Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 24 | iQiyi Vietnam
Trang bìa tôi chụp đâu? Tôi đã không muốn làm từ lâu rồi. Mẹ, con đón chị về rồi nha. Cảnh Cảnh về rồi à con. Tôi vẫn cảm thấy làm giáo viên ở Chấn Hoa là hạnh phúc nhất, cho nên mình quay lại. Em và Dư Hoài có liên lạc với nhau không?
Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng. Em nhìn ba người nhà thầy này. Em có gặp qua Dư Hoài không? Dư Hoài, tôi Cả lớp đều không có tin tức của cậu ấy. Mở cửa, Dư Hoài. Họ chuyển nhà rồi. Lấy tôi nha. Nói như vậy,
Là cậu, vậy là cậu đồng ý rồi hả? Lâm Phàm, sao rồi? Làm phiền một chút. Cô không sao chứ? Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Cảnh Cảnh! Dư Hoài! Chị, chị không sao chứ? Chị, người này là ai? Chị, từ từ thôi, đau. Chị, đây mới là anh rể thật sự hả?
Mau ngủ đi. Chị, nhẹ tay thôi. Không phải cậu đang ở Mỹ sao? Sao lại quay về đây? Mình nghỉ hè, hơn một năm chưa về nhà. Mẹ tôi bệnh, tôi không yên tâm, nên quay về thăm mẹ. Bệnh gì vậy? Suy thận. Nếu như có thể đổi được thận,
Sẽ đỡ hơn rất nhiều, càng ngày sẽ khỏe hơn. Ừ. Sẽ khỏe hơn thôi. Trước kia từng nghe cậu nói, lúc cậu học cấp ba, bố cậu làm việc ở Châu Phi, bây giờ đã về chưa? Cũng lớn tuổi rồi, bố mình đã xin chuyển công tác về rồi.
Rốt cuộc lại bệnh tật đầy người. Đúng rồi, văn phòng làm việc của cậu thế nào? Sao cậu lại biết? Tôi, tôi có nghe nói. Vậy cái đơn hàng đó là của cậu? Đơn, đơn hàng nào? Cậu sống bên Mỹ có tốt chứ? Tốt. Rất tốt.
Alo, bố đừng lo, con về luôn đây. Bố mình, mình về phòng bệnh đây. Dư Hoài, lúc ở Bắc Kinh cậu có từng tìm tôi không? Tập 24 Cảnh Cảnh, Dư Hoài. Cảnh Cảnh, ngày mai trung tâm triển lãm quốc tế, có một nhiếp ảnh gia người Châu Âu tham dự.
Hai đứa mình đi xem nhé. Không đi đâu. Gần đây có nhiều đơn hàng lắm. Cảnh Cảnh, đơn hàng bí mật lại có thêm yêu cầu mới. Sách vở, dụng cụ học tập đều phải từ mười năm trước. Ừm. Sao vậy? Không có gì. À, đúng rồi,
Tối nay cậu ăn cơm một mình đi, chiều tôi có buổi chụp chắc phải đến tối muộn, Không cần chờ tôi đâu. Thu dọn đồ đi thôi. Một, hai, ba. Rất đẹp. Tốt. Nào, nào, nào. Chúng ta làm kiểu tiếp theo. Các em cứ tự nhiên đi,
Không cần tạo kiểu, cứ vận động tùy ý, giống như trong cuộc sống thường nhật ấy. Fanta, ở đó có rất nhiều cảnh cực kỳ đẹp, nói chung đến lúc đó chúng ta có thể nhảy lên chụp hình. Được rồi. Được thôi. Bây giờ,
Các bạn đạp chân về phía ống kía là được. Đừng có đạp thật nha, đạp hỏng máy là phải đền đó. Và phần thân trên các bạn không cần quá cứng nhắc. Một, hai, ba. Cứ xem nó là kẻ thù mà đạp đi. Coi như môn toán, là tên tiểu nhân bỉ ổi,
Nào, môt, hai, ba, yeah, rất đẹp. Sao cậu lại đến đây? Tôi, tôi gọi điện đến studio của cậu. Họ nói bây giờ cậu đang chụp hình. Sao cậu biết văn phòng làm việc của tôi? Tôi, tôi hỏi thăm Từ Diên Lượng. Vớ vẩn, cậu vốn không liên lạc với ai hết.
