Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 19 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 19] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Không phải cô nói cô yêu anh ta sao? Chứng minh cho tôi thấy.

    Hãy mau chứng minh cho tôi thấy. Nhưng người tôi thích thực sự là anh ấy. Đồ lừa đảo. – Không sao chứ? – Anh không sao chứ? Đồ lừa đảo các người đóng kịch gì trước mặt tôi chứ. Coi tôi là kẻ ngốc sao? Tiểu K.

    Các người làm hại tôi, cũng làm hại Thời Nhất. Ai muốn hủy hoại Thời Nhất, đều sẽ phải chết. Để tôi chứng minh, để tôi chứng minh. [Cảnh sát POLICE] Đồng chí cảnh sát. Tình hình bên trong thế nào cậu có biết không? Cửa bị khóa trái rồi, không thể vào.

    Bạn tôi vẫn ở bên trong đó. Hiện tại cô ấy rất nguy hiểm. Bên này tình hình khẩn cấp, yêu cầu hỗ trợ. Không được động đậy, Khổng Tiểu Vy. Cô bị nghi ngờ liên quan đến vụ bắt cóc, yêu cầu theo chúng tôi về điều tra. Xin đợi một chút. Được rồi.

    Cô vẫn ổn chứ? Tôi không sao. Tiểu K chỉ là quá quan tâm anh thôi. Vậy nên… – Vất vả rồi. – Chuyện nên làm mà. Anh vất vả rồi. – Buông tay. – Không. – Buông tay. – Không. Chúng ta đã chia tay rồi.

    Nói dối, anh cứ tiếp tục nói dối đi. Điều anh nói là sự thật. Nói dối, anh cứ tiếp tục nói dối đi. Làm gì ở đâu có bạn trai cũ vì cứu bạn gái cũ mà đến tính mạng cũng không cần nữa chứ. Sao em lại phiền phức như vậy chứ.

    Đằng nào em rời đi thì cũng phiền phức, ở lại đây thì cũng phiền phức, Vậy em sẽ không đi nữa. Dù sao vốn dĩ em cũng phiền phức rồi. Vậy nên cả đời này, anh đừng hòng vứt bỏ được em. Xin lỗi, Phiền anh đi theo chúng tôi một chuyến

    Để lấy lời khai. Được thôi. Đi thôi. Xong rồi. Nhưng cậu cần ký ở dưới đây, ghi rõ ngày tháng là được. Vậy tôi đi trước nhé. Sau này nếu có chuyện gì thì có thể liên hệ với tôi. Vất vả rồi. Tình hình là như vậy. Luật sư Lý,

    – Chào anh. – Chào anh. Tôi vừa gặp mặt với đương sự của tôi. Cô ấy có lời muốn tôi chuyển lời cho anh. Anh Thời Nhất, em biết em sai rồi. Em không nên làm hại chị Phương Ngôn. Nhưng… Nhưng mỗi việc em làm vì anh trước nay chưa từng hối hận.

    Nhiều năm như vậy, mỗi ngày em đều luôn ở bên anh, là em đã mãn nguyện rồi. Nếu như để em lựa chọn lại một lần nữa, thì em vẫn muốn ở bên cạnh anh. Vụ án của tiểu K sẽ nhanh chóng được đưa lên tòa án.

    Cô ấy phải chịu sự trừng trị của pháp luật cho nhưng hành vi mà cô ấy đã gây ra. đúng rồi, anh có lời gì muốn chuyển cho cô ấy không? Hãy nói với cô ấy, rằng tôi không trách cô ấy. Được, vậy anh hãy về trước đi.

    Có tin tức tôi sẽ báo cho anh. Vất vả cho anh rồi. Đại minh tinh, cảm ơn anh đã chăm sóc cho em những ngày qua. [Gửi đại minh tinh Thời Nhất! Cảm ơn anh đã chăm sóc em những ngày qua.] Làm phiền anh nhiều ngày như vậy.

