu các em đã đến đây thì nên biết mình đến đây để làm gì? Nếu để tôi phát hiện được điện thoại của em chưa nộp. Được rồi, bây giờ bắt đầu làm bài. 20 phút sau nộp bài. 20 phút ạ?

    Thi khoa đạo diễn đông thật ấy ạ. Con không phải thích nhiếp ảnh sao? Sao con lại đăng ký khoa đạo diễn? Con bé lớn rồi, hãy để nó tự chọn con đường của mình đi. Cảnh Cảnh. Được rồi, hết giờ rồi. Hết giờ rồi. Với tư cách là học sinh thi đấu.

    Đề này các em cầm lên một cái thì đã có thể trả lời mà không cần do dự. Với đề này, tự các em nên có những tìm hiểu sơ bộ. Tiếp theo chúng ta chỉ làm 3 việc. Ăn cơm, đi ngủ, và làm đề.

    Hóa ra trường của các cậu là thế này. Sao nào? Không tồi chứ? Bây giờ cậu còn cúp học không? Cậu đừng có nói làm gì. Cũng chẳng có Phan Nguyên Thăng quản, đến trốn học cũng không có hứng nữa. Này, Tiểu Lộ. Lại đổi bạn gái rồi sao? Đừng nói linh tinh.

    Cô ấy không phải là người… Biết rồi. Đi đã. Cô ấy biết gì chứ? Sao cậu ấy lại nhìn mình như vậy? Cái đó, hay là đi xem triển lãm của bọn mình một chút đi. Thực ra mình thích nhất vẫn là bức này. Con nà, cậu có thể tưởng tượng được không?

    Ở đây chỉ có một lựa chọn. Bệnh nào không được uống trà. Cái gì mà loét dạ dày với hư thận. Mình lại không phải đến để học y. Cậu ở bên đó có phải áp lực cao lắm không? Trong từ điển của anh đây không có hai từ áp lực ấy.

    Nếu mình có được tâm thái này của cậu thì tốt quá rồi. Không phải cậu sùng bái mình sao? Thế cậu cố gắng mà đuổi theo nhé. Đừng để mình bỏ lại quá xa đấy. Ừ, nhất định. Danh sách có rồi kìa. Mau đi xem thử. Sao thế? Đây là. Không dám xem.

    Xem gan con kìa. Vậy bố với mẹ đi xem nhé. Đợi một chút. Vậy được ạ. Con ra cửa đợi hai người nhé. Chào thầy Vương. Thầy Vương. Em là Dư Chuẩn phải không? Là Dư Hoài, ba chấm thủy ạ. Con qua rồi sao? Bố đối chiếu 3 lần, mã số đúng cả.

    Tốt quá rồi. Được rồi, chúng ta về chúc mừng đàng hoàng một chút. Vậy bố đi đón xe trước. Bố mẹ đợi con một lát nhé. Cảnh Cảnh. Trần Tuyết Quân. Hơi bừa bộn, cứ ngồi tùy ý nhé. Không ngờ lại trùng hợp như vậy. Có thể gặp cậu ở đây

    Cậu thì khoa diễn xuất sao? Đúng vậy, điện thoại của cậu kêu phải không? Đúng là của cậu rồi. Không để ý. Alo. Lúc này cậu làm gì mà không nghe điện thoại của mình? Cậu cũng không trả lời tin nhắn mình còn gì. Mình không để ý. Cậu thi thế nào rồi?

    Mình qua rồi. Chúc mừng, chúc mừng. Cảm ơn. Đúng rồi, đợi cậu quay về. Mình có chuyện muốn nói với cậu. Chuyện gì? Đưa đây. Alo. Alo. Bạn trai à? Không phải, không phải. Thật ra mình thấy có thể gặp cậu ở đây cũng rất trùng hợp. Cậu cũng thích xem phim sao?

    Cũng không phải là thích lắm. Mình muốn thi đại học ở Bắc Kinh. Thích Bắc Kinh? Thủ đô mà. Trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa của nước mình. Sao cậu nói như đọc bài khoa vậy? Còn cậu thì sao? Sao cậu lại thi khoa diễn xuất? Vui mà.

