Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 09 | iQiyi Vietnam
Rốt cuộc cậu có biết? Cảnh Cảnh đang ở trong tình trạng nào không? Tóm lại cậu ấy chắc chắn sẽ bị đình chỉ học. Bài cuối cùng trong bài thi vật lý giữa kỳ của lớp năm Không phải là thầy Trương,
Thì chính là Cảnh Cảnh đã lấy đề ở đâu đưa cho các em. Không thể nào. Bắt đầu từ hôm nay, chủ nhiệm lớp này, thầy không cần phải làm nữa. Ai gây chuyện này đầu tiên thì nên chịu trách nhiệm đi. Cả lớp tôi đều rất thích thầy Trương Bình.
Đề là do em trộm rồi in ra. Đây là bố mình. Chào chú. Cảnh Cảnh. Chúng ta mãi ngồi cùng bàn nhé. Tôi muốn thầy có thể đổi chỗ cho nó được không? Nó nói dối tôi. Nó nói nó ngồi cùng bàn với một bạn nam. Nếu tôi đi rồi,
Cậu sẽ nhớ tôi chứ? Mẹ có thể đừng làm phiền người khác như thế không? Con nói cái gì? Con nói mẹ phiền. Bọn trẻ cũng có nỗi khổ của chúng. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Y Bình, em nghe anh giải thích. Không, em không nghe.
Em vô tình, tàn nhẫn, vô cớ gây sự. Lẽ nào anh không vô tình, không tàn nhẫn, không vô cớ gây sự sao? Nếu anh vô tình, tàn nhẫn, vô cớ gây sự, thì cũng sẽ không vô tình, tàn nhẫn, vô cớ gây sự bằng em đâu. Được.
Nếu anh nói em vô tình, tàn nhẫn, vô cớ gây sự. Thế thì em sẽ vô tình, tàn nhẫn, vô cớ gây sự cho anh xem. Đừng. Cô nhảy đi, nhảy đi, nhảy đi. Đừng làm lãng phí thời gian của mọi người nữa, mau nhảy đi. Bọn họ là ai vậy?
Bọn họ ấy à? Là bạn cùng bàn của anh trước đây cũng đã nhảy ở đây này. Tập 9 Não chứa canh ớt, canh ớt trong não! Cảnh Cảnh. Vụ hôm qua hay quá. Đều đồn hết cả lớp rồi. Thấy rồi. Ai đồn vậy? Cái này á… Mình biết ngay mà.
Thật sự đúng là người chẳng màng sống chết mà. Đến bố đẻ còn không tìm được. Còn có ý tốt ở đây nói xàm chuyện người khác. Chuyện tốt truyền vạn dặm, có đúng không? Hôm qua Dư Hoài bá thật. Lớn giọng với cả mẹ mình. Đúng không?
Có phải lúc đó cậu đứng bên thấy rất cảm động không? Cảnh Y Bình. Cảnh Y Bình? Đúng vậy. Dư Thưa Hoàn và Cảnh Y Bình dũng cảm đứng lên phản kháng tích cực. Hôm qua mình cực kỳ kích động. Cả tối nằm trong chăn nghĩ ra đoạn này.
Nếu cậu cảm thấy được, thì hôm nay sẽ cho cậu xem ngay. Làm gì thế? Hôm qua cậu có phải cậu mất tiền thuê bố giả đến không? Cậu nghĩ thầy Trương Bình không nhìn ra sao? Diễn quá hời hợt. Không phải. Thầy Trương Bình biết rồi à?
Mình cũng nhận ra nữa mà. Mười tệ, không cho hơn được. 50 tệ. Lỗ rồi. Ây ya, đúng là ông trời có mắt. Thầy Trương Bình đến rồi. Cốc của mình Cảnh Cảnh. Vừa sáng ra cậu đã hành lễ thế. Đứng dậy đi. Tay sao thế? Bị xước thôi. Chẳng sao cả.
Mẹ mình cứ thích băng thế ý mà. Dư Hoài, con đứng lại cho mẹ. Con đi đâu đấy? Cậu bảo thầy Trương Bình sao ở đây được? Nói với cậu mấy lần rồi. Thầy ấy ở nhà ăn giáo viên mà. Yên tâm đi. Tung hoành thiên hạ hai mươi năm.