    [Em cũng nên về nhà rồi đừng lo lắng cho em.] Em cũng nên về nhà rồi. [Em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân mình. Phương Ngôn.] Đừng lo lắng cho em, em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân mình. Xin chào, tôi là một cái cây,

    Có phải nghe lời mở đầu thế này, anh rất muốn đánh tôi đúng không? Chào anh, tôi là Phương Ngôn. Núi cao nước chảy gặp tri âm. Câu dưới viết Phương Ngôn nghe hiểu được Thời Nhất. Tôi cảm thấy bài hát này của anh, chính là dùng hai từ hoàn mỹ.

    Anh yên tâm lần này tôi nhất định sẽ bảo vệ nó tốt. Thời Nhất, chính là anh rất muốn nói tạm biệt quá khứ, nhưng lại không biết phải làm cách nào. Cô có biết phương pháp hiệu quả nhất để chữa trị sự bất hạnh là gì không? Chính là tình yêu.

    Thích một người chính là muốn đối phương biết tấm lòng của mình. Muốn biết liệu đối phương có giống mình không? Tôi thì nghĩ rằng, thích một người nào đó thì hãy mạnh dạn nói ra. Tình yêu chính là dũng cảm mà theo đuổi. Vào đi. Thực ra,

    Những lời mà anh vẫn chưa nói hết hôm đó, em đều hiểu. Anh không lo lắng cho bệnh của Phương Ngôn nữa sao? Em đến chính là muốn nói với anh chuyện này. Anh cũng thấy rồi đó, dù rằng em có buông tay thì cô ấy cũng sẽ không vui.

    Anh cũng không muốn thấy Phương Ngôn đau khổ phải không? Anh cũng hi vọng có thể chữa khỏi bệnh cho cô ấy. Không phải sao? Chỉ cần chữa khỏi bệnh cho cô ấy. Thì trừ chia tay ra, chuyện gì em cũng đồng ý. Chuyện gì em cũng đồng ý? Thơm quá.

    Là ai có tài làm ra đĩa bánh trứng này đây? Đương nhiên là em rồi. Nếu đã vậy anh có muốn thử một miếng không? – Không muốn. – Anh thử một miếng đi. – Không muốn. – Thơm lắm. Anh thử chút đi, anh thử chút đi.

    – Anh không thích. – Em vất vả lắm mới làm được ra đấy. Há to miệng nào. Há to chút nữa. Đáng yêu quá. Nếu như vậy chúng ta lưu lại làm kỷ niệm nhé. Chụp bức ảnh nào. Thế này nhé, Vì để ghi lại cuộc sống sau này của chúng ta,

    Em sẽ đăng lên vòng bạn bè, anh nhớ vào thích nhé. Được rồi. Tại sao anh lại không thấy trang của em nhỉ? Sao thế được chứ? Em hủy kết bạn anh rồi! – Mới chia tay em liền hủy ngay sao? – Không có, không có. Người phụ nữ tàn nhẫn.

    Anh không yêu em. Anh không yêu em? Là em hủy kết bạn với anh mà. Nếu anh yêu em, thì không phải đến bây giờ mới phát hiện em hủy kết bạn với anh. Nếu như yêu em thì anh sẽ gửi tin nhắn cho em.

    Anh sẽ theo dõi bài đăng trên tường của em. Nếu như anh yêu em thì anh không phải đến bây giờ vì chuyện đó mà trách em. Nếu như anh yêu em… Anh sai rồi. Nói đi, phải làm sao thì em mới có thể tha thứ cho anh? Thơm em.

    Làm mình sợ quá. Có cần phải đến đúng giờ vậy không? Anh vẫn luôn rất đúng giờ. Thời Nhất, sao anh lại đến đây? Sao vậy, không hoan nghênh anh sao? Sao có thể chứ, hoan nghênh anh tới. Nơi tôi ở trở thành hiện trường vụ án. Có thể

    Sẽ làm phiền hai người một khoảng thời gian rồi. Phòng của anh ở bên kia, tự thu dọn đồ đi nhé. Đây có thể là cơ hội để cho hai anh em họ làm hòa. Vậy anh vào nhé. Được, được. Thế này đi, Thời Nhất để em đến giúp anh. Đợi chút.