    Trước đây mình quen một người bạn. Anh ấy làm đạo diễn. Cũng bảo mình đóng vai nữ chính. Thực ra nói trắng ra là định tán tỉnh mình. Nhưng sau này mình đi diễn rồi, lại phát hiện thú vị cực. Đúng rồi, bọn mình còn phải thi tiểu phẩm ngẫu hứng nữa.

    Cậu có thể dạy mình được không? Mình cũng muốn dạy cậu. Nhưng mình cũng không rõ lắm, không biết có phải ôm chân Phật không nữa đây. Mình nghĩ nhất định sẽ không vấn đề gì đâu. Loại người cái gì cũng không biết, chỉ được cái mặt như mình.

    Chỉ có thể thi diễn xuất thôi. Cho nên nếu mình cái gì cũng không biết, cũng không được đẹp lắm, cũng chỉ có thể thi đạo diễn thôi. Đây không phải là từ trường sao? Còn chưa hỏi cậu câu tổng hợp nữa. Thế này không được rồi. Tránh ra đi. Tắm xong rồi.

    Còn giải đề à? Đây không phải đề từ trường sao? Đơn giản hơn đề tổng hợp nhiều. Đi đâu thế? Ra ngoài đi dạo. Ông chủ, có bán card điện thoại không ạ? Có card điện thoại cũng vô ích. Hư từ lâu rồi. Sao con còn chưa sấy tóc nữa?

    Dọa chết con rồi. Sao mà nhanh thế ạ? Tắm thôi cũng đâu mất nhiều thời gian. Mẹ, bộ đồ ngủ này của mẹ mấy năm rồi đó. Ừ. Sao mẹ không mua bộ mới? Có thể mặc được thì mặc thôi, tiết kiệm được gì hay nấy.

    Sau này có nhiều thứ con phải dùng tiền nữa. Mẹ. Ừ. Họ đều thương yêu mình 100%, thương đến nỗi không cho đối phương một chỗ trống nào luôn. Còn mình lại chiếm hết cả hai phần. Sao cậu lại đưa mình đến Học viện Nhạc kịch Trung ương chứ?

    Chẳng phải cậu đang lo lắng vì kỳ kiểm tra tiểu phẩm của cậu sao? Hả? Đến cả thầy giáo viên kịch trung ương cậu cũng quen sao? Đi rồi sẽ biết. Bên này. Phúc Nhi, mẹ muốn con đừng bao giờ gặp lại người nhà họ Chu nữa. Được, mẹ. Không, con phải thế.

    Có cần thiết không? Không, em phải nói… Giả vờ xem kịch. Được, có thể quỳ xuống nói. Nào, đọc thoại. Đưa mình đến đây làm gì? Cậu có biết cái gì là diễn xuất không? Mình cũng không biết? Cậu. Vậy cậu biết Da Vinci không? Da Vinci? Ừ

    Cậu nói đến phim “Ninjia rùa” à? Mình biết, mình biết. Mình đã từng xem rất nhiều tranh của ông ấy. Nhưng có một lần mình xem bản thảo của ông ấy, mới biết được trước khi vẽ một bức tranh, đều phải tốn rất nhiều tâm huyết.

    Động tác của mỗi nhân vật, bố cục, thần thái phải vẽ vô số bản thảo mới có được bức tranh cuối cùng. Cho nên mình cảm thấy cũng giống như diễn xuất vậy. Màn diễn xuất cậu thấy được đã là kết quả rồi. Cho nên mình thấy vì học tốt,

    Hãy xem thật nhiều những công tác chuẩn bị này. Mình thấy càng có ích hơn. Sao thế? Mình chỉ cảm thấy rất hiếm khi cậu có thể làm một việc gì đó thật nghiêm túc. Chuyện của cậu đương nhiên mình nghiêm túc rồi. Đúng rồi, vẫn còn một chuyện.

    Tối hôm nay chúng ta cùng đi ăn đi. Mình mời. Hay là để hôm khác đi. Mình đến Bắc Kinh lâu thế rồi, cứ bận bịu suốt, vẫn chưa ăn được bữa ăn nào tử tế với gia đình cả Nhưng mà ngày mai lớp chúng mình ra ngoài viết báo cáo hết rồi.