Được rồi, thật ra, tôi luôn theo dõi tin tức của cậu qua mạng. Số điện thoại của cậu là bao nhiêu ? Cho tôi ghi nhớ. Lần trước đi gấp quá, quên không hỏi. Cái số điện thần thánh đó cậu không dùng nữa à? Bỏ từ lâu rồi. Cảnh Cảnh,
Tôi, tôi có thể đến chỗ cậu nghỉ ngơi một chút không? Mẹ tôi hôm trước bệnh nguy cấp, tối qua mới cứu được mẹ, tôi, tôi đã hai ngày không ngủ rồi. Cố lên. Ưm. Tôi muốn thi cùng thành phố với cậu. Tôi biết rồi. Cậu biết gì chứ?
Tôi hy vọng đến lúc đó cậu có thể ở bên cạnh tôi. Ý cậu là gì? Tôi có chuyện muốn nói với cậu, nhưng mà đợi thi xong cấp ba nha. Coi như là phần thưởng cho cậu. Đã mười giờ rồi. còn làm việc à? Ăn cơm thôi.
Bình thường cậu đều ăn những thứ này à? Có ăn là tốt rồi. Mau ăn đi. Bình thường cậu đều ăn một mình hả? Ưm. Cậu cũng đảm đó chứ. Cậu sống như vậy đó sao? Cậu đã chất được bao nhiêu cái bát rồi? Nếu không vừa mắt, thì cậu rửa giúp đi.
Xu thế xã hội bây giờ chính là, người sống có quy tắc sẽ là người tuyệt chủng đầu tiên. Rửa xong để bát ở đâu? Không biết, cậu từ tìm đi. Vợ à rửa bát xong, Vợ lau bàn luôn đi nha. Bình thường người nào trong nhà học dở môn toán,
Mới phải làm vợ chứ? Nhà cậu vẫn còn máy chơi game à? Mua trên Taobao đấy. Ôn lại kỷ niệm. Hay là chơi một ván? Lúc tôi ba, bốn tuổi, nhà tôi cũng có một cái. Bố mẹ tôi rất hay chơi, Hai người chơi rất ăn ý. Mẹ tôi thì hay nóng vội,
Nên bà hay xung phong. Còn bố thì khá trầm tĩnh, cho nên hay ở sau yểm trợ. Tôi cực kỳ thích xem họ chơi. Bởi vì chỉ có trò chơi này, họ mới không cãi nhau. Cẩn thận đi, rơi cục đá rồi. Hồi nhỏ tôi luôn hy vọng,
Có một người có thể chơi cùng tôi đến cuối trận. Tại vì bố mẹ tôi, còn chưa kịp phá ải hết trò chơi này, họ đã ly dị rồi. Đến bây giờ, tôi cũng không biết tên trùm trông như thế nào? Nào, chơi thêm ván nữa. Chơi đàng hoàng nha. Được thôi.
Chơi đàng hoàng. Hình như cậu thông minh hơn ngày trước. Nói kiểu gì đấy? Thành công rồi. Tôi đây phải chơi với cậu đến cùng, chắc chắn sẽ làm được. Nhưng mà, có vẻ như tôi chỉ có thể làm cho cậu được việc này. Cảnh Cảnh, hôm nay tôi đến không phải…
Tôi thấy hết cả rồi, lúc học cấp ba cậu đã xăm cái này phải không? Thư, tin nhắn, cuộc gọi, tất cả cậu đều nhận được, đúng không? Tôi hiểu mà, nếu tôi là cậu, lúc đó tôi cũng không muốn gặp bất cứ ai. Cậu không dò đáp án với tôi,
Không sao hết. Tôi không trách cứ cậu. Nhưng mà cậu thi đậu Thanh Hoa, sao cậu không cho mình biết? Không phải chúng ta đã hẹn cùng đến Bắc Kinh Sao? Dư Hoài, cậu không thích tôi sao? Tôi xăm hình vì muốn nó mang lại may mắn cho bản thân.
