Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 04 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân] [Tập 4] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Ai đấy? Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi là trợ lý mới đến hôm nay,

    Sau này sẽ chăm sóc cho anh 24 tiếng đồng hồ. Rất xin lỗi đã gặp mặt anh bằng cách này. Có điều anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói với fan của anh, sau lưng anh có một cái bớt. – Sao lại là anh? – Sao lại là cô?

    Mẹ, vì sao mẹ lại sắp xếp một người quái lạ vào sống ở nhà con? Hôm nay Tiểu Ngôn đã chuyển vào rồi sao? Mẹ trả lời con trước đã. Tiểu Mạnh, có phải con xấu hổ rồi không? Tiểu Ngôn không phải là người quái lạ. Cô ấy là tiểu quản gia

    Mà mẹ tìm cho con. Mấy ngày nữa mẹ phải đi Iceland. Sau đó mẹ sẽ nhờ cô ấy, chăm sóc con hai tháng. Hai tháng? Con không cần người khác chăm sóc. Hơn nữa mẹ cũng biết, con không thích sống chung với người khác. Nếu như con nói như vậy,

    Vậy thì mẹ sẽ đem những bức ảnh cởi truồng lúc nhỏ của con, đăng lên trên mạng. Để mọi người đều nhìn thấy, rốt cuộc là ai, – chăm sóc cho con lớn đến như vậy. – Mẹ! Nếu con còn nói nữa thì mẹ sẽ đăng thật đấy.

    – Dừng! Dừng! – Bỏ đi! Tiểu Mạnh! Tiểu tử này, tắt máy rồi. Bây giờ con trai mình, đã có bạn gái rồi. Alô, Dao Dao. Cậu có biết tớ vào sống ở nhà ai không? Tớ vào sống nhà của Thời Mạnh đấy. Cái gì, không phải nhà của Thời Nhất sao?

    Sao có thể chứ? Chuyện gì vậy chứ? Cậu có biết lúc nãy tớ khó xử nhường nào không? Tớ… Tên Hách Anh Tuấn này… Cậu đừng gấp, tớ lập tức đi đón cậu. Được, được. Đợi đã. Cậu… Cậu đợi mình một chút. Tớ xem hợp đồng trước đây một chút.

    Cậu đừng tắt điện thoại vội, tớ xem một chút. [Hợp Đồng Lao Động] Thời gian hợp đồng. Nếu bên B vi phạm hợp đồng, thì cần phải bồi thường cho bên A một triệu nhân dân tệ. Hách Anh Tuấn! Ngày chết của anh đến rồi. Alô, sao rồi Dao Dao?

    – Có vấn đề gì sao? – Không có. Phương Ngôn, sau khi tớ suy nghĩ cẩn thận, tớ cảm thấy, cậu không dễ dàng gì mới vào sống ở đó. Cậu đừng lãng phí cơ hội. Không những cậu không thể đi, mà còn phải kiên trì sống ở đó.

    Dao Dao, không phải là cậu muốn bán tớ đi chứ? Sao có thể vậy chứ? Cậu nghĩ cậu có giá trị quá rồi đấy. Tớ đem bản thân… Đúng rồi, không phải hợp đồng của chúng ta ký hai tháng sao? Hai tháng này trôi qua rất nhanh.

    Cậu chịu đựng sáu mươi ngày là qua rồi. Hơn nữa, hai người bọn họ là anh em ruột. Cậu thông qua Thời Mạnh, tiếp cận với Thời Nhất, không phải cũng sẽ thuận tiện hơn sao? Đúng, nhưng mà tớ…. Không có nhưng gì cả.

    Phóng lao thì phải theo lao, nói chung cũng không còn cách nào khác. Quyết định như vậy nhé, Ngôn Ngôn. Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tớ. Yêu cậu…! Dao Dao cậu đừng vội mà…. Làm sao đây? Hách Anh Tuấn. Nhưng mà cậu đã đồng ý với dì Lăng,

    Cậu phải chăm sóc bệnh nhân rối loạn lưỡng cực giúp dì ấy. Cho nên cậu phải kiên cường. Được không? Kiên cường. Hách Anh Tuấn. Hách tổng bây giờ đang bận, không nghe điện thoại. Mạng yếu quá. Nói, Phương Ngôn làm sao lấy được chìa khóa nhà tôi?

