Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 17 | iQiyi Vietnam
Chúc mừng sinh nhật. Dư Hoài tặng quà sinh nhật gì cho cậu vậy? Cậu nên nói là tôi tặng gì cậu cũng thích. Cảnh Cảnh không nghe điện thoại, cũng không thấy đến. Không phải là xảy ra chuyện gì rồi chứ? Lớp mười một sẽ chia ra ban văn lý.
Lão nương lại có chút ý nghĩ muốn chuyển sang văn. Beta tôi viết ngược đây. Nếu cảm thấy ban lý khó, vậy thì học văn đi. Bố mẹ tôi, còn có người nhà tôi, đều hy vọng tôi có thể học văn. Tưởng Niên Niên, Đi. Đi.
Cậu không có gì muốn nói với tôi à? Không có. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Ngày mai là thi bóng chuyền rồi. Cho dù là vì lý do gì, tôi cũng đã luyện tập rất nhiều cho giải bóng chuyền. Cũng tiến bộ rất nhiều. Kỳ thực cho dù là thua hay thắng,
Chỉ cần có thể ở bên bọn Beta, là tôi vui rồi. Có một số việc không nhất thiết phải có kết quả, quá trình mới đáng trân trọng. Cảnh Cảnh các cậu chơi bóng kiểu gì vậy? Cảnh Cảnh không sao chứ, vẫn ổn chứ?
Giấy, có giấy không? Tôi có giấy, tôi có giấy. Đừng cử động, đợi mọi người báo thù cho cậu. Tập 17 Dám động đến người của tiểu gia ta, tôi thấy hắn chán sống rồi. Cậu đợi đấy, tôi không đánh chết Chu Mạt là không được.
Bọn con gái cậu ta huấn luyện đều là lũ biến thái. Đứa nào cũng cơ bắp nhiều hơn cả tôi. Dám động đến người của tiểu gia ta, tôi thấy hắn chán sống rồi. Hình như không chảy máu nữa. Lau đi. Cậu cứ cười đi, tôi không trách cậu đâu.
Tôi biết bộ dạng tôi bây giờ rất xấu. Tôi thấy vẫn ổn mà. Làm gì vậy? Thế nào? Có phải tiểu gia ta chụp ảnh rất tốt không? Chuyển sang bên này, là ảnh tập bóng chuyền hôm nay. Sao tôi không nhìn ra Cảnh Cảnh. Cậu chơi bóng chuyền cũng đẹp lắm.
Cậu sao vậy? Không phải là bị đánh ngốc đi rồi chứ. Cậu nói xem cậu cũng thật là. Hôm nay tại sao cậu lại liều mạng như vậy? Bây giờ thì tốt rồi, bị thương rồi. Người bị đau không phải là bản thân cậu sao? Đừng khóc, đừng khóc nữa.
Vốn đã không xinh rồi, bây giờ lại khóc như mèo vậy. Đừng khóc nữa. Trận này coi như thắng, cũng không có ý nghĩa gì nữa. Nhưng tôi không muốn, nỗ lực chỉ vì mong có được kết quả nữa. Tôi muốn trân trọng quá trình này. Trân trọng lần cuối cùng,
Chúng ta ở bên nhau cảm giác nỗ lực vì tập thể này. Phân lớp rồi thì sao chứ. Chúng ta vẫn là một tập thể. Yên tâm đi, tiểu gia ta, sẽ không bỏ rơi cậu đâu. Được rồi, không khóc nữa, ngoan. Giản Đơn. Ừm.
Tần Vương Doanh Chính xây dựng nhà Tần năm nào? Lúc ăn cơm, có thể đừng làm cho mọi người ăn mất ngon không? Để giành được hạng nhất trong lớp văn, chúng ta phải bắt đầu niết bàn. Hình là năm 211 công nguyên. Không phải, hình như là 212. 212 đúng không?
Là năm 221 trước công nguyên. Đây là sự trừng phạt đối với cậu. Bây giờ hỏi về, kinh độ vĩ độ cả bán cầu Đông Tây. Tôi chủ động. Kinh độ Tây 20 độ, kinh độ Đông 160 độ. Đúng, kinh độ Tây 20 độ. Được ròi, ăn đi, cho cậu này.