Thâm cung càng thêm mờ ảo. Đánh giá hai hướng chốn nhân gian. Một đời nữ hoàng Tưởng Niên Niên. Dư Thư Hoàn, ở đây. Dư Thư Hoàn là thế nào? Lớp các cậu đóng phim à? Không nói đâu. Hai cậu chiến tranh lạnh rồi à? Chiến tranh lạnh cái mông ý.
Cũng chẳng phải cưới nhau 7 năm. Cậu xem tay cậu ấy kìa. Có phải tự ngược đãi không? Cậu cứ làm như cậu ta là thứ nữ 14 tuổi bị tình yêu cản trở không bằng. Tự ngược à? Sao không đi phá thai đi. Dư Hoài, cậu không sao chứ?
Tiết sau đến phòng thực hành vật lý nhé. Cả lớp mau nhanh lên. Thầy Trương bảo qua trước kìa. Cậu tránh ra một chút. Cảnh Cảnh. Cậu sao thế? Bụng mình tự nhiên đau quá. Cậu đến phòng y tế cùng mình nhé. Đi nào, đi nào.
Sao thế, chắc ăn gì đau bụng rồi. Không biết, đau chết đi được. Tưởng Niên Niên đâu? Cậu ấy bị đau bụng, đến phòng y tế rồi ạ. Bạn ấy không sao chứ? Không sao ạ. Cậu ấy chắc là ăn nhiều đồ lạnh quá thôi ạ. Thầy Trương.
Thí nghiệm này em không làm một mình được. Hay là thầy cùng làm với em nhé. Thầy Trương. Để em làm thí nghiệm cùng Từ Diên Lượng đi ạ. Thế còn Dư Hoài thì sao? Cậu ấy giỏi vật lý vậy, một mình cũng có thể làm được thôi ạ. Dư Hoài.
Em thấy sao? Em sao cũng được. Cảnh Cảnh. Qua đây. Làm gì đấy? Quét sàn hộ mình cái. Nếu thầy Trương tìm mình thì cậu nói với thầy ấy là mình đi đến phòng y tế truyền nước rồi nhé. Cậu vẫn trốn cơ à?
Không trốn thầy ấy thì cũng phải trốn bố mình. Đến lúc đó cậu mang bim bim vào viện thăm mình thì không hợp cho lắm. Được rồi, đi đi. Quay về mình sẽ mang bim bim đi thăm cậu. Nhớ trả tiền. Đồ mê tiền. Đi đi. Được rồi, mình quét giúp cậu.
Không cần đâu. Không sao chứ? Không sao. Mình không sao đâu. Đừng cử động. Cậu đi học còn cầm theo băng gạc sao? Lúc chiều mình đến phòng y tế với Beta tiện thể lấy luôn. Cảnh Cảnh. Thực ra hôm qua… Dư Hoài. Mình nghe hết rồi. Mẹ cậu cũng đỉnh thật.
Đúng là Cảnh Cảnh của chúng ta, chứ nếu mà là Trần Tuyết Quân, thì đã đánh nhau với mẹ cậu rồi. A, đau đau đau. Cậu làm gì thế? Cảnh Cảnh. Được rồi, cút đi. Mình nói sai gì sao? Mình quét lớp hộ cậu đã. Quét cái gì mà quét?
Không cần cậu giúp đâu. Cậu đến lớp tôi làm gì chứ? Biến. Người lớp cậu toàn như này à? Đi đi, chúng ta mau đi đi. Trời ơi. Sao lắm lời thế? Không phải, Chu Mạt, sao cậu lắm lời thế hả? Không phải đã nói tan học rồi đi CS mà.
Tay phế rồi, đi không nổi nữa. Không phải, hai cậu cãi nhau thì liên quan gì đến mình chứ? Cái cô Như Bình này, cứ thích cứng đầu. Cái cậu Thư Hoàn với Y Bình chắc chắn sẽ gây chuyện. Sao chú lại biết chứ? Bố xem rồi. Lần trước chú chưa xem hết.
Lần này thì nó phát lại. Bố vẫn chưa thay bóng đèn trong nhà vệ sinh à? Bố quên rồi. Không phải, chuyện trong nhà bố có thể quan tâm chút không? Tại dì, tại dì, ngày mai dì đi mua nhé. Ăn cơm trước đã. Con ăn nhiều rau vào.