    Cái gì Ngôn? Địa các và vuông tròn? Thời tổng, bây giờ anh những điều mà anh nói, sao tôi nghe không hiểu, quái lạ! Hách Anh Tuấn, diễn, tiếp tục diễn, diễn kịch rất hay đấy. Thời tổng, thiết nghĩ anh cũng biết tôi muốn nói cái gì rồi.

    Thực ra tôi là nhận sự ủy thác của người khác, không dám không làm. Xin anh tha thứ cho tôi. – Hách Anh Tuấn! – Thời tổng. Tôi… Nếu như anh thực sự muốn nói chuyện, thì nói chuyện với bà ấy, không có việc gì, thì tôi cúp máy trước đây. Bye, bye…!

    Tuy rằng tôi không biết cô thông qua cách nào thuyết phục mẹ tôi, nói chung cô có thể sống ở đây. Nhưng mà ở đây có vài quy tắc, bắt buộc phải tuân thủ. Vi phạm một điều thì lập tức chuyển đi. Thứ nhất, trong nhà có thể nấu cơm,

    Nhưng cấm hút thuốc. Thứ hai, cấm ở bên ngoài phòng bếp ăn đồ ăn. Thứ ba, buổi sáng từ tám giờ đến chín giờ, từ hai mươi mốt giờ đến hai mươi hai giờ, thời gian bên A đi làm và tan làm, bên B cấm xuất hiện trước mặt bên A.

    Vẫn còn một điều kiện, trong nhà cấm ồn ào. Âm thanh không thể vượt qua bốn mươi đề-xi-ben. – Buổi sáng tôi luyện thanh thì làm sao? – Bên ngoài. Điều khoản ở bên trên vi phạm một lần. Năm ngàn? Nhìn cái miệng này của tôi, anh yên tâm.

    Cho tôi một cơ hội đi. Tôi bảo đảm là lần cuối cùng. Sau này âm thanh của tôi, tuyệt đối sẽ không trên hai mươi đề-xi-ben. Hy vọng cô có thể ghi nhớ. Đúng rồi, bây giờ tôi phải đi tắm. Bình thường tôi ở trong nhà, không thích mặc quá nhiều.

    Dì Lăng, dì Lăng. Dì nhất định phải giúp con giữ cái mạng nhỏ này. Cảm ơn lão Phật gia người. Thiên thu vạn đại, lão Phật gia. Kính nhờ người. Tả Dao. Sao em lại đến đây? Đây, hợp đồng ký xong rồi. Ký xong rồi? Thuận lợi như vậy sao?

    Sao vậy? Có vấn đề gì sao? Không có, anh… Chỉ là muốn hỏi một chút. Phương Ngôn, hài lòng chứ? Hài lòng. Vậy nhưng mà, tương đương hài lòng. Quá tốt rồi, Phương Ngôn, cố lên bạn tôi ơi! Mau chóng đoạt được Thời Mạnh đi. [Phòng làm việc của nhà sản xuất]

    Anh Tuấn. Lần này anh, thật sự khiến em, nhìn với cặp mắt khác đấy. Dường như khiến em nghĩ đến năm đó lúc vừa quen biết anh. Sảng khoái! Không phải đã nói, ở văn phòng không chơi trò chơi sao. Ông trời ạ! Tôi đã tạo ra nghiệp gì chứ? Dao Dao.

    Cứu mạng! Chỉ cho quan phóng hỏa, không cho người dân đốt đèn. Dụng cụ đề-xi-ben này chói tai quá. Nhất định phải tìm cơ hội đổi mày đi. Đừng tức giận! Đời người giống như một vở kịch. Tên rối loạn lưỡng cực kia sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Hi! Tôi…

    Quá nóng nảy rồi đấy! Không bình tĩnh chút nào. Kem tẩy lông. Anh ta không phải dùng rồi chứ. Kem tẩy lông. Kem tẩy lông. Tôi… Tên mắc bệnh rối loạn lưỡng cực, chắc hôm qua rất tức giận nhỉ. Hay là đừng gọi anh ta thức dậy vội.