Nghe nói học văn sẽ bị rụng tóc đấy, bổ sung trước cho hai cậu. Cảm ơn nữ vương. Tam Hoàng ngũ Đế, Nghiêu Thuấn Vũ tương truyền. Hạ Thương và Tây Chu Đông Chu chia ra hai đầu. Xuân Thu và Chiến Quốc thống nhất Tần lưỡng Hán. Ba điểm. Đây là cái gì?
Bí quyết gia truyền truyền nữ không truyền nam. Tam Hoàng ngũ Đế, Nghiêu Thuấn Vũ tương truyền. Chiến tranh thuốc phiện cái đó cái đó, Trung Quốc ký hiệp ước bất bình đẳng đầu tiên. Là cái gì vậy? Trùng hợp vậy. Cái này cái này tốt. Cậu nói tiếp đi.
Tôi có tiền đây. Có thể thanh toán cho tôi trước không? Được rồi, đi thôi. Ai tặng tôi vậy? Không chừng có ai tặng để tạo bất ngờ cho cậu đấy. Ngưỡng mộ thật. Tài liệu ôn tập còn cần người ta tặng à? Đùa tôi chắc?
Có phải hai cậu biết điều gì không? Không thể là có ai đó tặng tôi được. Là tôi tặng đấy. Tôi thấy gần đây cậu học hành vất vả, tôi muốn động viên cậu. Tôi không có ý gì khác đâu. Tôi cảm thấy có lẽ là cậu cần. Thứ tôi cần nhiều lắm.
Sao cậu không tặng luôn nhân dân tệ đi? Từ Diên Lượng, tôi thực muốn mở đầu cậu ra xem, bên trong cấu tạo thế nào. Cậu thấy ai tặng quà là tài liệu ôn tập bao giờ chưa? Cậu không cảm thấy, Beta gần đây học tập rất thoải mái, thật là tốt.
Chúng ta phải nỗ lực. Cậu là bới móc nỗi khổ của tôi, đùa cợt tôi, coi thường tôi. Cậu thấy tôi học không tốt. Cảm thấy cái gì chứ. Cậu nói lại lần nữa xem. Tôi học không tốt, phải không? Cảnh Cảnh, có phải học nhiều mệt rồi không? Nghỉ chút đi.
Xong ngay đây ạ, còn hai câu nữa. Con làm xong sẽ đi nghỉ. Tuy bố không biết, trong lòng con nghĩ thế nào. Nhưng bố thấy con học hành chăm chỉ vậy, thì bố hoàn toàn ủng hộ con học ban văn. Bố không có yêu cầu gì khác, bố chỉ hi vọng,
Con thật vui vẻ khi học tập. Con biết rồi ạ. Vậy con làm bài đi, bố không làm phiền con nữa. A lô, ngày mai tôi thi rồi. Cậu căng thẳng, muốn được an ủi sao? Không phải, tôi chỉ muốn nghe giọng cậu thôi. Xin chào, tôi là Cảnh Cảnh.
Tôi là Lộ Tinh Hà. Ngày mai cố lên nhé. Đợi câu này của cậu đấy. Câu này thì có gì khó chứ? Cố lên Lộ Tinh Hà. Cố lên, cố lên. Cậu cũng cố lên. Được rồi, đến giờ rồi các em. Bạn Tiêu Kiêu lớp bảy khóa mười hai trường chúng ta,
Đã đạt giải nhất trong cuộc thi Olimpia thông tin học, thanh thiếu niên toàn quốc. Đã được chọn đến Thanh Hoa. Bạn Ngô Đồng lớp sáu khóa mười hai, đã vượt qua kỳ thi tuyển sinh ngôn ngữ, được vào khoa tiếng Ả Rập của đại học Bắc Kinh.
Một bạn rất đáng biểu dương, là bạn Lộ Tinh Hà lớp hai khóa mười, đã sớm bước vào cánh cửa của học viện mỹ thuật Trung Quốc. Đó là sự tự hào của người Chấn Hoa chúng ta. Lộ Tinh Hà, tôi cũng nghe thấy rồi. Lợi hại đấy. Cảnh Cảnh nghe gì chưa?