    Nếu như em thấy ngại khi anh ấy ở đây, thì anh sẽ… Tất nhiên là không rồi. Hai anh em anh có thể hòa hợp là chuyện khiến em vui và muốn nhìn thấy nhất. Với lại trước đó em cũng đã ở chung với Thời Nhất. Tụi em là anh em tốt.

    Để em đi giúp anh ấy. Thời Nhất, để em đến giúp anh. Chỉ cần có thể giúp cô ấy chữa khỏi bệnh, trừ việc chia tay ra, thì chuyện gì em cũng đồng ý. Chuyện gì em cũng đồng ý? Được. Từ bây giờ trở đi, trong vòng một tháng,

    Em và Phương Ngôn không được có bất cứ tiến triển tình cảm nào. Không tiếp xúc thân mật. Trong vòng một tháng, anh sẽ theo đuổi lại Phương Ngôn. Nếu như trong một tháng, anh không thể làm cho cô ấy yêu mình, thì anh sẽ ngoan ngoãn làm thuốc giải của cô ấy.

    Sao vậy? Không dám sao? Có gì mà không dám chứ? Chẳng phải chỉ là không tiếp xúc thân mật thôi sao. Nó cũng không thể ngăn cản được tình yêu của chúng em. Vậy tháng này anh sẽ chuyển đến nhà em ở. Cái gì? Đề phòng ngộ nhỡ Phương Ngôn phát bệnh,

    Anh có thể chăm sóc cho cô ấy. Không được sao? Em làm gì vậy? Hôn đó. Chúng ta mấy ngày rồi không hôn. Anh phải rót cà phê nữa. Sao anh lại lạnh nhạt với em như vậy? Không có. Vậy hôn cái nhé. Em uống cốc cà phê này trước đi. Nào.

    Em không uống cà phê. Em chỉ muốn hôn một cái thôi. Trong nhà chúng ta không được nói to quá bốn mươi đề-xi-ben. Em quên rồi sao? Vẫn còn quy định đó sao? Nó vẫn luôn có. Anh là một người có nguyên tắc. Nhưng anh có nguyên tắc của anh.

    Chúng ta chẳng phải đã làm hòa rồi sao? Em chỉ muốn hôn một cái thôi mà. Lẽ nào anh không yêu em sao? Hôn cái, hôn cái. Anh làm gì vậy? Anh có ý gì vậy? Anh… không có ý gì hết. Anh có được rồi thì không quý trọng nữa sao? Đồ đểu.

    Đáng ghét. Thời Mạnh. Em lại làm gì vậy? Pha cà phê, anh không nhìn thấy sao? Vậy sao? Vậy cho anh một cốc đi. Tự pha đi. Cái này có thể uống sao? Hai người không đi làm sao? Không vội. Anh cũng không vội. Các anh không đi, em đi. Em đi đâu?

    Bí mật. Thời Mạnh thích kiểu con gái thế nào sao? Sao việc này lại hỏi tôi chứ? Cô là bạn gái anh ta mà. Tôi là bạn gái anh ấy. – Nhưng anh là huynh đệ của anh ấy mà. – Vậy nên? Vậy nên anh ấy thích kiểu con gái như thế nào,

    Anh phải biết rõ nhất chứ. Vấn đề là đây. Là bởi vì gần đây tôi cảm thấy Thời Mạnh có chút thoái hóa thẩm mỹ. Có giác ngộ. Có tiền đồ. Tôi có thể nói cho cô biết mẫu người mà anh ta thích. Nhưng làm cuộc trao đổi đi.