    Lần sau mình gặp cậu nhé. Cũng không biết là khi nào nữa? Vậy được. Lát nữa mình gọi cho mẹ mình. Cậu làm gì mà vui thế? Là cậu mời mà, cậu ngốc à? Đương nhiên vui rồi. Ra đây đi. Thầy Vương. Em đến xem thử bài tập hôm qua.

    Em muốn xem thử bài em được mấy điểm. Giao điện thoại ra đây. Thầy Vương, em không có. Tôi không biết cả ngày, đầu cậu đang nghĩ cái gì? Nếu tôi là em thì bây giờ chắc tôi không ngủ được rồi. Em hiểu rồi.

    Em chỉ muốn gọi cú điện thoại cuối cùng thôi ạ. Xin chào, xin đừng ngắt máy, chúng tôi đang kết nối số điện thoại mà quý khách gọi. Nếu em không tận tâm với cuộc thi thì tùy em. Em cứ lấy điện thoại ra đi. Em muốn gọi cho ai thì gọi.

    Con đang ở đâu đấy? Khi nào về? Con đang xem kịch cùng bạn ở ngoài. Con bảo mẹ rồi mà. Hôm nay con về sớm đấy. Mẹ nghe nói có quán đồ ăn ngon lắm. Tối nay chúng ta cùng đi ăn nhé. Chuyện đó, mẹ à. Con nói với mẹ một chuyện.

    Đúng rồi, mai mẹ đáp chuyến bay sớm. Có cuộc họp gấp cần mẹ quay về. Cơ hội hiếm có, đến giờ mẹ vẫn chưa đưa con đi ăn bữa tử tế nào. Đúng rồi, con lúc này muốn nói với mẹ chuyện gì? Không có gì ạ. Con, lát nữa sẽ về ạ.

    Lộ Tinh Hà. Được rồi, mình nghe hết rồi. Giọng mẹ cậu cũng vang thật đấy. Xin lỗi nhé. Được rồi, mình đưa cậu về. Mình tính cả rồi. Những đồ này vừa lúc có thể ăn đế hết ngày thi của cậu. Đây đều là một mình cậu mang đến à? Đúng vậy.

    Mình xuống xe liền lao đến đây luôn. Cũng không biết xung quanh nơi này như thế nào. Mình sợ ở đây không có cửa hàng nào. Lỡ như uống công một chuyến thì phải làm sao? Đúng rồi. Hôm nay mình cúp một tiết toán để đến đây đấy.

    Mình chắc phải đi liền đây. Nếu không sẽ không kịp xe mất. Giản Đơn. Cậu thật tốt với mình. Sao thế? Chu Mạt mình không phải là người không có lương tâm. Cậu tốt với mình, mình ghi nhớ hết. Những đồ ăn đều là của cậu đấy.

    Không được chia cho Dư Hoài đâu. Được, mình đảm bảo. Ngốc à, mình đùa với cậu thôi. Anh em các cậu tốt như thế, về nhà không chừng lại quên mình ấy chứ. Sao thế? Không có. Mình chỉ lo cho Dư Hoài thôi. Dư Hoài, cậu ấy sao thế?

    Mấy ngày này tâm trạng của cậu ấy không tốt lắm. Cậu ấy cũng có lúc tâm trạng không tốt sao? Là ở đây sao? Đúng vậy, cảm ơn cậu. Cậu. Mình làm sao? Cậu không giận mình chứ? Mình đã đồng ý đi ăn cùng với cậu mà lại đổi ý.

    Chủ yếu là … Mình là người nhỏ mọn thế à? Cậu làm gì thế? Sao cậu không nghiêm túc nổi hai phút thế? Mình là không vui lắm, cũng không giận. Mình chỉ cảm thấy sắp không gặp được cậu nữa. Cậu vẫn còn thích cậu bạn cùng bàn của cậu à? Mình…

    Mình cứ nghĩ đến Bắc Kinh rồi, có cuộc sống mới rồi. Mình sẽ không còn thích cậu nữa. Nhưng gặp lại cậu, mình vẫn rất vui. Mình thấy cậu ở Bắc Kinh cũng rất tốt. Mình cũng rất vui. Cậu lại thế? Sau này gặp lại.

    Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Đi đâu mất rồi? Nào, nào, nào. Nào, cạn ly. Con người anh cũng thật là, vừa lên đã uống rồi. Không nói gì cả à? Chúc mừng Cảnh Cảnh nhà chúng ta thi đậu.