Lộ Tinh Hà về rồi. Thì sao? Sao cậu không vui vậy? Tại sao tôi phải vui? Không phải cậu ta là bạn tốt của cậu sao? Vâng, vâng, thưa hiệu trưởng. Khóa này tỷ lệ học sinh được tuyển thẳng khá thấp, nhưng thành tích của mấy lớp đầu, cũng không tồi.
Được, được, được, không vấn đề gì, không vấn đề gì. Hiệu trưởng, có chuyện gì tôi sẽ trực tiếp báo cáo. Tạm biệt, tạm biệt. Em về rồi à? Để thầy Phan xem em nào. Em về để làm thủ tục nghỉ học. Nói đi là đi à?
Ai da, em nói đi là đi sao? Tôi cũng có chút lưu luyến. Lúc em mới nhập học, tôi thấy em, là hạt giống tốt, chắc chắn sẽ có tiền đồ. Thật đấy. Vậy chuyện trước đây chúng ta không nhắc đến nữa.
Em xem bây giờ em rất tốt đấy, thầy mừng cho em. Đúng rồi, cái này tặng thầy. Tặng thầy à? Đặc biệt giành để tặng tôi à? Em khách sáo quá. Nghệ thuật, cái này gọi là nghệ thuật. Lộ Tinh Hà thầy có thể nhìn ra,
Sau này em chắc chắn sẽ thành công. Làm rạng rỡ cho Chấn Hoa. Em còn chút việc, em đi trước đây. Tốt, thật tốt. Cái này là vẽ gì đây? Cảnh Cảnh, Cảnh Cảnh, Lộ Tinh Hà tìm cậu. Đi, tôi đưa cậu đến chỗ này. Đi đâu vậy? Mời cậu ăn cơm.
Ở đây này, cậu hào phóng quá. Nghĩ hay nhỉ, chỉ có thể đậu xe ở phía trước. Mời vào. Đi ra ngoài là ăn cái này, ở đây nhỉ. Tôi phải xếp hàng đặt trước ba ngày đấy. Nhớ món trai xào cay chết đi được.
Tôi có thể ăn thêm một suất này nữa không? Bà chủ ơi, cho thêm một suất mực xào cay, một suất thịt bò nữa nhé, cảm ơn. Ngon quá. Cậu sao vậy? Không sao. Hôm nay tôi thấy cậu lạ lạ ấy. Cậu ăn nhiều vào, đừng nghĩ linh tinh.
Không phải là cậu có tin buồn gì, không dám nói với tôi à? Nếu tôi có việc gì, thì tôi sẽ báo với cậu đầu tiên. Cậu nói đấy nhé. Cậu thích chỗ này vậy à? Đúng vậy, vì tôi có rất nhiều bạn ở đây. Cá này, tôm này, chuột này, ếch này.
Tôi không tin. Cậu không tin thì tôi dẫn cậu đi xem chúng. Cậu bị bệnh à? Sao vậy? Giận à? Lộ Tinh Hà, tôi cảm thấy cậu hôm nay rất lạ. Cậu đưa tôi đến đây, rốt cuộc là muốn nói gì với tôi? Thực ra tôi muốn nói, tôi thi đậu rồi.
Tôi phải đi rồi. Tôi biết mà. Rất tốt. Cuối cùng cậu cũng có thể rời khỏi đây rồi. Lần này tôi đi sẽ không trở về nữa. Vậy thì chúc mừng cậu. Cuối cùng cậu cũng được tự do rồi. Tôi thấy cậu lưu luyến tôi à?
Tôi đã tự hỏi bản thân nhiều lần, rốt cuộc tại sao tôi lại thích cậu? Tôi nghĩ lâu lắm, cuối cùng hiểu ra. Tôi thích cậu không có lý do gì cả. Đây là đáp án. Sao cậu lại nói vậy rồi? Cậu để tôi nói lần cuối cùng đi.
Vì nếu không nói thì cũng sẽ không còn cơ hội nào nữa. Sao tâm trạng lại nặng nề vậy? Đi thôi. Sao con ra rồi? Mẹ đang định đưa vào cho con. Con không lo học bài đi. Con học không vào, nên nghỉ, để con làm. Cái gì mà học không vào chứ?