    Nhưng mà thời gian dài ở trong phòng, bệnh tình của anh ta nghiêm trọng hơn thì phải làm sao? Hay là nghĩ cách động viên anh ta. Thời Mạnh sáng sớm mau mau thức dậy, thà lười biếng ở trên giường chi bằng hẹn nhau luyện tập.

    Thân thể khỏe mạnh thì tâm tình mới có thể thoải mái được, mới có thể thực hiện được ước mơ to lớn của anh. Chào! Chào buổi sáng Thời tổng. Mời ngồi. Đây là bữa sáng đặc biệt của hôm nay. Cháo vừng đen. Sữa đậu đen. Bánh đậu đen. Dưa muối đậu đen.

    Thêm ba miếng gừng tươi. – Gừng tươi? – Dùng thêm, dùng thêm. Tiếp theo, Tôi muốn giới thiệu cho Thời tổng một đồ vật. Chỉ cần có nó, toàn bộ những vấn đề bây giờ anh đang đối mặt, đều có thể được giải quyết dễ dàng. Ba, hai, một. Cút! Cầm đi.

    Chào Thời tổng. Thời tổng đổi kiểu tóc rồi. Tôi cảm thấy đẹp trai hơn. Thời tổng đổi kiểu tóc rồi. Thời tổng. Hợp đồng diễn viên của phòng kinh doanh bên kia, có vấn đề gì không? Hợp đồng Thời Nhất bên kia đã ký xong rồi.

    Những nhân vật khác cũng đang trong quy trình cuối cùng. Bây giờ duy nhất chỉ còn Lâm Lâm. Bởi vì Lâm Lâm này, lúc đó là qua đây cùng với Nhất Minh. Cho nên về độ hot, không phải lựa chọn hàng đầu của chúng ta. Sau đó tôi nghĩ,

    Dù sao hợp đồng vẫn chưa ký, chúng ta có cần tiếp tục tìm người khác? Không cần, hình ảnh và diễn xuất của Lâm Lâm là phù hợp. Bây giờ có Thời Nhất, không cần lo lắng về độ hot của nữ chính. Chỉ cần cô ta diễn tốt vai này,

    Thì chúng ta vẫn dùng cô ta. Người khác có vấn đề không? Bây giờ trong phim còn có một vài nhân vật vẫn chưa tìm được diễn viên phù hợp, cho nên… Vậy thì mở rộng phạm vi tìm kiếm. Được, tôi bảo phó đạo diễn tuyển nhân vật bên đó cùng đi tìm.

    Được, bên đó anh đi kết nối là được. – Được. – Thời tổng. Lễ tân bên kia gọi điện thoại đến nói Lâm Lâm đến rồi. Đang ở văn phòng đợi anh, muốn gặp anh. Tôi cảm thấy cô ta lo lắng bị thay thế nên đã tìm đến đây.

    Nếu như những người khác không có vấn đề gì, thì hôm nay tan họp tại đây. – Được. Đi trước đây, Thời tổng. Kiểu tóc mới không tồi, tìm thợ cắt tóc nào cắt cho anh vậy? Đây là hương vị gì vậy? Trà gừng, hai ngày này nhiệt độ thấp,

    Tôi cảm thấy mùi vị cũng không tồi. Chủ yếu là nó có thể phòng cảm cúm, còn ngăn ngừa rụng tóc. Ra ngoài đi. Phạt một vạn tệ. Phạt một vạn tệ? Không phải chứ, hôm qua mình chỉ bỏ sai vài thứ đồ,

    Mới rụng có vài sợi tóc, anh ta cũng không trọc hết được. Làm quá lên rồi đấy. Phỏng vấn một chút, đồng nghiệp Phương Ngôn, đêm đầu tiên ở cùng với tổng tài cảm giác thế nào? Anh ta là tổng tài sao? Anh ta chính là một tên biến thái. Trời ạ!