Đâu có nói lên được điều gì. Tại sao tôi phải đến tìm cậu? Trước kỳ thi, cậu nói có lời muốn nói với tôi. Đây là điều cậu nợ tôi. Cậu nên nói cho tôi biết. Tôi quên rồi. Xin lỗi. Mẫu mỹ nhân ngư là mẫu mới nhất chỗ chúng tôi.
Phô diễn được nét đẹp mà không quá thô. Rất hợp với khí chất của cô. Quê mùa. Tôi thấy cũng được mà. Mắt thẩm mỹ cậu kiểu gì vậy? Nói không chừng người ta thích. Quý khách, cô chọn đồ giúp người khác à? Giúp cô ấy tự chọn cũng được.
Lộ Tinh Hà cậu đừng đùa. Đơn hàng bí mật đó rốt cuộc của người nào nhỉ? Nào, chúng ta xem mẫu này đi. Bộ này cũng được đó chứ. Mẫu này, là mẫu thiết kế limited của nhà thiết kế New York của chúng tôi. Phải đặt trước mới có. Nào, thử đi.
Tôi có kết hôn đâu. Không phải chuyện sớm muộn gì nữa, thử đi nào. Đừng tào lao. Cô lấy xuống, để cô gái này thử nha. Dạ được. Ấy đừng, Lấy đi. Chuyện này là thế nào? Cậu sao vậy? Dư Hoài, xuất hiện rồi, Cho nên? Không có gì.
Sẽ không có gì thay đổi hết. Cô ơi, Giúp tôi lấy hai bộ này nha. Tôi sẽ đặt. Cảm ơn. Đi thôi. Đi lòng vòng xem. Làm gì thế? Sao em không uống cái này? Mùa hè rồi, ngày nào chị cũng mang canh xương cho em. Dầu mỡ ngán chết.
Chị muốn hại chết em à? Em thà uống ngũ cốc còn hơn. Chống đói cũng được. Đừng nhiều lời, mau uống đi. Ngày mai chị có thể mang cho em ít tôm đến không? Đừng nói cho bố biết. Đợi em khỏe lại, em sẽ trả ơn chị. Nghĩ kỹ chưa? Nào, uống đi.
Yêu cầu cũng nhiều đấy, từ sáng đến tối. Chị, là, là người chị gặp hôm qua, ở khu nhà vệ sinh phải không? Chuyện tối qua mình rất xin lỗi. Người xin lỗi phải là mình. Tại mình nghĩ nhiều quá. Dư Hoài, trước khi thi cấp ba, cậu nói với mình,
Có lời muốn nói với mình. Rốt cuộc là gì vậy? Cảnh Cảnh, thật ra, thật ra mình… Thích không? Thích. Chuyện, chuyện này… Hai cậu đã ở bên nhau rồi à? Vậy, tôi chúc phúc hai người. Phải rồi, Lộ Tinh Hà, Cảnh Cảnh là một cô gái đơn thuần, lương thiện,
Cậu hãy chăm sóc tốt cho cô ấy. Cậu có tư cách gì nói những chuyện này? Cậu và cô ấy có quan hệ gì? Chúng tôi ngồi cùng bàn, tôi hiểu cậu ấy. Cảnh Cảnh đối với cậu mà nói, chỉ là người bạn cùng bàn sao? Cậu là một tên khốn.