Con không chuyên tâm. Mẹ cũng ăn thịt đi. Con ăn đi, con ăn nhiều thịt vào. Đúng rồi mẹ, hôm nay con nghe nói có một chị lớp trên, được tuyển thẳng vào ngành ngoại ngữ ở đại học Bắc Kinh, cũng rất tốt đấy.
Hơn nữa đây chỉ là tốp tuyển sinh đầu thôi. Nghe nói hàng năm cũng nhiều người được tuyển trong kỳ thi đại học. Ăn cơm đi. Thầy giáo chúng con nói, học ban văn cũng rất tốt. Cũng vẫn thi được vào Thanh Hoa Bắc Kinh như thường.
Hơn nữa áp lực cạnh tranh còn ít hơn. Việc này con không cần nói thêm nữa, mẹ đã nói với con rồi. Nhưng điều đó là không thể. Mẹ biết con muốn làm gì, vậy nên, mẹ tuyệt đối không thể con đi sai một bước nào. Nhưng mẹ… Nhưng gì?
Con có thể nói cho mẹ một lý do chính đáng, để vào học ban văn không? Mẹ sao vậy? Con đừng lo, mau ăn đi rồi vào học bài đi. Ăn nhanh lên, ăn nhanh lên. Cảnh Cảnh. Cảm ơn cậu đã giúp tôi,
Một năm nay đã sống vui vẻ như vậy ở Chấn Hoa. Tôi đi rồi, nếu sau này cậu nhớ tôi, thì nhớ bảo cho tôi biết nhé. Đây là cậu vẽ à, có phải cậu làm không? Cảnh Cảnh tạm biệt nhé, tôi sẽ nhớ cậu.
Tôi sẽ rất nhớ rất nhớ rất nhớ cậu. Đi thôi, đi ra ngoài chơi đi. Chúc mừng hai cháu đã phản bội ta đi học văn. Được rồi, ba chúng ta, còn có Hàn Tự nữa. Hàn Tự không đủ tiêu chuẩn. Gọi cả Từ Diên Lượng nữa.
Ra ngoài chơi phải vui lên chút. Chúng ta đi ăn cơm trước, rồi sau đó đi xem phim hoặc làm gì đó. Xem phim đi. Gần đây hình như có bộ phim “thập diện mai phục”. Tôi nghe nói “thập diện mai phục” không hay đâu.
Chương Tử Di chết nửa ngày rồi mà vẫn chưa chết xong. Cảnh Cảnh cậu phát biểu ý kiến đi. Toi thấy thế nào cũng được. Thưa mấy vị mỹ nữ, tiểu đệ nghe nói muốn đi xem phim, phải không? Vậy tại sao không đem tôi đi? Cậu không học lớp chúng tôi,
Dựa vào gì mà chúng tôi đưa cậu đi chứ. Tôi không phải, nhưng cậu ta phải. Cậu ta học lớp các cậu. Dựa vào quan hệ của hai chúng tôi, cũng coi như là một nửa học lớp các cậu rồi. Vậy thì cậu đi hỏi người nhà cậu xem có đồng ý không?
Dư Hoài cậu đem cậu ta đi không? Thôi đi, tôi phải đến thư viện. Với lại mẹ tôi không khỏe tôi phải về nhà xem sao. Hôm nào đọc sách mà chả được chứ. Ngày mai thư viện cũng không đóng cửa đâu. Tôi biết mẹ cậu không khỏe,
Vậy hôm nay không về ăn cơm. Vậy mới là giảm nhẹ gánh nặng cho mẹ cậu. Sao cậu nói kiểu đấy chứ? Không nói với cậu nữa. Tôi nói với Giản Đơn. Cậu đưa chúng tôi đi xem phim nhé, được không, được không, được không?
Đứa trẻ nhà ai vậy chứ, cứ đòi đi theo. Beta cậu xem… Mẹ mẹ mẹ mẹ sao lại không nhận chứ? Dừng, đem cháu ta đi vậy. Được, người anh em Dư Hoài cũng phải đi cùng nhé. Đã thi xong rồi còn, sao không vui chứ?