Không cần gắp cho con, con không muốn ăn. Con ăn no rồi, mọi người ăn đi. Con, con còn chưa… Nó tức chuyện gì à? Chị ơi. Làm gì đấy? Chú Cảnh đã chơi hai tiếng trò dò mìn mà không nói câu nói cả.
Em đến thăm dò tình hình hộ bố chị à? Em đến để báo cáo tình hình mà. Cảm ơn em. Có chuyện gì không? Dạo này Tiểu Hoa bơ em rồi. Tiểu Hoa là ai? Cậu ấy, cậu ấy là bạn cùng bàn với em.
Cậu ấy cứ ghét em chơi với bạn gái khác. Em biết cậu ấy rất tốt với em. Mỗi ngày đều mang sữa cho em, cho em chép bài tập. Nhưng em quá mệt rồi. Cứ tiếp tục như thế, ai cũng đều sẽ tổn thương. Tức là người ta thích em đấy.
Thì cũng phải cho em không gian riêng tư chứ. Cậu ấy cái gì cũng muốn biết. Ngày nào cậu ấy cũng hỏi em không ngừng. Mệt lắm, em mệt mỏi lắm. Nhưng cậu ấy cũng không hiểu em. Sao cậu ấy cho em không gian được chứ? Trên tivi người ta nói thế này.
Con trai phải có bí mật của mình. Chị xin em đấy, sau này tuyệt đối đừng xem phim bộ với bố chị nữa. Em nói xem em bé tí thế này, đừng học mấy thứ vớ va vớ vẩn đấy. Em còn nhỏ nhưng cũng là con trai.
Chị à, chị xem lớn như thế rồi, còn không hiểu chuyện bằng em. Lên đi, lên đi, lên. Ai đây? Đông Kinh Nhiệt. Bố! Trễ lắm rồi, mau ngủ đi. Còn chiến tranh lạnh à? Chẳng nói gì cả. Đầu giường cãi nhau, cuối giường hòa.
Con mắt nào của cậu thấy chúng tôi cùng giường chứ? Mình chỉ đưa ra ví dụ thôi. Đúng đấy. Ý của mình là nói hai cậu không cần phải chiến tranh lạnh làm gì. Có đúng không? Hay là đem cái này dỗ dành cậu ấy đi. Bọn con trai dễ dụ lắm.
Hôm qua mình luyện game với Hàn Tự, cứ đánh boss mãi không qua mà. Vừa hay, cậu đem cái này đi hỏi Dư Hoài đi. Cũng coi như là nắm bắt thời cơ. Cậu đúng là bạn tốt. Mình thấy con gái chúng ta vẫn phải nên
Dè dặt một chút, thần bí một chút. Án binh bất động, đợi xem tình hình, ra tay quyết đoán. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Làm gì đấy? Mẹ ơi! Sắc mặt cậu sao khó coi vậy? Cậu lại chơi game cả đêm à? Ai nói? Mình thức học bài thôi.
Có chuyện gì thế? Mình muốn hỏi cậu chút. Dư Hoài? Không phải. Cậu muốn làm gì? Không phải, xin lỗi. Mình chỉ muốn hỏi một chút việc liên quan đến bạn cùng bàn cấp 2 của Dư Hoài. Quay lại cho mình. Cái này mình không thể nói. Mình thật sự không thể nói.
Tại sao? Nếu mình nói thì Dư Hoài sẽ đánh mình chết. Nếu cậu không nói thì bây giờ tôi sẽ đánh cậu. Đừng đừng đừng, bình tĩnh, bình tĩnh. Cậu đừng suy nghĩ lung tung. Cậu mau về đi, không có chuyện gì hết. Không phải, cậu mà không nói với mình,
Mình sẽ càng nghĩ lung tung. Không phải, mình… Trưa nay mình phải đi gặp người ta, có việc. Hay là như vậy đi. Cậu đi cùng mình. Chúng ta vừa đi vừa nói. Cảnh Cảnh, mình hỏi cậu. Cậu vì chuyện này mà cãi nhau với Dư Hoài à?