    Sao anh ta cứ phạt tiền vậy chứ, con người này…. Vậy chúng ta chuyên tâm kiếm tiền thôi. Một vạn cũng nhiều quá rồi. Niệm tình tôi mới phạm sai lần đầu, anh cho tôi một cơ hội nữa đi. Đây là cái gì tự cậu xem đi. [Hợp Đồng Hợp Tác] Hợp đồng!

    Tốt! Quá tốt! Cậu xem đi, điều khoản có vấn đề gì không? – Được. – Ký xong tôi giúp cậu gửi đến phòng pháp vụ. Cậu nói, trước đây tôi sắp xếp, có phải vô cùng chính xác? Chúng ta trị bệnh tìm được Thời Nhất,

    Sự nghiệp còn ký được hợp đồng với Concept Pictures, còn kiếm được vai diễn Hồ Thần. Hồ Thần? Tổng đạo diễn thực sự đồng ý cho tôi cơ hội lần này sao? Đương nhiên. Hợp đồng cũng đã lấy về cho cậu. Vỹ Lâm, giỏi quá!

    Mấy nhân vật này tôi cảm thấy không phù hợp cho lắm. Xin đạo diễn dừng bước. – Các người đi trước đi. – Được. Đạo diễn, vị này là Âm Tương. – Phương Ngôn. – Xin chào đạo diễn. – Tôi là Phương Ngôn. – Đúng. Âm Tương? Studio Nguyên Khí,

    Bây giờ ký hợp đồng với công ty chúng ta. Chất giọng của cô vô cùng đặc biệt. Tôi rất thích. Vì sao anh không chịu uống trà gừng chứ? Tuần sau sắp xếp thời gian phỏng vấn. Cố lên nhé. Cảm ơn đạo diễn.

    Vì sao muốn cho cô ta cơ hội diễn Hồ Thần chứ? Không phải anh nói cô ấy là fan hâm mộ đầu óc có vấn đề sao? Như vậy thật không giống anh. Chỉ là tìm người thay thế. – Thời tổng. – Ngồi đi. Hợp đồng còn có vấn đề gì sao?

    Không có, không có, chỉ là…. Tôi và Nhất Minh là cùng một công ty, bây giờ anh ấy rút khỏi rồi, vậy tôi bên này…. Chuyện của anh ta là chuyện của anh ta, không liên quan đến cô. Concept Pictures không phải là công ty vô lý hủy hợp đồng.

    Thời tổng thật độ lượng. Nhưng mà thành ý nên thể hiện, thì tôi cũng nên thể hiện một chút. Không biết có thể một mình mời anh ăn bữa cơm được không? Để bày tỏ thành ý cảm ơn. Hách Anh Tuấn, có phải buổi tối chúng ta có việc phải không?

    Có, có, có. Thời khắc thiêng liêng. Được, vậy tôi giúp cậu gửi đến phòng pháp vụ. – Không cần tiễn. – Vậy tôi không tiễn cậu nữa. Bye bye…! Có chuyện gì cứ nói thẳng đi. Thời tổng, tôi biết hợp đồng đã ký xong rồi. Nhưng mà,

    Tôi ở trong nhóm cũng không có người quen, không có ai chăm sóc. Trong lòng, vô cùng lo lắng. Sau khi cô vào nhóm sẽ có trợ lý chăm sóc cô. Thời tổng, tôi muốn hỏi vấn đề cá nhân một chút. Không biết anh thích kiểu con gái thế nào?

    – Xin lỗi, làm phiền rồi. – Vào đi. Trời lạnh như vậy mà cô mặc ít như thế. – Tôi không lạnh. – Cô lạnh. Thời tổng. Tôi sợ cô ấy lạnh, không tiễn. Tình hình gì vậy? Một vạn trước đây bị phạt được miễn rồi. Đại ma vương, vui buồn thất thường.