Cô ấy vì tìm cậu, đã chờ đợi cậu hơn mười năm trời ở Bắc Kinh. Mười năm, không hề có một tin tức. Cậu có biết mấy năm qua cô ấy sống ở Bắc Kinh thế nào không? Cảm ơn cậu, đã luôn ở bên cạnh cậu ấy.
Cậu nói hai tiếng cảm ơn bình thản như thế, là có thể xóa hết ân oán mười năm sao? Lộ Tinh Hà, trong áo cậu là gì vậy? Tôi đồng ý. Cảnh Cảnh, đều sắp kết hôn rồi. Đừng dày vò bản thân nữa. Chúc cậu hạnh phúc. Được, từ nay về sau,
Không cần đợi, không cần tìm nữa. Chuyện gì đến sẽ đến. Cảnh Cảnh! Lộ Tinh Hà dừng lại đã. Cậu về trước đi, tôi muốn đi dạo một mình. Tôi đã ở Chấn Hoa nửa đời người, điều tôi thích nhất là, cựu học sinh trường quay về.
Cảm ơn chú, vậy để cháu đi chuẩn bị chút xíu. Mau đi đi. Đi thôi. Còn đòi găng tay trắng kéo cờ nữa chứ. Được rồi, khách hàng có yêu cầu gì, chúng ta sẽ cố gắng để đáp ứng cho họ thôi, được chứ? Vất vả rồi, đi.
Cảnh Cảnh, đợi lâu rồi hả? Không nhận ra chị nữa à? Chị là Lạc Chỉ đây. Chị Lạc Chỉ, sao lại là chị thế? Sao trong điện thoại chị không nói luôn? Chị sắp cưới hả? Trời đất, ai cưới được chị thế? Thật là có phúc quá.
Có thể em biết anh ấy đấy. Nào. Thôi được rồi, em còn chưa kịp phản ứng, hai người đã ôm ấp ân ái thế này, còn vương pháp gì nữa không đây. Vẫn nhìn chằm chằm, chưa nhận ra hả? Xin lỗi, em đã làm bẩn quyển sách của anh. Anh Thịnh Hoài Nam?
Em vẫn nhận ra anh à? Tất nhiên rồi. Anh là nam thần của cả trường mà. Em còn tìm anh để trả cuốn sách đó. Anh nhớ ra rồi, em trả cuốn sách giúp bạn cùng bàn. Bạn đó là Dư Hoài. Đi thôi. Vào chụp hình thôi. Ừm. Mời.
Tiểu Huệ vén tóc bên trái của chị ấy lên chút. Đừng để che mắt. Được rồi, được rồi. Cứ như thế nha. Anh nhìn vào chị ấy là được. Sau đó chị sẽ nhìn cuốn vở. Tôi là Lạc Chỉ. Cậu học lớp mười. Tôi học lớp mười một khoa văn.
Cuốn vở thôi mà. Thật ra viết xong cũng không cần dùng nữa. Đẹp lắm. Thêm tấm nữa. Chị Lạc, chị bắt đầu viết một cách chăm chỉ đi, còn anh thì nhìn vào chị là được. Phải thật tình cảm, ánh mắt đắm đuối vào Nào, em sẽ chụp liên tục nha. Anh chỉ,
Rất đẹp. Cười lên nào. Được rồi. Hôm nay kết thúc nha. Xong rồi. Quá tuyệt,đợi đã. Em muốn thêm một cảnh nữa. Cho em hai mươi phút thôi. Được. Hai người làm gì thế? Chút nữa chị sẽ biết ngay thôi. Được, dừng. Cảnh lúc này là em nghĩ ra sao?