Mình đâu có nhỏ mọn như thế. Mình chỉ tò mò thôi. Nhưng mà mình cũng nói cho cậu biết nhé. Mình thật sự không thể đem chuyện của Dư Hoài nói với cậu được. Cậu đã bảo là chuyện dài dòng mà lại còn vòng vo.
Cũng không phải cậu không biết mẹ cậu ấy hôm qua. Mẹ cậu ấy trước giờ vẫn luôn hành sự quyết liệt như vậy. Vậy nghĩa là chuyện lúc trước rất lùm xùm rồi. Cái này mình thật sự không thể nói với cậu được.
Bạn cùng bàn của cậu ấy tên là Trần Tuyết Quân. Bên ngoài cùng ý. Các cậu còn chụp ảnh chung loại ảnh này nữa cơ à? Cậu ấy chuyển đến vào năm lớp 8. Nghe bảo là cậu ấy hẹn hò nhiều lần rồi. Chào mọi người, mình tên Trần Tuyết Quân.
Hy vọng mọi người có thể giúp đỡ. Mình có thể ngồi đây chứ? Trần Tuyết Quân. Em ngồi bên cạnh Lý Hiểu Na đi. Bạn trai mình nói học sinh trường này học hành tốt lắm. Các cậu giúp đỡ mình nhé. Nhưng cậu ấy không được lòng các bạn nữ lắm.
Cứ hễ ai bị phân ngồi cùng bàn với Trần Tuyết Quân, chưa được vài ngày là chạy đi tìm thầy giáo đòi đổi chỗ. Cậu đừng bôi bôi trét trét trong giờ học chứ. Hôi chết được. Không phải đâu, cái này bố mình mua từ Mỹ đấy.
Đảm bảo không mùi, cậu ngửi đi, ngửi đi. Không ngửi, không ngửi. Thầy ơi. Em muốn đổi chỗ ngồi. Thầy ơi, em muốn đổi chỗ ngồi. Báo cáo, thầy ơi em muốn đổi chỗ. Thầy ơi, em muốn đổi chỗ. Tại sao chứ? Mình cũng không biết. Đây là chuyện con gái các cậu.
Cũng có thể con gái mấy cậu hẹp hòi đó thôi. Không phải, ai hẹp hòi chứ? Là Trần Tuyết Quân hay là nữ sinh khác. Còn ai đồng ý ngồi cùng bàn với Trần Tuyết Quân không? Nhanh lên, chúng ta sắp vào lớp rồi. Nhưng Dư Hoài
Lại thấy Trần Tuyết Quân chẳng có tội tình gì. Ngồi chỗ em đi. Thầy chủ nhiệm bọn mình, sinh trước đám con gái kia hai mươi mấy năm, chẳng nhẽ còn không đi guốc trong bụng bọn họ sao? Thầy ấy có thể không rõ sao?
Vậy chi bằng tìm một bạn nam học tốt nào đó để cảm hóa Trần Tuyết Quân. Đây là trò chơi hai người chơi, cậu phối hợp một chút được không? Nguyên nhân duy nhất khiến hai người họ ăn ý với nhau chính là hai người đều thích chơi một loại game.
Đợi một lát. Đi thẳng khoảng chừng 500 mét, gặp ngay trước cửa tiệm mỳ kéo. Lúc đó rất nhiều nữ sinh trong lớp đều bảo rằng Trần Tuyết Quân thích Dư Hoài. Là thật sao? Thật hay giả mình cũng không biết nữa.
Lúc đó bọn mình đang chuẩn bị thi kết hợp Toán Lý Hóa. Sau đó Dư Hoài đứt gánh giữa đường. Cậu cũng biết, chuẩn bị thi là một chuyện rất tốn tinh thần sức lực. Cậu ấy thi cử mấy tháng đều rất tệ. Đến tiệm mỳ rồi rẽ phải 200m.
Dư Hoài mà để mắt đến nhỏ đó sao? Hôm qua cậu có xem Vườn Sao Băng không? Tập mà Sam Thái vì Đạo Minh Tự mà bị đánh ý. Quá tuyệt luôn ấy. Không xem. Chuyện thành tích Dư Hoài bị sa sút lúc đó,
Ngay cả chủ nhiệm lớp tôi cũng phải để mắt đến. Cậu đang phấn đấu theo mình đấy à? Sai sót, sai sót, sai sót thôi mà. Lần sau chắc chắn sẽ tốt hơn. Ai là Long Hổ Báo thế? Tôi. Tôi là Đông Kinh Nhiệt đây.