    Alô, sao vậy? Cậu đi chưa? Hợp đồng có vấn đề sao? Không phải, không phải. Công ty bảo cậu đến chỗ Thời Nhất, gặp mặt anh ta. Hai người, chính thức bắt đầu hợp tác rồi. Cái gì? Hợp tác? Nhiều năm như vậy rồi,

    Cậu nói muốn đến tìm tôi để tôi hướng dẫn cậu. Kết quả là cậu ở đây ngủ, cậu như vậy, làm sao tôi giúp cậu chứ? Dựa vào ghế ở đây rất thư thái. Cậu thật sự không có gì muốn nói với tôi? Anh có biết có một loại bệnh,

    Gọi là mộng du do tâm lý? Anh có từng nghe nói có một loại bệnh gọi là mộng du do tâm lý chưa? Hi, sao trùng hợp như vậy chứ? Sao lại trùng hợp như vậy, cái gì chứ… Em nói trùng hợp không? Đây không phải…

    Sao lại gặp được em ở đây chứ? Dao Dao, mỗi lẫn nhìn thấy nét đẹp của em, anh đều sẽ bị thu hút tới cùng một nơi. Em nói chúng ta có phải… Sao anh lại ở đây? Hôm nay dự báo thời tiết nói, nơi này rất thích hợp để chạy bộ.

    Cho nên anh chạy bộ đến đây. Vừa chạy năm ki-lô-mét. Mau đi đi. Anh tìm em có việc, việc chính đáng. Không phải, chuyện ký lại hợp đồng. Đóng cửa lại, có chuyện mau nói, có rắm mau thả. Tôi không muốn nghe mấy lời thừa thãi. Em xem em,

    Ngày đó em đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi. Trong lòng em chắc cũng đã dễ chịu rồi, đúng không? Không phải nói ký hợp đồng sao? Sao vậy? Lại là lừa người sao? Hợp đồng nhất định phải ký. Nhưng mà em có thể đừng

    Mỗi lần gặp anh đều vô tình như vậy, đúng không? Cho dù em gặp một người bạn cũ… Ai là bạn của anh? Đúng, không phải bạn cũ. là mối tình đầu, ôn lại chuyện cũ… Được rồi! Anh mau nói trọng điểm đi.

    Anh là muốn hỏi em, lúc đó vì sao chia tay với anh? Chuyện vớ vẩn ấy đã trôi qua nhiều năm như vậy, có cần thiết phải nói không? Em cảm thấy không cần thiết phải nói, hay là trong lòng em có gì mờ ám?

    Tả Dao, năm đó em không nói tiếng nào thì rời đi. Một khi đã đi là đi nhiều năm như vậy, đến một tin nhắn cũng không trả lời. Em nói nếu như trong lòng em không có gì mờ ám, thì tại sao em không nói chuyện với anh?

    Được rồi, em thấy anh không có việc chính đáng gì. – Cầm túi của anh rồi đi ra cho tôi. – Trong lòng em mờ ám, nói với anh đã sao? – Ra ngoài. – Con người em sao lại như vậy?

    Năm đó chúng ta tốt đẹp như vậy, hợp đồng em không muốn ký nữa? Thái hậu nương nương. Lúc nào mới có thể ăn? – Ba. – Ai là ba của con? Vậy ba kéo mẹ con làm gì? Vậy ai là mẹ của con? Cô ấy.

    Vậy có thể chú thật sự là ba của con. Bị bệnh. Xin chào, Thời Nhất. Ngày đó, tôi ở bữa tiệc sinh nhật của dì Lăng, có phải đã dọa anh rồi? Tôi không phải cố ý đâu. Tôi không thích anh, tôi không phải…. Tôi không phải không thích anh,

    Điều tôi là muốn nói là tôi không phải là một fan hâm mộ đầu óc có vấn đề. Hôm nay tôi cũng không phải cố ý đến làm phiền anh. Bởi vì công ty có sắp xếp công việc, cho nên bảo tôi đến đây. Cho nên… Vào đi. Ngồi.

    Ca khúc chủ đề Thủy Ngôn muốn tạo ra một ca khúc có lời bộc bạch. Thời gian này làm phiền cô rồi. Cảm ơn, không phiền, không phiền. Tôi và bác sĩ Thôi là bạn. Sáng hôm nay vừa từ chỗ anh ta về. Ngồi đi! Anh và bác sĩ Thôi là bạn sao?