    So với thi đậu Mẹ có thể nhìn thấy Cảnh Cảnh ở giai đoạn này cố gắng, trưởng thành, mẹ càng hài lòng hơn. Lão Cảnh. Hả? Mấy năm nay tôi luôn tiếc nuối bản thân đã không tham dự vào quá trình trưởng thành của Cảnh Cảnh.

    Nhìn thấy anh mấy năm này chăm sóc cho nó tốt như thế. Anh vất vả rồi. Tôi kính anh. Sao em vẫn khách sáo với tôi như vậy chứ? Tôi cũng không biết nên nói gì nữa? Đó là vì con gái chúng ta ngoan ngoãn. Bố, mẹ.

    Thực ra, con cảm thấy con không có ngoan ngoãn đến vậy. Lúc trước con cũng thường không hiểu chuyện, còn tức giận với hai người Nhưng lần này đến Bắc Kinh rồi, con mới có cơ hội để tỉnh ngộ. Hơn nữa con cũng hiểu được rất nhiều chuyện.

    Tóm lại con cảm ơn bố mẹ. Con gái lớn rồi. Nào nào nào. Cạn ly. Cạn. Đề thực nghiệm là điểm yếu của các em. Các em thường sẽ thiếu bước hoặc thao tác không đúng. Lần này các em phải để tâm cho thầy nhé.

    Lần này chúng ta sẽ thực hành bảng điện. Yêu cầu mọi người thiết kế một thí nghiệm, tính toán làm sao chuyển dòng điện một chiều phức tạp thành dòng diện một chiều đơn giản. Bây giờ bắt đầu đi. Mau lên, còn nghĩ gì thế? Được, nhóm tiếp theo chuẩn bị nhé.

    Người còn lại đợi chút nhé. Lưu ca, anh cũng đến thi sao? Gần đây anh bận gì thế? Tôi mới quay phim xong mà. Lần này đến thi mà không có thành tích gì sao được. Trình độ của Lưu ca đây, đến đâu người ta cũng tranh nhau giành lấy anh thôi.

    Cô gái, cô cũng đến thi đạo diễn à? Em đã quay được phim gì chưa? Chưa à? Trong nhà có người làm cái này không? Tôi chỉ đến thử thôi. Được, nhóm thứ ba chuẩn bị vào. Đến chúng ta rồi, đi thôi. Chu Mạt, tôi đi trước đây. Giúp tôi trông chừng nhé.

    Cậu đi đâu đấy? Cậu đi đâu đấy? Cái này của Dư Hoài làm à? Các em tự giới thiệu mình đi. Thưa các thầy cô tôn kính của Học viện điện ảnh Bắc Kinh. Chào mọi người. Em tên là Lưu Qua. Thực ra, năm ngoài em cũng đã đến thi một lần rồi.

    Cuối cùng vẫn vì học thuật không được xuất sắc lắm. Cho nên em đã chuẩn bị một năm. Được rồi, được rồi. Giới thiệu ngắn gọn là được rồi. Người tiếp theo. Kính chào các thầy cô giáo! Em tên là Trương Đào. Đến từ Trung học số 6 của Hà Bắc.

    Em cảm thấy điện ảnh là một nghệ thuật tạo dựng những giấc mơ. Em muốn cống hiến cả đời mình cho điện ảnh. Người tiếp theo. Em tên là Cảnh Cảnh. Không sao, đừng căng thẳng. Cứ nói ngắn gọn là được. Cứ nói sơ lược về bản thân em là được rồi.

    Chào thầy cô, em tên Cảnh Cảnh. Là từ trùng điệp. Bình thường em rất thích chụp ảnh. Bạn em nói em khá hợp với Học viện điện ảnh. Nên em muốn thử sức một chút. Người tiếp theo. Chào thầy cô, em tên là Trương Đình Đình. Được rồi.

    Đề mục của các em là chờ đợi. Các em đang chờ đợi một người ở trạm xe. Một người vô cùng quan trọng. Các em suy nghĩ một chút đi. Nhóm vửa nãy vào đi. Bắt đầu đi. Cậu nói xem người này sao còn chưa tới? Chuyện gì thế? Lâu lắm rồi.