Là anh Thịnh Hoài Nam nghĩ đấy. Em chỉ nói cho anh ấy, chị ở trên sân thượng viết mấy chữ đó thôi. Vì thế mọi bài văn của chị viết, đều là viết cho anh ấy xem sao? Ừm. Nhưng mà bọn chị sau khi đến Bắc Kinh,
Đến ba năm sau mới nói chuyện. Lúc đó chị mới biết, anh ấy vốn không xem những bài văn mẫu. Những lời này mà cũng nói được với thái độ như thế, đúng là thắng làm vua, thua là nô lệ. Thắng làm vua, thua là nô lệ,
Chính là nói anh bây giờ là của em rồi. Năm đó bao nhiêu bí mật không nói ra đươc. Bây giờ có thể lấy đó nói như chuyện vui rồi. Thế mới nói,ai nói kết quả không quan trọng chứ? Thời gian đã thay đổi chúng ta, nhưng không thay đổi tình yêu.
Thì ra mọi sự lựa chọn, đều nghe từ chính con tim của mình, chúng ta mới không hối hận, mới có được hạnh phúc thật sự. Lộ Tinh Hà, xin lỗi, chiếc nhẫn này tôi không thể nhận. Đừng có suốt ngày muốn yêu sớm như thế, học sinh của Chấn Hoa,
Có đôi nào yêu sớm không bị thầy chia rẽ chứ? Cậu xem tóc của cậu đi. Thầy Phan! Lộ Tinh Hà, đại họa sĩ, sao em lại đến đây? Không phải hai hôm trước quay về có việc sao? Em làm xong việc rồi. Ngày mai quay lại Bắc Kinh rồi,
Nên muốn qua thăm thầy. Em qua đây Nhìn thấy chưa, soái ca khóa thứ ba của trường ta. Năm đó, cậu ta là học sinh quậy phá nhất trường. Xem xem bây giờ, là đại họa sĩ. Bức tranh em tặng thầy, thầy vẫn luôn treo ở đây. Màu sắc này, kết cấu này,
Không phải là họa sĩ sẽ không có sáng tạo này. Thế thì thầy hỏi em một câu, bức tranh này, muốn truyền đạt điều gì? Em vẫn chưa nói cho thầy biết sao? Bức tranh này chính là thầy đó. Hả? Không phải, Cái, cái này giống tôi sao? Cười gì mà cười.
Cười gì mà cười. Thầy còn chưa có thời gian xử các cô cậu đâu. Mỗi người về viết bản kiểm điểm hai nghìn từ cho thầy. Đi đi. Thầy Phan. Mấy hôm trước, em thu dọn đồ, mới moi ra được thứ này. Tên tiểu tử này,
Lập tức về viết bản kiểm điểm hai nghìn chữ cho tôi. Đừng, đừng, đừng mà. Thà để em vẽ cho thầy thêm bức tranh nữa thì hay hơn. Đúng rồi, thầy Phan, em á, có một chuyện muốn làm phiền thầy. Lại có ý định gì xấu xa với thầy nữa đây?
Về nhà phải chú ý nghỉ ngơi, không được vận động mạnh. Được rồi, cảm ơn bác sĩ Trần. Cảm ơn y tá. Mau thu dọn đồ đi. Lần sau còn ương bướng, sẽ cho con vào viện ở nửa tháng luôn. Chú Cảnh, nào. Đây là phiếu thu và hóa đơn nằm viện.
Còn đây là thuốc của Lâm Phàm uống, sau khi xuất viện vẫn phải uống tiếp. Đủ tiền không? Tiểu Lộ à, mấy ngày nay cũng may có cháu. Cảm ơn nhé. Không cần khách sáo, là việc nên làm mà. Sao không trả lời tin nhắn của tôi? tôi đang hỏi cậu đó?