    Cô có nên nói cho tôi biết một vài thông tin của Tả Dao không nhỉ? Hách Anh Tuấn. Tôi nói cho anh biết, anh cũng quá xem thường Phương Ngôn tôi rồi. Tôi chỉ là… Cái chuyện bán đứng chị em Phương Ngôn tôi tuyệt đối không làm. Nếu cô đã nói như vậy,

    Hách Anh Tuấn tôi cũng rất tức giận. Bởi vì cô đã quá xem thường Hách Anh Tuấn tôi rồi. Tôi còn muốn nói cho cô biết, chuyện bán đứng anh em, Hách Anh Tuấn tôi chưa từng làm. Thời Mạnh yêu điện ảnh. Cái này tôi biết. Tả Dao yêu Tả Hữu.

    – Thời Mạnh rốt cuộc thích cái gì? – Đôi môi của Angelina Jolie. Ba của Tả Hữu là ai? Ba của Tả Hữu không phải là ba. Anh nói tiếp đi. Thân hình của Marilyn Monroe. Ba không phải là ba nghĩa là sao?

    Chính là vốn dĩ có người ba này nhưng không tìm thấy. – Tiếp tục. – Khí chất của Audrey Hepburn. Vậy tại sao tìm không được? Bởi vì ba của nó không phải là người ba mà anh đang nghĩ tới. Nói tiếp đi.

    Vậy rốt cuộc người ba mà tôi đang nghĩ tới là người ba nào chứ? Tôi cái gì cũng không nghĩ hết. Rốt cuộc ai là ba ai? – Ba tôi là ai tôi cũng không nhớ nữa. – Được rồi, dừng lại, dừng lại. Không có người ba nào hết.

    Điều tôi cần biết thì cũng đã biết rồi. Điều anh cần nói cũng đã nói rồi. Dừng lại đây thôi. Cáo từ. Tôi nói cái gì chứ? Bản thân tôi nói những gì tôi cũng chẳng biết nữa. Cô nói gì tôi nghe cũng không hiểu. Rốt cuộc ai là ba ai chứ?

    Sao vậy? Không quyến rũ sao? Cái đó… Em hiểu. Hi! Tôi là Laura. Sứ mệnh của tôi là anh. Anh muốn ăn sáng không? Không ăn. Anh muốn cùng em ăn sáng không? Muốn. Anh có cảm giác gì không? Cảm giác? Em cảm thấy anh nên có cảm giác gì?

    Em không muốn cái em cảm thấy. Em muốn là cảm giác của anh. Anh cảm thấy em cosplay rất tốt. Cosplay? Cosplay? Trong giới trẻ bọn em không phải rất thích cosplay sao? Vậy anh không rung động sao? Rung động? Thân hình này. Tấm lưng này. Kiểu tóc này. Tướng mạo này.

    Anh biết rồi. Rung động… Không được rồi, không được rồi. Lời nói đàn ông, toàn là lừa dối. Không phải anh thích đôi môi của Angelina Jolie và đôi chân của Marilyn Monroe sao? Vậy mà anh bây giờ… – Ai nói với em là anh thích những cái này? – Hách Anh Tuấn.

    Lời anh ta nói mà em cũng tin sao? Em tin. Được rồi, được rồi. Đồ ngốc. Thứ anh thích chính là dáng vẻ vốn có của em. Chứ không phải những thứ đó. Thật sao? Đương nhiên rồi. Bài hát khi đó chưa nghe hết,

    Bây giờ còn có cơ hội cho em nghe nữa không? Chúng ta xem gì vậy? Cái này đi. The Vampire Chronicles. Đúng. Đây là em đang điều trị bệnh. Với lại ở cùng với hai người em không sợ gì hết. Hai người khoa trương quá rồi đó. Không nghiêm trọng vậy đâu.

    Em không sợ sao? Đương nhiên không sợ rồi. Anh ta là ma cà rồng. Anh ta cũng đâu phải là quỷ. Em… Cái gì vậy? Ôi mẹ ơi. Không được. Em đi vệ sinh trước đã. Tạm dừng một lúc. Cái này không được trách em. Là cô ấy tự dựa vào đó.