Đúng vậy, Dư Hoài cậu đi cùng chúng tôi đi. Được. Đi đâu ăn cơm đây? Mau mau mau, đi theo tôi. Được rồi. Thi thế nào? Không biết. Các cậu nhanh lên, Tưởng Niên Niên nhanh lên nào. Ai da, đến rồi đây. Tôi gọi humburger thịt bò. Sao lại lâu vậy chứ?
Biết trước thì không theo các cậu đâu. Chắc chắn là cậu gọi bánh mỳ kẹp. Của cậu thật phiền phức. Hàn Tự, cậu có thể cười lên không nào? Đi thôi đi thôi, không ăn nữa, đổi chỗ khác. Sao vậy, sao vậy? Không ăn nữa, đổi chỗ khác. Tại sao?
Quán ăn vừa rồi đã xếp hàng rồi, sao chúng ta lại phải đến đây? Tôi xếp hàng xong ở đó rồi, thì có một người đàn ông bế đứa trẻ, chèn vào phía trước tôi. Tôi nói lý với hắn, hắn không nghe.
Phục vụ còn nói giúp hắn, tôi ăn ở đó làm gì. Được ròi, chúng ta đừng có bới móc nữa. Đằng nào mọi người cũng không đói lắm, chúng ta ăn chút gì cũng được. Bạn Giản Đơn yêu quý, tôi không có bới móc. Đem theo nhiều người như vậy đi,
Thì tôi phải chịu trách nhiệm chứ. Đây là tính cách của người làm mẹ, biết không? Được rồi, biết rồi. Nếu một mình tôi, thì ăn một túi Oreo là xong. Cậu nói ăn Oreo xong đi ngoài, ra phân màu đen là thật sao? Im đi. Cậu bị bệnh à?
Chu Mạt sao cậu nói Từ Diên Lượng như vậy? Cậu không biết à, cậu về nhà ăn năm cái bánh rán, thì còn có thể đi ra Oreo sao? Được rồi, được rồi, chúng ta mau gọi đồ ăn đi. Chút nữa còn đi xem phim. Các cậu gọi đi.
Dư Hoài, câu cuối cùng trong bài thi, cậu tính thế nào? Tôi chia làm ba trường hợp, một là lớn hơn, một cái là nhỏ hơn, và một cái là bằng. Quả nhiên là không hiểu cậu đang nói gì. Hơn ba giờ chỉ có “thập diện mai phục” thôi.
Vậy chúng ta đành xem Chương Tử Di chết đi chết lại vậy, được không? Xem Chương Tử Di, Chương Tử Di xinh gái. Cậu nói các cậu đều thành đôi thành cặp, chỉ có tôi là làm cái bóng đèn thôi. Các cậu đã từng nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa?
Vậy thì cậu đừng đi. Cho tôi sáu vé phim “thập diện mai phục” lúc 3h 40. Cảm ơn! Không phải, không phải. Cho tôi một vé, cho tôi một vé. Bảy vé. Bao cả rạp luôn à? Các đồng chí, cứ ngồi tự nhiên nhé. Cậu muốn ngồi ở đâu? Đâu cũng được.
Ở đây hết chỗ rồi, chỉ còn chỗ này thôi. Tôi có thể ngồi được không? Ngồi đi. Đây có thể là lần cuối cùng cậu ngồi ở bên tay phải tôi. Cảnh Cảnh, cậu hãy tha thứ cho tôi. Nếu tôi còn tạo cơ hội cho hai cậu nữa,
Thì tôi và Từ Diên Lượng sẽ thực sự bị ép thành một đôi đấy. Tôi nghe nói bộ phim này sợ lắm đấy. Cậu không cần sợ, có tôi ở đây. Ngươi không được rút dao này, nó còn có một ý nghĩa. Ta lệnh cho người trở về làm nội ứng,
Đem theo nó cũng sẽ dễ ăn nói hơn. Ta đợi ngươi ba năm rồi, không bằng hắn đợi ngươi ba ngày. Thật cảm động. Nếu cũng có người, âm thầm đợi cậu, đợi ba năm đợi đến năm thứ ba, cậu có cảm động không? Sao sao không trả lời?