Cậu làm tôi đau đấy. Ý cậu là gì? Tôi hỏi tin nhắn có ý gì? Cậu không hiểu? Tôi không hiểu đấy. Tôi có chỗ nào không tốt với em hả? Em cũng không phải mới gặp Lộ Tinh Hà tôi lần đầu. Hôm đó ở trước mặt Dư Hoài,
Em cầm nhẫn đeo vào tay, chỉ để chọc giận cậu ấy thôi đúng không? Không phải thế. Nhưng em có biết là tôi vui thế nào không? Xin lỗi. Con từ từ thôi. Mẹ, anh rể kìa. Cảnh Cảnh, anh thích em. Con làm gì vậy? Con đi xem. Con mau… Cảnh Cảnh,
Anh thích em. Tôi… Anh biết, chúng ta đã quen nhau bao nhiêu rồi, em có tâm sự gì chẳng lẽ anh còn không biết? Mấy lời xin lỗi, không cần phải nói với anh nữa. Xin lỗi. Cái này, anh sẽ mãi giữ nó cho em. Thật tốt, thật tốt.
Các con đều đã thành tài rồi. Bác vẫn nhớ, năm đó, bác vẫn không vui khi cháu ngồi cạnh Dư Hoài, còn đi tìm cháu nói chuyện nữa, có phải không? Chuyện của ngày xưa đã qua rồi. Lúc đó, Bác thật sự sợ nó không đi đúng đường. Ông bà nội nó,
Sức khỏe đều không tốt. Bố nó thì cả năm ở nước ngoài. Bác đã quản giáo nó quá nghiêm khắc. Chưa từng nghĩ đến cảm nhận của nó. Bác à, bác đừng nói vậy. Không phải năm sau đó Dư Hoài đã thi đỗ Thanh Hoa, đem lại vinh dự cho bác rồi sao?
Thanh Hoa? Nhưng nó, đều do bác hại nó. Năm đầu thi đại học, Dư Hoài không đỗ, nó cứ như biến thành người khác vậy. Hai tháng, nó nhốt mình trong nhà không ra ngoài, không nói chuyện với ai. Bác chỉ sợ đứa con này mắc chứng trầm cảm.
Năm thứ hai, cuối cùng nó cũng đỗ vào Thanh Hoa. Bác, bác lại mắc bệnh này. Nó vừa khóc vừa nói với bác, mẹ, con không đi Bắc Kinh học đại học nữa. Không đi Bắc Kinh? Nó ở lại quê học Đại học, ba năm,
Thì nhận được học bổng đi Mỹ du học. Chớp mắt đã sắp tốt nghiệp tiến sĩ. Bệnh này của bác lại… Cháu nói, cháu nói xem bác, có phải là nên chết đi cho rồi không? Bác, Dư Hoài, Dư Hoài. Trước đó nó còn rất vui mừng nói với bác,
Nó nói gặp cháu, nói cháu bây giờ sự nghiệp rất tốt. Nó nói, nếu thật sự gặp lại cháu, thì không còn mặt mũi nào gặp cháu nữa. Trong lòng bác biết, trách ai đây? Còn không phải là tại bác sao? Tôi đã gửi đến trường cậu học rất nhiều thư,
Cậu nhận được không? Ừ. Cậu nói cùng lắm, thì học đại học muộn hơn người khác một năm thôi. Là mấy bức thư của cậu, đã giúp mình vượt qua năm đó. Khai giảng năm thứ hai, mỗi tuần tôi đều đến trường Thanh Hoa, tôi cứ nghĩ,
Xem có thể nào gặp được cậu không? Sau đó mỗi lần được nghỉ, tôi cũng nghĩ, có thể nào gặp cậu trên phố không? Tôi vẫn luôn tìm cậu. Thực ra, tôi cũng đến Bắc Kinh tìm cậu. Lúc tôi quyết định không đi học ở trường Thanh Hoa nữa, trong lòng rất buồn.