Sao cậu còn đưa theo một cô gái vậy? Trong đây nói chuyện không tiện. Đi thôi. Đứng yên. Em vì thằng ranh con này mà chia tay với anh sao? Lại còn trốn anh. Đúng vậy. Anh quản được tôi à? Nụ hôn đầu của tôi. Người ta đã có bạn gái rồi.
Em còn ra vẻ thế kia. Em có biết xấu hổ không đấy? Không không, tôi không phải. Anh hiểu lầm rồi. Tôi cứ theo cậu ấy đấy, tôi bằng lòng. Em… Tôi một chút. Hai chúng tôi mới gặp nhau lần đầu. Tôi với cậu ấy đã kết hôn trong game rồi.
Đúng không, ông xã. Em qua đây. Mày đợi đấy. Chuyện gì thế? Chỉ mới một tháng chưa nạp QQ cho em thôi mà. Mình thật sự không biết cái quái gì luôn? Đây là cái gì? Đừng đừng đừng, đừng phá. Anh sai rồi, vẫn không được sao?
Về nhà anh mua cho hai túi bim bim. 5 túi, 5 túi bim bim. Có được không? Xin em đấy, đừng giận nữa. Rốt cuộc là sao vậy? Là cậu ta cứ nằng nặc hẹn em ra. Không liên quan gì đến em cả. Đi thôi. Mày hẹn bạn gái tao ra đây
Là để đưa cho cô ấy xem cái này à? Mày có biết cô ấy ngây thơ, trong sáng, thuần khiết đến cỡ nào không? Cho mày xem, quản lý thằng nhãi của mày cho tốt vào. Còn mày nữa, chuyện hôm nay giữa tao với mày chưa hết đâu. Mày xem đi,
Ngoài xã hội kia biết bao… Mày đứng lại cho tao. Lên đi. Mày quay lại cho tao. Này, từ từ chứ. Hai đứa đó đâu rồi? Anh hai, chạy về hướng kia rồi. Đứng ngơ ra đó làm gì, còn không đuổi theo? Cậu đến đây là vì mấy cái này đây à?
Sao lại xé thành thế này rồi? Mau đuổi theo cho tao. Mau lên. Sắp đuổi kịp rồi. Lưu manh thối. Về gọi bọn Dư Hoài, bảo bọn họ mang người tới đây. Cậu đừng làm loạn nữa. Mau vào cùng mình đi, bọn họ không dám vào đâu. Ây ya, cậu đừng quan tâm.
Cậu không hiểu đâu, mau đi đi. Đây chính là thời khắc huy hoàng nhất cuộc đời mình. Mày chạy à? Sao không chạy nữa? Mỏi chân rồi à? Lên đi. Đánh một mình mày thật chẳng đáng mặt. Thêm bọn tôi nữa. Chấn Hoa cơ đấy. Bọn bây đánh nhau bao giờ chưa?
Chuyện gì thế? Trừ bạo yên dân. Đủ lông đủ cánh rồi chứ? Sợ ai chứ? Hoài ca, lại phải dùng tay trái rồi. Lần này đánh chết người có vẻ không tốt lắm thì phải. Làm gì đấy? Chủ nhiệm Phan, chúng ta báo cảnh sát đi. Đám oắt con mấy đứa
Học thói đánh nhau à? Ông là cái thá gì? Ây yo, lại còn động tay à? Áo quần cộc kệch lại còn dám đánh nhau? Thành tích tháng trước được bao nhiêu điểm hả? Tôi không phải học sinh trường Chấn Hoa các nguời.
Cậu ngay cả Chấn Hoa cũng không thi đỗ, mà còn muốn đánh nhau à? Trường đó tên gì? Chủ nhiệm lớp là ai? Tôi, tôi… Là nó, nó cướp bạn gái của tôi trước. Tôi nói cho cậu biết, trường Chấn Hoa chúng tôi không hề có chuyện yêu sớm.
Hôm nay cậu đánh học sinh của Chấn Hoa, thì cũng đã đánh vào mặt Chấn Hoa rồi, đánh vào mặt tôi rồi. Đánh thử xem. Động vào cọng tóc của bọn chúng thử xem. Tôi… Bọn tôi Thanh Sơn bất cả, lục thủy… Lục thủy trường lưu. Đúng, lục thủy trường lưu.