Có phải cậu ấy không nghe thấy mình nói không? Ngươi không nên trở về, trở về vì một người. Quả nhiên là không hay, cứ đánh đánh giết giết. Hại tôi không ngủ được. Tôi thấy cậu ngủ rất ngon đấy. Nói gì vậy? Tôi về trước đây.
Hay là chúng ta đi hát đi? Còn có thể nghỉ ngơi chút. Về sớm thế làm gì. Hơn nữa, không chừng học kỳ sau chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa. Không chừng sau này sẽ không gặp lại nữa. Không được, không ai được đi hết.
Đây có lẽ là lần cuối cùng của chúng ta. Được, chúng ta đều không đi. Vậy đi đâu hát đây? Đi đâu hát? Không phải chúng ta có thể bàn trên đường đi sao? Không được. Sao có thể vừa đi vừa nói được, chẳng nghiêm túc gì, bây giờ nghĩ xong rồi.
Tùy thôi, hát ở bên đường cũng được. Tôi không, tôi không, tôi không muốn lại nhớ cậu nữa. Cậu muốn hát bài gì? Lát nữa tôi chọn giúp cậu. Đều được. Tôi thấy hát không thì chẳng có hứng thú gì. Chúng ta thêm chút thú vị đi. Lấy ít bia, thế nào?
Bây giờ mà uống bia thì không tốt đâu. Nhưng chúng ta chỉ uống một tí chắc không sao đâu. Không được, tôi là lớp trưởng. Sao tôi có thể đứng nhìn các cậu vi phạm nội quy của trường chứ? Điều 6 quy định của học sinh trung học:
Không được hút thuốc, không được uống rượu. Từ Diên Lượng, cậu làm mất hứng của mọi người thế à? Có uống không, uống không? Uống đi. Cảnh Cảnh sao cậu hôm nay mạnh mẽ thế? Cảnh Cảnh cũng nói là uống rồi, vậy thì chúng ta phải uống chút. Đúng vậy.
Từ Diên Lượng, thiểu số phục tùng đa số. Vậy tôi đi mua bia. Chúng ta cũng chỉ là thêm chút thú vị thôi. Nếu có mùi bia, thì ăn kẹo cao su là được, để tôi đi mua. Cậu về đi, để tôi đi cho.
Lần đầu tiên Từ Diên Lượng làm một việc hay. Tôi không tin bia không cồn, các cậu còn có thể uống say đấy. Từ Diên Lượng, không ngờ cậu thật biết làm đấy. Cạn. Cảnh Cảnh, cậu muốn hát bài gì? Cậu nói gì? Cậu muốn hát bài gì, Cảnh Cảnh?
Đều được, đều được, đều được. Hai cậu muốn hát gì thì cứ nói với tôi là được mà. Tôi đi chọn cho hai cậu. Còn phải hét lên làm gì, đúng không. Tôi đi chọn. Hàn Tự, lát nữa tôi chọn một bài, hai chúng ta cùng hát nhé? Được. Chu Mạt
Cậu hát ba bài rồi. Cậu định độc chiếm micro à? Đưa tôi. Không. Cảnh Cảnh và Dư Hoài chưa hát bài nào cả. Không phải, cậu nghe tôi nói này. Tôi hát, thì cũng giống như Dư Hoài hát. Mà Dư Hoài hát, thì cũng giống như Cảnh Cảnh hát.
Vậy nên bọn họ đều đã hát rồi. Không phải, cậu làm gì vậy? Cắt, cắt. Làm gì vậy? Giản Đơn, bài này của cậu, nào. Không sao chứ? Được rồi, uống chút nước đi. Anh Hoài, anh Hoài. Mau lên, bài nổi tiếng của cậu. Mau mau mau lên hát đi.
Bài này tôi chọn cho Cảnh Cảnh. Giản Đơn, micro. Cảnh Cảnh lên hát đi, lên mau. Tôi cạn ly, cậu thì tùy. Cạn. Tưởng Niên Niên. Sao vậy? Tôi cảm thấy cậu rất… Cạn. Yên lặng. Nghe tôi nói này, hai cậu không ai nói gì với tôi, liền chuyển sang học văn.