Ở nhà, khó khăn lắm mới qua được khoảng thời gian Thanh Hoa khai giảng. Sau đó thì học đại học ở đây được nửa năm, cũng quen dần. Sau đó lại nghĩ, tôi bặt âm vô âm tín, còn đổi cả số điện thoại các thứ, cứ cảm thấy dù gì cũng phải,
Giải thích với cậu một tiếng. Sau đó tôi có hỏi thăm Từ Diên Lượng về cậu. Đến Từ Diên Lượng cũng không biết, chuyện mình không học trường Thanh Hoa. Lúc tôi gọi điện cho kí túc xá của cậu, họ nói cậu không có ở đó. Tôi luôn đợi ở dưới lầu,
Kết quả là nhìn thấy cậu nắm tay một cậu bạn khác, trượt patin. Đều đã qua rồi. Cũng rất tốt. Dư Hoài, trước đây, cậu có thích tôi không? Chuyện đó…. Có nhớ lúc cấp ba tôi cho cậu một câu sudoku không? Tất nhiên. Tôi vẫn luôn giữ nó.
Chỉ là tôi không dễ gì, để điền ra tất cả các số đấy, nhưng vẫn không biết nó ý nghĩa gì? Cậu là đồ ngốc hả? Cậu mới là đồ ngốc ý. Cậu còn nhớ lúc tôi đưa cho cậu, đã kẹp vào một quyển sách không? Quyển sách đó chính là đáp án. Dư Hoài! Tên khốn. Hãy mau về nhà nghỉ ngơi đi. Báo cáo tổng hợp phải mấy ngày nữa mới có. Mẹ cậu có thể thay thận được không? Mấy ngày nữa là có kết quả rồi. Chàng trai à, thật không dễ dàng gì,
Thời đại này người mà có thể hy sinh vì mẹ như vậy. thật không nhiều mà. Đó không phải việc cháu nên làm hay sao? Tôi là đồ ngốc. Tôi là đồ ngốc nên mới vì cậu mà chọn ban tự nhiên.
Tôi là đồ ngốc nên mới vì cậu mà từ bỏ Lộ Tinh Hà. Tôi là đồ ngốc. Nên mới đợi cậu ngần ấy năm. Dư Hoài, tôi thích cậu. cho dù là đồ ngốc tôi cũng thích cậu Cảnh Cảnh, bọn mình không còn là bạn cùng bàn nữa rồi.
Tôi không còn là Dư Hoài xuất sắc của ngày xưa nữa. Cậu của bây giờ lại tốt hơn trước nhiều rồi. Tôi chỉ sùng bái cậu. Cảnh Cảnh cậu đừng bướng bỉnh nữa. Hãy quên quá khứ đi. Cậu đã từng, thích một người rất bình thường như tôi,
Bây giờ đến lượt tôi rồi. Cho dù có khó khăn thế nào, hãy để tôi giúp cậu. Cậu không giúp nổi tôi đâu. Tôi xin cậu đấy, đừng đến tìm tôi nữa. Cậu nghe tôi nói đã Dư Hoài. Cho dù sau này có xảy ra bất kỳ chuyện gì,
Tôi vẫn sẽ luôn ở bên cậu. Ý nghĩa của tình yêu, không phải là hai người cùng ở bên nhau sao? Cảnh Cảnh, tôi sẽ làm liên lụy tới cậu. Xin lỗi. Tôi là Dư Hoài, bạn ngồi phía trước mình tên là Cảnh Cảnh.
Hai tên này ghép lại với nhau thành canh cánh trong lòng. Cậu chính là Dư Hoài à? Cậu quen tôi? Mặc kệ tôi đi. Cậu không ngồi thì cứ đứng nhé. Em học sinh kia sao lại không ngồi? Cậu ấy.. Cậu ấy bị đau mông ạ. Cậu đưa máy ảnh trước cho tôi.
Cậu trả máy nghe nhạc lại tôi sẽ đưa máy ảnh cho cậu. Dám động vào người của anh đây, tôi nghĩ cậu ta chắc chán sống rồi. Dư Hoài! Con đã canh cánh trong lòng mười năm rồi, đã đến lúc đưa ra câu trả lời rồi. Cảnh Cảnh, thật xin lỗi cậu,
Tôi đến muộn rồi.