Đánh nhau thì bọn tôi sẵn sàng bất cứ lúc nào. Lời lẽ giang hồ có vẻ rất rành rẽ nhỉ. Bọn bây đợi đó. Rãnh thì ghé chơi nhé. Bản kiểm điểm 10 000 chữ, một chữ cũng không đươc thiếu. Thầy ơi, từ lúc đi học đến nay,
Vẫn chưa viết đến 10 000 chữ đâu ạ. Im đi. 20 000 chữ. Hôm nay cậu với Chu Mạt đi hẹn đánh nhau hả? Không phải. Cậu nói thật đi. Mình không xử cậu đâu. Mình đã hỏi cậu ấy về chuyện của Trần Tuyết Quân. Cậu có chuyện mà không hỏi mình,
Thà đi hỏi Chu Mạt đúng không? Mình hỏi cậu, cậu cũng đâu thèm nói cho mình. Phải đó. Cậu vẫn nên quỳ xuống mà qua đó thì hơn. Dư Hoài tức giận khiến mình nghẹt thở luôn này. Xin lỗi. Đầu óc cậu chỉ toàn thứ vớ vẩn thôi phải không?
Có thể đừng trách Chu Mạt được không? Cậu đấy đã nói với cậu cái gì? Cơ bản đều nói hết rồi. Mình cũng có quyền được biết sự tình mà. Chỉ một mình không biết thì sao được? Mình xin lỗi chuyện này trước. Nhưng cậu đích thực là gạt mình.
Gạt cậu cái gì chứ? Cậu luôn ngồi cùng bàn với mình chẳng phải là vì… Vì cái gì? Dư Hoài, mình không tin cậu không hiểu. Cậu cảm thấy mình làm những việc này đều là vì Trần Tuyết Quân đúng không? Hiểu thì tốt, không cần nói ra thế đâu.
Não cậu úng nước rồi à? Mau lắc não để rửa sạch canh ớt hết đi. Không phải. Mình nợ cậu ấy cái gì chứ? Hơn nữa mình nợ cậu ấy thì bù đắp cho cậu làm cái gì chứ? Cậu tưởng cậu là máy ATM sao?
Ai nợ tiền đều bù đắp hết lên cậu sao. Vậy rốt cuộc là chuyện gì vậy? Vết thương của cậu hôm đó không liên quan đến chuyện lúc trước à? Mình cảm thấy rất mất mặt. Hơn nữa rất áy náy. Dư Hoài. Ừ.
Cậu xem, hình xăm mới của mình và bạn trai mình đấy, đẹp không? Cậu muốn xăm cái họ trăm nhà có ra à? Hôm nào mình xăm cậu lên trên, xem cậu nói sao thế nào được. Cậu xăm mình được đấy. Cậu đừng xăm kiểu Times New Roman. Xấu lắm
Xấu chỗ nào chứ? Mình đi vẽ cho cậu một cái. Phải vẽ. Chàng chàng thiếp thiếp kiểu này thì không cần giải thích kỹ với mình. Cậu khóc cái gì vậy? Sao còn trốn ra chứ? Không phải chỉ là thất tình thôi sao? Dư Hoài.
Cậu nói xem mình làm sai cái gì chứ, sao bọn họ lại ghét mình vậy? Mình cảm thấy cậu cũng không sai. Mình không sai mà. Những mình không muốn giống như một con chó mà không ai cần, đổi chỗ ngồi khắp nơi. Thật mất mặt.
Vậy chúng ta cứ ngồi cùng bàn đi. Chuyện gì thế này? Trước đây con luôn đứng top 3 của lớp. Sao bây giờ lại rớt hạng nhiều thế? Lần thi này con thất bại rồi. Mẹ đừng lo, lần sau con nhất định sẽ thi tốt.
Bố con xây dựng ở Châu Phi vất vả biết mấy. Mẹ thì ngày nào cũng phải chăm ông bà nội. Còn phải nấu cơm cho con nữa. Bố mẹ cực khổ như thế là vì cái gì chứ? Còn không phải vì để con có thể đậu một trường đại học tốt sao?