Tên là Tiểu Hoa. Tiểu Hoa của tôi. Được rồi, thả rồi, thả rồi. Cậu chậm chậm thôi, trời ơi. Sau này không có ai đối xử với tôi tốt như cậu vậy. Cậu cẩn thận chút. Không phải chứ, sao các cậu uống say vậy? Đừng lo. Họ gọi xe về trước rồi.
Đi thôi, tôi đưa cậu về. Tớ vẫn thích mùa hè hơn. Mình cũng thích. Tôi cảm thấy, nếu có một ngày là ngày tận thế, thì ngày đó chắc chắn không phải là vào mùa hè. Mùa hè giúp tôi mù quáng tin rằng, cứ lang thang trên đường như vậy,
Uống chút bia, không về nhà, không cần làm bài tập, thi cử không cần ôn tập, không phải lo lắng gì cả. Cậu cũng to gan thật đấy, một mùa hè đã hoàn toàn trị liệu cho cậu được. Không chỉ mùa hè, mà còn có cậu. Các cậu. Cái đó,
Tôi đưa cậu đến đây nhé. Sao vậy? Cậu cảm thấy tôi nên học văn hay học lý? Cậu nên tự mình quyết định. Điều này liên quan đến con đường phía trước của cậu. Tôi chỉ hỏi cậu thôi. Đằng nào giờ tôi cũng đã học văn rồi. Cậu có thể nói rồi.
Tôi không thể khuyên cậu đi học lý, cũng không thể khuyên cậu đi học văn. Vì tôi biết, không thể vì sự ích kỷ của tôi mà làm lỡ tiền đồ của cậu. Nếu tôi biết cậu làm gì là tốt nhất, thì tôi sẽ không để cậu làm.
Xin lỗi, tôi không thể làm được việc đó. Vậy cậu có hy vọng tôi học văn không? Cảnh Cảnh cậu biết không? Tôi đã từng có ý nghĩ hoang đường. Cậu đã không học lý nữa, thì tiểu gia tôi đi học văn là được. Đằng nào tiểu gia tôi thông minh như vậy,
Có lẽ học văn cũng giỏi hơn cậu. Tôi cũng không biết tại sao lại đột nhiên nghĩ vậy, nhưng cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi. Tôi biết bây giờ tôi nói những điều này cũng muộn rồi. Không có ích gì cả. Tóm lại là cố lên, Cảnh Cảnh. Mau về đi.
Bạn tên là gì vậy? Hoàng Soái. Vậy Hoàng Soái cậu ngồi ở kia đi. Cậu ngồi đây đi. Bạn tên là gì vậy? Bối Lâm. Cậu ngồi phía trước Giản Đơn. Chếch phía trước Hàn Tự ấy. Cảm ơn. Không có gì. Tưởng Niên Niên. Beta.
Các cậu xem Lưu Tường thi đấu trong kỳ nghỉ hè chưa ? Lợi hại thật. Bạn Dư Hoài, tôi có thể ngồi bên cạnh bạn không? Sao cậu cậu đến đây? Sao vậy? Có phải cậu quen rồi, nhất thời chưa sửa được không? Đi nhầm lớp rồi.
Thực ra tôi vì mấy người bạn này, mà cuối cùng mới thay đổi nguyện vọng, ở lại học lý lớp năm. Thế nào, được không? Được chứ. Bạn ơi, bạn tên gì? Bối Lâm. Cậu có cảm thấy Bối Lâm rất giả không? Cậu thân với cậu ta như vậy từ lúc nào thế.
Chính là lúc học nhóm ấy. Thực ra tôi cảm thấy Bối Lâm rất tốt, thật đấy. Mọi người đều là bạn học, chúng ta làm quen lại nhé. Không phải đã quen nhau rồi sao? Sao phải làm quen lại nữa? Có cần thiết không? Giả vờ vô tội, đúng không?
Cậu đang diễn tập mấy đấy? Cậu đừng quá đáng thế. Beta cậu giận gì chứ? Sau này việc của tôi không cần cậu lo. Từ bây giờ chúng ta không phải là bạn nữa. Vừa rồi không biết là ai oai phong như vậy.
Bây giờ lại đáng thương như vậy để cho ai xem chứ. An ủi an ủi tôi đi. Được được được, an ủi an ủi cậu.