    Đổi chỗ ngồi. Dựa vào cái gì chứ? Em đã vi phạm quy tắc hai lần rồi. Đổi thì đổi. Em qua trước đi. Anh qua trước đi. Tại sao nó lại xuất hiện từ bên phải chứ? Sợ quá. Đáng sợ quá. Không xem nữa. Đi nghỉ sớm đi. Thời…

    Thời Nhất làm sao vậy? Anh không biết. Có phải anh ấy không thích phim em chọn không? Không có đâu, chúng ta xem tiếp thôi. Dọa em sợ chết khiếp. Ăn không? Anh đi làm đây. Đợi chút. – Sao thế? – Không có, không có. Bắn tim Bắn tim Bắn tim

    Anh không đến phòng làm việc sao? Gần đây anh tạm đóng cửa ở nhà nghỉ ngơi. Đóng cửa nghỉ ngơi cũng tốt. Đằng nào ở một ngày cũng bớt đi một ngày. Bảo bối… Em ở nhà chăm sóc tốt cho khách của nhà chúng ta nhé. Bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

    Anh đi nhé. Bye bye, anh chú ý an toàn đó. Bye bye. Thời Nhất, có chuyện em muốn nhờ anh giúp. Em chuẩn bị xong rồi, bắt đầu đi. Đại minh tinh, anh có thể nghiêm túc chút được không? Em muốn là dáng vẻ đáng sợ chứ không phải đáng yêu. Vậy…

    Anh vẫn không hiểu tại sao em muốn anh dọa em nữa. – Ngộ nhỡ lại phát bệnh thì phải làm sao? – Em đang giải mẫn cảm. Giải mẫn cảm? Chính là từng bước tiếp xúc những thứ khiến bản thân sợ hãi.

    Nói một cách dễ hiểu thì là luyện lòng dũng cảm đó. Bác sĩ Thôi nói với em như vậy. Vậy nên anh cứ yên tâm mà làm nhé. – Chúng ta thử lại lần nữa. – Được. – Được chưa, cảm ơn nhé. – Được. Cố lên! Được. Đại minh tinh!

    Những điều em nói là sự thật. Cái này… kết hợp ba thứ âm thanh, ánh sáng, tình tiết vào làm một. Anh trang điểm sao lại đẹp trai vậy? Thế thì làm sao dọa được người ta. Anh đẹp trai quá rồi đó. Không được. Lần này thực sự đáng sợ.

    Thứ đáng sợ ở đâu vậy? Em… Em không nhìn thấy anh ta sao? Cáo từ. Huynh đệ. Đại minh tinh, anh thật sự đã làm được rồi. Kết hợp ba thứ âm thanh, ánh sáng, tình tiết vào làm một. Còn cái pha chuyển ngoặt cuối cùng đó, tuyệt lắm! Cũng tạm thôi.

    Anh không trở thành nhà biên kịch thì thật đáng tiếc. Trước đây cũng có người nói như vậy. Đợi chút. Sao anh có cảm giác em đang chế nhạo anh vậy? Phương Ngôn. Tại sao em lại muốn giải mẫn cảm. Thực ra, giải mẫn cảm này

    Ngày trước bác sĩ Thôi đã nói với em rồi. Nhưng em vẫn luôn kháng cự, luôn trốn chạy. Bởi vì em sợ bị chế nhạo, sợ bị phát bệnh, sợ bị người khác xem thường. Vậy lần này là vì sao? Vì Thời Mạnh. Bởi vì em thực sự muốn ở bên anh ấy.

    Em không muốn vì bệnh của em mà lại xảy ra chuyện gì nữa. Với lại bọn em không dễ dàng gì mới đi đến được ngày hôm nay. Em không muốn vì bệnh của mình mà tự dưng gây ra rắc rối nữa. Phương Ngôn… Anh xin lỗi. Phương Ngôn…!

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com