Con lại báo đáp bố mẹ như thế? Mẹ có thể đừng cứ nhắc đến bố con được không? Con. Hay chúng ta tan học đi đánh CS đi. Mình không đánh với cậu nữa. Tại sao? Cậu chơi kém lắm. Mình mà kém? Cậu mà không kém à?
Lần trước cậu ở cổng sau làm tên cướp, nếu không phải mình cho một nhát dao giải quyết hắn, cậu sớm đã bị hắn ta đánh rồi. Một dao đã giải quyết xong. Dù sao thì cũng không chơi với cậu nữa. Cậu chơi đi mà. Đi đi, đi đi, đi đi, đi đi.
Mẹ! Thầy Vương, thành tích học tập của con trai tôi lúc trước đứng top 3 trong lớp. Bây giờ vì ảnh hưởng của bạn cùng bàn của nó mà thành tích mới tụt hạng. Thầy nhất định phải đổi chỗ cho nó. Như thế này đi, Trần Tuyết Quân chuyển đến chỗ kia ngồi.
Như thế cũng không làm phiền được người khác, cũng không ảnh hưởng đến Dư Hoài. Tôi thấy được đấy. Dư Hoài, ngồi xuống. Sau đó thì sao? Sau đó. Sau đó cậu ấy cũng không nói với mình một lời nào nữa, cũng không đến lớp học nữa.
Sau khi thi mình cũng không gặp lại cậu ấy. Cho nên cậu cảm thấy mẹ cậu nhất định sẽ bảo Trương Bình đổi chỗ chúng ta. Mình chỉ lo mẹ mình nói nhiều. Cho nên mình luôn nói với bà ấy, bạn cùng bàn của mình là con trai.
Dù sao tên của cậu cũng không khác gì con trai. Tối hôm đó cậu cãi nhau với mẹ cậu à? Không có. Vậy hôm qua cả ngày cậu kỳ quái sao đấy? Mình kỳ quái sao? Người kỳ quái là cậu được chứ? Hơi thở ra cũng đầy ám khí.
Vậy có phải cậu vì mình và Chu Mạt nghe lén cậu, nên cậu cảm thấy mất mặt. Đó là ân oán giữa mình và Chu Mạt. Cậu đứng qua bên đi. Cũng không biết cậu cả ngày lo lắng vớ vẩn cái gì nữa? Mình lo lắng vớ vẩn rồi. Cậu đi đâu đấy?
Mình đi vệ sinh, đi ị. Tôi hỏi nhiều chuyện hơn, biết càng nhiều chuyện quá khứ không nên biết, có điều chỉ muốn làm rõ một sự thật đơn giản nhất. Tôi biết tại sao tôi lại muốn ngồi bên cạnh cậu ấy. Nhưng cậu có biết không? Cảnh Cảnh. Tôi cho bạn
Một sự trung thành của một người chưa từng có tín ngưỡng. Tôi cho bạn một trái tim mà tôi tìm cách giữ gìn nó. Để trái tim không bị thời gian, niềm vui và nghịch cảnh đụng chạm vào. Tôi cho bạn sự giải thích về sinh mạng của bạn,
Về lý luận của bản thân bạn. Bạn tồn tại vừa chân thực vừa khác thường. Mình không uống. Đồ uống mà, không có cồn đâu. Đồ uống của quán này dùng chai bia để đựng sao? Cũng độc đáo đấy. Tôi định dùng sự tính toán, nguy hiểm, thất bại
Để làm cảm động bạn. Đây là chỗ nào vậy? Hội đọc thơ. Những gì bạn ấy vừa đọc một câu mình cũng không hiểu. Không cần nghe hiểu, nghe để thoải mái là được. Tiểu Lộ. Đẹp trai đấy. Tôi còn tưởng cậu là gay chứ.
Không ngờ hôm nay còn đưa cả bạn gái đến đây. Rượu hôm nay anh mời nhé. Cảm ơn nhé. Đừng lắm mồm. Y như con cá vàng ấy. Này, cậu đợi chút. Lát nữa đừng có rối lên đấy. Mình tặng cậu một món quà. Quà gì chứ?
Tiếp theo đây bài thơ này dành tặng cho một người bạn. Chúc cậu ấy mọi sự tốt lành. Đến lúc rồi. Thời khắc mùa hè đã đến. Đem hình bóng em đặt lên quầng mặt trời. Cho gió thổi qua bãi cỏ xanh. Để những trái cây cuối cùng trĩu nặng trên cành.