    Được rồi, đừng đợi nữa. Đợi đến chết cũng không đến đâu. Cậu ấy lần nào cũng như thế. Đúng đấy, có bao giờ cậu ta đúng giờ đâu. Có phải không? Đúng là không đúng giờ gì cả. Lần đầu tiên hẹn mà cậu ta đã như thế rồi. Cứ như thế không được.

    Quá khinh người rồi. Cậu ta mà đến phải phạt hai chai nước. Khát chết rồi. Làm sao đây? Làm sao đây? Than thở gì nữa, làm sao đây? Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.

    Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy. Alo. Alo. Có ai không? Nói chuyện đi. Alo. Alo, Cảnh Cảnh. Là Dư Hoài phải không? Là mình, là mình đây. Mình là Dư Hoài, mình là Dư Hoài. Cậu có nghe thấy không? Nghe không rõ lắm, nhiều tạp âm lắm.

    Nhưng chắc là cậu rồi. Đồ khốn. Sao cậu mất tích lâu vậy? Không phải đã hứa với nhau cậu chuẩn bị thi, còn mình thi học viện. Mỗi ngày đều phải gọi điện động viên nhau sao? Cậu đi chết đâu vậy? Mình đã cố hết sức rồi. Mình luôn nhớ cậu.

    Mình cũng nhớ cậu. Mình làm sao thế này? Dư Hoài, cố lên nhé. Cậu là người mình rất sùng bái. Alo, Cảnh Cảnh. Alo, Cảnh Cảnh. Alo. Alo, Cảnh Cảnh, cậu nghe thấy không? Alo. Em kia, hết thời gian rồi. Em xin lỗi, em xin lỗi. Em này, đợi một chút.

    Em tên Cảnh Cảnh đúng không? Vì em tên Cảnh Cảnh, nên em đã nghĩ ra một bạn nam tên Dư Hoài đúng không? Trong ý tưởng của em, Dư Hoài là bạn trai em đúng không? Cảnh Cảnh Dư Hoài. Nghe rất lãng mạn. Dư Hoài, cậu ấy không phải là bạn trai em.

    Tình huống này là em nghĩ ra sao? Em không có nghĩ. Là em thật sự nghe điện thoại. Nghe điện thoại thật ư? Thầy ơi, em sai rồi. Có phải lúc đang thi không được nghe điện thoại đúng không ạ? Chủ yếu là do em có người bạn sắp thi,

    Em muốn cổ vũ cho cậu ấy. Được rồi, các em ra ngoài đi. Dư Hoài, nghỉ chút đi. Ngày mai phải thi rồi. Nào, thả lỏng chút đi. Các cậu chơi đi, tôi xem lại một chút. Chu Mạt, anh em này của cậu được đấy. Tôi thấy lần này có kịch xem rồi.

    Đương nhiên rồi, Dư Hoài là đồ đệ của tôi mà. Ba con 8, một con 3. Qua. Được rồi, bắt đầu làm bài đi. Vậy bố đi xem giúp con nhé. Để tự con đi xem ạ. Được.

    Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Dư Hoài. Mình không đậu. Cậu.. nhất định phải thi tốt đấy. Quá biến thái rồi. Câu thứ 5 là tổng hợp 3 môn nữa chứ. Lúc mới làm tôi còn tưởng là cơ học.

    Suýt nữa là nhầm rồi. Ây ya, đề tổng hợp sao thế? Chúng ta đã ôn tập nhiều lần rồi mà. Ra ngồi rồi nói. Đề tổng hợp. Cảnh Cảnh. Có phải cậu rất muốn thấy mình khóc như một đứa trẻ không? Có phải mình khiến cậu thất vọng rồi không?

    Giải nhất là không thể được rồi à? Bác làm như vậy không chỉ không làm giảm áp lực cho cậu ấy, ngược lại còn khiến cho cậu ấy áp lực hơn. Bác có thật thử thử để hiểu cậu ấy chưa? Bây giờ cậu là thằng tồi.

    Cậu có biết bây giờ người cậu có lỗi nhất là ai không? Chính là Cảnh Cảnh. Sau khi thi xong, ngoắc tay. Cậu không có tài hoa, từ bỏ đi thôi? Mình thực sự, thực sự mệt rồi.