    Lúc chúng tôi gặp mặt, anh ấy cũng có nói chuyện của cô. Bệnh này của tôi, là tương đối hiếm gặp. Nhưng mà, lần trước tôi thật sự không phải có ý muốn làm phiền anh. Không có, chỉ là tôi có chút kinh ngạc. Nhiều năm không tìm ra được cách giải quyết,

    Nhất định cô cũng sống không dễ dàng gì. Cũng ổn, bình thường lúc không phát bệnh, thật ra tôi cũng giống như người bình thường. Ngoài người nhà và bạn bè biết chuyện này nói ra thì chưa chắc sẽ có người tin. Vậy cô uống trà trước đi.

    – Tả Dao, em có thể đợi chút được không? – Đi, đi, đi… – Anh muốn hỏi một vấn đề. – Hỏi đi. Nếu như nó không phải là con anh. Vì sao vừa gặp mặt đã gọi anh là ba? Hơn nữa, lúc nãy anh tính sơ lược một chút,

    Rất có khả năng. Lúc em chia tay với anh thì đã mang thai rồi. Tính nhanh thật. Cho nên, nói đi. Lúc đó tại sao em lại kiên quyết chia tay với anh? Sau đó còn một mình, ngậm đắng nuốt cay nuôi con trai trưởng thành. Nó không phải con trai anh.

    Không thể nào. Em xem, mũi, mắt, lông, tai của nó có chỗ nào không phải là đúc ra từ Hách Anh Tuấn anh? Dường như cũng không quá giống. Biết thì tốt. Tả Hữu, tiễn khách. Ba không phải là người ngoài. Ba là người thân yêu nhất của con. Cho anh ba giây.

    Đừng lằng nhằng, nếu không tôi báo cảnh sát đấy. Con trai, giúp ba nói vài câu đi. Con không thể nhẫn tâm với ba như vậy. Con trai, con trai, con trai. Thật ngại quá, mẹ con không muốn chú làm ba con. Được. Đợi ba nhé, con trai.

    Tả Dao, anh nói với em. – Anh sẽ còn đến nữa. – Cút đi. Không phải… Phiền chết đi được. Nhìn cái gì mà nhìn, đi làm bài tập đi. Xem ra, con đường theo đuổi vợ còn lâu dài. Tả Dao. Đợi anh làm xong giám định cha con,

    Xem em còn cứng miệng thế nào. Cũng may gen tóc của con trai mình tốt đến kinh ngạc. Chút tóc này nếu như lấy từ trên đầu mình, vậy thì quá rõ ràng rồi. Con trai, ba xin lỗi con. Đợi đấy. Hay quá! Đây là ca khúc anh mới sáng tác sao?

    Không phải. Là của Strauss. Tôi mất mặt quá. Tôi đến tác phẩm điệu Valse của bậc thầy cũng không nghe ra. Strauss trở thành bậc thầy là có công lao lớn của Lanna. Lanna? Lúc Strauss mười lăm tuổi, được Lanna khen ngợi, dưới sự cổ vũ của ông ấy, bắt đầu sáng tác.

    Dần dần trở thành bậc thầy. Nhưng tính cách của ông ta càng ngày càng tệ, sau khi cãi nhau với Lanna, lại đập đi cây đàn. Sau đó thì sao? Sau đó, ông ấy viết một ca khúc tặng cho Lanna. Gọi là điệu Valse hòa giải. Ý của anh là, tôi là Lanna,

    Là tri âm của anh. Trước đây chúng ta bởi vì có chuyện mà không vui vẻ, cho nên, anh đàn ca khúc này là muốn xin lỗi tôi. Thật không ngờ, cách xin lỗi của nhà âm nhạc cũng khéo léo như vậy, súc tích như vậy. Nếu như cô cảm thấy súc tích

    Vậy thì tôi sẽ thay đổi cách khác. Tôi đồng ý với ba mong muốn của cô, để bày tỏ ý xin lỗi. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com