Xin cho thêm chút gió nam mát lành. Để trái cây chín mọng. Đem trọn bao ngọt ngào nén vào rượu nồng. Ai vào lúc này không có một mái nhà cũng chẳng cần xây dựng. Ai vào lúc này cô độc thì sẽ mãi mãi cô độc. Hãy tỉnh dậy đọc sách.
Viết những bức thư thật dài. Trên con đường rợp bóng cây cứ mãi bâng khuâng. Lá rụng bay bay. Vợ của Tiểu Lộ phải không? Chào vợ của Tiểu Lộ nhé! Tại sao bọn họ lại gọi mình là vợ Tiểu Lộ chứ? Chắc là thấy hai chúng ta có tướng phu thê chăng?
Tướng cái đầu cậu. Ông chủ là bạn cậu à? Quen biết lâu rồi. Một người anh rất tốt. Sau đó cảm thấy cậu là gay? Cậu thấy mình giống sao? Cũng khó nói. Đúng rồi, bài thơ lúc này thế nào? Mình đặc biệt chuẩn bị cho cậu đấy. Có cảm xúc lắm.
Nhưng mình nghe thơ cũng không hiểu lắm. Không có gì là phải nghe hiểu cả. Bao gồm cả bản thân nghệ thuật. Nghệ thuật biểu đạt sự lý giải đối với con người và thế giới mới là bất hủ. Từ lúc nào mà cậu trở nên văn hóa đầy mình như thế chứ?
Van Gogh nói rồi, giá trị của nghệ thuật không phải là tính công cụ, mà là tính nhân văn. Cậu cảm thấy có cảm xúc là vì nó đã chạm tới cậu. Không giống như học hành, kiểu gì cũng phải thi được điểm số như thế nào
Mới cho bản thân có cảm giác thành tựu. Lúc nào cũng kỳ vọng vào điểm số đó, để ý đến điểm số đó. Đây chính là chướng ngại lớn nhất. Trong tâm trí không có chướng ngại gì mới là tự do. Cậu nói đúng.
Nhưng đây cũng không nhất thiết là đáp án duy nhất phải không? Các nhà khoa học, kiến trúc sư chân chính, những người thúc đẩy sự tiến bộ của lịch sử nhân loại. Tất cả những thứ mà họ theo đuổi, cậu không cảm thấy cũng rất ý nghĩa sao?
Thơ rõ ràng rất đẹp, nhưng cậu chưa phát hiện phương trình hóa học cũng rất đẹp sao? Cậu rất có năng khiếu nghệ thuật. Nhưng cậu lại vì điều đó mà bác bỏ đi tất cả những thứ còn lại. Mình cảm thấy làm như vậy thực sự rất trẻ con.
Cậu cảm thấy thi cứ không có ý nghĩa gì với cậu cả. Đó là vì chúng ta vốn không phải là người của cùng một thế giới. Cậu là nghệ sĩ. Còn mình chỉ là một người bình thường. Cậu không bình thường đâu. Cái đó, không sớm nữa. Mình về đây.
Cậu vội vàng về nhà như vậy làm gì chứ? Mình chỉ là một người bình thường. Mình còn phải làm bài tập. Đúng rồi. Tối hôm nay cảm ơn cậu nhé. Bye bye. Cậu thật sự đã thích cô bé nhà người ta rồi à? Đúng là thích.
Minh thấy tình hình của cậu ấy không giống như kiểu có bạn gái. Vậy cậu nói xem cậu ấy thích kiểu như thế nào? Lấy cắp đề thi. Không những không thông báo cho bố mẹ mình đến họp phụ huynh. Em còn tìm một bố giả đến thay thế nữa.
Giờ vật lý em đã bỏ mất bao nhiêu tiết rồi? Thứ sáu nghỉ, để cho các lớp tự tổ chức đi giã ngoại mùa thu. Nếu ai không muốn đi thì có thể giơ tay. Dư Hoài không đến, có phải là vì không muốn chơi với chúng ta nữa không? Mình hy vọng
Có thể mãi mãi như bây giờ. Mình thích… Ai đấy? Ai đấy?